Chương 91
Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 91: Ngoại truyện – Đừng quan tâm thị phi, chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng

Dịch Thận cầu hôn thành công, chỉ một tuần sau người nhà họ Kỳ đã đến Tân Dương, mang theo sính lễ hậu hĩnh đến nhà họ Thẩm để bàn chuyện hôn sự.

Bạn bè đều rất tò mò về sính lễ của nhà họ Kỳ, nhưng dịp gặp mặt của hai nhà rất riêng tư, gần như không có người ngoài nào biết.

Quý cô Sinh Yểu – người được Thẩm Viên tiết lộ một chút nội tình, chỉ gửi một câu trong nhóm bạn thân.

【Đừng hỏi nữa, sợ các cậu ghét người giàu.】

Mọi người: ……

Rồi rồi rồi, chúng tôi mới là NPC trong thế giới người giàu có đúng không.

Bây giờ còn kịp làm chó cho người giàu không nhỉ?

Tháng Tám, hai người đã chọn một ngày tốt để đi đăng ký kết hôn.

Thực ra, Dịch Thận vốn không chờ được đến ngày Thất Tịch, nhưng do cảm giác của Thẩm Viên bị nghi thức chi phối, nhất định phải chọn một ngày thật hạnh phúc và mỹ mãn.

Trong thời gian này, hai người bận rộn tranh thủ chút thời gian rảnh, cùng đội ngũ tổ chức đám cưới thiết kế hôn lễ của họ.

Thẩm Viên không ngờ, cô lại tự tay thiết kế một cặp nhẫn cưới cho bản thân.

Cô tìm người mua đá thô màu xanh hoàng gia chất lượng tốt nhất, hồi tưởng lại những năm tháng bên Dịch Thận để thiết kế ra cặp nhẫn dùng trong hôn lễ.

Phiên bản dành cho nam tinh tế và trầm ổn, còn nữ sang trọng và lấp lánh, hai kiểu hài hòa mà khác biệt, có thiết kế riêng nhưng lại có chi tiết tương đồng.

Hôn lễ được tổ chức ở đảo Bali, hai người bận rộn công việc đã lâu chưa được nghỉ ngơi. Nên tổ chức trên đảo để mời người thân và bạn bè đến thư giãn, đồng thời coi như trạm đầu tiên của tuần trăng mật.

Việc chuẩn bị cho hôn lễ trên đảo lần này tốn gần trăm vạn, bao trọn nơi có phong cảnh đẹp nhất đảo Bali, mấy lễ đường đầy đủ chức năng, chất lượng tốt nhất, khách sạn và khu rừng nhỏ, bãi biển đều được đặt riêng, chỉ để chờ đợi sự xuất hiện của cặp đôi tân hôn này.

Cuối tháng Chín, hôn lễ trên đảo Bali của Thẩm Viên và Dịch Thận được tổ chức đúng kế hoạch.

Dùng hoa cỏ hệ màu trắng đan xen tạo thành một không gian tự nhiên cho địa điểm tổ chức hôn lễ. Mọi thứ bày trí và trang trí ở mọi nơi đều toát lên sự tinh tế và tâm huyết, kết hợp phong cách cung đình hoa lệ với thiên nhiên của rừng, là phương án Thẩm Viên đã chọn ngay từ cái nhìn đầu tiên trong nhiều phương án tinh tế.

Trước hôn lễ, hai người đứng trước vườn hoa đón khách rồi mời mọi người dùng điểm tâm trước.

Trang phục đón khách của hai người đều hơi giản dị, Dịch Thận mặc lễ phục buổi sáng màu trắng, để làm nền cho Thẩm Viên bên cạnh.

Thẩm Viên dùng khăn choàng voan mỏng nhẹ như cánh bướm phối với váy đuôi cá cúp ngực màu trắng đơn giản nhất, trên người cô gái trẻ trung xinh đẹp có thêm một chút dịu dàng của tiểu thư.

Bạn bè ngắm cảnh đẹp suốt đường đi cho đến tận nơi tổ chức, Sinh Yểu – một đại tiểu thư, trên đường đi cứ thốt lên không  biết bao nhiêu lần câu “Wow” cho đến tận cửa, ngay cả Thẩm Xước đi cùng cũng không nhịn được muốn bịt miệng cô gái này lại!

Chưa từng gặp thế giới bên ngoài à, Sinh Yểu!

Sinh Yểu lắc đầu, thở dài: “Hôn lễ này của Viên Viên hoàn mỹ đến mức ‘bà đây’ cũng muốn thử một lần.”

Thẩm Xước điềm tĩnh nhẹ nhàng: “Về nước đi đăng ký luôn, anh phối hợp với em. Nhân lực tài lực đều có, tổ chức bao nhiêu buổi cũng được.”

Sinh Yểu lườm anh ấy: “…Thật là mưu đồ.”

Dụ dỗ người đẹp đô thị kết hôn phải không!

Thẩm Viên kéo Minh Mị vừa đến chụp ảnh, chụp hai tấm polaroid đưa cho cô ấy, có chút tiếc nuối: “Ban đầu là định mời cậu làm phù dâu cho tớ, không ngờ cậu lại từ chối.”

“Tớ cũng thật sự muốn tới mà.” Minh Mị do dự vài giây rồi nắm lấy tay cô đặt lên bụng mình, bật cười: “Thật sự không uống được rượu nữa rồi.”

Thẩm Viên trợn mắt, nhìn hai vợ chồng Minh Mị và Cảnh Hoài, niềm vui lan tỏa trên mặt: “Cậu, hai người.”

“Tân hôn vui vẻ.” Cảnh Hoài cười ôn hòa: “Vì một nhóc con nào đó, Minh Mị phải khổ sở hơn nửa năm không được uống rượu và cà phê.”

Thẩm Viên vui mừng cho họ, cũng vui mừng cho đứa bé đầu tiên sắp ra đời trong nhóm bạn bè, “Chúc mừng.”

…………

Phù dâu phù rể hôm nay chắc chắn là những người bạn Lý Phong, Thạch Tế Chi, Đoạn Tam Tam và Sinh Yểu.

Sau khi bữa điểm tâm kết thúc, quy trình hôn lễ hôm nay sẽ được tiến hành một cách khẩn trương.

Chiếc váy cưới chính của Thẩm Viên chọn rất vất vả, vì váy đẹp quá nhiều nên chỉ riêng việc thử đã mất nửa tháng, cuối cùng vẫn là Sinh Yểu dứt khoát thay cô quyết định.

Phòng trang điểm cô dâu, các phù dâu đều xúm lại nói chuyện ríu rít quanh cô.

Đường nét ngũ quan của Thẩm Viên vốn đã đủ ưu việt, cho nên cô không yêu cầu trang điểm quá đậm. Hiếm khi cô chải phần tóc mái lên, vương miện kim cương cấp bậc chục triệu đính khăn voan thêu thủ công rủ xuống mặt đất, hòa làm một thể với tà váy.

Cô nhìn chằm chằm mình trong gương, có chút thấp thỏm, nhiều hơn là rung động.

Để giữ cảm giác bí ẩn, cô không để Dịch Thận nhìn thấy trang điểm cô dâu và váy cưới chính.

Chỉ vì khoảnh khắc “first look*” kinh diễm nhất của anh.

(*first look: là một thuật ngữ tiếng Anh thường dùng trong đám cưới hoặc các buổi cầu hôn, chỉ khoảnh khắc đầu tiên mà chú rể nhìn thấy cô dâu trong bộ váy cưới hoặc ngược lại.)

Đã đến giờ, Thẩm Viên vịn bàn đứng dậy, Sinh Yểu vừa nhìn thấy toàn bộ dáng vẻ cô mặc váy cưới, bỗng dưng cảm xúc trào dâng, hơi muốn khóc: “Hồi nhỏ chơi trò cô dâu chú rể, cậu nói muốn mặc chiếc váy đẹp nhất làm cô dâu xinh đẹp nhất, sao ngày này đến nhanh vậy.”

Thẩm Viên nắm tay cô ấy, mỉm cười: “Trò chơi hồi nhỏ đã thành hiện thực, người đưa tớ đến với chú rể vẫn là cậu.”

Đoạn Tam Tam giúp cô xách tà váy, cũng hơi xúc động: “Đi thôi, đã đến lúc nên đưa cô ấy đi.”

Chiếc váy cưới phong cách hoàng gia của thương hiệu cao cấp MaisonSignature của Lebanon, được chế tác thủ công cực kỳ tinh xảo để tạo nên bộ lễ phục sang trọng và xa hoa nhất, kết hợp giữa kim cương lấp lánh và voan mỏng, vừa nhẹ nhàng vừa quý phái.

Phối với chiếc vương miện rực rỡ chói mắt của cô khiến khí chất quý tộc của Thẩm Viên được giải phóng hoàn hảo, trở thành nàng công chúa điện hạ bước ra từ lâu đài, tiến đến sự tự do và hạnh phúc trong ngày hôm nay.

Quy trình hôn lễ đã diễn ra được một phần, Thẩm Viên dừng lại bên ngoài cổng hoa, nghe thấy bài diễn văn nhiệt huyết của MC.

Nhân viên phục vụ đứng hai bên cổng hoa, chuyên viên tổ chức đưa cho cô một bó hoa linh lan màu trắng kèm theo lời thoại.

Ngay lúc này, cô sẽ ôm bó hoa linh lan và bước về phía Dịch Thận.

Lần thứ nhất, cô cầm hoa linh lan, chấp nhận lời tỏ tình của Dịch Thận.

Lần thứ hai, cô ôm hoa linh lan, hàn gắn mối quan hệ với anh sau thời gian dài xa cách.

Lần thứ ba, cô sắp mang theo loài hoa nhỏ nhắn mà thuần khiết này, bước vào nửa đời sau cùng Dịch Thận.

Bố của cô – Thẩm Trọng Huy đã đến bên cạnh cô, nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của con gái, khóe mắt Thẩm Trọng Huy đỏ hoe, ông ấy đưa cánh tay mình qua.

“Có căng thẳng không?”

Thẩm Viên khoác lấy cánh tay bố mình, đối diện với cánh cửa trước mắt, ngửi thấy mùi hương hoa, lắc đầu cười nói: “Con rất mong chờ.”

“Bố, con rất yêu anh ấy, nhưng con sẽ mãi yêu mọi người.”

Cặp vợ chồng nổi loạn này chưa từng phụ bạc chính cuộc đời mình, chỉ có một nỗi tiếc nuối duy nhất là đã thiếu vắng sự đồng hành với con cái và bố mẹ.

Thẩm Trọng Huy rất áy này, lại vui mừng vì con gái hiểu chuyện, ông ấy nắm chặt tay còn lại, nhịn không rơi nước mắt: “Nhà họ Thẩm mãi mãi là chỗ dựa của con.”

Tai nghe của đội ngũ nhận được tín hiệu mở cửa, hai nhân viên phục vụ cùng lúc kéo cánh cửa cổng hoa ra.

Khung cảnh bên trong hội trường hôn lễ lập tức hiện ra trước mắt họ.

Tất cả mọi người nhìn khi thấy Thẩm Viên đều kinh ngạc thốt lên, không kìm được mà bắt đầu vỗ tay.

Dịch Thận quay lưng lại với mọi người, dáng lưng đứng thẳng không khó nhận ra có phần căng thẳng.

Anh không chọn màu trắng, mà mặc vest màu đen, trước ngực cài một bó hoa linh lan nhỏ.

Giống như đội trưởng đội kỵ sĩ đang chờ đợi Công chúa.

Thẩm Viên cách vài mét, cứ thế nhìn dáng người cao ráo thẳng tắp của anh.

Đã từng không biết bao nhiêu lần, cô cứ đứng nhìn anh từ xa như vậy rồi kiên nhẫn chờ đợi anh tiến về phía mình.

Tân Dương có một mặt trời lớn và nóng bỏng, từng làm cô bồn chồn không yên, nhưng cũng ấm áp đến mức cô chẳng hề muốn rời xa.

Thăng trầm biến đổi, chia ly xa cách, cuối cùng mới nhận ra đó là thần linh che chở cho cô.

Một cơn gió nhẹ làm bay lọn tóc xoăn bên thái dương Thẩm Viên, lướt qua khóe môi cong như vầng trăng khuyết của cô.

MC mỉm cười nói: “Cổng Linh Lan đã mở, xin mời chú rể quay lại để đón nhận ánh mắt yêu thương thuộc về bạn.”

Trong tiếng vỗ tay và reo hò, Dịch Thận từ từ quay người lại nhìn về phía cô gái của mình.

Anh từng sa cơ lỡ vận, anh từng rách nát, anh từng giãy giụa, anh không hiểu nổi ý nghĩa của cuộc sống.

Cho đến khi cô bước vào thế giới của anh.

Từ nay về sau, anh sẽ vẫn luôn như trước đây, nỗ lực và si tình.

Biến đống đổ nát thành mảnh đất màu mỡ, chỉ để cung phụng một đóa linh lan trắng tinh khôi là cô.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Có lẽ anh đã từ bỏ em Chương 2: Chương 2: Có lẽ rất khó quay đầu Chương 3: Chương 3: Những thứ em khao khát và những việc em muốn làm Chương 4: Chương 4: Anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai Chương 5: Chương 5: Những gì em muốn nói, những điều em muốn trao Chương 6: Chương 6: Em biết tất cả Chương 7: Chương 7: Cuộc gọi nhỡ không để lại lời nhắn Chương 8: Chương 8: Nhất định là nỗi nhớ cô đơn của em Chương 9: Chương 9: Không một ai có thể đoán được Chương 10: Chương 10: Đây là ám hiệu của chúng ta Chương 11: Chương 11: Họ cứ đoán tùy thích, không quan trọng Chương 12: Chương 12: Kết nối tín hiệu của nhau Chương 13: Chương 13: Mới có một chỗ dựa Chương 14: Chương 14: Nhiều người thì lắm việc Chương 15: Chương 15: Sự gầm thét ngăn giữa đôi ta Chương 16: Chương 16: Âm nhiễu quá, không bắt được tín hiệu Chương 17: Chương 17: Ngay cả làn gió thổi qua cũng mất tập trung Chương 18: Chương 18: Nhưng anh không muốn mãi đi trong đường hầm tăm tối Chương 19: Chương 19: Muốn đón gió, muốn được tự do Chương 20: Chương 20: Muốn cùng nhau tay trong tay Chương 21: Chương 21: Lang thang khắp trần gian, dạo bước ngắm biển cả Chương 22: Chương 22: Tôi sợ khi em đau lòng sẽ không ai bên cạnh lau nước mắt cho em Chương 23: Chương 23: Đừng quan tâm đến chuyện thị phi kia Chương 24: Chương 24: Chỉ cần chúng ta thấy đúng Chương 25: Chương 25: Đừng rời xa nhau Chương 26: Chương 26: Có anh thế giới của em mới hoàn hảo Chương 27: Chương 27: Họ suy đoán thế nào không quan trọng Chương 28: Chương 28: Kết nối tín hiệu với nhau Chương 29: Chương 29: Em nói em muốn trốn thoát, muốn buông tay Chương 30: Chương 30: Tình yêu quá mệt mỏi, yêu đến mức mất cả tự do Chương 31: Chương 31: Vì em không thể đưa ra lời hứa hẹn đơn giản nhất Chương 32: Chương 32: Em ngừng nhận tín hiệu Chương 33: Chương 33: Em bắt đầu không thể cảm nhận được Chương 34: Chương 34: Liệu có ai biết Chương 35: Chương 35: Hướng mấy giờ Chương 36: Chương 36: Chỉ mình em mới có thể nhận được tín hiệu Chương 37: Chương 37: Em sợ khi anh đau lòng, không có ai lau nước mắt giúp anh Chương 38: Chương 38: Mặc kệ những chuyện thị phi Chương 39: Chương 39: Chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng Chương 40: Chương 40: Lật xem những tấm ảnh của chúng ta Chương 41: Chương 41: Nỗi nhớ thoáng ẩn thoáng hiện Chương 42: Chương 42: Mùa Đông năm ngoái Chương 43: Chương 43: Chúng ta đã cười rất vui vẻ Chương 44: Chương 44: Nhìn gương mặt khi em đang khóc Chương 45: Chương 45: Nói lời tạm biệt với anh Chương 46: Chương 46: Không kịp nghe thấy Chương 47: Chương 47: Anh đã đi được rất xa Chương 48: Chương 48: Có lẽ anh đã buông tay em Chương 49: Chương 49: Có lẽ rất khó để quay đầu Chương 50: Chương 50: Em biết mình đã bỏ lỡ Chương 51: Chương 51: Cho em thêm một lý do, để tin rằng anh không yêu em Chương 52: Chương 52: Dù em không hiểu Chương 53: Chương 53: Có thể tha thứ cho anh không Chương 54: Chương 54: Xin đừng xem chia tay là điều em mong muốn Chương 55: Chương 55: Anh biết việc em kiên quyết rời đi chỉ là cái cớ cho vết thương của mình Chương 56: Chương 56: Xin anh hãy quay lại Chương 57: Chương 57: Anh sẽ đồng hành cùng em, đi đến tận cùng Chương 58: Chương 58: Cho dù không có kết quả Chương 59: Chương 59: Tôi cũng có thể chịu đựng Chương 60: Chương 60: Anh hiểu nỗi đau của em Chương 61: Chương 61: Đó là lời hứa của anh Chương 62: Chương 62: Em nói sẽ chiều theo ý anh Chương 63: Chương 63: Im lặng là vì bao dung Chương 64: Chương 64: Nếu phải rời đi xin hãy nhớ đến em Chương 65: Chương 65: Lật xem những tấm ảnh của chúng ta Chương 66: Chương 66: Nỗi nhớ thoáng ẩn thoáng hiện Chương 67: Chương 67: Mùa Đông năm ngoái Chương 68: Chương 68: Chúng ta cười rất vui vẻ Chương 69: Chương 69: Ngắm nhìn gương mặt nức nở của em [Hoàn Chính Văn] Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện – Nói lời tạm biệt với anh Chương 71: Chương 71: Ngoại truyện – Không kịp lắng nghe Chương 72: Chương 72: Ngoại truyện – Em đã đi được rất xa Chương 73: Chương 73: Ngoại truyện – Có lẽ anh đã từ bỏ em Chương 74: Chương 74: Ngoại truyện – Có lẽ rất khó quay đầu Chương 75: Chương 75: Ngoại truyện – Em biết mình đã bỏ lỡ Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện – Cho em thêm một lý do, để tin rằng anh không yêu em Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện – Dù em không hiểu Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện – Có thể tha thứ cho anh không Chương 79: Chương 79: Ngoại truyện – Xin đừng xem chia tay là điều em mong muốn Chương 80: Chương 80: Ngoại truyện – Anh biết sự cố chấp ấy chỉ là cái cớ cho những tổn thương em phải gánh chịu (Nói về Yểu và Xư� Chương 81: Chương 81: Ngoại truyện – Xin anh hãy quay lại Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện – Anh sẽ đồng hành cùng em, đi đến tận cùng Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện – Cho dù không có kết quả Chương 84: Chương 84: Ngoại truyện – Em cũng có thể chịu đựng Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện – Anh hiểu nỗi đau của em Chương 86: Chương 86: Ngoại truyện – Đó là lời hứa của anh Chương 87: Chương 87: Ngoại truyện – Em nói sẽ chiều theo ý anh (Nói về Yểu và Xước) Chương 88: Chương 88: Ngoại truyện – Im lặng là vì bao dung Chương 89: Chương 89: Ngoại truyện – Nếu phải rời đi thì xin anh hãy nhớ đến em Chương 90: Chương 90: Ngoại truyện – Dịch Thận lớn lên ở nhà họ Kỳ – Nếu anh buồn thì hãy quên em đi Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện – Đừng quan tâm thị phi, chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng