Chương 97
Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 97: Khai chiến

Giản Văn Khê choàng tỉnh giữa cơn mơ.

Mồ hôi vã ra khắp người.

Cơ thể bắt đầu nóng lên.

Hình như kỳ ph*t t*nh lại đến nữa rồi.

Trước đó, nhờ được đánh dấu tạm thời và kết hợp dùng thuốc ức chế, đợt ph*t t*nh gần nhất của anh đã trôi qua khá yên ổn. Tính theo chu kỳ thì kỳ mới vẫn chưa đến, không ngờ lại xuất hiện sớm như vậy.

Anh vào phòng tắm, vừa rửa mặt vừa phát hiện cả vùng ngực đều ửng đỏ.

Không hiểu sao, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh của Chu Đĩnh, và ngay khoảnh khắc đó, anh cảm thấy ngực mình càng đỏ hơn, cả người như đang bốc hỏa.

Anh dội người bằng nước lạnh, rồi khoác đại một chiếc áo len cổ lọ, sau đó ra khỏi nhà.

Chu Đĩnh đã đi từ sớm, hôm nay hắn có buổi chụp quảng cáo.

Giản Văn Khê cũng có lịch chụp quảng cáo. Thường Tĩnh nói chín giờ sẽ đến đón. Anh nhìn đồng hồ, đã tám giờ rưỡi.

Anh gọi cho Thường Tĩnh, nhưng cô không bắt máy.

Thế là anh gọi cho Hoàng Tiểu Phóng.

"Chị Tĩnh đang họp." Hoàng Tiểu Phóng nói. "Hình như công ty có chuyện."

Nửa tiếng sau, Thường Tĩnh và Hoàng Tiểu Phóng cùng mấy người nữa đúng giờ đến đón anh.

"Công ty xảy ra chuyện gì vậy?" Anh hỏi Thường Tĩnh.

Thường Tĩnh đáp: "Liên quan đến cậu."

Giản Văn Khê quay sang nhìn cô.

Thường Tĩnh nói tiếp: "Không phải trước đó công ty đã xử lý Lý Nhung sao? Điều tra ra hắn lợi dụng chức vụ để tham ô, ăn chặn đủ thứ. Còn có rất nhiều cư dân mạng kéo đến tận nhà. Hắn bảo vợ con bị dân mạng công kích, muốn công ty lên tiếng minh oan, còn dọa là đang giữ bằng chứng bất lợi về công ty... Nhưng chuyện này sếp Tống đã đè xuống rồi."

Giản Văn Khê nghe xong, lạnh nhạt nói: "Gan hắn cũng lớn thật, dám uy h**p cả công ty."

"Giờ thì thảm rồi." Thường Tĩnh nói. "Tôi thấy cửa nhà hắn bị phun sơn chữ sát nhân, con thì không dám đi học, vợ thì khóc lóc đòi ly hôn." Nghe đến đây, khóe môi Giản Văn Khê khẽ nhếch, không nói gì.

Biết anh không ưa gì Lý Nhung, Thường Tĩnh liền nói thêm: "Coi như đáng đời, chỉ tội người nhà bị vạ lây."

"Cô vừa nói chuyện này có liên quan đến tôi?"

Sắc mặt Thường Tĩnh nghiêm lại, nói: "Hắn bảo đang giữ một đoạn video liên quan đến cậu... Nhưng tôi đã hỏi trợ lý của sếp Tống, họ nói không có vấn đề gì, bảo chúng ta cứ yên tâm."

Giản Văn Khê nhíu mày: "Hắn có thể có video gì chứ."

"Chuyện này tôi cũng không rõ." Thường Tĩnh cẩn trọng quan sát nét mặt anh. "Nếu cậu chắc chắn không có video nào, vậy thì khả năng cao chỉ là hắn vùng vẫy trong tuyệt vọng thôi. Giờ cậu đang nổi tiếng, lại từng là người dưới quyền hắn, hắn chỉ còn cách lôi cậu ra để uy h**p công ty. Còn Cố Vân Tương thì thân còn khó giữ, e là chẳng giúp được gì cho hắn nữa."

"Gần đây Cố Vân Tương thế nào?" Giản Văn Khê hỏi tiếp.

"Dạo này cậu ấy đang nghỉ ngơi." Thường Tĩnh đáp. "Chỉ còn mấy phân cảnh cuối thôi, lần tới là cảnh đối diễn với cậu. Kịch bản cậu đã đọc hết chưa?"

Giản Văn Khê gật đầu.

"Vậy tranh thủ ôn lại cho kỹ. Hiện giờ rất nhiều người đang mong chờ màn kết hợp giữa hai người. Nói gì thì nói, diễn xuất của Cố Vân Tương rất tốt, đừng để bị lép vế. Nhưng cũng đừng tự tạo áp lực, cậu vẫn là diễn viên mới, cứ từ từ tiến bộ."

Một lát sau, Thường Tĩnh lại nói: "Tôi nghe nói dạo này Cố Vân Tương thân thiết với sếp Trương lắm."

Nghe vậy, Giản Văn Khê liếc cô một cái.

Thường Tĩnh chỉ cười.

Buổi chụp quảng cáo kéo dài suốt cả ngày. Khi kết thúc thì trời đã tối. Ăn uống xong, Giản Văn Khê nói với Thường Tĩnh:

"Cô liên lạc được với Lý Nhung không? Tôi muốn gặp hắn một lần."

"Gặp hắn làm gì?"

"Dù sao cũng từng hợp tác hai năm, tôi có vài lời muốn nói riêng với hắn."

Thường Tĩnh gật đầu, nói:

"Vậy tranh thủ hỏi thử xem hắn có thật đang giữ đoạn video kia không."

Thấy Giản Văn Khê nhìn sang, Thường Tĩnh cuối cùng cũng không giấu được nỗi lo trong lòng, nói:

"Bên công ty thì bảo không có video nào cả, nhưng tôi vẫn thấy bất an. Cậu cứ hỏi thử đi, nếu thật sự có, thì còn kịp xử lý trước, đỡ bị động."

Giản Văn Khê khẽ gật đầu.

Sau khi hẹn được thời gian với Lý Nhung, Thường Tĩnh lái xe đưa Giản Văn Khê đến chỗ hẹn.

"Tôi không xuống xe đâu, hai người cứ nói chuyện thoải mái." Thường Tĩnh dặn.

Giản Văn Khê bước xuống xe, ngước nhìn về phía quán rượu đối diện.

Đó là một quán nằm sâu trong con hẻm nhỏ, trang trí theo phong cách cổ điển, bên ngoài còn treo biển rượu. Trời đã tối, lại lạnh, con hẻm gần như vắng bóng người qua lại.

Lý Nhung ngồi một mình trong quán, qua ô cửa kính sát đất giơ tay ra hiệu với anh.

Giản Văn Khê đẩy cửa bước vào.

Chủ quán thấy anh thì không hề ngạc nhiên, chỉ khách sáo chào một câu rồi quay đi làm việc khác.

Giản Văn Khê đi thẳng đến, ngồi xuống đối diện Lý Nhung.

Lý Nhung trông tiều tụy thấy rõ. Quầng thâm dưới mắt, râu ria lởm chởm, tóc tai bết dính như đã lâu không gội.

Trong đầu Giản Văn Khê chợt hiện lên hình ảnh lần đầu tiên anh gặp Lý Nhung.

Khi đó, Lý Nhung dẫn theo Hoàng Tiểu Phóng tới tận chung cư của em trai anh, thần thái hừng hực, ngạo mạn và ngang tàng, hoàn toàn không giống người làm nghề quản lý nghệ sĩ, mà trông chẳng khác gì một đại ca xã hội đen.

"Gan cậu cũng lớn đấy, còn dám đến gặp tôi." Lý Nhung cười nhạt, mùi rượu nồng nặc.

"Tôi nghe chị Tĩnh nói, trong tay anh có đoạn video của tôi?"

Lý Nhung cười khẩy.

"Lăn lộn trong giới giải trí mà không có chút vũ khí nào trong tay thì sống sao nổi?"

"Là video gì?"

"Muốn biết à? Đủ để hủy hoại cậu."

"Lần đó là anh bỏ thuốc tôi?" Giản Văn Khê hỏi.

Lý Nhung đứng dậy, tựa lưng vào ghế, ánh mắt găm chặt vào anh.

"Tôi có thể xem không?" Giản Văn Khê hỏi tiếp.

Lý Nhung liền móc điện thoại ra, mở video rồi đưa cho anh xem.

Trong video là Giản Văn Minh, đang ngồi trên ghế sofa. Ánh sáng trong phòng mờ mờ. Có người quay sát mặt cậu, gọi:

"Văn Minh, Giản Văn Minh."

Giản Văn Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ, gương mặt đỏ bừng, rõ ràng là dấu hiệu sau khi bị bỏ thuốc.

Cổ họng Giản Văn Khê khẽ nghẹn lại, nhưng gương mặt vẫn hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc.

Lý Nhung thu điện thoại về.

"Chỉ có đoạn ngắn này thôi. Cậu thấy vậy là đủ chưa? Cư dân mạng vốn chẳng cần biết sau đó xảy ra chuyện gì, chỉ cần chừng đó là đủ rồi."

Ánh mắt Giản Văn Khê lạnh như băng, anh nói:

"Tống tiền đòi tiền, tội của anh lại chồng thêm một tội nữa."

Dứt lời, anh đặt điện thoại lên bàn, màn hình sáng lên, đang ghi âm.

Lý Nhung sững người trong chốc lát, sau đó bật cười.

"Cậu nghĩ tôi chỉ có ngần ấy trong tay thôi à? Cậu tưởng tôi sợ ghi âm của cậu sao?"

"Anh còn gì nữa?" Giản Văn Khê hỏi.

Lý Nhung nhìn anh, cười mà không đáp.

Giản Văn Khê tắt ghi âm, ánh mắt vẫn bình thản.

"Hôm nay tôi đến đây là có thành ý. Mục đích không phải đoạn video kia, mà là những bằng chứng khác trong tay anh, liên quan đến công ty, liên quan đến các nghệ sĩ khác."

Ánh mắt anh vô cùng lạnh lẽo, thậm chí có phần sắc bén. Lý Nhung nhìn thẳng vào đôi mắt đó, nụ cười trên môi dần dần cứng lại.

"Cậu có thể cho tôi cái gì?"

"Tôi sẽ không cho anh bất cứ thứ gì cả."

Lý Nhung thoáng sững sờ, rồi lại bật cười.

"Thứ duy nhất tôi có thể làm." Giản Văn Khê nói tiếp."Là bỏ qua những ân oán giữa chúng ta. Lý Nhung, anh đã xong rồi. Nếu tôi lại đá thêm một cú nữa, anh nghĩ anh còn có thể sống sót không?"

Nụ cười của Lý Nhung tắt hẳn.

"Tôi đến bước đường này rồi, còn sợ bị đe dọa sao? Đầu trọc thì còn sợ bị nắm tóc chắc? Cậu cũng vậy, Tống Thanh cũng vậy, tôi chẳng sợ ai hết. Nếu tôi phải chết, thì mọi người cùng chết với tôi."

"Vậy còn vợ anh? Con anh thì sao?" Giản Văn Khê hỏi. "Muốn kéo họ chết cùng à?"

Lý Nhung mím môi, rồi đột nhiên đấm mạnh xuống bàn.

Ly rượu đổ xuống, rượu chảy loang ra mặt bàn.

Lý Nhung ngẩng đầu lên, thấy Giản Văn Khê đang lạnh lùng nhìn mình, hoàn toàn không biểu cảm.

Hắn cắn răng hỏi:

"Cậu muốn những bằng chứng đó để làm gì? Cậu định làm gì?"

"Thấy kết cục của anh và Cố Vân Tương, tôi cũng có chút cảm xúc." Giản Văn Khê đáp. "Muốn giữ lại vài thứ làm bằng chứng, để lòng mình vững hơn. Tống Thanh là người thế nào, chúng ta đều biết rõ."

"Tống Thanh đúng là thứ vong ân bội nghĩa! Những chuyện kia tôi làm hết vì ông ta, giờ xảy ra chuyện thì đẩy hết lên đầu tôi, còn ông ta vẫn ung dung làm ông chủ lớn. Ông ta là đồ rác rưởi! Cậu nhìn ra được điều đó thì coi như cậu còn chưa mù."

Lý Nhung nói rồi tiến lại gần, vết rượu loang ướt cả vạt áo nhưng hắn chẳng buồn để ý. Mặt đỏ gay, mùi rượu nồng nặc, hắn đưa tay ra:

"Tôi khuyên cậu, nhân lúc Giải trí Ngải Mỹ đang rối loạn, hãy rút lui sớm. Ở đó càng lâu, càng khó dứt ra. Lợi ích ràng buộc, muốn rút cũng không dễ đâu."

Giản Văn Khê nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên tay hắn.

Lý Nhung quay người, tháo đồng hồ khỏi cổ tay, đặt lên bàn, rồi ngả người tựa vào ghế, nửa tỉnh nửa say.

Giản Văn Khê nhặt đồng hồ lên, nắm trong tay, nhìn về phía hắn.

"Bằng chứng, tôi sẽ không đưa cho cậu." Lý Nhung nói. "Tôi phải giữ lại để bảo vệ mạng sống của mình."

Giản Văn Khê cất đồng hồ vào túi rồi đứng dậy.

Lý Nhung nói:

"Giản Văn Minh, năm đó là tôi có lỗi với cậu. Bây giờ tôi gặp quả báo, chắc cậu vui lắm."

So với Giải trí Ngải Mỹ, Lý Nhung cảm thấy những chuyện giữa hắn và Giản Văn Minh chỉ là mâu thuẫn nhỏ nhặt. Giản Văn Minh có hận hắn thế nào, hắn cũng chẳng để tâm.

Kẻ thật sự đẩy hắn đến bước đường này là Giải trí Ngải Mỹ.

"Đợi đến ngày anh ngồi tù, tôi vui cũng chưa muộn." Giản Văn Khê nói rồi quay người bước đi, áo khoác đen phẳng phiu, bóng lưng lạnh lùng và dứt khoát.

Lý Nhung gục đầu xuống bàn, hai tay ôm đầu.

Khi công ty cần hắn, hắn là con chó trung thành. Đến lúc công ty bỏ hắn, hắn chẳng khác gì con kiến. Ai muốn giẫm thì giẫm.

Mà một khi đã giẫm, là chết luôn.

Hắn loạng choạng đứng dậy, chạy theo ra cửa, kéo tay Giản Văn Khê lại.

Giản Văn Khê quay đầu, thấy mắt hắn đã đỏ hoe.

"Giúp tôi với." Lý Nhung van xin. "Tiền tôi không cần, tôi cũng có thể rút khỏi giới, nhưng tôi không thể đi tù. Nếu tôi vào tù, coi như xong đời. Bây giờ chẳng ai chịu giúp tôi nữa, chỉ còn cậu. Cậu giúp tôi với, cái gì tôi cũng đưa cậu."

Đúng lúc đó, điện thoại của Giản Văn Khê vang lên.

Anh rút ra, thấy là Thường Tĩnh gọi.

Anh lập tức nghe máy.

"Triệu Phấn lại tự sát, đang nằm viện."

"Tôi biết rồi."

Giản Văn Khê tắt máy, nhìn Lý Nhung.

"Triệu Phấn lại tự sát."

Lý Nhung sững người, rồi gào lên:

"Giờ lại giở trò tự sát? Cậu ta... cậu ta định ép tôi đến chết sao!"

"Vậy thì anh nên tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm gì khiến người ta hận đến mức đó."

Lý Nhung lau mặt, giọng run rẩy:

"Văn Minh... Văn Minh... giúp tôi... bọn họ đều muốn tôi chết..."

"Tôi cũng muốn anh chết." Giản Văn Khê đáp.

Lý Nhung mím chặt môi, lặng lẽ nhìn anh.

"Một mình Triệu Phấn còn có thể đẩy anh đến bước đường này, vậy anh nghĩ nếu là tôi ra tay, anh sẽ thế nào?" Giản Văn Khê chậm rãi nói. "Đừng quên, tôi cũng đang giữ những đoạn ghi âm, tin nhắn mà chính anh từng chủ động gửi cho tôi."

Anh cúi đầu nhìn thẳng vào đối phương, giọng nói không chút dao động:

"Tôi vẫn giữ nguyên lời cũ. Giao hết mọi thứ trong tay anh ra, tôi sẽ cân nhắc tha cho anh một con đường sống. Còn muốn tôi giúp? Không bao giờ. Trong tay anh có video của tôi thì cứ việc tung ra, cứ thử xem Giản Văn Minh tôi có cúi đầu xin tha nửa lời không."

Nói xong, anh đẩy cửa bước ra ngoài.

Lý Nhung ngồi phịch xuống ghế. Ông chủ quán rượu bước tới, định lên tiếng:

"Tiểu Nhung..."

Lý Nhung đạp mạnh một cú, lật ngửa chiếc ghế phía trước, không để ai lại gần.

Giản Văn Khê đi được vài bước, dừng lại trong con hẻm nhỏ tối om.

Cuối cùng, anh cũng không nhịn nổi nữa. Môi mím chặt, hốc mắt nóng ran.

Tuy đã biết từ lâu em trai mình từng bị người ta chuốc thuốc, nhưng khi tận mắt xem đoạn video đó... anh vẫn cảm thấy đau đớn đến nghẹt thở.

Đám cầm thú đó... đúng là nên chết. Tất cả đều đáng chết.

Có lẽ, chỉ khi dao thực sự cứa vào da thịt mình, mới hiểu nỗi đau ấy sâu đến mức nào.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Giản Văn Minh.

Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.

Giọng Giản Văn Minh vang lên, sáng sủa và đầy sức sống:

"Anh!"

"Ừm." Giản Văn Khê đáp khẽ. "Đang làm gì vậy?"

"Vừa tắm xong, đang chuẩn bị đi ngủ nè. À, em báo tin vui nè: Tần Tự Hành vừa bị tai nạn xe, gãy chân luôn!"

"Hả?"

"Nhân quả luân hồi, ác giả ác báo! Trời cao có mắt rồi!" Giản Văn Minh phấn khích, giọng nói như mang theo cả sự hồn nhiên của năm tháng cũ.

Giản Văn Khê khẽ gọi:

"Em trai."

"Dạ?"

"Nếu sau này em bị huỷ sạch danh tiếng, không thể quay lại giới giải trí nữa... em có thấy tiếc không?"

Giản Văn Minh khựng lại một lúc, rồi hỏi lại:

"Anh, có chuyện gì vậy?"

"Không có gì đâu." Giản Văn Khê siết chặt áo khoác trong gió lạnh, vừa đi vừa nói. "Chỉ là việc chúng ta sắp làm... sẽ rất nguy hiểm. Có thể em sẽ phải đánh đổi cả tương lai trong showbiz."

"Vậy thì đáng lắm." Giản Văn Minh đáp ngay. "Chỉ cần anh không sao là được rồi."

Sau khi cúp máy, Giản Văn Khê dứt khoát sải bước về phía trước.

Tần Tự Hành. Cố Vân Tương. Lý Nhung. Giải trí Ngải Mỹ.

Nếu có thể, nếu đủ khả năng, thì dù chỉ một kẻ... cũng đừng hòng thoát.

Dù có phải đánh đổi cả bản thân, anh cũng không hối tiếc.

Bởi chính anh từng là người trong cuộc, nên càng thấu hiểu nỗi đau của Miêu Tư Vũ, của em trai mình.

Trên đời này, thứ đáng khinh thì nhiều, anh chỉ muốn tận lực tiêu diệt những gì mình có thể. Anh tin - đó là điều anh và em trai có thể cùng nhau làm cho thế giới này.

Anh lấy điện thoại ra, chuyển tiếp bài đăng Weibo của Triệu Phấn, kèm theo dòng chữ:

"Tin rằng sau mùa đông lạnh giá, mùa xuân nhất định sẽ đến."

Một hòn đá ném xuống, mặt hồ lập tức dậy sóng.

"Tin nóng: Giản Văn Minh rốt cuộc cũng lên tiếng!"

Giản Văn Khê đeo chiếc đồng hồ của em trai lên cổ tay trái, còn tay phải đeo thêm chiếc vòng san hô đỏ do mẹ Chu tặng.

Một bên là thời gian. Một bên là tín vật.

Tựa như anh đang mang theo tất cả niềm đau, nỗi nhớ và quyết tâm - bước vào cuộc chiến không đường lui.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1: Hoa hồng nở rộ giữa mùa đông Chương 2: Chương 2: Trao đổi thân phận Chương 3: Chương 3: Chủ động tấn công Chương 4: Chương 4: Cậu ta là quái vật gì vậy Chương 5: Chương 5: Oan gia ngõ hẹp Chương 6: Chương 6: Đệ nhất lạnh lùng lần đầu gặp gỡ Chu Đĩnh Chương 7: Chương 7: Đốt cháy băng và lửa Chương 8: Chương 8: Tôi muốn ngồi lên ngai vàng Chương 9: Chương 9: Càng lạnh lùng, càng mê người Chương 10: Chương 10: Yêu đơn phương Chương 11: Chương 11: 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》bắt đầu Chương 12: Chương 12: Tôi vì vị trí trung tâm mà tới Chương 13: Chương 13: Lần đầu tiên lên sân khấu Chương 14: Chương 14: Giọng hát thiên thần Chương 15: Chương 15: Nhất chiến thành danh Chương 16: Chương 16: Em trai ra tay Chương 17: Chương 17: Ngo ngoe rục rịch Chương 18: Chương 18: Mạnh mẽ đoạt lấy hạng một Chương 19: Chương 19: Vương giả hội tụ Chương 20: Chương 20: Tóc đỏ như lửa Chương 21: Chương 21: Giản Văn Minh biết chơi violin Chương 22: Chương 22: Hội trường nổ tung Chương 23: Chương 23: Đêm nay lại thuộc về Giản Văn Minh Chương 24: Chương 24: Pheromone chỉ cho một người ngửi Chương 25: Chương 25: Giá trị tăng vọt Chương 26: Chương 26: Hiệu ứng bùng nổ danh tiếng Chương 27: Chương 27: Lộ rõ hoàn toàn Chương 28: Chương 28: Ghen tị sao Chương 29: Chương 29: Fan CP Chương 30: Chương 30: Ghen Chương 31: Chương 31: Cậu sợ mất khống chế sao Chương 32: Chương 32: Bông hồng cuối cùng của mùa hè, người có còn... Chương 33: Chương 33: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 34: Chương 34: Trong mắt anh trai phải ánh lên tia sáng chứ Chương 35: Chương 35: Cùng xe Chương 36: Chương 36: Khoảnh khắc tỏa sáng trên thảm đỏ Chương 37: Chương 37: Em trai cũng muốn cố gắng Chương 38: Chương 38: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 39: Chương 39: Anh trai không làm cậu thất vọng Chương 40: Chương 40: Anh trai sắp trở thành huyền thoại Chương 41: Chương 41: Cuối cùng cũng hợp tác rồi Chương 42: Chương 42: Anh và em cùng nhau lên Chương 43: Chương 43: Hai người nhảy Chương 44: Chương 44: Bại lộ Chương 45: Chương 45: Pheromone Chương 46: Chương 46: Cùng nhau sống chung đi Chương 47: Chương 47: Quay xe Chương 48: Chương 48: Thận trọng từng bước Chương 49: Chương 49: Đánh dấu Chương 50: Chương 50: Cảm giác không thể kìm nén Chương 51: Chương 51: Không đủ, không đủ Chương 52: Chương 52: Kẻ thứ ba Chương 53: Chương 53: Hắn không phải kiểu người như tôi Chương 54: Chương 54: Chân tướng kẻ thứ ba Chương 55: Chương 55: Sức chiến đấu của em trai bùng nổ Chương 56: Chương 56: Hai người nhảy Chương 57: Chương 57: CP Giản Mộng Tinh Đĩnh Chương 58: Chương 58: Vượt ngoài dự đoán Chương 59: Chương 59: Kiến nghị xây tổ Chương 60: Chương 60: Thì ra, yêu một người là loại cảm giác này Chương 61: Chương 61: Anh hùng cứu mỹ nhân không bao giờ lỗi thời Chương 62: Chương 62: Đào mật và hoa hồng Chương 63: Chương 63: Một mũi tên trúng hai đích Chương 64: Chương 64: Lật xe Chương 65: Chương 65: Ôm kiểu công chúa Chương 66: Chương 66: Câu dẫn Chương 67: Chương 67: Bị giày vò đến tả tơi Chương 68: Chương 68: Tôi đang trong kỳ mẫn cảm Chương 69: Chương 69: Bùng nổ Chương 70: Chương 70: Nóng Chương 71: Chương 71: Nhà vệ sinh Chương 72: Chương 72: Người đẹp lạnh lùng Chương 73: Chương 73: Chủ động thẳng thắn Chương 74: Chương 74: Hai đường thẳng giao nhau Chương 75: Chương 75: Sự cố bất ngờ Chương 76: Chương 76: Ngốc nghếch, trong sáng và ngọt ngào cùng hoa hồng trắng. Chương 77: Chương 77: Ghen Chương 78: Chương 78: Chiếm hữu cậu ấy Chương 79: Chương 79: Em nguyện ý cùng anh Chương 80: Chương 80: Đủ sao Chương 81: Chương 81: Hôn lên mu bàn tay Chương 82: Chương 82: Nằm mơ Chương 83: Chương 83: Sợ rồi? Giờ mới biết sợ à? Chương 84: Chương 84: Chiến ca Chương 85: Chương 85: Xuất kích Chương 86: Chương 86: Là yêu sao? Chương 87: Chương 87: Quay xe Chương 88: Chương 88: Hề Chính đáng sợ Chương 89: Chương 89: Em có thể chạy trốn Chương 90: Chương 90: Mưa gió sắp đến Chương 91: Chương 91: Thẳng thắn Chương 92: Chương 92: Tôi sớm biết em là Giản Văn Minh Chương 93: Chương 93: Chỉ nói cho em nghe Chương 94: Chương 94: Lão hổ phát uy Chương 95: Chương 95: Nên vì vợ xuất lực Chương 96: Chương 96: Em trốn không thoát Chương 97: Chương 97: Khai chiến Chương 98: Chương 98: Em có hụt hẫng không? Chương 99: Chương 99: Đúng là cặp đôi trời xinh Chương 100: Chương 100: Trên xe Chương 101: Chương 101: Đánh dấu Alpha Chương 102: Chương 102: Ác giả ác báo Chương 103: Chương 103: Bốn người gặp mặt Chương 104: Chương 104: Anh em cột chèo Chương 105: Chương 105: Bốn người Chương 106: Chương 106: Mèo hoang nhỏ Chương 107: Chương 107: Muốn em yêu anh nhiều hơn Chương 108: Chương 108: Hề Chính chính thức tuyên bố Chương 109: Chương 109: Cậu là Giản Văn Minh, hay là Giản Văn Khê Chương 110: Chương 110: Công khai tình yêu Chương 111: Chương 111: Cơm chó Chương 112: Chương 112: Dịu dàng chết người Chương 113: Chương 113: Anh trai tiến về phía trước Chương 114: Chương 114: Khai chiến Chương 115: Chương 115: Gặp bố vợ chồng tương lai Chương 116: Chương 116: Anh em cùng giường Chương 117: Chương 117: Chung thảm đỏ Chương 118: Chương 118: Khúc nhạc dạo cao trào Chương 119: Chương 119: Chuyện gì nên đến cũng sẽ đến Chương 120: Chương 120: Ác giả có ác báo Chương 121: Chương 121: Tình yêu ngọt ngào Chương 122: Chương 122: Ở lại nhà anh đi Chương 123: Chương 123: Chúc phúc cho đôi tân nhân Chương 124: Chương 124: Chỉ mình hắn có thể nhìn thấy Chương 125: Chương 125: Bảy ngày Chương 126: Chương 126: Anh trai phát hiện manh mối Chương 127: Chương 127: Có phải em đang yêu Hề Chính không? Chương 128: Chương 128: Em trai cứ thế bị Hề Chính cuỗm mất rồi Chương 129: Chương 129: Đôi CP Chương 130: Chương 130: Em yêu anh Chương 131: Chương 131: Kết cục Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện Giản Văn Khê Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện Giản Văn Minh Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện Chu Tử Tô Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện Cố Vân Tương Chương 136: Chương 136: Chúc cho người hữu tình trên đời đều có thể nên duyên vợ chồng