Chương 98
Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 98

Sáng hôm sau, Thời Duyệt và Phó Du dậy rất sớm, việc đầu tiên là thông báo tình hình cho Trần Thư Ngữ.

Trần Thư Ngữ không tức giận, ngược lại còn rất ngưỡng mộ hai người. Hai người đàn ông dám chơi như vậy, gần như không khác gì việc công khai.

So với bản thân mình, một ngôi sao lớn đã ra mắt nhiều năm, lại cứ phải thận trọng trong tình yêu. Trong những năm qua, cô đã không ít lần làm cho lão Trình nhà cô phải chịu thiệt thòi. Rõ ràng là có một mối tình công khai mà lại khiến mọi thứ trở nên bí mật. Cô không khỏi tự vấn bản thân, có phải nên can đảm hơn không?

“Không cần lo lắng về công việc, đi gặp ba em đi. Nhớ mang quà về cho chị nhé.”

Có câu nói của Trần Thư Ngữ, Thời Duyệt mới thực sự yên tâm, cậu kéo Phó Du đi mua một trận mua sắm lớn. Từ đồ ăn đến đồ dùng, họ đã mua đủ thứ. Đi đến chiều, Thời Duyệt cảm thấy hơi mệt. Phó Du bảo cậu vào quán cà phê nghỉ ngơi một chút, còn anh thì đi ra ngoài vệ sinh.

Thời Duyệt buồn chán chơi điện thoại đợi một hồi lâu mới nghe thấy tiếng bước chân của Phó Du. Cậu không ngẩng đầu lên, chỉ đợi người ngồi xuống. Nhưng không ngờ, người không chỉ không ngồi xuống mà trên bàn cậu còn có thêm một chiếc hộp nhỏ xinh xắn.

Trong hộp, nằm yên lặng hai chiếc nhẫn nam giản dị mà tinh tế.

Cậu ngẩng đầu nhìn Phó Du, thấy anh dịu dàng nói: “Kỷ vật đính ước.”

“Dù muộn nhưng cũng đến.” Thời Duyệt cười đến cong mắt, cầm chiếc nhẫn lớn hơn, nhìn kỹ thì thấy bên trong có khắc chữ cái đầu của họ ___ FY&SY.

Cậu vui vẻ dùng đầu ngón tay v**t v* chữ khắc, một hồi sau mới đưa tay về phía Phó Du.

Phó Du hiểu ý, đặt tay trái vào lòng bàn tay cậu, để mặc Thời Duyệt đeo nhẫn cho anh.

Sau khi đeo xong, Phó Du cũng lấy chiếc nhẫn nhỏ hơn trong hộp, đeo cho Thời Duyệt.

“Vừa vặn đúng kích cỡ.” Thời Duyệt rất thích v**t v* chiếc nhẫn đó.

“Vài ngày trước lúc em ngủ, anh đã lén đo tay em.” Phó Du cười nói rồi hỏi: “Thích không?”

Thời Duyệt không trả lời mà cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn.

Trong lòng Phó Du ấm áp đến không thể tả, anh cúi người, ôm nhẹ Thời Duyệt một cái.

Ngày hôm sau, hai người lên máy bay, hướng về nhà của Thời Duyệt.

Trên đường đi, trong lòng Phó Du rất lo lắng. Gia đình anh không còn người lớn, đã lâu không biết làm thế nào để đối mặt với người lớn, huống chi là ba vợ. Lần trước ghi hình chương trình, anh cũng không có cơ hội để gây ấn tượng tốt với ông, cũng không hiểu rõ tính cách của ba vợ ra sao.

Không biết ông có nổi giận khi biết con trai mình bị một người đàn ông ‘cướp mất’ không? Có thể sẽ chạy vào bếp lấy dao chăng?

Hay là sẽ ngay lập tức chia rẽ uyên ương, khiến anh và Tiểu Duyệt phải chia tay?

Nếu chỉ bị đánh thì anh không sợ. Anh sợ là bị đánh mà không có tác dụng, Tiểu Duyệt vẫn bị giam ở nhà.

Không được, Phó Du âm thầm nghiến răng, phải chuẩn bị kế hoạch B!

Nghĩ vậy, vừa xuống máy bay, anh lập tức nhắn tin cho em họ: [Cậu chuẩn bị một chút, có thể sẽ cần cậu giúp lén lút đưa người ra.]

Phạm Tinh Dương: “????”

