Chương 99
Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 99: Dưỡng lão?

Sau bữa ăn đã đến giờ Tạ Thần học tập, Tiêu Tịch Hòa chưa từng trông thấy dáng vẻ con trai học hành nghiêm túc, thế là chớp chớp mắt nhìn về phía Tạ Trích Tinh với vẻ mặt mong đợi.

Tạ Trích Tinh ung dung lên tiếng: “Hôm nay ta giảng bài, nàng đến đi.”

Tiêu Tịch Hòa: “Được thôi!”

Tạ Trích Tinh cong khóe môi mỉm cười, sau đó vung tay tạo ra một ảo cảnh, đưa hai mẹ con vào trong.

“Hôm nay học gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa nhìn xung quanh trống trải lại càng thêm phấn khích. Còn có lòng tạo ra ảo cảnh để dạy học, đúng là có tâm vô cùng.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, tỏ ý bảo cô đừng phá đám: “Tiểu Thần, con luyện Hỏa long thuật thế nào rồi?”

Tạ Thần không trả lời mà lập tức hóa ra một con rồng lửa nho nhỏ béo mụp trong lòng bàn tay, khi đẩy ra còn khiến ảo cảnh rung chuyển. Dù Tiêu Tịch Hòa đã từng nhìn thấy trước đó, lúc này vẫn sốc không thôi.

Vậy mà Tạ Trích Tinh lại thản nhiên nhận xét: “Yếu.”

“Dạ.” Ánh mắt cậu bé có vẻ chán nản.

Tiêu Tịch Hòa: “…” Thế này mà còn yếu sao? Thằng bé mới 5 tuổi thôi!

Tạ Trích Tinh vừa quay đầu lại đã đối diện ánh mắt trách móc của Tiêu Tịch Hòa, hắn im lặng giây lát rồi bổ sung thêm: “Tuy nhiên với độ tuổi của con, có thể làm được như vậy đã là không tồi.”

“So với cha lúc nhỏ thì sao?” Tạ Thần tò mò hỏi.

Tạ Trích Tinh trầm ngâm: “Nếu sức mạnh của con không bị phong ấn chắc chắn sẽ mạnh hơn ta.”

Câu này là lời nói thật.

“Cha khen con giỏi đấy!” Tiêu Tịch Hòa kịp thời tiếp lời, sợ con trai sẽ nảy sinh ý định phá bỏ phong ấn.

Tạ Thần còn quá nhỏ, quả nhiên đã bị dẫn dắt sự chú ý, vui vẻ đáp lời: “Dạ!”

Tạ Trích Tinh nở nụ cười nhẹ, sau đó dạy tiếp cho cậu một chiêu thuật pháp mới. Nhân lúc Tạ Thần bắt đầu luyện tập, hắn mới ghé mắt nhìn sang Tiêu Tịch Hòa ở bên cạnh: “Nàng muốn học không?”

Tạ Trích Tinh vừa mới dứt lời, Tạ Thần đã đánh vỡ một lỗ lớn trên ảo cảnh. Hắn điềm nhiên vung tay lên, lỗ hổng ngay tức khắc được vá lại.

“… Thôi, chắc ta không học được đâu.” Tiêu Tịch Hòa trở nên khiêm tốn đến lạ.

Tạ Trích Tinh phì cười: “Ta không định dạy nàng cái đó.”

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy cũng thấy hơi tò mò: “Vậy chàng muốn dạy gì?”

Tạ Trích Tinh vẫy tay gọi cô lại, cô lập tức tiến lại gần.

“Đưa tay ra.” Hắn nói.

Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn đưa tay ra, Tạ Trích Tinh nắm lấy đầu ngón tay cô đưa lên môi hôn một cái rồi đọc một câu thuật pháp không rõ tên, trong lòng bàn tay cô lập tức nở rộ một đóa pháo hoa nho nhỏ đầy rực rỡ.

Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc thốt lên: “Làm thế nào hay vậy!”

“Không khó.” Tạ Trích Tinh lặp lại câu thuật pháp từng chữ một, đảm bảo cô chắc chắn có thể nghe rõ.

Tiêu Tịch Hòa lặp lại theo một lượt, càng thêm háo hức muốn thử: “Được rồi, chàng mau đưa tay đây, ta muốn thử xem.”

Tạ Trích Tinh đưa tay cho cô.

Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, vẻ mặt đầy mong đợi nắm lấy đầu ngón tay hắn.

Tạ Trích Tinh: “?”

Cô nghiêm túc hôn nhẹ lên ngón tay hắn.

Tạ Trích Tinh: “…”

Tiêu Tịch Hòa không nhìn đến biểu cảm của hắn, chỉ lo lẩm nhẩm thuật pháp rồi dùng linh lực đẩy ra, lòng bàn tay Tạ Trích Tinh lập tức bùng lên pháo hoa rực rỡ muôn màu.

“Có vẻ không giống của chàng lắm.” Cô nghiêm túc nói.

Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống có thể nhìn thấy hình ảnh pháo hoa phản chiếu trong đồng tử của cô, đôi mắt ấy trở nên lấp lánh như chứa đựng cả một thế giới nhỏ.

“Pháo hoa của mỗi người đều là độc nhất vô nhị.” Tạ Trích Tinh giải thích.

“Thế à!” Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh: “Vậy ta làm lại lần nữa thì liệu có giống với lần trước không?”

“Nàng có thể thử xem.”

Tiêu Tịch Hòa gật đầu, rồi lại hôn lên ngón tay hắn cái nữa.

Nhóc Tạ Thần ở bên này luyện chiêu đại sát cả buổi trời, vừa quay đầu lại đã thấy cha mẹ đang chơi trò pháo hoa hôn qua hôn lại. Nhìn pháo hoa không có sức sát thương trong lòng bàn tay hai người lớn, cậu rơi vào trầm mặc.

“Tiểu Thần, con biết cái này không?” Tiêu Tịch Hòa cười hì hì hỏi.

Tạ Thần nghe vậy bèn đưa tay ra, trong lòng bàn tay lập tức nổ tung một chùm pháo hoa.

Tiêu Tịch Hòa: “… Không cần hôn ngón tay trước sao?”

Tạ Trích Tinh được hôn rất nhiều lần chợt ho nhẹ một tiếng, nghiêm mặt nhìn về phía Tạ Thần: “Những gì ta vừa dạy con, có nhớ kỹ hết chưa?”

“Nhớ kỹ rồi ạ.” Tạ Thần đáp.

Tạ Trích Tinh gật gù bắt đầu kiểm tra bài học của con trai, xong xuôi quay đầu lại mới phát hiện gò má phu nhân nhà mình vẫn còn đỏ, hắn không kìm được phì cười: “Biết xấu hổ rồi à?”

Không biết cô nghĩ thế nào mà lại cho rằng hôn ngón tay là một trong những quy trình cần thiết, đúng là… ngốc hết chỗ nói, nhưng mà cũng đáng chết đi được.

Tiêu Tịch Hòa bặm môi lườm hắn: “Ta không muốn nói chuyện với chàng.” Cứ coi như đầu óc của ta vừa nãy bị chập mạch đi.

Hình tượng người mẹ thông minh sáng suốt được duy trì vất vả vào lúc này đã trở nên lung lay sắp đổ, cô thở dài, mặt mày khổ não nhìn về phía Tạ Trích Tinh. Tạ Trích Tinh im lặng đối diện với ánh mắt của cô, cuối cùng vẫn bật cười ôm cô vào lòng.

“Nó còn nhỏ, sẽ mau quên thôi.” Tạ Trích Tinh an ủi: “Lần trước ta ngã nhào trước mặt nó, chỉ qua một khắc là nó đã quên rồi.”

“Thật sao?” Tiêu Tịch Hòa vùng vẫy ngẩng đầu lên: “Chàng còn ngã trước mặt con trai nữa à?”

“Ừm.” Tạ Trích Tinh nói dối không chớp mắt.

Tiêu Tịch Hòa cẩn thận nghiền ngẫm lại, dường như so với việc Tạ Trích Tinh ngã nhào thì việc mình hôn ngón tay trước khi thực hiện thuật pháp cũng không có gì to tát, thế là chẳng mấy chốc đã vui vẻ trở lại.

Tạ Thần đang nỗ lực luyện tập thuật pháp thứ hai, nghe thấy trọn vẹn cuộc đối thoại của cha mẹ mình, cuối cùng trong đầu chỉ đọng lại một câu hỏi: Tại sao cha lại nói dối?

Cậu ôm một đống thắc mắc, đợi đến khi mẹ chơi chán trò pháo hoa bắt đầu chạy đi khám phá xung quanh mới cố ý hỏi cha.

Tạ Trích Tinh tỏ ra sành sỏi trả lời: “Đợi đến khi con cưới vợ rồi sẽ hiểu thôi.”

Tạ Thần im lặng, quay sang nhìn lại mẹ mình đang ngồi xổm trên mặt đất sờ ngang sờ dọc ở đằng xa… Cậu thầm nghĩ: Thôi vậy, cưới vợ chỉ sẽ ảnh hưởng đến tốc độ rút đao của mình, mình vẫn nên đoạn tình tuyệt ái thì hơn.

Vô Tình đạo cũng không tệ, có cơ hội có thể thử xem sao.

Một buổi học của Tạ Thần kéo dài gần 2 ngày trời, ba người vừa ra khỏi ảo cảnh, Tiêu Tịch Hòa đã lật đật đi vào bếp, nhanh chóng làm một bàn đầy thức ăn cho con trai.

Tạ Thần vốn định về phòng nghỉ ngơi, thấy vậy lại ngoan ngoãn ở lại ăn cơm.

“Đây có được xem là ‘Người trước trồng cây, người sau hưởng bóng mát’ không?” Sau khi kết thúc bữa ăn, Tạ Trích Tinh thong thả hỏi. Hắn đã phải tốn bao công sức mới đưa được vợ về Ma giới, thằng nhóc này thì hay rồi, chẳng tốn chút công sức nào đã được hưởng món ngon mỗi ngày.

Tạ Thần trầm ngâm: “Cha, bàn này cha ăn gần 7 – 8 phần rồi còn gì.”

Tạ Trích Tinh: “…”

“Cha đừng ghen tị nữa.” Khuôn mặt bánh bao phúng phính tỏ ra già dặn hệt một ông cụ non.

Tiêu Tịch Hòa không nhịn được cười.

Cuối cùng cũng được đoàn tụ với gia đình, giờ cô chỉ muốn bầu bạn bên cạnh con trai từng giây từng phút, thế nên suốt ngày theo con đi học, nấu ăn cho con, khi rảnh rỗi không lên lớp lại dẫn con ra ngoài đi dạo, thậm chí cô còn muốn mời con trai ở cùng mình.

“Trừ khi ta chết, nếu không trên chiếc giường này của chúng ta tuyệt đối không thể xuất hiện người đàn ông thứ hai.” Tạ Trích Tinh xụ mặt không vui.

Tiêu Tịch Hòa ngớ người: “Đó là con trai chàng mà.”

“Con trai cũng không được.” Tạ Trích Tinh kiên quyết không nhượng bộ.

Tiêu Tịch Hòa đành phải bỏ cuộc, ôm vẻ mặt đầy tiếc nuối đi ra ngoài cửa báo lại tin xấu này cho con trai biết.

Tạ Thần nghe xong tỏ vẻ hơi tiếc nuối, quay đầu bỏ đi không nói một lời.

“… Sao ta cảm thấy nó chẳng tiếc nuối chút nào nhỉ?” Tiêu Tịch Hòa buồn bã.

Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Nói thừa, thằng bé đâu phải mama boy.”

“Mama boy” là từ hắn học được từ Tiêu Tịch Hòa.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, nhưng chẳng mấy chốc đã lấy lại tinh thần: “Ta đi làm mấy món điểm tâm cho thằng bé vậy!”

Tạ Trích Tinh: “…”

Hắn biết cô cảm thấy mắc nợ con trai nên cứ luôn muốn bù đắp, vậy nên cũng không ép buộc cô quá nhiều. Thế là Tiêu Tịch Hòa bận rộn tới lui cả ngày, mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy, cho đến tận đêm khuya khi con trai ngủ say cô mới thở phào nhẹ nhõm. Tạ Trích Tinh không thực sự hiểu được, nhưng cũng để mặc cô làm điều cô muốn.

Chớp mắt lại đến ngày học thuật pháp, Tiêu Tịch Hòa luýnh quýnh chuẩn bị đồ ăn vặt xong xuôi rồi tranh thủ đi tìm hai cha con. Nào ngờ vừa nhìn thấy bóng dáng hai người từ xa đang định gọi lại, đã nghe thấy Tạ Thần nói với Tạ Trích Tinh: “Cha có thể nào nói với mẹ một tiếng, bảo mẹ đừng bận rộn vất vả vì con nữa được không?”

Tiêu Tịch Hòa đột ngột dừng bước chân lại.

“Tại sao?” Tạ Trích Tinh hỏi.

Tạ Thần ngập ngừng: “Con ăn không hết nhiều đồ như vậy, tiến độ tu luyện cũng bị trì hoãn, quan trọng nhất là…”

Còn chưa nói xong, cậu đã nhận ra điều bất thường, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tiêu Tịch Hòa: “Mẹ…”

“À ừm, hai người học tiếp đi, đột nhiên ta nhớ ra mình còn có việc chưa làm xong, vậy… vậy ta đi trước nhé…” Tiêu Tịch Hòa cười gượng gạo, quay đầu bỏ chạy.

Tạ Thần bối rối nhìn về phía Tạ Trích Tinh.

“Ai gây ra, người đó đi dỗ.” Tạ Trích Tinh thản nhiên nói.

— Một khắc sau, trên bậc thềm trước điện Long Khê.

Tiêu Tịch Hòa đang ôm mặt thất thần bỗng cảm thấy có người ngồi xuống bên cạnh, cô khựng lại, quay sang nhìn con trai: “Sao không đi học?”

Tạ Thần im lặng nhìn cô.

“Con tưởng ta giận à?” Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Đừng lo, mẹ con không nhỏ nhen như thế đâu.”

Cô im lặng một lúc mới áy náy lên tiếng: “Xin lỗi con nhé Tiểu Thần, mẹ không cố ý làm ảnh hưởng đến con đâu, chỉ là mẹ… vừa mới trở về, không biết phải làm thế nào mới được xem là một người mẹ đạt chuẩn, thành ra mẹ chỉ có thể dùng cách của mình để đối tốt với con, nhưng lại quên suy xét đến cảm nhận của con.”

Trải qua hai kiếp người, nhưng chưa từng có ai dạy cô phải làm thế nào để trở thành một người mẹ tốt.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, đang định nói tiếp đã nghe Tạ Thần lên tiếng: “Mẹ không phải mới trở về.”

“… Hửm?”

“Mẹ vẫn luôn ở đây.” Tạ Thần nhìn vào mắt cô: “Mỗi khi con ra vào Ma giới đều sẽ nhìn thấy mẹ.”

Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn cậu, cánh môi mấp máy nhưng không nói được lời nào.

“Mây trên trời, gió bên đường, lá cây rụng xuống đều là mẹ, con đều nhớ cả.” Giọng nói non nớt của Tạ Thần vô cùng nghiêm túc: “Khi con đến Dược Thần Cốc, dì ôm con ra sân phơi nắng, con khát quá, mẹ còn hóa thành một làn mưa nhỏ giải khát cho con.”

Tiêu Tịch Hòa bỗng dưng nhớ tới khi mình còn là một mảnh hồn vỡ, mơ màng trôi nổi trên bầu trời Dược Thần Cốc và Ma giới, mỗi khi đứa bé xuất hiện cô đều theo thói quen đi theo nó.

Thực ra chính cô cũng cực kỳ mơ hồ về khoảng ký ức trong 10 năm đó, không ngờ có một người lại nhớ kỹ đến như vậy.

“Vừa nãy con chưa nói hết.” Tạ Thần nắm lấy ngón tay của cô: “Con ăn không hết nhiều đồ như vậy, tiến độ tu luyện cũng bị trì hoãn, quan trọng nhất là mẹ đã quá mệt, con không muốn mẹ phải mệt mỏi như vậy.”

Hốc mắt Tiêu Tịch Hòa đã cay xè: “Tiểu Thần…”

Tạ Thần chớp chớp đôi mắt: “Mẹ chính là người mẹ tốt nhất trên đời này.”

“… Cảm ơn con.” Tiêu Tịch Hòa sụt sịt, dang hai tay ra với cậu nhóc: “Ôm nào.”

Tạ Thần lập tức rúc vào lòng cô.

Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau, Tạ Trích Tinh khoanh tay đứng ở phía sau nhàn nhã dựa vào khung cửa, lúc nghe thấy Tạ Thần nói cô vẫn luôn ở đây, khóe mắt hắn cũng ươn ướt nhưng chẳng mấy chốc đã vui vẻ trở lại.

Dù sao sau hôm nay, người nào đó sẽ trở lại như bình thường thôi.

Như vậy cũng tốt, phu quân có chết đâu, suốt ngày chỉ quan tâm mỗi con trai sao mà được chứ?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (123)
Chương 1: Chương 1: Cô trúng phải Âm Dương Hợp Hoan cổ Chương 2: Chương 2: Ngài có thể nói năng tử tế chút được không? Chương 3: Chương 3: Có chó không thế? Chương 4: Chương 4: Ma sát sẽ sinh nhiệt Chương 5: Chương 5: Cô là người thứ hai đồng cảm với ta Chương 6: Chương 6: Sắp chết rồi à Chương 7: Chương 7: Tự mình làm Chương 8: Chương 8: Đến đây! Chương 9: Chương 9: Tu luyện không? Chương 10: Chương 10: Mùa xuân đến rồi! Chương 11: Chương 11: Thất đức Chương 12: Chương 12: Động đến người của ta Chương 13: Chương 13: Tên điên Chương 14: Chương 14: Gần hết rồi Chương 15: Chương 15: Cô đi rồi Chương 16: Chương 16: Tìm người Chương 17: Chương 17: Trốn đi Chương 18: Chương 18: Hợp Hoan Cổ tái phát! Chương 19: Chương 19: Gặp lại Chương 20: Chương 20: Bắt Kiều Kiều trong rọ Chương 21: Chương 21: Sợ hãi Chương 22: Chương 22: Xem cô diễn Chương 23: Chương 23: Đêm nay ở lại với ta Chương 24: Chương 24: Đêm ở riêng cùng Ma Tôn đại nhân Chương 25: Chương 25: Chứng âm hàn tái phát Chương 26: Chương 26: Ấp ủ ý đồ xấu Chương 27: Chương 27: Bại lộ Chương 28: Chương 28: Thiếu chủ, ngài mang thai rồi! Chương 29: Chương 29: Quả thật đã có thai rồi! Chương 30: Chương 30: Những người không nên đến đều đến cả rồi! Chương 31: Chương 31: Thật là trong cái rủi có cái may Chương 32: Chương 32: Đá thử vàng trong mối quan hệ vợ chồng Chương 33: Chương 33: Sức mạnh của nhóc con Chương 34: Chương 34: Lão tổ tông cũng đến rồi Chương 35: Chương 35: Tình trạng thai nhi của ngươi không ổn định Chương 36: Chương 36: Cô vứt chồng bỏ con! Chương 37: Chương 37: Ta sẽ chịu trách nhiệm! Chương 38: Chương 38: Giả ngơ phải không? Chương 39: Chương 39: Đến lúc nói cho phụ huynh biết rồi Chương 40: Chương 40: Cuộc hội đàm của thông gia Chương 41: Chương 41: Đến thăm cô Chương 42: Chương 42: Cô định dỗ ta thế nào Chương 43: Chương 43: Nàng biết ta tốt với nàng Chương 44: Chương 44: Thiếu phu nhân đang làm gì vậy? Chương 45: Chương 45: Ma Tôn “vừa đẹp vừa giàu” Chương 46: Chương 46: Sốt ruột muốn gả Chương 47: Chương 47: Lần đầu động thai Chương 48: Chương 48: Tìm thấy Thiếu phu nhân rồi Chương 49: Chương 49: Đừng có nịnh nọt mẹ ngươi Chương 50: Chương 50: Tâm lý sụp đổ Chương 51: Chương 51: Tên phu nhân Đảo chủ là gì Chương 52: Chương 52: Ngươi phạm quy rồi! Chương 53: Chương 53: Đánh nhau thì đánh nhau, sao còn liếc mắt đưa tình Chương 54: Chương 54: Tỷ là vị hôn thê của Đảo chủ chúng ta mà! Chương 55: Chương 55: Con thật sự không muốn đứa bé này sao? Chương 56: Chương 56: Quyết định rồi, đến Bồng Lai thôi Chương 57: Chương 57: Một vở kịch đảo giới tính đầy kịch tính Chương 58: Chương 58: Trùng hợp thật, Ma Tôn đại nhân Chương 59: Chương 59: Địa ngục Chương 60: Chương 60: Nàng vẫn luôn gọi tên hắn ta Chương 61: Chương 61: Ta muốn cô kết hôn với ta Chương 62: Chương 62: Có lẽ chàng phải dâng trà kính thiếp rồi Chương 63: Chương 63: Cố tình gây sự là chuyện bình thường thôi Chương 64: Chương 64: Trà của thiếp Chương 65: Chương 65: Giận dỗi Chương 66: Chương 66: Hôn lễ tại Bồng Lai Chương 67: Chương 67: Nên hủy hôn rồi Chương 68: Chương 68: Cuối cùng cũng giải trừ được khế ước Chương 69: Chương 69: Đi rồi đi rồi Chương 70: Chương 70: Đi suốt đêm để đến gặp cô Chương 71: Chương 71: Ta không muốn để nàng gánh vác trách nhiệm nữa Chương 72: Chương 72: Định mệnh không duyên không phận Chương 73: Chương 73: Gặp lại Chương 74: Chương 74: Cơn bệnh xuất hiện bất ngờ Chương 75: Chương 75: Có phải đứa nhỏ này lanh quá rồi không! Chương 76: Chương 76: Xem sét có bổ chết ngươi hay không Chương 77: Chương 77: Ngươi là thái giám à? Chương 78: Chương 78: Đúng là một gương mặt đẹp, nhưng lại có một trái tim độc ác Chương 79: Chương 79: Đại, đại, đại biến thái Chương 80: Chương 80: Cô có ý đồ với hắn Chương 81: Chương 81: Có phải như ta nghĩ không? Chương 82: Chương 82: Đó là người bạn đời mà ta đã chọn Chương 83: Chương 83: Ngươi là sói yêu Chương 84: Chương 84: Cuối cùng ảo cảnh cũng kết thúc Chương 85: Chương 85: Sắp sinh rồi Chương 86: Chương 86: Tiểu ma đầu sắp chào đời rồi Chương 87: Chương 87: Đau không? Chương 88: Chương 88: Nàng đã đi xa rồi… Chương 89: Chương 89: Sống lại Chương 90: Chương 90: Nó chẳng biết gì cả Chương 91: Chương 91: Nàng không ôm ta một cái sao? Chương 92: Chương 92: Đây là con trai của chúng ta Chương 93: Chương 93: Kết thúc phần chính Chương 94: Chương 94: Hiếm khi hồ đồ! Chương 95: Chương 95: Sắp được về nhà rồi! Chương 96: Chương 96: Cả nhà đoàn tụ! Chương 97: Chương 97: Hắn đồng ý rồi! Chương 98: Chương 98: Nuôi con Chương 99: Chương 99: Dưỡng lão? Chương 100: Chương 100: Lo lắng trước ngày cưới Chương 101: Chương 101: Phát thiệp mời Chương 102: Chương 102: Phù Không và nguyên chủ Chương 103: Chương 103: Lão tổ tông Chương 104: Chương 104: Con có muốn nạp thiếp không? Chương 105: Chương 105: Hôn lễ Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107: Đã Kim Đan rồi sao? Chương 108: Chương 108: Lời nguyền 7 năm Chương 109: Chương 109: Ta sẽ tự đi theo! Chương 110: Chương 110: Ngày mai đến làm việc Chương 111: Chương 111: Trong ly rượu này có thuốc Chương 112: Chương 112: Hay là chúng ta hy sinh cho nhau chút đi? Chương 113: Chương 113: Miễn cưỡng qua đêm Chương 114: Chương 114: Sau khi xong chuyện Chương 115: Chương 115: Anh xong đời rồi! Chương 116: Chương 116: Hay là ngủ cùng nhau? Chương 117: Chương 117: Xong đời rồi, cả hai người đều đã sa vào lưới tình! Chương 118: Chương 118: Em có thể mãi mãi theo tôi… Chương 119: Chương 119: Mang thai Chương 120: Chương 120: Tôi sẽ chịu trách nhiệm Chương 121: Chương 121: Yên tâm rồi! Chương 122: Chương 122: Mọi việc trên đời rồi sẽ viên mãn Chương 123: Chương 123: Xem ra vẫn phải sinh thêm đứa nữa! [Hết]