Chương 99
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 99: Dấu hôn trên cổ

Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua làn da mềm mại nơi cổ cô, Dung Yên bàng hoàng sững sờ.
 
Giang Ngự Hàn… chẳng lẽ anh đã để lại dấu hôn trên cổ cô sao?
 
Cô muốn ngồi dậy soi gương nhưng bàn tay rắn rỏi của anh vẫn siết chặt eo cô, không cho cô vùng ra.
 
Giang Thiếu chậm rãi lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự uy h**p rõ ràng:
 
“Không chịu nói thật sẽ còn đau hơn nữa đấy.”
 
Hai hàm răng Dung Yên nghiến chặt, cô tức giận trừng mắt nhìn anh:
 
“Giang Ngự Hàn, anh vô liêm sỉ!”
 
Anh nhàn nhạt đáp lại một câu:
 
“Là em nói dối trước.”
 
Dung Yên: “...”
 
Đây là một lời nói dối vô hại, ai cũng có bí mật của riêng mình.
 
Ngón tay lạnh lẽo của anh lướt qua bờ môi đỏ mọng của cô, giọng trầm khàn vang lên:
 
“Vẫn không chịu nói sao?”
 
Dung Yên bỗng dưng có một ý nghĩ táo bạo cắn tay anh một cái xem anh còn dám uy h**p cô nữa không! Hừ!
 
Nhưng cô vốn là người lý trí, bởi vì cô lo… nếu cắn anh, cổ cô sẽ bị “cày nát” mất.
 
Cô hít sâu một hơi, quyết định nhượng bộ một chút:
 
“Anh buông tay trước, em sẽ nói.”
 
Nghe xong, bàn tay anh từ môi cô trượt xuống cổ, nhẹ nhàng lướt qua vết hôn mới lưu lại.
 
Đây rõ ràng là một lời đe dọa trắng trợn!
 
Giang Thiếu tuy chưa hoàn toàn hồi phục nhưng về mặt thể lực, cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh.
 
Dung Yên vội nuốt khan, cô quyết định nói một phần sự thật:
 
“Em và Tiểu Uyển không bàn về son môi, mà là bàn về ảnh của anh.”
 
“Hửm?”
 
“Em nhờ Tiểu Uyển tìm lại ảnh trước đây của anh để chứng minh anh chưa từng phẫu thuật thẩm mỹ.”
 
“Em nghi ngờ anh từng động dao kéo?”
 
Dung Yên không nhanh không chậm đáp:
 
“Em chưa từng nghi ngờ anh. Em luôn tin rằng người phẫu thuật không phải anh. Vì vậy, em cần tìm ra ảnh cũ để vạch mặt thư ký Hồ. Nếu thư ký Hồ không có bằng chứng chứng minh anh từng chỉnh sửa, mà xác định Thời Thiếu mới là người phẫu thuật thì chúng ta phải hỏi rõ, rốt cuộc tại sao anh ta lại làm vậy.”
 
Giang Ngự Hàn thản nhiên nói:
 
“Tất nhiên là vì khuôn mặt này của anh quá đẹp.”
 
Dung Yên bĩu môi:
 
“Em chỉ sợ anh ta có âm mưu gì đó, vẫn nên điều tra cho chắc.”
 
Bàn tay thon dài của anh nâng cằm cô lên, giọng điệu lạnh lùng:
 
“Em quan tâm đến anh ta lắm sao?”
 
Dung Yên không nhịn được mà lườm anh một cái.
 
“Em quan tâm vì em lo anh ta sẽ gây hại cho anh.”
 
“Vậy sao?” 
 
Giang Thiếu nhếch môi cười nhạt, rõ ràng là không tin cô.
 
Dung Yên bất lực nói:
 
“Giang Ngự Hàn, nếu thật sự Thời Thiếu đã phẫu thuật thẩm mỹ thì…”
 
Lời còn chưa dứt, môi anh đã đột ngột phủ xuống, mang theo sự bá đạo không cho phép cô trốn tránh.
 
Nụ hôn trừng phạt này, hoàn toàn không để cô có cơ hội nói tiếp.
 
Đến khi nụ hôn kết thúc, Dung Yên mềm nhũn cả người, quên luôn cả điều định nói.
 
Còn chưa kịp điều chỉnh hơi thở, cô đã cảm nhận được hơi nóng phả lên cổ.
 
Đúng vậy, môi anh đang lướt qua làn da nơi cổ cô.
 
Đôi mắt cô mở to tròn, cố gắng nâng cao giọng cảnh cáo:
 
“Giang Ngự Hàn, anh, anh đừng quá đáng!”
 
Giọng anh trầm thấp, mang theo từ tính đầy mê hoặc:
 
“Dung Yên, là em quá đáng trước, cứ luôn nghĩ về người đàn ông khác.”
 
“Em không hề nghĩ về anh ta, em chỉ muốn làm rõ mọi chuyện.”
 
“Vậy có khác gì nhau đâu?”
 
Câu hỏi vừa dứt, Giang Thiếu hoàn toàn không cho cô cơ hội phản bác, tiếp tục lưu lại dấu vết trên cổ cô.
 
Dung Yên tức muốn đánh anh một trận nhưng phát hiện bản thân chẳng còn chút sức lực nào.
 
Cổ lại còn đau!
 
Quá đáng ghê! Rõ ràng cô chẳng làm gì sai cả!
 
Cô thậm chí còn không có số liên lạc của Thời Thiếu Đình, luôn cố gắng giữ khoảng cách, chỉ liên hệ với thư ký của anh ta.
 
Nhìn Dung Yên mặt lạnh, cố ý không nhìn mình, Giang Thiếu nửa cười nửa không:
 
“Không phục sao?”
 
Dung Yên liếc nhìn cổ anh, ánh mắt tràn đầy thách thức:
 
“Tiểu tiên nữ báo thù, mười năm chưa muộn.”
 
Bàn tay anh nhẹ nhàng lướt qua dấu hôn trên cổ cô, động tác dịu dàng mà ẩn chứa sự chiếm hữu không thể che giấu.
 
“Anh đợi em đến trả thù. Còn bây giờ, chúng ta tiếp tục nói về chuyện em nói dối.”
 
Dung Yên: “…”
 
Sao lại vòng về đây nữa rồi? Rõ ràng cô đã nói ra một phần sự thật.
 
Dung Yên gạt tay anh ra, vừa ngáp vừa xoay người.
 
“Những gì cần nói em đã nói hết rồi, buồn ngủ quá, em đi ngủ đây. Ngủ ngon.”
 
Cô hy vọng ngày mai Giang Ngọc Uyển có thể đưa ảnh cho cô. Cô muốn nhanh chóng điều tra rõ mọi chuyện, giải quyết cho xong.
 
Sau lưng cô, Giang Ngự Hàn bỗng nhiên rất dịu dàng, giúp cô vén tóc ra sau tai.
 
Dung Yên bỗng dưng thấy sợ hãi một cách khó hiểu!
 
Giang Thiếu cố ý chậm rãi lên tiếng, nhấn từng chữ một:
 
“Dung Yên, anh nhớ rất rõ là Ngọc Uyển hỏi em có hay không, chứ không phải em hỏi Ngọc Uyển.”
 
Cơn buồn ngủ ban nãy của Dung Yên lập tức tan biến!
 
Trời ơi, ông trời thật không công bằng chút nào.
 
Đã ban cho Giang Ngự Hàn một khuôn mặt đẹp trai đến mức khiến người ta ghen tị, còn cho anh ta một bộ não thông minh tuyệt đỉnh!
 
Rõ ràng cô đã nói thật một phần, thế mà vẫn không thoát được.
 
Dung Yên bật dậy, nhìn Giang Ngự Hàn bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
 
“Đây là chuyện cá nhân của Ngọc Uyển, em phải giữ bí mật giúp em ấy.”
 
Thấy Giang Ngự Hàn định ngồi dậy, cô vô thức đỡ anh một tay, còn đặt gối sau lưng cho anh.
 
Rõ ràng hai người đang như nước với lửa, vậy mà cô vẫn chăm sóc anh theo thói quen.
 
Dựa vào gối, Giang Thiếu lười biếng cất giọng:
 
“Xem ra chuyện này có liên quan đến Hàn Lăng Phong.”
 
Dung Yên: “…”
 
Cô thề, trên mặt cô tuyệt đối không có viết ba chữ “Hàn Lăng Phong”.
 
Thật sự là do Giang Ngự Hàn quá thông minh mà thôi.
 
Sự im lặng của cô, trong mắt anh chính là một kiểu mặc nhận.
 
Anh khoanh tay trước ngực, ánh mắt rét lạnh, giọng điệu nghiêm nghị:
 
“Anh đã bảo Hữu Văn điều tra về Hàn Lăng Phong. Hắn ta không phải người thích hợp.”
 
Dung Yên sững người.
 
Cô không ngờ, Giang Ngự Hàn sau khi mất trí nhớ vẫn sẽ để tâm đến chuyện này, thậm chí còn cất công điều tra Hàn Lăng Phong.
 
Có thể thấy, anh vẫn quan tâm đến em gái mình.
 
“Trước đây em quen hắn ta vì lý do gì?”
 
Giang Thiếu nhìn cô, giọng nói lạnh lẽo vang lên.
 
Dung Yên giật mình.
 
Khoan đã… anh ta điều tra Hàn Lăng Phong, chẳng lẽ có liên quan đến cô sao?
 
“Trước đây em quen hắn ta vì lý do gì?”
 
Giang Thiếu vẫn kiên nhẫn lặp lại câu hỏi, ánh mắt không hề dịch chuyển.
 
Dung Yên ngả đầu suy nghĩ một lúc, rồi mới lên tiếng:
 
“Chuyện này đã rất lâu rồi. Chắc là vì khi đó hắn đối xử với em khá tốt.”
 
“Ừm. Nếu em với Ngọc Uyển thân thiết như vậy, trước tiên em hãy khuyên con bé chia tay. Nếu không được, anh sẽ ra tay.”
 
Dung Yên: “…”
 
Cô không nhận mấy nhiệm vụ kiểu này đâu nhé!
 
Nhưng mà, nếu sức khỏe của Hàn Lăng Phong thực sự có vấn đề, chắc Ngọc Uyển cũng sẽ chia tay thôi…
 
Nhưng ngay sau đó, cô lại nghĩ đến một khả năng khác.
 
Biết đâu Ngọc Uyển không những không chia tay mà còn tình nguyện ở bên hắn ta chữa bệnh?
 
Đến lúc đó, nếu Giang Ngự Hàn lại mạnh tay ngăn cản, có khi Ngọc Uyển sẽ càng phản kháng, yêu Hàn Lăng Phong càng sâu đậm.
 
Thậm chí, con bé có thể từ bỏ tất cả vì hắn ta!
 
Dung Yên né tránh ánh mắt Giang Ngự Hàn, nhỏ giọng nói:
 
“Em vào nhà vệ sinh một lát, anh ngủ trước đi. Ngủ ngon.”
 
Nhưng ngay lúc cô định xoay người, bàn tay anh đã nhanh như chớp nắm lấy cổ tay cô, không cho cô chạy trốn.
 
“Nói.”
 
Rõ ràng anh không hề có ý định để cô né tránh vấn đề này!
 
Dung Yên thở dài, giọng điệu mềm mỏng:
 
“Giang Ngự Hàn, Ngọc Uyển đã trưởng thành rồi, chuyện tình cảm, con bé có thể tự mình giải quyết. Chúng ta chỉ có thể đưa ra lời khuyên. Nếu ép buộc quá mức, có khi sẽ phản tác dụng.”
 
Giang Ngự Hàn thu tay về, thản nhiên nói:
 
“Vậy thì anh sẽ tìm Hàn Lăng Phong nói chuyện.”
 
Dung Yên cười nhạt:
 
“Vậy anh Giang cố lên nhé. Em đi vệ sinh đây.”
 
Cô đi vào phòng tắm, nhìn bản thân trong gương, không nhịn được mà lẩm bẩm:
 
“Giang Ngự Hàn, đồ khốn kiếp!”
 
Sau đó, cô tức giận rời khỏi phòng tắm.
 
Thấy anh đã nằm xuống, cô cũng leo lên giường, trực tiếp nhào lên người anh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục