Chương 94
A Lê

Chương 94

Sau bữa ăn không lâu, trời đã tối. Phùng thị đã quá già để làm bất cứ việc gì nên bà chơi với Lai Bảo một lúc rồi trở về phòng.

Bên ngoài trời âm u, không biết có phải lại có tuyết rơi không, đến gần cửa sổ có chút lạnh lẽo, bởi vì đứa nhỏ còn quá nhỏ, không dám bị cảm, cho nên giường đất rất nóng. Trong góc có một chiếc lò nhỏ, ấm áp như mùa hè. Tiết Duyên cởi xiêm y duy nhất của mình, chiếc áo hé mở một nửa, nằm ở cuối chiếc giường đất, tự quạt mát cho mình.

A Lê cảm thấy rất thoải mái. Nàng xắn tay áo lên một chút và dùng chiếc kéo chuyên dụng để cắt móng tay cho Lai Bảo một cách nhẹ nhàng và kiên nhẫn.

Lai Bảo ban ngày ngủ quá lâu nhưng vẫn tỉnh táo và tràn đầy năng lượng. Bé luôn giở nhỏ mọn với người khác và khóc lóc khi không vui, nhưng bé luôn ngoan ngoãn khi ở bên A Lê.

A Lê nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bé, mềm mại như chiếc bánh bao hấp sữa hơi lạnh, vô tình chạm vào làn da của bé liền cảm thấy lạnh lẽo. Lai Bảo không khóc, chớp chớp đôi mắt đen láy tò mò nhìn, đôi khi còn cười khúc khích.

Trái tim A Lê tan chảy, nàng cắn nhẹ đầu ngón tay bé, nhẹ giọng hỏi: “Lại Bảo có thương mẫu thân không?”

Lai Bảo không biết mình có hiểu hay không, nhếch miệng phun ra một bong bóng sữa màu trắng. A Lê cười, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước bọt trên khóe miệng, rồi xoay người đặt kéo xuống. Tiết Duyên ở một bên theo dõi toàn bộ quá trình, đôi mắt nheo lại cười, kiều thê con nhỏ, cơm áo không lo, một cuộc sống tươi đẹp đến nỗi xương cốt cũng mềm.

Chàng đặt tay lên sau gáy, nghiêng đầu, hỏi bằng giọng điệu của A Lê: “Vậy Lai Bảo có thương phụ thân không?”

Lai Bảo bĩu môi, nhắm mắt lại không để ý tới người nọ.

Tiết Duyên bị tức cười, dùng ngón tay gãi lòng bàn chân, trầm giọng mắng: “Tiểu khốn nạn…”

A Lê thay kéo rồi đi về, thấy chàng đang nói cái gì đó, nàng đành phải đẩy vai chàng, “Chàng mắng nhi tử chàng làm gì? Gọi con là tiểu khốn nạn, coi như có thể để lại ân huệ tốt nhỉ.”

Tiết Duyên khịt khịt mũi, ngẩng đầu lên nói: “Ta hết giận rồi!”

A Lê mím môi, nhỏ giọng nói: “Thật trẻ con!” Nàng ngồi xuống dưới chân Tiết Duyên, kéo cổ tay chàng, nhéo đầu ngón tay chàng: “Đừng nhúc nhích, ta cắt móng tay cho chàng, sao chàng không biết cắt cho đẹp vậy?”

Tiết Duyên dựa vào vai nàng, mỉm cười dựa vào cổ nàng ngửi mùi thơm, tự tin nói: “Ta sẽ không đâu.”

A Lê cảm thấy nhột nhột, mỉm cười cong vai: “Chàng đem cái mũi tránh xa ta chút.”

Tiết Duyên nói: “Không!” Chàng nhấc mắt ra nhìn Lai Bảo, người không biết đang thức hay đang ngủ, uể oải nói: “Hơn nữa, ta không cần tự cắt, trong nhà chúng ta chỉ có hai nam nhi, nàng không thể đối xử khác biệt được, chơi với Lai Bảo mà chẳng chơi với ta thì ta sẽ tức giận đấy.”

A Lê vỗ vỗ mu bàn tay của chàng, ngơ ngác nói: “Con mới chưa đầy hai tháng tuổi, chàng bao nhiêu tuổi rồi?”

Tiết Duyên nói: “Ta hai mươi tuổi, vậy thì sao, ta có một tâm hồn trẻ trung và một tức phụ yêu thương ta.”

A Lê sửng sốt hồi lâu, không biết trả lời thế nào, cuối cùng mím môi, cúi đầu làm việc, không để ý tới chàng.

Tiết Duyên cười không biết xấu, nhìn chằm chằm vào những ngón tay của A Lê, nhìn nàng dùng chiếc kéo vụng về đó để làm cho móng tay của chàng gọn gàng chỉ với một chút nỗ lực, Tiết Duyên đột nhiên nhớ đến cuốn sách có tên “Diệp gia Lâm Lăng” mà Hồ An Hòa đưa cho chàng trong ngày. Rõ ràng vẫn tiếp tục nói về nó khi về đến nhà, nhưng lại phân tâm và quên mất nó.

A Lê nhanh chóng di chuyển và cắt nó cho chàng trong chốc lát, cúi đầu thổi bay những mảnh vụn. Tiết Duyên xoa xoa lòng bàn tya, sau đó vội vàng nói: “Nàng chờ ta”. Sau đó, chàng kéo lê giày đến bình phong, cởi xiêm y đang treo, lục lọi tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được và đưa cho A Lê như thể đang ghi công.

A Lê đặt nó vào tay nàng, cân nhắc, rất nhẹ. Nàng cắn môi, tò mò hỏi: “Đây là cái gì?”

Tiết Duyên đại khái kể lại câu chuyện về hai tỷ muội lục đục ở Khâu tri phủ, vui vẻ nói: “Bên trong có rất nhiều xiêm y lòe loẹt, nàng xem xem, ta chưa thấy mấy bộ này trước đây. Người ta nói rằng váy mới mặc là của cô nương thôn Di. Ta nghĩ có một vài món rất hợp với nàng. Nếu không, sau khi may xong, chúng ta hãy mặc những bộ xiêm y mới này và ăn mừng năm mới.”

Nghe vậy, A Lê vô cùng hứng thú lật vài trang, ngạc nhiên nói: “Thật sự khác với váy chúng ta mặc ngày thường, nhưng trông rất đẹp.”

Váy ngắn Trung Nguyên[1] có phần thân trên ngắn và váy dài có thắt lưng. Váy như có ngàn nếp gấp, được buộc lụa quanh eo. Nếu gia đình khá giả thì cũng sẽ đeo lụa có gắn hạt tràng[2].

[1] Trung Nguyên: chỉ vùng trung hạ du sông Hoàng Hà, bao gồm khu vực Hà Nam, phía tây Sơn Tây, phía nam Hà Bắc và Sơn Tây.

Trước khi nhà Yên bị nhà Chu bị lật đổ, chiếc váy này chủ trương đơn giản và thanh lịch cho cái đẹp. Khác với những chiếc váy lộng lẫy của triều đại trước, màu sắc được sử dụng chủ yếu là trầm lắng và trang nhã, ít dệt và thêu hơn, toàn bộ màu của váy sam từng được thịnh hành một thời. Trong số đó, màu váy nhìn chung sáng hơn màu áo trên. Có hai màu được ưa chuộng nhất là áo vàng nhạt của hoa tulip và váy nhuộm màu ngọc bích của nước cạn sông Tương[3].

[3] Sông Tương: Tên sông bắt nguồn từ tỉnh Quảng Tây, chảy vào tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.

Váy sam của nữ tử Trung Nguyên bày hết khả năng để phô diễn sự thanh nhã của nữ nhi gia, nhưng trang phục của nữ tử của tộc Di lại hoàn toàn khác.

Nhìn chung, váy của các thiếu nữ tộc Di có màu sắc rực rỡ, họ thích sử dụng những màu sắc tương phản mạnh mẽ, có nhiều hoa văn, mang đậm màu sắc dân tộc và rất sống động. Họ sử dụng mặt trời, mặt trăng, tinh vân, tổ ong, mắt bò. v.v… làm những họa tiết và thêu chúng trên viền váy. Chỉ cần nhìn thôi là đã thấy lộng lẫy và rực rỡ. Hơn nữa, các thiếu nữ tộc Di thích mặc xiêm y có viền trên tay áo, mang hà bao hình tam giác và dải băng ngũ sắc bay trong gió, khiến bọn họ trở nên nhẹ nhàng và thanh lịch.

A Lê lấy một bộ xiêm y của mình ra so sánh với hoa văn trong sách, Tiết Duyên cẩn thận xem xét những điểm khác biệt, Tiết Duyên cái hiểu cái không, chàng sắp buồn ngủ. A Lê vừa tức vừa buồn cười, đá nhẹ vào người chàng một cái, ra lệnh: “Đi tìm A Ngôn đi.”

Tiết Duyên ngáp một cái, chậm rãi nói: “Sang năm thi Hương rồi, cậu em vợ ta còn phải ôn đọc sách, nàng tìm đệ ấy làm gì.”

A Lê nói: “Ta muốn A Ngôn giúp ta vẽ!”

Tiết Duyên không biết tại sao, nhưng chàng vẫn ngoan ngoãn lôi xiêm y, run rẩy đi ra ngoài.

Nguyễn Ngôn Sơ đến rất nhanh, cậu luôn đáp ứng yêu cầu của A Lê mà không chút nề hà. Khi nghe A Lê muốn cậu vẽ, cậu thậm chí còn mang theo giấy và mực, mặt mày dịu dàng, không chút bực mình. Tiết Duyên di chuyển một chiếc ghế đẩu khác, đặt đệm lên đó. Mọi thứ đã được sắp xếp hợp lý trước khi để A Lê đi qua.

A Lê nhéo mặt Lai Bảo, thấy bé vẫn còn vui vẻ, nàng nói với Tiết Duyên: “Chàng ở cạnh con thật tốt, con có ngủ được hay không cũng không sao, chỉ cần đừng làm con khóc là được.”

Tiết Duyên ngồi khoanh chân trên nệm, đung đưa bảo bối trong tay và tự tin trả lời: “Đừng lo lắng!”

A Lê mỉm cười, quay lại bàn và thảo luận với Nguyễn Ngôn Sơ nên vẽ gì. Nàng vừa nhìn thấy những bộ xiêm y rực rỡ trong cuốn sách nhỏ, đột nhiên nàng cảm thấy thích thú khi nghĩ xem sẽ có tác dụng gì nếu kết hợp váy truyền thống của Trung Nguyên với váy của tộc Di.

Màu sắc trang phục của các thiếu nữ ở tộc Di táo bạo hơn, sáng sủa hơn và bắt mắt hơn. Về mặt này, chúng rất gần với xu hướng của nhà Chu. Trước khi nhà Chu chinh phục dãy núi Hạ Lan, họ chỉ là những dân tộc du mục ở phía tây, nơi mà phong tục dân gian phóng khoáng hơn và màu sắc trang phục của họ nóng bỏng, tự do và thoải mái, trái ngược với Trung Nguyên. Đã gần một năm kể từ khi triều đại thay đổi, trang phục của hai dân tộc dần trở nên gần gũi hơn nhưng vẫn rất khác biệt, ngay cả khi đi trên đường cũng trông lạc lõng.

A Lê đang nghĩ, vì hai thái cực này không được mọi người chấp nhận, liệu mọi người có thích nó nếu họ áp dụng một diện mạo mới mẻ và sự kết hợp giữa các phong cách chiết trung hay không?

Đây chỉ là một ý tưởng chưa thành hình. A Lê không biết phải nói thế nào với Tiết Duyên nên đã nhờ đệ đệ vẽ cho chàng.

Những ngày nay, Tiết Duyên đang suy nghĩ nên bán loại xiêm y nào sau khi mùa xuân không còn khan hiếm vải bông nữa, nếu loại váy áo này có thể kết hợp đẹp mắt với váy của tộc Di thì tốt nhất. Nếu không làm được thì sẽ chẳng mất gì cả. Hơn nữa, vì nàng đã có sẵn một nguyên mẫu trong đầu nên nàng không nên giữ nó lại. Vì vậy, nàng cứ cố gắng thực hiện, lỡ như thành công thì sao?

Có Tiết Duyên ở phía sau, không có gì phải lo lắng, và rồi A Lê trở nên can đảm hơn rất nhiều.

Nguyễn Ngôn Sơ cẩn thận nghe A Lê giải thích suy nghĩ của mình, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Cậu vẽ giỏi, nhưng những gì cậu học ở học viện chủ yếu là phong cảnh tự do, tre, hoa, cá và chim chóc, đặc biệt là những bức tranh về nữ tử khoe xiêm y, cậu có chút lạc lõng. Mấy lần đầu vẽ, A Lê đều có chút lúng túng, nằm ở một bên bàn, không nóng lòng mà yên lặng chờ đợi.

Tiết Duyên đang ngủ cách đó không xa, ôm Lai Bảo vào lòng, nhìn hai tỷ muội như tranh vẽ, không gây tiếng động, chỉ tập trung làm việc, ngay cả động tác cũng rất nhỏ. Chàng không khỏi cong khóe môi, đưa tay chọc chọc đôi má phúng phính của Lai Bảo, nheo mắt nói: “Nhi tử à, sau này con phải giống chú con hơn, đừng giống cha con, nếu không nương sẽ phải lo lắng nhiều lắm đấy, phải mất bao tiền nữa.”

Lai Bảo mặc một chiếc áo khoác hoa nhỏ do chính tay Phùng thị may, trông bé vui vẻ như búp bê đón năm mới. Tiết Duyên để bé nằm sấp lên bụng mình, xoa xoa đôi chân mũm mĩm. Lúc đầu thì không sao, nhưng một lúc sau, Lai Bảo có chút không vui, bụng của Tiết Duyên cứng quá nên bé cảm thấy khó chịu, i a nhưng không ai để ý, liền bĩu môi muốn khóc. Tiết Duyên nhìn thấy thì kinh ngạc, nhanh chóng bế bé lên và bịt miệng bé lại: “Giữ lại!”

Lai Bảo vẫn còn ở trong độ tuổi không hiểu gì cả, khi nhìn đôi lông mày ngang của Tiết Duyên, đôi mắt bé càng ngày càng đẫm lệ.

Tiết Duyên sờ sờ mông bé, không bị ướt, sau đó chàng sờ sờ bụng bé, nó vẫn còn phình ra, chàng càng thắc mắc hơn, bé không đi tiểu cũng không đói, sao lại khóc?

Chàng cho rằng Lai Bảo đang chơi xấu mình nên nhẹ nhàng vỗ mông bé như một hình phạt, sau đó lại nằm xuống đặt Lai Bảo lên bụng bé. Lai Bảo thực sự không muốn, bé vặn vẹo như một con bọ, không chịu ngoan ngoãn. Tiết Duyên nhướng mày quan sát hồi lâu. Cuối cùng chàng cũng nhận ra vấn đề là gì, đột nhiên nói: “Cứ không vừa ý miết nhỉ?”

Chàng l**m l**m môi, “Muốn giải quyết sao đây?”

Tiết Duyên nhìn xung quanh và muốn móc chăn bông nhỏ của mình bằng chân, nhưng trong nháy mắt, chàng đã nhìn thấy A Hoàng đang nằm trên gối, nửa ngủ nửa tỉnh.

Con thỏ được nuôi dưỡng tốt, nó không di chuyển nhiều khi trời lạnh. Vì vậy, nó ngày càng mập hơn. Bây giờ nó đang nằm ngửa, không phát ra tiếng động, thỉnh thoảng lại cử động tai, trông nó rất thoải mái.

Không cần suy nghĩ, Tiết Duyên đã dùng hai chân sau của nó kéo qua và nhét Lai Bảo vào dưới mông nó để làm một tấm đệm mềm mại.

Một viên thịt nặng mười cân đột nhiên xuất hiện trên người nó. A Hoàng sửng sốt trong giây lát. Tiết Duyên làm động tác im lặng, nó giật giật móng vuốt rồi cúi đầu ngủ. Tiết Duyên rất hài lòng, vỗ nhẹ vào lưng con thỏ khen thưởng rồi tiếp tục yên bình nghỉ ngơi.

A Lê vẫn đang ngồi vẽ cùng đệ dệ ở bàn, Tiết Duyên đợi rất lâu nhưng không thấy nàng quay lại. Trong tay Lai Bảo có bộ lông thỏ mềm mại, bé cảm thấy mới lạ, xoa xoa chỗ này chỗ kia mà không hề có ý định ngủ. Tiết Duyên chán nản, dùng ngón tay trêu chọc Lai Bảo.

Đầu tiên chàng chạm vào tay, sau đó là chân, cuối cùng nhét ngón tay vào miệng Lai Bảo, Lai Bảo rất không vui quay người lại nhổ ra. Tiết Duyên vui vẻ ngâm nga, đi tới vén đồ lót của bé lên.

Bụng của đứa trẻ vừa mềm vừa béo, cách đây không lâu còn đầy sữa, bây giờ nó đang phình ra và vặn vẹo, càng khiến người ta buồn cười hơn. Tiết Duyên cẩn thận vỗ nhẹ, nói “chậc”, lắc đầu nói: “Con trai, rốn của con xấu quá.”

Lai Bảo sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên ngừng cử động, đôi mắt từ từ ngấn nước, chóp mũi đỏ bừng, sắp bật khóc.

Tiết Duyên chết lặng, dùng ngón tay che chiếc áo khoác bông nhỏ của mình, xoa mặt dỗ dành, “Đừng khóc, đừng khóc. Không sao cả. Nam nhi chúng ta không câu nệ tiểu tiết. Cái này tính là gì chứ, xấu thì nói xấu, dù sao chả ai nhìn đâu.”

Nói chưa dứt lời, Lai Bảo nắm chặt tay, bật khóc.

A Lê tình cờ hoàn thành bản phác thảo với đệ đệ mình, đang vui vẻ mang nó về cho Tiết Duyên xem, nhưng vừa nàng quay lại đã nhìn thấy cảnh này.

Vẻ mặt Tiết Duyên vô tội, chàng xòe tay nói: “Ta còn tưởng rằng nó không hiểu.”

——————–

Tác giả có lời muốn nói:

PS: Tham khảo bài viết “Về ý nghĩa thẩm mỹ của váy xòe Trung Quốc” và Bách khoa toàn thư Baidu. Không hoàn toàn chuyên nghiệp. Có rất nhiều bịa đặt và phỏng đoán. Mọi thứ đều phục vụ cho sự phát triển của cốt truyện và không có giá trị tham khảo chuyên nghiệp!

[Mong muốn sống sót của tôi dường như luôn rất mạnh mẽ…]
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 1 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 2 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 3 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 4 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 5 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 6