Chương 94
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 94: Bánh nướng

“Hahahaha…”
Tiểu Quả chỉ dừng lại khi cười đến đau cả bụng. Nàng bỏ bàn tay đang che miệng xuống, cả miệng lẫn tay đều tê rát, cứ nghĩ đến lại không thể nhịn được cười.
Lúc ấy, Tiểu Quả nghe thấy tiếng động trong nhà, có vẻ như Tráng Tráng đang đi ra. Nàng vội đứng dậy, chạy ra chỗ xe lừa, giả vờ bận rộn làm việc gì đó, không nhìn vào nhà.
Tráng Tráng đã thay sang một bộ quần áo mới. Tiểu Quả nhìn đứa nhỏ trước mặt, vừa mới từ “tiểu cô nương” biến trở lại thành con trai của mình, nàng muốn bật cười nhưng không dám. Nàng chỉ có thể giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, nói chuyện bình thường với con, tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện thằng bé đột nhiên đổi đồ.
Tráng Tráng vẫn còn thấp thỏm, mãi đến khi thấy mẹ không hỏi gì thêm về bộ đồ màu hồng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Từ hôm đó đến nay, Tiểu Quả chưa từng thấy lại bộ đồ hồng đó.
Chỉ đến hôm nay, trong lúc giặt đồ, nàng mới nhìn thấy nó lần nữa. Nhìn nét mặt ngượng ngùng của Tráng Tráng, Tiểu Quả hiểu ngay là cậu không muốn nhắc đến chuyện này, nên nàng cũng giả vờ như không biết.
Nàng cúi đầu tiếp tục giặt đồ, dường như còn nghe thấy tiếng thở ra khe khẽ của Tráng Tráng phía sau. Tiểu Quả khẽ mỉm cười, chà mạnh tay hơn một chút để che đi bờ vai đang run lên vì cố nín cười.
“Thôi được rồi, thôi được rồi. Vì sĩ diện của con trai mình, giặt xong thì sẽ cất bộ này xuống đáy tủ vậy…”
Sau khi phơi đồ xong, Tráng Tráng gọi to:
“Mẹ ơi, lửa được rồi!”
Tiểu Quả vội treo nốt chiếc áo cuối cùng rồi chạy vào trong, mang khay tre đựng đầy bánh ra.
Nàng dặn Tráng Tráng đứng xa ra một chút, vì giờ phải lấy than cháy ra khỏi lò. Dùng đôi kẹp gắp than mùa đông, Tiểu Quả cẩn thận gắp từng thanh củi cháy đỏ rực ra ngoài. Sau đó nàng lấy một cây gậy quấn vải cũ, thò tay vào lò để quét sạch lớp tro còn sót lại.
Vừa cúi người xuống, một luồng hơi nóng phả thẳng vào mặt khiến Tiểu Quả phải nheo mắt lại. Nàng nghiến răng chịu đựng, quét quanh lò thật nhanh, rồi đặt khay bánh lên, nghiêng tay mạnh một cái, bánh trượt gọn vào bên trong lò.
Nàng lấy nắp tự chế đậy kín miệng lò để giữ nhiệt, sau đó xếp phần củi nóng vừa lấy ra vào hố phía dưới lò, để hơi nóng tiếp tục lan đều.
Không có đồng hồ, Tiểu Quả chỉ có thể ước lượng thời gian. Chơi với Tráng Tráng trong chốc lát, nàng thấy chắc là cũng sắp được rồi, bèn kéo con trai ra kiểm tra.
Trans và edit: Little Jasmine
Tráng Tráng chạy trước, mắt sáng long lanh, trong đầu chỉ nghĩ đến những chiếc bánh mà mẹ đã hứa, không biết chúng có thật sự ngon như lời mẹ nói không?
Tiểu Quả cũng hồi hộp không kém. Đây là lần đầu tiên nàng tự xây lò nướng. Nàng âm thầm cầu nguyện, mong là thành công.
Có lẽ trời cao thương tình, khi mở nắp ra, hương thơm nồng nàn tỏa khắp nơi hiện ra những chiếc bánh vàng ươm, giòn rụm.
Tiểu Quả thử thò tay vào lấy thì bị bỏng, không ngờ lò lại nóng đến vậy! Nhưng nàng vừa đau vừa mừng vì như thế có nghĩa là cái lò này thành công rồi!
Tráng Tráng thì tròn mắt thán phục, nhìn mẹ bẻ đôi chiếc bánh. Một lớp dầu nóng lấp lánh chảy ra, lớp vỏ giòn tách ra rơi thành vụn nhỏ. Bánh nướng hoàn hảo, ngoài giòn trong mềm.
Tiểu Quả bật cười, thấy nước bọt của con đang sắp rơi xuống. Nàng đưa tay lau nhẹ. “Đi thôi, ăn nào!”
Nghe vậy, Tráng Tráng reo lên rồi chạy vào nhà trước.
Cậu nhận lấy chiếc bánh mẹ đưa, vừa định đưa vào miệng thì nhớ ra phải thổi cho nguội kẻo bỏng. Thế là cậu thổi phù phù, đếm ngược trong đầu rồi mới cắn một miếng thật to.
Ngay lập tức, hương vị bùng nổ trong miệng. Nước thịt tan chảy, vỏ bánh kêu rộp rộp giòn tan.
Lúc nhào bột, Tiểu Quả đã trộn thêm mỡ heo, nên mỗi miếng cắn đều thơm ngậy và tan trên đầu lưỡi.
“Mẹ nấu ngon quá! Ngon đến béo luôn rồi!”
Miệng còn đầy bánh, Tráng Tráng nói không rõ, nhưng vẫn không ngừng khen mẹ. Dù lời nói nghe hơi sai sai, Tiểu Quả vẫn hiểu ý con trai.
Nàng cười, chạm nhẹ vào chóp mũi cậu: “Ngon thì ăn thêm đi.” Giọng nàng dịu dàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Với người mẹ, chỉ cần con mình ăn ngon, uống no, vậy là đủ hạnh phúc rồi.
Tráng Tráng gật đầu: “Mẹ nấu là nhất!”
Tiểu Quả nhìn con trai vừa ăn vừa cười. Đôi mắt tròn, má phính, miệng nhai chóp chép, nét mặt rạng rỡ vì món ngon, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến nàng thấy no rồi.
Cậu bé ăn đến khi không chịu nổi nữa, ôm bụng v**t v*, vẻ mặt mãn nguyện.
Tiểu Quả đã ăn xong từ sớm, ngồi nhìn con. Nàng vốn ăn ít, nhớ ngày xưa mẹ nàng từng trêu rằng “ăn như mèo”, vài miếng là no.
Thấy Tráng Tráng xoa bụng, nàng biết ngay là cậu ăn no quá mức rồi.
Chưa kịp nói gì, Tráng Tráng đã rụt rè chui vào lòng mẹ, nũng nịu chờ được xoa bụng.
Mỗi khi ăn quá no, chỉ cần mẹ xoa bụng một chút là cậu lại thấy dễ chịu.
Thằng bé khẽ rên ư ử, dựa vào người nàng.
Tiểu Quả giả vờ nghiêm nghị, dù lòng đã mềm nhũn, vẫn muốn dạy con bài học: “Lần sau ăn vừa thôi nhé.”
Tráng Tráng gật đầu, biết mình sai, lí nhí xin lỗi rồi lại làm mặt đáng thương. Cuối cùng, Tiểu Quả đành ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng xoa bụng cho con.
Tráng Tráng rên khe khẽ đầy khoan khoái. Đối với cậu, tay mẹ đúng là đôi tay kỳ diệu nhất trên đời.
Chiều hôm đó, sau giấc ngủ ngắn, Tráng Tráng lại ra đồng thả bò như thường lệ. Tiểu Quả rảnh rỗi nên cũng đi cùng, dắt theo chiếc xe lừa.
Cỏ quanh nhà đã hết, nàng định ra ruộng cắt ít thân ngô khô cho bò và lừa ăn.
Hai mẹ con ra đến nơi, Tráng Tráng cởi dây thả bò, Tiểu Quả cũng tháo dây buộc lừa, để chúng thong thả gặm cỏ.
Sau khi gom đủ số thân ngô cần thiết, Tiểu Quả ngồi lên xe cùng con trai, vừa trò chuyện vừa nhìn bầy bò lừa nhẩn nha gặm ăn dưới ánh chiều vàng.
Tráng Tráng nghiêng đầu hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ có thấy Đại Hắc và Tiểu Bạch lại lớn thêm rồi không?”
Tiểu Quả mỉm cười. Trong khoảnh khắc ấy, gió nhẹ, ánh nắng ấm, mùi rơm rạ và bánh nướng còn phảng phất. Tất cả khiến lòng nàng dâng lên một cảm giác yên bình giản dị, dường như hạnh phúc vốn chỉ cần đến vậy thôi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen