Chương 97
Chương 97
Tối hôm đó Hoắc Vô Cữu về rất trễ.
Dù y không muốn đối mặt thì y vẫn phải xử lý những việc vụn vặt được đưa đến trước mặt mình.
Chỉ mỗi Lâm An, trong một ngày đã xảy ra lắm chuyện, huống hồ là toàn bộ Nam Cảnh. Cho dù Hoắc Vô Cữu chỉ qua loa cho rồi, thì đến khi xử lý xong hết công văn, mặt trăng cũng treo cao.
Lúc y đứng lên, cảm thấy bản thân như sắp rã ra từng mảnh.
Hiếm khi y có cảm giác như vậy, cho dù phóng ngựa hành quần suốt mấy ngày liền, y cũng chưa từng mệt đến cỡ đó.
Y chưa từng nghĩ đến, ngồi yên cả ngày, có thể đòi mạng vậy đấy.
Y ảo não đứng tại chỗ, cử động vai và cái cổ đau nhức vài lần rồi quay người rời khỏi Ngự Thư Phòng.
Trời đêm bên ngoài thật lạnh.
Ngoài điện có sẵn kiệu chờ. Trong cung rất rộng, đi đâu cũng xa, nếu chỉ đi bằng chân, người quen sống trong nhung lụa hiển nhiên đi không nỗi.
Nhưng Hoắc Vô Cữu chỉ lướt mắt nhìn rồi bước vòng qua kiệu, tự đi về.
Y ngồi suốt cả một ngày, eo mỏi lưng đau, bây giờ nhìn thấy mấy thứ như ghế là rợn người. Nếu thật sự để họ khiêng về, chỉ sợ toàn bộ xương cốt trong cơ thể đều sẽ nát vụn.
Hoắc Vô Cữu sải bước đi về.
Người đằng sau không ai đuổi kịp bước chân của y, toàn phải chạy với theo. Đến tận khi Hoắc Vô Cữu về tới vườn của cung y, người theo sau y đã thở hổn hển.
Hoắc Vô Cữu đi thẳng đến cửa điện của Giang Tùy Châu, nhưng rồi khựng lại không đi vào trong.
Ngụy Khải đứng sau bèn bước lên trước hỏi: “Tướng quân?”
Hoắc Vô Cữu thoáng nhăn mày: “Giờ nào?”
Ngụy Khải trả lời: “Hai khắc nữa là canh ba.”
Hoắc Vô Cữu ảo não rủa thầm rồi quay đầu rời đi.
Ngụy Khải vội đuổi theo: “Tướng quân, ngài đi đâu vậy?”
Hoắc Vô Cữu thậm chí không quay mặt lại: “Về ngủ.”
Trong giọng nói thoáng chút nghiến răng nghiến lợi.
Ngụy Khải ớ một tiếng: “Không phải sáng nay ngài còn nói, buổi tối phải tới thăm Tĩnh Vương điện hạ à?”
Hoắc Vô Cữu nghiến răng mà nghĩ bụng, thằng nhóc này đúng là toàn nói chuyện không nên nói.
Đương nhiên y muốn đi thăm Giang Tùy Châu rồi. Y đã mệt mỏi cả ngày trong Ngự Thư Phòng, tấu sớ toàn là chữ khiến y xem đến độ choáng đầu, đau lưng. Y cố gắng chịu đựng nỗi đau như khi dùng dao cùn cắt thịt này, không phải chỉ vì có thể mau chóng gặp Giang Tùy Châu nhiều hơn à?
Nhưng bây giờ trễ vậy rồi, y sợ quấy rầy giấc ngủ của Giang Tùy Châu.
Sức khoẻ của anh suy yếu, bệnh cũ còn chưa trị dứt, nay lại bị thương, chỉ cần nghĩ tới việc anh phải chịu đựng cả một ngày, cũng đủ Hoắc Vô Cữu đứng ngồi không yên.
Lúc này đây, y thà trở về phòng lăn lộn cả đêm cũng không nở đánh thức Giang Tùy Châu.
Nghe thấy lời nói không biết điều như thế của Ngụy Khải, y thấy phiền bèn xoay người qua, đang định lên tiếng thì lại thấy Mạnh Tiềm Sơn đẩy cửa đi ra.
Mạnh Tiềm Sơn bưng thau, vốn định ra làm việc lại bất ngờ bắt gặp Hoắc Vô Cữu đang đứng ở bậc thềm ra chiều định đi, khiến nó sợ hết hồn.
“Hoắc Tướng quân?” Mạnh Tiềm Sơn vội lên tiếng gọi y. “Sao ngài không đi vào?”
Hoắc Vô Cữu quay qua, ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Tiềm Sơn: “Không vào, lo hầu hạ Vương gia của ngươi ngủ cho ngon.”
Mạnh Tiềm Sơn không hiểu ra sao cả.
“Vương gia còn chưa ngủ, đang đợi ngài đấy ạ!” Nó nói.
Ngụy Khải nghe vậy thì sững người, quay đầu qua định gọi tướng quân lại chỉ thấy một cơn gió lướt qua trước mặt mình, trong hơi lạnh mang theo gì đấy phấn khích.
Y xuôi chiều nhìn theo, trông thấy tướng quân của họ đã đi vào điện.
Dáng đi của tướng quân vẫn vững vàng như vậy, nhìn từ sau lưng trông vừa oai phong vừa đáng tin, không mảy may để lộ gấp gáp.
… Tuy nhiên, nếu khi bước lên bậc thềm y bước chậm hơn chút, thay vì chạy như bay, sẽ càng thể hiện rõ phong thái thận trọng.
—
Hoắc Vô Cữu đi thẳng vào trong điện, quẹo vào phòng ngủ, trông thấy Giang Tùy Châu đang mơ màng ngồi dựa đầu giường đọc sách, ngáp rồi lại ngáp.
Tay anh vẫn đang cầm lơi quyển sách, có điều sách bị nghiêng hẳn sang một bên, trông là biết anh buồn ngủ đến choáng váng.
Hoắc Vô Cữu bước lên mấy bước, rút sách khỏi tay anh.
“Ngủ gật đến vậy rồi, còn xem gì nữa?” Ngữ điệu y nghe kiểu rất bực, nhưng giọng lại nhẹ nhàng.
Bỗng nhiên bị rút mất sách, Giang Tùy Châu sợ hết hồn, nhìn theo qua thì thấy Hoắc Vô Cữu đang được bao bọc trong hơi lạnh buổi đêm.
Anh cười khẽ một tiếng.
“Không có, không phải sáng nay ngươi nói tối nhất định quay lại à?”
Y thong dong đưa tay nhận lại sách từ tay Hoắc Vô Cữu, gấp lại đàng hoàng rồi để qua một bên. “Sao về trễ vậy, giờ mới xong à?”
Trong phòng thắp đèn sáng trưng, luôn mang đến một cảm giác ấm áp lạ thường. Giang Tùy Châu buồn ngủ đến nỗi giọng nói lúc này có chút khàn khàn, giọng nhỏ nhẹ hơn sơ với mọi ngày.
Chỉ mấy chữ đơn giản, lại khiến trong lòng Hoắc Vô Cữu trào lên một thứ cảm xúc diệu kỳ. Thứ cảm xúc này y chưa từng có, dù sao y chinh chiến bên ngoài nhiều năm, chưa một lần thể nghiệm cảm giác có người ở nhà chờ mình.
Cứ như thế, toàn bộ mệt mỏi cùng bức bối một ngày nay tan biến tựa làn khói.
Y ngồi xuống bên giường, vươn tay cầm lấy tay của Giang Tùy Châu.
“Việc khá nhiều nên về hơi trễ.” Y ôm trọn tay Giang Tùy Châu trong lòng bàn tay rồi xoa xoa. “Ta chỉ nói là ta sẽ đến, lại không nói không cho ngươi ngủ, có gì đáng để chờ chứ?”
Ngữ điệu của y rất nghiêm trang, nhưng Giang Tùy Châu lại nghe ra sự bất nhất trong đấy.
Giang Tùy Châu nghe vậy cũng không trả lời, mà chỉ tựa đầu vào cạnh giường, cười khẽ, một đôi mắt cười lẳng lặng nhìn Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu bị nhìn đến độ tim đập loạn nhịp.
Y cắn răng, chồm người lên trước, một lạ hai quen, cắn nhẹ môi của Giang Tùy Châu.
“Có gì buồn cười chứ.” Y nhỏ giọng lầm bầm.
Giang Tùy Châu nghiêng người né, trái lại dẫn đến Hoắc Vô Cữu đuổi theo, vốn ban đầu chỉ cắn nhẹ rồi thôi, xong dần dần biến thành môi lưỡi quấn quýt.
Hoắc Vô Cữu không hề có xíu xiu kinh nghiệm nào, chỉ thuận theo bản năng, thành ra không biết nặng nhẹ ra sao, rất đỗi l* m*ng. Chỉ lát sau, Giang Tùy Châu đã thở không thành hơi, đưa tay đẩy đẩy y.
Hoắc Vô Cữu biết anh còn đang bị thương, cũng không dám cố ép, thuận theo lực đẩy của anh mà ngồi về lại chỗ cũ.
Trong khi Giang Tùy Châu lo điều chỉnh hơi thở, Hoắc Vô Cữu ngồi đó, chăm chú nhìn anh, khóe miệng nhếch cao, trông một bộ đắc ý hả hê.
Giang Tùy Châu lườm y, thầm may người này không có đuôi, nếu không e là bây giờ vểnh lên tận trời rồi.
Có điều, anh nhận ra, tâm trạng của Hoắc Vô Cữu lúc này đã khác hẳn khi vừa bước vào.
Giang Tùy Châu đoán được đôi chút.
Thấy Giang Tùy Châu nhìn mình, Hoắc Vô Cữu bèn được voi đòi tiên sáp lại gần gặm anh.
Chuyện giống vầy, xưa nay chỉ cần hưởng qua một lần là ghiền ngay.
Giang Tùy Châu đẩy y không ra, lại để cho y khi không hôn thêm lần nữa. Sau khi hôn xong, tựa đầu lên vai Hoắc Vô Cữu, được y ôm gọn vào lòng.
“Không có phép làm loạn nữa.” Giang Tùy Châu vừa thở hổn hển vừa răn dạy y.
Hoắc Vô Cữu đáp ứng một cách trịnh trọng, tiếng hãy còn vang mà y đã cúi đầu xuống, hôn khẽ lên bờ môi anh.
Suồng sã một cách quá đáng, trông còn rất tự tin.
Giang Tùy Châu lười tranh luận với y, bèn để mặc y ôm.
Chốc sau, anh hỏi: “Mấy việc hôm nay ngươi cần giải quyết, có phải rất nan giải không?”
Hoắc Vô Cữu khựng lại.
Đương nhiên là nan giải. Y lớn chừng này, vẫn không biết cách để giao thiệp với đám quan văn. Những người này không phải tù binh, không thể giết quách cho rồi, huống hồ chưa biết được ngày sau còn việc cần họ không.
Tuy nhiên, thay triều đổi đại luôn là điều mà họ không thể chấp nhận nổi, cho dù không chết, chắc chắn cũng không chịu yên phận. Chỉ riêng Lâm An thôi, nội trong một ngày đã trình lên ba phong thư khẩn, tất cả đều đến từ phủ của Thái thường lệnh, báo rằng, sau khi Tề Mân Tề đại nhân nghe tin Hoàng thượng bị Hoắc Vô Cữu giết thì xông thẳng vào lính canh, muốn họ thẳng thừng giải thoát cho văn võ bá quan, muốn giết muốn lóc làm gì thì làm, đừng giữ họ lại để họ chịu nhục.
Hoắc Vô Cữu tự dưng thấy nhức nhức cái đầu.
Nhưng giờ phút này đây, y đang ôm Giang Tùy Châu trong lòng, giữa hai người chỉ cách nhau mấy lớp áo mỏng.
Thân nhiệt ấm áp cùng hơi thở phập phồng, chảy cuồn cuộn vào người y khiến Hoắc Vô Cữu cảm thấy, những việc lộn xộn này không khó xử lý mấy, chẳng cần phải để Giang Tùy Châu nhọc lòng làm gì.
“Chút việc vặt vãnh thôi.” Y nói. “Không hề gì.”
Giang Tùy Châu biết thừa y đang mạnh miệng.
Anh đang định ngước đầu nhìn Hoắc Vô Cữu, Hoắc Vô Cữu như đoán được động cơ của anh, bèn siết tay ôm y sát rạt vào lòng mình.
“Sao, không tin ta à?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
Giang Tùy Châu nói: “Không phải, chẳng qua xưa nay họ hơi khó đối phó, chưa kể ngươi là người Bắc Lương…”
Nghe anh nói vậy, chuông cảnh báo gióng lên trong đầu Hoắc Vô Cữu.
Ý của Giang Tùy Châu, hết tám chín phần là muốn xử lý dùm y.
Thật là… mới bị thương chưa được hai ngày, sao lại quan tâm đến mấy việc vớ vẩn lộn xộn này chứ?
Hoắc Vô Cữu không nói lời cự tuyệt.
“Không việc gì mà.” Y nói. “Cho dù là cựu thần của Nam Cảnh, cũng chỉ là đám người đọc sách thôi. Ta giữ mạng họ lại, cũng do có thể ứng phó với họ.”
Giang Tùy Châu vội nói: “Ngươi không được giết người lung tung.”
Hoắc Vô Cữu tặc lưỡi.
“Ở trong mắt ngươi, ta là người như vậy à?” Y rũ mắt nhìn xuống rồi hỏi.
Giang Tùy Châu cười khẽ.
“Đương nhiên không rồi.” Anh nói. “Nhưng đám người đọc sách đó, trong lúc nóng lòng thường nói chuyện khá khó nghe, ta sợ ngươi tranh cãi với họ thôi.”
Hoắc Vô Cữu nhéo mặt anh một cái.
“Vậy ngươi yên tâm.” Y nói. “Ta còn đang lo bản thân lỡ tay giết người, khi về không biết nên bàn giao thế nào đây.”
Nói đến đây, y cúi đầu, khẽ chạm môi lên tóc mai của Giang Tùy Châu.
“Nói chung, người đừng lo lắng, cứ việc dưỡng thương cho thật khoẻ.” Y nói. “Ta có thể đánh chiếm được chỗ này, chẳng lẽ lại quản lý không xong? Nếu quản lý không xong thì đánh lại bàn nữa là xong thôi.”
Nửa câu sau rõ ràng là đang đùa, Giang Tùy Châu bật cười.
“Được rồi, biết ngươi giỏi tác chiến.” Anh nói.
Hai người trò chuyện rôm rả, anh lời câu tôi một câu, màn đêm dần dần buông xuống, Giang Tùy Châu uống thuốc thành ra dễ mệt, nên nói nói một hồi lại mơ mơ màng màng.
Hoắc Vô Cữu nhanh nhạy nhận ra.
Y không lên tiếng nhắc nhở mà chỉ nhỏ giọng dần. Chỉ chốc sau, một tiếng thở đều nho nhỏ truyền ra từ trong lòng y.
Hoắc Vô Cữu cúi đầu một cách cẩn thận, lọt vào mắt là gương mặt ngủ của Giang Tùy Châu .
Anh lẳng lặng tựa vào ngựa y, ngủ rất say.
Nhận thức này khiến cả lòng Hoắc Vô Cữu tê dại, thoáng chút ngứa ngáy, mềm tan.
Đây là người tuyệt đẹp nhất mà y từng gặp trong hai mươi mấy năm cuộc đời mình. Xưa nay tính y mắt cao hơn đầu, lại lần đầu tiên y có lòng chiếm một người làm của riêng nhưng rồi do dự không dám tiến lên.
Nhưng giờ đây, tất cả si tâm vọng tưởng của y, thành thật cả rồi.
Cuối cùng y cũng ôm được người này vào lòng, tự nhiên không nỡ để anh phải hứng chịu chút mảy may mưa gió nào.
Y sẽ chặn tất cả bọn họ lại phía sau, bất kể là việc anh có giỏi, hay chưa giỏi.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden