Chương 93
Sau khi trở về từ Úc Sơn, Thẩm Hạo Bác bắt đầu bước vào giai đoạn làm việc bận rộn nhất. Lịch trình công tác nước ngoài kéo dài liên tiếp hơn một tháng, gần như phải đến cuối năm mới có thể trở về. Điều này đồng nghĩa với việc anh sẽ không được gặp Phó Tư Dư trong suốt khoảng thời gian dài ấy, một khoảng thời gian vô cùng khó chịu đối với người đàn ông đang trong giai đoạn tân hôn.
Anh từng muốn Phó Tư Dư có thể đi cùng mình trong chuyến công tác nước ngoài, tuy nhiên cô đã từ chối lời đề nghị đó.
Khi Tết đến gần, những người bạn đại học của Phó Tư Dư như Lương Thu, Thái Thiến, Hồng Hiểu đều đã kết thúc kỳ thực tập tại các nơi khác, chuẩn bị trở về Nam Kinh để đón Tết trong không khí thư thả, sang năm mới sẽ tiếp tục tìm kiếm cơ hội thực tập tại địa phương.
Phó Tư Dư đã lên kế hoạch gặp gỡ họ vài ngày nữa để tụ tập ăn uống, đồng thời cũng đã có quyết định sơ bộ về kịch bản phim sẽ được sản xuất trước. Gần đây, cô đang chuẩn bị sắp xếp lịch gặp đạo diễn và biên kịch để bàn bạc chi tiết hơn. Khoảng thời gian hơn một tháng đối với cô mà nói là quá dài, cô không yên tâm mà cũng không nỡ giao Tiểu Tiên Nữ cho người khác chăm sóc. Hơn nữa, Thẩm Hạo Bác quá bận, cô dù có đi theo cũng chưa chắc sẽ được anh dành thời gian bên cạnh. Cân nhắc tất cả những yếu tố đó, Phó Tư Dư cho rằng việc ở lại Nam Kinh là lựa chọn hợp lý và phù hợp hơn.
Dù cho cô nghĩ rằng quyết định của mình đã được cân nhắc kỹ lưỡng, tuy nhiên Thẩm Hạo Bác lại cảm thấy đó chỉ là một cái cớ. Anh cho rằng cô không muốn theo anh là vì Tiểu Tiên Nữ.
Anh ghen nên bóng gió nói rằng, cô chỉ yêu anh bằng lời nói, chứ thực tế trong lòng cô thì Tiểu Tiên Nữ còn quan trọng hơn anh. Cô không nỡ rời xa Tiểu Tiên Nữ nhưng lại có thể dễ dàng để anh rời xa.
Phó Tư Dư không thèm để ý đến hành động ghen tuông trẻ con ấy, thế là Thẩm Hạo Bác đã trút hết bực bội lên Tiểu Tiên Nữ.
Ngay cả trước ngày đi công tác, anh vẫn còn ghen với con mèo, cố tình lơ Tiểu Tiên Nữ.
Tội nghiệp Tiểu Tiên Nữ chẳng biết mình bị "ba" xem như tình địch, vừa thấy anh về nhà đã nhảy khỏi lòng Phó Tư Dư, hí hửng chạy đến bên Thẩm Hạo Bác để tìm sự yêu thương.
Và thế là tối hôm đó, trong nhà diễn ra một cảnh tượng tình yêu tam giác đúng nghĩa.
Phó Tư Dư cầm món đồ chơi là quả cầu lông mà mẹ Thẩm Hạo Bác tự tay khâu cho Tiểu Tiên Nữ để dụ nó chơi, vậy mà Tiểu Tiên Nữ chẳng thèm quay đầu lại, lao thẳng về phía Thẩm Hạo Bác, cọ cái đầu liên tục vào cánh tay anh đòi chơi cùng.
Thẩm Hạo Bác khoanh tay trước ngực, đôi môi mỏng mím chặt, tựa lưng vào ghế sofa, hoàn toàn không thèm để ý đến Tiểu Tiên Nữ, đến ánh mắt cũng chẳng buồn liếc.
Tiểu Tiên Nữ nằm sát bên anh, giơ một cái chân nhỏ lên để lộ chiếc bụng hồng hồng, lại còn đưa miệng gặm chân mình, cố gắng lấy lòng Thẩm Hạo Bác.
Cả bụng lẫn chân của Tiểu Tiên Nữ đều hồng hào, thường ngày Phó Tư Dư rất thích hôn lên bụng nó rồi v**t v* móng vuốt nhỏ nhắn. Không chỉ một lần Thẩm Hạo Bác nhìn thấy Phó Tư Dư nhìn bụng Tiểu Tiên Nữ bằng ánh mắt si mê, trên mặt còn nở nụ cười say đắm.
Chiêu này của Tiểu Tiên Nữ đối với Phó Tư Dư thì rất hiệu quả, còn Thẩm Hạo Bác vừa nhìn thấy là lập tức nhớ lại những hình ảnh trước kia, càng nghĩ càng thấy bực bội.
Dù Tiểu Tiên Nữ cố gắng làm nũng đến đâu thì Thẩm Hạo Bác vẫn hoàn toàn thờ ơ. Trong khi đó, Phó Tư Dư nhìn cái bụng hồng hồng và đôi chân nhỏ xíu đáng yêu của Tiểu Tiên Nữ mà trái tim như sắp tan chảy vì sự dễ thương ấy. Cô vừa lắc lắc quả cầu bông trong tay vừa dịu dàng gọi: “Cục cưng à, Tiểu Tiên Nữ ơi, lại đây với mẹ nào, để mẹ thơm một cái.”
Tiểu Tiên Nữ chỉ liếc nhìn Phó Tư Dư một cái rồi lạnh lùng quay đầu đi, tiếp tục dụi dụi vào tay Thẩm Hạo Bác như một con mèo nịnh nọt để làm anh vui lòng.
Ngay cả khi đã dùng đến đồ chơi mà Phó Tư Dư vẫn không thể giành lại được sự chú ý của Tiểu Tiên Nữ. Cô tức tối than thở: “Rõ ràng mẹ đối xử với con tốt hơn, ba con thì chẳng thèm quan tâm, vậy mà con cứ bám lấy anh ấy hoài, đúng là đồ vô tâm.”
Thẩm Hạo Bác cười hừ, lặp lại lời Phó Tư Dư: "Đồ vô tâm."
Phó Tư Dư đang nói đến con mèo.
Còn Thẩm Hạo Bác lại đang nói đến cô.
Phó Tư Dư liếc anh một cái: "Thẩm Hạo Bác, anh đủ rồi đấy. Em không đi nước ngoài với anh đâu phải hoàn toàn vì Tiểu Tiên Nữ, em có lý do của riêng mình. Anh đừng vì chuyện không vừa ý mà đổ hết bực dọc lên nó. Nó còn nhỏ xíu, anh lớn thế này rồi, nó thích anh như vậy, chẳng lẽ anh không thể đối xử tốt với nó một chút sao?"
Phó Tư Dư dang tay về phía Tiểu Tiên Nữ, dịu dàng dỗ dành: "Lại đây nào, cục cưng, nhìn xem, đây là quả cầu nhỏ bà nội khâu cho con đấy, mau tới chơi đi."
Thẩm Hạo Bác không thể chịu nổi việc cô cứ trước mặt mình mà cứ gọi hết cưng này đến cưng kia với Tiểu Tiên Nữ, anh giật lấy quả cầu từ tay cô ném sang chiếc ghế sô pha bên cạnh.
Tiểu Tiên Nữ tưởng anh đang đùa, thế là bật cong người theo hướng quả cầu, phóng thẳng lên ghế sô pha.
Thẩm Hạo Bác nghiêng người, bế ngang Phó Tư Dư lên rồi sải bước đi thẳng lên tầng hai.
Phó Tư Dư theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Tiểu Tiên Nữ đang đứng trên ghế sô pha.
Dưới chân Tiểu Tiên Nữ là quả cầu nhỏ, đôi mắt tròn xoe, trong veo, chăm chú nhìn hai người họ.
Bị ánh mắt ngây thơ đó nhìn chằm chằm, Phó Tư Dư bất giác đỏ mặt. Dù biết rõ Tiểu Tiên Nữ chỉ là một con mèo nhưng mỗi lần có hành động thân mật với Thẩm Hạo Bác trước mặt nó, cô lại có cảm giác như đang làm hư trẻ con vậy.
Phó Tư Dư đưa tay nhẹ nhàng vỗ vào ngực Thẩm Hạo Bác, nhỏ giọng nói: "Trước mặt Tiểu Tiên Nữ anh chú ý chút được không hả, nó nhìn thấy anh bế em rồi kìa."
Thẩm Hạo Bác đáp lơ đễnh: “Nó có hiểu gì đâu mà.”
Phó Tư Dư: “Sao anh biết nó không hiểu, nó thông minh lắm đấy.”
Cô cảm nhận mỗi lần nói chuyện với Tiểu Tiên Nữ thì nhóc mèo đều hiểu hết.
Thẩm Hạo Bác tiếp tục: “Nó biết chúng ta lên lầu làm gì thì sao, nó cũng không biết đi kể với người khác. Hay là em lo nó sau này gặp mấy con mèo khác rồi dùng tiếng mèo nói cho bọn chúng biết chúng ta hàng ngày làm gì, còn ôm nhau trước mặt nó nữa à?”
Vừa nói, Thẩm Hạo Bác vừa dùng giọng nghiêm túc mà pha trò để trêu cô.
Câu nói ấy khiến Phó Tư Dư không khỏi hình dung ra cảnh Tiểu Tiên Nữ tụ tập với đàn mèo con đáng yêu, trò chuyện về chuyện cô và Thẩm Hạo Bác, khiến cô cảm thấy hình ảnh đó thật kỳ quặc.
Phó Tư Dư lặng lẽ đáp lại: "Gì vậy, anh đừng nói linh tinh nữa."
Lời nói vừa dứt thì họ đã đến phòng ngủ trên tầng hai.
Thẩm Hạo Bác dùng chân đá nhẹ cửa rồi quay lại, đẩy Phó Tư Dư dựa vào cửa và cúi xuống hôn lên môi cô.
Nụ hôn này vội vã mà đầy hùng hổ, như thể muốn nuốt sạch cô vào bụng.
Phó Tư Dư sợ ngã nên phải kẹp chặt hai chân vào eo anh, Thẩm Hạo Bác vừa hôn môi cô, hôn lên cằm, vành tai, rồi vừa cởi cúc áo trên người cô.
Chiếc áo len rộng rãi mặc ngoài rơi xuống đất, để lộ chiếc áo mỏng manh màu đen bó sát, phác họa ra dáng người yểu điệu xinh xắn của cô.
Nụ hôn nồng cháy của anh chuyển xuống dưới, Phó Tư Dư r*n r*, vòng tay qua cổ Thẩm Hạo Bác và đung đưa chân bên cạnh anh.
"Dừng, dừng lại, em chưa tắm nữa mà."
Thẩm Hạo Bác thở mạnh: "Cùng tắm nhé."
Phó Tư Dư có chút sợ anh sẽ phát điên trong phòng tắm nên đẩy anh ra, từ chối: "Không được."
Thẩm Hạo Bác không để ý tới lời từ chối của cô mà bế cô thẳng vào phòng tắm.
Sắp phải xa nhau hơn một tháng, Thẩm Hạo Bác cứ như muốn gộp số lần vận động trong tháng vào cùng lúc này, giày vò Phó Tư Dư tới mức kiệt sức.
Phó Tư Dư nghĩ rằng dù sao ngày mai anh cũng phải đi, hơn một tháng nữa mới về nhà, thôi thì để anh tận hứng vậy. Song tới khi cô mệt lả mà cảm thấy anh vẫn còn rất hưng phấn, bèn cố tình nói một câu làm giảm bớt hứng của anh.
"Thẩm Hạo Bác, anh làm bánh kếp à? Lúc thì lật mặt trước, lúc lại lật mặt sau, bánh kếp chắc đã chín rồi."
Thẩm Hạo Bác hơi ngừng một chút rồi vỗ mạnh một cái lên mông cô, kêu “bốp” một tiếng.
Phó Tư Dư sững sờ, đây là lần đầu Thẩm Hạo Bác vũ lực với cô trên giường, dù không đau nhưng tiếng vỗ mông này vang vô cùng. Phó Tư Dư lập tức xấu hổ đến nỗi mặt mũi đỏ phừng, cơ thể nóng hừng hực, hét ầm lên vì giận dữ.
"Thẩm Hạo Bác, sao anh lại vô liêm sỉ thế hả, anh..."
Thật sự là cô không nghĩ ra từ gì để mắng cả, mỗi lần mắng đều lặp đi lặp lại mấy câu, chẳng thể hết giận được.
Thẩm Hạo Bác thấy mắt cô đỏ hoe, uất ức nhìn mình thì lập tức dịu giọng dỗ dành: "A Dư..."
Mới nói hai chữ mà Phó Tư Dư đã giơ chân đá thẳng lên ngực anh, cú đá mạnh tới nỗi Thẩm Hạo Bác đổ thẳng xuống giường.
Cú đánh ban nãy thật sự khiến Phó Tư Dư giận tới không còn bình tĩnh, cô đá anh xuống rồi mà vẫn chưa hả giận, còn cầm cả gối đánh tới tấp.
"Anh đánh em, anh đánh em, tên khốn này."
Chiếc gối mềm mại đánh lên người vốn chẳng đau, song Thẩm Hạo Bác lại sợ cô đánh vào mặt anh, mai còn ra nước ngoài bàn dự án nữa. Mấy hôm nữa gặp nhiều người, mặt mà bị thương thì không ổn, thế là anh để cô đánh mấy cái rồi giữ cổ tay cô lại, ghì lên gối hôn cô dỗ dành.
"Được rồi bé cưng, anh sai rồi."
Phó Tư Dư đưa tay ra sau mông, căm giận: "Lưu manh, sau này anh còn làm vậy nữa thì ngủ thư phòng đi."
Thẩm Hạo Bác ôm cô nói: "Được được được, sau này nói sau nhé. Bé cưng buồn ngủ chưa, mau ngủ sớm chút, mai còn phải đưa anh ra sân bay sớm."
Đây là lời bù đắp của Phó Tư Dư khi không thể đi cùng anh ra nước ngoài, khi nào anh đi thì sẽ tiễn anh ra sân bay, khi nào anh về thì sẽ ra đón.
“Tiễn cái gì chứ, ai thèm tiễn anh? Anh đi sớm thế này còn làm em như thế này, mai em làm sao mà dậy nổi?”
Thẩm Hạo Bác vốn không trông mong cô có thể dậy sớm tiễn mình, anh nhắc chuyện đó chỉ để đổi chủ đề thôi. Nghe cô lươn lẹo không nhận trách nhiệm, anh cũng không lấy làm lạ, thuận theo cô nói: “Được rồi, không tiễn thì thôi, mai anh tự đi, không làm phiền em ngủ nữa.”
Lời anh nói như đang nhún nhường chịu thiệt, vì trước đó chính cô đề nghị tiễn anh, giờ lại lấy lý do không tiễn, như thể cô không giữ lời vậy.
Cô sụt sịt mũi, lẩm bẩm: “Sao lại tự đi được, em đã nói tiễn là phải tiễn. Mai nhất định phải gọi em dậy, không được lén lút đi, không thì sau này em tuyệt đối không thèm để ý anh nữa.”
Thẩm Hạo Bác giả vờ tội nghiệp thành công, khẽ mỉm cười: “Được, mai anh gọi em sớm, ngủ ngon nhé.”
Phó Tư Dư gật đầu ngoan ngoãn, nép vào lòng anh, không còn vẻ hung hãn đá người đánh người lúc nãy.
Thẩm Hạo Bác hôn nhẹ lên môi cô: “Bé cưng, ngủ ngon.”
Phó Tư Dư nhắm mắt, nhẹ nhàng đáp: "Ngủ ngon."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden