Chương 92
Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 92

Đừng nói là Thời Duyệt ngẩn người, mà fans trong livestream cũng đang phát cuồng.

[Ai vậy, thật giàu có quá đi!]

[Tôi chết mất, chỉ mới hai phút đã tiêu tốn mấy vạn rồi!]

[Ah ah ah, nhìn vị trí số một! Là thầy Phó!!]

[?!!!]

[Thầy Phó?! Đây là đang chủ động phát đường sao?]

Đúng vậy, đây chính là đang chủ động phát đường, muốn chứng minh rằng mối quan hệ giữa anh và Thời Duyệt là tốt nhất, không cho thằng em họ của mình chen vào.

Trong khoảnh khắc này, Thời Duyệt kỳ lạ lại nhận ra cách nghĩ của Phó Du. Chỉ trong lúc cậu đang ngẩn người, thì người đàn ông phá của nhà cậu lại gửi thêm hai chiếc du thuyền.

Điều này khiến Thời Duyệt đau lòng, cũng chẳng màng đến việc đang livestream, cậu hô lên: “Anh họ Phó, đừng gửi nữa, phải chia phần đó!”

Trong vườn, Phó Du đang định tiếp tục gửi du thuyền thì tay bất ngờ run lên, lại gửi một chiếc. Hắn lập tức cảm thấy đầu mình tê dại, trời ơi, bạn nhỏ vừa mới bảo đừng gửi, hành động này chẳng khác nào cầm đuốc đứng bên cạnh quả bom!

Anh vội vàng gửi một bình luận: [Cái cuối cùng thôi, không gửi nữa!]

Thời Duyệt nhíu chặt mày mới thả lỏng, từ từ nói: “Sau này đừng gửi quà trong livestream nữa nhé, hả? Nền tảng sẽ lấy phần trăm, không có lợi đâu.”

Fans thì vẫn ổn, không gửi quà lớn. Nếu họ muốn gửi quà to hay nhiều, Thời Duyệt chắc chắn sẽ ngăn lại. Còn về Phạm Tinh Dương….. cậu ta chỉ là để trêu đùa hố cậu, chỉ khi này mới nhiệt tình gửi chút tiền.

Phó Du thì không được, đó là người yêu của cậu! Hai người họ là một thể, kinh tế cũng là một thể! Tiền của anh chính là tiền của Thời Duyệt và ngược lại. Nếu anh họ Phó coi tiền như rác thì hẳng khác nào Thời Duyệt coi tiền như rác!

Mà nếu lần này không ngăn lại, với tính cách của anh họ Phó, không chừng sau này còn tiếp tục gửi, vậy thì thiệt hại lớn lắm.

Cậu dùng giọng nhẹ nhàng nói nhỏ: “Nếu thật sự muốn gửi thì chuyển khoản cho em đi, nha! Đừng để người trung gian kiếm chênh lệch, được không?”

Phó Du trong vườn đã nhịn cười và trả lời: [Được.]

Thời Duyệt lúc này mới hài lòng cười.

Còn bên kia, Phạm Tinh Dương đang xem livestream thì trong đầu toàn dấu hỏi. Nhịn mãi không được, cuối cùng gửi một tin nhắn cho Thời Duyệt: [Cậu thật là cẩu!]

Thời Duyệt chọn cách bỏ qua, trực tiếp nhảy qua và chuẩn bị nói chuyện với fans. Nhìn kỹ bình luận, cậu mới phát hiện fans đã hoàn toàn phấn khích.

[Ah ah ah, CP Du Duyệt chính là YYDS! Nhà người ta toàn phải tự tìm đường, còn nhà mình thì được đút đường tận miệng.]

[Không chỉ thế, sau khi đút xong còn phải hỏi: Đủ chưa, con yêu? Hahaha]

[Đôi này thật quá thật QWQ, ôi, CP Hoa Hồng của tôi đã hoàn toàn BE rồi.]

[Phạm Tinh Dương: Cậu có biết lễ phép không? Haha]

[Đừng đút nữa, tôi sắp nổ rồi!]

Thời Duyệt đọc mà cười mãi, có chút hối hận vì đã livestream, nếu không cậu thật sự muốn cười to vài tiếng.

Cậu ho nhẹ hai tiếng, cố gắng che giấu sự thích thú, nhìn vào camera một cách nghiêm túc: “Được rồi, chúng ta hãy nói về chuyện nghiêm túc nhé. Các bạn có điều gì muốn tương tác với tôi không?”

Trên bình luận có nhiều fans đang hỏi cậu và Phó Du có phải là thật không, Thời Duyệt chọn cách làm ngơ, đọc một số bình luận không liên quan.

“Gần đây có chuyện gì phiền lòng không?” Đọc xong bình luận, Thời Duyệt không cần suy nghĩ: “Có đấy, ba tôi hình như vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định bắt tôi trở về thừa kế tài sản.”

[Haha, tôi cũng muốn có phiền lòng kiểu này QWQ]

[Tiểu thuyết trở thành hiện thực!]

[Tôi ghen tị quá, ah ah ah Tiểu Duyệt, cậu còn thiếu chị em không?]

[Chồng nhìn em đi, em có thể sinh bốn đứa, không lo không ai thừa kế tài sản!]

[Em, em, em, em có thể sinh đôi!]

….. Thấy những bình luận này, môi Phó Du từ từ hạ xuống.

Thời Duyệt thì lại cười vui vẻ: “Dù các bạn có sinh cả một đội bóng thì tôi cũng không cần đâu!”

Người mà cậu muốn, không thể sinh con. Nhưng cũng đúng thôi, cậu cũng không thích trẻ con lắm.

Môi của Phó Du lại từ từ nhếch lên.

Thời Duyệt tiếp tục đọc một bình luận khác: “Có thể nhảy một điệu cho chúng tôi không? Kiểu như cậu và Phạm Tinh Dương nhảy trên sân khấu ấy.”

“Chắc không được.” Thời Duyệt vô thức sờ lưng, chỗ ấy vẫn còn hơi đau. Cậu nói: “Phòng khách không đủ chỗ, hay tôi hát cho các bạn nghe nhé?”

Chiếc cốc trà mà Phó Du sắp đưa lên miệng bỗng dừng lại giữa không trung, fans trong livestream cũng bắt đầu không bình tĩnh.

[Đừng mà, đừng mở miệng!]

[Ah ah ah, cầu xin đừng!]

[Hát đi, không sao đâu, tôi chỉ cần để điện thoại im lặng là được.]

Thời Duyệt hừ một tiếng, bất mãn nói: “Mọi người không tin tưởng tôi chút nào sao? Tôi và Phạm Tinh Dương thân thiết như vậy, còn sống chung với anh họ Phó, liệu tôi có thể không học hỏi từ họ sao?!”

Phó Du vội vàng đặt cốc trà xuống và gửi một bình luận: [Làm rõ, hiện tại tôi chưa nhận ai làm học trò.]

Phạm Tinh Dương, cái kẻ đang theo dõi cũng nhanh chóng theo sau: [Tôi cũng không nhận!]

Thời Duyệt: “…..” Trong lòng đã bắt đầu nghĩ xem cần mang gì khi bỏ nhà ra đi.

[Haha, thầy Phó suy nghĩ: Suýt chút nữa thì danh tiếng bị hủy hoại.]

[Tôi cười chết mất, các bạn quá tuyệt vời.]

[Xem ra thầy Phó và Phạm Tinh Dương đã chịu không ít tổn thương rồi, ha ha ha.]

….. Nhìn thấy màn hình đầy bình luận, Thời Duyệt ước gì có thể dừng livestream ngay lập tức.

Nhưng cậu đã lâu không hoạt động trong giới, fans khó khăn lắm mới bắt được cậu, họ nhiệt tình đến mức không thể tưởng. Đối diện với những người đơn thuần yêu thích và ủng hộ mình, Thời Duyệt cảm thấy ấm lòng nên đã tương tác với họ khá lâu.

Cùng lúc đó, ở một ngôi làng xa xôi, ba Thời đang cầm chiếc lồng chim mới mua, dẫn theo chú vẹt mới mua đi dạo, định tìm vài người bạn cũ để chơi cờ. Khi đi ngang qua nhà dì Lý thì bị cô con gái của dì gọi lại.

Cô bé mười mấy tuổi cầm điện thoại, đôi mắt sáng rực nhìn về phía ba Thời: “Chú Thời, anh Tiểu Duyệt đang livestream, sao chú không xem?”

Ba Thời không quan tâm đến sự nghiệp của con trai trong giới giải trí, nếu có chuyện lớn hay xấu, chắc chắn sẽ có người báo cho ông. Những chuyện nhỏ hay tốt, ông thì không bao giờ bận tâm. Nghe cô bé nói vậy, ông chỉ cười: “Thằng nhóc đó chú đã xem hai mươi mốt năm rồi, xem chán rồi.”

Dù nói vậy nhưng mắt ông vẫn không khỏi liếc về màn hình điện thoại của cô bé. Ừm, hình như con trai có vẻ gầy đi một chút?

Cô bé tự nhiên nhận ra sự không thật lòng của ba Thời, cười thầm một chút rồi lại đưa điện thoại gần hơn: “Vậy cho phép cháu hỏi chú một câu nhé?”

Ba Thời gật đầu: “Cứ hỏi đi.”

Cô bé liền nói: “Thầy Phó, Phó Du, thầy ấy và anh Tiểu Duyệt có thật sự là một đôi không ạ?”

Ba Thời chỉ cảm thấy đây là một câu chuyện hài hước: “Sao cháu lại hỏi như vậy?”

“Không phải sao ạ?” Cô bé nhíu mày, “Họ sống chung mà…. và cả…. họ rất thân thiết, rất ngọt ngào.”

“Chú Thời, chú biết đấy, miệng cháu luôn kín lắm. Chú nói thật cho cháu đi, nếu không cháu không dám khẳng định họ là một cặp đâu. Cháu đảm bảo, cháu sẽ không nói ra ngoài đâu!”

Ba Thời mím môi, sống chung ư? Con trai ông chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.

Ông trả lời không đi vào trọng tâm, hỏi cô bé: “Livestream xem ở đâu vậy?”

Cô bé thấy ông có vẻ không biết, liền lo lắng, tự hỏi liệu mình có phải không nên hỏi chú Thời câu này không?

Cô không dám hỏi tiếp, dạy ba Thời cách tải ứng dụng livestream và cách tìm xem. Sau đó cô nghĩ rằng nếu mình đã làm hỏng việc thì cần tìm cách chuyển hướng sự chú ý của ông.

Vì vậy, cô bé thoát khỏi livestream, mở WeChat và cho ba Thời xem một video: “Chú Thời, đây là video mà anh Tiểu Duyệt và họ quay ở đây cách đây vài hôm, rất thú vị, chú xem đi.”

Ba Thời chỉ nhìn qua một cái, rồi hỏi: “Video này đã lan truyền ra ngoài chưa?”

Cô bé lắc đầu: “Chưa, chỉ lan truyền trong làng thôi. Chú biết đấy, bọn cháu không bao giờ phát tán video hay tin đồn có thể gây hại cho hình ảnh của anh Tiểu Duyệt.”

Nghe vậy, ba Thời lập tức quyết định: “Đưa lên mạng đi.”

“Á?” Cô bé ngơ ngác nhìn ông, có vẻ không hiểu lắm.

“Đưa lên đi, ừ.” Ba Thời nhẹ nhàng vỗ vai cô.

Cô bé mơ hồ “ồ” một tiếng, trước sự nhìn chằm chằm của ba Thời, run tay đưa video lên Weibo.

“Hả, cháu làm vậy không được, cháu phải @ anh Tiểu Duyệt của cháu, còn phải thêm cái gì nhỉ, thêm tag chủ đề nữa.” Ba Thời rất hiểu biết chỉ dẫn.

Cô bé kinh ngạc với mức độ hiểu biết của ông về những thao tác này, mím môi, vẫn lo lắng làm theo. Anh Tiểu Duyệt à, anh đừng trách em, không phải em muốn làm hại anh mà là ba anh bảo em làm đấy!

Nhìn thấy cô bé hoàn thành việc đăng video, ba Thời mới hài lòng cười, cầm lồng chim và điện thoại chậm rãi về nhà, chuẩn bị xem con trai livestream cái gì.

Bên này, vừa mới nói chuyện với fans xong, Thời Duyệt vừa tắt livestream thì điện thoại nhận được cuộc gọi video WeChat, là Trần Thư Ngữ.

Cậu tiếp máy, hỏi: “Chị Trần, có chuyện gì không? Có phải em đã nói sai điều gì trong livestream không?”

Trần Thư Ngữ có vẻ khó xử, sau một hồi mới thốt ra được một câu: “Tiểu Duyệt, em lên hot search mà còn có thể quái dị hơn không?”

Thời Duyệt ngơ ngác: “Hình như em cũng không làm gì trong livestream mà?”

Trần Thư Ngữ thở dài: “Thôi, chị cũng lười giải thích với em. Em tự xem hot search đi, đứng ở vị trí số một đấy.”

Nói xong, Trần Thư Ngữ cúp máy. Thời Duyệt chỉ biết ngẩn ngơ, tự mở Weibo lên xem.

Khi vừa mở hot search, thấy tên mình đúng là đứng đầu nhưng không phải vì livestream mà vì một tiêu đề kỳ lạ: Thời Duyệt và Phó Du bị truy sát.

Cậu giật mình, vội vàng click vào xem.

Trên đầu chủ đề, có một ID quen thuộc mang tên ‘Một Bông Hoa Nhỏ Trong Làng’ đăng video, không chỉ có cái tiêu đề kỳ lạ này mà còn @ Thời Duyệt. Nhưng vì không phải là bạn bè nên bên phía Thời Duyệt không thấy thông báo.

