Chương 89
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 89

“Ta vốn không biết ngươi định để nàng làm mồi nhử Tiêu Lập ra tay. Tuy bây giờ mọi người đều bình an vô sự nhưng thứ cho ta nói thẳng, Lục đại nhân làm ra quyết định này, quá mạo hiểm.”

“Tiểu hầu gia không phải đã sớm có phòng bị sao?”

Lục Yến Đình thản nhiên cười, kéo theo hai tiếng ho khẽ:

“Nếu ta không nhìn nhầm, miếng ngọc bội kia là vật yêu quý của Tiểu hầu gia, thường xuyên xuất hiện trên thắt lưng của Tiểu hầu gia. Sao, vật quý giá như vậy, Tiểu hầu gia tặng người cũng không ngại tay?”

“Lục Yến Đình!” Ôn Cửu Khanh cụp mắt, hiếm khi sa sầm mặt: “Ngươi đây là cố chấp cãi lý.”

Hắn ta tự nhận có kiên nhẫn, có giáo dưỡng nhưng chẳng hiểu vì sao, mỗi lần đối diện với người này, lại luôn không thể kiềm chế được ngọn lửa tà ác sâu trong lòng.

Hắn ta và hắn, có lẽ thật sự chính là khắc tinh trời sinh không đội trời chung.

“Cãi lý ư?” Nụ cười của Lục Yến Đình ngày một sâu hơn: “Vậy dám hỏi, ta đã nói sai câu nào?”

“Ngươi không sai?” Ôn Cửu Khanh không đáp mà hỏi ngược lại: “Vậy ngươi tự vấn lòng mình xem, lúc đó ngươi đưa nàng vào biệt phủ là có ý đồ gì?”

“Ngươi nghĩ ta có ý đồ gì?” Lục Yến Đình híp mắt, ung dung khoanh tay trước ngực.

“Nàng không phải Chiêu Nguyên, Lục Yến Đình!”

Ôn Cửu Khanh từ giữa môi răng thoáng hiện lên một nụ cười lạnh, gương mặt tuấn dật toát ra một biểu cảm kỳ quái khó đoán khiến cho hắn ta - người xưa nay ôn hòa như ngọc, lúc này trông cứng nhắc mà lại xa lạ.

Hành lang hẹp dài tức khắc rơi vào một khoảng im lặng. Tiếng hít thở lúc lên lúc xuống của hai người tựa như hai bóng mực đang truy đuổi giằng xé, lặng lẽ vô thanh mà lại nguy cơ tứ phía.

Qua một lúc lâu, Lục Yến Đình mới khàn giọng ho thêm một tiếng, sau đó mặt không biểu cảm nói:

“Câu này, đáng lẽ nên là ta nói cho ngươi nghe mới đúng, Ôn Cửu Khanh. Thẩm Lệnh Nghi không phải Chiêu Nguyên, ngươi không cần phải lạm dụng lòng thương hại với nàng. Sau này gặp nàng, thu lại cái tâm tư không biết đặt vào đâu của ngươi đi!”

Lúc Lục Yến Đình quay về phòng riêng, lại bất ngờ thấy được Thẩm Lệnh Nghi đang ngồi bên bàn ngẩn người.

Cũng chẳng biết nàng đang nghĩ chuyện gì mà xuất thần đến vậy, tiếng mở cửa đóng cửa lớn như thế, cũng không khiến tiểu nữ nhân hoàn hồn lại.

Lục Yến Đình bèn đến gần, cong ngón tay giơ lên gõ gõ lên mép bàn.

Thẩm Lệnh Nghi nghe thấy tiếng động giật mình, quay người lại mới phát hiện Lục Yến Đình chẳng biết từ lúc nào đã đứng sau lưng nàng.

“Đại nhân.” Nàng vội vàng đứng dậy, mấp máy môi lại dường như có hơi do dự về lời định nói.

Lục Yến Đình không ưa cái dáng vẻ do dự rụt rè này của nàng, bèn mở lời trước: “Hôm nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện, nếu có gì ngươi muốn hỏi thì cứ hỏi, không cần ấp úng.”

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy khẽ cắn môi, trong lòng chùng xuống.

Ban nãy ở hành lang, từ xa nàng có nghe thấy cuộc tranh cãi của Lục Yến Đình và Ôn Cửu Khanh. Nghe không trọn vẹn, cũng chưa từng nghe rõ ràng nhưng quả thực đã nghe thấy.

Chiêu Nguyên.

Thực ra nàng có hơi muốn hỏi về vị công chúa Chiêu Nguyên này.

Thế nhưng, nàng cuối cùng khẽ thở dài một hơi nói: “Ta nghĩ, hay là nên để Tê Sơn đi tìm một vị đại phu đến đây...”

Tuy nhiên, nói ra thật sự vô cùng hoang đường, cả một tòa thành Lư Giang rộng lớn này, sau khi không còn màn kịch qua đường của Tiêu Lập, lại thật sự đến một vị đại phu có thể khám bệnh trị bệnh cũng không tìm được.

Bất đắc dĩ, Tê Sơn bèn đề nghị để người mau chóng chạy một chuyến đến thành lân cận Vạn Châu, tìm một vị đại phu đến xem cho Lục Yến Đình.

Mạnh Tề Tuyển sau khi biết chuyện này liền tự nhiên nhận lấy nhiệm vụ này. Chỉ là trước khi xuất phát, hắn ta lại mở lời bảo Thẩm Lệnh Nghi cùng hắn ta đi chuyến này.

