Chương 91
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 91: Cắn răng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tô Ý Nhiên nhớ lúc cậu và anh Đình học cấp ba đã từng vô tình gặp được một con mèo con lưu lạc, con mèo giống cục lông nhỏ màu vàng, còn quấn quýt cọ bắp chân của cậu, vừa đáng thương vừa đáng yêu, rất quấn người.

Cậu vừa thấy đã thích, cậu và anh Đình cho mèo con ăn hai ngày, được ba mẹ đồng ý liền ôm con mèo nhỏ về nhà nuôi.

Bởi vì mèo giống cục lông nên họ gọi nó là "Cục lông", mỗi ngày Tô Ý Nhiên tan học về nhà đều vội vàng muốn ôm cục lông một lúc. Cục lông cũng rất thân với cậu, chỉ cần nhìn thấy cậu là sẽ vây quanh cậu, kêu meo meo muốn vuốt. Mỗi ngày cậu ôm cục lông mềm mại, quả thực không nỡ buông tay. (Truyện chỉ được đăng tải trên W.a.t.t.p.a.d yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Nhưng nuôi cục lông được mấy ngày anh Đình liền ngã bệnh, không ngừng hắt xì, ho khan, hơn nữa trên người còn nổi mẩn đỏ lên, Tô Ý Nhiên thế mới biết anh Đình dị ứng lông mèo.

Trong nhà có người dị ứng lông mèo, không thể nuôi cục lông tiếp, Tô Ý Nhiên đặt sức khỏe của anh Đình lên đầu, bàn bạc với ba mẹ, quyết định tìm cho cục lông người chủ mới rồi đem qua.

Cậu hỏi bạn học cùng lớp một vòng, cuối cùng chọn lớp phó học tập rất lương thiện, đem mèo đến nhà bạn.

Sau đó họ không nuôi mèo nữa, chuyện Tô Ý Nhiên thường giải trí nhất là ngắm mèo trên mạng, nuôi mèo trên mạng, rảnh rỗi xem video mèo cũng rất thỏa mãn.

Nhưng hiện tại... Tô Ý Nhiên nghi hoặc nhìn anh Đình ôm mèo, không hề có phản ứng dị ứng, lấy làm lạ.

Cố Uyên Đình cứng đờ đứng tại chỗ, dường như con mèo mềm mại trong lòng cũng đang nhìn hắn. Hắn nhìn ánh mắt nghi hoặc của Nhiên Nhiên, tim vọt lên tận cổ, hắn cảm thấy hoảng loạn, thả mèo đi cũng không phải, không thả cũng không xong.

Hắn không phải nguyên chủ, đương nhiên không biết mình dị ứng lông mèo.

Nhưng hắn không thể giải thích.

Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên sẽ phát hiện hắn không phải nguyên chủ sao? Cố Uyên Đình nghĩ đến khả năng này, trong lòng hoảng sợ, đầu cũng bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Tô Ý Nhiên thấy anh Đình cứng đờ không lên tiếng, không khỏi nghi ngờ hơn, nhưng cậu lo anh Đình đã có bệnh trạng dị ứng, chỉ là bề ngoài không thấy được, vội ôm mèo nhẹ nhàng đặt xuống đất, sau đó vội kiểm tra cổ và cánh tay hắn, không thấy nổi mẩn mới thở phào nhẹ nhõm. (Truyện chỉ được đăng tải trên W.a.t.t.p.a.d yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Tô Ý Nhiên vẫn chưa yên tâm hẳn, nghĩ đến gì đó, hỏi Cố Uyên Đình: "Người anh ngứa không? Mũi thì sao?"

Cố Uyên Đình theo bản năng nói: "Ngứa." Nói xong, hắn tỉnh táo lại, rất hợp thời xoa cánh tay của mình, lại hắt xì một cái, xoa mũi, lén dùng sức làm mũi mình đỏ, sau đó lại hắt xì một cái.

Tô Ý Nhiên thấy anh Đình như vậy lại lo lắng, cậu bảo quản gia gọi bác sĩ gia đình đến, kéo anh Đình về phòng khách đợi bác sĩ.

Lúc chờ, Tô Ý Nhiên nhẹ giọng mắng hắn: "Sao anh không để ý mà cứ thế ôm mèo thế, dị ứng."

Cố Uyên Đình lấy cớ: "Vừa nãy vội quá anh quên chuyện dị ứng."

Tô Ý Nhiên hết cách với anh Đình, may mà triệu chứng dị ứng của anh Đình không nghiêm trọng, có thể là bởi vì chỉ ôm một lát cho nên triệu chứng dị ứng khá nhẹ.

Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên tin, thở phào nhẹ nhõm, sau khi thả lỏng hắn chợt nghĩ ra gì đó, phản ứng lại, cảm thấy sai sai.

Nguyên chủ dị ứng lông mèo, nhưng mà hiện tại cơ thể của hắn không có triệu chứng dị ứng gì.

Vừa nãy hắn vẫn luôn căng thẳng vì sợ Nhiên Nhiên sẽ phát hiện hắn không phải nguyên chủ, theo bản năng ngụy trang dị ứng, lại quên mất hiện tại thân thể của hắn là nguyên chủ, căn bản không cần ngụy trang.

Nguyên chủ đã khỏi dị ứng? Hay là... Nguyên chủ lừa Nhiên Nhiên?

Cố Uyên Đình nghĩ đến việc xấu bi3n thái của nguyên chủ trước đây, nghĩ đến lúc Nhiên Nhiên nhìn thấy mèo con có vẻ rất yêu thích, hiểu rõ chân tướng, không khỏi nghiến răng nghiến lợi với nguyên chủ.

Nguyên chủ tên bi3n thái này, tên lừa đảo.

Lúc này bác sĩ gia đình tới, anh đã nghe quản gia nói là giám đốc Cố dị ứng lông mèo, chào hỏi rồi bắt đầu kiểm tra.

Chỉ là khám một hồi, bác sĩ nghi ngờ, triệu chứng của giám đốc Cố này không giống như là dị ứng, vết đỏ trên cổ cũng không phải là dị ứng gây nên, có thể nói là không có triệu chứng gì...

Tô Ý Nhiên thấy bác sĩ khám hơi lâu, lại lo lắng: "Bác sĩ, anh ấy thế nào?"

Bác sĩ do dự nhìn giám đốc Cố một cái, đang muốn mở miệng, Cố Uyên Đình để ý thấy ánh mắt của anh, âm thầm cắn răng với nguyên chủ, không thể không bóp mũi lại nói dối thay nguyên chủ.

Hắn nhìn chằm chằm bác sĩ, bình tĩnh nói: "Triệu chứng rất nhẹ, uống ít thuốc là được rồi, đúng không?"

Bác sĩ thấy ánh sáng lạnh trong mắt giám đốc Cố, rùng mình một cái, hiểu được điều gì, vội gật đầu: "Vâng, đúng, tôi kê ít thuốc là được."

Bác sĩ đem theo mấy loại thuốc đến, nhưng tình huống khác với dự đoán, nhằm đề phòng có chuyện gì xảy ra, anh cho giám đốc Cố uống thuốc bổ không có hại cho sức khỏe.

Kê đơn thuốc xong, bác sĩ nhấc hòm thuốc nhanh chóng rời đi. Anh có chút hoảng hốt, ở cửa còn suýt nữa vấp chân té ngã.

Tô Ý Nhiên để ý đến anh Đình, không thấy bác sĩ thiếu chút nữa ngã sấp. Cậu rót nước cho hắn, nhìn hắn uống thuốc: "Sau này phải chú ý đấy, không thể bất cẩn như vậy nữa."

Cố Uyên Đình gật đầu: "Ừ, bây giờ anh đỡ rồi, chúng ta đi thôi?"

Tô Ý Nhiên thấy hắn không hắt xì, mũi và cổ không đỏ lên, trông đỡ hơn nhiều, yên tâm: "Đi thôi."

Họ lại ra cửa, lên xe đi tới sân bay.

Chuyện này đã qua, mà trong lòng Cố Uyên Đình lại lặng yên phủ kín một tầng mây đen.

Sự thật hắn không phải nguyên chủ giống như một ngọn núi lửa nặng nề đè trong lòng hắn, không biết lúc nào sẽ bùng nổ.

Chuyện vừa nãy mặc dù chỉ là sự cố, nhưng cũng là một manh mối bại lộ, chưa biết lúc nào sẽ bại lộ hoàn toàn.

Cố Uyên Đình nặng nề nhìn cửa sổ ngoài máy bay, ngoài cửa sổ đều là mây đen ảm đạm.

Hắn hít sâu một hơi, thu tầm mắt lại, nhìn Nhiên Nhiên đang tựa vào vai mình ngủ, ôm cậu thật chặt, nhẹ nhàng hôn trán cậu.

Hắn sẽ không đánh mất cậu.

Hơn mười giờ tối hôm đó, Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình về đến nhà.

Mẹ Tô biết buổi tối họ về, lo hai con bị đói, làm đồ ăn khuya, đón họ vào nhà, giục họ đi ăn.

"Đói không con? Nhanh đi ăn lót dạ đi." Mẹ Tô tươi cười nói.

Tô Ý Nhiên ở trên máy bay đã ăn cơm tối, mà không muốn từ chối ý tốt của mẹ Tô, ăn một chút, Cố Uyên Đình cũng ăn một chút.

"Em bé đang ngủ ạ?" Tô Ý Nhiên không thấy con, nhìn lên tầng hai, hỏi mẹ Tô.

Mẹ Tô gật đầu: "Ở trong phòng ngủ, cô Tiền đang trông."

Sau khi ăn xong, Tô Ý Nhiên không kịp chờ đợi lên tầng hai, vào phòng trẻ con xem con.

Tính thời gian, từ khi họ đi đến bây giờ, đã qua mười ngày, trong nhà không khác gì so với lúc họ đi, chỗ khác là con lớn hơn một chút.

Cô Tiền lên tiếng chào hỏi, lui ra, dành không gian cho ba người nhà họ.

Mười ngày không gặp, lúc Tô Ý Nhiên không thấy con còn đỡ, vừa nhìn thấy con mới phát hiện mình rất nhớ con. Cậu thấy con ngủ đáng yêu vô cùng, ôm lấy con thân mật hôn mặt.

Cố Uyên Đình đi lên ôm cả Nhiên Nhiên và con vào lòng, dịu dàng hôn cậu rồi hôn em bé trong lòng cậu, đầu để đầu, cùng ngắm con.

Họ nhẹ giọng nói đến sự thay đổi của con, một nhà ba người ấm áp đứng một lúc, em bé khóc phá vỡ bầu không khí, đã đến giờ uống sữa đêm.

Cố Uyên Đình vội đi pha sữa, Tô Ý Nhiên kiểm tra bỉm, không ướt. Cố Uyên Đình pha sữa xong, cậu nhận bình sữa đưa đến miệng con, em bé ngừng khóc, tay nhỏ cầm lấy bình sữa, miệng cắn núm v* cao su, uống say sưa ngon lành. (Truyện chỉ được đăng tải trên W.a.t.t.p.a.d yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình liếc mắt nhìn nhau, bật cười.

Dỗ con ngủ, hai người cũng về phòng mình tắm rửa đi ngủ.

Trước khi ngủ, Tô Ý Nhiên nghĩ đến chuyện muốn đưa anh Đình đi khám bác sĩ tâm lý, cậu cảm thấy việc này không nên chậm trễ, tốt nhất ngày mai đi luôn.

Tô Ý Nhiên ôm Cố Uyên Đình, nói: "Anh Đình, ngày mai chúng ta đi bệnh viện gặp bác sĩ Tôn nhé?"

Bác sĩ Tôn? Cố Uyên Đình đang ôm Nhiên Nhiên chuẩn bị ngủ, nghe cậu nói vậy, trong lòng hồi hộp, hắn mở miệng: "Làm sao vậy? Sao em bỗng muốn gặp bác sĩ Tôn?"

Bác sĩ Tôn là bác sĩ tâm lý hàng đầu trong giới, trước đó hắn mắc bệnh trầm cảm sau sinh, chính là bác sĩ Tôn trị liệu cho hắn.

Nhưng bệnh trầm cảm của hắn đã khỏi, sao Nhiên Nhiên đột nhiên muốn đưa hắn đi khám bác sĩ tâm lý?

Cố Uyên Đình lại căng thẳng, lẽ nào Nhiên Nhiên phát hiện hắn không đúng —— phát hiện hắn không phải nguyên chủ rồi?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (120)
Chương 1: Chương 1: Mất trí nhớ Chương 2: Chương 2: Cầu hôn nhẹ Chương 3: Chương 3: Tôi không phải tôi Chương 4: Chương 4: Tim đập Chương 5: Chương 5: Tiểu quỷ dấm chua Chương 6: Chương 6: Chia phòng Chương 7: Chương 7: Điên rồi Chương 8: Chương 8: Nhà Chương 9: Chương 9: Chua Chương 10: Chương 10: Áy náy Chương 11: Chương 11: Đoan trang Chương 12: Chương 12: Đại nhân vật phản diện hắc ám Chương 13: Chương 13: Một điểm nhỏ của tảng băng chìm Chương 14: Chương 14: Tất cả mọi thứ Chương 15: Chương 15: Tranh sủng Chương 16: Chương 16: Thức ăn cho chó Chương 17: Chương 17: Bảo vật trấn điếm Chương 18: Chương 18: Đau răng Chương 19: Chương 19: Chiều chuộng Chương 20: Chương 20: Không phải nguyên nhân quan trọng Chương 21: Chương 21: Thời đại thiếu niên Chương 22: Chương 22: Kẻ phung phí Chương 23: Chương 23: Manh Chương 24: Chương 24: Cố · không có tình cảm · Uyên Đình (ba chương hợp một) Chương 25: Chương 25: Trống vắng Chương 26: Chương 26: Tin nhắn Chương 27: Chương 27: Biến thái Chương 28: Chương 28: Tập trung Chương 29: Chương 29: Lúm đồng tiền Chương 30: Chương 30: Đổ vỏ Chương 31: Chương 31: Làm mất mặt Chương 32: Chương 32: Làm thần tiên Chương 33: Chương 33: Tin tưởng Chương 34: Chương 34: Rớt ngựa Chương 35: Chương 35: Nhạc ru Chương 36: Chương 36: Mưa tuyết Chương 37: Chương 37: Nụ hôn đầu Chương 38: Chương 38: Tôi tự ăn dấm mình Chương 39: Chương 39: Lúc đó, ly hôn Chương 40: Chương 40: Hóa ra ông xã là Chương 41: Chương 41: Khó chịu Chương 42: Chương 42: Tôi tự đội nón xanh cho tôi Chương 43: Chương 43: Dựa Vào Cái Gì Chương 44: Chương 44: Ngóng Trông Chương 45: Chương 45: Lòng Ngứa Ngáy Chương 46: Chương 46: Tui Cũng Muốn Chương 47: Chương 47: Yêu Chương 48: Chương 48: Bây Giờ Cam Lòng Chương 49: Chương 49: Thua Chương 50: Chương 50: Anh Đào Chương 51: Chương 51: Thế Thì Sao Chương 52: Chương 52: Kém Xa Lắm Chương 53: Chương 53: Ha Ha Chương 54: Chương 54: Các Vị Đang Ngồi Chương 55: Chương 55: Bổ Thận Chương 56: Chương 56: Đòi Mạng Chương 57: Chương 57: Trứng Chim Bồ Câu Chương 58: Chương 58: Mỏ Kim Cương Chương 59: Chương 59: Giao Lưu Chương 60: Chương 60: Thay Đổi Chương 61: Chương 61: Tăng Gấp Đôi Chương 62: Chương 62: Hạnh Phúc Chương 63: Chương 63: Sợ Hãi Chương 64: Chương 64: Ngọt Chương 65: Chương 65: Nửa Tháng Chương 66: Chương 66: Đau Chương 67: Chương 67: Hình Ảnh Mơ Hồ Chương 68: Chương 68: Trầm Cảm Sau Sinh Chương 69: Chương 69: Khôi Phục Chương 70: Chương 70: Chữa Trị Chương 71: Chương 71: Đêm đầu mơ màng Chương 72: Chương 72: Không phải cha đẻ Chương 73: Chương 73: Nhanh hơn Chương 74: Chương 74: Kết hôn Chương 75: Chương 75: Lễ cưới Chương 76: Chương 76: Lần đầu tiên Chương 77: Chương 77: Khổ tâm Chương 78: Chương 78: So sánh Chương 79: Chương 79: Đường và dao Chương 80: Chương 80: Hai người Chương 81: Chương 81: Tình yêu của cậu Chương 82: Chương 82: Yêu nhau Chương 83: Chương 83: Quá độ Chương 84: Chương 84: Cốt truyện Chương 85: Chương 85: Cốt truyện 2 Chương 86: Chương 86: Cốt truyện 3 Chương 87: Chương 87: Cốt truyện 4 Chương 88: Chương 88: Quá độ 2 Chương 89: Chương 89: Cảnh trong mơ mơ hồ Chương 90: Chương 90: Meo meo Chương 91: Chương 91: Cắn răng Chương 92: Chương 92: Kiểm tra tâm lý Chương 93: Chương 93: Kế tiếp Chương 94: Chương 94: Ruộng rau Chương 95: Chương 95: Nhà vàng Chương 96: Chương 96: Đoán mệnh Chương 97: Chương 97: Tủ quần áo Chương 98: Chương 98: Biến thái cao cấp Chương 99: Chương 99: Cố Thính Thính kinh nghiệm phong phú Chương 100: Chương 100: Camera theo dõi? Chương 101: Chương 101: Liên tiếp bại lộ Chương 102: Chương 102: Cố Thính Thính bất lực Chương 103: Chương 103: Đấu tranh Chương 104: Chương 104: Dây xích Chương 105: Chương 105: Giam cầm Chương 106: Chương 106: Thuốc liều mạnh Chương 107: Chương 107: Cố Thính Thính hấp tấp Chương 108: Chương 108: Chắp tay nhường lại Chương 109: Chương 109: Hậu sự Chương 110: Chương 110: Khôi phục ký ức Chương 111: Chương 111: Phúc tinh Chương 112: Chương 112: Nguyên nhân mất trí nhớ Chương 113: Chương 113: Bệnh trầm cảm Chương 114: Chương 114: Bệnh thần kinh Chương 115: Chương 115: Cố Thính Thính đau lòng Chương 116: Chương 116: Bới thùng rác Chương 117: Chương 117: Vô dụng Chương 118: Chương 118: Cảm giác an toàn? Chương 119: Chương 119: Mối tình đầu lần thứ ba Chương 120: Chương 120: Ngọt