Chương 93
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 93

Hoàng thượng cứ chần chừ không quyết tâm khai chiến vì gã không có lòng tin, nếu không khai chiến còn có thể duy trì được hòa bình trên bề mặt, nhưng nếu thực sự đánh nhau rồi lại thua trận, e rằng ngai vàng của gã không còn.

Từ nhỏ gã đã biết mình không có duyên với ngôi vị Hoàng đế, mẫu thân là phi tử không được sủng ái, nhà ngoại thế yếu, phụ hoàng không ưa đứa con trai này, gã muốn đoạt được ngôi vị này chỉ có thể dùng thủ đoạn thâm độc.

Khi đoạt vị, những thủ đoạn thâm độc đó của gã còn có tác dụng nhưng nếu muốn thống trị một quốc gia, chỉ dựa vào thủ đoạn thâm độc thì không được. Đặc biệt là thiên tai liên miên, bá tánh gần như chết đói nhưng gã lại chẳng hề quan tâm đến sống chết của bá tánh, chỉ một lòng muốn đàn áp, điều này chỉ càng dẫn đến sự phản kháng.

Bên phía gã còn chưa kịp khai chiến với Hoắc Lệnh Chi thì đã xuất hiện một nhóm người khởi nghĩa, mặc dù nhanh chóng bị dẹp yên nhưng điều này vẫn giáng cho gã một đòn không nhỏ.

Gã sợ lỡ như gã khai chiến với Hoắc Lệnh Chi, đồng thời lại có phản tặc, e rằng không thể đối phó được cả hai bên.

Có đại thần kiến nghị nên tạm thời đình chiến, tốt nhất là không nên đánh nhau với Hoắc Lệnh Chi. Để Hoắc Lệnh Chi mở cổng thành cho hàng hóa của đất phong lưu thông ra ngoài, sau đó tiếp tục kiểm soát không cho quá nhiều bá tánh đi đến đất phong. Cứ nói là nếu chuyển hộ khẩu đến đất phong, hộ khẩu của họ sẽ bị hủy bỏ hoặc thẳng thừng là quan phủ địa phương sẽ kìm lại không cho chuyển đi, bá tánh qua đó sẽ thành người vô gia cư, xem còn ai dám mạo hiểm trở thành dân lưu vong mà chạy đến đất phong nữa.

Nhưng họ không ngờ rằng Lạc Tử Ninh đã sớm nghĩ đến điều này, Lạc Tử Ninh đã làm hộ khẩu chuyên biệt và làm thẻ căn cước, sổ hộ khẩu riêng cho những bá tánh đến đầu quân. Những người này sau khi đến đất phong đã có ý định an cư lập nghiệp ở đây cả đời, chỉ cần chủ nhân đất phong công nhận thân phận của họ, những chuyện khác không thành vấn đề.

Lạc Tử Ninh rảnh rỗi lại ra tường thành xem xét, muốn xem khi nào thì Hoàng thượng không nhịn được mà ra tay trước, sau đó họ sẽ một hơi tiến thẳng vào kinh thành.

Ai ngờ Hoàng thượng không những không ra tay mà rút binh, hơn nữa còn phái đại thần đến giảng hòa, nói Vương gia và Hoàng đế là huynh đệ ruột thịt, không nhất thiết phải làm mọi chuyện căng thẳng như vậy.

Lạc Tử Ninh nghĩ thầm, gã không đánh mà đang ép chúng ta phải ra tay trước.

Tuy nhiên, anh không đưa ra ý kiến gì, bề ngoài rất khách khí. Hoắc Lệnh Chi lại bảo vị đại thần đó về nói với Hoàng thượng đất phong của hắn quá nhỏ, không đủ chỗ ở nữa, phải sáp nhập thêm ba thành xung quanh vào đất phong của mình.

Hoắc Lệnh Chi còn nói, nếu Hoàng thượng không đồng ý, hắn cũng không làm khó Hoàng thượng, hắn sẽ tiếp tục đóng cổng thành tự bảo vệ mình.

Lời này làm vị đại thần kia sợ hãi, sau khi trở về lắp bắp thuật lại ý của Hoắc Lệnh Chi cho Hoàng thượng nghe.

Lời nói này lại khiến Hoàng thượng vô cùng tức giận, gã đường đường là Hoàng đế mà thật hèn mọn, không những không thể hồi cung, còn phải đề phòng tặc tử mưu phản, tên Hoắc Lệnh Chi này lại được đà lấn tới, vừa mở miệng là đòi ba thành trì.

Nhưng nếu bây giờ đánh nhau, gã cũng không có nhiều phần thắng. Trong dân gian đồn thổi Hoàng thượng danh không chính ngôn không thuận, tổ tiên không cho phép gã ở trong cung, phái ma quỷ đến làm loạn trong cung, mục đích là ép gã thoái vị.

Nếu bây giờ gã nhượng bộ, giao cho Hoắc Lệnh Chi ba thành, các Vương gia khác sẽ nghĩ sao? Liệu họ có đòi thêm vài thành nữa không?

Đúng lúc này, có vài đại thần nói với Hoàng thượng năm nay lại là một năm thiên tai, sắp đến mùa thu rồi. Lúc đó Hoắc Lệnh Chi sẽ mất mùa, nhất định phải mua lương thực bên ngoài, khi ấy triều đình sẽ bán lương thực cho Hoắc Lệnh Chi với giá cao.

Không những có thể bán lương thực với giá cao, mà còn có thể dùng chuyện lương thực để uy h**p Hoắc Lệnh Chi.

Bên họ tính toán rất kỹ, quả thực năm nay cả nước đều bị thiên tai, thu nhập lương thực ở đất phong của Hoắc Lệnh Chi đã giảm đi hơn một nửa.

Số lương thực này đừng nói là để nấu rượu, ngay cả cho người trong đất phong ăn cũng không đủ.

May mắn thay, Lạc Tử Ninh chuẩn bị từ lâu, mỗi năm đều tích trữ rất nhiều lương thực, số lương thực này không chỉ đủ để nấu rượu mà còn dư dả cho bá tánh trong đất phong dùng ba đến năm năm.

Thiên tai năm nay vừa được xác định, anh lập tức lấy lương thực dự trữ ra bán cho mọi người với giá chỉ bằng một nửa giá thị trường, các gia đình nghèo khó thì được phát miễn phí để mọi người có thể vượt qua năm này.

Các khu vực khác đều bị ảnh hưởng bởi thiên tai, có thêm rất nhiều nạn dân chạy trốn khắp nơi khiến đất nước vốn đã bất ổn càng thêm hỗn loạn.

Nhưng nhìn sang đất phong của Hoắc Lệnh Chi như không hề bị ảnh hưởng chút nào, bá tánh vẫn ăn uống bình thường, không ai cảm thấy đây lại là một năm thiên tai.

Trong thành là một bầu không khí yên bình, mọi người lục đục bắt đầu chuẩn bị đón Tết Nguyên Đán.

Lạc Tử Ninh thấy thời tiết mát mẻ thì rất vui: "Lại đến lúc ta được nghỉ ngơi rồi, mứt hồng khô năm ngoái làm khá ngon, năm nay ta bảo họ chuẩn bị nhiều hơn một chút, mùa đông năm nay ăn cho đã."

Anh vừa nói vừa nằm xuống chiếc ghế dựa mới làm, chiếc ghế dựa này được lót thêm đệm mềm mại, người nằm xuống là lún sâu vào, anh nằm đây là không muốn dậy nữa.

Anh cũng làm cho Hoắc Lệnh Chi một cái nhưng Hoắc Lệnh Chi không thích đệm mềm, chỉ dùng chiếc ghế làm bằng gỗ.

Hoắc Lệnh Chi nằm xuống chiếc ghế dựa bên cạnh anh hỏi: "Có muốn đi săn không?"

Lạc Tử Ninh suy nghĩ một chút, đó cũng là một trò tiêu khiển thú vị: "Không đi, lạnh quá, lỡ bị cóng tai thì sao. Huynh đi cùng nhóm huynh đệ đi, ta cứ ở trong nhà cho ấm."

Năm sau, bất kể Hoàng thượng có khai chiến hay không, họ cũng chuẩn bị sẵn sàng để đánh trận này. Anh không còn nhiều thời gian ở trong Vương phủ nữa, năm nay lại khai thác được than, anh muốn tranh thủ tận hưởng trước khi rời đi.

Dù vậy thì khi sắp phải rời đi, anh vẫn cảm thấy rất luyến tiếc, từng viên gạch, từng viên ngói của đất phong đều do anh giám sát xây dựng, anh nghĩ lỡ anh rời đi rồi nơi này bị hủy hoại thì sao?

Nghĩ đến đây, anh lại có ý tưởng mới: "Ta muốn tổ chức một kỳ thi, chuyên chọn lựa một số quan chức. Những người trước đây tuy nghe lời nhưng đa phần đều là người vô dụng, đặc biệt là vị Tri phủ kia, Huyện lệnh và các công chức lớn nhỏ khác, không phải tham quan thì cũng là người vô dụng hoặc là nhờ quan hệ. Nếu chúng ta đi rồi, chắc chắn bá tánh sẽ phải quay lại cuộc sống trước đây, cần phải thay thế hết không chừa một ai mới được."

Hoắc Lệnh Chi hoàn toàn đồng ý với ý tưởng của anh: "Có ý tưởng gì thì cứ làm, Bổn vương ủng hộ em, ta ra ngoài vài ngày, đi săn cùng với họ."

Chân của Hoắc Lệnh Chi gần như đã lành hẳn, hoạt bát hơn cả hồi Lễ hội thả Hoa đăng, cũng có thể cưỡi ngựa rồi, hiện tại quân doanh đều nghe theo sự chỉ huy của Hoắc Lệnh Chi.

Lạc Tử Ninh không hề biết gì về chuyện quân doanh, anh chưa bao giờ can thiệp. Tương tự, chuyện cai trị đất phong được giao hoàn toàn cho Lạc Tử Ninh, không phải Hoắc Lệnh Chi không biết cách cai trị mà là hắn chia quyền lực cho Lạc Tử Ninh, giao tất cả cho Lạc Tử Ninh quản lý.

Hắn đang dùng hành động thực tế để nói với tiểu Vương phi của mình rằng, bất cứ điều gì thuộc về hắn, hắn cũng sẽ chia một nửa cho Lạc Tử Ninh. Hiện tại là như vậy, sau này khi hắn nắm giữ thiên hạ, hắn cũng sẽ chia một nửa cho Lạc Tử Ninh, đây là sự an toàn mà hắn dành cho Lạc Tử Ninh.

Lạc Tử Ninh lập tức cho người dán đầy cáo thị khắp các phố lớn ngõ nhỏ, chỉ cần biết chữ đều có thể tham gia.

Số lượng quan chức được chọn lần này là vài chục người, có chức quan lớn nhỏ. Một phần mục đích anh chọn những quan chức này là để thay máu bộ máy quan lại của đất phong, phần khác là vì anh cần thêm người để phục vụ bá tánh trong thành.

Kỳ thi được ấn định vào mùa xuân năm sau, kỳ thi chia làm hai vòng. Vòng đầu tiên là sàng lọc những người có thể sử dụng được, sau khi sàng lọc những người này ra sẽ tập hợp lại để đi học, huấn luyện họ, để họ biết nội dung công việc của mình là phục vụ nhân dân và trung thành với Vương gia. Huấn luyện xong thì thi thêm một vòng nữa, rồi mới quyết định việc đi hay ở và chức vụ của họ.

Hơn nữa, kỳ thi này còn ghi chú thêm bất kể nam nhân hay nữ nhân đều có thể tham gia.

Trước đây quy tắc của thành là bất kể nam nhân hay nữ nhân có thể vào xưởng làm việc, mức lương như nhau, quy định này đã được thực hiện vài năm rồi. Bây giờ đưa ra quy định nam nhân hay nữ nhân đều có thể tham gia thi cử để làm quan, mọi người vẫn có thể chấp nhận.

Thứ nhất là đa phần người ở đây đều là người ngoại tỉnh, sau khi đến thì làm việc theo quy tắc của Vương gia và Vương phi. Ai dám không làm theo quy tắc, nhẹ thì bị đuổi khỏi đất phong, nặng thì bị Vương gia chém đầu. Thứ hai là việc nữ tử đi làm đã trở thành chuyện bình thường. Thứ ba là không có những lão thần phong kiến bên triều đình ngăn cản nên Vương phi nói gì thì là thế, không ai dám đưa ra ý kiến.

Hơn nữa, mấy năm nay mọi người cũng đã nhìn rõ tình hình, đi theo Vương phi là có thể sống những ngày tháng ấm no. Mặc dù họ sống trong thành nhưng cũng biết tình hình bên ngoài thành, biết bên ngoài có bao nhiêu nạn dân, dân tị nạn muốn vào thành của họ. Lúc này ai dám nói phản đối đề nghị nam nhân nữ nhân đều có thể thi cử của Vương phi, ai mà nói làm Vương phi không vui, rồi bị Vương phi đuổi ra khỏi thành thì họ sẽ trở thành nạn dân.

Sau khi thông báo này được công bố đã gây ra một làn sóng không nhỏ trong thành. Trước đây Lạc Tử Ninh mở các lớp học trong xưởng, cho công nhân học đọc, học viết nhưng thời gian học này đều vào ngày nghỉ, vì vậy không có nhiều người thực sự đi học.

Mặc dù những người đầu tiên học đọc, học viết ở lò gạch được thăng tiến nhưng cuộc sống của mọi người đều khá tốt, không cảm thấy khác trước mấy. Vì vậy, mọi người không những không ghen tị với những người học đọc, học viết mà còn cười nhạo họ cố gắng như vậy để làm gì.

Bây giờ thông báo này được ban bố, công nhân trong xưởng biết chỉ cần biết đọc, biết viết là có thể tham gia thi cử, có thể làm quan, ai ai cũng hối hận. Tại sao lúc trước không đi học, bây giờ họ không biết một chữ nào, ngay cả tên mình cũng không biết viết sao tham gia thi cử, chỉ có thể nhìn những người bị họ chế giễu vì cố gắng học hành có được vận may này.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10