Chương 92
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn

Để thuận tiện cho động tác, Lương Cẩm Mặc ghé sát lại gần, tay cách lớp khăn bông xoa nhẹ mái tóc ướt.

Bên tai vang lên tiếng sột soạt, Hứa Chi hơi cúi đầu, rũ mắt xuống, gò má nóng ran.

Nghi ngờ thì nghi ngờ nhưng chuyện thích một người... vẫn là không thể kiểm soát được. Mỗi khi anh đến gần, sự rung động trong lòng cô lại khó kìm nén.

Lương Cẩm Mặc giúp cô lau tóc gần khô rồi nói: “Lát nữa sấy qua một chút, không thì sẽ bị cảm lạnh đó.”

Hứa Chi “vâng” một tiếng.

Khăn bông vẫn trùm trên đầu cô, Lương Cẩm Mặc cảm thấy bộ dạng này của cô quả thực giống con chim cút.

Anh cầm tập tài liệu trên bàn trà đặt trước mặt cô.

“Thực ra mấy chục triệu không khó khăn như em nghĩ đâu, thời gian đi học tôi có chút tiền tiết kiệm.” Anh trầm giọng nói:

“Trong tay tôi cũng có vài bằng sáng chế phần mềm, vốn dĩ để ở một số công ty nước ngoài cho đại lý vận hành, bây giờ có thể chuyển nhượng trực tiếp. Tôi tính rồi, chỗ này được khoảng hơn sáu mươi triệu. Nếu chưa đủ thì số tiền vay mượn tôi cũng có thể trả hết trong vài năm tới.”

Hứa Chi sững sờ.

Tài liệu trải ra trước mặt, có giấy chứng nhận quyền sở hữu bằng sáng chế, hợp đồng vận hành đại lý còn có thẻ ngân hàng.

Giọng điệu Lương Cẩm Mặc trở nên trịnh trọng hơn: “Nợ nần tôi sẽ một mình gánh vác, không để em phải chịu khổ đâu.”

Hứa Chi cảm thấy từ sáng đến giờ, cô liên tục phải chịu đựng đủ loại chấn động.

Lương Cẩm Mặc mới lớn hơn cô ba tuổi thôi mà...

Cô kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

“Vốn dĩ tôi định thuyết phục bố em đổi kênh tiếp thị, biết đâu còn có thể cứu vãn công ty nhà em theo con đường bình thường, nhưng...” Lương Cẩm Mặc cau mày:

“Bây giờ xem ra độ khó quá lớn, thời gian cũng lâu. Nếu bố em cố chấp bảo thủ, mẹ em muốn tự bảo vệ mình, có lẽ ly hôn là lựa chọn tốt nhất.”

“Nhưng mà...” Hứa Chi muốn nói gì đó nhưng đầu óc trống rỗng.

Lương Cẩm Mặc nghiêng đầu nhìn cô: “Không có gì là không gánh vác nổi, số tiền này đối với tôi không quan trọng đến thế.”

Hứa Chi cắn môi nhìn anh, trong mắt tràn đầy sự luống cuống, luôn cảm thấy mình không xứng.

Cô chưa làm được gì nhiều cho anh, bây giờ mớ hỗn độn của nhà cô lại muốn vét sạch tiền tiết kiệm của anh còn muốn tiêu trước tương lai của anh. Chuyện này sao cũng thấy không hợp lý, tại sao anh lại đối xử với cô như vậy?

Chưa từng có ai đối xử với cô như thế, dường như vì cô mà có thể hy sinh tất cả.

“Đừng cắn nữa...” Lương Cẩm Mặc giơ tay lên, ngón tay chạm vào môi cô, nhẹ nhàng x** n*n.

“Bây giờ chuyện của em cũng là chuyện của tôi, dùng tiền mà giải quyết được đã là kết quả tốt nhất rồi.” Môi anh mấp máy, có những lời muốn nói lại thôi.

Hứa Chi luôn lựa chọn người khác.

Cô sẽ lén lút đưa đèn pin cho anh nhưng khi gặp lại cô đi bên cạnh Lương Mục Chi, không nhìn anh lấy một cái.

Cô đưa thuốc và nước cho anh khi anh sốt nhưng Lương Mục Chi gọi một cú điện thoại đến, cô liền đuổi anh đi.

Đến tận hôm nay, anh đã không còn nhớ nổi ngày hôm đó mình đã bước ra khỏi khu biệt thự như thế nào. Chỉ nhớ ý nghĩ cứ lởn vởn trong đầu khi đó - đã muốn đuổi anh đi, tại sao lại còn đưa thuốc cho anh?

Cô luôn như vậy, có lẽ trong lòng thấy áy náy với anh nhưng vĩnh viễn để ý ánh mắt người khác hơn.

Bấy lâu nay, anh đã trải qua quá nhiều rồi, Cao Oánh cũng như vậy.

Anh chưa bao giờ được ai kiên định lựa chọn.

Bây giờ Triệu Niệm Xảo gặp nạn, anh biết cô lại dao động rồi.

Nếu tiền có thể giải quyết mọi vấn đề, vậy thì anh chỉ cần giải quyết vấn đề tiền bạc, có tiền là có thể giữ được cô.

Có tiền là có thể khiến cô bớt phiền lòng.

Anh nghiêng người lại gần, cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán trơn bóng của cô.

Suy nghĩ của Hứa Chi rối bời, nhất thời không phản ứng kịp, bị hôn rồi mới bất ngờ ngước mắt lên, rơi vào đôi mắt đen thẫm của người đàn ông.

Tim cô đập thình thịch, ánh mắt cũng dao động.

“Em nghe thấy rồi, đúng không.” Anh nói.

Hứa Chi ngẩn ra: “Cái gì ạ?”

“Cuộc nói chuyện giữa tôi và Chu Hách.”

Hứa Chi im lặng.

“Vốn dĩ tôi cũng không định giấu em mãi.” Anh nói: “Tôi vào Lương thị, đúng là có mục đích khác, không định làm công cho Lương Chính Quốc cả đời.”

Trước đây, trước mặt cô, ít nhất anh cũng gọi Lương Chính Quốc một tiếng “bố tôi”, bây giờ đã gọi thẳng tên.

Sự khác biệt này quá rõ ràng.

Hứa Chi hơi hoảng, anh định thú nhận sao? Nhưng sự thú nhận này, thực sự không phải vì cô tình cờ nghe được những lời đó sao?

Lương Cẩm Mặc lại nói:

“Tôi biết trước đây quan hệ giữa em và Lương Chính Quốc, Phó Uyển Văn còn cả ông cụ đều không tệ, với Lương Mục Chi càng là thanh mai trúc mã. Nhưng lần này, tôi hy vọng em chọn tôi. Những gì nhà họ Lương có thể làm cho em, tôi cũng sẽ nghĩ cách làm được.”

Tim Hứa Chi như bị ai đấm một cái. Thực ra anh cũng hiểu, chuyện này chỉ cần cô biết là có khả năng cô sẽ đi nhắc nhở người nhà họ Lương để họ đề phòng anh hơn một chút.

Dù sao xét về giao tình, thời gian cô tiếp xúc với người nhà họ Lương lâu hơn nhiều.

Vị trí của cô thực sự rất khó xử.

Tại sao cứ bắt cô phải lựa chọn, cô hoàn toàn không biết phải chọn thế nào. Cả ngày hôm nay cô cứ suy nghĩ mãi, nghĩ đến đau cả đầu mà vẫn không có kết quả.

Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo bắt cô chọn, Lương Cẩm Mặc và người nhà họ Lương cũng bắt cô chọn.

Cô sắp không chịu nổi nữa rồi.

Cô hoảng loạn quay mặt đi: “Em... em không biết, em chưa nghĩ xong.”

Nếu không quay về đính hôn với Lương Mục Chi, cô chắc chắn sẽ đắc tội với nhà họ Lương cũng không thể nhắc nhở họ điều gì. Nhưng nếu cô vì Triệu Niệm Xảo mà quay về, cô sẽ trở thành con dâu tương lai của nhà họ Lương.

Sự thay đổi lập trường, thực ra chỉ trong một ý nghĩ.

Lương Cẩm Mặc không ép cô nữa, đêm đó, hai người ngủ riêng phòng.

Hứa Chi mất ngủ.

Lương Cẩm Mặc là người sống nội tâm, phần lớn thời gian đều giấu kín cảm xúc, việc anh thẳng thắn bày tỏ hy vọng cô chọn anh thực sự rất hiếm thấy.

Nhưng có lẽ là vì anh không muốn bị cô tiết lộ kế hoạch của mình. Nên anh sẽ dốc hết tất cả để giữ cô lại.

Hứa Chi cảm thấy mình giống như người nghi ngờ hàng xóm trộm rìu, bây giờ cô cứ không ngừng suy đoán mọi lời nói và hành động của Lương Cẩm Mặc, sau đó đưa ra kết luận là anh có ý đồ khác.

Nhưng... suy cho cùng, sự không tin tưởng của cô đối với anh bắt nguồn từ sự chột dạ của chính cô.

Nếu cô chưa từng làm tổn thương anh thì cô đã không cần phải sợ hãi. Nhưng trớ trêu thay, nếu cô không làm những chuyện thất đức đó, liệu anh có thực sự tiếp cận cô không?

Đây quả là một câu hỏi không có lời giải, cô quá hoang mang, mò lấy điện thoại nhắn tin WeChat cho Dương Tuyết.

Hứa Chi: [Hỏi cậu một việc.]

Dương Tuyết: [Việc gì?]

Hứa Chi: [Tớ có một người bạn... hồi tiểu học cô ấy từng bắt nạt người khác, cậu nghĩ người bị bắt nạt có tha thứ cho cô ấy không?]

Dương Tuyết: [Tớ vừa định bảo sao cậu lại “có người bạn”, nhưng nếu là bắt nạt người khác thì chắc chắn cậu không có gan đó rồi.]

[Sao cậu lại có người bạn kiểu này, tiểu học đã làm chị đại rồi à? Còn là bạn cậu nữa? Đừng nhặt bạn trong thùng rác được không?]

Hứa Chi như bị kim châm, nhìn chằm chằm vào câu cuối cùng, mắt hơi đau.

Dương Tuyết: [Tha thứ cái rắm, có những người từ bé đã là cặn bã, loại người này lớn lên cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.]

[Người bị bắt nạt làm sai cái gì, bị bắt nạt rồi còn phải nói chuyện tha thứ. Theo tớ thì cả đời không gặp lại đã là tốt lắm rồi, ai mà dám bắt nạt tớ, tớ nhất định sẽ trả thù lại, chống nạnh.JPG]

Hứa Chi gõ chữ, muốn nói người bạn này lúc đó cũng có nỗi khổ tâm nhưng gõ một đoạn dài rồi lại xóa hết.

Đúng là “có người bạn”, cô chính là người bạn trong thùng rác đó.

Hơn nữa những việc quá đáng cô làm với Lương Cẩm Mặc đâu chỉ có mỗi chuyện này.

Bây giờ muốn tẩy trắng cho bản thân nhưng có tẩy được không? Sự nhu nhược của cô chính là nguyên tội.

Cô úp điện thoại xuống bên gối, không muốn nhìn nữa.

Cô cũng cảm thấy mình giống rác rưởi.

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn Chương 2: Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết Chương 3: Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng Chương 4: Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh Chương 5: Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô Chương 6: Chương 6: Hóa ra là bạn bè à Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm Chương 9: Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh Chương 10: Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này Chương 13: Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” Chương 14: Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy Chương 15: Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm Chương 16: Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan Chương 17: Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được Chương 18: Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi Chương 19: Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa Chương 20: Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! Chương 21: Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? Chương 22: Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? Chương 23: Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” Chương 24: Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn Chương 25: Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. Chương 26: Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. Chương 27: Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô Chương 28: Chương 28: Con không được phụ bạc con bé Chương 29: Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra Chương 30: Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa Chương 31: Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng Chương 32: Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi Chương 33: Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” Chương 34: Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh Chương 35: Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông Chương 36: Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi Chương 37: Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả Chương 38: Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán Chương 39: Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? Chương 40: Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi Chương 41: Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô Chương 42: Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc Chương 43: Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” Chương 44: Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” Chương 45: Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc Chương 46: Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi Chương 47: Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô Chương 48: Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô Chương 49: Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” Chương 50: Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt Chương 51: Chương 51: “Tôi có thể đợi nhưng em không thể chỉ biết chạy trốn” Chương 52: Chương 52: “Ai đánh?” Chương 53: Chương 53: Cô thế mà lại cảm thấy một tia khoái trá Chương 54: Chương 54: Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh Chương 55: Chương 55: Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô Chương 56: Chương 56: Tháng này hai đứa đính hôn đi Chương 57: Chương 57: Lúc hôn cô, anh chẳng có chút phong độ quý ông nào... Chương 58: Chương 58: Anh lại hôn lên má cô Chương 59: Chương 59: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.” Chương 60: Chương 60: Cô cảm nhận rõ ràng sự rung động của chính mình Chương 61: Chương 61: Cháu không được ở bên người khác, cháu phải kết hôn với Mục Chi Chương 62: Chương 62: Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị hắn chà đạp dưới chân Chương 63: Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng Chương 64: Chương 64: Đây là lần đầu tiên anh gọi cô là “Chi Tử” Chương 65: Chương 65: Hắn ép cô vào tường Chương 66: Chương 66: Cô cúi đầu, cứ thế chui vào lòng người đàn ông Chương 67: Chương 67: Lại bị hôn rồi... Chương 68: Chương 68: Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tất cả vì anh Chương 69: Chương 69: Mày thích Lương Cẩm Mặc à? Chương 70: Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc Chương 71: Chương 71: Đứng trước mặt Lương Cẩm Mặc, dường như cô rất khó che giấu sự yếu đuối của mình Chương 72: Chương 72: “Anh Cẩm Mặc, anh... có sẵn lòng cho em thời gian không?” Chương 73: Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh Chương 74: Chương 74: Nụ hôn này quá mãnh liệt Chương 75: Chương 75: “Em không thấy thế này kích thích hơn sao?” Chương 76: Chương 76: “Hai người xác định quan hệ rồi à?” Chương 77: Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.” Chương 78: Chương 78: Bị người mình thích hôn một cái là mềm nhũn như nước Chương 79: Chương 79: Anh nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm bà ấy có thể bình phục hay không.” Chương 80: Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?” Chương 81: Chương 81: Ở bên cô, anh luôn tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn Chương 82: Chương 82: Cô lấy hết dũng khí đưa tay ra, ôm lấy anh Chương 83: Chương 83: Trên người anh còn vương hơi nước, nửa thân trên ở trần Chương 84: Chương 84: Cô ngẩng mặt lên, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại Chương 85: Chương 85: Anh nâng cô lên, muốn khảm người vào trong cơ thể mình Chương 86: Chương 86: Cô thà bị thương cũng không chịu đính hôn với hắn Chương 87: Chương 87: Hứa Chi không kịp phòng bị, va vào người hắn Chương 88: Chương 88: Anh nói có cô ở bên là tốt rồi, điều này cũng là giả sao? Chương 89: Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao? Chương 90: Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm? Chương 91: Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô Chương 92: Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn