Chương 99
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 99

Đột nhiên, nàng nghe thấy Ôn Cửu Khanh ngồi phía trước nói: “Giảo Giảo, Minh Kỳ tiên sinh thường viết lối chữ Triệu thể, một tay hành khải của ngươi, quả thực có thể để tiên sinh chỉ điểm một chút.”

Thẩm Lệnh Nghi kinh ngạc, vội vàng lắc đầu nói “không dám”.

Nhưng Minh Kỳ tiên sinh nghe vậy lại tò mò dừng bút, nhìn Thẩm Lệnh Nghi hỏi: “Thẩm cô nương viết lối chữ hành khải à?”

“Vâng ạ.” Thẩm Lệnh Nghi ngoan ngoãn gật đầu.

“Nữ nhi gia mà viết hành khải không nhiều đâu.” Minh Kỳ tiên sinh cười tủm tỉm gật đầu: “ cho thấy cô nương trong lòng có khe rãnh, trong mắt chứa núi sông đó.”

“Tiên sinh quá khen, chỉ là... gia phụ cũng tập hành khải, ta chẳng qua chỉ là bắt chước được một hai phần mà thôi.”

“Lại đây đã vậy hôm nay đã gặp, vậy thì để lão hủ xem chữ của cô nương một chút.” Minh Kỳ tiên sinh nói rồi đưa bút cho Thẩm Lệnh Nghi.

Thẩm Lệnh Nghi có hơi lúng túng nhận lấy bút, khá có chút đâm lao phải theo lao.

Minh Kỳ tiên sinh thấy vậy ngược lại cười càng thêm rạng rỡ:

“Cô nương đừng trách lão hủ đường đột, ngôi nhà lưng chừng núi này lạnh lẽo, hiếm khi có được sự náo nhiệt như hôm nay. Cô nương không cần phải ngại ngùng, chúng ta chỉ là bút mực so tài mà thôi. Nói không chừng, một tay hành khải này của lão hủ còn chưa chắc đã viết tốt bằng cô nương đâu.”

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy dĩ nhiên không dám chậm trễ nữa, vội vàng cầm bút chấm mực, sau đó khẽ nghĩ một lúc thì lập tức viết lên tờ giấy Tuyên trắng bốn chữ trên tấm biển gỗ trước cửa ngôi nhà này - Bất nhập phàn lung.

Nét cuối cùng vừa hạ xuống, bên tai Thẩm Lệnh Nghi đã vang lên lời khen của Minh Kỳ tiên sinh.

“Thật sự là chữ đẹp!”

Lời khen không tiếc lời của tiên sinh khiến Thẩm Lệnh Nghi hơi đỏ mặt. Nàng còn lặng lẽ liếc nhìn Ôn Cửu Khanh đang ngồi đối diện, sau đó mới nhỏ giọng nói: “Tiên sinh quá khen rồi, ta cũng... đã lâu không viết.”

Thực ra lời này cũng không hoàn toàn đúng, dù sao thì trước đây lúc ở Ẩn Trúc Viện, nàng nhàn rỗi không có việc gì làm, vẫn vẫn luôn có luyện chữ.

“Nhưng mà...” Thế nhưng rất nhanh, Minh Kỳ tiên sinh bèn cầm bức chữ đó xem qua xem lại, khá có thâm ý nói: “Cô nương tập theo lối chữ nào vậy?”

“Ta... không có tập chữ cố định nào cả.” Thẩm Lệnh Nghi thật thà đáp.

“Lão hủ thấy một tay chữ này của cô nương rất quen mắt.” Tiên sinh xoa xoa cằm, bỗng mắt sáng lên, vỗ trán một cái nói: “Haiz, một tay hành khải này và của Lục Tuần Sanh viết quả thực giống y hệt!”

Vừa nghe thấy hai chữ “Tuần Sanh”, Thẩm Lệnh Nghi có hơi mơ màng.

Trong đầu vào những buổi chiều nhàn rỗi ở Ẩn Trúc Viện, nàng quả thực đã một mặt bắt chước tranh của hắn, một mặt bắt chước chữ của hắn.

Đến mức ngay cả chính nàng cũng không phát hiện ra, nàng bây giờ chỉ cần cầm bút hạ chữ, đầu bút lướt đi, toàn bộ đều là dấu vết của hắn.

“Tuần Sanh, Tuần Sanh là ai?” Trì Lăng Châu đứng bên cạnh Minh Kỳ tiên sinh nghe vậy xen vào.

“Hắn chính là...”

“Tiên sinh hỏa nhãn kim tinh!”

Cũng chẳng biết là vì tâm trạng gì, Thẩm Lệnh Nghi dường như không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, vội vàng lên tiếng cắt ngang lời Minh Kỳ tiên sinh, giả vờ trấn tĩnh nói:

“Có lẽ trước đây ta vẫn luôn bắt chước tranh của tiên sinh Tuần Sanh nên ngay cả chữ của ngài ấy cũng bắt chước theo.”

“Thảo nào.”

Minh Kỳ tiên sinh không biết ý sâu xa, nghe vậy chỉ nói thẳng vào vấn đề mà chỉ điểm:

“Thẩm cô nương hạ bút có thần, có thể thấy được công lực. Chỉ là lối chữ hành khải này thực ra chú trọng hình giống, viết phóng khoáng tự do, rốt cuộc vẫn là hợp với nam tử hơn. Nếu cô nương muốn tinh tiến hơn trong thư họa, lão hủ lại đề cử cô nương tập theo Vệ phu nhân.”

Tiên sinh nói rồi còn bước nhanh đến bên giá sách, rút ra một quyển sách lại vòng về trước bàn án.

“Vệ phu nhân là đệ tử của Chung Diêu là thư thánh chi sư, chỗ ta đây có một quyển “Kê Thủ Hòa Nam Thiếp” của bà ấy. Tuy là bản sao nhưng cô nương nếu dùng để luyện tập, cũng là đủ rồi.”

Minh Kỳ tiên sinh nói rồi định đưa bản sao cho Thẩm Lệnh Nghi.

“Cái... cái này không được ạ!” Thẩm Lệnh Nghi hoảng hốt lắc đầu: “Sao ta có thể nhận đồ của ngài được.”

“Giảo Giảo, không sao đâu.” Ôn Cửu Khanh đứng dậy giảng hòa:

“Minh Kỳ tiên sinh xưa nay yêu thích thấy tiểu bối tinh nghiên cứu tập chữ, nếu gặp được người bằng lòng tập chữ, ông ấy chỉ mong có thể tặng người ta thêm vài bản tập chữ mới tốt. Ngươi nếu bằng lòng thì cứ nhận lấy, lát nữa luyện chữ tốt rồi thì giao cho ta, ta giúp ngươi viết thư cho tiên sinh để ông ấy xem qua bài tập của ngươi.”

“Chẳng phải sao.” Tiên sinh lại vui vẻ cười: “Nếu nhận lấy, vậy Thẩm cô nương đây cũng xem như là nửa người quan môn đệ tử của ta rồi. Quyển thiếp này của Vệ phu nhân, ngươi phải viết cho thật tốt đó!”

“Nếu đã như vậy... vậy thì vãn bối xin cung kính không bằng tuân mệnh!”

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy cũng không từ chối nữa, chỉ nhìn quanh một vòng, sau đó thuận tay từ bàn trà sau lưng bưng lên một chiếc chén đầy nước, kính Minh Kỳ tiên sinh xong thì lập tức ngửa đầu uống.

Nàng vốn là muốn lấy trà thay rượu, để cảm tạ nửa phần ơn thầy.

Kết quả là vành chén còn chưa chạm đến môi nàng, một mùi rượu nồng nặc đã xộc vào mũi.

Thẩm Lệnh Nghi sững người nhưng hành động theo bản năng trong tay lại đã không thể dừng lại được.

Sau đó, nàng chỉ nghe Minh Kỳ tiên sinh bên cạnh kinh hô: “Hỏng rồi, hài tử, chén đó là rượu nguyên tương ta mới ủ đó!”

Nếu hỏi tại sao trên bàn trà của tiên sinh lại đặt một chén rượu nguyên tương đầy, chuyện này nói ra cũng thật trùng hợp.

Hôm nay vốn là ngày Minh Kỳ mở vò rượu mới, kết quả là ngay lúc ông ta đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ lại phát hiện bình đựng rượu mới còn chưa rửa, càng chưa phơi.

Thế là mới có cảnh tượng lúc đầu Thẩm Lệnh Nghi và những người khác vừa vào cửa, thấy Minh Kỳ đang ngồi xổm trước một cái vại lớn cầm một cây gậy khuấy đồ.

Thực ra lúc đó Minh Kỳ chính là đang rửa bình rượu.

Bởi vì phải rửa bình rượu, cho nên lúc từ trong phòng ra, ông ta đã thuận tay đặt chén rượu nguyên tương vừa rót lên trên bàn.

Rượu trong như nước màu sắc tinh khiết, vừa nhìn qua giống như một chén nước trong.

Lúc Thẩm Lệnh Nghi bưng chén lên hoàn toàn không nghĩ đến trên bàn trà sẽ có một chén rượu.

Dù lúc đó nàng có ngửi thấy một mùi rượu kỳ lạ nhưng lúc đó tiên sinh đích thân mở lời nói muốn nhận nàng làm nửa đệ tử, nàng trong lòng kích động, gặp chuyện liền không suy nghĩ kỹ.

Kết quả là rượu trong trôi qua ruột, nàng mới phát hiện, cả một chén đầy này lại chính là rượu nguyên chất!

Tửu lượng của Thẩm Lệnh Nghi không nói là kém nhưng tuyệt đối cũng không được xem là tốt.

Rượu tự ủ của Minh Kỳ, rượu tinh chất đậm, hương thơm nồng dịu êm, một chén đó uống vào, tuyệt đối có thể làm cho lục phủ ngũ tạng người ta đảo lộn hết cả.

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (262)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141: Hạ độc Chương 142: Chương 142: Không thoát khỏi liên can Chương 143: Chương 143: Công Chúa Chiêu Nguyên Chương 144: Chương 144: Chỉ là một ngoại thất mà thôi Chương 145: Chương 145: Ta tin tưởng Lệnh Nghi Chương 146: Chương 146: Lục đại nhân để ý người kia Chương 147: Chương 147: Ấm ức Chương 148: Chương 148: Trời có sập xuống vẫn có ta chống đỡ Chương 149: Chương 149: Nàng chướng mắt người ta Chương 150: Chương 150: Ra quân bất lợi Chương 151: Chương 151: Liếc mắt đưa tình Chương 152: Chương 152: Muội muội lại đây Chương 153: Chương 153: Trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường Chương 154: Chương 154: Quá khó lừa gạt Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262