Chương 88
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 88

Hắn nói nghiêm chỉnh đàng hoàng, nhưng nói xong, chỉ đổi lại một gương mặt đờ đẫn, chẳng lĩnh hội được mấy phần.
Lông mi Lệ Lan Tâm run lên, chỉ cảm thấy một tràng lời hắn nói như nước chảy: từ tai trái “vèo” sang tai phải, trong đầu không lưu lại chút dấu vết nào.
Hơn nữa nàng vốn chẳng đọc nhiều sách vở, càng không đến mức  nghe một cái là “vạn câu thông”.
Cho nên…
“Cái… cái gì?” Nàng mờ mịt nhìn hắn, “Mã gì cơ?”
Hắn vừa nói tên thật một chữ một chữ, rồi lại giải thích “là chữ nào”, nhưng nàng chỉ nghe hiểu được mấy chữ “nãi”, “chi”, “mã”… nghe cứ như tên hắn liên quan tới ngựa vậy.
Câu sau nàng còn nghe loáng thoáng: “tự Bá Kính”, “Lâm Kính”… vậy tức là tên giả ấy cũng không phải hoàn toàn bịa đặt.
Nhưng vấn đề là nàng không hiểu rốt cuộc hắn tên là gì.
Càng thảm hơn là nàng đến giả vờ “à, hóa ra là chữ đó” cũng giả không nổi, vì nàng căn bản không nhắc lại nổi câu hắn vừa chỉ dẫn.
Nàng chỉ đành ngơ ngác nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn lúc xanh lúc đen, cuối cùng nghiến răng.
Hắn một tay lật nàng xoay đi, từ phía sau ôm chặt, nắm tay nàng, mở lòng bàn tay ra.
Đầu ngón tay hắn từng nét từng nét, chậm rãi viết lên lòng bàn tay nàng danh tự của hắn.
Viết xong, hắn đặt cằm lên vai cổ nàng, khó chịu hỏi: “Hiểu chưa?”
Nàng chậm rãi lắc đầu, cứng đờ một chút, rồi lại lập tức gật đầu.
Hắn tức đến bật cười, nhưng cũng chẳng làm gì được, hậm hực kéo tay nàng lại, viết thêm vô số lần nữa.
Mãi đến khi nàng cuối cùng cũng nhớ được chữ mà nàng chưa từng thấy ấy, tự mình có thể chậm rãi viết lại một lần trên lòng bàn tay hắn.
Trong gương đồng, ánh sáng lặng im, le lói soi tỏ.
Từng nét từng bút không sai, rốt cuộc mới qua được cửa ải này. Lệ Lan Tâm gần như thở phào một hơi dài.
Nhưng chuyện chưa xong. Người phía sau lại ghé sát tai nàng, giọng sâu trầm: “Nàng đã biết danh cô, vậy không được gọi cô là ‘điện hạ’ nữa.”
Dẫu hắn nghe thiên hạ gọi mình như vậy đã thành quen, nhưng người ngoài là người ngoài, nàng là nữ nhân của hắn, sao có thể gọi giống họ.
“Vậy… gọi là gì?” Lệ Lan Tâm sợ hắn hỉ nộ thất thường, nhỏ giọng hỏi.
Không cho gọi điện hạ, lại nói cho nàng tên thật… chẳng lẽ hắn muốn nàng gọi hắn như trước, gọi “A Kính” sao?
Hắn im một chớp mắt, khóe môi hơi câu, như hảo tâm nhắc nhớ: “Phụ nhân trong gia đình bình thường gọi phu quân mình thế nào?”
Nhưng nàng theo bản năng kháng cự, thẹn thùng nói: “Phu quân gì chứ…”
Nàng với hắn có danh phận gì đâu, sao hắn lại là phu quân nàng.
“Nàng nói cái gì?” Giọng hắn lập tức lạnh xuống, mang ý ép người.
Lệ Lan Tâm dựng hết lông tơ, mím chặt môi không đáp, rũ mắt như đang suy nghĩ.
Mà nàng quả thật đang nghĩ.
Phụ nhân gọi phu quân… gọi thế nào?
