Chương 88
Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 88: "Thái độ, thái độ với tôi!"

88, Cốc cốc và cốc cốc
 
Đối mặt với lời đề nghị gần như có chút đáng thương của Kỷ Phong, Hứa Mật Ngữ còn có thể làm sao nữa?
Đành phải đồng ý với anh.
Tối hôm sau, Hứa Mật Ngữ đặt bàn tại một trong những nhà hàng đắt đỏ nhất thành phố.
Kỷ Phong đến nơi, vừa mở miệng đã hỏi cô: “Sao lại chọn nhà hàng đắt thế này?” Anh lo cho ví tiền của cô.
Hứa Mật Ngữ lập tức nhướng mày hỏi: “Sao, sợ em không trả nổi à? Em không thể mời anh ăn một bữa ra trò được sao?”
Cảm giác cách biệt trong một câu hỏi và một câu trả lời này dường như lại len lỏi vào giữa họ.
Kỷ Phong liền phàn nàn: “Ăn ở nơi đắt đỏ thế này, tại sao không về khách sạn của chúng ta ăn? Tại sao phải để tiền cho người ngoài hưởng, bỏ vào ví tiền của chúng ta không tốt hơn sao?”
Hứa Mật Ngữ bật cười thành tiếng.
Anh vừa mới nói hai từ “chúng ta”. Khách sạn của chúng ta. Ví tiền của chúng ta.
Cô như bị hai từ “chúng ta” này đánh trúng, một cảm giác khoan khoái và vui vẻ không thể diễn tả bằng lời.
Thấy Hứa Mật Ngữ cười, Kỷ Phong thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà anh đã hóa giải được cơn khủng hoảng cách biệt đang nhen nhóm này.
Bữa ăn này anh không tranh trả tiền, nhường cơ hội thanh toán cho Hứa Mật Ngữ. Anh bắt đầu hiểu rằng việc để đối phương trả tiền một cách hợp lý cũng là một cách khẳng định giá trị của họ.
Nhưng sau bữa ăn đó, khi về đến nhà, Hứa Mật Ngữ lại tự kiểm điểm bản thân.
Kỷ Phong vừa lo cho ví tiền của cô, vừa quan tâm đến cảm xúc của cô, cớ gì cô lại phải nhạy cảm như vậy? Suy cho cùng vẫn là không đủ tự tin.
Cô đấm vào đầu mình tự hỏi, tại sao vẫn không thể hoàn toàn tự tin lên được chứ?
Rõ ràng bây giờ cô ở phòng kế hoạch, đã tổ chức hết sự kiện này đến sự kiện khác, trong giới cũng đã có chút danh tiếng. Nhưng tại sao khi đối mặt với anh, khí thế vẫn còn thiếu một chút?
Thực ra trong khoảng thời gian này, anh đã không chỉ một lần hỏi cô: Anh phải làm đến mức nào mới có thể theo đuổi được em?
Cô nói với anh, không cần anh phải làm đến mức nào cả.
Bởi vì người cần phải làm gì đó, thực ra là chính cô. Cô cần bản thân mình khi đối mặt với anh, có thể hoàn toàn tự tin.
Anh nghe những lời này cảm thấy khó hiểu, liền bắt cóc cô về nhà mình, chặn ở cửa hỏi cô: “Em rốt cuộc còn có gì mà không tự tin? Em có biết là bây giờ em khá nổi tiếng không? Có biết rất nhiều người trực tiếp đến khách sạn chỉ đích danh em phụ trách sự kiện và tiệc tùng không? Bây giờ em có thể được xem là một ngôi sao sáng chói trong ngành rồi đó! Anh còn biết riêng tư có rất nhiều người đến săn đón em, ngoài các khách sạn khác còn có không ít công ty marketing và hoạch định nổi tiếng cũng đã chìa tay ra với em. Ồ, còn nữa, đương nhiên anh cũng biết có mấy gã đàn ông có vai vế đang cố gắng mời em đi ăn tối xem phim; Hứa Mật Ngữ, bây giờ em đã khiến anh có cảm giác nguy cơ rất lớn rồi, bất kể là trên phương diện sự nghiệp hay tình cảm, em nói xem em rốt cuộc còn có gì mà không tự tin nữa?”
Hứa Mật Ngữ nghe đoạn tỏ tình mang hơi hướm oán trách này của Kỷ Phong, chỉ cảm thấy tim mình đập rất nhanh.
Cô không nhịn được mà nghĩ, thật sao? Trong mắt anh, mình rực rỡ đến vậy sao? Mình đã khiến anh có cảm giác nguy cơ ư?
Hứa Mật Ngữ chạy trốn về nhà mình, đóng cửa lại, lén lút cười một mình.
Điện thoại rung lên bần bật. Lấy từ trong túi quần ra xem, là tin nhắn anh gửi đuổi theo.
Con chữ như truyền tải cả giọng nói và ngữ khí của anh – cái giọng điệu vừa bực bội lại vừa bất lực với cô: Hứa Mật Ngữ, em nghe cho rõ đây, bây giờ anh không ở trong phòng suite trên tầng thượng, anh ở ngay bên cạnh em, giữa anh và em không có cái khoảng cách quái quỷ nào hết!
