Chương 9
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 9: Đoàn trưởng Phó, vợ anh bỏ trốn cùng người khác rồi

“Đoàn trưởng Phó! Kẻ buôn người khai rồi! Khai hết rồi!”

Sau khi bắt được kẻ buôn người ở ga tàu, Phó Tư Niên và Lương Khai Lai không lập tức trở về đơn vị. Nhiệm vụ đặc biệt ban đầu đã hoàn thành thuận lợi nhưng Phó Tư Niên quyết định nán lại thêm một ngày để điều tra.

Vì Giang Đường, Phó Tư Niên đã tham gia vào quá trình thẩm vấn kẻ buôn người.

Kẻ buôn người miệng kín như bưng để trốn tránh tội lỗi chết cũng không chịu nhận mình là kẻ buôn người, cứ gào mồm kêu oan.

Phó Tư Niên phối hợp cùng công an, mất cả một ngày một đêm cuối cùng cũng cạy được miệng hắn ra.

Anh nghe được hai cái tên từ miệng kẻ buôn người.

“Lâm Bình Xuyên... Giang Đức Hải... là bọn họ bảo tôi làm vậy... người phụ nữ đó cũng là do bọn họ đưa tới...”

Lâm Bình Xuyên là ai Phó Tư Niên không rõ, chỉ nghe qua thì giống tên một người đàn ông trẻ tuổi, điều này khiến lồng ngực anh dâng lên cảm giác chua xót khó tả.

Còn Giang Đức Hải thì Phó Tư Niên đương nhiên biết, đó là chú ruột của Giang Đường.

Nghĩ đến bộ dạng “tình khó tự kiềm” của Giang Đường sau khi bị bỏ thuốc trên tàu, hóa ra cô lại bị chính chú ruột mình bán đứng!

Không ổn!

Giang Đường đang gặp nguy hiểm!

Gương mặt tuấn tú của Phó Tư Niên trầm xuống, trong đôi mắt đen thẳm thoáng qua vẻ lo lắng. Thân hình cao lớn của anh đẩy cửa phòng thẩm vấn, xoay người sải bước rời đi.

“Đoàn trưởng Phó... Đoàn trưởng Phó, chờ tôi với...”

Tốc độ rời đi của Phó Tư Niên quá nhanh khiến Lương Khai Lai suýt nữa thì không đuổi kịp.

Một Phó Tư Niên ngay cả khi bị đạn xuyên qua tay cũng không nhíu mày lấy một cái, rốt cuộc chuyện gì có thể khiến anh vội vàng đến thế? Lương Khai Lai tò mò tột độ nên lập tức bám theo sát nút.

Cùng lúc đó tại nhà họ Giang cũng chẳng hề yên bình.

Sáng sớm tinh mơ, Giang Thanh Hoan là người dậy sớm nhất. Ả định đi vệ sinh rồi về ngủ nướng tiếp, sau đó sai bảo hai đứa ăn mày nhỏ đi mua đồ ăn sáng cho mình.

Giang Đường hôm qua phát điên cả ngày, ngủ một giấc chắc cũng phải tỉnh táo lại rồi, trò chơi đóng vai người mẹ tốt chắc cũng đến hồi kết thúc sẽ chẳng còn che chở cho hai đứa ăn mày kia nữa đâu.

Ả vừa nghĩ vừa lơ mơ bước ra khỏi phòng thì đập vào mắt là... bốn bề trống trơn.

Bàn gỗ đỏ, tranh chữ sơn thủy, kệ điêu khắc tinh xảo, tủ năm ngăn sơn mài chạm trổ, đài radio, máy hát, quạt điện đặt trên tủ...

Những thứ đáng giá trong nhà này biến mất sạch! Tất cả đều không còn!

Đó là bàn gỗ đỏ! Nặng ít nhất cả trăm cân, phải hai gã đàn ông lực lưỡng mới khiêng nổi, sao có thể nói mất là mất ngay được.

Người nhà ả thuê tối mai mới đến dọn nhà, sao bây giờ đã trống hoác thế này?

Giang Thanh Hoan không dám tin dụi dụi mắt nhưng trước mắt vẫn là một khoảng không trống rỗng.

“Bố... Mẹ...”

Trong căn nhà trống trải vang lên tiếng hét xé lòng của Giang Thanh Hoan.

Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm bị đánh thức, lật đật chạy ra: “Làm cái gì thế? Sáng sớm tinh mơ mà ồn ào cái gì? Lại vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi...”

Lời nói còn chưa dứt đã nghẹn lại ở cổ họng.

Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm cũng nhìn thấy căn nhà trống trơn.

“Đâu hết rồi? Sao lại mất hết rồi?” Đinh Ngọc Cầm hoảng sợ nhìn quanh, quay người lao vào bếp. Trống không! Cũng trống không! Chẳng còn thứ gì cả!

Giang Thanh Hoan đứng run rẩy tại chỗ, sợ hãi hét lên: “Mẹ, sao lại thành ra thế này? Nhà mình đâu? Đồ đạc trong nhà đâu rồi! Không có những thứ này đổi ra tiền thì chúng ta đi kiểu gì!”

“Kêu la cái gì! Mau đi xem Giang Đường, con ranh đó còn ở nhà không?” Giang Đức Hải vẫn còn giữ chút bình tĩnh, người đầu tiên ông ta nghĩ đến là Giang Đường với biểu hiện bất thường ngày hôm qua.

“Đúng rồi, Giang Đường đâu? Giang Đường còn ở đây không?!”

Đinh Ngọc Cầm vội vàng phụ họa, kéo tay Giang Thanh Hoan lao về phía phòng Giang Đường.

Chẳng cần lại gần, chỉ cần liếc mắt là thấy cửa phòng mở toang, bên trong cũng trống trơn chẳng còn gì.

Riêng cái bình gốm sứ thanh hoa mà Giang Đường vứt dưới đất làm thùng rác, Đinh Ngọc Cầm đã nhờ người hỏi thăm, bán được tận năm trăm đồng, thế mà giờ cũng biến mất tăm?!

Đinh Ngọc Cầm gào khóc thảm thiết: “Bình thanh hoa của tôi... tranh hoa điểu trên tường... sao lại mất hết... mất sạch rồi...”

Giang Thanh Hoan thì tiếc đứt ruột đống váy vóc xinh đẹp trong tủ quần áo của Giang Đường, thậm chí có cả áo gió Paris, giày da Ý và cây đàn violin mà ả nhắm đã lâu.

Chỉ cần Giang Đường không còn nữa thì tất cả những thứ đó đều thuộc về ả.

Giờ thì trống trơn, ngay cả cái tủ quần áo cũng không cánh mà bay!

“Chẳng lẽ Giang Đường nhân lúc chúng ta không để ý đã dọn sạch cái nhà này? Không thể nào! Bố, mẹ, Giang Đường chỉ là con đàn bà không não, sao nó có thể dọn đi nhiều đồ như thế mà không làm chúng ta thức giấc chứ?”

Giang Thanh Hoan gào lên như phát điên.

Sắc mặt Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm khó coi đến cực điểm. Họ cũng không tin Giang Đường có bản lĩnh đó nhưng ngoài cô ra thì còn có thể là ai.

“Đức Hải, không có đống đồ này... chúng ta đi kiểu gì... tiền trên người chúng ta còn không đủ trả tiền tàu!”

“Bố... Giang Đường biến mất rồi, chúng ta có bị bắt đi cải tạo không? Con không muốn! Con nghe nói về quê không chỉ phải cấy lúa mà còn phải hót phân bò, con không chịu đâu!”

Đinh Ngọc Cầm và Giang Thanh Hoan cùng nhìn Giang Đức Hải, vừa hoảng loạn vừa sợ hãi.

Họ không chỉ mất đi gia sản trong nhà mà còn mất luôn cả Giang Đường - cái cây rụng tiền, sau này chẳng còn ai cho họ ăn chực nằm chờ nữa.

Trong lòng Giang Đức Hải cũng rối như tơ vò, ông ta quát lớn vào mặt hai mẹ con: “Bà hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Mau đi tìm người! Tìm con Giang Đường về đây cho tôi!”

Cả nhà ba người vội vã định đi tìm Giang Đường nhưng chưa kịp ra khỏi cửa thì tiếng gõ cửa đã vang lên trước.

Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa vừa dồn dập vừa mạnh mẽ, mang theo khí thế hung hăng.

Đinh Ngọc Cầm run rẩy ra mở cửa. Cửa vừa mở, đập vào mắt bà ta là một bóng dáng cao lớn mặc bộ quân phục màu xanh sẫm thẳng thớm, toàn thân toát ra khí thế lạnh lùng đáng sợ khiến bà ta không dám ngẩng đầu lên nhìn.

Bà ta năm lần bảy lượt hãm hại Giang Đường, nào là buôn người, nào là định dọn sạch gia sản, dù mưu kế chưa thành nhưng cứ nhìn thấy bộ đội là trong lòng lại sợ hãi tột độ.

Đinh Ngọc Cầm thót tim, luống cuống lùi lại phía sau: “Anh... anh... anh là ai? Đây là nhà riêng, anh không được tùy tiện xông vào.”

Phó Tư Niên lạnh lùng liếc nhìn, nhận ra ngay vẻ chột dạ trên mặt Đinh Ngọc Cầm.

Nghĩ đến việc Giang Đường có thể đang gặp nguy hiểm lần nữa, anh không muốn lãng phí thời gian cũng chẳng buồn đôi co với họ.

Phó Tư Niên sải bước vào nhà, lạnh giọng hỏi: “Tôi là Phó Tư Niên, Giang Đường đâu?”

Phó... Phó... Phó Tư Niên?

Gia đình Giang Thanh Hoan vừa thấy quen lại vừa thấy lạ với cái tên “Phó Tư Niên”. Trên những phong bì gửi tiền và tem phiếu từ quân đội về hàng tháng hình như đều đề cái tên này ở phần người gửi.

Giang Thanh Hoan trợn tròn mắt nhìn người đàn ông tuấn tú lạnh lùng trước mặt: “Anh... anh là người chồng quân nhân thô lỗ cục mịch của Giang Đường sao?”

Họ chỉ nghe đến tên Phó Tư Niên chứ chưa từng gặp người thật. Hồi đó vì Giang Đường mang thai không ai chăm sóc nên họ mới có cơ hội dọn vào chiếm tổ chim tu hú, suốt năm năm sau đó Phó Tư Niên chưa từng xuất hiện.

Trong những lời than vãn của Giang Đường thì Phó Tư Niên xuất thân không tốt, nhờ công nông binh đề cử mới được đi học đại học; lại bảo Phó Tư Niên là gã đàn ông thô lỗ cục cằn, hung dữ, mặt mũi xấu xí...

Nhưng người đàn ông trước mặt này chẳng những khí chất phi phàm mà gương mặt kia... cũng thuộc hàng cực phẩm tuấn tú, mũi cao mắt sâu, mày kiếm mắt sáng, vẻ anh khí bức người toát ra một cách tự nhiên.

Giang Thanh Hoan run lên vì sợ hãi nhưng đôi mắt lại dán chặt vào Phó Tư Niên không rời.

Trong lòng ả lại bùng lên ngọn lửa ghen tị dữ dội, dựa vào đâu mà Giang Đường tùy tiện kết hôn cũng vớ được ông chồng quân nhân đẹp trai thế này!

Đinh Ngọc Cầm và Giang Đức Hải thì kiêng dè bộ quân phục trên người Phó Tư Niên nên ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Phó Tư Niên chẳng thèm để ý đến phản ứng của cả nhà họ, anh nhìn căn nhà trống hoác bốn bề rồi lạnh lùng hỏi lại lần nữa.

“Đừng để tôi phải hỏi lần thứ ba, Giang Đường đâu? Các người giấu Giang Đường ở đâu rồi?”

Giang Thanh Hoan bỗng lớn tiếng phản bác: “Ai bảo chúng tôi giấu Giang Đường! Rõ ràng là con ranh chết tiệt đó đã bỏ trốn cùng người đàn ông khác rồi!”

Dù sao Giang Đường giờ cũng mất tích, ả có nói dối thì cũng chẳng ai vạch trần được.

Đinh Ngọc Cầm nghe con gái nói vậy, ánh mắt lóe lên tia toan tính, lập tức hùa theo:

“Đúng, Thanh Hoan nói đúng đấy! Phó... Phó... hai vợ chồng cậu năm năm không gặp, không biết chuyện trong nhà đâu. Giang Đường đã sớm lén lút qua lại với người đàn ông khác sau lưng cậu rồi, gã đó tên là Lâm Bình Xuyên. Nó còn bán sạch đồ đạc trong nhà, ôm tiền bỏ trốn cùng gã nhân tình đó rồi!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (201)
Chương 1: Chương 1: Vừa mở mắt đã thấy cảnh bỏ trốn rồi chết thảm Chương 2: Chương 2: Đồng chí quân nhân, tôi đã kết hôn Chương 3: Chương 3: Song sinh long phượng, những đứa trẻ hoang không cha không mẹ Chương 4: Chương 4: Bốp bốp! Hai cái tát vẫn còn chưa đủ! Chương 5: Chương 5: Thật sự có thể tin tưởng mẹ sao? Chương 6: Chương 6: Ăn cơm không tích cực, tư tưởng có vấn đề Chương 7: Chương 7: Không gian ngọc bích, dọn sạch nhà tổ Chương 8: Chương 8: Tìm bố, đưa con đi theo quân Chương 9: Chương 9: Đoàn trưởng Phó, vợ anh bỏ trốn cùng người khác rồi Chương 10: Chương 10: Tay trái một bé, tay phải một bé~ Chương 11: Chương 11: Con trai cô! Đúng là lợi hại! Chương 12: Chương 12: Con gái rượu! Cũng thay mẹ trút giận Chương 13: Chương 13: Đứng trước mặt bố lại gọi là chú Chương 14: Chương 14: Đúng là đồ đàn ông tồi! Chương 15: Chương 15: Tu la tràng! Anh ấy là chồng tôi?! Chương 16: Chương 16: Dẫn vợ con về khu tập thể Chương 17: Chương 17: Bố ơi, cửa rụng rồi! Chương 18: Chương 18: Đêm tân hôn dính bầu ngay Chương 19: Chương 19: Các cục cưng có thích nhà mới không? Chương 20: Chương 20: Vợ chồng son nổi máu háo sắc Chương 21: Chương 21: Sờ thử cơ bụng sáu múi Chương 22: Chương 22: Đêm đầu tiên đến theo quân đầy kịch tính Chương 23: Chương 23: Đoàn trưởng Phó ghen ngầm Chương 24: Chương 24: Tiểu thư nhà tư bản mà chịu khổ được sao? Chương 25: Chương 25: Vợ chồng son gây chấn động cả khu tập thể Chương 26: Chương 26: Người đàn ông lạnh lùng cũng thích ăn kẹo? Chương 27: Chương 27: Một cái huân chương hạng ba, một cái hạng nhất Chương 28: Chương 28: Đoàn trưởng Phó ngược đãi vợ? Chương 29: Chương 29: Nữ chính nguyên tác xuất hiện Chương 30: Chương 30: Thỏ con đáng yêu quá nhưng phải ăn thôi Chương 31: Chương 31: Tôi thèm muốn thân thể cô ấy/anh ấy, đúng là hèn hạ! Chương 32: Chương 32: Em thích bật đèn à? Chương 33: Chương 33: Bị chó cắn thì không thể cắn lại chó được Chương 34: Chương 34: Sức mạnh đồng tiền, mua sắm lớn tại Cửa hàng Bách hóa Chương 35: Chương 35: Hứ, chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng! Chương 36: Chương 36: Bảo vật +2, hộp nhạc liên thành Chương 37: Chương 37: Cô em Tiểu Giang là vợ yêu của đoàn trưởng Phó đấy Chương 38: Chương 38: Vợ chồng son tính sổ Chương 39: Chương 39: Hôn một cái Chương 40: Chương 40: Anh mà bẩn là em không cần anh nữa đâu Chương 41: Chương 41: Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm Chương 42: Chương 42: Bàn tay đưa ra rồi lại rụt về Chương 43: Chương 43: Đoàn trưởng Phó ngày nào cũng giặt ga giường Chương 44: Chương 44: Muốn tranh thủ đẻ đứa thứ hai à? Chương 45: Chương 45: Triều Triều bị đánh! Chương 46: Chương 46: Phi! Đồ lẳng lơ! Chương 47: Chương 47: Cô định làm gì vợ tôi hả?! Chương 48: Chương 48: Ngàn vàng không đổi, đại náo khu tập thể Chương 49: Chương 49: Chị dâu, quá đỉnh! Chương 50: Chương 50: Không có gì, chỉ là quen tay thôi Chương 51: Chương 51: Triều Triều, có đau không con? Chương 52: Chương 52: Có thể gọi con là bảo bối thêm lần nữa không ạ? Chương 53: Chương 53: Phó Tư Niên, anh cũng xấu tính thật đấy Chương 54: Chương 54: Vợ chồng son tâm sự đêm khuya Chương 55: Chương 55: Đi học? Đi học quan trọng bằng đẻ cháu trai à? Chương 56: Chương 56: Người đàn bà điên mất con Chương 57: Chương 57: Không được đi! Mày cấm được đi! Chương 58: Chương 58: Đem lại vinh dự cho con trai tôi thật sao? Chương 59: Chương 59: Dương khí thịnh, hỏa khí vượng Chương 60: Chương 60: Chuyện “trẻ em không nên nhìn” Chương 61: Chương 61: Soái ca lạnh lùng và cà vạt đen, đúng là tuyệt phối! Chương 62: Chương 62: Ảnh cưới mới Chương 63: Chương 63: Người ta có, Giang Đường cũng phải có Chương 64: Chương 64: Cảm ơn đã cứu mạng, tôi tên là Lâm Hướng Đông Chương 65: Chương 65: Anh là chồng em, không tốt với anh thì tốt với ai Chương 66: Chương 66: Hít hà... Rượu Thiêu Đao Tử Chương 67: Chương 67: Mượn rượu làm càn, một đêm nồng nàn Chương 68: Chương 68: Mượn rượu làm càn, lý do quá tuyệt Chương 69: Chương 69: Sao tối nay anh hiền thế? Chương 70: Chương 70: Coi như là... bị bệnh vậy (Tăng thêm) Chương 71: Chương 71: Chẳng lẽ... anh ấy lại mạnh tay quá? Chương 72: Chương 72: Cô ấy là hy vọng của cả khu tập thể Chương 73: Chương 73: Hoàng Y Y bị giam lỏng Chương 74: Chương 74: Thiên vị ai thế hả? Chương 75: Chương 75: Người đứng đầu là đồng chí Hoàng Y Y Chương 76: Chương 76: Còn quan tâm đến sự trong sạch của Giang Đường hơn Chương 77: Chương 77: Cô ấy... thật sự rất lợi hại Chương 78: Chương 78: Cô ấy vốn là đóa hồng rực rỡ Chương 79: Chương 79: Chị cũng ra tay đánh mẹ sao? Chương 80: Chương 80: Chị dâu về nhì, trượt rồi Chương 81: Chương 81: Cô ấy cười tít mắt Chương 82: Chương 82: Em phải nhớ kỹ, chúng ta là vợ chồng Chương 83: Chương 83: Kiếm tiền, hợp tác cổ phần Chương 84: Chương 84: Giang Thừa Chu, Chu trong “nhất diệp cô chu” (con thuyền nhỏ) Chương 85: Chương 85: Chị tiên nữ cho kẹo ăn Chương 86: Chương 86: Còn trắng hơn cả lợn con Chương 87: Chương 87: Trông giống một người - 1 Chương 88: Chương 88: Trông giống một người - 2 Chương 89: Chương 89: Giúp viết một bức thư tình Chương 90: Chương 90: Cô nàng bán thịt lợn và chàng thư sinh yếu đuối Chương 91: Chương 91: Một cây bạc hà chanh Chương 92: Chương 92: Phó Tư Niên bị ra rìa Chương 93: Chương 93: Không được trêu! Không được trêu! Chương 94: Chương 94: Là sự sắp đặt tuyệt vời nhất của số phận Chương 95: Chương 95: Oan gia ngõ hẹp Chương 96: Chương 96: Em gái này xinh quá Chương 97: Chương 97: Chẳng lẽ... nghĩ quẩn làm liều? Chương 98: Chương 98: Con gái lớn gả chồng là chuyện thường tình Chương 99: Chương 99: Hóa ra là ngay trước mắt Chương 100: Chương 100: Cô ấy có chút chột dạ Chương 101: Chương 101: Không chịu đâu! Con không muốn xa anh hai! Chương 102: Chương 102: Anh trai, anh trai ruột á? Chương 103: Chương 103: Anh trai, anh trai ruột á? (2) Chương 104: Chương 104: Sự bất an mơ hồ Chương 105: Chương 105: Ngứa tay, muốn đánh đòn Chương 106: Chương 106: Hơi hoảng, thế mà lại nghe lời Chương 107: Chương 107: Tìm kho báu trong thôn Chương 108: Chương 108: Gỗ nam mộc tơ vàng Chương 109: Chương 109: Chiếu ngà voi Chương 110: Chương 110: Cùng nhau đánh hội đồng! Chương 111: Chương 111: Dòng máu đỏ tươi Chương 112: Chương 112: Có đau không? Chương 113: Chương 113: Đúng là kẻ ác cáo trạng trước Chương 114: Chương 114: Hoa hồng đỏ xứng đáng với cháu Chương 115: Chương 115: Lên bảng tin là thành đại tự báo Chương 116: Chương 116: Nghi ngờ Chương 117: Chương 117: Mưa lớn, thế mới là bé ngoan Chương 118: Chương 118: Mùi máu tanh lại bị thương rồi Chương 119: Chương 119: Vợ tôi khỏe thật đấy Chương 120: Chương 120: Khổ nhục kế của đoàn trưởng Phó Chương 121: Chương 121: Sờ mó cái gì, có làm được đâu Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (1) Chương 124: Chương 124: Đào vàng đóng hộp và sô cô la (2) Chương 125: Chương 125: Lên phố xem phim~ Chương 126: Chương 126: Vợ chồng trẻ tình cảm thật Chương 127: Chương 127: Đoàn trưởng Phó giặt chăn màn trong đêm Chương 128: Chương 128: Con dao mổ lợn sáng loáng Chương 129: Chương 129: Tôi... tôi có bằng chứng... Chương 130: Chương 130: Đàn ông con trai ấy mà, tớ cõng được hết! Chương 131: Chương 131: Là anh trai! Anh trai ruột Chương 132: Chương 132: Anh cả không có kẹo cho em Chương 133: Chương 133: Gia đình đoàn tụ Chương 134: Chương 134: Gãy chân Chương 135: Chương 135: Xem mặt cháu ngoại Chương 136: Chương 136: Chua chua, ngọt ngọt Chương 137: Chương 137: Anh là người anh trai tuyệt vời nhất của em Chương 138: Chương 138: Hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt Chương 139: Chương 139: Giang Đường là phúc tinh của gia đình Chương 140: Chương 140: Sắp bay lên rồi Chương 141: Chương 141: Phó Tư Niên, anh chiều con quá đấy Chương 142: Chương 142: Anh trai của mẹ là bác Chương 143: Chương 143: Thuyết phục có thể biến thành phần thưởng Chương 144: Chương 144: Tỏ tình bị từ chối Chương 145: Chương 145: Một thiên tài ẩn dật! Chương 146: Chương 146: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư Chương 147: Chương 147: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư (2) Chương 148: Chương 148: Đợi bố về cùng ăn Chương 149: Chương 149: Ông chồng này tốt thật Chương 150: Chương 150: Trí nhớ tốt không bằng ngòi bút cùn Chương 151: Chương 151: Vẫn mặc quần thủng đít Chương 152: Chương 152: Cô ta có mục đích khác! Chương 153: Chương 153: Chị dâu chính là chị dâu của cậu Chương 154: Chương 154: Chị dâu chính là chị dâu của cậu (2) Chương 155: Chương 155: Nguyệt Nguyệt ợ xong đến Triều Triều ợ Chương 156: Chương 156: Có phải đi chim chuột với trai không? Chương 157: Chương 157: Ọe... buồn nôn quá Chương 158: Chương 158: Nhẫn nhịn đi, cố mà nhẫn nhịn Chương 159: Chương 159: Náo loạn khu tập thể Chương 160: Chương 160: Tôi cũng vào tìm cùng! Chương 161: Chương 161: Rõ ràng rành mạch, bằng chứng như núi Chương 162: Chương 162: Lật ngược thế cờ Chương 163: Chương 163: Tôi muốn gặp Tạ Nghiễn Sơn! Chương 164: Chương 164: Chẳng lẽ cô ta sai thật? Chương 165: Chương 165: Chồng ơi ~ dỗ dành em đi Chương 166: Chương 166: Mẹ ơi, con muốn mẹ Chương 167: Chương 167: Kẹo hồ lô cũng không dỗ được Chương 168: Chương 168: Giải quyết bài toán chia đùi vịt Chương 169: Chương 169: Sự quan tâm chân thành Chương 170: Chương 170: Giang Thừa Chu khác lạ Chương 171: Chương 171: Chân vừa dài vừa thẳng, eo lại nhỏ Chương 172: Chương 172: Sự nhạy cảm của hai nhóc tì Chương 173: Chương 173: Làm càn! Thật là xấu hổ! Chương 174: Chương 174: Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa Chương 175: Chương 175: Vào đoàn văn công tìm vợ Chương 176: Chương 176: Vóc dáng trời sinh để múa Chương 177: Chương 177: Mắt không biết để đâu Chương 178: Chương 178: Sóng gió đổi vai Chương 179: Chương 179: Chỉ xoa bóp eo, cấm được làm tới Chương 180: Chương 180: Chảy máu mũi rồi Chương 181: Chương 181: Đầu ngón tay mềm mại Chương 182: Chương 182: Vận may của tớ đều cho cậu Chương 183: Chương 183: Vừa thẹn vừa đỏ mặt Chương 184: Chương 184: Vợ chồng trẻ phát “cơm chó” Chương 185: Chương 185: Giang Thừa Chu bất ngờ ghé thăm Chương 186: Chương 186: Phát hiện đài phát tín hiệu bí mật Chương 187: Chương 187: Lạ thật, đúng là lạ thật Chương 188: Chương 188: Cô ấy có thai rồi Chương 189: Chương 189: Sống vì bản thân mình Chương 190: Chương 190: Người đập bát lại là... Chương 191: Chương 191: Bệnh viện... đưa tôi đi bệnh viện Chương 192: Chương 192: Phẫu thuật nạo thai Chương 193: Chương 193: Cô ấy không cần con, cô ấy cần tương lai! Chương 194: Chương 194: Muốn ôm một cái không? Chương 195: Chương 195: Đừng khóc... không sao đâu... không sao đâu... Chương 196: Chương 196: Chúng ta ly hôn đi Chương 197: Chương 197: Hai tờ giấy khen Chương 198: Chương 198: Hôn nhau rồi thì không được xấu hổ nữa Chương 199: Chương 199: Người phụ nữ xinh đẹp lạ mặt Chương 200: Chương 200: Về gia thế của Phó Tư Niên Chương 201: Chương 201: [Đại kết cục] Chúc mừng năm mới lại có tin vui rồi ~