Chương 88
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 88

Edit: Hừa.
Minh Khâm khoanh tay trước ngực, vừa nở nụ cười vừa nhắc đến chuyện xưa.

Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên chỉ có thể đi theo sau lưng, lặng lẽ lắng nghe.

Trạng thái của Minh Khâm hiện tại một chút phấn khích, chú nhớ lại những ngày mới bắt đầu làm việc và thử nghiệm điều chế nước hoa, cũng là lần đầu tiên nhắc đến tâm trạng bất ngờ và phấn khích khi giành được giải thưởng quốc tế. Mặc dù Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên không nói gì nhưng Minh Khâm vẫn không muốn dừng lại, dường như chú chỉ muốn nói chuyện.

Lúc này Hạ Văn Nam cũng ngửi thấy mùi rượu trên người Minh Khâm.

Sau đó Minh Khâm dừng bước, ngồi trước bàn thí nghiệm của Hạ Văn Nam, nhìn những ghi chú cẩu thả của cậu.

Hạ Văn Nam rót một ly nước cho Minh Khâm: “Ba uống nước đi.”

Minh Khâm nhận lấy, “Cảm ơn con.” Chú ngẩng lên nhìn Hạ Văn Nam: “Văn Nam, Minh Nghiên sau này phải trông cậy vào con và Lộ Xuyên.”

Hạ Văn Nam mỉm cười không nói gì, cậu lùi lại một bước, để Minh Lộ Xuyên đứng trước đối phó với Minh Khâm.

Dĩ nhiên Minh Lộ Xuyên cũng không hứng thú gì với chủ đề này, hắn chỉ nói: “Ba say rồi, tụi con đưa ba về.”

Minh Khâm: “Còn sớm mà.” 

Minh Lộ Xuyên: “Muộn rồi, ba nên về nhà nghỉ ngơi.”

Minh Khâm từ tốn uống hết ly nước, một lúc sau thì đặt cái ly xuống rồi đứng lên, nói: “Vậy chúng ta về thôi.”

Hạ Văn Nam nghe được câu đó thì lập tức nhẹ nhõm, tối hôm nay cậu không dự định tăng ca, bây giờ chỉ cần tiễn Minh Khâm đi là mọi chuyện xong xuôi.

Minh Lộ Xuyên không gọi tài xế mà tự mình lái xe đưa Hạ Văn Nam và Minh Khâm trở lại nhà họ Minh.

Hạ Văn Nam ngồi bên ghế phó lái, còn Minh Khâm ngồi một mình ở ghế sau.

Từ lúc bước lên xe, bỗng nhiên Minh Khâm trở nên im lặng, không nói câu nào.

Hạ Văn Nam liếc nhìn Minh Lộ Xuyên, cảm thấy bầu không khí có chút khó xử, cậu cố gắng tìm chủ đề để bắt chuyện nhưng Minh Khâm không đáp lại, thấy vậy thì Hạ Văn Nam cũng lên tiếng nữa.

Ba người trầm mặc trong khoang xe.

Nhờ ánh đèn đường ban đêm chiếu vào bên trong, Hạ Văn Nam lén quay đầu lại nhìn Minh Khâm, thấy Minh Khâm đang nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ xe, khuôn mặt không chút biểu cảm. Cậu quay lại nhìn Minh Lộ Xuyên, hắn để ý thấy ánh mắt của cậu thì nắm lấy tay cậu một cái, nhưng nhanh chóng rút lại và tiếp tục tập trung lái xe.

Kết quả là có một chuyện bất ngờ xảy ra, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch này.

Xe của Minh Lộ Xuyên đã được một chiếc ô tô kết thúc ở một làn đường tương đối xa. Nó không mạnh mẽ lắm, nhưng “tiếng nổ” đánh vào trái tim của Hạ Văn Nam.

Một khoảnh khắc, Hạ Văn Nam nghĩ rằng chiếc xe đen từ đêm qua lại xuất hiện.