Giúp lén lút đưa người ra?!

Ôi trời, anh họ của cậu ta, bảo cậu ta giúp lén lút đưa người ra?!

Phạm Tinh Dương hỏi với thái độ nghi ngờ: [Có phải là cậu không, Tiểu Duyệt?]

Phó Du: “………”

Anh chỉ biết viện cớ đi vệ sinh để hóa giải nghi ngờ của em họ mình.

“Dù sao, nếu Tiểu Duyệt bị ba em ấy giam lại, tôi chắc chắn sẽ bị canh chừng chặt chẽ, không thể gặp được em ấy, chỉ có thể dựa vào cậu thôi.”

“Ồ…..” Phạm Tinh Dương tóm tắt, “Vậy anh tìm em là muốn em chuẩn bị sẵn sàng gọi xe cứu thương, hoặc giúp anh lén lút đưa người ra?”

“Gần đúng.” Phó Du có chút nặng lòng nói: “Dương Dương, tương lai của tôi và chị dâu cậu, đều dựa vào cậu.”

Phạm Tinh Dương: “…. Có một câu hỏi em muốn hỏi anh. Anh, anh đã ăn của Tiểu Duyệt bao nhiêu mà lại ngày càng giống cậu ấy như vậy?”

Phó Du cười rất bình thản: “Tôi nghĩ cậu, một người độc thân, không thích hợp để nghe những chuyện này.”

“Cút đi!” Thua rồi. Cậu ta hít một hơi thật sâu, “Câu hỏi cuối cùng.”

Phó Du rất nhã nhặn: “Hỏi đi.”

“Cái khổ trong tình yêu của bọn anh, sao em phải chịu?”

Làm cầu nối đã đủ mệt, giờ còn phải giúp lén lút, chắc cậu ta phải chuyển nghề thành bà mai mất.

Thời Duyệt hoàn toàn không biết trong lòng Phó Du đang lo lắng, còn sắp xếp mọi thứ rất Phó lần đầu gặp mặt ba mẹ, lo lắng là phản ứng bình thường.

Khi hai người trở về nhà Thời Duyệt thì đã là buổi chiều. Thời Duyệt tìm một vòng, phát hiện ba cậu không có ở nhà. Gọi điện thoại mới biết ông đang ở thị trấn giải quyết một vài việc, phải mất chút thời gian mới về.

Thời Duyệt liền nói với Phó Du: “Chúng ta lên núi thăm mẹ em nhé?”

“Được.” Phó Du rất đồng ý.

Mẹ của Thời Duyệt được chôn ở trên núi, một nơi có phong thủy khá tốt. Ba Thời khi chọn mộ cho mẹ đã mất không ít công sức, nhờ nhiều thầy phong thủy xem giúp. Dù ông không phải người mê tín nhưng khi đối diện với vợ con, ông luôn muốn tìm chút an ủi.

Ông không cầu mong gì cho con cháu mà chỉ muốn mẹ Thời Duyệt ở dưới đất có thể sống thoải mái hơn nhờ phong thủy tốt.

Thời Duyệt đặt đồ cúng trước mộ, Phó Du không tiến lên, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh.

Bia mộ và khu vực xung quanh đều rất sạch sẽ, rõ ràng có người thường xuyên đến dọn dẹp. Phía trước bia mộ còn có một bó hoa tươi, nhìn có vẻ hơi héo, có lẽ chỉ mới đặt được một hai ngày. Có thể thấy, đây chính là lý do ba Thời không muốn rời khỏi nơi này.

Thời Duyệt xếp hoa quả và các đồ cúng lên mộ, rồi lấy hương, bật lửa, cùng với các đồ giấy khác. Cậu làm rất thuần thục, rõ ràng là đã quen với việc này.

Sau khi chuẩn bị xong, Thời Duyệt quay lại gọi Phó Du: “Anh họ Phó, lại đây đi.”

Phó Du hơi ngại ngùng bước tới, kính cẩn cúi đầu chào bia mộ: “Chào dì ạ.”

Khi anh đứng thẳng dậy, Thời Duyệt mỉm cười nhìn bia mộ: “Mẹ, đây là bạn trai của con, Phó Du. Anh ấy rất tốt, cũng đối xử rất tốt với con, chúng con yêu nhau.”

“Con cảm thấy rất vui khi ở bên anh ấy, sau này cũng sẽ luôn hạnh phúc. Mẹ, mẹ yên tâm nhé.”

Không có dài dòng, Thời Duyệt chỉ giới thiệu Phó Du đơn giản, rồi bắt đầu giới thiệu những đồ cúng.

“Đây là nhẫn cưới, làm nhìn cũng khá thật, không biết có thể gửi đến nơi của mẹ không. Thật tiếc, kim cương thật không thể đốt, nếu không mẹ đã nhận được rồi.”

“Còn cái này, là robot hút bụi. Nhưng mẹ ơi, dưới đó chắc không có điện nhỉ? À không sao nhỉ, đốt cho mẹ, không thể để mẹ phải báo mộng cho con hoặc ba….”

Cậu lảm nhảm, mỗi khi giới thiệu một món đồ lại đốt vào bếp lửa. Phó Du đứng im lặng sau lưng, lặng lẽ nhìn cậu. Trong mắt anh có chút ghen tị, cũng có chút buồn bã, nhưng nhiều hơn là sự đau lòng.

Anh ghen tị vì mối quan hệ tốt đẹp giữa cậu và ba mẹ; buồn bã và đau lòng vì mẹ của cậu đã ra đi quá sớm. Anh nghĩ, mẹ của Tiểu Duyệt chắc chắn là một người rất dịu dàng và ấm áp, nếu không làm sao có thể nuôi dạy ra một đứa trẻ như ánh mặt trời này?

Đến khi Thời Duyệt đốt xong tất cả đồ cúng, anh mới từ từ tiến lại, đứng bên cạnh cậu.

Anh nhìn bia mộ lạnh lẽo, nghiêm túc hứa hẹn: “Dì ơi, sau này cháu sẽ luôn đối xử tốt với Tiểu Duyệt, cho đến khi cháu rời khỏi cuộc đời này. Còn về chú Thời, xin dì yên tâm, cháu đã nói chuyện với Tiểu Duyệt lúc mới đến, sẽ thường xuyên quay lại thăm chú ấy.”

“Đúng vậy, mẹ, sau này con cũng muốn ở lại nhà chúng ta để sống vui vẻ.”

“Vẫn gọi là dì à?”

Giọng nói bất ngờ từ phía sau làm Thời Duyệt giật mình, cậu vội quay lại, thấy ba mình đang cầm một bó hoa ly, đứng cách đó không xa và mỉm cười nhìn họ.

“Ba, ba làm con hết hồn.” Cậu tức giận nói.

Phó Du cứng người lại, giọng cũng cứng ngắc: “Cháu chào chú ạ.”

Rõ ràng, hai người chỉ lo hoảng sợ, không để ý đến những gì ba Thời vừa nói. Ông cũng không để tâm, chỉ gật đầu với Phó Du, rồi lặp lại: “Vẫn gọi là dì à?”

Đầu óc của Phó Du như ngừng hoạt động.

Thời Duyệt ngay lập tức hiểu ra, lập tức kéo vạt áo của Phó Du: “Nhanh, gọi ba em là ba, gọi mẹ em là mẹ.”

Ba Thời suýt nữa không nhịn được mà lăn mắt, sao con trai mình lại nói chuyện kỳ quặc như vậy.

Phó Du sau một lúc mới hoàn toàn hiểu ý của hai người, trong lòng cảm thấy mơ hồ. Anh l**m môi, quay sang bia mộ gọi: “Mẹ.”

Rồi quay lại, lúng túng gọi với ba Thời: “Ba.”

“Ừm.” Ba Thời đáp lại gọn gàng, không biết từ khi nào đã có thêm một chiếc hộp trong tay, đưa cho anh: “Quà gặp mặt chính thức.”

Phó Du ngớ ngẩn nhận lấy, mở ra xem, là một viên ngọc bích, trông có vẻ quen thuộc.

Thời Duyệt ở bên cạnh kêu lên: “Đây là ngọc bình an*, không phải giống với viên của con sao? Hình dạng giống, hoa văn cũng giống. Ba, lúc đó ba mua hai viên à?”

(*Lam: tui chả nhớ lúc trước tui gõ cái này là gì)

Ba Thời cười nhẹ: “Làm gì có chuyện tốt như vậy. Viên này là ba nhờ người tìm, coi như gần giống viên của con.”

“Vậy cũng tốt, đúng lúc thành một đôi. Cảm ơn ba.” Thời Duyệt cười rạng rỡ.

Ba Thời nhìn Phó Du đang ngơ ngác và con trai mình cười như cáo nhỏ, mỉm cười nhẹ: “Được rồi, về nhà thôi.”

Ôi, con trai của ông thật sự tìm được một cô con dâu ngốc nghếch. Nhìn bộ dạng ngốc nghếch ấy, ông không ngờ rằng bên ngoài cứng rắn bên trong lại yếu đuối như vậy, chắc chắn là thường bị con trai mình bắt nạt.

Thôi vậy, làm ba chồng, chỉ cần chăm sóc cho con dâu một chút là được.

Ba người dọn dẹp xong đồ đạc, im lặng trở về tứ hợp viện.

Thời Duyệt dẫn Phó Du vào phòng mình, cuối cùng mới hỏi: “Anh họ Phó, sao anh lại thất thần thế?”

Phó Du ngẩng đầu nhìn cậu, mày dần nhíu lại: “Ba em, ông ấy biết chuyện của chúng ta rồi? Và ông ấy không tức giận sao?”

Thời Duyệt chớp mắt ngạc nhiên: “Em chưa nói cho anh à?”

Phó Du nhìn cậu với vẻ ngây ngốc hiếm thấy.

Vài phút sau, Thời Duyệt cuối cùng cũng giải thích rõ ràng về việc ba cậu tìm cậu. Không phải cậu cố tình giấu giếm, mà là hôm đó về nhà, cậu chỉ chăm chú vào kịch bản và quên mất việc nói với Phó Du.   

Phó Du nghiến răng, nắm lấy má Thời Duyệt: “Em chờ tối nay đi!”

Thời Duyệt không chút sợ hãi: “Tối nay ở nhà em, anh dám làm gì dưới mắt ba à?”

Phó Du: “……..” Đúng là không dám.

Anh xoa xoa mặt, thở dài, chậm rãi nói: “Em nói xem, nếu ba em biết những lời em nói đều là lừa ông ấy và chúng ta lại vì cái ốp điện thoại vàng mà đến với nhau…..”

Thời Duyệt cười tươi: “Sợ gì chứ, anh không nói em không nói, ba sẽ không biết đâu.”

“Ha…..”

Một tiếng cười lạnh quen thuộc từ cửa vọng vào, Thời Duyệt lập tức nổi da gà, chạy nhanh ra cửa.

Ôi trời, vừa rồi cậu vội vàng hỏi Phó Du mà quên đóng cửa. Lúc này, ba cậu đang cầm hai chai nước khoáng, đứng ở cửa với ánh mắt như thể sắp nổi điên lên đánh cậu.

“Ba…..ba……” Giọng nói của Thời Duyệt run rẩy, không dám nhìn thẳng vào mắt ba Thời.

Phó Du đứng sau cũng không khỏi hít một hơi lạnh, chân tay đã run rẩy.

Ba Thời dúi chai nước vào tay Thời Duyệt, nghiến răng nghiến lợi: “Con chờ đấy, ba đi làm chút việc, về rồi sẽ dạy dỗ con!”

Rồi ông nhìn sang Phó Du: “Còn có tên nhóc họ Phó kia!”

Nói xong, ông quay người bước ra ngoài.

Thời Duyệt vội vàng đuổi theo: “Ba, ba đi đâu đấy?”

Ba Thời không quay đầu lại: “Tìm người bán một ít đồ cổ, lấy tiền mua cho con cái nhà ở thành phố S!”

“Không phải, mua nhà làm gì, con có chỗ ở mà, nhà của anh họ Phó rất tốt mà.” Thời Duyệt ngơ ngác nói.

Ba Thời quay lại, ánh mắt đầy thất vọng nhìn cậu: “Con ngốc đến nỗi không giữ được một người đàn ông, ba sợ sau này con cãi nhau với cậu ta thì không có chỗ ở!”

Có vẻ như dù có tức giận hay chửi mắng, ông vẫn không quên lo lắng cho con trai.

Trong lòng của Thời Duyệt cảm thấy ấm áp: “Ba, nếu không có vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của ba, chắc giờ này con đã xúc động mà khóc rồi.”

“Ha, đừng khóc sớm. Chờ ba làm xong việc, về sẽ có cái hay cho con xem!” Ba Thời nói xong, nhanh chóng rời khỏi nhà.

Nhân lúc ba Thời đi xa, Thời Duyệt nhanh chóng chạy về phía Phó Du: “Anh họ Phó, nhanh, dọn đồ!”

“Tại sao?” Phó Du hỏi, “Em định chuẩn bị tinh thần để anh bị đuổi ra ngoài à? Nhưng anh cảm thấy lời của ba không giống như không đồng ý.”

“Anh nghĩ gì vậy! Ông ấy có đồng ý hay không là một chuyện, có đánh em hay không lại là một chuyện khác.” Thời Duyệt vỗ vai anh: “Em muốn anh chuẩn bị cho cuộc đào tẩu của chúng ta.”

Thời Duyệt nghiêm túc: “Nhanh lên, trước khi ba em về, chúng ta sẽ chạy trốn!”

Phó Du nhìn cậu một lúc, trong ánh mắt hiện lên niềm hạnh phúc nhẹ nhàng: “Được.”

Thế là, cậu nhóc vui vẻ vào nhà lấy hành lý, vừa đi vừa ngân nga một bài hát.

“Để chúng ta cùng nhau sống cuộc đời tự do~~ sống thật thoải mái~~~~”

Phó Du dừng bước, bỗng nhiên cảm thấy không muốn chạy trốn nữa.

________________________________________________________________________________

Còn 0 chương….

o(*^@^*)o

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (103)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: 2: Đạo Diễn Trình Ngốc Nghếch Chương 3: Chương 3: 3: Bớt Nói Lại Thì Đẹp Nhức Nách Rồi Chương 4: Chương 4: 4: Thời Tiểu Duyệt Tự Biết Thân Biết Phận Chương 5: Chương 5: 5: Ký Hợp Đồng Với Thùng Cơm! Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: 7: Đạo Diễn! Em Muốn Nghỉ Việc!!quot; Chương 8: Chương 8: 8: Ngài Thời Bắt Cóc Đạo Diễn Để Lấy Tiền Chương 9: Chương 9: 9: Phiền Anh Cắt Đoạn Này Ra Nhé Chương 10: Chương 10: 10: Mới Có Sáu Bảy Năm Thôi À Chương 11: Chương 11: 11: Ông Vua Nhảy Quảng Trường Chương 12: Chương 12: 12: Sát Thương Tuy Không Cao Nhưng Lại Vô Cùng Chí Mạng Chương 13: Chương 13: 13: Một Chương Trình Với Khát Vọng Sinh Tồn Mãnh Liệt Chương 14: Chương 14: 14: Đạo Diễn Đáng Thương Quá Khà Khà Khà Chương 15: Chương 15: 15: Ừm Muốn Đưa Tiền Cho Thời Tiểu Duyệt Chương 16: Chương 16: 16: Chị Có Chắc Là Cậu Ta Đang Không Mời Em Tới Gây Sự Quậy Phá Chứ Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa! Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: "Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!" Chương 21: Chương 21: Cho tớ địa chỉ của tất cả các bệnh viện tâm thần trong thành phố S đi! Chương 22: Chương 22: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết! Chương 23: Chương 23: "Là mối quan hệ cha con!" Chương 24: Chương 24: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó Chương 25.1: Chương 25-1 Chương 25.2: Chương 25-2 Chương 26: Chương 26 Chương 26.2: Chương 26-2 Chương 27: Chương 27 Chương 27.2: Chương 27-2 Chương 28: Chương 28: Ông đây gay mất! Chương 29: Chương 29: Đủ nếp đủ tẻ! Chương 30: Chương 30: Chơi rất vui, chơi xỏ đạo diễn cũng rất vui Chương 31: Chương 31: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng? Chương 32: Chương 32: Không ăn ngỗng hầm đâu nhé Chương 33: Chương 33: Hành động của Thái Tử thì có liên quan gì đến Thời Duyệt chứ? Chương 33.2: Chương 33-2: Ngoại truyện: Thời Duyệt và chó vàng hàng xóm Chương 34: Chương 34: Trần đời chưa có ai đưa ra yêu cầu như vậy luôn đó Chương 35: Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ Chương 36: Chương 36: Đáng yêu quá rồi Chương 37: Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền? Chương 38: Chương 38: Anh vừa mới ăn xong, còn chưa rửa tay Chương 39: Chương 39: Tôi thật sự rất giàu Chương 40: Chương 40: Dạy bằng cách bóp cổ ấn bụng Chương 41: Chương 41 Chương 41.1: Chương 41-1 Chương 42: Chương 42: Tui còn muốn tìm bạn đời Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99