Ở quê núi nhỏ, đàn bà gọi chồng muôn kiểu: “cái đồ chết tiệt nhà ta”, “thứ ma thứ quỷ”, “đồ vô dụng”, “thùng cơm bọc mủ”, “đồ đáng chém ngàn đao”…
Sau này vào kinh thành, cách gọi trong nhà quyền quý lại khác hẳn, quy củ hơn nhiều.
Mẹ chồng gọi cha chồng là “lão gia”; chị dâu bên ngoài thì gọi anh chồng là “đại gia”, sau lưng lại gọi “A Trạm”.
Ngày nàng mới vào kinh học lễ, được dạy gọi Hứa Du là “Nhị gia”, về sau nàng cũng cứ gọi “nhị gia”.
Vậy…
Lệ Lan Tâm do dự chốc lát, thử mở miệng: “Gia…”
“Dám gọi ‘gia’, nàng nhất định phải chết.” Bên tai vang lên giọng lạnh như băng, kéo theo lệ khí.
Lệ Lan Tâm lập tức ngậm miệng thật chặt, trên mặt đầy vẻ luống cuống.
Tông Lẫm bực bội thở ra một hơi, mày vẫn đè nặng.
Hắn muốn nghe người ta gọi “gia”, cần đến nàng sao?!
“Nghĩ lại.” Hắn trầm giọng, “Nghĩ không ra, cô liền làm nàng ngay tại đây.”
Lời ấy vừa rơi, Lệ Lan Tâm trợn to mắt, ngón tay xoắn chặt vào nhau, hít ngược một hơi lạnh.
Nàng liếc về gương đồng. Sắc mặt âm trầm của hắn ở phía sau tuyệt không phải giả.
…Nàng muốn khóc thật rồi.
Người này chẳng những hỉ nộ vô thường, âm tình bất định, còn đặc biệt thích làm khó người.
Hắn rõ ràng không phải phu quân nàng, lại cứ ép nàng phải gọi theo kiểu gọi phu quân.
Nàng gọi phu quân thật của mình còn là “gia”, giờ này nàng lấy đâu ra xưng hô mới? Nàng thì có “hàng cũ” đó—gọi hắn là ma quỷ, là vương bát đản, là đồ trời đánh… hắn chịu không?
Huống chi nàng đâu biết hắn muốn nghe gì đây? Lát nữa nếu nàng nghĩ ra được một cái, mà hắn lại không vừa ý, chẳng phải lại lôi nàng ra “làm” ngay tại đây?
Không có vương pháp thì thôi đi, thiên lý cũng chẳng có. Hắn muốn trêu chọc nàng thế nào thì trêu, nàng xưa nay có quyền lựa chọn đâu.
Nàng cắn răng nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc khóe mắt trượt xuống giọt lệ, uất ức nói nhỏ:
 “Ta không nghĩ ra.”
Nàng dứt khoát thả lỏng người, ngẩng đầu, dáng vẻ như đã mặc kệ: muốn chém muốn giết tùy hắn.
Nhưng nàng càng bất chấp như vậy, người phía sau lại càng không nổi giận.
Không có lệ khí âm trầm, cũng không có bạo nộ điên cuồng, trái lại hắn bật cười khẽ khàng.
Thoáng chốc, giống như “Lâm Kính” không tồn tại kia đã quay trở lại.
Lệ Lan Tâm bỗng mở to mắt, quay phắt đầu, ngẩng lên. Trong mắt nàng không kịp phòng đã đập thẳng vào một gương mặt tươi cười lâu rồi không thấy.
Tuấn mỹ quen thuộc, ấm áp chẳng xa lạ.
Chủ nhân nụ cười kia có chút tinh quái, thường trêu chọc nàng, nhưng từ trước đến nay đều toàn tâm toàn ý nhìn nàng, chưa từng bỏ mặc nàng.
Trong khoảnh khắc nàng sững người, chẳng hiểu vì sao hốc mắt lại hơi rát.
Rồi đột nhiên, ánh mắt nàng chạm vào vệt đỏ chưa tan hẳn trên má trái hắn, hơi thở run lên, như người vừa tỉnh mộng.
Tông Lẫm cúi đầu nhìn dáng nàng ngơ ngác như không dám tin, ý cười càng sâu, ghé sát nàng: “Không nghĩ ra, cô giúp nàng nghĩ một cái.”
Giọng điệu như hắn mắc chứng si dại nào đó.
Nhưng hắn quả thật rất thích dáng vẻ nàng tức giận với hắn, hay giở chút tính nết nhỏ với mình.
Nàng đánh hắn, hắn cũng chẳng thấy sao cả. 
Đánh thì đánh thôi.
Ở Tây Bắc, nhiều tướng lĩnh dưới trướng nhiều hay nói chuyện nhà cửa, ai cũng bảo nhà nào chẳng cãi nhau. Vợ chồng đầu giường cãi, cuối giường hòa; đàn bà đánh chồng, cũng là chuyện thường.
Chỉ có điều… cơn giận này không được vì kẻ khác.
Lệ Lan Tâm chẳng muốn để ý hắn, bèn quay mắt đi, hờ hững đáp: “…Gì?”
“Nàng cứ gọi ta…” hắn hôn lên má mềm của nàng, “…Kính lang.”
Trong nháy mắt, Lệ Lan Tâm cứng đờ như tượng đất.
Nàng quay đầu lại một cách gian nan, không thốt nổi lời nào, chỉ có thể sững sờ nhìn đối phương trân trối, vừa khó tin lại vừa như đã được xác nhận.
“Cái… cái gì…?” Miệng khô lưỡi sáp, nàng thậm chí còn hoài nghi tai mình có vấn đề.
Tông Lẫm nheo mắt, ánh nhìn trong khoảnh khắc trở nên u trầm: “Sao?”
“Nàng không nghĩ ra được, cô giúp nàng nghĩ. Thế mà nàng còn có chỗ nào không vừa ý?” Giọng điệu lạnh lẽo.
Lệ Lan Tâm lúc này tay run, mắt run, mà tim cũng run. Một mảng đỏ hồng chẳng biết từ đâu bốc lên, thoáng chốc lan kín cả khuôn mặt.
Cái gì mà Kính lang chứ.
Nàng tuyệt đối không muốn gọi hắn như vậy ——
“Nếu nàng không chịu,” hắn cười nhạt, ý cười kẹp dao giấu độc, “gọi ‘gia’ cũng được. Nhưng đã gọi ‘gia’, thì phải có quy củ của ‘gia’, nàng nên nghĩ cho kỹ.”
Vừa dứt lời, bàn tay đặt trên vai nàng chợt trượt xuống thấp hơn vài phân, chẳng cần cúi đầu cũng có thể nắm chuẩn từng tấc dưới lớp lụa mỏng mềm, nơi da thịt giao hòa.
Đáng tiếc nàng chưa từng mang long thai, bằng không đến lúc ân dục đầy tràn, hẳn cũng hiểu được đôi phần mưa móc kia.
Cơn hoảng sợ ập tới bất ngờ, bàn tay mềm của nàng theo bản năng nắm chặt cổ tay hắn.
Chỉ mấy nhịp thở, khí tức đã rối loạn.
“Đừng… đừng…” Nức nở sắp khóc, nàng tránh né, “Buông ra… mau buông ra…”
Nhưng lời cầu xin ấy hoàn toàn vô dụng, người ra tay chẳng hề lưu tình, trái lại càng thêm tàn nhẫn.
Vạt lụa mỏng bị hất nhẹ, đầu gối da thịt liền chạm phải hơi lạnh.

Dĩ nhiên nàng không chịu khuất phục dễ dàng như thế, cắn răng chống cự, cứng đầu không chịu bước vào khuôn khổ.
Nức nở vùi vào ngực hắn, đôi giày vân đế mềm dưới chân suýt nữa cũng bị đá rơi.
Cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi, phòng tuyến sụp đổ: “Kính lang… Kính lang…”
Tiếng gọi vừa rơi, oanh chuyển yến đề, khoảnh khắc sau, làn da trắng lộ nửa, dáng ngọc lay động như chuỗi ngọc lăn trên đĩa.
Dường như cực kỳ vừa ý với hai tiếng “Kính lang” ấy, hắn rốt cuộc cảm thấy mỹ mãn, câu lấy môi nàng, lưỡi mới quấn quýt.
“Lan nương.” Giọng dính dấp.
Hắn rút tay, ôm nàng đổi hướng, đỡ lấy gương mặt nàng, xoay về phía bên kia thiên điện.
Ở đó dựng sừng sững tám chiếc quầy lớn bằng gỗ tử đàn, chạm khắc vân long du phượng.
“Trước kia nàng đâu biết,” hắn dịu giọng nói, “ta đã sớm cho người đặt may váy áo, trang sức cho nàng cả rồi. Trong kho phủ còn nhiều nữa, ta đã bảo họ lập sổ ghi chép đầy đủ.”
Giọng nói lưu luyến mềm mại.
Xưng hô ấy tựa như một câu thần chú, chỉ cần thốt ra liền đủ khiến hắn biến thành người khác, từ âm u thô bạo hóa thành dịu dàng thâm tình.
Nhưng lúc này nàng vẫn chưa hoàn hồn, dư vị còn sót lại khiến thần trí nàng phiêu đãng.
Chỉ nghe thấy thỉnh thoảng mình khẽ rên lên một tiếng rất nhẹ.
Mắt nàng vốn đã không tốt, lúc này lại mơ hồ, nhìn tám chiếc quầy lớn kia, chỉ như thấy tám cột xà nhà thẳng tắp chống lên.
Tông Lẫm ghì chặt thân thể nàng, nghiêng đầu ghé đến sát bên tai: “Trước kia nàng chưa từng mặc qua đồ đẹp, nhưng không sao, ta đều chuẩn bị cho nàng rồi, kiểu dáng gì cũng có.”
“Chỉ cần nàng muốn, nàng không cần mặc lại những bộ quần áo cũ kia nữa. Ta còn sắm cho nàng cả một kho trang sức, đều là hạng tốt nhất. Nàng vui không, Lan nương? Tỷ tỷ?”
Hai chữ cuối cùng kia đột ngột vang lên, kéo thần trí đang phiêu tán của nàng trở về.
Lệ Lan Tâm khẽ run, trong mắt không còn một mảng tối mịt mờ mà dần khôi phục lại chút ánh sáng.
Cùng lúc đó, nàng cũng ý thức được chuyện vừa xảy ra, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Rồi nàng lại nhìn về phía tám chiếc tủ tử đàn kia, nghe người phía sau mang theo giọng mong chờ, thậm chí có thể gọi là đang “khoe công”.
Không có huyết mạch sôi trào, cũng không hề có cảm động bất ngờ.
Điều nàng cảm nhận được, chỉ là lạnh lẽo.
Những chiếc tủ thể loại tương tự như thế kia nàng không phải chưa từng thấy qua, nhưng tám chiếc trước mắt này, mức độ xa hoa phù phiếm vượt xa tưởng tượng của nàng. Chỉ riêng hoa văn chạm khắc trên tủ đã tinh xảo đến cực điểm, mà đây có tận tám chiếc, mỗi hoa văn lại không chiếc nào trùng chiếc nào.
Chỉ riêng chỗ này thôi, cũng đã đủ để chứa váy áo cho nàng mặc cả đời.
Mà người phía sau còn nói, trong kho phủ vẫn còn nữa, chỗ này chẳng qua chỉ là một phần rất nhỏ.
Hắn đưa nàng tới xem những thứ này là có ý gì?
Ở bên tai nàng nói những lời ấy lại là có ý gì?
Nàng… chẳng qua chỉ ở đây ngây ngốc nửa tháng mà thôi, không phải sao.
Tông Lẫm nói xong hồi lâu vẫn không thấy nàng đáp lời, mày nhíu lại, cúi đầu nhìn xuống, liền thấy người trong lòng thần sắc mơ hồ, dường như thất thần.
“Sao vậy?” Giọng trầm thấp, mày khóa chặt.
Lệ Lan Tâm hít sâu, liên tiếp mấy lần, rồi mới khẽ khàng cất tiếng: “Ta… chẳng phải chỉ ở chỗ này chỉ nửa tháng thôi sao?”
“Những bộ váy áo này… vẫn là không cần thì hơn. Đều là đồ mới cả, chi bằng đem đi cải chế lại, để dành cho các quý nhân khác, hoặc là… hoặc là bán đi, lấy tiền quyên góp làm việc thiện…”
Nàng nói những lời này mà không ngẩng đầu, bởi vậy đã bỏ lỡ khoảnh khắc sắc mặt hắn tối sầm lại.