Trên con đường hẻo lánh, chiếc xe của Minh Lộ Xuyên bị một chiếc xe ô tô khác tông vào đuôi xe, mặc dù cú va chạm không quá lớn nhưng một tiếng “ầm” này khiến Hạ Văn Nam giật thót.

Trong một khoảnh khắc, Hạ Văn Nam tưởng rằng chiếc xe màu đen hôm qua đuổi theo bọn họ.

Minh Lộ Xuyên vô cùng thận trọng, trước tiên hắn dừng xe lại, thấp giọng nói với Hạ Văn Nam và Minh Khâm: “Hai người đừng xuống xe, để con đi xem.”

Sau khi bước ra khỏi xe, hắn khóa toàn bộ cửa xe từ bên ngoài.

Hạ Văn Nam lo lắng cho Minh Lộ Xuyên, vậy nên cậu chỉ có thể hạ thấp cửa sổ xe xuống, ló đầu nhìn tình hình phía sau. 

Lúc này Minh Khâm mới hỏi một cách lạ lùng: “Có chuyện gì vậy?”

Hạ Văn Nam không trả lời.

Nơi này là vùng ngoại ô của thành phố, không phải là đường lộ, xung quanh cả hai làn đường chỉ có tiểu khu, không có vỉa hè cũng không có người đi bộ, thỉnh thoảng mới có một vài chiếc xe chạy ngang qua.

Hạ Văn Nam ngoái đầu lại, nhìn thấy tông vào bọn họ là một chiếc xe thể thao, ánh đèn đường le lói nhưng vẫn có thể thấy rằng đó là một chiếc siêu xe rất đắt đỏ. Nhưng ít nhất vẫn không phải là chiếc xe màu đen không rõ lai lịch kia, Hạ Văn Nam thở phào.

Minh Lộ Xuyên đi đến bên chiếc xe thể thao, người lái xe cũng mở cửa và bước ra ngoài.

Thời tiết đã vào đông nên sắc trời tối đen, thế nhưng người kia vẫn đeo một cặp kính râm, cậu ta khoác một chiếc áo lông vũ rộng rãi, là một Omega dáng người gầy gò, Hạ Văn Nam cảm thấy người này khá quen mắt.

Omega kia nói gì đó với Minh Lộ Xuyên rồi đột nhiên vội vàng tháo kính râm ra, nhưng đáng tiếc là từ góc nhìn của Hạ Văn Nam, khuôn mặt của người đó đã bị bóng lưng của Minh Lộ Xuyên che mất, Hạ Văn Nam không thể nhìn thấy mặt cậu ta, cậu ta cũng mau chóng đeo lên lại chiếc kính râm của mình.

Hạ Văn Nam cực kỳ tò mò, phỏng chừng không có gì nguy hiểm, cậu tự mở khóa xe rồi đi ra phía sau.

Hạ Văn Nam bước đến gần, Omega lái xe kia cũng nhìn thấy cậu, cậu ta lập tức mỉm cười và chào hỏi: “Văn Nam!” 

Hạ Văn Nam nghe thấy giọng nói của người kia, rốt cuộc cũng nhớ ra là ai, đáp lại: “Lê Hân? Sao lại là cậu?”

Lê Hân nói: “Ừ, thật ngại quá, lúc nãy là do tôi bất cẩn.” Cậu ta đưa mắt nhìn phần đuôi xe bị tông vào, “Không ngờ lại tông trúng xe của giám đốc Minh.”

Quay đầu lại, Lê Hân lại nói: “Thực sự xin lỗi, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho tất cả tổn thất của chiếc xe, giám đốc Minh cứ đưa hóa đơn bảo trì cho tôi, tôi sẽ sắp xếp người đưa lại chi phí cho anh.”

Hạ Văn Nam nghe hiểu ý của Lê Hân là muốn trực tiếp giải quyết riêng chứ không nhờ đến công ty chủ quản. Cậu thầm cảm thấy ngạc nhiên, vô thức liếc mắt nhìn vào bên trong xe Lê Hân, quả nhiên thấy một Alpha đang ngồi bên ghế phụ.

Alpha kia đeo kính râm và đội mũ, che khuất hơn nửa khuôn mặt, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt Hạ Văn Nam vẫn nhận ra đó là Lộ Vấn Hành.

Lộ Vấn Hành không có ý định xuống xe, thậm chí ông ta còn không nhìn về phía bọn họ.

Hạ Văn Nam không thể không nhìn sang Minh Lộ Xuyên, tự hỏi liệu hắn có nhận ra Lộ Vấn Hành đang ngồi trong xe hay không, dẫu vậy sắc mặt và giọng điệu của Minh Lộ Xuyên rất điềm tĩnh, hắn nói vài câu với Lê Hân rồi đưa tay nắm lấy tay của Hạ Văn Nam, định trở lại xe của mình.

“Chờ chút đã.” Hạ Văn Nam còn chưa kịp quay người, đột nhiên có tiếng nói vang lên từ sau lưng.

Cậu quay đầu lại, không biết Minh Khâm ra khỏi xe từ lúc nào, bây giờ đang đứng ở đằng sau bọn họ.

Minh Khâm tiến lên hai bước, đứng trước xe của Lê Hân nhìn một lúc, sau đó vòng qua phía chỗ ngồi của phó lái, gõ lên cửa sổ xe.

“Ba.” Giọng nói của Minh Lộ Xuyên trầm xuống, nghe có vẻ muốn cản Minh Khâm lại.

Minh Khâm không dừng lại, thậm chí còn mỉm cười gõ cửa xe, nói: “Ảnh đế tài ba xuất chúng, gặp lại bạn cũ mà không xuống xe ôn chuyện à?”

Sắc mặc Lê Hân lộ vẻ bàng hoàng, cậu ta không hiểu có chuyện gì xảy ra, nhìn về phía Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam ngập ngừng nhìn Minh Lộ Xuyên, thấy hắn chỉ khẽ cau mày, đứng im lặng tại chỗ.

Lộ Vấn Hành vẫn không bước xuống xe.

Minh Khâm liên tục gõ mạnh lên cửa kính, tiếng vang ngày càng trở lên lớn hơn, chú cũng hét lớn: “Lộ Vấn Hành, trốn cái gì hả!?” 

Lê Hân sốt ruột, cậu ta nói với Minh Lộ Xuyên: “Giám đốc Minh, anh có thể cản… ba của anh lại được không?” Lúc nãy Lê Hân vừa nghe thấy Minh Lộ Xuyên gọi Minh Khâm là “ba”, nhưng cậu ta cũng không quá chắc chắn.

Nhưng trước khi Minh Lộ Xuyên kịp lên tiếng, Lộ Vấn Hành đã hạ cửa sổ xe xuống, điềm nhiên hỏi: “Xin hỏi có chuyện gì?”

Minh Khâm bật cười, đưa tay vén mái tóc hơi dài của mình ra sau tai, rồi lại nhìn sang Lê Hân, nói: “Đây là ai? Anh mau giới thiệu chút cho tôi xem nào, để lần tới hóa vàng cho anh trai, tôi sẽ kể lại cho anh ấy nghe.”

Khuôn mặt Lộ Vấn Hành không biểu lộ chút cảm xúc nào, “Liên quan gì đến cậu?”

Ngữ khí của Minh Khâm nhẹ tựa lông hồng: “Cậu ta không liên quan gì đến tôi? Hay là anh không liên quan gì đến tôi? Hay là anh trai tôi không liên quan gì đến tôi?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (124)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 01 Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 02 Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 03 Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 04 Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 05 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 06 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 07 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 08 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 09 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 10 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 11 Chương 119: Chương 119: Ngoại truyện 12 Chương 120: Chương 120: Ngoại truyện 13 Chương 121: Chương 121: Ngoại truyện 14 Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện 15 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện 16 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)