Chương 99
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 99: 099: Mì bò California

Khi Lâu Đức Dụ ra ngoài mua khoai lang, ông thoáng nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh. Cốc Kiều đang vốc nước lạnh tạt lên mặt, cố gột rửa những vệt nước mắt. Đã mấy lần cô ngỡ mình đủ can đảm bước ra khỏi nhà vệ sinh để gặp mọi người, nhưng vừa chạm tay vào nắm cửa, hốc mắt cô lại ầng ậng nước.

Những lời đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần vẫn nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô chỉ biết nín lặng, nhưng Lạc Bồi Nhân ở đầu dây bên kia không hiểu được ẩn ý sau sự im lặng ấy. Qua điện thoại, anh vẫn bình tĩnh hướng dẫn cô những chuyện cần làm ngay lúc này.

Biết bao lần lời chia tay đã ra đến cửa miệng lại bị Cốc Kiều nuốt ngược vào trong, chỉ vì cô muốn nghe giọng anh thêm chút nữa. Mãi đến khi Lạc Bồi Nhân bảo sẽ cúp máy một lát để gọi hãng hàng không đặt vé, và nếu may mắn mua được vé hai tuần sau, anh sẽ bay về thăm cô. Dẫu thời gian eo hẹp, anh vẫn có thể ở bên cô gần hai mươi bốn giờ đồng hồ.

Gặp chuyện mà cả hai cùng cuống lên thì chẳng giải quyết được gì, nên anh cố nói bằng giọng vui vẻ:

– Thoạt nghe thấy ngắn vậy thôi chứ em thử nghĩ mà xem, mình gọi không biết bao nhiêu cuộc cho nhau mà cộng lại đâu đã đủ hai mươi bốn tiếng. Em đừng lo, đợi anh về nhé.

Hoá đơn cước gọi quốc tế hai mươi bốn tiếng chắc chắn là một con số trên trời.

Cuối cùng, lời chia tay vẫn phải khó nhọc cất lên. Cốc Kiều biết, nếu không nói lúc này thì cô sẽ chẳng bao giờ thốt ra được nữa. Những lời Cốc Kiều nói còn tàn nhẫn hơn cả những gì cô đã chuẩn bị. Nếu trước đó cô còn chừa cho mình một lối thoát, thì giờ đây cô quyết định chặt đứt mọi đường lui.

– Em chưa từng nghĩ đến việc xuất ngoại. Gia đình và sự nghiệp của em đều ở đây cả. Em biết bây giờ nói ra những lời này thì hơi quá đáng, nên em mới chần chừ mãi.

Như cảm thấy vẫn chưa đủ phũ phàng, cô nói tiếp:

– Anh họ, mình chia tay đi. Chia tay rồi, cả hai đứa mình đều sẽ sống nhẹ nhàng hơn.

Cô sẽ không còn phải dằn vặt vì thất hứa, cũng chẳng cần nơm nớp lo sợ anh biết mình đang sống chật vật. Và dĩ nhiên, anh cũng sẽ sống nhẹ nhàng hơn nhiều. Cách nhau cả một Thái Bình Dương mà vẫn phải canh cánh trong lòng về niềm vui, nỗi buồn và sự an nguy của một người là gánh nặng quá lớn, cả về tinh thần lẫn vật chất. Sau lần thất vọng này, chắc anh sẽ không phải thất vọng thêm lần nào nữa.

Từng lời bật ra khỏi miệng Cốc Kiều đầy vội vã, như thể nếu bây giờ không nói thì sẽ chẳng bao giờ kịp nữa. Cô nhắc đến khoản tiền Lạc Bồi Nhân góp vốn, cam đoan sẽ trả lại cho anh cả gốc lẫn lãi vào tháng sau. Đoán anh chắc chắn sẽ không chịu nhận, cô bèn chặn trước:

– Anh đừng từ chối, đây là số tiền em nợ anh, và bây giờ em có khả năng trả cho anh.

Đầu dây bên kia lại im lặng, một khoảng lặng rất dài. Nhưng giọng Lạc Bồi Nhân cất lên sau đó lại có chút xa lạ với Cốc Kiều.

Cô thậm chí không nghe ra chút giận dữ nào trong giọng nói của anh, chỉ có sự bình thản đến lạ lùng. Vẻ bình thản đó khiến cô bất giác nhớ lại lần đầu họ gặp mặt, khi anh giúp cô mà chẳng mảy may tỏ ra nhiệt tình.

– Coi như bù vào tiền điện thoại em trả đi. Nếu còn thừa mà em thực sự không muốn nhận, thì cứ quyên góp cho một quỹ từ thiện giúp trẻ em nghèo hiếu học nào đó cũng được.

Cốc Kiều nghe ra sự mỉa mai dành cho mình trong sự sắp đặt ấy, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Hình như anh chưa bao giờ nói chuyện với cô bằng giọng điệu này.

Môi Cốc Kiều mấp máy nhưng không đáp trả. Cuối cùng, sau một khoảng lặng, cô cố nặn ra một nụ cười, giọng nói cũng vút cao:

– Anh họ, chúc anh hạnh phúc, mong sau này anh sẽ sống thật tốt.

Câu nói tựa như gửi gắm vô vàn hy vọng vào tương lai. Lời chúc của Cốc Kiều là thật tâm, dù khi nói những lời ấy, khuôn mặt cô đã đầm đìa nước mắt.

Lạc Bồi Nhân không chúc phúc cô, cũng chẳng dập máy. Thời gian cứ thế trôi đi, và tiền cước điện thoại cứ tăng lên từng chút một.

Sự im lặng bao trùm không khí, bức bối đến mức khiến Cốc Kiều thấy nghẹt thở. Cô là người cúp máy trước. Sau câu tạm biệt vội vã, cô kết thúc cuộc gọi kéo dài mười tám phút hai giây. Tổng số lời họ trao đổi lần này còn chẳng bằng một cuộc trò chuyện hai phút ngày trước, vậy mà cả hai lại phung phí thời gian vào sự im lặng xa xỉ ấy. Đây cũng là lần đầu tiên cô hào phóng đến thế, trước kia cô nhất định sẽ căn đến giây thứ năm mươi chín để cúp máy, nếu không sẽ đau lòng đến mức không thở nổi vì lãng phí năm mươi bảy giây cước phí.

Sau khi tạt nước lạnh lên mặt đến lần thứ sáu, Cốc Kiều nhìn mình trong gương rồi bật cười, để lộ sáu chiếc răng.

Có lẽ qua năm sau, hoặc có lẽ chỉ tháng sau thôi cô sẽ hối hận, nhưng cô biết, ngay khoảnh khắc này mình không hối hận, và ngày mai cũng thế. Cốc Kiều cắn chặt môi, để lại một dấu răng sâu hoắm. Lần này, nước mắt đã thôi rơi.

Lâu Đức Dụ thấy mắt Cốc Kiều hoe đỏ. Ông định an ủi con gái rằng dù lần này làm ăn không thành, ít nhất hàng vẫn còn trong kho. Cùng lắm thì ông chạy đến Erenhot thêm một chuyến, chẳng cần đợi phiên tòa xét xử dài lê thê cũng có thể thanh toán nốt tiền hàng. Giai đoạn khó khăn nhất đã qua, giờ chỉ cần giải quyết xong chỗ hàng tồn là có thể thoát khỏi cảnh nợ nần.

Nhưng Lâu Đức Dụ hiểu cảm giác có rồi lại mất hoàn toàn khác với việc chưa từng có được bao giờ.

Cốc Kiều cầm lấy củ khoai lang, quay lưng đi, cúi đầu ăn. Lâu Đức Dụ chợt thấy vai cô khẽ run lên. Cô ngồi trên ghế, đưa lưng về phía ông, đôi vai không ngừng run rẩy. Chắc Cốc Kiều bị nghẹn khoai nên bắt đầu ho khan. Giữa những tiếng ho đứt quãng, Lâu Đức Dụ nghe thấy cô khen:

– Củ khoai này ngon quá ạ.

Cốc Kiều lái chiếc van vàng chở Lâu Đức Dụ ra ga tàu. Cô dặn ông:

– Bố về cứ nói với mọi người ở nhà là con vẫn ổn. Đừng lỡ miệng kẻo mẹ lại lo.

Mãi đến khi bóng dáng Lâu Đức Dụ khuất hẳn sau cổng nhà ga, Cốc Kiều mới quay lại xe, gọi điện cho Bành Châu bảo:

– Một tuần nữa mình đi Erenhot. Xe cộ anh lo nhé, phần còn lại cứ để tôi.

Toàn bộ số tiền cô kiếm được cùng phần vốn Lạc Bồi Nhân góp vào đã đổ hết vào lô áo khoác da trong kho. Trước đây, lô hàng này có thể nhanh chóng đổi thành tiền mặt. Chỉ cần ngồi trong căn phòng suite của khách sạn chờ khách tới, dù lợi nhuận trên mỗi chiếc không bằng ở Erenhot, nhưng được cái bán được số lượng lớn mà vẫn an toàn. Vậy mà giờ đây, việc kinh doanh lại hoàn toàn đình trệ. Cả khách nước ngoài lẫn các chủ xưởng gia công đều đã chứng kiến cảnh cô bị xe cảnh sát đưa đi, kể từ đó chẳng có lấy một ngày bình yên.

Cốc Kiều đành phải mạo hiểm thêm lần nữa. Cô đã thất hứa với Lạc Bồi Nhân quá nhiều, nếu giờ mà không thể thanh toán tiền hàng đúng hạn, để người ta tìm đến tận cửa chửi bới thì cuộc đời cô đúng là quá thất bại. Hơn nữa, kẻ gây sự nhiều như vậy, hàng còn nằm trong kho ngày nào là ngày đó còn rủi ro.

Bành Châu tinh ý không nhắc lại chuyện sang Mỹ gặp tên công tử bột, dứt khoát đồng ý ngay.

Cốc Kiều lại lên tiếng:

– Anh hỏi giúp tôi xem chiếc van vàng mới mua chưa được nửa năm thì bán được bao nhiêu nhé.

– Cô định bán xe à? Có bán thì cũng phải bán cái con xe nát đời tám tư của cô chứ.

– Chiếc đó tôi lái quen nên có tình cảm. À, sau này không có việc gì gấp thì đừng gọi điện cho tôi, cứ nhắn tin thôi nhé.

Cước điện thoại đắt đỏ lắm ông anh ơi!

Bành Châu câm nín.

– Bây giờ tỉ giá giữa nhân dân tệ và đô la Mỹ là bao nhiêu?

– Đô la Mỹ? Cô hỏi làm gì? Chẳng lẽ đến nước này rồi mà vẫn còn định gửi tiền cho gã bên Mỹ sao?

Bành Châu vội nuốt ngược mấy chữ “công tử bột” vào bụng. Anh ta vốn quen dùng từ này để ám chỉ những gã đàn ông khiến mình chướng mắt nhưng lại được cái tốt mã, bất kể nước da kẻ đó có thực sự trắng như cục bột hay không.

– Con mắt nhìn người của anh cũng kém thật. Có đứa con gái dại trai nào mà keo kiệt như tôi không? Tôi chỉ muốn trả lại phần vốn anh ấy đã góp thôi.

Chiếc van vàng cũ kỹ đậu trước tòa chung cư cao cấp dành cho người nước ngoài giá hai nghìn đô la Mỹ một mét vuông. Cốc Kiều cầm trong tay số đô la Mỹ vừa đổi được, định nhờ chị họ chuyển giúp cho Lạc Bồi Nhân.

Cô đứng tần ngần trước cổng hồi lâu, đến mức bảo vệ phải bước ra hỏi cô tìm ai.

Cốc Kiều chỉ thốt lên một chữ “Lạc” rồi thôi, đổi ý nói:

– Cảm ơn bác, cháu không tìm ai cả.

Cốc Kiều trả lại căn phòng suite từng thuê dài hạn. Ngày trả phòng, Bành Châu đến giúp cô thu dọn hành lý.

Trước đây, Bành Châu chẳng bao giờ ngó ngàng tới sách vở, mà có thấy cũng cố tình lờ đi. Vậy mà lần này, anh ta lại thấy trong phòng có một chồng sách về máy tính, xen lẫn vài cuốn luật dân sự và mấy tập hợp đồng mẫu. Thời điểm ấy vẫn chưa có luật riêng về hối phiếu, nên Cốc Kiều đành tra cứu luật dân sự. Dù đã thuê luật sư, nhưng ngày nào cô cũng vùi đầu vào đống sách này.

– Cô hứng thú với máy tính từ bao giờ thế? 

Bành Châu không nhớ Cốc Kiều có hứng thú gì về mảng này. Huống hồ cô còn bận hơn cả anh ta, lấy đâu ra thời gian mà hứng thú với máy tính. Trước vụ tấm séc bị phong tỏa, anh ta chỉ thấy Cốc Kiều dù bận đến mấy cũng không quên mua báo đọc mỗi ngày, chứ chưa từng thấy cô động đến trang sách nào.

Cốc Kiều không đáp, chỉ cúi đầu xếp sách vào thùng. Toàn bộ số sách này đều do Lạc Bồi Nhân tặng. Khi anh hỏi nếu được học đại học, cô muốn theo ngành gì, cô đã buột miệng nói là ngành công nghệ thông tin. Cô nói như vậy chẳng qua vì nghĩ ngành này về sau có vẻ dễ kiếm tiền, nào ngờ anh lại tưởng thật, rồi mua tặng cô cả đống sách. Thậm chí cô còn ngờ rằng, nếu lúc ấy anh dư dả tiền bạc, có khi đã mua ngay một chiếc máy tính tặng cô cũng không chừng. Giống như hồi đó Lạc Bồi Nhân tưởng cô đam mê thời trang chứ không đơn thuần chỉ muốn kiếm tiền, bèn tặng cô không biết bao nhiêu là tập ảnh mẫu. Ngay cả khi đã sang Mỹ, lúc gửi tài liệu về cho Tiêu Già, anh vẫn không quên gửi kèm cho cô vài cuốn tạp chí thời trang. Bấy giờ, hai người họ còn chưa thành đôi, và cô vẫn đang mải mê bán áo khoác da.

Bành Châu hỏi:

– Sao cô không đi Mỹ nữa?

Khi cơn giận nguôi ngoai, anh ta cũng hiểu được mong muốn đi Mỹ của Cốc Kiều. Dù sao thì bây giờ cũng có quá nhiều người muốn đến xứ cờ hoa, dẫu bản thân anh ta không thấy hứng thú, song cũng cảm thông cho mong ước của họ.

Bành Châu chưa kịp nghe Cốc Kiều trả lời thì đám gây rối đã lại kéo tới. Lần này, cô còn lao ra nhanh hơn cả anh, tay vớ lấy chiếc ghế, trông hệt như một con báo cái nhỏ đang sẵn sàng liều mạng.

Sau khi đuổi được đám người kia đi, Bành Châu ngồi phịch xuống sàn, thở hổn hển rồi buột miệng chửi:

– Mẹ kiếp, không ngờ cô cũng dữ dằn thật đấy. Thế sao hồi trước tôi đòi sống mái với bọn nó, cô lại cản tôi?

