Chương 94
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 94: Sóng ngầm

Sự ồn ào náo nhiệt trong phòng khách bị cánh cửa kính ngăn lại, chỉ còn là những thanh âm vọng về từ phía xa.

Quý Anh và Trần Dục Phương lặng lẽ đứng đối diện nhau trong màn đêm. Làn khói thuốc mỏng manh u uẩn bay theo gió rồi im lìm tan vào bóng tối.

“Hút xong điếu này em sẽ vào nhà, có gì muốn nói thì anh nói mau đi.” Giọng Quý Anh nhàn nhạt.

Trần Dục Phương lặng lẽ ngắm cô ấy. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng, mày mắt tuấn tú, trông hệt như một vị đàn anh phong độ ngời ngời thời còn ở trường. Quý Anh vẫn luôn biết anh ta rất đẹp trai, một vẻ đẹp hoàn hảo không thể chê vào đâu được. Mỗi khi anh ta chăm chú nhìn cô ấy, cô ấy lại ước gì anh ta có thể mãi mãi nhìn mình như thế, chỉ nhìn một mình cô ấy mà thôi.

Đó là ước nguyện của cô ấy ngày trước. Nhưng con người ta đâu thể cứ lừa dối mình bằng những mong ước ấy mãi được.

“Anh à.”

Anh ta gọi cô ấy bằng cái tên thân thuộc ấy, bàn tay đang cầm điếu thuốc của Quý Anh khẽ run lên.

Cô ấy dời mắt đi nơi khác, bật cười khe khẽ: “Nếu đã muốn dứt khoát với em thì đừng gọi em thân mật như thế nữa. Anh mà gọi thêm vài tiếng, biết đâu em lại mềm lòng bây giờ.”

“Em quyết định buông tay rồi à?”

“Ừm. Anh thở phào nhẹ nhõm rồi, phải không?”

Quý Anh rít một hơi thuốc, làn khói lượn lờ bay lên trước mắt cô ấy. Phía trong phòng khách, bóng dáng Hạ Nghi trong chiếc váy dài màu tím trở nên mờ ảo sau làn khói. Cô vừa rút tay khỏi phím đàn, ánh mắt lướt qua mọi người, dường như đang tìm kiếm điều gì rồi dừng lại ở một nơi khá lâu.

Quý Anh nhìn theo ánh mắt của cô. Quả nhiên, ở phía cuối tầm nhìn đó, cách nửa gian phòng khách là Nhiếp Thanh Châu. Anh đang ngồi trên sô pha, một tay chống má, khẽ nói điều gì đó không thành tiếng.

Quý Anh không hiểu Nhiếp Thanh Châu đang nói gì.

Nhưng rõ ràng, Hạ Nghi lại hiểu.

Miệng thì nói Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi không xứng đôi, nhưng thực ra, chẳng qua Quý Anh chỉ đang ghen tị với sự gắn kết không gì lay chuyển được của họ mà thôi.

Cô ấy hờ hững nói: “Em đã từng nghĩ chúng ta rất giống Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi. Cùng quen biết từ thời trung học, tính cách một người nóng, một người lạnh. Nhưng giờ xem ra, hoàn toàn không phải vậy. Em không thể yêu anh như cách Nhiếp Thanh Châu yêu Hạ Nghi, và anh cũng chẳng hề kiên định được như cô ấy. Nhưng Trần Dục Phương à, em cũng đã cố hết sức mình rồi.”

Từ trong phòng khách vọng ra giọng nói sang sảng của Chu Ôn Văn, bóng anh ta xuất hiện rồi khum tay bên miệng gọi lớn: “Công chúa nhỏ Quý Anh đi đâu rồi? Tôi mua đồ ăn vặt cô muốn về rồi đây, còn không mau ra ăn?”

Quý Anh dập điếu thuốc, lớn tiếng đáp lại: “Tôi ở ngoài ban công!”

“Gì đây, còn muốn tôi ra tận nơi rước nữa à?”

“Đương nhiên rồi, không lẽ anh muốn tôi nhảy lò cò vào phòng khách à?”

“Cô đúng là hết nói nổi…” Chu Ôn Văn vừa kéo cửa ban công ra thì nhìn thấy Trần Dục Phương đang đứng bên cạnh Quý Anh. Vốn dĩ anh ta đang dùng ngón trỏ móc quai túi đồ ăn vặt vắt sau vai, nhưng khi thấy hai người họ, anh ta liền hạ túi xuống.

“Nếu Dục Phương đã ở đây rồi, vậy thì để cậu ấy dìu cô ra ngoài không phải là được rồi sao?” Chu Ôn Văn nhìn về phía Quý Anh.

Quý Anh trừng mắt, chìa tay về phía anh ta: “Là anh hại tôi ngã trật chân, sao lại mặt dày đi làm phiền người khác?”

Chu Ôn Văn bèn chào Trần Dục Phương một tiếng rồi thuần thục đón lấy tay Quý Anh. Quý Anh cũng tự nhiên khoác tay lên vai anh ta, để anh ta dìu mình đi một cách vững vàng vào phòng khách.

Quý Anh mở túi đồ ăn vặt, nhướng mày: “Tôi muốn sô-cô-la sữa, sao anh lại mua sô-cô-la đen?”

“Sô-cô-la sữa ngọt như thế, cô không sợ hư răng à. Loại sô-cô-la đen này là loại ngon nhất tôi từng ăn đấy, cô nếm thử đi, chắc chắn sẽ thích.”

Quý Anh miễn cưỡng nếm một miếng, rồi gượng gạo khen một câu. Chu Ôn Văn nở nụ cười đắc thắng, rồi như làm ảo thuật, anh ta lấy từ trong mũ áo hoodie ra thanh sô-cô-la sữa mà Quý Anh muốn: “Hiếm khi chúng ta có cùng ý kiến, thanh sô-cô-la này xem như phần thưởng cho cô.”

Quý Anh cảm thấy mình bị lép vế, bèn đùa giỡn ầm ĩ với Chu Ôn Văn, khiến anh ta bật cười ha hả. Trần Dục Phương lặng lẽ đứng ngoài ban công nhìn hai người họ trêu chọc nhau. Anh ta chợt nhớ về nhiều năm về trước, khi họ vẫn còn học trung học, Quý Anh ngày nào cũng kiếm cớ cãi nhau với anh ta. Đôi khi cô ấy không thật sự muốn tranh luận, chỉ là đùa vui vậy thôi, cốt chỉ để muốn anh ta dỗ dành nhường nhịn mình.

Không biết từ bao giờ mà Quý Anh đã không còn cãi nhau với anh ta nữa?

Là từ khi nhà anh ta xảy ra chuyện, từ khi anh ta thôi học, từ khi anh ta ký hợp đồng ra mắt rồi ngày càng bận rộn, hay là từ lần đầu tiên anh ta chê cô ấy phiền phức?

Đang nói chuyện thì Chu Ôn Văn quay đầu lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Trần Dục Phương trên ban công. Vẻ mặt Trần Dục Phương nặng trĩu u buồn. Nụ cười trong mắt Chu Ôn Văn cũng nhạt dần, anh ta đăm chiêu nhìn về phía Quý Anh.

Quý Anh trừng mắt nhìn anh ta: “Nhìn tôi làm gì?”

Chu Ôn Văn thản nhiên dịch sang phải hai bước, đứng chắn ngay vào khoảng giữa Quý Anh và Trần Dục Phương, che đi tầm nhìn của cô ấy, khiến cô ấy không thể thấy Trần Dục Phương được nữa.

“Có làm gì đâu, chẳng lẽ tôi không được nhìn cô nữa à?” Vẻ mặt Chu Ôn Văn không một gợn sóng.

Tất cả những gợn sóng ngầm này đều được Nhiếp Thanh Châu thu vào đáy mắt. Anh lẳng lặng nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm, đúng lúc này điện thoại trong túi áo rung lên.

Ây Da Ây Da: B-thần, anh đi quay chương trình mà như mất tích luôn vậy, trả lời em vài câu đi mà!

Ây Da Ây Da: Sao rồi anh, có vui không? Em thấy ảnh leak anh với Hạ Nghi ở khu vui chơi bạt nhún rồi, đẹp đôi quá đi! Anh spoil thêm chút “đường” nữa đi, fan đói sắp điên rồi đây này!

Nhiếp Thanh Châu dời mắt khỏi màn hình điện thoại. Anh liếc nhìn Chu Ôn Văn và Quý Anh, hai người họ thỉnh thoảng vẫn đấu khẩu vài câu, rồi anh lại liếc sang Trần Dục Phương trên ban công, sau đó mới ung dung trả lời tin nhắn của Giang Vũ Thiến.

Boat: Bây giờ cuối cùng anh cũng hiểu cảm giác của em rồi.

Ây Da Ây Da: !! Gì cơ? Cảm giác gì ạ?

Boat: Đẩy thuyền OTP đúng là vui thật.

Ây Da Ây Da: ?

Boat: Còn cả cái mà em từng nói ấy, người cũ người mới chạm mặt nhau…

Ây Da Ây Da: Tình ngay lý gian?

Boat: Đúng vậy, tình ngay lý gian. Thú vị thật đấy.

Giang Vũ Thiến bắt đầu gào thét trên WeChat, nài nỉ anh kể thêm một chút. Nhưng Nhiếp Thanh Châu chỉ bảo cô nàng đợi đến lúc chương trình lên sóng rồi tự xem, khiến Giang Vũ Thiến “kh*ng b*” anh bằng cả một kho sticker.

Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, dưới sự huấn luyện của cô em họ, cùng với mấy tháng trà trộn trong các hội nhóm của các cặp đôi, anh đã nắm được những kỹ năng sơ đẳng của việc “hít đường”. Nhưng rõ ràng, rất nhiều người không biết cách “hít”, thậm chí có người còn không biết “hít đường” của chính mình.

Sau mấy buổi hẹn hò, một hôm nọ, Quý Anh gọi Nhiếp Thanh Châu ra một nơi vắng vẻ không một bóng người bên ngoài biệt thự. Cô ấy kẹp điếu thuốc trong tay, nghiêm túc nói: “Thầy Thanh Châu, anh nói xem có phải giữa Trần Dục Phương và Chu Ôn Văn có hiềm khích gì không?”

Nhiếp Thanh Châu thản nhiên đáp: “Cô là người trong giới, tôi là người ngoài ngành. Đến cô còn không biết thì làm sao tôi biết được?”

“Nhưng anh nhìn người giỏi lắm mà, chuyện này không phải quá rõ ràng rồi sao? Đã bao nhiêu lần rồi, hễ Trần Dục Phương có quyền chọn người hẹn hò là lại chọn tôi, mà Chu Ôn Văn có quyền chọn thì cũng chọn tôi nốt. Tôi thấy lạ thật đấy, một người thì ghét tôi vô cùng, một người thì ngày nào cũng cãi nhau với tôi, tại sao lại cứ nhất quyết đòi hẹn hò với tôi cơ chứ? Bọn họ đang gấp gáp muốn phá thuyền couple trên màn ảnh à? Thế thì cũng đâu đến mức mùi thuốc súng giữa hai người họ nồng nặc như vậy. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể là do hai người họ có hiềm khích với nhau mà thôi.”

Quý Anh chỉ vào mình, như thể đã tìm ra mấu chốt của vấn đề, quả quyết nói: “Lấy tôi làm công cụ để bọn họ tranh đấu chứ gì, ai giành được tôi thì người đó thắng?”

Nhiếp Thanh Châu bưng ly cà phê, nhìn Quý Anh một lúc lâu rồi lắc đầu thở dài.

“Cô không cần bận tâm giữa họ có hiềm khích hay không.” Câu trả lời của Nhiếp Thanh Châu đánh thẳng vào trọng tâm: “Cô chỉ cần nghĩ xem, lần tới khi có cơ hội chọn người hẹn hò thì cô sẽ chọn ai?”

Quý Anh rít một hơi thuốc, im lặng một lúc lâu rồi thong thả cất lời: “Tôi chọn anh.”

Nhiếp Thanh Châu phun cả ngụm cà phê ra ngoài.

Anh ho khan mấy tiếng: “Bên tôi với Nguyên Dã còn đang rối tung cả lên, cô đừng xen vào nữa có được không?”

“Nguyên Dã làm gì có cửa tranh với anh, chẳng qua là anh ta may mắn mấy lần mới có quyền lựa chọn thôi. Đến lúc chị Hạ Nghi được chọn, chẳng phải vẫn là chọn anh sao? Anh với chị Hạ Nghi hẹn hò bao nhiêu lần rồi, coi như làm phúc giúp tôi một lần không được à?”

Quý Anh tặc lưỡi cảm thán, chỉ tay vào trong biệt thự và nói: “Anh không đồng ý thì tôi đi nhờ chị Hạ Nghi. Chị ấy mềm lòng lắm, chắc chắn sẽ nhường tôi thôi.”

“… Thế cô chọn Nguyên Dã không được à?”

“Tôi với anh ta cũng đâu có thân, cảm thấy chẳng có gì để nói cả.”

Nhiếp Thanh Châu nghiêm mặt lại, anh đứng dậy: “Tôi và cô cũng không thân.”

Nói rồi anh quay người định đi, nhưng bị Quý Anh kéo lại. Lúc này Quý Anh mới thú thật rằng cô ấy cũng đau đầu vì chuyện này lắm, rằng cô ấy không tài nào hiểu nổi cả Trần Dục Phương và Chu Ôn Văn, đến mức còn chẳng muốn có quyền lựa chọn nữa.

“Tôi thật chẳng hiểu nổi anh với chị Hạ Nghi.” Quý Anh uể oải tựa vào lan can ven đường, nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Hai người tham gia chương trình này để làm gì vậy? Để phát cơm chó cho thiên hạ à?”

Nhiếp Thanh Châu lắc nhẹ ly cà phê chỉ còn lại một chút cặn, thong thả đáp: “Cô ấy nói muốn thử một chút. Có lẽ là muốn tìm một cách không quá chính thức để hẹn hò với tôi xem thế nào.”

“Thử ư? Lỡ thử không hợp thì có được trả hàng không? Không phải chứ… với trạng thái tình trong như đã, tâm đầu ý hợp của hai người, nói là hết chương trình đi đăng ký kết hôn luôn tôi cũng tin, còn phải thử với chả thách cái gì nữa?” Vẻ mặt Quý Anh đầy kinh ngạc.

Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn về phía căn biệt thự sáng rực ánh đèn, anh im lặng một lúc rồi mới cất lời: “Dù sao thì chúng tôi cũng đã xa nhau tám năm, chắc hẳn cô ấy vẫn còn nhiều chuyện chưa nói với tôi về tám năm đó. Trong lòng cô ấy có lẽ cũng còn nhiều điều… vẫn chưa thể hoàn toàn buông xuống được.”

Nhiếp Thanh Châu ngừng giây lát rồi nói tiếp: “Tôi biết cô ấy cũng yêu tôi. Ngày đó, nếu không phải vì yêu tôi thì cô ấy đã không đau khổ đến thế. Chuyện giữa chúng tôi có hơi phức tạp… Tôi đã giải thích tất cả rồi, cô ấy cũng đã thấy cả rồi. Có lẽ cô ấy cũng không chắc liệu có thể chấp nhận tôi được không nên mới muốn thử xem sao.”

Quý Anh thản nhiên buông một câu: “Chà, ngày đó anh bắt cá hai tay à?”

“… Không có.”

Quý Anh không hiểu rõ lắm mối quan hệ giữa họ. Cô ấy nhả ra một làn khói, cố gắng đơn giản hóa vấn đề: “Giả sử, tôi nói là giả sử thôi nhé. Đến lúc chương trình kết thúc, chị Hạ Nghi cảm thấy lần thử này không ổn, chị ấy không thể ở bên anh, muốn cắt đứt hoàn toàn với anh, thì anh sẽ làm thế nào?”

Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại nhìn Quý Anh, u uất cất lời: “Cô thấy không vui nên nhất định phải kéo tôi không vui cùng à?”

Quý Anh gạt tàn thuốc: “Phải.”

Nhiếp Thanh Châu trầm ngâm một lát rồi ném lon cà phê đã uống cạn đi. Cái lon thiếc vẽ nên một đường parabol hoàn hảo trên không rồi rơi vào trong thùng rác, phát ra một tiếng “loảng xoảng” giòn tan.

“Thì cũng chẳng sao cả.”

Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang tự thuyết phục chính mình: “Tôi hy vọng cô ấy có thể buông bỏ được chuyện về tôi, như vậy sẽ trút đi được rất nhiều gánh nặng, sau này cũng có thể yêu một người khác như đã từng yêu tôi. Cho dù không có tôi ở bên, cô ấy vẫn có thể tự mình sống một cuộc đời hạnh phúc.”

“Tôi không còn nhiều thời gian nữa, sau này cũng không biết sẽ ra sao, lúc này giữ một chút khoảng cách với cô ấy cũng là chuyện tốt.”

Quý Anh nghe vậy thì sững người, cô ấy đặt tay lên vai Nhiếp Thanh Châu, nghiêm mặt nói: “Tôi thật không ngờ… Thầy Thanh Châu, anh mắc bệnh nan y gì à? Có cần tôi giới thiệu bác sĩ cho anh không?”

“… Cảm ơn, tôi không có bệnh, không cần đâu.”

“Vậy cái câu ‘không còn nhiều thời gian nữa’ của anh là có ý gì?”

“Tôi bấm ngón tay tính toán thì thấy chẳng bao lâu nữa mình sẽ gặp phải đại kiếp.”

Quý Anh bật cười khẩy: “Không thể nào, anh còn tin vào mấy chuyện này thật à? Nếu đã tin thì còn tham gia chương trình với chị Hạ Nghi làm gì, anh vốn có thể tỏ tình với chị ấy, cùng nhau tận hưởng quãng thời gian còn lại rồi.”

“Cô có biết kẻ thù lớn nhất của một cuộc sống hạnh phúc là gì không?” Điện thoại của Nhiếp Thanh Châu rung lên, anh vừa lấy điện thoại ra vừa thản nhiên nói: “Đó là cứ mãi nghĩ về ba chữ ‘vốn có thể’.”

Quý Anh nhả ra một làn khói: “Thầy Thanh Châu, tôi thấy anh không nên ra mắt làm người nổi tiếng đâu, anh nên đi tu thì đúng hơn.”

Nhiếp Thanh Châu bật cười, xua tay với cô ấy: “Buổi tư vấn đến đây là kết thúc, tôi vào trong đây.”

Lúc anh xua tay, màn hình điện thoại trong tay sáng lên, dòng tin nhắn WeChat thoáng lướt qua rồi bóng lưng cao gầy dong dỏng ấy bước về phía căn biệt thự rực rỡ ánh đèn.

Quý Anh nhìn theo bóng lưng anh, cũng không biết có phải vì trong lòng Nhiếp Thanh Châu đã vững vàng một bóng hình hay không mà cho dù anh có nói ra những lời bất an đến đâu, sâu thẳm bên trong anh dường như vẫn luôn có một ngọn bấc nến bền bỉ cháy, sẽ chẳng có ai vững chãi hơn anh được nữa.

Cô ấy nhớ lại đoạn hội thoại mình vừa thoáng thấy.

– Hạ Hạ: Đang ở đâu thế?

– Thanh Châu: Về ngay đây.

Rõ ràng chỉ là một cuộc trò chuyện vô cùng bình thường nhưng lại khiến người ta ao ước khôn nguôi.

Điện thoại của Quý Anh vui vẻ reo lên, cô ấy liếc nhìn tên người gọi rồi bắt máy.

“Cô đang đứng ở ven đường phải không?” Giọng của Chu Ôn Văn truyền đến.

“Sao anh biết?”

“Nhìn từ cửa sổ chứ sao, chân còn chưa lành hẳn mà đã chạy đi xa thế rồi.”

“Sao chứ, tôi tự cà nhắc tới đây không được à?”

“Lượt về có cần dịch vụ tài xế riêng không?”

“Được thôi, mau qua đây đi, quá giờ là tôi khiếu nại đấy.”

Quý Anh cúp máy mới phát hiện trên WeChat có một cuộc gọi nhỡ, gọi đến đúng vào lúc cô ấy đang nói chuyện với Chu Ôn Văn.

Đó là cuộc gọi của Trần Dục Phương.

Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, trong những năm tháng đằng đẵng ấy, thời điểm của họ dường như chẳng bao giờ khớp nhau.

Quý Anh nhìn màn hình một lúc rồi lặng lẽ tắt đi, không hề gọi lại.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Tỉnh lại Chương 2: Chương 2: Hạ Nghi Chương 3: Chương 3: Người cô Chương 4: Chương 4: Kỳ nghỉ Chương 5: Chương 5: Trốn Tránh Chương 6: Chương 6: Khiển ca Chương 7: Chương 7: Dương cầm Chương 8: Chương 8: Khai giảng Chương 9: Chương 9: Học sinh cá biệt Chương 10: Chương 10: Văn Chung Chương 11: Chương 11: Phản bác Chương 12: Chương 12: Giữa kỳ Chương 13: Chương 13: Lộ đề Chương 14: Chương 14: Tin tưởng Chương 15: Chương 15: Theo dõi Chương 16: Chương 16: Chợ đêm Chương 17: Chương 17: Chạy bền Chương 18: Chương 18: Cà phê Chương 19: Chương 19: Bị đánh Chương 20: Chương 20: Tâm sự đêm khuya Chương 21: Chương 21: Bị thương Chương 22: Chương 22: Học hành Chương 23: Chương 23: Hòa giải Chương 24: Chương 24: Làm văn Chương 25: Chương 25: Gây sự Chương 26: Chương 26: Thăm bệnh Chương 27: Chương 27: Trả đũa Chương 28: Chương 28: Hiểu lầm Chương 29: Chương 29: Ban đầu Chương 30: Chương 30: Cuối kỳ Chương 31: Chương 31: Chặn xe Chương 32: Chương 32: Bảo vệ Chương 33: Chương 33: Cha mẹ Chương 34: Chương 34: Chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Năm mới Chương 36: Chương 36: Ban công Chương 37: Chương 37: Chu Bân Chương 38: Chương 38: Bắt đầu lại Chương 39: Chương 39: Tranh cãi Chương 40: Chương 40: Đêm tuyết Chương 41: Chương 41: Tâm sự Chương 42: Chương 42: Rung động Chương 43: Chương 43: Bà nội Chương 44: Chương 44: Có ánh sáng Chương 45: Chương 45: Tin đồn Chương 46: Chương 46: Trốn tránh Chương 47: Chương 47: Nhận rõ Chương 48: Chương 48: Đã từng Chương 49: Chương 49: Chơi bóng rổ Chương 50: Chương 50: Mẹ Chương 51: Chương 51: Làm lành Chương 52: Chương 52: Dần từng bước một Chương 53: Chương 53: Ly biệt Chương 54: Chương 54: Thi tỉnh Chương 55: Chương 55: Đường về Chương 56: Chương 56: Chia sẻ Chương 57: Chương 57: Sinh nhật Chương 58: Chương 58: Phân ban Chương 59: Chương 59: Đăng ký Chương 60: Chương 60: Tranh tài Chương 61: Chương 61: Tự hào Chương 62: Chương 62: Có thù Chương 63: Chương 63: Chiếc váy Chương 64: Chương 64: Hợp xướng Chương 65: Chương 65: Vì nghĩa Chương 66: Chương 66: Quên mình Chương 67: Chương 67: Nụ hôn Chương 68: Chương 68: Báo thù Chương 69: Chương 69: Biến cố Chương 70: Chương 70: Vận rủi Chương 71: Chương 71: Khép kín Chương 72: Chương 72: Tỉnh lại Chương 73: Chương 73: Trở về Chương 74: Chương 74: Phát hiện Chương 75: Chương 75: Định mệnh Chương 76: Chương 76: Trưởng thành Chương 77: Chương 77: Câu chuyện Chương 78: Chương 78: Người quen Chương 79: Chương 79: Đi sân bay đón người Chương 80: Chương 80: Bất ngờ Chương 81: Chương 81: Couple Chương 82: Chương 82: Em họ Chương 83: Chương 83: Muốn gặp Chương 84: Chương 84: Trò chuyện Chương 85: Chương 85: Dạy dỗ Chương 86: Chương 86: Show giải trí Chương 87: Chương 87: Khai máy Chương 88: Chương 88: Trùng điệp Chương 89: Chương 89: Nửa đêm Chương 90: Chương 90: Mơ đẹp Chương 91: Chương 91: Lựa chọn Chương 92: Chương 92: Hẹn hò Chương 93: Chương 93: Oan gia Chương 94: Chương 94: Sóng ngầm Chương 95: Chương 95: Suối phun Chương 96: Chương 96: Quá khứ Chương 97: Chương 97: Trạm cuối Chương 98: Chương 98: Hoán đổi Chương 99: Chương 99: Nhân sinh Chương 100: Chương 100: Những lá thư Chương 101: Chương 101: Yêu thương đong đầy Chương 102: Chương 102: Ánh sáng (Hoàn chính truyện)