Trong điện, hương hoa lặng lẽ, yên tĩnh rất lâu.
“Ừ, ngươi nói cũng có vài phần đạo lý.” Hắn mặt không biểu tình, “Nhưng những chuyện này, chưa tới lượt ngươi quản.” (*)
(*) mỗi lần xưng ‘cô’ sẽ thay đổi xưng hô với nữ chính.
“Ngươi chỉ cần trang điểm cho đàng hoàng tỉ mỉ, để cô nhìn thấy liền cảm thấy cảnh đẹp ý vui, nhìn mà cao hứng…”
Hắn ghé sát tai nàng, giọng trầm thấp: “Để cô… nhịn không được muốn * ngươi.”
Lệ Lan Tâm sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
“Đừng vội,” thấy thần sắc của nàng, hắn lại nở nụ cười, giọng nói dịu xuống, “Mười lăm ngày, bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (167)
Chương 1: Chương 1: Góa phụ Chương 2: Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng Chương 3: Chương 3: An cư lạc nghiệp Chương 4: Chương 4: Xa giá bỗng tới Chương 5: Chương 5: Tấn Vương điện hạ Chương 6: Chương 6: Sơ ly kinh thành Chương 7: Chương 7: Yến tiệc hành cung Chương 8: Chương 8: Nên tuyển vương phi Chương 9: Chương 9: Chỗ tránh người Chương 10: Chương 10: Phụ nhân trong đình Chương 11: Chương 11: Điện hạ thứ tội Chương 12: Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức Chương 13: Chương 13: Quả phụ nhà họ Hứa Chương 14: Chương 14: Không biết xấu hổ Chương 15: Chương 15: Nhân duyên Chương 16: Chương 16: Dạng nữ tử nào Chương 17: Chương 17: Cùng xuống địa ngục Chương 18: Chương 18: Đào hoa kiếp sát Chương 19: Chương 19: Lả lơi ong bướm Chương 20: Chương 20: Trung trinh tiết phụ Chương 21: Chương 21: Dông tố kéo đến Chương 22: Chương 22: Đêm khuya vô miên Chương 23: Chương 23: Vị vương gia nào Chương 24: Chương 24: Tâm ma khó tiêu Chương 25: Chương 25: Tâm địa mềm mại Chương 26: Chương 26: Cẩm nang diệu kế Chương 27: Chương 27: Dưới tường viện Chương 28: Chương 28: Thiêu đến nóng bỏng Chương 29: Chương 29: Liệt hỏa chước thân Chương 30: Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ Chương 31: Chương 31: Cùng ta đi thôi Chương 32: Chương 32: Ta ở đây Chương 33: Chương 33: Đa tạ ngươi Chương 34: Chương 34: Chuyện nơi này Chương 35: Chương 35: Không biết xấu hổ Chương 36: Chương 36: Trở mặt vô tình Chương 37: Chương 37: Hắn là người tốt Chương 38: Chương 38: Đại phòng tìm tới Chương 39: Chương 39: Người quen trong Vương phủ Chương 40: Chương 40: Đêm khuya gặp nhau Chương 41: Chương 41: Phía sau là ai Chương 42: Chương 42: Tái giá từ thân Chương 43: Chương 43: Đối nàng càng tốt Chương 44: Chương 44: Dục niệm thương tiếc Chương 45: Chương 45: Có chỗ nào không đúng Chương 46: Chương 46: Chỉ là chướng mắt Chương 47: Chương 47: Giết gà dọa khỉ Chương 48: Chương 48: Quanh thân lạnh thấu Chương 49: Chương 49: Tâm ý thành tiêu Chương 50: Chương 50: Chặt đứt tiền duyên Chương 51: Chương 51: Sau này có ta Chương 52: Chương 52: Tân niên, tân nhân Chương 53: Chương 53: Tình ý Chương 54: Chương 54: Như ý Chương 55: Chương 55: Trước và sau đêm Trừ Tịch Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Tình nồng ý nhiệt Chương 59: Chương 59: Hồn nát, tình vỡ Chương 60: Chương 60: Hoang đường đến buồn cười Chương 61: Chương 61: Bỏ tình, đoạt người Chương 62: Chương 62: Đêm lạnh, mộng ảo Chương 63: Chương 63: Trừ tà đuổi quỷ Chương 64: Chương 64: Lại đây ăn đi Chương 65: Chương 65: Tiểu biệt gặp lại Chương 66: Chương 66: Đừng đụng vào ta Chương 67: Chương 67: Đây không phải là mộng Chương 68: Chương 68: Đề bút hạ bút Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Tuyệt tình đoạn nghĩa Chương 72: Chương 72: Ảo mộng cuối cùng Chương 73: Chương 73: Bình minh chiếu rọi Chương 74: Chương 74: Đường chạy trốn Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76: Người tỉnh mộng tan Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: Chỉ có một con đường Chương 79: Chương 79: Ban ngày thấy quỷ Chương 80: Chương 80: Oán tình kết chung Chương 81: Chương 81: Đêm hè mưa to Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Si tâm vọng tưởng Chương 84: Chương 84: Tham kiến điện hạ Chương 85: Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chỉ là bắt đầu Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89: Duy nhất một người Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91: Bộ giáp của linh hồn Chương 92: Chương 92: Động phòng hoa chúc Chương 93: Chương 93: Thuốc tránh thai Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh Chương 96: Chương 96: Bất luận cầu gì Chương 97: Chương 97: Lệ thị phu nhân Chương 98: Chương 98: Thả lỏng đôi phần Chương 99: Chương 99: Yêu phụ, trung thần Chương 100: Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Tính tình đại biến Chương 103: Chương 103: Căng quá thì đứt Chương 104: Chương 104: Cô chờ nổi Chương 105: Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí Chương 106: Chương 106: Nuông chiều đến phát giận Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Thoát hồn ly xác Chương 109: Chương 109: Mộng cũ trở về Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã Chương 112: Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn Chương 113: Chương 113: Đêm điện hôn u Chương 114: Chương 114: Hương đêm Chương 115: Chương 115: Vô cớ trống trơn Chương 116: Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì Chương 117: Chương 117: Chết không nhận nợ Chương 118: Chương 118: Ngọn nguồn Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Lại tiến thêm một bước Chương 122: Chương 122: Cẩn thận an bài Chương 123: Chương 123: Đồng bệnh tương liên Chương 124: Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn Chương 125: Chương 125: Kích thích tiếng lòng Chương 126: Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu Chương 127: Chương 127: Linh đan diệu dược Chương 128: Chương 128: Làm sao buông tay Chương 129: Chương 129: Sửa lại chủ ý Chương 130: Chương 130: Hắn điên rồi Chương 131: Chương 131: Thả nàng đi Chương 132: Chương 132: Vô tâm vô phế Chương 133: Chương 133: Gấp không chờ nổi Chương 134: Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136: Đêm dài Chương 137: Chương 137: Không biết chữa bệnh Chương 138: Chương 138: Không có thuốc nào trị được Chương 139: Chương 139: Dục niệm khó tĩnh Chương 140: Chương 140: Thay đổi bản thân Chương 141: Chương 141: Lấy nhu hóa giải Chương 142: Chương 142: Có thể nào như thế Chương 143: Chương 143: A di đà Phật Chương 144: Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Cam tâm tình nguyện Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148: Mộ của Nhị gia Chương 149: Chương 149: Trẫm sai rồi sao Chương 150: Chương 150: Lời của đại tẩu Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152: Tâm như nổi trống Chương 153: Chương 153: Mưa qua trời sáng Chương 154: Chương 154: Thương ta nhiều chút…… Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Kết thúc chính văn Chương 157: Chương 157: Phiên ngoại 1 Chương 158: Chương 158: Phiên ngoại 2 Chương 159: Chương 159: Phiên ngoại 3 Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại 4 Chương 161: Chương 161: Phiên ngoại 5 Chương 162: Chương 162: Phiên ngoại 6 Chương 163: Chương 163: Phiên ngoại 7 Chương 164: Chương 164: Phiên ngoại 8 Chương 165: Chương 165: Phiên ngoại 9 Chương 166: Chương 166: Phiên ngoại 10 Chương 167: Chương 167: Đại kết cục.