– Đánh đấm làm gì, kiện ra tòa đòi tiền mới là việc chính. Cứ động tay động chân chỉ tổ chuốc thêm phiền phức. Vào tù rồi thì còn kiện cáo gì được nữa?

– Thế ban nãy cô làm cái quái gì đấy?

– Anh lo canh chừng kho hàng cho kỹ vào, chuyện khác thì đừng bận tâm.

Dứt lời, Cốc Kiều đi gỡ tấm áp phích quảng cáo trên tường xuống. Vóc dáng người trong ảnh có năm phần giống Lạc Bồi Nhân, nhưng cũng chỉ giống đến thế mà thôi. Cô còn phải mang tấm áp phích này tới Erenhot. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự nhẹ nhõm sau khi chia tay, bởi đã bớt đi một người lo lắng cho cô.

Có lẽ một ngày nào đó, Cốc Kiều sẽ thấy hụt hẫng và buồn bã khi người ấy chẳng còn đoái hoài đến cô nữa, nhưng đó là chuyện của tương lai. Lúc này, cô quyết định không nghĩ đến nữa.

Trần Tinh vốn làm việc tại khách sạn này, nên vừa tan ca, cô ấy liền ghé qua căn phòng suite tìm Cốc Kiều.

– Dọn đi rồi chị định ở đâu?

Suốt nửa năm qua, Trần Tinh đã chứng kiến Cốc Kiều chuyển từ phòng thường lên phòng suite, rồi nay lại từ đó dọn ra ngoài. Cô ấy vẫn nhớ lần được bạn mời một bữa thịnh soạn ở nhà hàng Tây. Thấy bạn mình trải qua cảnh lên voi xuống chó như vậy, Trần Tinh không khỏi chạnh lòng.

Cốc Kiều bật cười đáp:

– Trời đất bao la, có đầy chỗ cho chị vùng vẫy. Rời khỏi căn phòng suite bé tí này, cuộc đời chị bỗng chốc rộng mở hơn nhiều.

Bành Châu vốn hiếm khi cười, nhưng lúc này lại vui vẻ cười bảo Trần Tinh:

– Tối nay tôi mời hai người đi ăn, không biết cô có rảnh không?

Dường như bị lây sự lạc quan của Cốc Kiều, anh ta cũng cảm thấy cùng lắm thì làm lại từ đầu thôi.

Cốc Kiều xua tay:

– Không cần mời tôi đâu, anh muốn mời Trần Tinh thì cứ mời riêng đi.

Còn chuyện Trần Tinh có đồng ý hay không thì cô không can dự được.

Cốc Kiều thầm buồn cười. Cô biết Bành Châu từng có ý với mình, nhưng cô đã thẳng thắn cho anh ta biết mình thương người khác rồi. Khi vạch rõ ranh giới như vậy, cô chẳng hề thấy áy náy chút nào. Chỉ cần từ chối dứt khoát, cô tin rồi Bành Châu sẽ sớm thích người khác. Trên đời này nhiều người như vậy, làm gì có ai cứ ôm ấp mãi một bóng hình.

Làm gì có ai cứ ôm ấp mãi một bóng hình, cô tự nhủ.

Lâu Đức Dụ trở về đúng lúc hai người họ sắp lên đường đi Erenhot.

Ông gặng hỏi:

– Sao mày định đi Erenhot mà không nói gì với bố?

Lâu Đức Dụ vốn định quay lại trông kho hàng, dù có Bành Châu canh chừng nhưng ông vẫn không yên tâm, chỉ sợ đám người kia lại mò đến phá phách. Mãi đến khi quay lại, ông mới ngã ngửa khi hay tin Cốc Kiều không sang Mỹ nữa mà lại sắp đi Erenhot.

Cốc Kiều đáp:

– Không thể bỏ hết trứng vào một giỏ được ạ.

Lâu Đức Dụ đã gặp nạn ở Erenhot một lần, nên cô không muốn đưa ông theo nữa. Trong nhà có một người mạo hiểm là đủ rồi.

– Dù muốn giữ lại mầm mống cách mạng thì cũng nên giữ đứa trẻ khoẻ như mày chứ giữ cái thân già này thì có tác dụng gì? – Nói rồi, ông vội phỉ phui mấy tiếng. – Bố con mình đều sẽ bình an vô sự. 

Thực ra, ông chẳng hề có ý định ngăn cản Cốc Kiều, bởi ông thừa biết đến Erenhot là cách tốt nhất để giải quyết mớ rắc rối hiện tại. Trong các cách giải quyết vấn đề, không có cách nào là an toàn tuyệt đối cả, chỉ đành thuê thêm vài người đi cùng để giảm bớt bất trắc mà thôi.

Lâu Đức Dụ rất muốn gặng hỏi chuyện giữa Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân, nhưng rồi lại thôi vì sợ con gái đau lòng. Thôi thì không đi Mỹ cũng tốt, cách nhau cả một Thái Bình Dương, ông không có hộ chiếu lẫn thị thực, biết lấy gì mà sang đó đỡ đần con.

Cốc Kiều đáp rất lý trí:

– Hai bố con mình chỉ cần một người đi là đủ. Bố biết con thạo việc buôn bán áo khoác da này hơn mà.

– Mày phải nghĩ cho bố với chứ, chuyến này mà bố không đi thì chẳng còn mặt mũi nào làm bố của mày nữa. Mẹ mày mà biết bố để mày đi một mình thì sau này nhà mình đừng hòng sống yên. Thôi thì coi như mày thương ông già này đi.

Mái tóc Cốc Kiều nuôi suốt nửa năm qua nay lại được cắt ngắn. Trên cổ tay cô xuất hiện một chiếc đồng hồ cơ kiểu nam. Đó là thứ cô mua trong chuyến đi Erenhot lần trước, vốn định tặng Lạc Bồi Nhân. Nhưng sau chuyến đi ấy, cô liền thuê được phòng khách sạn. Khi đó, cô cứ ngỡ mình sẽ sớm có tiền mua cho anh một chiếc xịn hơn nên chưa tặng. Giờ thì không tặng được nữa mà bỏ thì tiếc, cô đành giữ lại tự đeo.

Lần này, Cốc Kiều thuê thêm bốn người áp tải hàng. Cô không thể chịu đựng thêm bất cứ sự cố nào nữa, nên dù phải chi thêm một khoản, miễn là giảm thiểu được rủi ro, cô cũng cam lòng.

Erenhot vào thu trông khác hẳn lần trước, song trên xe chẳng ai còn tâm trạng ngắm cảnh ven đường. Bóng ma của vụ tai nạn lần trước vẫn lởn vởn trên đầu họ. Nhưng tất cả những điều đó cũng không dập tắt được sự nhiệt huyết của Cốc Kiều. Cô vẫn hăng say chào hàng áo khoác da như lần đầu tiên đến đây.

Đường về Bắc Kinh tuy gặp vài phen hú vía song cuối cùng vẫn thuận buồm xuôi gió. Xe vừa vào đến địa phận thành phố, bác tài bỗng nghe thấy cô gái tóc tém trên xe bật khóc.

Tiếng khóc vỡ òa đột ngột và dữ dội đến mức chẳng ai trên xe biết phải chen vào an ủi ra sao.

Cốc Kiều có cảm giác như mình vừa sống lại, lần này cô đã thật sự sống sót trở về.

Vì muốn đãi bác tài và mấy người áp tải một bữa, Bành Châu liền đề nghị:

– Hay là mình đi ăn mì cho chắc bụng! Mì bò California, ba tệ tám một tô, đãi mọi người thế này là có lòng lắm rồi.

Bấy giờ, mì bò California là một thương hiệu khá có tiếng trong giới đồ ăn nhanh, chẳng thua kém gì McDonald’s hay KFC.

– Mì gì mà đắt thế?

Bác tài giải thích với một người trong nhóm:

– Hàng Mỹ đấy. Cái gì của bọn Tây mới du nhập vào nước mình cũng đắt cả.

Cốc Kiều bỗng nhớ tới một người. Người ấy từng vì muốn tiết kiệm tiền cho cô mà bảo rằng California làm gì có mì bò, nếu có thì cũng chỉ bán trong khu phố Tàu, thà đi ăn mì bò kéo sợi Tây Bắc còn hơn.

Nhưng cô không nói lời nào, chỉ cúi đầu ăn hết sợi mì này đến sợi mì khác.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (159)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng Chương 2: Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu Chương 3: Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón Chương 4: Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc Chương 5: Chương 5: 005: Dì họ Chương 6: Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc Chương 7: Chương 7: 007: Anh họ Chương 8: Chương 8: 008: Cho em ạ? Chương 9: Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân Chương 10: Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn Chương 11: Chương 11: 011: Em họ Chương 12: Chương 12: 012: Người tốt bụng Chương 13: Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không? Chương 14: Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa Chương 15: Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ Chương 16: Chương 16: 016: Tắm nắng Chương 17: Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi? Chương 18: Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”? Chương 19: Chương 19: 019: Hiếm khi Chương 20: Chương 20: 020: Đi làm thôi! Chương 21: Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo… Chương 22: Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ! Chương 23: Chương 23: 023: Hoa quế Chương 24: Chương 24: 024: Tàm tạm Chương 25: Chương 25: 025: Người tốt thực sự Chương 26: Chương 26: 026: Bịt mắt Chương 27: Chương 27: 027: Bày sạp Chương 28: Chương 28: 028: Anh mặc đi Chương 29: Chương 29: 029: Mai trả nhé Chương 30: Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui Chương 31: Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ Chương 32: Chương 32: 032: Lấy hàng Chương 33: Chương 33: 033: Găng tay Chương 34: Chương 34: 034: Quở trách Chương 35: Chương 35: 035: Găng tay Chương 36: Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 37: Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh Chương 38: Chương 38: 038: Đứng Chương 39: Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn Chương 40: Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi Chương 41: Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm) Chương 42: Chương 42: 042: Một người tốt Chương 43: Chương 43: 043: Giải Nhất Chương 44: Chương 44: Vay tiền (Chương thêm) Chương 45: Chương 45: 045: Xát muối Chương 46: Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990 Chương 47: Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Chương 48: Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn! Chương 49: Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng Chương 50: Chương 50: 050: Khẩu vị Chương 51: Chương 51: 051: Anh họ Chương 52: Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi Chương 53: Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10) Chương 54: Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? Chương 55: Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi Chương 56: Chương 56: 056: Châu Toản Chương 57: Chương 57: 057: Sách lậu Chương 58: Chương 58: 058: Có tiền thì ngon lắm à! Chương 59: Chương 59: 059: Phí phạm tài năng Chương 60: Chương 60: 060: Khi được ở bên em Chương 61: Chương 61: 061: Bài học đầu tiên Chương 62: Chương 62: 062: Lửa Chương 63: Chương 63: 063: Năm giờ gặp Chương 64: Chương 64: 064: Nụ hôn đầu Chương 65: Chương 65: 065: Em sẽ không để anh phải chịu khổ cùng em đâu Chương 66: Chương 66: 066: Quá trớn Chương 67: Chương 67: 067: Bài học thứ hai Chương 68: Chương 68: 068: Anh họ từ xa đến Chương 69: Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống Chương 70: Chương 70: 070: Cái cây Chương 71: Chương 71: 071: Thú nhận Chương 72: Chương 72: 072: Ngắn ngủi Chương 73: Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc Chương 74: Chương 74: 074: Bloody Mary Chương 75: Chương 75: 075: Vị cay Chương 76: Chương 76: 076: Ráng sáng Chương 77: Chương 77: 077: Khoản tiền cọc Chương 78: Chương 78: 078: Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì! Chương 79: Chương 79: 079: Erenhot Chương 80: Chương 80: 080: Không sao Chương 81: Chương 81: 081: Gội đầu Chương 82: Chương 82: 082: Anh trông bố em cho Chương 83: Chương 83: 083: Nước sôi Chương 84: Chương 84: 084: Hơi ngắn Chương 85: Chương 85: 085: Ngại ngùng Chương 86: Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ! Chương 87: Chương 87: 087: Xin phép Chương 88: Chương 88: 088: Thân phận mới Chương 89: Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức Chương 90: Chương 90: 090: Lối thoát Chương 91: Chương 91: 091: Người mẫu Chương 92: Chương 92: 092: Bình yên Chương 93: Chương 93: 093: Cố nhân Chương 94: Chương 94: 094: Bố Chương 95: Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất Chương 96: Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không? Chương 97: Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ Chương 98: Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa Chương 99: Chương 99: 099: Mì bò California Chương 100: Chương 100: 100: Vui lên nào! Chương 101: Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993 Chương 102: Chương 102: 102: Có người giống anh Chương 103: Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ? Chương 104: Chương 104: 104: Anh họ Chương 105: Chương 105: 105: Danh thiếp Chương 106: Chương 106: 106: Ám riệt như ma Chương 107: Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí Chương 108: Chương 108: 108: Bạn gái Chương 109: Chương 109: 109: Mời cơm ai? Chương 110: Chương 110: 110: Hạ sốt Chương 111: Chương 111: 111: Sốt nhẹ Chương 112: Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao? Chương 113: Chương 113: 113: Không hối tiếc Chương 114: Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải Chương 115: Chương 115: 115: Chia tay rồi Chương 116: Chương 116: 116: Thứ n Chương 117: Chương 117: 117: Ưu điểm Chương 118: Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ Chương 119: Chương 119: 119: Mập mờ Chương 120: Chương 120: 120: Một người rất khoẻ Chương 121: Chương 121: 121: Thử một lần Chương 122: Chương 122: 122: Thử Chương 123: Chương 123: 123: Chung tình Chương 124: Chương 124: 124: Người cũ Chương 125: Chương 125: 125: 1995 Chương 126: Chương 126: 126: Buổi ra mắt game Chương 127: Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy? Chương 128: Chương 128: 128: Dựa dẫm Chương 129: Chương 129: 129: Hối hận Chương 130: Chương 130: 130: Nếm thử Chương 131: Chương 131: 131: Nhớ về Chương 132: Chương 132: 132: Người ngoài cuộc Chương 133: Chương 133: 133: Chu cấp Chương 134: Chương 134: 134: Hai phiên bản Chương 135: Chương 135: 135: Giảm giá Chương 136: Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất Chương 137: Chương 137: 137: Đánh giá thấp Chương 138: Chương 138: 138: Mẩn ngứa Chương 139: Chương 139: Món quà lớn Chương 140: Chương 140: 140: Dài lâu Chương 141: Chương 141: 141: Thằng ăn bám Chương 142: Chương 142: 142: Tính sổ Chương 143: Chương 143: 143: Anh họ Chương 144: Chương 144: 144: Chiếc nhẫn Chương 145: Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ Chương 146: Chương 146: 146: Biện minh Chương 147: Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai Chương 148: Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên Chương 149: Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn) Chương 150: Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g� Chương 151: Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh Chương 152: Chương 152: Thời thơ ấu (3) – Tuổi thơ của bố mẹ: Bánh ngô và kẹo lạc Chương 153: Chương 153: Thời thơ ấu (4) – Đám cưới Chương 154: Chương 154: Thời niên thiếu (1) – Mười sáu tuổi và mười tám tuổi Chương 155: Chương 155: Thời niên thiếu (2) – Anh họ? Là anh ạ? Chương 156: Chương 156: Thời niên thiếu (3) – Cổ hủ Chương 157: Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà… Chương 158: Chương 158: Cuộc sống đại học – Người anh họ trong truyền thuyết Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