Hứa Mật Ngữ đang xem tin nhắn, đột nhiên màn hình trống trơn, sau đó hiện lên một dòng chữ màu xám nhạt: “Anh” đã thu hồi một tin nhắn.
“Anh” là ghi chú mà Hứa Mật Ngữ đặt cho Kỷ Phong. Một chữ “Anh” dường như vạch ra một giới hạn, nhưng lại như bao hàm vô số sự mập mờ ám muội muốn nói lại thôi.
Là Kỷ Phong đã thu hồi tin nhắn vừa gửi.
Vài giây sau, một tin nhắn khác được gửi lại: Em xem, bây giờ anh không ở trong phòng suite trên tầng thượng, anh ở ngay bên cạnh em, giữa anh và em không có cái khoảng cách quái quỷ nào hết.
Anh đã thay đổi cách gọi chỉ đích danh và giọng điệu ra lệnh.
Hứa Mật Ngữ cầm điện thoại, bật cười. Một nụ cười từ tận đáy lòng, không thể kìm nén.
Anh thật sự đang nỗ lực thay đổi.
Vậy nên cô cũng phải mau chóng cố gắng lên, phải khiến bản thân nhanh chóng vứt bỏ đi những mặc cảm còn sót lại, trở nên hoàn toàn tự tin.
Trên tường đột nhiên vang lên tiếng cốc cốc cốc.
Là anh đang gõ nhẹ, chứng minh rằng anh thật sự ở bên cạnh cô, giữa anh và cô thật sự không có khoảng cách nào.
Hứa Mật Ngữ cảm thấy nụ cười trên môi mình càng toe toét hơn, không thể thu lại được. Cô không kìm được cũng đưa tay lên gõ nhẹ vào bức tường đó, cốc cốc cốc.
Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc. Anh một lần, em một lần, hai người cách nhau một bức tường, ngây ngô dùng những tiếng cốc cốc nhẹ nhàng này để trò chuyện với nhau.
Vậy mà còn vui hơn cả việc trò chuyện mặt đối mặt bằng lời nói.
 
Ngày hôm sau đi làm, Hứa Mật Ngữ tiếp một vị khách không ngờ tới.
Nhìn Đoàn Cao Tường đang ngồi trong phòng tiếp khách bàn công việc với mình, Hứa Mật Ngữ có cảm giác hơi mơ hồ.
Cô không bao giờ có thể ngờ được mình và Đoàn Cao Tường lại có một ngày có thể ngồi xuống nói chuyện hợp tác một cách bình tĩnh như thế này.
Đoàn Cao Tường vừa đến đã nói thẳng với cô: “Dạo này cô cũng khá nổi tiếng đấy, chuyến này của tôi xem như là tìm đến cô vì danh tiếng. Tôi muốn cô giúp tôi hoạch định và thực hiện một sự kiện ở khách sạn các cô.”
Hứa Mật Ngữ vì quá bất ngờ nên không khỏi ngẩn người một chút.
Đoàn Cao Tường hỏi với vẻ cà lơ phất phơ: “Sao, không làm ăn với tôi, không nhận việc của tôi à?”
Hứa Mật Ngữ bật cười: “Tôi sẽ không đẩy mối làm ăn đến cửa ra ngoài đâu. Hơn nữa tôi còn chưa cảm ơn Đoàn tổng lần trước đã giúp tôi giải vây ở tiệc rượu.”
Cô đứng dậy cúi người rót cho Đoàn Cao Tường một tách trà, ra hiệu mời anh ta uống trà để tỏ lòng cảm ơn.
Đoàn Cao Tường lại nhân lúc cô cử động mà cứ nhìn chằm chằm vào vòng eo thon của cô.
Hứa Mật Ngữ nhớ lại Lý Kiều Kỳ từng nói, vị trước mắt này có một sở thích đặc biệt với eo thon. Nếu không thì lần đầu tiên có va chạm với cô, anh ta đã không mượn men rượu mà chỉ nhìn một bóng lưng của cô đã bắt đầu đầu óc mê muội.
Trước đây Hứa Mật Ngữ khá sợ ánh mắt này của anh ta, nhưng bây giờ thật kỳ lạ, cô cảm thấy không sợ nữa. Cô dường như có thể cảm nhận được Đoàn Cao Tường cũng đang thay đổi, trong ánh mắt anh ta nhìn eo cô, chỉ có sự thưởng thức chứ không còn cái vẻ dơ bẩn như trước nữa.
“Tiếc thật.” Đoàn Cao Tường cụp mắt xuống, nâng tách trà lên ngửi một cái, rồi uống một ngụm.
Hứa Mật Ngữ nhướng mày, hỏi: “Trà không hợp khẩu vị của anh sao?”
Đoàn Cao Tường đặt tách trà xuống, nhe răng cười nói: “Tiếc là, cô đã dán nhãn của Kỷ Phong rồi, vậy thì tôi quả thực không thể ra tay được nữa.”
Hứa Mật Ngữ nghẹn lời. Dù anh ta có thể ra tay thì cô cũng sẽ thẳng thừng chặn lại. Về phần mối quan hệ của cô và Kỷ Phong, nghĩ một lát, cô vẫn yếu ớt giải thích một chút: “Tôi và anh ấy, thật ra…”
“Không quan trọng.” Đoàn Cao Tường ngắt lời cô thẳng thừng “Cô và anh ta có quen nhau không, quen rồi chia tay chưa, chia tay rồi có quay lại không, những điều đó không quan trọng. Quan trọng là Kỷ Phong đã cảnh cáo tôi, dám có ý đồ với cô, thì sẽ đánh gãy cả ba chân của tôi.” Anh ta nói đến cuối còn “xì” một tiếng.
Hứa Mật Ngữ ho một tiếng, cứng nhắc lái câu chuyện về lại công việc. Cô hỏi Đoàn Cao Tường, sự kiện muốn tổ chức thuộc loại hình gì, số lượng người tham dự là bao nhiêu, lịch trình hội nghị khoảng mấy ngày, có phải tất cả người tham dự đều cần ở lại không, phong cách bố trí hội trường ưa thích, yêu cầu về thiết kế thực đơn cho bữa ăn, v.v.
Đoàn Cao Tường cũng lập tức bị kéo về lại công việc.
“Cô giúp tôi chuẩn bị một buổi tọa đàm tài chính, tôi hiện đang làm một số việc liên quan đến mua lại và tích hợp nguồn lực. Còn những câu hỏi cô vừa hỏi, tôi sẽ sắp xếp người chuyên trách để làm việc với cô.” Đoàn Cao Tường trả lời Hứa Mật Ngữ.
Lúc anh ta nói chuyện trông vẫn có chút cà lơ phất phơ, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Hứa Mật Ngữ có thể nhìn thấy sự thay đổi của anh ta từ ánh mắt nghiêm túc, anh ta đã trở nên thực tế hơn, đang làm việc một cách đàng hoàng.
Hứa Mật Ngữ nghĩ một lát rồi hỏi: “Lĩnh vực kinh doanh chính của anh là ở bên Thái Lan phải không?” Thật ra cô muốn hỏi, vậy có cần bố trí vài phiên dịch viên đáng tin cậy trong sự kiện không, để tránh lúc đó lại xảy ra sự cố gì vì vấn đề ngôn ngữ.
Nhưng cô lại sợ nửa sau câu nói này nói ra, có chút ý làm mất mặt anh ta, nên cô chỉ nói một câu rồi kịp thời dừng lại.
Đoàn Cao Tường lập tức nhếch mép cười: “Cô còn dám nhắc đến chuyện này à?”
Hứa Mật Ngữ có chút căng thẳng, lo lắng anh ta sẽ lật lại chuyện cũ, cục diện sẽ phát triển đến mức không thể cứu vãn.
Nhưng Đoàn Cao Tường lại đổi chủ đề: “Nhờ sự hợp tác ăn ý của cô và Kỷ Phong lần đó, mặt mũi của tôi đều mất sạch ở xứ sầu riêng rồi. Không chỉ thương vụ đó, sau này cơ nghiệp nhỏ mà tôi gầy dựng ở xứ sầu riêng, cũng lần lượt bị tên khốn Kỷ Phong đó dọn dẹp sạch sẽ.” Anh ta hất cằm về phía Hứa Mật Ngữ hỏi “Như tôi nói thì Kỷ Phong là người hẹp hòi như vậy, cô nói xem cô thích anh ta ở điểm nào?”
Hứa Mật Ngữ lập tức hỏi lại: “Đúng vậy, anh ấy hẹp hòi như vậy, vậy anh lại thích anh ấy ở điểm nào?”
Đoàn Cao Tường lập tức lúng túng bối rối điên cuồng phủ nhận: “Cô đừng có nói bậy bạ nhé, tôi là trai thẳng số một thiên hạ! Tôi thích anh ta ư? Tôi khinh!”
“Thích không nhất thiết phải là kiểu thích giữa nam và nữ, cũng có thể là kiểu thích muốn làm bạn với người cùng giới mà.” Hứa Mật Ngữ cười nói.
Vừa nãy thấy Đoàn Cao Tường hoảng loạn, cô liền thấy yên tâm.
Anh ta dù có ăn chơi khó trị đến đâu, bóc đi lớp vỏ tiền bạc để nhìn vào bên trong, thực ra cũng chỉ là một người bình thường, một người bình thường như bao người khác. Anh ta không thể khiến cô cảm thấy sợ hãi được nữa.
Đoàn Cao Tường nheo mắt nhìn Hứa Mật Ngữ, đột nhiên nói: “Kỷ Phong có nói với cô chưa, không có việc gì thì đừng có cười với đàn ông?”
Hứa Mật Ngữ gật đầu quả quyết: “Anh ấy có nói. Nhưng không còn cách nào khác, ngành dịch vụ như khách sạn, có thể không cười khi làm việc được không? Hơn nữa nụ cười của tôi vốn dĩ không có vấn đề gì, những người cảm thấy nó có vấn đề, đều là do các người tự dùng suy nghĩ của mình để áp đặt lên nó.”
Giống như một cô gái xinh đẹp mặc váy ngắn ra đường, những gã đàn ông xấu tính luôn nói cô gái này đang muốn quyến rũ ai đó, nếu không sẽ không ăn mặc như vậy. Nhưng mặc gì, cười như thế nào, không phải là quyền của người ta sao? Những người cảm thấy bị quyến rũ, e rằng nên kiểm tra lại nội tâm của chính mình trước.
Đoàn Cao Tường bị nghẹn lời.
Một lúc lâu sau, anh ta cười lắc đầu: “Không ngờ có một ngày, tôi lại có thể nói không lại cô.” Dừng một chút, anh ta nói với Hứa Mật Ngữ, “Được, tôi biết rồi, sau này tôi sẽ sửa lại cái suy nghĩ phiến diện này của mình. Về các công việc sự kiện tiếp theo, tôi sẽ cử trợ lý của tôi đích thân làm việc với cô.”
Hứa Mật Ngữ nhướng mày. Đoàn Cao Tường khi nghiêm túc làm người, cũng ra dáng ra hình, không còn khiến người ta ghét nữa.
Cô gật đầu, nói một tiếng “Được”.
 
Sau khi Đoàn Cao Tường và Hứa Mật Ngữ bàn xong công việc trong phòng tiếp khách, Hứa Mật Ngữ định đứng dậy về làm phương án hoạch định sự kiện. Đoàn Cao Tường lại nói: “Tài xế của tôi đi rửa xe rồi, trước khi cậu ta về, cô ngồi nói chuyện với tôi một lát đi.”
Hứa Mật Ngữ cười rất đẹp, nhưng đã từ chối anh ta.
“Anh ra khỏi phòng tiếp khách đi thẳng theo hành lang rẽ phải, chính là ban công lớn của khách sạn chúng tôi, nơi đó rất đáng để dạo một vòng, cũng rất dễ giết thời gian. Tôi còn phải đi làm việc, không thể ngồi nói chuyện thêm với Đoàn tổng được.” Nói xong cô liền kiên quyết rời đi.
Cô sợ cho Đoàn Cao Tường chút mặt mũi, anh ta sẽ lại tái phát bản tính cũ mà cợt nhả với cô.
Đoàn Cao Tường nhìn bóng lưng Hứa Mật Ngữ rời đi, không thể tin được mà trợn mắt nhìn căn phòng trống.
“Lại dám từ chối mình, đúng là hợp làm vợ cho Kỷ Phong, hai người y hệt nhau, khiến người ta không có được lại không nhịn được mà ngứa ngáy trong lòng, mẹ kiếp.”
Nhưng anh ta vẫn đứng dậy, đi theo con đường Hứa Mật Ngữ đã chỉ, đi thẳng hành lang, rẽ phải, đến ban công tầng hai của khách sạn.
Anh ta không ngờ đây quả thật là một nơi khá tuyệt. Anh ta đã đến ở khách sạn Tư Uy rất nhiều lần, vậy mà chưa bao giờ dạo qua đây.
Đang lang thang, vừa liếc mắt một cái, anh ta lại thấy Kỷ Phong ở bên ngoài một phòng trà trong một góc sân thượng.
Kỷ Phong đang ngồi ở một chiếc ghế ngoài trời uống trà.
Đoàn Cao Tường không nói hai lời lập tức lững thững đi qua, kéo một chiếc ghế đối diện Kỷ Phong rồi ngồi phịch xuống.
 
“Lão Kỷ sao anh lại ngồi ở đây?” Đoàn Cao Tường vừa ngồi xuống đã có chút phấn khích hỏi.
Nhưng anh ta phát hiện Kỷ Phong dường như rất phớt lờ mình, cứ nhìn chằm chằm về hướng sau lưng anh ta, thậm chí còn tỏ ra ghét anh ta chướng mắt mà bảo: “Ngồi qua một bên đi.”
Đoàn Cao Tường không động.
Đột nhiên anh ta thấy Kỷ Phong lại còn vươn dài cổ, vượt qua đầu mình để nhìn về phía sau lưng mình.
Anh ta không kìm được cũng quay đầu lại nhìn.
Nhìn một cái anh ta mới phát hiện, thì ra vị trí này có thể nhìn thấy Hứa Mật Ngữ thường xuyên đi qua. Phòng kế hoạch của Hứa Mật Ngữ ở tầng hai khách sạn, khi cô trao đổi chi tiết sự kiện với các đồng nghiệp ở nhóm thiết kế hoặc nhóm truyền thông, phải thường xuyên đi lại trong hành lang. Qua lớp kính sát đất, vị trí Kỷ Phong ngồi vừa vặn có thể nhìn thấy cô.
Đoàn Cao Tường quay đầu lại, khi nhìn Kỷ Phong lần nữa, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng đà điểu.
“Không phải chứ lão Kỷ? Anh lại lún sâu vào Hứa Mật Ngữ đến thế này à?”
Anh ta có thể hiểu được Kỷ Phong bị Hứa Mật Ngữ thu hút, vì chính anh ta cũng không kìm được mà bị cô thu hút. Nhưng anh ta không thể ngờ Kỷ Phong có thể bị Hứa Mật Ngữ thu hút đến mức độ này – gần như là như biến thành một người khác so với trước đây.
Kỷ Phong của ngày xưa, dù mỹ nhân tuyệt sắc có ngã ngay trước mắt, nếu cô ta không đạt tiêu chuẩn chọn vợ của anh, anh cũng sẽ bước thẳng qua người mỹ nhân đó mà không thèm liếc nhìn một cái.
“Đây đúng là một vị trí tốt thật!” Đoàn Cao Tường mang theo sự kinh ngạc chưa tan tiếp tục trêu chọc Kỷ Phong.
Hứa Mật Ngữ đã đi qua rồi.
Kỷ Phong thu lại ánh mắt, liếc nhìn Đoàn Cao Tường trước mặt.
Cái liếc mắt đó là kiểu nhìn người đầy chế giễu quen thuộc của Kỷ Phong, khiến Đoàn Cao Tường vừa không cam tâm vừa tức giận, nhưng anh ta lại không muốn đi, chỉ có thể thầm mắng mình tiện.
“Vừa hay tôi có chuyện muốn hỏi anh.” Kỷ Phong không quan tâm đến sự thay đổi biểu cảm đa dạng trên mặt Đoàn Cao Tường, nói thẳng.
“Anh có chuyện muốn hỏi tôi, thái độ có nên khiêm tốn một chút, thân thiện một chút không?” Đoàn Cao Tường không phục muốn giành lấy cho mình một thái độ tốt.
Kỷ Phong lại liếc anh ta một cái, ánh mắt còn khó chịu hơn vừa nãy.
“Bớt nói nhảm. Tôi hỏi anh, hôm ở tiệc rượu, lúc tôi đang bàn chuyện không ở bên cạnh Hứa Mật Ngữ, bên phía cô ấy có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Đoàn Cao Tường muốn câu giờ: “Ồ, anh muốn hỏi chuyện này à. Đúng là hình như có xảy ra chút chuyện, anh muốn biết không? Muốn biết thì đối xử tốt với tôi một chút.”
Kỷ Phong mất kiên nhẫn lại liếc anh ta một cái, đứng dậy bỏ đi.
Anh từ khi nào phải hạ mình trước cái gã cà lơ phất phơ này?
Nhưng Đoàn Cao Tường nói với theo sau lưng anh: “Hờ, cứng rắn gớm nhỉ! Hạ mình với tôi một lần anh chết à? Vậy thì anh đừng hòng biết hôm đó Hứa Mật Ngữ đã bị bắt nạt như thế nào nhé.”
Câu nói này đã níu chân Kỷ Phong lại.
Kỷ Phong giằng co một chút, vẫn quay lại vị trí cũ ngồi xuống.
Anh kiêu ngạo vắt chéo chân, kiêu ngạo khoanh tay trước ngực, kiêu ngạo ngẩng cao cằm, hỏi Đoàn Cao Tường: “Rốt cuộc là chuyện gì.”
Đoàn Cao Tường dường như cuối cùng đã tìm ra được mật mã để nắm thóp Kỷ Phong, cứng rắn chưa từng có: “Thái độ, thái độ với tôi!”
Kỷ Phong hít một hơi thật sâu, bỏ tay khoanh trước ngực xuống, bỏ chân vắt chéo xuống, hạ thấp chiếc cằm đang ngẩng cao: “Phiền anh nói cho tôi biết, tối đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Hứa Mật Ngữ.”
Đoàn Cao Tường vốn muốn trêu chọc Kỷ Phong thêm một lúc, để rửa mối nhục bao nhiêu năm nay luôn bị anh kiêu ngạo đàn áp. Nhưng khi nhìn thấy Kỷ Phong lúc này, trong đáy mắt tràn đầy quyết tâm có thể vì người phụ nữ đó mà chịu đựng vô hạn, anh ta bỗng dưng không trêu nổi nữa.
Anh ta thậm chí còn có chút ghen tị với Kỷ Phong, cũng có chút ghen tị với Hứa Mật Ngữ. Anh ta tự hỏi tại sao mình lại có thể cùng lúc thích cả hai người này?
Anh ta thu lại vẻ cà lơ phất phơ, nói với Kỷ Phong: “Tối đó Hứa Mật Ngữ bị một đám các phu nhân giàu có đánh hội đồng về mặt tinh thần, họ ở đó đã sỉ nhục cô ấy.”
Anh ta mô tả lại tình hình lúc đó đã thấy.
Kỷ Phong siết chặt nắm đấm.
“Lão Kỷ, trong đám đó có người rất hiểu rõ quá khứ của Hứa Mật Ngữ, đã nói trước mặt mọi người rằng cô ấy từng ly hôn, còn biết cô ấy đang qua lại với sếp, thế là nói với mấy bà nhiều chuyện đó, rằng Hứa Mật Ngữ là dựa vào việc bán thân ngủ với cấp trên mới trà trộn được vào đó, còn dẫn đầu đám các phu nhân giàu có kia bàn tán xì xào nói Hứa Mật Ngữ không xứng với anh, cô ấy là dựa vào tâm cơ mới có được anh.” Đoàn Cao Tường nói với Kỷ Phong.
Kỷ Phong nghe xong những lời này nhìn Đoàn Cao Tường nheo mắt lại, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Đoàn Cao Tường lập tức lùi lại: “Anh nhìn tôi như vậy làm gì? Gần đây tôi đã cải tà quy chính không làm chuyện gì xấu cả, anh có tức giận cũng đừng trút lên tôi!”
Kỷ Phong vẫn nhìn chằm chằm vào anh ta, nhìn đến mức Đoàn Cao Tường sợ hãi muốn co giò bỏ chạy. Lúc này Kỷ Phong đột nhiên lạnh lùng nói với anh ta một tiếng: “Cảm ơn anh.”
“???” Đoàn Cao Tường ngớ người “Gì?”
“Anh vừa nói gì với tôi? Cảm ơn tôi??” Đoàn Cao Tường hoàn toàn ngơ ngác “Mẹ kiếp, sống đến giờ mới được nghe! Cậu Kỷ Phong lại có thể nói cảm ơn với tôi Đoàn Cao Tường!”
Kỷ Phong nhìn anh ta, biểu cảm trôi chảy hơn một chút so với vừa rồi, lại cảm ơn một lần nữa: “Đúng, tôi nói cảm ơn anh. Cảm ơn anh tối đó đã giúp cô ấy giải vây.”
Đoàn Cao Tường càng ngớ người hơn, sau đó bật cười, cười ha ha ha đến mức đập bàn nói: “Anh, lại nói cảm ơn tôi một lần nữa? Ha! Kỷ Phong, anh cuối cùng cũng có một ngày lại có thể liên tục nói cảm ơn tôi?! Mẹ kiếp hôm nay là ngày lành tháng tốt gì thế này hahahahahaha!”
Kỷ Phong nhíu mày, rất ghét bỏ liếc nhìn Đoàn Cao Tường một cái, đứng dậy bỏ đi.
Tiết Duệ luôn đứng chờ ở một góc thấy sếp đứng dậy, vội vàng đi theo. Cậu ta đi ngang qua Đoàn Cao Tường thấy anh ta vừa đập bàn vừa cười như điên, không nhịn được chạy nhỏ hai bước đuổi theo Kỷ Phong, nhỏ giọng hỏi: “Sếp, Đoàn tổng anh ấy không sao chứ? Sao lại cười như Phạm Tiến trúng cử* vậy, cứ như sắp phát điên ấy ạ?”
Phạm Tiến trúng cử*: Câu chuyện này là một hồi trong tiểu thuyết châm biếm nổi tiếng “Nho Lâm Ngoại Sử” của tác giả Ngô Kính Tử thời nhà Thanh. Mô tả trạng thái một người nào đó vì quá vui sướng trước một thành công bất ngờ mà mất đi sự kiểm soát, có những hành vi bất thường.
Kỷ Phong rất ghét bỏ quay đầu lại liếc nhìn Đoàn Cao Tường, bực bội nói: “Anh ta thì có chuyện gì được? Suốt ngày ngớ ngẩn.”
 
Sau khi biết được chuyện xảy ra ở tiệc rượu tối đó từ Đoàn Cao Tường, ngoài việc tức giận với đám các phu nhân lắm mồm kia, Kỷ Phong cũng rất tự trách bản thân.
Anh nhớ lại lúc đó Hứa Mật Ngữ từng nói với anh, có người chế giễu cô, cảm thấy cô không xứng với anh. Lúc đó anh chỉ cảm thấy cô quá nhạy cảm, giống như việc anh mua cho cô một bộ quần áo đẹp, một chiếc túi xách tốt, cô đều phải trốn đi tự ti một mình, nên có lẽ người khác không có ý chế giễu cô, chỉ là cô tự nghĩ quá nhiều.
Vì vậy sau tiệc rượu anh vẫn chưa hề đi điều tra xem, tối hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Hôm nay gặp được Đoàn Cao Tường, tiện thể hỏi anh ta một câu. Lại không ngờ Hứa Mật Ngữ tối hôm đó đã phải chịu sự sỉ nhục quá đáng như vậy.
Mà tối hôm đó, sau khi cô bị đám phụ nữ cay nghiệt và nông cạn kia phán xét một cách quá đáng như vậy, anh không những không kịp thời quan tâm thông cảm cho cô, thậm chí anh còn cảm thấy cô cãi nhau với anh một cách vô cớ, chia tay cũng chia tay một cách vô lý.
Mỗi khi nghĩ đến đây, tim Kỷ Phong lại như bị dao đâm một nhát.
Anh nhận ra mình quả thực không phải là một người yêu chu đáo, tinh tế.
Anh quyết định phải khiến kẻ đầu sỏ đã sỉ nhục Hứa Mật Ngữ phải trả giá. Anh phải cho người ta biết, người phụ nữ mà họ tùy tiện phán xét đó, là người mà Kỷ Phong anh cẩn thận đặt trong lòng, không ai có thể xem thường và bắt nạt cô.
Anh bắt đầu điều tra những chuyện liên quan đến tiệc rượu tối hôm đó, anh muốn biết, tối hôm đó rốt cuộc là ai đã hiểu rõ Hứa Mật Ngữ đến vậy, và tại sao lại dẫn đầu nói xấu cô.
Anh thông qua một số mối quan hệ và thủ đoạn, đã có được danh sách nhân viên tham dự tiệc tối hôm đó, cũng có được đoạn video giám sát trong khoảng thời gian anh không ở bên cạnh Hứa Mật Ngữ. Thông qua việc điều tra và xác minh từ nhiều phía, anh xác định kẻ gây rối tối hôm đó là một người phụ nữ tên Lỗ Trinh Trinh.
Mà người phụ nữ này, chính là vợ hiện tại của chồng cũ Hứa Mật Ngữ, cũng chính là đối tượng ngoại tình trước đây của người chồng cũ này.
Kỷ Phong nhìn kết quả điều tra này, nắm đấm cứng lại. Anh còn nhớ người đối tượng ngoại tình này đã từng không chỉ một lần đến khách sạn gây rối Hứa Mật Ngữ, mà lúc đó Hứa Mật Ngữ còn đang làm ở bộ phận buồng phòng.
Anh cười lạnh nghĩ, thế gian này cũng thật ngày càng kỳ lạ, tiểu tam quyến rũ chồng người khác để lên ngôi, lại có mặt mũi và gan dạ để không ngừng hãm hại vợ cả.
Anh nghĩ, đã Hứa Mật Ngữ không muốn dính dáng nhiều đến họ, vậy thì hãy để anh ra mặt trút giận cho cô.
Ngay trong ngày tra ra kết quả, Kỷ Phong đã ban hành một lệnh cấm trong nội bộ Tập đoàn Tinh Kỷ, trực tiếp đình chỉ tất cả các cổng kết nối đặt phòng của các khách sạn trực thuộc với công ty của Nhiếp Dư Thành, Du lịch Sướng Dạng, không còn tiếp nhận bất kỳ đoàn du lịch và du khách nào của công ty du lịch của họ nữa.
Ngoài các khách sạn của mình, Kỷ Phong còn trao đổi điều kiện với một vài ông chủ khách sạn cùng đẳng cấp thương hiệu khác, thế là một vài khách sạn năm sao thương hiệu khác cũng cùng nhau đình chỉ cổng kết nối đặt phòng với Du lịch Sướng Dạng.
Mà lệnh cấm này rất nhanh đã phát huy tác dụng. Rất nhiều du khách cao cấp đặt tour qua Du lịch Sướng Dạng không thể ở được khách sạn năm sao, chỉ có thể chấp nhận ở những khách sạn trung cấp và bình dân, trải nghiệm hạ cấp tiêu dùng này khiến họ vô cùng không hài lòng, thế là bắt đầu lần lượt hủy bỏ liên kết và hợp tác với công ty du lịch của Nhiếp Dư Thành, chuyển sang các công ty du lịch hoặc đại lý du lịch khác.
Tổng giám đốc của Du lịch Sướng Dạng, Hồ Đồ, nhìn vào doanh thu sụt giảm đột ngột, vắt óc cũng không thể nghĩ ra mình rốt cuộc đã đắc tội với Kỷ Phong ở đâu, tại sao đang yên đang lành lại gặp phải tai họa trời giáng là bị ngừng hợp tác.
Ông ta đã nhiều lần chủ động muốn tìm Kỷ Phong để nói chuyện, tiếc là cầu cứu không có cửa, Kỷ Phong không cho ông ta cơ hội gặp mặt.
Thái độ của Kỷ Phong khiến Hồ Đồ càng thêm căng thẳng.
Ông ta hiểu rằng dù mình không biết đã đắc tội với Kỷ Phong ở đâu, nhưng cái việc đắc tội với Kỷ Phong này, nhất định là một việc, rất hệ trọng, rất hệ trọng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khác Chương 2: Chương 2: “Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.” Chương 3: Chương 3: "Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay." Chương 4: Chương 4: Hứa Mật Ngữ nhìn thẳng vào Nhiếp Dư Thành. Cô tin rằng trong mắt mình lúc này chỉ có hận thù. Chương 5: Chương 5: “Quả nhiên, tôi đoán không sai, chính là cô gửi tin nhắn cho tôi.” Chương 6: Chương 6: “Chúng ta ly hôn đi.” Chương 7: Chương 7: Dưới bóng cây, Hứa Mật Ngữ quay người mỉm cười vẫy tay với Nhiếp Dư Thành: "Tạm biệt.” Chương 8: Chương 8: Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đã Chương 9: Chương 9: Vị khách quý tầng cao nhất kia, mọi người tránh không kịp Chương 10: Chương 10: Họ dường như đều nghe thấy từ trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng thét của phụ nữ. Chương 11: Chương 11: “Còn không đi?” Chương 12: Chương 12: “Có chừng mực thôi.” Chương 13: Chương 13: Mấp máy môi, thu lại ánh mắt Chương 14: Chương 14: “Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này." Chương 15: Chương 15: Phải đuổi việc cô ta! Chương 16: Chương 16: “Tôi đã nói sau này không được nói chuyện của người này cho tôi nghe nữa cơ mà?" Chương 17: Chương 17: “Tại sao lúc nào cũng gặp phải cô ta? Cậu giải thích cho tôi xem" Chương 18: Chương 18: “Có người đang nhắm vào chị.” Chương 19: Chương 19: Người mở cửa, vậy mà lại là Nhiếp Dư Thành Chương 20: Chương 20: Nắm tay buông thõng bên hông của cô càng siết chặt hơn. Chương 21: Chương 21: “Nói đi, cô muốn nhận được gì từ tôi?" Chương 22: Chương 22: Cổ tay cô bị anh ta nắm lấy, siết mạnh Chương 23: Chương 23: “Con người ấy à, phải biết mình là ai.” Chương 24: Chương 24: “Cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật.” Chương 25: Chương 25: “Không thể chỉ có một mình tôi khổ sở được." Chương 26: Chương 26: Trương Thái Lộ đang nhân cơ hội cố tình gài bẫy cô Chương 27: Chương 27: Tại sao tổ trưởng mới lại là tôi? Chương 28: Chương 28: Đây là bồi thường sao? Chương 29: Chương 29: Cô muốn từ biệt Hứa Mật Ngữ vô dụng trước đây Chương 30: Chương 30: Đợi cô đứng dậy từ cơn ngủ đông này, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt. Chương 31: Chương 31: Khoảnh khắc Kỷ Phong và cô chạm mặt nhau, anh lại nhíu chặt đôi mày Chương 32: Chương 32: Từ lúc nghe tin Hứa Mật Ngữ đã ly hôn đã không khỏi sững người Chương 33: Chương 33: "Trông tôi có giống ma quỷ hay thứ gì đó tương tự không?" Chương 34: Chương 34: Cậu có phải đang nghĩ, tôi đang giúp Hứa Mật Ngữ không? Chương 35: Chương 35: Dịu dàng nhưng lại đầy nội lực Chương 36: Chương 36: Anh nói cô đáng thương. Anh đang thương hại cô sao? Chương 37: Chương 37: Quyết tâm cắt đứt Chương 38: Chương 38: Món thịt kho cô làm Chương 39: Chương 39: "Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng." Chương 40: Chương 40: Hứa Mật Ngữ, cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à?” Chương 41: Chương 41: “Theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu” Chương 42: Chương 42: Trong căn phòng sáng rực ánh vàng, không có bóng dáng của Hứa Mật Ngữ. Chương 43: Chương 43: "Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả." Chương 44: Chương 44: Cô bước ra khỏi phòng, thản nhiên, bình thản. Chương 45: Chương 45: “Lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút!� Chương 46: Chương 46: Anh thật sự rất lợi hại. Chương 47: Chương 47: "Cầm đi, đừng đưa cho tôi." Chương 48: Chương 48: Nhưng vừa mở mắt ra, anh lại nhìn thấy cô Chương 49: Chương 49: Cô chính là lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ. Chương 50: Chương 50: "Gọi to thế làm gì?” Chương 51: Chương 51: Cô gái này, đúng là không phải dạng vừa! Chương 52: Chương 52: Không có gì phải lo lắng về cô nữa Chương 53: Chương 53: “Cô đỏ mặt cái gì?” Chương 54: Chương 54: Vậy tóm lại, tất cả đều là do anh tự mình nghĩ nhiều hiểu lầm, phải không? Chương 55: Chương 55: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.” Chương 56: Chương 56: Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào. Chương 57: Chương 57: “Đi, tớ dẫn cậu đi bung xõa ngay đây!” Chương 58: Chương 58: Có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?” Chương 59: Chương 59: Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì Chương 60: Chương 60: Bây giờ cô trông như một con thiên nga. Chương 61: Chương 61: Anh nhìn cô, từ từ nheo mắt lại Chương 62: Chương 62: Cô làm gì còn có nhà nữa? Chương 63: Chương 63: “Quản lý Hứa của các cô bây giờ ở đâu?” Chương 64: Chương 64: “Hôm nay cô có việc gì không?” Chương 65: Chương 65: “Đến chúc mừng sinh nhật cô.” Chương 66: Chương 66: Kỷ Phong và cô nhìn nhau Chương 67: Chương 67: Giữa hai người họ, anh trông như kẻ có chút không buông bỏ được. Chương 68: Chương 68: Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chương 69: Chương 69: Trong tai anh nghe được lại là giọng nói của cô Chương 70: Chương 70: Bên dưới lớp vỏ bọc đó, là nỗi lòng không thể để ai nhìn thấu của cô Chương 71: Chương 71: Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng. Chương 72: Chương 72: Cứ ngỡ như là tình đầu Chương 73: Chương 73: Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹ Chương 74: Chương 74: “Sao anh lại đến?” Chương 75: Chương 75: "Bình tĩnh lại, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Chương 76: Chương 76: Tình hình ở nhà… Chương 77: Chương 77: Đến lúc đó cô phải làm sao? Chương 78: Chương 78: Anh sẽ yêu em bao lâu? Chương 79: Chương 79: Anh nghe xong liền trầm tư. Chương 80: Chương 80: Anh thở dài một hơi, đưa tay về phía cô Chương 81: Chương 81: Là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồi Chương 82: Chương 82: “Để cho cô ấy thở một chút." Chương 83: Chương 83: “Vậy rốt cuộc cô ấy có gì mà phải tự ti?” Chương 84: Chương 84: Hứa Mật Ngữ thầm kêu "wow" một tiếng trong lòng. Chương 85: Chương 85: Kỷ Phong lặng lẽ nhếch khóe miệng. Chương 86: Chương 86: Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô Chương 87: Chương 87: “Vậy tối mai em mời anh ăn cơm nhé, được không?" Chương 88: Chương 88: "Thái độ, thái độ với tôi!" Chương 89: Chương 89: “Đợi anh về, anh có lời muốn nói với em." Chương 90: Chương 90: “Không có em anh phải sống thế nào đây?” Chương 91: Chương 91: Hành trình yêu em, chính là "Mật Ngữ Kỷ" của cuộc đời của anh