Chương 99
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 99

Ngoại truyện: Sao anh lại bất cẩn như vậy

 

Không nhận được phản hồi từ Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư càng ra sức lôi kéo sự chú ý của anh, lời lẽ cũng ngày càng táo bạo và nóng bỏng. Những câu nói xấu hổ mà bình thường cô phải được anh dỗ dành rất lâu mới chịu nói ra, giờ đây lại tuôn ra như suối.

 

Cô như thể không làm cho anh mất kiểm soát thì không cam tâm vậy.

 

Thẩm Hạo Bác chỉ muốn đạp ga phóng thẳng về nhà nhưng người ngồi trên ghế phụ lại là một cô nàng yêu tinh đang muốn lấy mạng người ta, anh tuyệt đối không thể sơ suất, chỉ có thể cố gắng giữ vững tốc độ xe ổn định.

 

May mà cô chỉ dùng võ miệng để khiêu khích anh chứ người thì vẫn ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, không động tay động chân. Nếu không, Thẩm Hạo Bác thật sự không chắc mình có đổi sang một con đường vắng vẻ rồi "xử tử hình" cô ngay tại chỗ hay không.

 

Phó Tư Dư nói đến khô cả cổ họng vẫn không thấy Thẩm Hạo Bác hôn cô, ôm cô, thế là ấm ức nhìn anh, trách móc: “Chồng ơi, có phải anh không còn yêu em nữa rồi không?”

 

Cô đã như vậy rồi mà anh còn không có chút phản ứng nào, chẳng lẽ cô đã hết hấp dẫn với anh rồi sao?

 

Trong lòng Phó Tư Dư vừa ấm ức vừa không cam lòng, anh càng lạnh nhạt, cô lại càng muốn khiêu chiến, muốn xem rốt cuộc anh có thể nhẫn nhịn được tới mức nào.

 

Rượu vào thì gan to, người say, đầu óc luôn bị cồn làm tê liệt nên dễ dàng làm ra những chuyện mà lúc tỉnh táo sẽ thấy xấu hổ vô cùng.

 

Phó Tư Dư giơ tay kéo khóa kéo sau lưng váy, miệng lẩm bẩm nói nóng, muốn c** đ*.

 

Thẩm Hạo Bác vội tấp xe vào lề đường, giữ chặt tay cô lại, kéo chiếc váy đang trượt xuống vai cô trở lại vị trí ban đầu.

 

Phó Tư Dư vừa làm nũng vừa trách yêu: “Gì vậy chứ, em nóng, em muốn c** đ*.”

 

Vừa nói, cô vừa nhướng mày quan sát phản ứng trên mặt anh.

 

Thẩm Hạo Bác nén d*c v*ng đang cuộn trào trong cơ thể, nói giọng khàn khàn: “Ngoan nào, đừng nghịch nữa, về nhà rồi cởi.”

 

Phó Tư Dư ôm lấy cánh tay anh, đôi mắt ánh lên vẻ bất mãn, chu môi nói: “Nhưng em nóng, phải làm sao đây?”

 

Thẩm Hạo Bác cúi người, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, giọng khàn trầm pha chút dụ dỗ: “Sắp về đến nhà rồi, về nhà rồi, chồng để em hôn bao nhiêu cũng được, muốn hôn mấy cái cũng được, chịu không?”

 

Nghe thấy có thể thoải mái hôn, Phó Tư Dư lập tức hào hứng: “Thật không đó?”

 

Thẩm Hạo Bác đáp: “Đương nhiên là thật. Nhưng bây giờ không được, bây giờ đang ở ngoài, người ta nhìn thấy thì sao. Em đừng nghịch nữa, anh sẽ lái xe nhanh một chút, về sớm một chút là em có thể hôn anh sớm một chút rồi.”

 

Bộ não chậm chạp của Phó Tư Dư lúc này mới nghĩ kịp, vội vỗ tay anh giục: “Vậy anh lái nhanh lên đi, mau lái đi!”

 

Dỗ dành cô xong, Thẩm Hạo Bác lại quay về ghế lái, khởi động xe.

 

Phó Tư Dư ngồi im mím môi chưa được ba phút đã bắt đầu mất kiên nhẫn mà náo loạn: “Sao còn chưa về tới nữa?”

 

Thẩm Hạo Bác: “Sắp rồi.”

 

Phó Tư Dư: “Sắp là bao lâu? Em thấy anh chạy chậm rì à, không nhanh hơn chút được hả?”

 

Thẩm Hạo Bác: “…”

 

Suốt quãng đường, Thẩm Hạo Bác đều phải nhẫn nhịn nghe Phó Tư Dư vừa nũng nịu vừa than phiền anh lái quá chậm, bảo anh vô dụng, đòi đổi chỗ với anh.

 

Phó Tư Dư khiêu khích suốt cả chặng đường, đến khi xe rẽ vào bãi đậu xe ngầm u tối thì sức lực của cô cuối cùng cũng cạn, ngáp một cái rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.

 

Dừng xe xong, quay sang thấy cô tựa người vào ghế mà ngủ say khò khò, Thẩm Hạo Bác suýt nghi ngờ cô hoàn toàn không hề say, chỉ lợi dụng việc đang ở ngoài đường để trêu chọc anh, vì biết anh không thể làm gì cô được. Đến khi về tới nhà thì giả vờ ngủ, muốn qua mặt anh cho xong chuyện.

 

Nhưng dù cô có thật sự ngủ hay không, cô đã châm lửa thì phải chịu trách nhiệm dập lửa.

 

Anh xuống xe, đi vòng qua đầu xe mở cửa ghế phụ, bế cô ra khỏi xe.

 

Về đến nhà, Thẩm Hạo Bác lập tức đè cô xuống ghế sô pha. Tiểu Tiên Nữ nghe thấy động tĩnh thì kêu meo meo vài tiếng, từ căn phòng riêng của nó chạy ra đón Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác.

 

Thấy hai người đang quấn lấy nhau trên ghế sô pha, nó dừng lại như đã quen, nhẹ nhàng nhảy lên ghế đơn bên cạnh, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác như đang xem livestream trực tiếp.

 

Phó Tư Dư đang ngủ mơ màng thì bị nụ hôn của Thẩm Hạo Bác đánh thức, giơ tay đẩy vai anh ra nhưng không đẩy được, vậy là mất kiên nhẫn cắn thẳng vào lưỡi anh.

 

Thẩm Hạo Bác hít một hơi lạnh, lưỡi bị cô cắn chặt không chịu buông, anh đành đưa tay bóp mũi cô.

 

Phó Tư Dư không thở được, buộc phải hé miệng.

 

Lưỡi Thẩm Hạo Bác tê rần vì bị cắn, anh bóp nhẹ má cô: “Nhóc xấu xa, chẳng phải em nói muốn hôn anh sao?”

 

Giờ phút này cơn hưng phấn muốn hôn anh sau khi uống rượu đã qua, Phó Tư Dư chỉ thấy buồn ngủ không chịu nổi, vỗ tay anh một cái, lẩm bẩm: “Đừng làm phiền em, em buồn ngủ.”

 

Thẩm Hạo Bác dùng một tay giữ chặt hai cổ tay cô, chân ép lấy đầu gối cô không cho cô đá, tay còn lại luồn ra sau lưng, móc vào dây kéo áo của cô, chuẩn bị kéo xuống. Bỗng thoáng nhìn thấy Tiểu Tiên Nữ, anh lập tức bế cô lên, bước thẳng vào phòng ngủ.

 

*

 

Khi Phó Tư Dư mở mắt ra, trời đã tối hẳn. Cửa phòng ngủ đóng kín, rèm cũng đã được kéo lại, trong phòng chẳng có chút ánh sáng nào.

 

Cô chớp mắt vài cái trong bóng tối, xoay người định tìm điện thoại trên đầu giường. Nhưng mới nhúc nhích một chút, eo đã đau đến nỗi như thể muốn gãy làm đôi.

 

Cô vung tay mò mẫm lung tung bên gối mà không thấy điện thoại đâu, trong lòng âm thầm mắng Thẩm Hạo Bác một câu. Cố gắng nhịn cơn đau nhức rã rời khắp người, cô chống nửa người dậy, tay lần lên tường tìm công tắc đèn trần rồi nhấn một cái.

 

Ánh đèn vừa bật lên, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là vết đỏ rõ mồn một trên cổ tay mình.

 

Cả tay trái lẫn tay phải đều có, không chỉ cổ tay mà mắt cá chân cũng bầm tím. Còn trên người thì khỏi phải nói, toàn là dấu hôn, thậm chí ngay cả bắp chân cũng không thoát.

 

Tên cầm thú này!

 

Phó Tư Dư nghiến răng mắng một câu. Chiều nay lúc từ nhà hàng lái xe về nhà, đầu óc cô đã dần tỉnh táo hơn, trong ký ức vẫn còn mơ hồ nhớ được một chút cảnh tên khốn đó bắt nạt mình thế nào.

 

Anh còn dùng còng tay còng chân trói cô lại.

 

Cô hít sâu một hơi, gân cổ lên gọi: “Thẩm Hạo Bác, đồ khốn, anh chết đâu rồi?”

 

Gọi một tiếng chẳng thấy động tĩnh gì.

 

Không biết bây giờ là mấy giờ, điện thoại cũng không biết bị vứt đi đâu rồi. Phó Tư Dư dựa vào đầu giường tiếp tục mắng: “Thẩm Hạo Bác, đồ lưu manh già nhà anh, anh...”

 

Cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, Thẩm Hạo Bác bước vào.

 

Phó Tư Dư ngẩng đầu lên nhìn, thấy cổ anh đầy dấu răng dấu cào, khóe miệng cũng rách một mảng, tay còn đang cầm một tờ khăn giấy nhét vào mũi, cả người trông như vừa bị đánh đập một trận không thương tiếc, cô lập tức tắt lửa giận.

 

Thẩm Hạo Bác đi đến bên giường, cúi đầu nhìn cô từ trên cao xuống, hỏi: “Sao vậy?”

 

Phó Tư Dư lắc đầu: “Không sao nữa rồi.”

 

Vốn định tính sổ với anh nhưng nhìn bộ dạng anh bây giờ cũng chẳng khá hơn mình là bao.

 

Những vết thương kia không cần nói cũng biết là do ai gây ra. Nhìn thế này cũng không trách anh trói mình lại.

 

“Anh nhét giấy vào mũi làm gì vậy?” Phó Tư Dư hỏi.

 

Thẩm Hạo Bác đưa tay rút một tờ giấy khác từ ngăn tủ đầu giường rồi lấy tờ giấy đang nhét mũi ra, ném vào thùng rác.

 

Phó Tư Dư thấy máu dính trên giấy, sững người: “Anh chảy máu mũi rồi!”

 

Thẩm Hạo Bác vừa lau vết máu trên mũi vừa đáp: “Không sao.”

 

Phó Tư Dư nghiêng người rút thêm khăn giấy đưa cho anh: “Sao tự nhiên lại chảy máu mũi thế? Có phải ăn phải thứ gì gây nóng trong không?”

 

Phó Tư Dư nhớ lại lúc trưa ăn cơm, Lương Thu rất thích ăn lươn nên đã gọi hẳn một dĩa lớn.

 

Nghe Lương Thu nói lươn rất bổ, ăn nhiều dễ bị nóng và chảy máu cam. Lúc đó cô mải uống rượu với mấy cô bạn, cũng không để ý xem Thẩm Hạo Bác có ăn lươn hay không.

 

Cô co chân ngồi sát lại gần Thẩm Hạo Bác, lo lắng hỏi: “Lúc trưa anh có ăn lươn không? Lươn bổ lắm, ăn nhiều dễ bị k*ch th*ch dẫn đến chảy máu cam đấy.”

 

Thẩm Hạo Bác vẫn đang giữ mũi, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm.

 

Phó Tư Dư: “Nhìn em như thế làm gì? Em nói sai à? Không lẽ... cái mũi này là em làm hả?”

 

Thẩm Hạo Bác mím môi không nói gì.

 

Im lặng biểu đạt cho tất cả.

 

Bị Phó Tư Dư dụ dỗ suốt dọc đường về, đến nhà rồi đương nhiên anh sẽ không dễ dàng buông tha cho cô. Phó Tư Dư lại nổi máu cứng đầu, phản kháng dữ dội, tay chân múa loạn cả lên, ngón tay không biết bao nhiêu lần chọc thẳng vào mũi anh.

 

Lúc đó Thẩm Hạo Bác cũng không để ý, mãi đến khi cô ngủ say, anh mới thỏa mãn đi sang phòng khách tắm rửa, lúc này mới phát hiện mũi mình chảy máu.

 

Hai người đối mắt vài giây, Phó Tư Dư hơi chột dạ: “Nhưng chuyện này đâu thể trách em được. Ai bảo anh bắt nạt em trước.”

 

Thẩm Hạo Bác ừ một tiếng: “Không trách em. Em có đói không?”

 

Phó Tư Dư gật đầu, cô cảm giác bụng mình sắp dán vào lưng đến nơi rồi, bèn hỏi: “Mấy giờ rồi?”

 

Thẩm Hạo Bác: “Hơn chín giờ.”

 

Đã khuya thế này rồi, bảo sao cô lại đói đến thế.

 

Cô vô thức trách móc anh: “Đã qua giờ ăn mấy tiếng rồi, đều tại anh đấy. Ban ngày không ngủ mà cứ bày trò, giờ ngủ bù, lát nữa còn ngủ nổi nữa không đây?”

 

Thẩm Hạo Bác còn đang lau máu mũi, đứng quay lưng về phía cô bên thùng rác, ném giấy vào thùng rác rồi mới quay đầu lại nhìn cô, dáng vẻ muốn đánh muốn mắng cũng tùy.

 

Vừa thấy gương mặt ấy của anh, lời trách móc của Phó Tư Dư lập tức nghẹn trong cổ họng.

 

“Anh chảy máu mũi bao lâu rồi? Có cần đến bệnh viện không?”

 

Thẩm Hạo Bác: “Không cần đâu, lát nữa là ngừng thôi.”

 

Nghe giọng anh như thể có kinh nghiệm lắm vậy, Phó Tư Dư nghi ngờ hỏi: “Trước đây anh cũng từng bị chảy máu mũi à? Chắc chắn lát nữa sẽ ngừng chứ?”

 

“Ừ, chảy một lúc là hết. Giờ anh đem cơm lên cho em ăn hay em muốn xuống dưới ăn?”

 

Phó Tư Dư: “Anh gọi đồ ăn ngoài rồi à?”

 

Thẩm Hạo Bác: “Không phải đồ ăn ngoài.”

 

Không phải đồ ăn ngoài?

 

Phó Tư Dư hoảng hốt: “Là dì Đàm về rồi sao?”

 

Sắc mặt cô lập tức đỏ bừng. Nếu dì Đàm về rồi mà cô ngủ say tới tận giờ, chẳng phải dì Đàm sẽ biết chiều nay hai người đã làm gì sao?

 

Chưa kịp để Thẩm Hạo Bác trả lời, cô đã kéo chăn che nửa khuôn mặt, xấu hổ nói: “Nếu dì Đàm về sao anh không gọi em dậy sớm chút. Lúc nãy em còn mắng anh là đồ khốn nạn, bà ấy ở dưới tầng một chắc không nghe thấy đâu nhỉ…”

 

Thẩm Hạo Bác bật cười trước dáng vẻ đỏ mặt luống cuống của cô, bèn kéo chăn cô xuống: “Yên tâm đi, dì Đàm chưa về đâu.”

 

Không phải đồ ăn ngoài, cũng không phải dì Đàm về, chẳng lẽ là chính tay Thẩm Hạo Bác nấu?

 

Phó Tư Dư càng thêm hoảng hốt, trừng mắt hỏi: “Không phải anh lại nấu ăn nữa đấy chứ?”

 

Chữ “lại” này đủ để thể hiện nỗi ám ảnh của cô mỗi khi Thẩm Hạo Bác bước vào bếp.

 

Thẩm Hạo Bác cau mày: “Anh nấu thì sao?”

 

Phó Tư Dư nhỏ giọng: “Anh tự biết mình nấu được hay không mà còn hỏi em à?”

 

Tâm trạng Thẩm Hạo Bác hôm nay rất tốt, không hề nổi giận, còn cố ý trêu chọc cô: “Nếu anh nấu thì em có ăn không?”

 

Phó Tư Dư tỏ vẻ đau khổ kháng cự: “Nếu anh có thể nấu chín thì em ăn nhưng em nghĩ anh nên tha cho cái bếp thì hơn.”

 

Anh bẹo má cô một cái: “Không phải anh nấu, lấy từ nhà anh cả em đấy.”

 

“Từ nhà anh cả em? Anh cả em nấu à?”

 

Thẩm Hạo Bác gật đầu: “Lúc về anh thấy em để quên điện thoại dưới hầm để xe, anh xuống lấy. Trong thang máy gặp anh cả và chị dâu em đi chợ về, thế là anh nhờ anh cả em nấu thêm phần cho em.”

 

Phó Tư Dư không ngờ đêm khuya còn có bất ngờ thế này, phấn khích ôm cổ Thẩm Hạo Bác hôn lên má anh một cái: “Chồng ơi, anh giỏi quá đi mất.”

 

Không ngờ lại có thể ké được một bữa ăn ngon thế này!

 

Thẩm Hạo Bác cười vỗ nhẹ lên đầu cô: “Anh mang lên cho em nhé?”

 

“Không cần, em xuống dưới ăn. Ăn cơm anh cả em nấu thì phải có nghi thức đàng hoàng, nhất định phải ăn ở phòng ăn.”

 

Phó Tư Dư nhanh nhẹn mặc quần áo, không còn thấy ê ẩm mỏi lưng gì nữa, nhảy chân sáo chạy xuống dưới lầu.

 

Thẩm Hạo Bác không vội không vàng đi theo sau. Còn chưa xuống hết cầu thang đã nghe thấy trong phòng ăn vang lên tiếng kêu thảm thiết.

 

“Á á! Thẩm Hạo Bác! Cơm của em bị Tiểu Tiên Nữ ăn mất rồi!”

 

Thẩm Hạo Bác sải bước đi vào phòng ăn.

 

Phó Tư Dư vừa thấy anh bước vào lập tức chu môi, chỉ vào Tiểu Tiên Nữ đang ngồi trên bàn ăn ngấu nghiến, ấm ức mách lẻo: “Nó ăn hết cơm của em rồi!”

 

Tiểu Tiên Nữ được cô nuông chiều quá mức, bị bắt gặp đang ăn vụng cũng không sợ, vẫn ngồi xổm đó ăn tiếp. Chỉ đến khi thấy Thẩm Hạo Bác, nó mới rụt rè nhảy xuống bàn, chui vào góc phòng ăn, ánh mắt né tránh, sợ sệt nhìn hai người.

 

Vợ anh quý con mèo đó như báu vật, giờ nó lại ăn mất cơm vợ anh thì anh cũng chẳng thể làm gì nó.

 

Mà cơm đã bị mèo ăn qua, người đâu thể ăn tiếp được nữa.

 

Anh cầm điện thoại lên nói: “Để anh gọi người mang cơm mới tới.”

 

Phó Tư Dư lắc lắc cánh tay anh, bất mãn: “Nó ăn mất cơm của em rồi, đó là cơm do anh trai em nấu mà! Anh không định đòi lại công bằng cho em à?”

 

Vị trí của Tiểu Tiên Nữ trong lòng Phó Tư Dư thế nào, Thẩm Hạo Bác hiểu rất rõ, được cưng chiều như báu vật vậy.

 

Hôm nay nó dám ăn vụng cơm do Phó Tư Nghiên nấu, khiến Phó Tư Dư tức giận, xem ra con mèo này sắp thất sủng rồi.

 

Thẩm Hạo Bác có chút hả hê, ôm eo cô, giả mù sa mưa nói: “Tất nhiên là phải đòi lại công bằng cho em rồi. Anh vất vả lắm mới xin được anh trai em nấu cho em một bữa, vậy mà bị nó ăn mất. Con mèo hư thế này, phải mang đi cho mới được.”

 

Phó Tư Dư: “...”

 

Cũng… đâu đến mức phải cho đi nhỉ? Câu này của Thẩm Hạo Bác nghe sao mà ghen tuông xanh lè thế không biết.

 

Ánh mắt cô lướt qua Tiểu Tiên Nữ bé nhỏ đáng yêu đang rúm ró rồi lại nhìn sang Thẩm Hạo Bác. Cảm thấy một sinh vật đáng yêu thế kia thì sao có thể trách nó được chứ? Vậy nên cô không do dự đổ hết tội lên đầu anh.

 

“Thẩm Hạo Bác, anh biết trong nhà có mèo mà sao không cất cơm cẩn thận? Anh đúng là bất cẩn thật đấy.”

 

Thẩm Hạo Bác: “...”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (129)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129: Hết