Chương 98
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 98

Ngôi nhà này trông không lớn, một cái nhìn đã thấy hết hai bên tường vây. Phía trên cửa nhà treo một tấm biển gỗ chao đảo, trên đó viết bốn chữ cuồng thảo “Bất Nhập Phàn Lung”, khá có ý chống lại thế tục, không chịu ràng buộc.

Ôn Cửu Khanh từ phía sau bước lên, giơ tay gõ cửa.

Cửa rất nhanh đã bị người từ bên trong mở ra, một tiểu tư áo vải lập tức thò đầu ra.

Hắn ta trước hết là tò mò nhìn một lượt Trì Lăng Châu và Thẩm Lệnh Nghi đang đứng bên cửa, sau đó tầm mắt chuyển đi, sau khi thấy Ôn Cửu Khanh, trên mặt tiểu tư cũng theo đó mà lộ ra nụ cười nhiệt tình.

“Ôn công tử, sư phụ đã chờ ngài từ lâu rồi, mời vào!”

Ba người bèn theo tiểu tư bước qua cổng lớn của ngôi nhà...

Ngôi nhà này của Minh Kỳ tiên sinh nằm ở lưng chừng sườn núi, tường vây không cao, ngẩng đầu lên là có thể thấy được rừng thông bao quanh, xanh mướt khiến người ta vui mắt.

Cuối xuân thường thấy nhiều hoa, trong ngôi nhà này lại càng như vậy.

Tầm mắt nhìn thấy chính là những mảng đỗ quyên nở rộ màu hoa từ hồng chuyển dần sang đỏ, nhìn từ xa như thể mây hồng lặn xuống, chính là không lay hương đã loạn, không gió hoa tự bay.

Mà cách đó không xa, một nam tử trung niên mặc áo dài màu xanh xám đang ngồi xổm trước một cái vại lớn, tay cầm một cây gậy, cứ khuấy khuấy trong cái vại đó, không biết đang làm gì.

Có lẽ là nghe thấy sau lưng có động tĩnh, nam tử đó bèn từ từ quay đầu lại.

Đó cũng là một gương mặt phong lưu bất phàm tục, chỉ là khóe mắt có hơi nhiều vết tích của thời gian.

Thẩm Lệnh Nghi thầm nghĩ, vị này chắc hẳn là Minh Kỳ của huyện An nổi tiếng lừng lẫy rồi.

Quả nhiên, đối phương sau khi thấy Ôn Cửu Khanh liền một tay ném cây gậy đang cầm đi, sau đó nhanh nhẹn đứng dậy bước nhanh lên đón.

“Khách quý, thật sự là khách quý!” Giọng nam tử sang sảng, tiếng cười sảng khoái, vô cùng nhiệt tình hiếu khách.

“Ta trùng hợp có việc đi qua Vạn Châu, nghĩ rằng đã ở chân núi rồi, nếu không đến quấy rầy tiên sinh một chút, chưa khỏi có hơi đáng tiếc.”

Ôn Cửu Khanh cũng cười bước lên trước, một mặt bắt tay với ông ta một mặt giới thiệu Thẩm Lệnh Nghi và Trì Lăng Châu cho ông ta.

“Đây là Lăng Châu, tiểu nữ của Trì tướng quân. Vị này là Thẩm cô nương, chính là vị Giảo Giảo cô nương mà trước đây ta đã nhắc đến trong thư với tiên sinh đó.”

“Lăng Châu!”

Minh Kỳ rõ ràng là biết Trì Lăng Châu, nghe vậy liền nhìn nàng cười nói:

“Hai năm trước lúc ta tán gẫu với phụ thân của ngươi, phụ thân của ngươi đã nghĩ đến việc ném ngươi đến chỗ ta tu thân dưỡng tính một phen nhưng lâu như vậy rồi, ta lại là lần đầu tiên gặp được nha đầu ngươi.”

Trì Lăng Châu nghe vậy, hiếm khi lại đỏ mặt: “Để tiên... tiên sinh chê cười rồi, ta... tính tình ngỗ ngược, sợ... sợ làm phiền đến sự thanh tịnh của tiên sinh.”

Minh Kỳ nghe vậy chỉ cười không nói, quay sang hướng ánh mắt về phía Thẩm Lệnh Nghi.

“Vị Thẩm cô nương này ta nhớ, Ôn công tử đã gửi bức tranh ngươi sao chép cho ta xem, rất có thiên phú.”

Thẩm Lệnh Nghi kinh ngạc, quay đầu nhìn Ôn Cửu Khanh.

Nàng lại không biết, Ôn Cửu Khanh còn gửi những bức vẽ vụng về của mình cho Minh Kỳ tiên sinh!

“Là chuyện của nhiều năm trước rồi, ngươi còn nhớ không, lúc đó là chính ngươi tò mò đã sao chép qua một bức “Tuyết Khuyển Tham Xuân” của tiên sinh nhỉ.

Ta cũng là nhàn rỗi không có việc gì làm thì lập tức gửi cùng với thư cho tiên sinh, không ngờ tiên sinh vẫn còn nhớ.”

Ôn Cửu Khanh khẽ giải thích với Thẩm Lệnh Nghi.

Minh Kỳ đứng một bên nghe vậy cũng cười phá lên: “Thật không giấu gì, khắp thiên hạ này người bắt chước tranh của ta thật sự không ít nhưng giống như cô nương đây mà sao chép được giống như vậy, thật sự không nhiều.”

Ông ta nói rồi dừng lại một chút, bỗng lại đổi giọng như một vị sư trưởng mà chỉ điểm cho Thẩm Lệnh Nghi:

“Chỉ là tương tự có thừa nhưng linh động lại không đủ, đặc biệt là mắt của động vật, cô nương vẫn cần phải cẩn thận nghiên cứu hơn nữa!”

Nghe tiên sinh nói hai chữ “suy ngẫm”, Thẩm Lệnh Nghi lập tức như một hài đồng mới học bút mực trong học đường, kinh ngạc thẳng lưng dậy, giòn giã đáp một tiếng “Vâng ạ”!

Ôn Cửu Khanh thấy vậy không khỏi cười nói: “Tiên sinh không mời chúng ta vào ngồi trước sao, định đứng ở trong sân bắt đầu chỉ điểm bài vở luôn à?”

Có thể thấy, hắn ta và Minh Kỳ quả thực rất thân thuộc.

Minh Kỳ nghe vậy vỗ đùi một cái, liên tục nói “xin lỗi”, sau đó nghiêng người mời cả ba người vào trong sảnh.

Trong sảnh đã sớm chuẩn bị trà nước điểm tâm còn có hai chiếc bàn án lớn, trên đó ngổn ngang không ít họa quyển nhưng phần lớn đều là tác phẩm chưa hoàn thành.

Minh Kỳ tiên sinh mời ba người ngồi xuống lại ra lệnh cho tiểu tư rót trà dâng nước cho mọi người, sau đó mới cười hỏi Ôn Cửu Khanh lần này đến Vạn Châu định ở lại mấy ngày, có định đi nơi nào khác nữa không.

Ôn Cửu Khanh cười lần lượt trả lời, cuối cùng mới nói: “Nghe nói tiên sinh năm nay lại hoàn thành mấy bức giai tác, không biết chúng ta có may mắn được mở mang tầm mắt trước không ạ?”

“Giai tác thì không dám nhận, chẳng qua chỉ là nhàn rỗi không có việc gì làm luyện bút mà thôi.” Minh Kỳ cũng là người sảng khoái, vung tay một cái bảo tiểu tư lập tức đến họa thất lấy tranh.

Tiểu tư vâng lời chạy ra hậu viện, chẳng mấy chốc đã cẩn thận bưng mấy cuộn tranh quay lại vào trong sảnh.

Minh Kỳ thuận tay nhận lấy, sửa sang lại một chút chiếc bàn án lộn xộn, lần lượt mở các cuộn tranh ra trải phẳng trên bàn, sau đó nói: “Đều là những tác phẩm nhất thời hứng khởi, có một vài bức còn chưa có lạc khoản đề tự.”

Thẩm Lệnh Nghi lập tức vui mừng nhìn sang. Mấy bức tranh mới trước mắt vẫn là chủ yếu vẽ mèo chó, những con thú nhỏ hoạt bát đáng yêu sống động như thật trên giấy, vô cùng đáng yêu.

Không chỉ là Thẩm Lệnh Nghi, ngay cả Trì Lăng Châu xưa nay đối với những thứ này đều không có hứng thú, thấy vậy cũng không khỏi chậc chậc khen ngợi.

Minh Kỳ và Ôn Cửu Khanh giao tình không cạn, thấy vậy bèn cười nói: “Thẩm cô nương và tiểu Trì cô nương nếu thích, cứ chọn một bức, tại hạ bây giờ sẽ đề một chữ, tặng các ngươi.”

Tiên sinh hào phóng, tiểu bối vui mừng, bầu không khí trong sảnh nhất thời trở nên sôi nổi.

Thẩm Lệnh Nghi vốn định từ chối nhưng thấy tiên sinh bên cạnh đã vui vẻ đề từ lên bức tranh mà Trì Lăng Châu đã chọn, nàng nghĩ nếu mình từ chối, chưa khỏi sẽ có vẻ quá mức cố ý, bèn cũng cẩn thận chọn một bức cầm lên, sau đó đặt bên tay của Minh Kỳ tiên sinh.

Tiên sinh hạ bút đề tự, mỗi một nét xuống đều trong lòng đã có sẵn ý tưởng.

Thẩm Lệnh Nghi ngoan ngoãn đứng một bên, ánh mắt dõi theo đầu bút của Minh Kỳ tiên sinh, ghi nhớ từng nét bút của ông vào trong lòng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (262)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141: Hạ độc Chương 142: Chương 142: Không thoát khỏi liên can Chương 143: Chương 143: Công Chúa Chiêu Nguyên Chương 144: Chương 144: Chỉ là một ngoại thất mà thôi Chương 145: Chương 145: Ta tin tưởng Lệnh Nghi Chương 146: Chương 146: Lục đại nhân để ý người kia Chương 147: Chương 147: Ấm ức Chương 148: Chương 148: Trời có sập xuống vẫn có ta chống đỡ Chương 149: Chương 149: Nàng chướng mắt người ta Chương 150: Chương 150: Ra quân bất lợi Chương 151: Chương 151: Liếc mắt đưa tình Chương 152: Chương 152: Muội muội lại đây Chương 153: Chương 153: Trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường Chương 154: Chương 154: Quá khó lừa gạt Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262