Chương 9
Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9)

Thục Vương muốn giữ Ông Công Nhụ lại nghỉ một đêm.

Tỳ nữ đã sớm thu xếp ổn thỏa: Ông Công Nhụ một gian, hai tiểu đồng một gian. Trên án đặt khay đá đựng hoa quả tươi, rèm thêu buông thấp, đèn được thắp sáng, cung nữ lặng lẽ lui ra.

Sau bao ngày dãi nắng dầm mưa, quả thật quá mỏi mệt. Ông Công Nhụ ngồi bên mép giường tháo giày, vừa ngẩng mắt đã thấy Hoàng Phủ Cật còn đứng trước án, khi thì sờ nghiên mực, khi thì chạm núi bút, lề mề rụt rè, bộ dạng cứ lần lữa chẳng dứt. Ông hiểu rõ tâm tư hắn, liền cố ý vươn vai một cái: “Ta muốn nghỉ ngơi rồi.”

Hoàng Phủ Cật như được giải thoát, vội đặt chiếc bồn rửa bút bằng sừng tê quý giá xuống án, nói: “Ông sư phụ, cho con trải đệm dưới chân giường người nhé? Con còn chuyện muốn thỉnh giáo.”

Ông Công Nhụ đưa mắt nhìn hắn một cái đầy nhẫn nại. Trên gương mặt Hoàng Phủ Cật vẫn còn nét non trẻ, nhưng thân hình đã là một người trưởng thành. Cẩm bào giày đen, bảo kiếm đeo bên hông, dáng đứng thẳng như cây tùng xanh. Dẫu không vì nể mặt Hoàng Phủ Đạt Hi, thì riêng Tể tướng Tiết Hầu cũng đã dành cho hắn không ít yêu quý.

Không thể phủ nhận, hôm nay Hoàng Phủ Cật giữ được vẻ điềm tĩnh, bắn cung thắng Lý Linh Quân, khiến Ông Công Nhụ trong lòng cũng có chút đắc ý.

“Ngươi đóng cửa lại,” ông đặt tay lên đầu gối, tỏ ý muốn bàn việc chính, “kéo đèn lại gần đây.”

“Vâng.” Hoàng Phủ Cật quay lại, khéo léo dùng nhíp chỉnh tim đèn, rồi tiện tay dời đôi giày của ông sang một bên. Một vị công tử vương thất, làm những việc hầu hạ như thế mà không hề lộ ra chút oán khí.

Ông Công Nhụ lại cố ý sa sầm nét mặt, trầm giọng: “Mấy ngày nay vội vã lên đường, ta còn chưa kịp hỏi tội ngươi: Tiểu thư họ Đoàn rõ ràng là con gái của Tiết độ sứ Giao Châu Đoàn Bình, hôn sự giữa họ Đoàn và A Đạt cũng do hai bên tự miệng ước hẹn, tình ý thuận hòa. Thế mà ngươi hôm đó lại giấu ta thân phận của nàng, còn bịa chuyện nàng là con gái người Hán bị A Đạt bắt về từ Ô Toản, ngươi còn xem ta là sư phụ nữa không?”

Hoàng Phủ Cật lộ vẻ áy náy, cúi đầu nói: “Ông sư phụ, là con sai rồi.”

Thấy hắn nhận sai quá nhanh, Ông Công Nhụ càng thêm không hài lòng, bật cười lạnh: “Ngươi tuổi còn nhỏ, nhưng lại biết nói một đằng làm một nẻo. Lần này như thế, lần sau e còn lớn mật hơn nữa, có phải vậy không?”

Hoàng Phủ Cật do dự một lúc, thực sự không thể chối cãi, đành uất ức nói: “Ông sư phụ, biểu muội vốn không cam lòng…”

“Cam lòng hay không, quan trọng ư?” Ông Công Nhụ mất kiên nhẫn, ngắt lời hắn, rồi trầm giọng hỏi:

“Ngươi nói xem, A Đạt là ai?”

“Là quốc chủ Ô Toản, được Thánh thượng đích thân phong làm Vân Nam vương, kiêm Việt Quốc công, khai phủ Nghi Đồng Tam Ti, chưởng quản quân sự các châu Man miền Tây Nam.”

“Tiểu thư họ Đoàn đã được gả cho con trai của A Đạt, tương lai là chính thất thế tử Vân Nam vương, vậy mà ngươi lại to gan dắt nàng bỏ trốn… chỉ vì một câu nói chơi từ thuở ấu thơ? Nay triều đình và Thổ Phiên đang giao chiến, nếu chuyện vỡ lở, A Đạt nảy sinh phản ý, thật sự thông đồng với Thổ Phiên….”

Ông Công Nhụ nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên cảnh chiến địa Tây Nam đầy những tay cụt chân gãy, xương trắng phơi đầy, ông cắn răng, khẽ rùng mình, giọng hạ thấp : “Ngươi và ta, trước mặt Tể tướng Tiết Hầu, trước mặt Thánh thượng, dù có chết vạn lần, e cũng khó lòng chối tội!”

Hoàng Phủ Cật sững sờ, siết chặt nắm tay, lặp đi lặp lại một câu: “Ông sư phụ, con…”

Ông Công Nhụ nhìn hắn, lời nói tuy ôn hòa, nhưng ánh mắt lại đầy trách vấn: “Nói đến tiểu thư họ Đoàn, nhà họ giờ đã không còn chốn dung thân, ngươi bảo nàng sau này nương tựa vào đâu? Lấy thân phận gì để đứng vững? Ngươi như vậy không phải là tự cho mình thông minh, mà là hại người, hại mình!”

Những lời trách mắng của Ông Công Nhụ, Hoàng Phủ Cật đều cúi đầu lặng lẽ nhận lấy. Nhưng mỗi khi nghĩ đến nhà họ Đoàn, lòng hắn lại đau như cắt: “Nếu thật sự buông tay mặc kệ biểu muội, con thấy quá có lỗi với nàng. Biểu muội nàng… thật quá đáng thương.”

“Lòng ngươi… cũng quá mềm yếu rồi.” Ông Công Nhụ lắc đầu cười nhẹ, ông đã nắm rõ tính cách của chàng thiếu niên này, sắc mặt hòa hoãn hơn đôi chút.

Ông lấy bức thư trong tay áo ra, trải dưới ánh đèn cho hắn xem, nói:
“Ta đã từng nói với ngươi, quân lệnh như núi, lời đó đâu phải là hù dọa. Ngươi xem, thư của Tể tướng đã đến, lệnh chúng ta phải nhanh chóng hồi phủ Thản Châu. Ta cố tình ghé qua thăm Thục Vương, là để nhờ vương phi đưa Đoàn tiểu thư hồi kinh, chúng ta mới yên tâm trở về phục mệnh.”

Hoàng Phủ Cật vẫn còn ngập ngừng, Ông Công Nhụ liếc mắt nhìn hắn:
“Đi theo vương phi thì không lo gió táp nắng thiêu, lại đều là nữ quyến, chẳng phải tốt hơn là theo chúng ta vất vả đường xa? Hay là… ngươi lại lén hứa hẹn gì với tiểu thư họ Đoàn, nên mới sống chết không rời?”

Hoàng Phủ Cật vốn mặt mỏng, bị Ông Công Nhụ trêu ghẹo, đỏ mặt tía tai, vội vàng xua tay: “Không có!”

Dù ngoài miệng đã miễn cưỡng đồng ý, trong lòng vẫn lặng lẽ nghĩ: Không biết vương phi có giống Lý Linh Quân, cũng cao ngạo ngang ngược như vậy không? Nếu để biểu muội theo họ, liệu có chịu nhiều tủi nhục?

Tâm tư ấy, Ông Công Nhụ nhìn qua là hiểu rõ. Ông bật cười khẽ, không khỏi bất mãn: “Lo cho biểu muội, chi bằng nghĩ sẵn đường về Thản Châu phải ăn nói thế nào với tể tướng, ngươi đã gây ra đại họa thế này.”

Ông khẽ lắc đầu: Một nam nhi mà mềm lòng như thế, chẳng phải để người khác dắt mũi trong tay?

Thấy Hoàng Phủ Cật vẫn ngồi thẫn thờ nhìn ánh đèn, Ông Công Nhụ hận không thể cầm vỏ kiếm mà gõ một cái lên đầu hắn, bực mình nói:
“Ta không quen nằm cùng giường với người khác, ngươi ở lại đây nghỉ đi.” Rồi xỏ giày vào, bỏ lại Hoàng Phủ Cật mà đi ra ngoài.

Ra tới cửa, ông tiện tay khép cánh lại. Ánh mắt cảnh giác đảo quanh, thấy trong phòng A Xá còn ánh đèn hắt ra qua lớp màn mỏng, Ông Công Nhụ rón rén bước đến bên cửa sổ, cúi đầu lắng nghe. Bên ngoài vang tiếng ròng rọc quay nước kẽo kẹt, tiếng ếch nhái “ộp oạp” hỗn loạn, trong phòng lại tuyệt không một tiếng động.

Ông Công Nhụ âm thầm gật đầu, vừa nhấc chân .

“Ông sư phụ?”

Một tiếng gọi bất ngờ khiến ông giật nảy mình. Ông đưa mắt nhìn quanh ánh trăng khuyết lờ mờ phủ ánh sáng bạc, sương mù lững lờ dâng trong khe núi, trên cây tỳ bà trước sân có một bóng đen khẽ động. Ông Công Nhụ trừng mắt nhìn, thì ra là A Xá.

“Người đang tìm ta sao?”

A Xá vén cành lá ra, lộ rõ khuôn mặt, nàng ngồi vững vàng trên nhánh cây của cây tỳ bà đã cao chạm mái hiên.

Vừa mới thuyết phục xong Hoàng Phủ Cật, tính đưa nàng gửi nhờ Vương phi Thục Vương, giờ đụng mặt nàng thế này, Ông Công Nhụ không khỏi hơi chột dạ.

“Không tìm,” ông buột miệng nói, “Chơi đủ rồi thì mau xuống nghỉ đi.”

Không nhìn nàng nữa, ông xoay người định rời đi, nhưng mới bước được một bước, bỗng thấy cõi lòng thoáng chấn động. Ông Công Nhụ chau mày, ngẩng lên nhìn A Xá đang ngồi trên cây.

Ông nghi ngờ: chẳng lẽ mình và Hoàng Phủ Cật trong phòng nói gì, đều bị nàng nghe hết? Vốn định đi gặp riêng Thục Vương trong đêm, giờ Ông Công Nhụ cũng đổi ý.

“Ngươi trèo lên cây làm gì?”

A Xá tựa mái tóc mai vào thân cây thô ráp lạnh buốt, có một con chim lẻ loi dang cánh, xẹt qua tầng mây dày, rít một tiếng mà bay đi.

Nàng nói: “Ở đây cao… có thể nhìn được xa.”

Ban đêm yên tĩnh, giọng nàng có phần thê lương. Ông Công Nhụ bỗng hiểu, nàng đang nhìn về hướng Giao Châu. Mới chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi đầu, vận mệnh phía trước vẫn còn mịt mờ chưa rõ…

Ông Công Nhụ, tuy vẫn còn mang lòng cảnh giác với nàng, nhưng lúc này cũng cảm thấy không đành, bèn nói thẳng:

“Hoàng Phủ Cật ngày mai sẽ về lại Thản Châu, ngươi thì theo Thục Vương phi hồi kinh. Phải nhớ chớ đắc tội với bà ấy.”

A Xá nghe xong không nói một lời, quả nhiên nàng đã nghe lén được hết cuộc trò chuyện giữa ông và Hoàng Phủ Cật. Sắc mặt Ông Công Nhụ trầm xuống.

“Ông sư phụ”. A Xá từ trên cao cúi mắt nhìn xuống ông, chợt cất tiếng gọi ông lần nữa.

“Tể tướng Tiết Hầu bảo người nhanh chóng quay về Thản Châu, mà người lại vòng đường đến gặp Thục Vương điện hạ, chuyện này… Tiết Hầu có biết không? Hoàng thượng có biết không?”

Nàng nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Ta nghe nói… hoàng thượng ghét nhất là việc các hoàng tử kết giao riêng với triều thần đấy.”

Ông Công Nhụ toàn thân chợt rùng mình, trừng mắt nhìn A Xá chằm chằm, nghiến răng bật ra hai tiếng: “Yêu nghiệt!”

Thấy ông luống cuống lộ vẻ chột dạ, A Xá bật cười khúc khích: “Ông tức giận trông như một con khỉ vậy, khỉ ở Ô Toản là giỏi giả dạng quân sĩ nhất. May mà người Hán cũng có một câu ‘tắm khỉ mặc mũ’ đấy thôi.”

Ông Công Nhụ nổi giận đùng đùng, bước nhanh tới dưới gốc cây, vươn tay mà không với được nàng, muốn lăn tay áo lên mắng một trận, lại sợ bị người trong phủ Thục Vương nghe được, rước lấy trò cười.

Ông chỉ đành trầm giọng mắng một câu: “Chó nhà có tang, còn dám sủa bậy?”

A Xá làm bộ ngạc nhiên, “Ông nói ta giống Khổng Thánh nhân ư? Vậy không mau quỳ xuống mà lạy ta đi!”

Ông Công Nhụ cười lạnh: “Ngươi chỉ là một nữ tử nhỏ nhoi, cũng dám sánh cùng Khổng phu tử?”

Ông vốn tính tình khắc nghiệt, bèn cố ý quét mắt đánh giá nàng từ đầu đến chân, lắc đầu vẻ già đời nói: “Ngươi tưởng mình thông minh lắm sao? Đáng tiếc… điều đàn ông sợ nhất, chính là loại đàn bà cứ ngỡ mình khôn ngoan.”

Chưa dứt lời, đầu ông đã bị đập một cái. Ông Công Nhụ tưởng là ám khí, hoảng hồn nhảy lùi sang một bên, cúi đầu nhìn, thì ra là một chiếc giày. Cả đời ông chưa từng chịu nhục như thế, sắc mặt lập tức tái mét.

A Xá bĩu môi, nói: “Sáng nay Lý Linh Quân bắn trúng chén trà, ông cũng làm cái mặt đó. Hầy, hèn nhát đến thế mà còn mơ mộng cấu kết với Thục Vương mưu phản… tốt hơn hết là mau về nhà rửa chân cho vợ đi!”
Nàng nhún người nhảy xuống khỏi cây, quay đầu nhổ xuống đất một bãi nước bọt, hành vi cục cằn này là nàng học từ A Phổ Đỗ Mục.

“Phì, đàn ông vô dụng.” Nói rồi ngẩng đầu đầy ngạo nghễ, rảo bước trở về phòng.

Mặt trời vừa lên khỏi sương, Hoàng Phủ Cật đứng ngoài cửa phòng A Xá. Quả tỳ bà đã chín vàng, trĩu trịt từng chùm đong đưa trên cành.
Hoàng Phủ Cật chợt nhớ đến thuở nhỏ ở kinh thành, ngoài cổng Ô Đầu môn phủ họ Hoàng Phủ có trồng cây hồng.

Hắn từng trèo lên đó, hái trái hồng chín phủ sương mùa thu, từng thò tay vào ổ chim chực rơi…Ba năm trước, A Xá theo Đoàn Bình vào kinh, từng ở lại Hoàng Phủ vài tháng.

Lúc rời đi, nàng luyến tiếc không rời, cứ dặn đi dặn lại: “A huynh, muội không muốn về Ô Toản đâu, huynh nhất định phải nhớ tới đón muội đó nhé.”

Sau đó… hắn đã quên nàng.

Hoàng Phủ Cật thất vọng cúi đầu. Cánh cửa bỗng vang khẽ một tiếng, chàng lập tức ngoảnh lại.

A Xá vẫn mặc y phục giả trai, tóc đen mượt, má trắng mịn, vành mắt hơi ửng hồng. Nàng không giống những cô nương nơi kinh sư, không sợ gió sương hay áo vải, cũng chẳng hề kêu ca. Át hẳn đêm qua lại nghĩ đến Đoàn Bình và Đạt Nhã. Hoàng Phủ Cật toan lên tiếng lại thôi.

“Ông sư phụ nói, huynh phải về Thản Châu trước” A Xá mở lời trước, giọng điềm đạm nhưng ánh mắt lo lắng, dặn dò: “A huynh, huynh nhớ giữ gìn trên đường.”

Nàng rời thành Thái Hòa chẳng mang theo gì, đến cái túi nhỏ cũng không có. A Xá tháo cây roi đeo bên hông, đưa cho Hoàng Phủ Cật: “Roi này làm từ trúc rồng trên núi Thương Sơn, rất chắc chắn, muội dùng cũng chẳng ích gì nữa.”

Nàng không nén nổi nỗi bịn rịn, trong mắt lộ vẻ tội nghiệp và không nỡ:
“A huynh, huynh đừng quên muội nhé.”

Hoàng Phủ Cật trịnh trọng gật đầu, lần này, hắn khắc sâu lời nàng vào lòng. Cúi đầu đón lấy cây roi, trên chuôi có khắc thêm một chữ “Nam” nhỏ nhắn thanh tú. Hắn biết… nàng còn giữ một con dao găm hai tai, giấu kỹ vô cùng.

“Muội nên đi bái kiến vương phi rồi.” Hoàng Phủ Cật lấy lại tinh thần, nhắc nhở nàng.

A Xá đi theo cung nữ đến trước điện của Thục Vương Phi. Nương nương rất nghiêm, Hoàng Phủ Cật cũng bị chặn ngoài điện. A Xá ngoan ngoãn đứng chờ dưới bậc, nàng chỉ là tiểu đồng được Ông Công Nhụ gửi gắm, chẳng ai để tâm đến nàng.

Nàng chăm chú nhìn đám cỏ nhỏ mọc từ kẽ gạch, có người từ phía sau va vào nàng một cú loạng choạng.

“Ngươi mù à?” Lý Linh Quân cáu bẳn quát lên.

Nếu là nô tỳ khác, đã sớm quỳ rạp tạ tội. A Xá lúc này tâm trạng không tốt, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ tránh sang một bên.

Lý Linh Quân chưa vội vào điện. Hắn đã dậy từ gà gáy, luyện bắn nửa buổi, áo lót mướt mồ hôi, tay bị vòng ngọc trượt cung mài rớm máu. Phía sau hai tên nội thị đi theo, cầm khăn lược và áo bào, hắn chẳng thèm liếc lấy một cái, tiện tay quẳng vòng ngọc lên khay.

Hắn đứng xoạc chân dưới bậc, giương cung bắn lên ngói lưu ly trên mái điện, “choang” một tiếng, mảnh ngói vỡ vụn. Ngón tay rỉ máu, hắn chẳng chút động dung, lại rút thêm một mũi tên nữa, xoay người, chĩa thẳng mũi nhọn vào trán A Xá.

Hai nội thị hoảng hốt quỳ rạp xuống: “Xin lang quân tha mạng!”

A Xá quay đầu lại, ban đầu còn ngơ ngác, sau đó trừng mắt nhìn hắn, rồi hờ hững quay đi.

“Sao ngươi không né?” Lý Linh Quân ngạc nhiên.

“Ngươi bắn cũng chẳng trúng.” A Xá đã thấy đủ bộ mặt nịnh trên nạt dưới của hắn khi đối với Ông Công Nhụ, trong lòng nàng khinh thường: “Dù luyện thêm trăm năm nữa, cũng không bằng A huynh ta đâu.”

Mày của Lý Linh Quân nhíu lại. Đuôi mắt hắn dài, tuấn tú, như nét vẽ cực mảnh tinh tế, khẽ nhướn lên, có khí thế ngạo nghễ.

Hắn lườm A Xá một cái, chậm rãi thu cung tên lại: “Ngươi là con gái Đoàn Bình?”

Hắn thản nhiên gọi tên tiết độ sứ Giao Châu, rõ ràng là Thục Vương đã nói cho hắn nhiều chuyện trong triều.

A Xá vừa nghe tới tên cha, lập tức ngoảnh đầu, trừng trừng nhìn hắn.

Lý Linh Quân nhìn nàng, ánh mắt càng thêm kiêu ngạo: “Đoàn Bình mưu nghịch, cả nhà đã bị xử trảm. Ngươi là con cá lọt lưới, mà cũng dám lớn tiếng trong phủ Thục Vương?”

A Xá như sét đánh ngang tai, ngơ ngác nhìn hắn: “Cái gì?”

Lý Linh Quân không trả lời, vứt cung tên, nhấc chân định bước vào điện.
Đi tới bậc thềm, hắn vòng tay sau lưng, cố tình quay đầu lại, từ trên xuống dưới dò xét A Xá bằng ánh mắt khinh thường:

“Hoàng Phủ Cật nói ngươi là con gái họ Hoàng Phủ, tên gọi Hoàng Phủ Nam? Thật nực cười, con gái thật sự nhà họ Hoàng Phủ, chắc chắn sẽ biết lễ nghĩa hơn ngươi đấy.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (84)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (1) Chương 2: Chương 2: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (2) Chương 3: Chương 3: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (3) Chương 4: Chương 4: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (4) Chương 5: Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5) Chương 6: Chương 6: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (6) Chương 7: Chương 7: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (7) Chương 8: Chương 8: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (8) Chương 9: Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9) Chương 10: Chương 10: Phần 2 : Bạc Ngọc Thản Châu (10) Chương 11: Chương 11: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (11) Chương 12: Chương 12: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (12) Chương 13: Chương 13: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (13) Chương 14: Chương 14: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (14) Chương 15: Chương 15: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (15) Chương 16: Chương 16: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (16) Chương 17: Chương 17: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (17) Chương 18: Chương 18: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (18) Chương 19: Chương 19: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (19) Chương 20: Chương 20: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (20) Chương 21: Chương 21: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (21) Chương 22: Chương 22: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (22) Chương 23: Chương 23: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (23) Chương 24: Chương 24: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (24) Chương 25: Chương 25: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (25) Chương 26: Chương 26: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (26) Chương 27: Chương 27: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (27) Chương 28: Chương 28: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (28) Chương 29: Chương 29: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (29) Chương 30: Chương 30: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (30) Chương 31: Chương 31: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (31) Chương 32: Chương 32: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (32) Chương 33: Chương 33: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (33) Chương 34: Chương 34: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (34) Chương 35: Chương 35: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (35) Chương 36: Chương 36: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (36) Chương 37: Chương 37: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (37) Chương 38: Chương 38: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (38) Chương 39: Chương 39: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (39) Chương 40: Chương 40: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (40) Chương 41: Chương 41: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (41) Chương 42: Chương 42: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (42) Chương 43: Chương 43: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (43) Chương 44: Chương 44: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (44) Chương 45: Chương 45: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (45) Chương 46: Chương 46: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (46) Chương 47: Chương 47: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (47) Chương 48: Chương 48: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (48) Chương 49: Chương 49: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (49) Chương 50: Chương 50: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (50) Chương 51: Chương 51: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (51) Chương 52: Chương 52: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (52) Chương 53: Chương 53: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (53) Chương 54: Chương 54: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (54) Chương 55: Chương 55: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (55) Chương 56: Chương 56: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (56) Chương 57: Chương 57: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (57) Chương 58: Chương 58: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (58) Chương 59: Chương 59: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (59) Chương 60: Chương 60: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (60) Chương 61: Chương 61: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (61) Chương 62: Chương 62: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (62) Chương 63: Chương 63: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (63) Chương 64: Chương 64: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (64) Chương 65: Chương 65: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (65) Chương 66: Chương 66: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (66) Chương 67: Chương 67: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (67) Chương 68: Chương 68: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (68) Chương 69: Chương 69: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (69) Chương 70: Chương 70: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (70) Chương 71: Chương 71: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (71) Chương 72: Chương 72: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (72) Chương 73: Chương 73: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (73) Chương 74: Chương 74: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (74) Chương 75: Chương 75: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (75) Chương 76: Chương 76: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (76) Chương 77: Chương 77: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (77) Chương 78: Chương 78: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (78) Chương 79: Chương 79: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (79) Chương 80: Chương 80: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (80) Chương 81: Chương 81: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (81) Chương 82: Chương 82: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (82) Chương 83: Chương 83: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (83) Chương 84: Chương 84: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (84)