Lúc đó Lục Yến Đình quả thực mệt đến mức có hơi kiệt sức, đã sớm mặc nguyên y phục nằm xuống rồi.

Nghe lời bẩm báo của Tê Sơn, Lục Yến Đình cố gắng gượng dậy, lạnh mặt nói một câu “Không được đi”.

Tê Sơn đang theo lời dặn của Thẩm Lệnh Nghi trước khi đi giúp Lục Yến Đình thay khăn lạnh, nghe vậy tay đang vắt khăn khẽ run lên, hồ nghi quay người lại, nhíu mày lấy hết can đảm hỏi ngược lại Lục Yến Đình.

“Gia, tại sao ạ?”

“Tại sao cái gì? Bảo nàng ấy vào đây cho ta!”

Lục Yến Đình nghiêm mặt vì cơn sốt cao liên tục tái phát khó chịu, cả người tâm trạng đều trở nên tệ hơn.

Tê Sơn không khỏi nuốt nước bọt một cái, chớp chớp mắt vô tội đáp: “Nhưng... Thẩm tỷ tỷ đã đi cùng rồi ạ.”

Trên con đường quan đạo dẫn đến thành Vạn Châu, xe ngựa lao nhanh không một phút dừng, bánh xe lăn qua con đường đá vỡ vụn loang lổ bóng trăng, làm tung lên những hạt bụi li ti.

Trong xe, Thẩm Lệnh Nghi và Mạnh Tề Tuyển ngồi đối diện nhau, không khí có hơi lúng túng bối rối.

Trong ký ức của Thẩm Lệnh Nghi, lần cuối cùng nàng gặp Mạnh Tề Tuyển, là vào cái đêm hắn ta thi đỗ tiến sĩ.

Nếu Thẩm Lệnh Nghi nhớ không nhầm, việc để Mạnh Tề Tuyển đi con đường làm quan ở ngoài, cũng là do phụ thân giúp hắn ta định đoạt.

Nhưng lúc đó nàng còn nhỏ, biết chuyện nhưng chưa hiểu chuyện, chỉ mơ hồ biết rằng thực ra năm đó Mạnh Tề Tuyển đã thi đỗ thứ cát sĩ nhưng không biết vì sao, phụ thân lại vẫn kiên trì hy vọng hắn ta ra ngoài làm quan.

Vì chuyện này, Mạnh Tề Tuyển trẻ tuổi đã từng tranh cãi với phụ thân, cho đến ngày rời thành, cũng chưa từng đến thăm phụ thân lần nào nữa.

Nhưng Thẩm Lệnh Nghi biết, mỗi mùa xuân vào dịp sinh thần của phụ thân, Mạnh Tề Tuyển đều sẽ đặc biệt gửi một món quà mọn đến, ngụ ý giúp phụ thân thêm tuổi.

Chỉ là sau này nhà họ Thẩm của họ gặp biến cố, một mình Thẩm Lệnh Nghi tự lo không xuể, liên lạc với Mạnh Tề Tuyển cũng từ đó mà gián đoạn.

Cứ thế thoáng cái, hai người thật sự đã mấy năm không gặp.

“Từ Lư Giang đến thành Vạn Châu, có xa không?”

Nghĩ đến dù sao cũng phải đi cùng một đường, không thể cứ thế này lúng túng ngồi đối diện nhau mãi, Thẩm Lệnh Nghi bèn mở lời trước.

Mạnh Tề Tuyển mấp máy môi, rõ ràng là muốn nói chuyện khác nhưng lời đến bên miệng hắn ta lại như do dự, cuối cùng chỉ lắc đầu nói:

“Thực ra không xa, theo tốc độ của chúng ta bây giờ, khoảng chừng hơn một canh giờ là có thể đến.”

“Gần như vậy sao?” Thẩm Lệnh Nghi quả thực có hơi kinh ngạc, lòng tò mò liền nổi lên:

“Vậy ngày đầu tiên chúng ta đến thành Lư Giang, đại nhân đã liên lạc với huynh rồi sao?”

Mạnh Tề Tuyển sững người, nhíu mày một cái, đột nhiên hỏi ngược lại Thẩm Lệnh Nghi: “Lệnh Nghi muội muội, muội và Thủ Phụ đại nhân... là quan hệ gì?”

Câu này thực ra hỏi có hơi đường đường đột, sau khi Mạnh Tề Tuyển nói xong cũng cảm thấy có hơi khó mở lời, trên mặt tức khắc hiện lên vẻ khó xử, trông như thể vừa nuốt phải ruồi muỗi, nuốt không trôi, nhổ không ra.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (262)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141: Hạ độc Chương 142: Chương 142: Không thoát khỏi liên can Chương 143: Chương 143: Công Chúa Chiêu Nguyên Chương 144: Chương 144: Chỉ là một ngoại thất mà thôi Chương 145: Chương 145: Ta tin tưởng Lệnh Nghi Chương 146: Chương 146: Lục đại nhân để ý người kia Chương 147: Chương 147: Ấm ức Chương 148: Chương 148: Trời có sập xuống vẫn có ta chống đỡ Chương 149: Chương 149: Nàng chướng mắt người ta Chương 150: Chương 150: Ra quân bất lợi Chương 151: Chương 151: Liếc mắt đưa tình Chương 152: Chương 152: Muội muội lại đây Chương 153: Chương 153: Trong nhà chưa rõ, ngoài ngõ đã tường Chương 154: Chương 154: Quá khó lừa gạt Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262