Chương 93
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 93: Cũng chính vì chuyện đó mà sau này ông ta mới phải sống mấy năm trời trong vai người lương thiện.

Mặt trời dần lặn xuống, màn đêm buông rèm, khắp nơi trong sơn trang đã được thắp đèn sáng trưng. 
Hứa Quân Hách vừa hạ lệnh một tiếng, tất cả hạ nhân trong sơn trang đều bị áp giải đến mảnh sân trước đại sảnh quỳ rạp đông nghịt dưới đất, ai nấy đều cúi đầu không dám lên tiếng. 
Đỗ viên ngoại đứng bên cạnh, âm thầm lau mồ hôi hết lần này đến lần khác. Trong lúc đó, ông ta đã thử khuyên giải hai lần nhưng đều bị ánh mắt lạnh lùng của Hứa Quân Hách làm cho khiếp sợ phải lùi về sau. 
Cái gọi là “lập công chuộc tội” chỉ là lời nói suông ngoài miệng mà thôi, Hứa Quân Hách đến sơn trang rốt cuộc để làm gì, trong lòng Đỗ viên ngoại hiểu rõ. Nhưng đối mặt với tình thế hiện tại, ông ta không còn cách nào thay đổi được. 
Hứa Quân Hách đứng dưới đèn lồng, cả người được bao phủ bởi ánh đèn sáng rực, hắn hơi đầu cúi xuống giấu đi những biểu cảm, khuôn mặt trong bóng tối như phủ một lớp âm u lạnh lẽo. 
Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh hắn, ánh mắt từ từ lướt qua đám đông, trông như nhìn loạn xạ khắp nơi nhưng lại như đang tìm kiếm ai đó. 
Mọi người trong sân đều nơm nớp lo sợ, không ai dám lên tiếng, chỉ còn lại tiếng động của đám thị vệ áp giải người qua lại. 
“Điện hạ, đã áp giải kẻ đó đến rồi.” 
Một giọng nói bỗng vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, mọi ánh mắt đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng, chỉ thấy thị vệ áp giải một tỳ nữ bước tới. Lúc đi đến gần, thị vệ mới đạp vào phía sau chân tỳ nữ khiến nàng ta quỳ sụp xuống đất, sau đó lấy tay nâng đầu nàng ta lên. 
Kỷ Vân Hành vừa nhìn thấy khuôn mặt nàng ta đã lập tức nhận ra đây là tỳ nữ từng lén lút nhìn nàng trong đại sảnh hôm trước. Lúc này, trong miệng nàng ta bị nhét vải làm cả khoang miệng căng cứng, nhưng đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách. 
“Sao miệng nàng ta lại bị nhét vải?” Kỷ Vân Hành nhỏ giọng hỏi ra thắc mắc của mình. 
“Nghe nói có một số tử sĩ khi thi hành nhiệm vụ sẽ giấu độc dược trong miệng, bất cứ lúc nào cũng có thể cắn vỡ để tự sát tại chỗ.” Thiệu Sinh cũng nhỏ giọng giải đáp: “Có lẽ là đề phòng chuyện như vậy.” 
Kỷ Vân Hành nhìn tỳ nữ kia, ánh mắt nàng ta tràn đầy quyết tuyệt, dường như đã sẵn sàng hy sinh vì chủ nhân. 
Hứa Quân Hách bước tới hai bước, lạnh lùng ra lệnh: “Đưa vật kia lại đây.” 
Trình Du nhanh chóng bước tới, hai tay dâng lên một cây cung và một mũi tên. 
Hứa Quân Hách nhận lấy mũi tên, ngón tay trượt dọc thân tên, dừng lại ở đầu mũi. Đầu tên bằng sắt được mài sắc bén, dưới ánh đèn lấp lánh hàn quang, rõ ràng là một thứ vũ khí có thể dễ dàng xuyên thủng cơ thể. 
Đầu ngón tay cứ v**t v* trên thân tên, sau đó lại chầm chậm lăn mũi tên trong tay để lộ mặt bên của đầu tên. Nương theo ánh đèn sáng tỏ có thể nhìn thấy trên đó có khắc một chữ rất nhỏ, thấp thoáng là chữ “Đỗ.” 
Theo luật pháp Đại Yến, bất kỳ ai trong thành sở hữu vũ khí sắc bén đều phải đến đăng ký với quan phủ, đồng thời phải khắc dấu hiệu trên vũ khí để biểu thị sự phụ thuộc. 
Hứa Quân Hách nhếch môi khen ngợi: “Đỗ đại nhân, mũi tên này của ông thật sắc bén.” 
Đỗ viên ngoại nhìn chằm chằm vào mũi tên trong tay hắn, mồ hôi túa ra như tắm. 
Ngay sau đó Hứa Quân Hách đưa cung và mũi tên vào tay Đỗ viên ngoại, cười nói: “Tên nội gián trong nhà Đỗ đại nhân đã bị bắt, vậy hãy để Đỗ đại nhân đích thân trừng trị trước mặt mọi người để làm gương cho những kẻ khác.” 
Ngọn đèn sáng trưng chiếu sáng lên khuôn mặt Hứa Quân Hách làm nụ cười của hắn trông hiền hòa đến lạ, nhưng Đỗ viên ngoại lại giống như nhìn thấy ác quỷ, sợ đến mức cả người run rẩy, bởi vì ông ta đã nhận ra mấy ngày nay Hứa Quân Hách liên tục đến Đỗ gia là để giăng ra một cái bẫy lớn nhắm vào Đỗ gia. 
“Việc này…” Đỗ viên ngoại từ chối, tỏ ra khó xử nói: “Cho người đánh phạt rồi đuổi ra ngoài là được rồi, cần gì phải lấy mạng người?” 
Hứa Quân Hách vẫn thản nhiên như thường, đôi mày hơi nhướn lên, sau đó đưa tờ giấy cho Kỷ Vân Hành: “Đọc cho Đỗ đại nhân nghe đi.” 
Kỷ Vân Hành nhận lấy, cất giọng đọc to: “Chủ, gần đây Đỗ qua lại mật thiết với hai người Hứa Kỷ, e rằng có âm mưu khác, mong chủ sớm có đối sách, chậm trễ sẽ phát sinh biến cố.” 
Nàng ngước mắt nhìn về phía Đỗ viên ngoại, vẻ mặt trông vô cùng ngây thơ, hỏi: “Đỗ đại nhân, ông với bọn ta đang có âm mưu gì sao? Đối sách lại là gì nữa?” 
Gió đêm lùa qua sân, hơi lạnh như thấm vào cổ Đỗ viên ngoại khiến ông ta rùng mình một cái. Ông ta lắp bắp nói: “Ta… ta không biết mà.” 
“Ông không biết, hay là…” Hứa Quân Hách nâng tay, đầu mũi tên chỉ thẳng vào bên cổ Đỗ viên ngoại lúc gần lúc xa: “… kẻ ta bắt được vốn không phải là nội gián trong nhà Đỗ đại nhân, mà là người ông phái đi mật báo?” 
Hai chân Đỗ viên ngoại mềm nhũn, ông ta lập tức quỳ xuống, cầu xin: “Điện hạ anh minh, nhất định hiểu rõ thảo dân vô tội!” 
“Đương nhiên ta tin tưởng Đỗ đại nhân rồi.” Hứa Quân Hách cúi người đỡ ông ta đứng dậy, sau đó nhét cây cung vào trong tay ông ta: “Vậy nên mới để Đỗ đại nhân đích thân xử lý kẻ phản bội này.” 
Đỗ viên ngoại đổ mồ hôi đầm đìa, cúi đầu nhìn cây cung trong tay, làm cũng không được, không làm cũng không xong. Nhưng Hứa Quân Hách không hề có nhiều kiên nhẫn, hoàn toàn không đợi ông ta nghĩ ra cách ứng phó khác, chỉ tặc lưỡi “chậc” một tiếng: “Nếu Đỗ đại nhân không dám, vậy để con trai ông làm thay đi.” 
Hắn lập tức ra lệnh: “Áp giải Đỗ Nham lên đây!” 
“Điện hạ! Hay là để thảo dân làm vậy!” Đỗ viên ngoại cất cao giọng vội vàng nói, sau đó giương cung cài tên bắn thẳng vào tỳ nữ đang quỳ dưới đất. Mũi tên sắc nhọn phá gió lao tới xuyên qua ngực nàng ta, chỉ nghe một tiếng rên khẽ, cơ thể mềm nhũn đổ gục xuống đất, máu tươi nhanh chóng lan ra thành một vũng lớn dưới nền đất.
Kỷ Vân Hành chăm chú nhìn thi thể trên mặt đất rồi lại quay sang nhìn Đỗ viên ngoại.
Lúc chiều nàng nói rằng mình cảm thấy Đỗ Nham quen mắt không phải lời nói suông, mà nàng thực sự nhận ra sự quen thuộc từ gương mặt của hắn ta. Khi đó Hứa Quân Hách còn chen vào một câu “Ngày nào chẳng gặp”, nghe cũng không đúng lắm, bởi vì nàng chỉ mới tới Đỗ gia mấy ngày nay, suy nghĩ này cứ luẩn quẩn trong đầu nàng từ khi ấy.
Khi màn đêm buông xuống, đèn lồng tuy chiếu sáng rực cả mảnh sân nhưng khi ánh sáng chiếu lên khuôn mặt người cũng có những khác biệt so với lúc quan sát vào ban ngày.
Từ góc nhìn nghiêng, Kỷ Vân Hành nhận thấy trên khuôn mặt kinh hoảng của Đỗ viên ngoại có đường nét rất quen thuộc, ánh mắt nàng dừng lại trên đôi lông mày của ông ta, hình như thiếu đi thứ gì đó.
Không gian trong sơn trang vẫn tĩnh mịch không một tiếng động, Hứa Quân Hách đứng đó một lúc, sau khi xác nhận người dưới đất đã chết hẳn, hắn mới thờ ơ ra lệnh: “Ném ra ngoài.”
Thị vệ lập tức tiến tới kéo thi thể đi ra ngoài, máu tươi đọng lại một vệt dài trên mặt đất, Đỗ viên ngoại chăm chăm nhìn theo vệt máu, trong ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.
“Đỗ đại nhân.” Đột nhiên Kỷ Vân Hành gọi ông ta lại, tiếng gọi đột ngột làm Đỗ viên ngoại giật bắn mình. Đợi đến khi ông ta quay đầu lại, nàng nhẹ nhàng giơ tay chỉ vào lông mày, hỏi: “Chỗ này của ông vốn nên có thứ gì đó phải không?”
Sắc mặt Đỗ viên ngoại thoáng sững lại, ánh mắt chợt hoảng hốt nhưng đã vội vàng giấu đi, chỉ gượng gạo nở nụ cười: “Thứ gì cơ? Chẳng lẽ ta vô ý để thứ gì bẩn bám vào à?”
Kỷ Vân Hành khẽ lắc đầu, chỉ nói “Không có gì”, rồi không hỏi thêm nữa.
“Đi thôi.” Hứa Quân Hách không nhiều lời, chỉ thản nhiên buông một câu rồi cất bước rời đi.
Hắn cố ý giẫm lên vệt máu, để lại một hàng những dấu chân đỏ sẫm.
Cảnh tượng ấy làm Đỗ viên ngoại run rẩy đến tận đáy lòng.
Ông ta dẫn người đi theo đến cổng lớn, nhìn đoàn người của Hứa Quân Hách lên xe ngựa dần dần khuất bóng, mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng nữa mới cắn răng gồng mình, sắc mặt trở nên u ám đáng sợ.
“Cha! Giờ phải làm sao mới được đây?” Đỗ Nham hoảng hốt chạy tới, lo lắng hỏi.
“Không ngờ ta đã kiểm tra kỹ lưỡng đến vậy nhưng vẫn để người trà trộn vào.” Đỗ viên ngoại nhíu chặt đôi mày, quay người đi vào trong sơn trang, ra lệnh cho người bên cạnh: “Đi tìm xem Hoàng thái tôn đã ném thi thể kia ở đâu, nếu tìm được thì mang về, nhớ cẩn thận đừng để ai phát hiện.”
“Hoàng thái tôn đã ra tay, đương nhiên sẽ không để cha dễ dàng tìm được.” Đỗ Nham ở bên cạnh lên tiếng, giọng đầy lo âu: “Người ta đã có thể chặn được thư do nội ứng của Tôn tướng gửi ra, chắc chắn xung quanh chúng ta cũng đã bố trí không ít người.”
Hai cha con tức tốc đi về phía nội viện, Đỗ viên ngoại mở cửa thư phòng, đặt tay lên vai Đỗ Nham dẫn hắn ta vào trong, ông ta trở tay đóng cửa lại, nhỏ giọng nói: “Lúc này đây, chỉ có con cầm thư của ta xuống núi tìm Trì đại nhân là tốt nhất. Trong tay ta vẫn còn thứ nắm giữ tính mạng của bọn họ, bọn họ sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu.”
“Con đi sao?” Đỗ Nham tròn mắt, ngạc nhiên chỉ vào mình.
Đỗ viên ngoại nghiêm giọng: “Hiện giờ chỉ có ta và con có thể xuống núi. Con còn trẻ, đi đứng nhanh nhẹn nên chuyện này sẽ do con làm thì thích hợp hơn. Nhớ rõ, nhất định phải báo rằng chúng ta không hề hợp mưu với Hoàng thái tôn cho họ biết.”
“Nhỡ họ không tin thì sao?” Đỗ Nham lộ rõ vẻ sợ hãi.
“Vẫn chưa đến mức cá chết lưới rách lúc này đâu.” Đỗ viên ngoại gằn từng chữ: “Dù họ tin hay không, cũng sẽ đến cứu chúng ta.”
Nói rồi, ông ta rút một phong thư đã dán kín từ giữa đống sách dày đặt vào tay Đỗ Nham, nhấn mạnh: “Đi nhanh về nhanh.”
Đỗ Nham nhận lệnh, lập tức ra ngoài sai người chuẩn bị ngựa rồi đi theo đường mòn rời khỏi sơn trang xuống núi.
Đêm khuya, sơn trang trở lại tĩnh lặng. Vợ cả và các thiếp thất của Đỗ viên ngoại đều sống ở núi sau, cách núi trước một quãng khá xa. Đợi đến khi tin tức truyền ra ngoài, trời đã tối đen như mực. Đỗ viên ngoại cho người đuổi các thiếp thất đến thăm mình quay về, chỉ để lại một mình ông ta nghỉ lại trong thư phòng.
Đến khi nằm xuống, Đỗ viên ngoại mới nhận ra tay chân mình vẫn run rẩy không ngừng, không biết do căng thẳng quá độ hay vì điều gì khác, cả lồng ngực đau nhói từng cơn.
Cảm giác này đã rất lâu ông ta chưa cảm nhận lại.
Hồi trẻ, cái gì ông ta cũng dám làm, những chuyện giết người phóng hỏa đối với ông ta chỉ là chuyện vặt vãnh không đáng nhắc tới. Khi ấy, ông ta ngạo mạn không chịu bị ràng buộc ở Linh Châu.
Nhưng ông ta cũng từng làm ra một chuyện lớn, cũng chính vì chuyện đó mà sau này ông ta mới phải sống mấy năm trời trong vai người lương thiện.
Đỗ viên ngoại dùng tay xoa ngực, bò dậy nuốt một viên thuốc rồi lại nằm xuống giường trằn trọc mãi, cuối cùng thiếp đi trong trạng thái hoảng loạn.
Trong mơ, ông ta trở về những năm tháng xưa cũ, trước mặt là một căn nhà trông rất mới.
Ông ta đứng ngoài cổng, nghe bên trong vọng ra tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng đọc sách lanh lảnh, những âm thanh náo nhiệt hòa quyện với sức sống tràn trề. Đỗ viên ngoại cứ ngẩn ngơ, như bị điều gì đó thôi thúc, từ từ bước đến nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Ngay giây phút đó, một người từ bên cạnh bỗng ngã xuống, nửa thân mình đâm sầm vào ông ta, sau đó đổ ầm xuống đất phát ra tiếng va đập nặng nề.
Đỗ viên ngoại cúi đầu xuống nhìn thấy trên áo mình đã loang lổ vết máu tươi, ông ta hoảng hốt hét lên, lúc ngẩng đầu nhìn lên lần nữa lại thấy trong khoảng sân rộng lớn trước mắt đầy rẫy thi thể nằm ngang dọc, máu tươi chảy thành dòng biến cả nền gạch thành màu đỏ thẫm. Những xác chết nằm la liệt đều là những đứa trẻ con mới lớn như đang cố gắng chạy trốn nhưng cứ lần lượt bỏ mạng ở giữa đường. Số xác chết chất chồng lên nhau ở cạnh cửa ra vào còn nhiều hơn hẳn. 
Đỗ viên ngoại hoảng sợ lùi lại vài bước, bỗng giẫm phải thứ gì đó mềm mềm, ông ta lập tức ngã ngồi xuống đất. Lúc hoảng hốt quay đầu nhìn lại mới phát hiện thứ mình vừa giẫm phải cũng là thân thể của một thiếu niên khoảng chừng sáu bảy tuổi, trên người mặc trường bào bằng gấm quý giá, toàn thân nằm úp xuống, trên lưng có một vết chém rất sâu, máu chảy lênh láng khắp nơi. 
Ông ta đưa tay lật thi thể thiếu niên đó lại, nhưng lại kinh hoàng phát hiện khuôn mặt vốn nên có ngũ quan của thiếu niên ấy lại hoàn toàn trống trơn. 
Cơ thể Đỗ viên ngoại run bắn lên rồi giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hoàn hồn, bên tai ông ta bỗng vang lên những âm thanh rất nhỏ, giống như tiếng bước chân cố ý thả nhẹ đang từ từ tiến lại gần. 
Chợt có một luồng gió nhẹ lướt qua khiến sống lưng đẫm mồ hôi của ông ta lạnh toát. Đỗ viên ngoại đột nhiên nhận ra, trước khi đi ngủ mình đã khóa kín các cửa cẩn thận, vậy gió từ đâu ra? 
Nhưng chưa kịp ngẫm lại, nương theo ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi vào phòng, Đỗ viên ngoại nhìn thấy rèm giường vốn đã buông một nửa đã bị vén lên, một lưỡi đao sắc nhọn đột ngột tiến vào, ánh sáng trên đao phản chiếu ánh trăng. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc ông ta trống rỗng, chỉ còn kịp hét lên một tiếng thất thanh: “Á—!” 
Lưỡi đao hung hãn đâm xuống, Đỗ viên ngoại theo bản năng cuộn người lăn vào bên trong giường. Một tiếng “phập” vang lên, lưỡi đao cắm sâu vào đệm giường, không biết mắc vào vật gì mà không thể rút ra ngay được. 
“Người đâu! Người đâu!” Đỗ viên ngoại gào thét cầu cứu. 
“Đừng hét nữa.” Một giọng nói vang lên, kèm theo đó là bóng dáng một người giật tung rèm giường lên. Người nọ cúi thấp người, thò nửa thân người vào trong, dưới ánh trăng mờ để lộ ra một gương mặt tuấn tú kèm theo nụ cười lưu manh: “Muốn gọi đám thị vệ bên ngoài sao? Ta đã giết sạch rồi, để xem còn ai đến cứu ông được nữa?” 
“Rốt cuộc ngươi là ai?” Đỗ viên ngoại thấy người này hoàn toàn xa lạ, dù sợ đến mức chân tay bủn rủn vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh, vội nói: “Nếu ngươi muốn bạc, ta có thể cho ngươi rất nhiều. Chỉ cần ngươi tha cho ta một mạng, ngươi muốn gì ta cũng cho.” 
“Tiền bạc đúng là thứ tốt.” Người nọ cười nhếch môi, đôi mắt hơi híp lại: “Nhưng ta không phải loại người bán mạng vì tiền.” 
Đỗ viên ngoại cuống quít hỏi: “Ngươi là người của ai? Ta ở Linh Châu giao hảo rộng khắp, không có gây thù chuốc oán với ai cả. Có phải ngươi tìm nhầm người rồi không?” 
“Đỗ viên ngoại, đây là sơn trang của ông. Ta tới tận nơi mà còn có thể tìm nhầm người được sao?” Người nọ nói tiếp: “Ông và ta từng trung thành với cùng một chủ, mà giờ ông bán chủ cầu vinh, tất nhiên chủ nhân phải thanh lý môn hộ rồi.” 
Nghe vậy, Đỗ viên ngoại lập tức hiểu ra, kinh hãi thốt lên: “Là Tôn tướng?!” 
Ông ta trợn tròn mắt, vội vàng giải thích: “Ta không hề phản bội Tôn tướng! Đây đều là ma mưu quỷ kế của Hoàng thái tôn! Hắn cố ý thả ta ra khi vụ án chưa ngã ngũ, còn liên tiếp đến nhà thăm viếng, cài cắm tai mắt khắp nơi trên núi, tất cả chỉ để dựng lên màn kịch ly gián này! Rõ ràng ta đã phái người đưa tin đi rồi kia mà!” 
“Ta chỉ phụng mệnh hành sự, không có thời gian để phân xử đúng sai.” 
Giọng người nọ vang lên lạnh lùng mang theo sát khí, nói xong đã đột ngột nhảy lên giường, trong chớp mắt đã bóp chặt cổ Đỗ viên ngoại, ghì chặt ông ta xuống giường. 
“Trong tay ta… vẫn còn đồ của Tôn tướng…” Đỗ viên ngoại vùng vẫy, chân tay đạp loạn xạ như điên, khuôn mặt đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí, giọng khàn đặc gắng gượng nói ra mấy từ: “… sao lại dám giết… ta…” 
“Ông chết rồi, những thứ đó chẳng phải cũng sẽ chôn theo ông sao?” Người nọ cười khẩy, giọng điệu trầm thấp: “Ông đáng ra phải chết từ lâu rồi.” 
Vào ngay khi Đỗ viên ngoại đã sắp tắt thở, hai mắt đen kịt thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa ầm ầm, như thể ai đó đang cố phá cửa xông vào. 
Ngay sau đó, lực siết trên cổ ông ta cũng được buông lỏng. Người nọ hừ một tiếng, bỏ lại một câu: “Coi như hôm nay ông may mắn”, sau đó nhanh chóng nhảy ra khỏi giường, lợi dụng cửa sổ để thoát đi khi người bên ngoài phá cửa lao vào. 
Đỗ viên ngoại nằm trên giường th* d*c từng hơi, nước mắt giàn giụa khắp mặt, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, phần cổ đau nhức vô cùng, phải rất lâu sau ông ta mới bình tĩnh lại được. 
Chờ đến khi hai mắt lấy lại tiêu cự, Đỗ viên ngoại mới phát hiện ra trong phòng đã được thắp đèn lên, Đỗ Nham hoảng hốt đỡ ông ta dậy, lo lắng hỏi: “Cha, đã xảy ra chuyện gì vậy?” 
Đỗ Nham vừa đi đưa thư về, đang muốn tìm cha mình để báo cáo tình hình, nhưng lại không ngờ vừa đi đến thư phòng đã thấy thị vệ gác cửa đã chết hết. Hắn ta vội vã chạy đi hô hào thị vệ ở những nơi khác đến phá cửa, nhờ vậy mới cứu sống Đỗ viên ngoại.
“Cha, con đã chuyển thư cho Trì đại nhân, ngài ấy nói sẽ lập tức phái người lên núi.” 
Đỗ viên ngoại vừa thoát khỏi quỷ môn quan, nghe vậy lập tức bò xuống giường, vội vàng khoác thêm áo lên người.
“Cha, cha muốn làm gì vậy?” Đỗ Nham nôn nóng hỏi.
“Con mau thu dọn đồ đạc tùy thân, chúng ta sẽ đi theo lối mật đạo rời khỏi đây ngay!” Giọng nói của Đỗ viên ngoại vẫn còn khàn đặc do cú sốc vừa rồi, vừa mở miệng nói, cổ họng đau đớn như bị xé rách. 
“Trì đại nhân đã nói sẽ phái người bảo vệ chúng ta mà!” 
“Bây giờ không còn ai đáng tin cả, chạy trước rồi nói!” Đỗ viên ngoại quát lên: “Đừng nói nhảm nữa, mau đi đi!” 
Đỗ Nham khựng lại: “Vậy còn mẹ và mọi người….”
“Không cần phải lo!” Đỗ viên ngoại vừa khoác áo ngoài vừa vội vã bước ra cửa, chỉ để lại một câu: “Ta đi lấy đồ, con chuẩn bị xong thì đến mật đạo trước đợi ta.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tiết Đại Thử - Chương 1: Buổi họp chợ người đến người đi không ngớt, nó là chó con không ai cần, Kỷ Vâ Chương 2: Chương 2: Để ta xem em là chó đực hay chó cái? Chương 3: Chương 3: Kỷ Vân Hành nghe tiếng ngẩng đầu lên, trong nháy mắt đã chạm phải ánh mắt của Hứa Quân Hách Chương 4: Chương 4: Lựa chọn một mối hôn sự tốt Chương 5: Chương 5: Khách quý ở Liên Y Lâu Chương 6: Chương 6: “Vậy là cô cho rằng ta không phân biệt đúng sai, trách nhầm người tốt?” Chương 7: Chương 7: “Chỉ có cô mới nghĩ ra hình phạt nhàm chán như vậy.” Chương 8: Chương 8: Quả nhiên thỏ khi bị dồn ép cùng đường cũng sẽ cắn người Chương 9: Chương 9: “Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ. Tên của cô lấy từ trong câu này sao?” Chương 10: Chương 10: Ông ngoại của cô chính là tham quan lớn nhất Linh Châu. Chương 11: Chương 11: Cô có hận cha mình không? Chương 12: Chương 12: Tường nhà cô cũng không cản được ta, ta muốn đến thì đến thôi! Chương 13: Chương 13: Ngài mau nói đi chứ! Chương 14: Chương 14: Kỷ Vân Hành lập tức tái mặt, hoảng sợ đến mức làm rơi xiên kẹo xuống đất. Chương 15: Chương 15: Hóa ra trái tim hắn cũng làm bằng máu thịt, cũng mềm yếu như bất kỳ ai khác. Chương 16: Chương 16: Tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng Chương 17: Chương 17: Ngày mai Lương Học có đến không? Chương 18: Chương 18: “Ta ghét bọn họ, ghét cả Hoàng thái tôn!” Chương 19: Chương 19: Hứa Quân Hách thầm cười nhạo nàng trong lòng Chương 20: Chương 20: “Lá gan của cô lớn nhỉ?” Chương 21: Chương 21: Không phải Kỷ Vân Hành không thích náo nhiệt, mà là không thích náo nhiệt ở sân trước. Chương 22: Chương 22: Hoàng thái tôn? Nàng lẩm bẩm nói: “Lương Học?” Chương 23: Chương 23: Kỷ Vân Hành thật sự rất yêu thích cây trâm vàng đó. Chương 24: Chương 24: “Lương Học, có thể không đi không?” Chương 25: Chương 25: Tương tri vô viễn cận, vạn lý thượng vi lân. Chương 26: Chương 26: “Lương Học gạt ta.” Kỷ Vân Hành ôm giỏ nhỏ, quay người rời đi, lẩm bẩm nói: “Đáng ghét.” Chương 27: Chương 27: Cuộc gặp gỡ này đến quá bất ngờ, cả hai dường như đều chưa kịp phản ứng. Chương 28: Chương 28: Kỷ Vân Hành gật đầu, trong mắt đầy vẻ tín nhiệm: “Quả nhiên Lương Học nói đúng.” Chương 29: Chương 29: Mỗi một biểu cảm, Kỷ Vân Hành đều có thể hiểu được. Chương 30: Chương 30: “An đắc quảng hạ thiên vạn gian, đại tý thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan.” Chương 31: Chương 31: Biến thành chó con một thời gian, không ngờ lại hình thành thói quen tự nói chuyện một mình, hỏng rồi! Chương 32: Chương 32: Kỷ Vân Hành thật sự bị dọa sợ, khuôn mặt nàng đỏ bừng, lắp bắp nói: “Không, không phải ta!” Chương 33: Chương 33: Thiệu sinh ca ca đó là gì của cô? Chương 34: Chương 34: Hứa Quân Hách hạ thấp giọng như đang dỗ dành nàng. Chương 35: Chương 35: Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Yến Chương 36: Chương 36: Dân cẩu bái kiến Thái tôn Điện hạ! Chương 37: Chương 37: Đệ nhất hèn nhát! Chương 38: Chương 38: Điện hạ chỉ cần dọa ta là được rồi! Chương 39: Chương 39: “Ngươi nói với nàng, nếu còn muốn ăn thì phải lên núi Cửu Linh vào hành cung mà ăn.” Chương 40: Chương 40: Ngốc một chút cũng tốt, dễ lừa! Chương 41: Chương 41: “Chỉ là đổi chủ để trung thành mà thôi, sao có thể nói là phản bội?” Chương 42: Chương 42: “Thiên hạ tấp nập, đều vì lợi ích mà đến; thiên hạ xô bồ, đều vì lợi ích mà đi.” Chương 43: Chương 43: Quyển 2: Tiết Đông Chí - Chương 43: Nàng không kìm được đưa tay khẽ chạm lên đôi mắt hắn. Chương 44: Chương 44: “Lương Học bị trúng độc, cả mắt và tai đều đã hỏng rồi, con muốn nhờ dì cứu Lương Học.” Chương 45: Chương 45: Tựa như màn đêm đen tối vô tận bị xé toạc, ánh mặt trời le lói chiếu sáng soi rọi vào thế giới hoang vắng. Chương 46: Chương 46: Bây giờ ta chính là đôi mắt của ngài! Chương 47: Chương 47: Hứa Quân Hách trở tay chạm nhẹ vào nó rồi giữ lấy sự ấm áp ấy trong tay mình. Chương 48: Chương 48: Đây chính là bài học mà thần minh của Linh Châu dạy cho Trữ quân của Đại Yến. Chương 49: Chương 49: “Là Thái tôn phi mà Tiểu điện hạ tự mình chọn phải không?” Chương 50: Chương 50: “Về sau không được nói những lời như vậy nữa.” Chương 51: Chương 51: Hứa Quân Hách không nghĩ ra tại sao lại như vậy. Chương 52: Chương 52: “Bởi vì Lương Học chính là tinh thông việc học.” Chương 53: Chương 53: “Học được nịnh hót.” Hứa Quân Hách hừ nhẹ một tiếng. Chương 54: Chương 54: “Cô biết người mình vẽ là ai không?” Hứa Quân Hách hỏi. Chương 55: Chương 55: “Lật lại bản án cũ, để chân tướng được phơi bày trước thiên hạ.” Chương 56: Chương 56: Hắn nhìn đôi mắt đầy tin tưởng của Kỷ Vân Hành, bèn quyết định lờ đi cảm giác chiếm hữu lạ kỳ của bản thân Chương 57: Chương 57: Lẽ nào lòng Kỷ Vân Hành lại khó yên phận như vậy, nhất định phải đặt lên người ai đó à? Chương 58: Chương 58: Khuôn mặt nàng hiện lên sự vui mừng khi tình cờ gặp được Hứa Quân Hách. Chương 59: Chương 59: “Đúng vậy, nàng ấy thông minh lanh lợi, ta rất thích.” Chương 60: Chương 60: “Ta có thể dạy cô” Chương 61: Chương 61: Điều đó khiến Hứa Quân Hách rất khó chịu Chương 62: Chương 62: “Là thích túi thơm của cô, hay là thứ gì khác?” Chương 63: Chương 63: Lời ngọt ngào như chiếc bẫy khiến người ta cam lòng sa chân vào. Chương 64: Chương 64: Nếu đã là thứ nàng học từ hắn, hắn thu lại cũng chẳng có gì sai. Chương 65: Chương 65: “Nửa đêm nửa hôm chẳng chịu đi ngủ còn ở đây phát bệnh.” Chương 66: Chương 66: “Chỗ này bẩn rồi, để ta rửa sạch cho cô.” Chương 67: Chương 67: “Rốt cuộc cô đang sống vì ai?” Chương 68: Chương 68: Hắn cứ nhìn mình mãi thế này nhất định là có chuyện muốn nói với mình Chương 69: Chương 69: “Nàng hãy mang túi thơm đã thêu xong đến tặng ta.” Chương 70: Chương 70: Túi thơm này là của Đỗ công tử, không phải của ngài! Chương 71: Chương 71: Ta với nàng ấy, ai hẹn trước? Chương 72: Chương 72: Chỉ tiếc giấy ngắn tình dài! Chương 73: Chương 73: Kỷ Vân Hành là cây non lớn lên trên vùng đất lạnh giá này, lúc nào bị gió thổi trúng đều sẽ ngả nghiêng ngả ngửa Chương 74: Chương 74: “Năm nay thí chủ lại đến rồi!” Chương 75: Chương 75: Quyển 3: Tiết Xuân Phân - Chương 75: Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ Chương 76: Chương 76: Chỉ xuân mới biết chốn này! Chương 77: Chương 77: Kỷ Vân Hành cảm thấy mình sẽ không phạm phải bất kỳ luật lệ nào của Kinh thành nữa! Chương 78: Chương 78: Ta phải đi rồi! Ta xuống núi đây! Chương 79: Chương 79: Nàng liếm môi, mong rằng Hứa Quân Hách sẽ không bao giờ nhớ lại chuyện hôm đó! Chương 80: Chương 80: Trêu chọc Hoàng thái tôn sẽ bị nhốt vào nhà lao đấy! Chương 81: Chương 81: Kỷ nha đầu, ngươi có biết nơi này là đâu không? Chương 82: Chương 82: Làm người phải biết ơn báo đáp! Chương 83: Chương 83: Hứa Quân Hách cảm thấy điều đó chẳng có gì là lạ, bởi lẽ những người động lòng trên đời này đều như vậy, h Chương 84: Chương 84: Đây là cái bẫy đã được sắp đặt tỉ mỉ để hãm hại Bùi gia. Chương 85: Chương 85: “Trông ngài yếu hơn rất nhiều, không còn như trước kia nữa.” Chương 86: Chương 86: Lục Cúc không muốn chết, nhưng càng không muốn Kỷ Vân Hành phải chết. Chương 87: Chương 87: Đêm nay, nàng là người lợi hại nhất! Chương 88: Chương 88: Đương nhiên rồi, người nào cho rằng Hữu Hữu vô dụng thì đều là kẻ có mắt không tròng! Chương 89: Chương 89: Quả thật cần phải tính toán món nợ giữa hai ta! Chương 90: Chương 90: Nàng cũng cảm thấy ta đang ức hiếp nàng sao? Chương 91: Chương 91: Lương Học đối xử với ta rất tốt, không có ức hiếp ta! Chương 92: Chương 92: Hóa ra hắn lại là kẻ bạc tình phụ nghĩa! Chương 93: Chương 93: Cũng chính vì chuyện đó mà sau này ông ta mới phải sống mấy năm trời trong vai người lương thiện. Chương 94: Chương 94: Đây mới là thứ mà Hứa Quân Hách đang tìm kiếm! Chương 95: Chương 95: Tựa như lửa đồng không thể dập tắt, xuân đến gió lại thổi bừng Chương 96: Chương 96: Rất nhiều năm sau khi Kỷ Vân Hành nhớ lại đêm tối đó, nàng vẫn cảm thấy đó là con đường núi đáng sợ nhất mà n Chương 97: Chương 97: Kỷ Vân Hành, sao nàng lại mít ướt như vậy? Chương 98: Chương 98: “Đối với ta, đó chính là mất mát.” Chương 99: Chương 99: Chỉ một câu nói ấy thôi đã làm Hứa Quân Hách nhớ mãi đến tận bây giờ. Chương 100: Chương 100: Vị này chính là Thái tôn Điện hạ…! Chương 101: Chương 101: Đại cô nương, Hoàng thượng cho gọi người! Chương 102: Chương 102: Nhưng nếu chúng ta thành hôn, Hoàng cung cũng sẽ là nhà của nàng! Chương 103: Chương 103: Kỷ Vân Hành, nàng rất đáng ghét! Chương 104: Chương 104: Những điều này… không được xem là thích sao? Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106: Cũng chính vào lúc này, Kỷ Vân Hành mới hiểu ra rằng nàng không phải trận gió đông ấy! Chương 107: Chương 107: Tạm thời đã không còn nguy hiểm nữa! Chương 108: Chương 108: Trì Tiện đời này chỉ trung thành với một chủ! Chương 109: Chương 109: Chúc mừng cho thanh danh trong sạch đã được trả lại sau mười chín năm dài đằng đẵng! (Hoàn chính văn) Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 1: Nửa đoạn sáo gãy – Trì Tiện đúng là một người kỳ lạ! Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 2: Mùng bảy tháng bảy: Sinh nhật của ta, mong rằng ngài cũng được vui vẻ! Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 3: Rời Linh Châu đến Kinh Thành: Thế là rất nhiều năm sau đó, nàng đã không còn cô đơn nữa! Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 4: Yến tiệc mừng năm mới – Nguyệt một đời bên nhau! Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 5: Nếu án oan năm đó không xảy ra (1). Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 6: Nếu án oan năm đó không xảy ra (2) Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 7: Nếu án oan năm đó không xảy ra (3) Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 8: Nếu án oan năm đó không xảy ra (4) (Hoàn toàn văn)