Chương 94: Ngoại truyện 2 - Nhật ký thanh xuân đầy muộn phiền của Đại Nam (1)
Ngày 17 tháng 2 năm 20xx
Cuối cùng cũng khai giảng, tuy ngày nào đi học cũng phải đối mặt với đám bạn học ngớ ngẩn rất phiền, nhưng vẫn đỡ hơn ở nhà ngày nào cũng phải kèm Bùi Kha học. Chẳng hiểu sao mỗi lần mẹ kiểm tra bài tập cho nó mà vẫn chịu đựng được hay thật.
Rõ ràng hồi bé mình làm bài tập đâu có thế, tại sao Bùi Kha lại dốt đặc cán mai như vậy? Chẳng lẽ hồi ở bệnh viện bố bế nhầm con người ta về?
Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 25 tháng 2 năm 20xx
Mình xin rút lại lời nói trước đó, Bùi Kha tuy bị viêm mũi tái đi tái lại, nhưng đầu óc vẫn sáng sủa hơn đám bạn của nó, cũng có thể là so bó đũa chọn cột cờ. Cảm giác vào sở thú bắt bừa con khỉ về làm toán khéo còn giỏi hơn Khúc Hầu.
Còn Triệu Đỉnh Thiên kia... thôi bỏ đi, ăn được là phúc.
Ngày 26 tháng 2 năm 20xx
Thôi kệ, học sinh cấp 2 chấp nhặt học sinh tiểu học làm gì. Khúc Hầu tuy hơi ngốc nhưng được cái dễ thương, biết gọi anh ơi anh à nghe sướng tai hơn Bùi Kha nhiều, lại còn hay mang hoa quả ngon đến.
Triệu Đỉnh Thiên vẽ vời cũng được đấy, nhà nó nên đầu tư cho nó đi học vẽ.
Tính ra Bùi Kha mới là đứa lười chảy thây nhất.
Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 26 tháng 4 năm 20xx
Tạ ơn trời đất, cuối cùng mẹ cũng đi công tác về, mẹ mà không về chắc mình hủy diệt cả thế giới này mất.
Cơ mà hình như Bùi Kha vẫn đang khóc, sau này bớt mách lẻo với mẹ lại thôi.
...
Ngày 3 tháng 5 năm 20xx
Lần này Bùi Kha nghỉ chơi với mình được hẳn 7 ngày, phá kỷ lục đáng mừng đấy, nhưng cũng chỉ đến 7 ngày là hết đát. Trẻ con dễ dụ thật, cho cái thẻ game là xong chuyện.
Giá mà thi cấp 3 cũng dễ thế thì tốt. Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 1 tháng 6 năm 20xx
Tuy hết tuổi thiếu nhi rồi nhưng nhận quà vẫn sướng, cảm ơn bố mẹ, cảm ơn Bùi Kha và đám bạn của nó. Nhưng mà tại sao Khúc Hầu lớp 6 rồi mà chữ "khảo" (thi) trong kỳ thi cấp 3 vẫn viết sai chính tả? Chẳng lẽ nhà nó buôn bán bận quá không ai dạy dỗ à?
Thôi thì đành hứa với mẹ hè này kèm ba đứa nó học vậy. Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 25 tháng 6 năm 20xx
Thi cấp 3 xong rồi, mình phân hóa thành Alpha, lại là Alpha cơ đấy. Nhưng bố mẹ đều là Beta, chẳng lẽ mình mới là đứa bị bế nhầm?
Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 26 tháng 7 năm 200x
Alpha có mạnh đến mấy cũng không thể bình tĩnh mà dạy học cho ba đứa ngốc này được, có ngày mình ch.ết tức tưởi vì bọn nó mất.
Cơ mà sầu riêng nhà Khúc Hầu ngon thật, mỗi tội thối quá, lúc này mới thấy ghen tị với cái mũi điếc của Bùi Kha.
...
Ngày 31 tháng 8 năm 20xx
Kỷ niệm ngày đầu tiên trước khi khai giảng mà không phải làm bài tập hộ Bùi Kha kể từ khi nó đi học, hy vọng lên cấp 2 nó chín chắn hơn chút, biết việc hôm nay chớ để ngày mai, đừng có nước đến chân mới nhảy.
Mai lên cấp 3 rồi, lại phải đối mặt với đám bạn mới ngớ ngẩn, haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 1 tháng 10 năm 20xx
Cấp 3 khác hẳn cấp 2, nhưng cuối cùng cũng được nghỉ xả hơi.
Sao cảm giác Bùi Kha lên cấp 2 xong trầm tính hẳn đi, ở nhà không la hét cười đùa như thằng điên nữa. Hay là bị bắt nạt ở trường rồi?
...
Ngày 8 tháng 10 năm 20xx
Biết ngay mà, Bùi Kha ở nhà im thin thít là y như rằng gây họa, tí nữa mẹ đi làm về kiểu gì nó cũng no đòn. Chắc mình vẫn phải can mẹ thôi.
Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 1 tháng 1 năm 20xx
Năm mới, hy vọng năm nay gặp ít đứa ngốc thôi.
...
Ngày 8 tháng 4 năm 20xx
Bùi Kha đúng là đến tuổi nổi loạn rồi, ngày nào ở nhà cũng đội mũ sụp xuống, nói chuyện thì nửa ngày mới thưa, mặt nhăn nhó như cả thế giới nợ tiền nó, chả hiểu làm màu cái gì.
Hỏi mẹ có cần nói chuyện với nó không, mẹ bảo kệ nó, nó bây giờ y hệt mình hồi cấp 2, đúng là nói linh tinh, hồi cấp 2 mình khác hẳn Bùi Kha nhé.
...
Ngày 17 tháng 5 năm 20xx
Hôm nay Khúc Hầu với Triệu Đỉnh Thiên đến nhà chơi, mình bảo chúng nó bớt chơi game lại đọc sách đi thì Bùi Kha bảo mình lắm chuyện, chửi cho mấy câu tuy hơi khó nghe nhưng mình đếch thèm xin lỗi đâu.
Giờ không học hành tử tế sau này cạp đất mà ăn à?
...
Ngày 1 tháng 11 năm 20xx
Lại cãi nhau với Bùi Kha, bọn trẻ ranh mười mấy tuổi đứa nào cũng hãm thế à?
Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 1 tháng 4 năm 20xx
Phiền.
...
Ngày 31 tháng 8 năm 20xx
Mai là học sinh lớp 12 rồi, tại sao giờ này mình vẫn phải làm bài tập hộ Bùi Kha?
Không hiểu nổi bao năm nay Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên chịu đựng kiểu gì, Khúc Hầu buồn ngủ gục cả xuống bàn mà tay vẫn chép lia lịa, Triệu Đỉnh Thiên chép bài như vẽ bùa, chắc chính nó cũng chả đọc nổi chữ mình viết.
Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 1 tháng 1 năm 20xx
Năm mới, hy vọng mọi việc suôn sẻ, thi đại học thành công.
Cũng mong Triệu Đỉnh Thiên đừng buồn quá, làm Alpha mùi xăng cũng có sao đâu, sau này xin vào PetroChina lại chả được ưu tiên.
...
Ngày 1 tháng 5 năm 20xx
Khúc Hầu phân hóa thành Omega rồi, lại còn là mùi sầu riêng...
Tuy trước đây cũng từng nghĩ đến khả năng này, nhưng không ngờ lại thành thật. Mùi sầu riêng cũng được, đằng nào mình cũng thấy sầu riêng không thối, ăn ngon là đằng khác.
Em ấy có vẻ hơi buồn, mình an ủi vài câu mà hình như không ăn thua.
Haizz, phiền thật đấy.
...
Ngày 1 tháng 6 năm 20xx
Bùi Kha phân hóa thành Beta, hơn nữa bệnh viêm mũi trở nặng, chắc cả đời này không ngửi thấy mùi pheromone của ai.
Sao lại thế chứ? Bao nhiêu người bị viêm mũi sao lại rơi trúng đầu em trai mình, phiền quá, chả còn tâm trạng thi đại học nữa.
...
Ngày 27 tháng 6 năm 20xx
Có điểm rồi, đúng như dự đoán là sẽ thi trượt, điểm thấp quá...
Viết đến đây Bùi Nam dừng bút, dựa lưng vào ghế thở dài thườn thượt, rồi đứng dậy quyết định ra ngoài đi dạo.
Bố đang nấu cơm trong bếp, mẹ đang chỉnh lại máy điều trị gắn trên mũi Bùi Kha. Thấy Bùi Nam đi ra, Bùi Kha vội vỗ tay mẹ: "Bùi Nam ra kìa mẹ."
Bà Viên ngẩng lên nhìn, thấy con trai cả xỏ giày định đi: "Sắp ăn cơm rồi còn đi đâu?"
"Con ra ngoài đi dạo tí, về ngay đây ạ." Bùi Nam đáp.
Bùi Kha nhìn anh ta nói giọng nghẹt mũi: "Anh không định nhảy sông t.ự t.ử vì thi trượt đấy chứ?"
Bùi Nam: ...
Bà Viên giật thót, ông Bùi cũng tắt bếp phi ra cản: "Đừng đi đâu con ơi, muốn đi thì cả nhà cùng đi."
"Bố mẹ đừng nghĩ linh tinh." Bùi Nam cau mày, "Con chỉ đi dạo quanh đây thôi, trước giờ cơm là về."
Nói xong không đợi cả nhà phản ứng, Bùi Nam mở cửa đi thẳng.
Không khí tháng sáu nóng hầm hập, ánh nắng chiều bị tán cây che bớt, vương lại chút bóng râm mát mẻ.
Tránh xa người nhà, Bùi Nam đứng cạnh thùng rác dưới bóng cây thở dài, móc điếu thuốc trong túi ra ngậm vào miệng châm lửa, vừa rít được một hơi thì cảm thấy có người đi tới bên cạnh.
Anh ta nghiêng người định nhường chỗ, nhưng điếu thuốc trên môi đã bị ai đó rút mất.
Bùi Nam cau mày quay sang thì thấy Khúc Hầu đang cầm điếu thuốc nhìn mình, vẻ mặt hả hê: "Anh Nam, sao anh lại hút thuốc ở đây? Hai bác có biết không?"
"Là Khúc Hầu à." Bùi Nam không ngạc nhiên lắm, "Đi đổ rác cho cửa hàng à?"
Khúc Hầu đáp lại một tiếng, túi rác trên tay bị Bùi Nam đón lấy ném vào thùng. Điếu thuốc trên tay cậu ta cũng quay về tay Bùi Nam.
Nể tình có trẻ con ở đây, Bùi Nam rít thêm một hơi rồi dập tắt: "Hôm nay cửa hàng có quả gì mới không?"
"Có vải thiều, cha em đang dỡ hàng đấy." Khúc Hầu nhìn chằm chằm đầu lọc thuốc lá trên tay anh ta, hỏi: "Anh Nam, thuốc lá ngon không? Vị gì thế?"
Bùi Nam lắc đầu: "Không ngon."
"Không ngon thì hút làm gì, cẩn thận ch.ết sớm đấy." Khúc Hầu nói xong khựng lại, chợt nhớ ra hỏi: "Có phải vì thi không tốt nên anh buồn không?"
Bùi Nam nhìn cậu ta không nói gì.
"Thôi coi như em chưa nói gì." Khúc Hầu gối đầu lên tay, "Thế anh có định thi lại không? Bùi Kha bảo em anh định thi lại."
Bùi Nam hừ một tiếng: "Nó đúng là cái gì cũng kể với bọn em. Nhưng anh chưa quyết định."
"Ra là thế." Khúc Hầu gật gù, "Thế anh qua cửa hàng em lấy ít vải về ăn đi, đỡ mất công em mang sang."
Bùi Nam: "Để anh mua một ít."
Xách túi vải về vẫn hơn là đi tay không, bố mẹ đỡ lo lắng càm ràm.
Mua xong vải thiều lại xách thêm quả sầu riêng, Bùi Nam định về nhà ăn cơm thì thấy Khúc Hầu lẽo đẽo theo sau ra khỏi cửa hàng. Anh ta quay lại nhìn con khỉ nhỏ chưa kịp hỏi thì đối phương đã khai là do Bùi Kha nhờ trông chừng anh ta.
Khúc Hầu giải thích không phải ý của mình, nhìn vẻ mặt lạnh tanh nhưng rõ ràng tâm trạng không tốt của Bùi Nam, cậu ta đột nhiên nói: "Anh Nam, em không mách hai bác chuyện anh hút thuốc đâu."
Bùi Nam ngớ người rồi nói: "Em nói cũng chả sao, anh lớn rồi."
"Em cũng không nói với Bùi Kha đâu." Khúc Hầu đệm thêm.
Bùi Nam nhìn cậu ta: "Thật sao?"
"Thật." Khúc Hầu gật đầu, "Nhưng sau này anh hút ít thôi, mùi thuốc lá hôi ch.ết đi được, còn hôi hơn cả mùi pheromone của em."
Bùi Nam bật cười: "Mùi pheromone của em không hôi."
"Đừng an ủi em nữa." Khúc Hầu bĩu môi.
Hai người đi được một đoạn, ngang qua cửa hàng tiện lợi Bùi Nam dừng lại mua cho Khúc Hầu cây kem coi như phí bịt miệng, rồi hỏi: "Em thấy anh có nên thi lại không?"
"Hả?" Khúc Hầu vừa ăn kem vừa suy nghĩ vài giây rồi khẳng định chắc nịch: "Chắc chắn anh sẽ thi lại."
Bùi Nam hỏi: "Sao em nói thế?"
"Vì anh chắc chắn không hài lòng với kết quả hiện tại, có đi học đại học rồi cũng bỏ ngang thôi." Khúc Hầu cảm thấy kiểu Alpha thần kinh ưa hoàn hảo như Bùi Nam thường không đạt mục đích sẽ không bỏ qua, "Anh thi lại một năm vào trường mình thích còn hơn."
Bùi Nam không ngờ Khúc Hầu lại nói thế, cũng không ngờ cậu ta hiểu mình đến vậy.
Im lặng một lúc, Bùi Nam hiếm hoi nở nụ cười dịu dàng xoa đầu cậu ta: "Anh về đây, em cũng về nhanh đi."
Khúc Hầu nhìn theo bóng lưng anh ta hét to: "Anh đừng có ra bờ sông đấy nhé."
Bùi Nam không đáp cũng chẳng quay đầu, chỉ vẫy tay ra hiệu đã nghe thấy. Về đến nhà thấy cả nhà thở phào nhẹ nhõm, Bùi Nam mặt không đổi sắc nhưng trong lòng thấy buồn cười.
Ăn xong bữa tối về phòng, anh ta ngồi trước bàn học nhìn cuốn nhật ký viết dở, nghĩ ngợi một chút rồi gạch bỏ hết những dòng phía trước, viết xuống quyết định đã nung nấu trong lòng —
Đi thi lại thôi.
—-
Lời tác giả:
Bùi Nam: Người đàn ông bên ngoài lạnh lùng bên trong nhiều tâm sự.