Cậu mở video lên và ngay lập tức thấy cảnh cô Phúc trong làng, vẻ mặt dữ dằn, dẫn theo ba con ngỗng hung dữ đang lao theo Thời Duyệt và Phó Du.

Trong video, Thời Duyệt đang cắm đầu chạy với chiếc vali trên tay, còn Phó Du thì theo sau, cô Phúc và đàn ngỗng thì chạy phía sau đuổi theo.

Thật sự là một màn truy sát.

Thời Duyệt: “…………”

Bị cô Phúc và đàn ngỗng đuổi chạy thục mạng như vậy….

Có lẽ đây chính là cái gọi là hiện trường chết chóc?!

Ah, không biết anh họ Phó nhìn thấy video này sẽ nghĩ gì: Tại sao cậu lại làm mất mặt, còn kéo tôi vào cùng mất mặt?!

Nhưng ngay khi cậu nghĩ vậy, Weibo thông báo có bạn bè @ cậu.

[Phạm Tinh Dương V: @Có tiền là vui sướng, Tại sao cậu làm chuyện mất mặt mà còn kéo cả anh họ tôi vào?!]

Thời Duyệt động tay, mặt không biểu cảm trả lời: [Đó gọi là có khó khăn cùng chịu!]

________________________________________________________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Thời Duyệt: Đúng là tình yêu thật sự.

Phó Du: Bị hại danh dự.

Ba Thời: Sống chung mà không nói với ông đây? Tốt lắm, lên làm trò cười cho mọi người đi!

________________________________________________________________________________

Còn 6 chương…..

(╬▔皿▔)╯
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (103)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: 2: Đạo Diễn Trình Ngốc Nghếch Chương 3: Chương 3: 3: Bớt Nói Lại Thì Đẹp Nhức Nách Rồi Chương 4: Chương 4: 4: Thời Tiểu Duyệt Tự Biết Thân Biết Phận Chương 5: Chương 5: 5: Ký Hợp Đồng Với Thùng Cơm! Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: 7: Đạo Diễn! Em Muốn Nghỉ Việc!!quot; Chương 8: Chương 8: 8: Ngài Thời Bắt Cóc Đạo Diễn Để Lấy Tiền Chương 9: Chương 9: 9: Phiền Anh Cắt Đoạn Này Ra Nhé Chương 10: Chương 10: 10: Mới Có Sáu Bảy Năm Thôi À Chương 11: Chương 11: 11: Ông Vua Nhảy Quảng Trường Chương 12: Chương 12: 12: Sát Thương Tuy Không Cao Nhưng Lại Vô Cùng Chí Mạng Chương 13: Chương 13: 13: Một Chương Trình Với Khát Vọng Sinh Tồn Mãnh Liệt Chương 14: Chương 14: 14: Đạo Diễn Đáng Thương Quá Khà Khà Khà Chương 15: Chương 15: 15: Ừm Muốn Đưa Tiền Cho Thời Tiểu Duyệt Chương 16: Chương 16: 16: Chị Có Chắc Là Cậu Ta Đang Không Mời Em Tới Gây Sự Quậy Phá Chứ Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa! Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: "Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!" Chương 21: Chương 21: Cho tớ địa chỉ của tất cả các bệnh viện tâm thần trong thành phố S đi! Chương 22: Chương 22: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết! Chương 23: Chương 23: "Là mối quan hệ cha con!" Chương 24: Chương 24: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó Chương 25.1: Chương 25-1 Chương 25.2: Chương 25-2 Chương 26: Chương 26 Chương 26.2: Chương 26-2 Chương 27: Chương 27 Chương 27.2: Chương 27-2 Chương 28: Chương 28: Ông đây gay mất! Chương 29: Chương 29: Đủ nếp đủ tẻ! Chương 30: Chương 30: Chơi rất vui, chơi xỏ đạo diễn cũng rất vui Chương 31: Chương 31: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng? Chương 32: Chương 32: Không ăn ngỗng hầm đâu nhé Chương 33: Chương 33: Hành động của Thái Tử thì có liên quan gì đến Thời Duyệt chứ? Chương 33.2: Chương 33-2: Ngoại truyện: Thời Duyệt và chó vàng hàng xóm Chương 34: Chương 34: Trần đời chưa có ai đưa ra yêu cầu như vậy luôn đó Chương 35: Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ Chương 36: Chương 36: Đáng yêu quá rồi Chương 37: Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền? Chương 38: Chương 38: Anh vừa mới ăn xong, còn chưa rửa tay Chương 39: Chương 39: Tôi thật sự rất giàu Chương 40: Chương 40: Dạy bằng cách bóp cổ ấn bụng Chương 41: Chương 41 Chương 41.1: Chương 41-1 Chương 42: Chương 42: Tui còn muốn tìm bạn đời Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99