Chương 94
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu

Vì cậu muốn.

Một lần trong đời, trái tim Sunny không đầy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Thay vào đó, nó tràn đầy một sự phẫn nộ bất khuất. Cậu đã mệt mỏi với việc uốn cong dưới áp lực của thế giới, lén lút nắm chặt tia hi vọng nhỏ nhoi nhất, luôn luôn sợ hãi, luôn luôn sẵn sàng làm mọi thứ, từ bỏ mọi thứ, chỉ để sống thêm một ngày nữa. Chỉ nhiêu đó không còn đủ nữa.

Cậu muốn thế giới này phải cong theo ý muốn của cậu.

Cậu muốn sống như một con người chứ không phải một con thú.

Trong vài tháng qua, Sunny đã thay đổi mà chính cậu còn không phát hiện. Cách nào đó, cậu đã trở nên không thỏa mãn với lối sống cũ, lối sống mà mục đích duy nhất là sống sót bằng mọi giá bao phủ mọi thứ khác. Liệu cậu sống hay chết là thứ duy nhất có ý nghĩa. Nhưng bây giờ, cách cậu sống còn có ý nghĩa hơn nữa.

Bản thân không có chủ nhân thì có ý nghĩa gì khi cậu sống như một nô lệ? Nghiến răng, Sunny lặn xuống vực thẳm đen tối.

Nước lạnh ôm lấy cậu như một mồ chôn. Cậu không thể thấy gì vì cái sự đen tối đáng chết này, chỉ có thể dựa vào cảm giác bóng để dẫn đường. Muối thấm vào những vết cắn trên tay và vết cắt trên cổ cậu, khiến chúng rát như bị thiêu đốt. Không để ý đến sự đau đớn đó, Sunny dùng sức mạnh đáng kể của bản thân để đẩy bản thân đến sâu hơn và sâu hơn trong bóng tối.

Cậu có thể cảm nhận được những cái xúc tu khổng lồ di chuyển quanh cậu, kéo những mảnh của con thuyền vào cái miệng khổng lồ ẩn nấp đâu đó xa bên dưới. Một hai lần, cậu phải gắng vặn mình để tránh bị một cái chạm trúng.

Nhưng mà vẫn không có dấu hiệu của Cassie. Phổi cậu muốn nổ tung.

Sunny lặn sâu hơn nữa.

Ở độ sâu này, áp lực nước đã bắt đầu ảnh hưởng đến sự di chuyển của cậu, khiến mỗi cú đạp chân và sải tay đều nặng nề hơn. Kể cả với cơ thể được cái bóng cường hóa, cậu cũng có giới hạn. Sunny cho rằng nếu không nhờ Dệt Máu, thì cậu đã chết ngạt từ lâu.

Tệ hơn, cậu cảm giác giống như mình đang đến gần và gần hơn cái cơ thể chân chính của cái thứ kinh dị không rõ vừa phá hủy con thuyền của họ. Vẫn không thể cảm thấy hình dáng khổng lồ của nó, nhưng dựa trên kích cỡ tăng dần của những cái xúc tu quanh cậu, thì con quái vật không thể quá xa nữa.

Và rồi, Sunny cuối cùng nhận thấy gì đó.

Cách cậu không xa, một cái bóng nhỏ đang chật vật chống cự lại một cái bóng to và hung tợn hơn.

Cassie!

Gom hết sức mạnh, Sunny bơi về phía cô gái mù với tốc độ cao nhất mà cơ thể cho phép. Khi cậu đến gần, cậu có thể nhận ra chi tiết của việc đang xảy ra.

Cassie đang bị kéo xuống, một cái xúc tu tương đối nhỏ hơn quấn quanh mình cô. Cô vẫn chống cự, cố gắng giải thoát, nhưng chuyển động của cô đang dần yếu hơn theo từng giây. Cô đang ngợp thở.

Đầy sự phẫn nộ, Sunny đẩy mình về phía trước và nắm lấy cái xúc tu, cảm nhận da thịt trơn trợt của nó co giật trong nắm tay của cậu.

Nếu cậu có lựa chọn, thì cậu sẽ tránh nó bằng mọi giá. Nhưng chiến đấu dưới nước không đơn giản...nếu cậu muốn tung ra một đòn tấn công có thể xem là mạnh mẽ, thì cậu cần phải tìm một điểm tựa trước.

Triệu hồi Mảnh Vỡ Nửa Đêm, Sunny gắng gượng từng cơ bắp và chém ngang qua cái xúc tu, ngay dưới điểm mà đang quấn lấy th*n d*** của Cassie. Cậu biết là mình sẽ không thể gây thương tổn quá nhiều chỉ với cú chém đó, khi mà nó bị lực cản của nước làm chậm đi đáng kể.

Nhưng mà, thanh kiếm tuyệt vời của cậu vẫn đủ sắc bén để cắt vào thịt cái xúc tua, khiến một đám mây máu đậm trào ra từ vết thương.

Cái xúc tu co giật dữ dội và bắn về một bên, giống như muốn phủi kẻ tấn công đi. Bay đi trong bóng tối, Sunny cố nắm lấy nó và đưa kiếm thẳng lên, cắt vào miếng thịt xốp đó.

Cậu chưa từng hi vọng có thể chặt đứt cái xúc tu chỉ với một đòn tấn công. Không có sức lực nào cho phép việc đó xảy ra. May mắn là, thanh kiếm có khả năng đâm, chém...và cắt.

Đẩy lưỡi kiếm, Sunny cắt sâu hơn vào xúc tu. Khi cán kiếm chuẩn bị chạm đến vết thương. cậu thay cách cầm và kéo thanh tachi xuống. Thịt tươi của con quái vật tách ra dưới lưỡi kiếm sắc như dao cạo, với mức kháng cự nhỏ đến khó nhận ra.

Một dòng máu tuôn ra, và với một cú đẩy cuối cùng, cái xúc tu hoàn toàn bị cắt rời.

Sunny cuối cùng cũng có thể quay sự chú ý lại chỗ Cassie để xem tình hình của cô.

Thứ cậu cảm nhận được khiến Sunny nhăn mặt. Cô gái mù sắp sửa bất tỉnh.

Cậu cần phải mang cô lên mặt nước nhanh nhất có thể.

Đẩy cái xúc tu còn sót lại đang co giật, Sunny hủy thanh kiếm và ôm ngang hông Cassie, cảm giác được làn da cô đã lạnh ngắt dưới lớp vải mỏng của bộ áo.

Cô yếu ớt kháng cự, không nhận ra là cậu chứ không phải con quái vật. Ôm chặt cô gái mù vào ngực, Sunny quay đầu về phía trên và cảm thấy từng làn sóng tuyệt vọng đánh vào bức tường trong tâm trí cậu.

Phổi cậu đau đớn, không còn chút không khí nào còn sót lại. Cơ thể cậu dần đánh mất sức mạnh, đầy sự đau đớn kinh khủng và khát khao hô hấp đã đến điểm phát cuồng. Lúc này, nếu cậu có thể thấy đường, thì thị giác của cậu cũng sẽ bắt đầu tối dần.

Và chúng đang tối dần, cách mặt nước sao mà quá xa.

Tồi tệ hơn, cái thứ kinh dị ở dưới sâu bây giờ đã biết vị trí của cậu. Vô số xúc tu bắt đầu di chuyển, bao vây họ, hình thành một bức tường thịt không thể xuyên phá. Một hai giây nữa, họ sẽ bị bóp nát trong cái ôm chết chóc của con thủy quái.

Sunny không biết cách để cứu họ.

Nhưng cậu không định bỏ cuộc, dù gì đi nữa.

Lao lực vung cái tay không ôm Cassie, cậu giữ chặt cô và bơi lên. Những cái xúc tu đến gần, ngăn hết mọi lối thoát. Sunny nghiến răng và...

Vào khoảnh khắc kế tiếp, nước xung quanh họ bỗng nhiên biến thành màu trắng tinh khiết.

Một ánh sáng tỏa ra, bao trùm vùng biển đáng nguyền rủa, tiêu hủy mọi vết tích của bóng tối. Ánh sáng nổ ra mạnh mẽ đến mức đâm xuyên mí mắt của Sunny và làm đau mắt cậu.

Như thể có một mặt trời thu nhỏ vừa rực cháy bên dưới họ, khiến mảng hắc ám vô tận biến thành một mảng hư vô trắng khiết. Làn sóng thủy triều dâng lên điên loạn, khiến thế giới càng thêm hỗn loạn.

Những cái xúc tu khổng lồ co giật và vặn vẹo điên cuồng, giống như đang chịu đựng một cơn đau khó tin. Bức tường thịt không thể công phá vỡ tan.

Sunny không định bỏ qua cơ hội này.

Gắng gượng cơ thể đang chết ngạt, cậu bơi lên, né những cái xúc tua vặn vẹo. Với ánh mặt trời trắng giận dữ cháy lên bên dưới, cậu có thể nhìn rõ ràng hình dạng của chúng. Di chuyển càng lúc càng nhanh, cậu đẩy bản thân bằng tất cả sức lực.

Sunny biết rằng bơi lên bề mặt nhanh đến vậy cũng nguy hiểm, nhưng không có lựa chọn khác. Cả Cassie và cậu đều không còn sống được lâu nữa.

Họ cần không khí.

Mặc dù có vẻ như vô tận, nhưng ánh sáng trắng tinh kia vài giây sau đã mờ nhạt đi. Nhưng không quan trọng. Sunny đã vượt qua khỏi rào cản xúc tua, bơi với tốc độ tuyệt vọng.

Cậu sợ họ sẽ không lên kịp. Ý thức của cậu đã dần yếu đi, cậu sắp bất tỉnh và rơi vào sự ôm ấp lạnh lẽo của hư vô. Mặc dù biết quanh mình không có gì ngoài nước, nhưng cậu vẫn bị áp đảo bởi khát vọng chả khác gì tự sát là mở miệng và hít một hơi thật sâu. Cơ bắp cậu co giật, thiếu dưỡng khí quá lâu.

...Và rồi, cuối cùng, đầu Sunny nhô ra khỏi mặt nước. Bị cơn đau làm mù mờ, cậu th* d*c không thôi và ho sặc sụa.

Bị cậu ôm chặt, Cassie cũng đang làm tương tự. Ngực cô lên xuống không ngừng, cố hút vào dưỡng khí ngọt ngào. Sunny chưa từng biết nó quý giá đến mức nào, kể cả khi bị chậm rãi đầu độc bởi không khí ô nhiễm, độc hại ở ngoại ô.

Họ đã sống.

Cố giữ bản thân bình tĩnh, Sunny nhìn quanh. Tia sáng màu trắng cuối cùng đã biến mất từ lâu, bị xóa sạch giống như chưa từng tồn tại. Thế giới lại một lần nữa bị hắc ám nuốt chửng.

Nhưng mà, xa ở phía đông, ánh sáng ban mai đầu tiên chuẩn bị chiếu lên.

Nhìn thấy bàn tay đá khổng lồ, Sunny nắm chặt vai Cassie và bơi về hướng đó.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao