Chương 9
Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 9: Âm hồn bất tán.

Thực ra trời vẫn chưa hoàn toàn tối hẳn, nhưng con hẻm này có lẽ do lúc xây dựng không tính toán kỹ, ánh sáng ở đây lúc nào cũng tối hơn những nơi khác.

Tô Khốn nắm chặt điện thoại trong tay, nhìn con hẻm chưa đến ba mươi mét  trước mặt, nuốt khan một ngụm nước bọt. Vì đường không dài, nên cả con đường chỉ có duy nhất một ngọn đèn đường màu vàng úa đặt ở cuối hẻm, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ do bị lũ bướm đêm đập cánh làm nhiễu. Nhìn vào cảm giác như có một người vô hình nào đó cầm một chiếc đèn lồng giấy đứng chờ ở phía đối diện, thà rằng tối om không có đèn còn đỡ đáng sợ hơn.

Cậu quay đầu nhìn con đường lớn phía sau, người qua kẻ lại thưa thớt, nhưng ít ra vẫn có tiếng nói tiếng cười, nhờ đó khiến cậu thấy vững dạ phần nào.

Hít sâu một hơi, Tô Khốn bên trong căng thẳng nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh bên ngoài, cậu nhấc chân đi vào hẻm, nhịp bước không nhanh cũng không chậm, đây là kinh nghiệm đúc kết sau nhiều năm “hành nghề đi đêm” của cậu; Càng bước loạn thì càng dễ để lộ mình đang sợ, chạy thì còn tệ hơn, tiếng chân vọng lên cứ như có nhóm người đang đuổi theo sau lưng vậy. Ngược lại, nếu bước đều và ổn định, cảm giác sợ hãi sẽ giảm đi rõ rệt. Kinh nghiệm bao năm qua còn giúp Tô Khốn ngộ ra được một điều: Càng tỏ ra bình tĩnh, xác suất “gặp hàng” sẽ càng thấp.

Để tránh cảm giác trống trải tứ phía, cậu cố ý đi sát vào mép tường bên phải, có một chỗ dựa rắn chắc, ít nhiều cũng có cảm giác an toàn hơn.

Thật lòng mà nói, thanh niên trai tráng sống đến từng này tuổi mà còn sợ ma đến vậy quả thực có hơi hèn… Tô Khốn vừa đi về phía trước vừa than thở trong lòng.

Nhưng cậu vốn sinh ra đã thế.

Tô Khốn đã từng thử đủ mọi cách để rèn luyện tính gan dạ, kết quả chẳng thấy ích lợi chỗ nào còn khiến cậu suýt mất mạng. Huống chi cái thể chất dễ gặp ma chết tiệt này càng là điểm khiến người ta đã nhát càng thêm nhát. Mấy lần bị hù quá bất ngờ, Tô Khốn có thể cảm thấy linh hồn nhỏ bé của cậu bay mất nửa cái, gọi mãi mới về lại đủ.

Cậu đã sắp đi đến cuối con hẻm, gần chỗ ngọn đèn vàng tù mù kia, thậm chí có thể nhìn rõ trên chụp đèn dính đầy bụi có mấy con bướm đêm đang vỗ cánh loạn xạ.

Nhanh nhanh nhanh, mười mét nữa thôi! Ra khỏi con hẻm rồi rẽ một cái là đến cổng khu Quan Dương Tân Thành rồi, ông bác gác cổng giờ này chắc vẫn còn đang ngồi ngay trước cửa vừa trông cháu vừa phe phẩy quạt.

Tô Khốn nghĩ đến đây liền không tự chủ được mà muốn bước nhanh hơn, ai ngờ cậu chỉ vừa bước được vài bước, sải chân tiếp theo còn chưa chạm đất thì sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói nhẹ bẫng: “Cậu trai trẻ… cậu trai trẻ…”

Tô Khốn lảo đảo: “…” Không phải gọi tôi! Không phải gọi tôi! Tuyệt đối không phải gọi tôi! Dù có gọi tôi cũng sẽ không trả lời, khỏi phải mơ!

Cậu đứng ngây người vài giây, cố gắng nhấc cái chân đã mềm như bún bước tiếp. Nhưng đúng lúc này, cậu cảm giác có ai đó bắt lấy tay mình.

Cú kéo ấy khiến đầu óc Tô Khốn tê liệt trống rỗng, tứ chi cứng đờ. Cậu đứng chôn chân tại chỗ thêm một lúc nữa, sau đó mới chầm chậm quay đầu lại, động tác cứng ngắt như robot, Tô Khốn dường như có thể nghe được hai tiếng “rắc rắc” từ cú xoay đầu của mình.

Và ngay khoảnh khắc nhìn rõ người đứng cạnh, trong đầu cậu chỉ còn hai chữ to đùng:

……Má ơi——!!!

Đúng là sợ cái gì thì gặp ngay cái đó. Bên cạnh cậu bây giờ là một bà cụ lưng còng còn chưa cao đến vai cậu. Bàn tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương men theo ngón tay cậu nhích dọc lên trên, khẽ khàng túm lấy vạt áo phông của cậu. Cụ bà ngẩng khuôn mặt đầy nếp nhăn lên, cười híp mắt với cậu, giọng nói già nua hơi run rẩy của bà mang nặng âm sắc địa phương của dân thành phố Lê, nghe qua biết ngay rằng bà đã sinh ra và lớn lên tại nơi này.

“Cậu trai trẻ… Cậu có khát không?” Bà lão rướn người lại gần Tô Khốn hỏi.

Tô Khốn trừng mắt nhìn cụ bà mấy giây, từ trong cổ họng bật ra một tiếng rít mỏng như sợi tơ, hai mắt từ từ trợn trắng lên, cả người mềm nhũn như tờ giấy trượt dọc theo bờ tường ngã phịch xuống đất.

Cụ bà gầy gò: “…”

Thấy Tô Khốn sắp ngất đến nơi rồi, bà cụ bèn ngồi xổm xuống, thừa cơ sáp lại gần thêm chút nữa. Bà mấp máy môi, như thể muốn nói gì đó, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra thì đã khựng lại. Đôi mắt của bà lão hình như rất kém, bà híp mắt, chồm người về phía trước, sắp chạm vào người Tô Khốn mới dừng lại. Bà cụ im lặng nhìn thêm mấy giây, sắc mặt cũng dần trở nên kỳ lạ, sau đó lẩm bẩm vài câu nghe chả hiểu gì, cuối cùng bà đứng thẳng dậy, vòng tay đấm đấm vào cái lưng còng, rồi bỏ lại một câu cho Tô Khốn đang ngồi phịch dưới đất: “Ôi chao… Lão lại nhìn nhầm rồi!”

Nói xong liền tất tả rời đi.

Mắt Tô Khốn sắp trợn trắng lên rồi, nghe thấy câu nói của bà cụ mới thở phào nhẹ nhõm, cậu mím môi, cố dùng cánh tay đã mềm nhũn chống vào tường đứng dậy, chỉ kịp thấy bà lão kia lon ton rời khỏi hẻm, bước chân còn nhanh nhẹn lạ thường, quẹo một cái là mất hút.

“…” Tô Khốn mặt vô cảm quay người lại, bước từng bước lảo đảo như người mất hồn ra khỏi con hẻm, lướt nhanh qua ông bác bảo vệ đang ngồi trước cổng, về đến dưới lầu. Trong đầu cậu từ nãy đến giờ chỉ lặp đi lặp lại một câu duy nhất như đang tự thôi miên mình: “Bà lão ấy có chân… bà lão ấy có chân… bà lão ấy có chân…”

Mẹ ơi rốt cuộc bà ta có chân không vậy?!

Tô Khốn bị cụ bà trong con hẻm tối dọa cho hồn vía lên mây, đến nỗi đi qua chỗ mấy cái thùng rác cũng không thèm liếc xem cỗ quan tài còn ở đó không. Cứ như người mất hồn thất thiểu đi lên lầu.

Vừa mở cửa vào nhà, đúng lúc Cảnh Tử Mặc từ bếp bưng một bát đồ ăn ra. Mùi thơm bốc lên khiến linh hồn Tô Khốn như được gọi về. Cậu đứng ngây ra ở cửa, nhìn Cảnh Tử Mặc mấy giây rồi mới ngơ ngác nói: “À, mày về rồi…”

Cảnh Tử Mặc bưng bát ngồi xuống chiếc ghế sofa gỗ kê dưới quạt trần, liếc nhìn Tô Khốn một cái, khó chịu nói: “Vậy hóa ra chiều giờ tao nhắn tin với ma hả?”

“Về khi nào?” Tô Khốn bị chặn họng một câu, trái tim nhỏ bé lạnh lẽo vì sợ hãi cũng ấm lên đôi chút, cậu đứng ở cửa vừa thay giày vừa hỏi, giọng nói còn hơi yếu ớt.

“Bị tắc đường một lúc, mới vừa về trước mày không bao lâu, vừa kịp nấu mấy cái sủi cảo đông lạnh. Giọng mày bị sao thế? Cửa kẹp cuống họng à? Nói chuyện cứ the thé the thé, nghe rợn cả người…”

Tô Khốn kéo lê dép, quăng mình lên ghế sofa gỗ như một miếng giẻ rách, nằm vật ra đó, bất động như chết. Mãi lúc lâu sau, cậu rưng rưng nước mắt ngẩng đầu lên, hai tay ôm chặt lấy chân Cảnh Tử Mặc, mếu máo: “Tao con mợ nó lại gặp ma rồi…” Còn là cái dạng cụ bà khiến tao đau tim nhất!

Cảnh Tử Mặc lắc lắc chân, ghét bỏ dùng đầu đũa đẩy cái tay đang ôm đùi mình ra: “Có gì thì nói, đừng động tay động chân.”

Tô Khốn rụt tay về, nửa sống nửa chết nằm sấp trên sofa kể lại toàn bộ sự việc trong hẻm nhỏ, còn đặc biệt nhấn mạnh bà lão đó giống bóng ma tuổi thơ của cậu đến mức nào, gây ra cú sốc tâm lý lớn ra sao, và những lời bà ta nói trước khi rời đi một cách vô cùng kỳ dị.

Cảnh Tử Mặc vừa nghe chuyện ma vừa ăn sủi cảo đông lạnh, một hơi ăn hết cả bát, cuối cùng hắn đặt bát không lên bàn trà, rút một tờ giấy ăn lau miệng. Sau khi đối mặt với ánh mắt chờ mong phản hồi của Tô Khốn trong vài giây, hắn đột nhiên mở miệng: “À, đúng rồi! Nhắc đến bà lão không bình thường, tao chợt nhớ lúc nãy về không thấy cái quan tài kia nằm trên đống rác nữa.”

Tô Khốn im lặng vài giây, cuối cùng cũng hết nhịn nổi gào lên: “Mẹ mài.. Mày nói cái quỷ gì vậy?! Hai chuyện này giống nhau chỗ nào để mày liên kết với nhau được hả? Logic đâu…… Đệch—— Mày bảo sao cơ?!” Cậu gào đến giữa chừng mới kịp có phản ứng, ngồi bật dậy từ trên ghế sofa.

“Quan tài không còn ở đó nữa rồi.” Cảnh Tử Mặc trưng vẻ mặt “có gì phải kinh ngạc” cậu bưng bát lên, ung dung đi về phía nhà bếp, vừa đi vừa nói: “Có lẽ là trông nó xui xẻo nên bị người ta dọn đi rồi.”

“À.. à.. đúng thế, bị dọn đi rồi.” Tô Khốn cảm thấy chắc chắn mình bị dọa đến loạn não rồi, chỉ cần nghe đến hai từ “quan tài” là phản ứng thái quá. Cậu ngồi lại trên ghế, gãi gãi đầu, tự giễu bản thân: Bị dọn đi là chuyện bình thường, vứt vào đống rác rồi mà, chẳng lẽ còn tự chạy về phòng mình chắc? Quan tài thì làm gì có chân ha ha ha…

Về đến nhà, xung quanh toàn đồ đạc quen thuộc, ánh đèn sáng trưng, lại vừa trút hết sợ hãi với Cảnh Tử Mặc xong, tâm trạng Tô Khốn cũng đỡ hơn nhiều. Nghe nói cái quan tài kia bị dọn đi rồi, tâm tình của cậu bỗng nhiên tốt hẳn lên. Cậu lấy một cái q**n l*t sạch và khăn tắm từ giàn phơi ngoài ban công, vừa nghêu ngao vài câu ca, vừa lắc lư đi vào nhà tắm, tắm rửa kỳ cọ một trận, trong tiếng nước chảy ào ào, đầu óc bắt đầu mơ tưởng về cuộc sống tương lai tươi sáng…

Mãi cho đến khi Cảnh Tử Mặc ở ngoài gõ cửa ba lần thì cậu mới đi ra, trên người chỉ mặc độc một chiếc q**n l*t, vừa lau tóc vừa đi về phía phòng ngủ của mình.

Tô Khốn bật đèn phòng, vứt khăn tắm rồi nằm bò lên giường, cậu híp mắt dụi dụi mặt vào tấm chiếu – Hôm nay ra ngoài giống như ra trận, lúc này nhìn thấy chiếc giường giống như nhìn thấy bố ruột. Cậu cảm giác mình có thể an nhàn chìm vào giấc ngủ luôn ngay bây giờ, bỗng từ đâu đó có một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, âm thanh quen thuộc đến mức khiến cậu tưởng mình đã xuyên không về giấc tối hôm qua.

Tô Khốn đột ngột mở mắt, mang theo một chút mơ màng khó hiểu nhìn lên phía đầu giường.

“Cha mẹ ơi——!!!”

Đúng lúc Cảnh Tử Mặc đi ngang qua phòng Tô Khốn để ra ban công lấy quần áo, bị tiếng hét thảm kia dọa cho suýt trượt chân. Cậu lùi lại mấy bước, khoé miệng giật giật rất muốn khẩu nghiệp, thò đầu vào phòng: “Tao nói này, mày đừng có lúc nào cũng giật đùng đùng rồi la hét như hát tuồng thế có được không——” Chưa kịp nói xong, cậu đã khựng lại.

Bởi vì Tô Khốn chỉ la toáng lên thêm một tiếng nữa rồi lăn lông lốc ra khỏi phòng, chân tay vung vẩy như con lười khổng lồ, nhào đến người Cảnh Tử Mặc, bám dính không chịu buông.

Gạt cái tay suýt chút nữa đập vào mặt mình ra, Cảnh Tử Mặc vừa hay nhìn thấy trên tủ đầu giường trong phòng có một vật bằng gỗ hình thang ngược màu nâu, to cỡ hộp giày, nắp hộp hình vòm… Rõ ràng chính là cái quan tài đã bị vứt đi hôm qua.

Má nó, thứ này vậy mà mọc chân trở về được thật?! Cảnh Tử Mặc cũng hoảng rồi, nhưng điều đó không ngăn được việc cậu phải gỡ cái thằng đang đu đeo nặng trình trịch trên người mình xuống…

…Nhưng không gỡ được, càng gỡ nó càng ôm chặt hơn, sống chết không chịu buông, nó còn run rẩy mở miệng: “Cảnh… Cảnh… Cảnh Tử Mặc, cái… cái… cái này chắc chắn là tao bị ảo giác rồi phải không…”

Cảnh Tử Mặc bị siết đến suýt ngạt thở, mặt đỏ như gấc, thều thào nói: “Rõ ràng là không phải – khụ khụ, mẹ mài.. Mày buông tao ra ngay, không là tao ói lên mặt mày đó, tin không?!”

Ngay khi Cảnh Tử Mặc dứt lời, Tô Khốn rõ ràng nhìn thấy cái nắp của cỗ quan tài kia… Đang từ từ bị đẩy mở ra…

[Edit by TeiDii]
_____________
.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (82)
Chương 1: Chương 1: Linh vật đổi vận. Chương 2: Chương 2: Linh vật tai hại. Chương 3: Chương 3: Linh Vật nguy hiểm. Chương 4: Chương 4: Khai quan đại cát. Chương 5: Chương 5: Quan tài Gacha. Chương 6: Chương 6: Quan tài vẫn còn. Chương 7: Chương 7: Ra cửa thám thính. Chương 8: Chương 8: Mặt bằng kỳ lạ. Chương 9: Chương 9: Âm hồn bất tán. Chương 10: Chương 10: Tiểu quỷ phẫn nộ. Chương 11: Chương 11: Tiểu quỷ im lặng. Chương 12: Chương 12: Chủ Sốp lừa đảo. Chương 13: Chương 13: Bảy phần tương tự. Chương 14: Chương 14: Nguy cơ vẫn còn. Chương 15: Chương 15: Đỉnh chuỗi thức ăn. Chương 16: Chương 16: Giải toả khu cũ. Chương 17: Chương 17: Uống nhầm thuốc rồi. Chương 18: Chương 18: Chạy trối chết. Chương 19: Chương 19: Cháo trộn chao đỏ. Chương 20: Chương 20: Trăng mờ gió lớn. Chương 21: Chương 21: Khối ngọc kỳ lạ. Chương 22: Chương 22: Mười lăm tháng bảy. Chương 23: Chương 23: Lãng phí vàng mã. Chương 24: Chương 24: Tên nhóc chết tiệt. Chương 25: Chương 25: Người sống sờ sờ. Chương 26: Chương 26: Hiệp ước hỗ trợ. Chương 27: Chương 27: Hiệu suất cao ghê. Chương 28: Chương 28: Chủ nhà kỳ quặc. Chương 29: Chương 29: Người kỳ quặc. Chương 30: Chương 30: Mượn dao giết người. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Nửa tin nửa ngờ. Chương 35: Chương 35: Thay đổi trang phục. Chương 36: Chương 36: Lại xuyên qua rồi. Chương 37: Chương 37: Chủ nhà ghé chơi. Chương 38: Chương 38: Đi lấy chìa khóa. Chương 39: Chương 39: Mời đi uống trà. Chương 40: Chương 40: Đội đặc biệt. Chương 41: Chương 41: Một nhóm quái dị. Chương 42: Chương 42: Quỷ nhi. Chương 43: Chương 43: Tìm kiếm thai linh. Chương 44: Chương 44: Dẫn quỷ nhập hội. Chương 45: Chương 45: Sấm giữa trời quang. Chương 46: Chương 46: Bị bắt quả tang. Chương 47: Chương 47: Quá qua loa rồi. Chương 48: Chương 48: Giấu đầu lòi đuôi. Chương 49: Chương 49: Bị lừa đá. Chương 50: Chương 50: Thân thể tóc da. Chương 51: Chương 51: A-Mi-Tô-Phu. Chương 52: Chương 52: Phá đám chuyện tốt. Chương 53: Chương 53: Nhang muỗi tự nhiên. Chương 54: Chương 54: Phong cách khác biệt. Chương 55: Chương 55: Hồ ly ngàn năm. Chương 56: Chương 56: Thanh lý môn hộ. Chương 57: Chương 57: Đầu quân cho minh chủ khác. Chương 58: Chương 58: Góp tiền sinh hoạt. Chương 59: Chương 59: Nhân viên đột tử. Chương 60: Chương 60: Gần như đoạt xá. Chương 61: Chương 61: Đại sư gọi đến. Chương 62: Chương 62: Sếp kỳ quặc. Chương 63: Chương 63: Quả Nhiên Kỳ Lạ. Chương 64: Chương 64: Hai Nguồn Gốc. Chương 65: Chương 65: Nghĩ mãi chẳng thông. Chương 66: Chương 66: Lại đến nữa. Chương 67: Chương 67: Ổ Quỷ. Chương 68: Chương 68: Điều Khó Nói. Chương 69: Chương 69: Thăm dò tình hình. Chương 70: Chương 70: Ngoài dự liệu. Chương 71: Chương 71: Giết ngay tức khắc. Chương 72: Chương 72: Mọi người Tề Tựu. Chương 73: Chương 73: Quá khứ bị chôn vùi. Chương 74: Chương 74: Cô y tá kỳ quái. Chương 75: Chương 75: Hôn quân đoạt xá. Chương 76: Chương 76: Hai kẻ đối đầu. Chương 77: Chương 77: Kết liễu oán thù. Chương 78: Chương 78: Sự thật quá khứ. Chương 79: Chương 79: Cái gọi là kiếp trước. Chương 80: Chương 80: Bạch tuộc tám chân. Chương 81: Chương 81: Cuối cùng cũng thành. Chương 82: Chương 82: Hồi kết.