Chương 89
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 89

Lạc Tử Ninh đã chuẩn bị đầy đủ cho Lễ hội thả Hoa đăng này, sai người chuẩn bị nhiều xe ngựa, trên xe ngựa dùng giấy dán các hình dạng lồng đèn khác nhau. Có xe dán đèn lồng hình mặt trăng và thỏ ngọc, có hình rồng phượng, cùng với tạo hình các nhân vật và thần thú trong truyện thần thoại, đi ban đêm nhìn rất hoành tráng.

Không chỉ dán lồng đèn bằng giấy, anh còn làm lồng đèn bằng thủy tinh, ánh sáng phát ra càng đẹp hơn.

Một thời gian trước Lễ hội thả Hoa đăng, anh thử nghiệm trước vài lần. Tất cả các cửa hàng, tửu lâu cũng treo đèn lồng đẹp mắt, đất phong hoàn toàn trở thành một thành phố không ngủ.

Lạc Tử Ninh hăm hở kể cho Hoắc Lệnh Chi nghe quy trình của lễ hội: "Ta chuẩn bị ngày thứ nhất diễu hành xe hoa, ngày thứ hai là hoạt động đố đèn có thưởng, ngày thứ ba kết thúc bằng biểu diễn pháo hoa. Đến lúc đó hai chúng ta cũng cùng nhau đi dạo, hai năm nay ngày nào ta cũng bận rộn, làm còn huynh cũng vậy, ngày nào cũng bận luyện binh, chúng ta chưa có buổi hẹn hò nào đúng nghĩa. Nghỉ hẳn ba ngày phép đi."

Hoắc Lệnh Chi lại nói không thích chỗ đông người: "Lễ hội thả Hoa đăng chắc chắn rất đông người, dễ xảy ra tai nạn giẫm đạp. Ta ngồi xe lăn lại càng bất tiện."

Lạc Tử Ninh nghe hắn nói vậy, cũng nhớ ra, quả thực Hoắc Lệnh Chi không thích chốn đông người. Mặc dù trong lòng rất thất vọng nhưng anh cảm thấy mình đã là một người đàn ông trưởng thành, không thể làm nũng vì những chuyện này, cũng không cưỡng ép Hoắc Lệnh Chi cùng đi tham gia Lễ hội thả Hoa đăng.

Nhưng anh cũng chú ý đến vấn đề giẫm đạp mà Hoắc Lệnh Chi nói.

Bây giờ đất phong khác trước, trước đây chỉ có bấy nhiêu người, hoàn toàn không sợ giẫm đạp. Bây giờ người đông hơn, bình thường gặp giờ cao điểm cũng dễ bị tắc nghẽn chứ đừng nói đến những ngày như Lễ hội thả Hoa đăng.

Trước khi lễ hội bắt đầu, anh quy định canh gác mấy địa điểm cho lễ hội và quy định số người được vào.

Địa điểm nhiều lại kiểm soát lưu lượng người, mỗi nơi có thể tạo ra nét đặc trưng riêng nhưng các hoạt động đều giống nhau, xe hoa cũng giống nhau, đi đâu cũng như nhau thì không sợ mọi người chen chúc vào một chỗ nữa.

Cũng cần bố trí thêm người đi tuần tra, phát hiện sự cố là lập tức giải quyết.

Trước đây anh đọc tiểu thuyết, thấy rất nhiều nhân vật chính lúc nhỏ bị lạc ở Lễ hội thả Hoa đăng. Lễ hội thả Hoa đăng này cũng cần chú trọng quản lý vấn đề lạc trẻ.

Anh cầm sổ ghi lại một đống việc, nóng lòng đi ra ngoài: "Không được, ta phải đi mở cuộc họp cho đội tuần tra."

Đội tuần tra đã tách khỏi quân đội. Trước đây đội tuần tra là bình phong của quân đội, sau này họ không cần che giấu nữa thì tách ra hoàn toàn.

Đội tuần tra giữ lại một phần tiếp tục quản lý trị an trong thành, còn quân đội thì chuyên theo Hoắc Lệnh Chi huấn luyện, chuẩn bị cho chiến sự.

...

Lạc Tử Ninh bận rộn với Lễ hội thả Hoa đăng suốt một thời gian dài, ngày diễn ra Lễ hội thả Hoa đăng, anh đến tận nơi xem xét tình hình. Mọi mặt đều có người chuyên trách quản lý, anh liền chuẩn bị cho mình một kỳ nghỉ, thoải mái đi dạo một chút.

Đồng thời anh cho hạ nhân trong phủ nghỉ phép. Trần bá, Triệu Tiểu Ngư cũng ra ngoài xem Lễ hội thả Hoa đăng.

Trần Nhị và Tiểu Cúc sinh con từ năm ngoái, bây giờ đứa bé hơn một tuổi một chút, họ chuẩn bị đưa con cùng đi chơi.

Phương Lạc Ngữ được các trợ lý đẩy xe lăn cùng nhau ra ngoài dạo Lễ hội thả Hoa đăng.

Họ rủ Lạc Tử Ninh đi cùng, Lạc Tử Ninh từ chối, nói muốn tự đi dạo.

Anh đi trên đường, thấy hai bên đường có rất nhiều cặp tình nhân cùng nhau ra ngoài dạo Lễ hội thả Hoa đăng. Nhìn vẻ hạnh phúc của họ, anh đột nhiên cảm thấy mình đến đây thật vô vị.

Anh lẩm bẩm chửi Hoắc Lệnh Chi vài câu: "Nói gì mà không thích chốn đông người, dù là vì em cũng nên ra ngoài một lát chứ. Một ngày như thế này, người khác đều có đôi có cặp, chỉ có mình em cô đơn lẻ bóng, cứ như em không có bạn trai vậy."

Anh đang nói bỗng nhiên thấy một người đàn ông đứng ngược chiều với đám đông phía trước, trên tay người đàn ông cầm một chiếc đèn lồng thỏ, mặt mỉm cười nhìn anh, hắn đứng ở đó cứ như đã chờ anh từ lâu.

Hai người bốn mắt nhìn nhau. Trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi thứ xung quanh như mất hết màu sắc. Lạc Tử Ninh ngây người đứng bất động mấy giây, bất chấp hình tượng chạy về phía người đàn ông.

Anh vốn định nhào vào lòng đối phương nhưng sợ đụng phải hắn, nên chỉ giữ kẽ kéo lấy tay đối phương: "Không phải huynh nói không đến sao? Chân huynh là sao? Huynh đi lại được rồi à?"

"Muốn cho em một bất ngờ đặc biệt." Hoắc Lệnh Chi nắm tay Lạc Tử Ninh, chậm rãi bước về phía trước, hai người cứ như một cặp tình nhân bình thường, giản dị.

"Quả thật là rất bất ngờ, nếu vừa nãy không thấy huynh, có khi ta đã khóc vì giận rồi." Lạc Tử Ninh nhớ lại nỗi ấm ức vừa nãy, thật sự muốn đấm hắn một cái nhưng thấy Hoắc Lệnh Chi có thể đứng lên, lại còn cùng mình tay trong tay đi dạo hội đèn lồng, trong lòng anh lại thấy vô cùng ngọt ngào.

Không chỉ ngọt ngào mà còn cảm thấy mình hạnh phúc hơn người khác, anh còn muốn khoe khoang với người khác rằng bạn trai mình tốt đến mức nào, tốt hơn cả bạn trai của những cặp tình nhân khác trên phố.

Tuy nhiên, người khác nhìn thấy Vương gia đều rất sợ hãi, cảm thấy lạnh gáy, không ai có tâm trí để ngưỡng mộ tình yêu của anh.

"Chân ta chỉ có thể đi bộ chậm rãi như thế này, không thể đi nhanh cũng không thể chạy bộ, càng không thể cưỡi ngựa. Trước đây ta sợ em thất vọng, chỉ là nghĩ lại, nếu ta không đến có thể em còn thất vọng hơn." Thị lực Hoắc Lệnh Chi rất tốt, vừa nãy từ xa đã thấy tiểu Vương phi của hắn đi bộ một mình đầy vẻ lạc lõng, trông như một người đáng thương bị bỏ rơi vậy.

"Sao ta có thể thất vọng được, dù huynh ngồi xe lăn đến ta cũng không thất vọng, huống chi là thấy huynh đi bộ đến." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa nhón chân, giơ tay ước lượng chiều cao của Hoắc Lệnh Chi: "Trước đây huynh luôn ngồi xe lăn, ta đã quen cúi đầu nhìn huynh rồi, không ngờ huynh lại cao hơn ta nhiều đến vậy, sau này ta phải ngẩng đầu lên nhìn huynh rồi."

Anh vừa nói vừa cúi xuống nhìn chiếc đèn lồng thỏ trên tay Hoắc Lệnh Chi: "Ai chọn cho huynh vậy? Không hợp với huynh chút nào."

"Ta tự chọn, vừa nãy thấy chiếc đèn này liền nghĩ đến em nên mua về định tặng em." Hoắc Lệnh Chi nói.

"Trong lòng huynh, ta là một con thỏ trắng nhỏ à? Ta đâu phải là con thỏ trắng nhỏ ngoan ngoãn gì." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa kéo hắn đến một quầy hàng rong bên đường, mua một chiếc đèn lồng hình hổ: "Ta thấy cái này rất giống huynh, tặng huynh cái này."

Hoắc Lệnh Chi nhận lấy chiếc đèn trong tay anh rồi đưa chiếc đèn của mình cho Lạc Tử Ninh.

Cả hai đều nâng niu cầm lấy, đây được coi là lần đầu tiên hai người hẹn hò sau khi Hoắc Lệnh Chi có thể đứng dậy đi lại, cũng là lần đầu tiên tặng quà cho đối phương.

"Huynh ra ngoài một mình hả? Sao trên người huynh lại có tiền?" Trong ký ức của Lạc Tử Ninh chưa từng thấy Hoắc Lệnh Chi tự tiêu tiền, mỗi lần Hoắc Lệnh Chi tiêu tiền đều bảo người hầu bên cạnh móc tiền ra hoặc là anh móc tiền, không ngờ hắn ra ngoài một mình lại tự móc tiền mua một chiếc đèn: "Có phải người ta thấy huynh là Vương gia nên tặng huynh không?"

"Ta tự bỏ tiền mua." Hoắc Lệnh Chi vừa nói vừa lấy một túi tiền từ trong ngực áo, lắc lắc trước mặt Lạc Tử Ninh để anh nghe tiếng tiền xu bên trong: "Coi như là tiền riêng ta cất giữ. Tối nay em muốn mua gì, cứ để ta thanh toán hết."

Lạc Tử Ninh biết hắn đang đùa, cả Vương phủ đều là của hắn, cần gì phải cất tiền riêng, Hoắc Lệnh Chi nói vậy có lẽ chỉ muốn chọc anh vui.

Lạc Tử Ninh cũng không bóc mẽ hắn mà thân mật khoác tay hắn: "Được, vậy tối nay ta không khách khí đâu. Trước tiên đi mua cho ta một cây kẹo đường thổi* đi, toàn thấy người khác ăn cũng không biết có ngon không."

(*Kẹo đường thổi(糖人) là một món ăn đặc trưng trong văn hóa ẩm thực Trung Quốc, mang đậm tính nghệ thuật và lịch sử. Không chỉ là một món ăn vặt hấp dẫn, kẹo đường thổi còn là một biểu tượng của sự khéo léo, tài nghệ và sự sáng tạo. Kẹo đường thổi thường được làm từ đường caramel, sau đó nghệ nhân dùng miệng để thổi và tạo hình những con vật, hoa lá hoặc những hình thù độc đáo khác. Đây không chỉ là món ăn ngon mà còn là một tác phẩm nghệ thuật, được trưng bày và bán trong các hội chợ, lễ hội và các khu du lịch. Cre: China Tour.)

"Em chưa từng ăn kẹo đường thổi?" Hoắc Lệnh Chi ngạc nhiên hỏi anh: "Từ nhỏ đến lớn chưa ăn?"

"Chưa." Lạc Tử Ninh lắc đầu, trước đây anh đi du lịch cùng cha mẹ thấy có người vẽ kẹo đường thổi, muốn mua một cái ăn. Cha mẹ anh nói bên ngoài nhiều bụi, ăn vào là ăn một bụng bụi liền mua cho anh một cây kẹo m*t có bao bì trong siêu thị để l**m.

Lạc Tử Ninh từ nhỏ đến lớn có quá nhiều đồ ăn vặt để ăn nhưng Hoắc Lệnh Chi lại hiểu lầm gia đình anh quản nghiêm, không cho anh ăn gì.

"Nhóc đáng thương, hôm nay phu quân đưa em đi ăn." Hoắc Lệnh Chi kéo anh đến trước quầy bán kẹo đường thổi, yêu cầu đối phương vẽ một cái lớn hơn.

Đối phương hỏi họ muốn vẽ hình gì, Lạc Tử Ninh suy nghĩ một chút, nói muốn vẽ hai người nhỏ nắm tay nhau như hai người họ là được.

Ông chủ gánh hàng chưa từng vẽ kiểu này, dốc hết sức vẽ cho họ một cái. Lạc Tử Ninh cầm trong tay nhìn: "Cũng khá giống, chỉ là không nỡ ăn."

Anh vừa nói xong, liền thấy Hoắc Lệnh Chi áp sát cắn một miếng, cắn đầu của một người nhỏ trong kẹo.

Lạc Tử Ninh giận dỗi đánh hắn: "Huynh cắn rụng đầu ta rồi!"

Hoắc Lệnh Chi hoàn toàn không có cảm giác tội lỗi: "Em cũng có thể cắn rụng đầu ta."

"Chưa từng thấy người nào như huynh." Lạc Tử Ninh nói xong cắn mạnh một miếng, cắn đầu kẹo đường thổi nhân vật Hoắc Lệnh Chi: "Mà nói mới nhớ, hồi nhỏ huynh từng ăn kẹo đường thổi chưa?"

"Ăn rồi. Hồi nhỏ Phụ hoàng sai thợ thủ công vẽ kẹo đường thổi vào cung nặn cho mấy huynh đệ, công chúa, ần đó là vì muội muội ta nghe kể chuyện ngoài cung thế là nằng nặc đòi xuất cung. Phụ hoàng yêu thương nàng nên mới cho người vào cung." Hoắc Lệnh Chi nhắc đến tuổi thơ, vẫn còn không ít ký ức ấm áp.

Lúc nhỏ còn chưa hiểu gì, niềm vui rất đơn giản. Sau này hiểu nhiều chuyện hơn, suy nghĩ cũng nhiều hơn, hắn ít khi có được cảm giác vui vẻ như thế nữa.

Bây giờ ở bên tiểu Vương phi, dường như lại trở về những ngày tháng vô ưu vô lo đó.

Lạc Tử Ninh ghen tị nói: "Phụ hoàng huynh thật tốt. Hoàng cung có lớn không? Ở có thoải mái không? Huynh kể cho ta nghe về Hoàng cung đi, sau này ta chuyển qua đó cũng dễ tìm hiểu."

"Bên đó chẳng có gì tốt, còn không bằng Vương phủ của chúng ta." Hoắc Lệnh Chi quá yêu Vương phủ. Tuy kiến trúc không xa hoa bằng Hoàng cung nhưng xét về sự ấm cúng, Hoàng cung là một nhà tù lạnh lẽo, Vương phủ mới là nhà.

"Còn không bằng Vương phủ sao? Vậy trước khi chúng ta chuyển qua đó, phải sửa sang lại cho tốt." Lạc Tử Ninh cảm thấy đó lại là một công trình lớn nữa rồi.

Anh vốn nghĩ chỉ cần phò tá Hoắc Lệnh Chi đăng cơ xong là không còn việc gì để làm nữa, bây giờ xem ra còn rất nhiều việc đang chờ anh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10