Chương 90
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 90

Hai người đi dạo mãi đến tận đêm khuya, cuối cùng Lạc Tử Ninh mới nhớ tới thời gian: "Trước đây ra ngoài toàn phải đẩy huynh đi, bây giờ đỡ tốn sức rồi, đi bộ cũng không thấy mệt nên quên mất cả giờ giấc. Chúng ta mau về thôi, chân huynh không chịu được đâu."

"Đi có mấy bước mà sao lại không chịu được? Ta còn thấy càng đi càng thấy tinh thần phấn chấn hơn." Hoắc Lệnh Chi nói. Không thể nói hôm nay là ngày vui nhất của hắn trong những năm qua, trước đây hắn ở bên Lạc Tử Ninh cũng vui, hôm nay cũng vui, có lẽ niềm vui hiện tại càng khiến hắn cảm thấy sảng khoái trong lòng.

"Hay là về nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai ta còn muốn rủ huynh cùng ra ngoài, xem huynh có đoán trúng đố đèn không. Cuộc thi đố đèn ở các phố ta làm câu đố khác nhau chỉ có giải thưởng giống nhau, có đồ trang trí đèn lồng làm bằng Lưu Ly, có áo len hoặc gói quà lớn bên trong có đồ ăn. Cái đồ trang trí đèn lồng làm bằng Lưu Ly đó khá đẹp, đợi sau này ta sẽ sai người làm riêng cho ta một cái." Lạc Tử Ninh biết mình ngay cả trò đố chữ thông thường cũng không đoán trúng huống chi là đố đèn, nên anh không hề nghĩ đến giải thưởng.

"Còn cần sai người làm riêng cho em một cái? Để Bản vương đích thân giành về cho em một cái." Hoắc Lệnh Chi nói.

"Ta biết huynh giỏi, nhưng cũng phải chừa cho người khác một cơ hội chứ. Thứ này chúng ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, họ không dễ gì có được một cái đâu." Lạc Tử Ninh nói.

"Không phải, thứ tự mình giành được sẽ có cảm giác khác. Cuộc thi này vốn dĩ là ai có bản lĩnh thì làm, Bản vương có bản lĩnh này, người khác cũng không thể nói gì ta. Hơn nữa cuộc thi này không chỉ có năm nay, sau này mỗi năm tổ chức một lần thì sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.

"Vậy thì quá tốt rồi." Lạc Tử Ninh nhìn Hoắc Lệnh Chi với con mắt đầy ngưỡng mộ, nghĩ năm sau là có thể đánh vào Kinh thành nhưng trong nguyên tác, Hoắc Lệnh Chi phải đánh vài năm mới quay về Kinh thành. Bây giờ tuy tình hình tốt hơn lúc đó, mà thực ra đánh trận không phải chuyện đùa, cũng không phải là chuyện làm được trong sớm chiều.

Nếu năm sau vẫn còn ở đây, anh sẽ tổ chức thêm một hoạt động như thế này, nếu đã đến Kinh thành, cũng có thể tổ chức hoạt động như vậy ở Kinh thành. Chỉ là anh vừa mới xây dựng nơi này xong, mới có chút vẻ phồn vinh, chỉ sợ họ vừa đi khỏi, nơi này lại rơi vào tay tên quan tham nào đó, đến lúc đó lại biến thành cảnh dân chúng lầm than như trước. Quốc gia này không chỉ có một toà thành này, cũng không chỉ có một toà thành nghèo khổ này, những nơi khác cũng có nhiều bá tánh chịu khổ chịu tội, chỉ sợ anh lo được chỗ này lại bỏ quên chỗ kia.

Họ ra khỏi con phố liền lên xe ngựa. Hoắc Lệnh Chi thấy tiểu Vương phi của hắn vừa nãy còn cười nói vui vẻ, thoáng cái đã nhíu chặt mày, ghé lại gần hỏi: "Lại đang nghĩ chuyện quốc gia đại sự gì?"

"Sao huynh đoán được ta đang nghĩ chuyện quốc gia đại sự?" Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Thôi kệ, đừng nghĩ nữa, tới đâu hay tới đó. Lúc mới đến thành này chẳng phải cũng là từ không đến có sao? Lúc đó không hề thấy khổ, sau này quyền lực lớn hơn cũng không thấy khổ nữa."

Anh vừa nói vừa nghĩ đến điều gì đó: "Nhưng sau này huynh bảo ta làm Hoàng hậu mà, giờ làm Vương phi quản lý đất phong thì còn dễ nói, không ai dám không nghe lời ta nhưng sau khi về Kinh thành, những hoàng thân quốc thích kia, cùng với các đại thần chắc chắn không đồng ý để ta ra ngoài quản lý công việc. Hơn nữa, đến lúc đó huynh là Hoàng thượng rồi, sợ là không muốn chia sẻ quyền lực với ta nữa."

Lạc Tử Ninh nhắc đến chuyện này thì có chút buồn bã: "Huynh đừng thấy bây giờ chúng ta tốt, đợi sau này tình hình khác, e rằng sẽ không còn những ngày tháng như thế này nữa, cho dù huynh không muốn thay đổi rồi sẽ bị mọi người cuốn theo mà thay đổi."

"Nếu lên làm Hoàng đế mà còn không thể sống thoải mái theo ý mình, thì làm Hoàng đế có ý nghĩa gì?" Hoắc Lệnh Chi ôm lấy vai anh: "Bây giờ thế nào, sau này em vẫn thế ấy. Chẳng lẽ em không tin ta? Cho dù em không tin ta, cũng phải tin thanh kiếm này của ta. Kẻ nào dám làm em ấm ức, kẻ đó sẽ làm vong hồn dưới kiếm của ta."

"Đương nhiên ta tin huynh nhưng nếu huynh thay đổi, ta lập tức rời đi, chắc chắn sẽ đến một nơi huynh không tìm được ta." Noi Lạc Tử Ninh nói là về nhà nhưng vừa nói xong câu đó, trong lòng anh lại thấy buồn bã, ai biết lúc đó quyết định đi hay ở có do anh hay không.

"Hay là chúng ta không về Kinh thành nữa, xây một Hoàng cung ở đây, chuyển luôn triều đình về đây." Hoắc Lệnh Chi nói.

Lạc Tử Ninh cảm thấy làm vậy cũng tốt, chỉ là chỗ này quá lạnh. Mùa đông anh còn không muốn ra khỏi cửa, các đại thần khác làm sao lên triều.

Kinh thành ấm áp hơn ở đây nhiều, chỉ là không có tuyết rơi, anh không thể ngắm cảnh tuyết.

"Thôi để sau này tính, dời đô là chuyện lớn. Hôm nay vốn là một ngày vui vẻ, đừng để ta nghĩ nhiều mà phá hỏng không khí tốt của ngày hôm nay." Lạc Tử Ninh gạt bỏ những lo lắng về tương lai, quyết định chỉ nhìn vào hiện tại. Nhìn chiếc đèn lồng thỏ trên tay, thấy nến bên trong sắp tắt: "Đợi về rồi thay nến mới, đừng để nó tắt, mà đèn làm bằng giấy này dù sao cũng dễ hỏng. Ngày mai huynh nhất định phải thắng cái đèn Lưu Ly kia về cho ta, ta muốn để nó trên bàn làm việc để dùng thường xuyên."

Hai người xuống xe ngựa, Lạc Tử Ninh lại đẩy xe lăn cho hắn: "Đừng làm quá sức nha, ngày mai còn phải đi dạo cùng ta. Đèn lồng ngày mai là kiểu khác, đố đèn cũng thú vị, bị bệnh mà không đi được thì đáng tiếc lắm."

"Không xem đèn không đáng tiếc, đáng tiếc là không thể thắng được cái đèn Lưu Ly kia cho em." Tâm trạng Hoắc Lệnh Chi tốt, không muốn ngồi xe lăn liền cùng anh tay trong tay đi vào.

Sân Vương phủ rộng, Lạc Tử Ninh thường ngày lười đi bộ, còn phải đổi sang ngồi xe ngựa để về đến sân nhà họ. Lạc Tử Ninh sợ hắn không biết, lỡ để hắn đi quá sức liền dẫn hắn đổi sang ngồi xe ngựa cùng về.

Đã gần nửa đêm rồi, có người còn chưa về, có người vừa mới về, trong sân náo nhiệt hăn.

Lạc Tử Ninh nghe thấy tiếng động ngay trong sân nhà mình, anh lập tức kéo Hoắc Lệnh Chi đừng về phòng vội, ngồi lại sân một lát, ăn chút gì đó hoặc trò chuyện.

Trước đây anh thường thấy bạn cùng phòng yêu đương, luôn gọi điện đến nửa đêm, thậm chí đôi khi còn treo máy cả đêm. May mà anh ngủ ngon không bị làm phiền, chỉ là anh thấy không hiểu, chuyện đâu mà nói nhiều thế.

Kết quả bây giờ anh và Hoắc Lệnh Chi ngày nào cũng ở bên nhau mà vẫn có những chuyện không thể nói hết, muốn quấn quýt, không muốn ngủ sớm. Ngủ rồi thì không biết sẽ mơ thấy gì, thậm chí là còn không gặp được Hoắc Lệnh Chi nữa.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10