Chương 88
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 88

Sở dĩ giáo hoàng có thể trở thành giáo hoàng, lòng thành tâm sùng kính của ông ta là điều không có gì để nghi ngờ.

Vị giáo hoàng nào cũng đều như vậy.

Không chỉ là thiên phú tốt, cấp bậc cao, điều quan trọng nhất vẫn là lòng sùng kính.

Theo cách nói của các tín đồ thì, “Lòng sùng kính của giáo hoàng đã cảm động Thần Quang Minh, vì vậy Ngài đã ban ân điển, trao cho giáo hoàng quyền năng tối thượng, thậm chí có thể xoay chuyển cả sinh tử”!

Lòng sùng kính đủ cao → Thiên phú tốt, thực lực mạnh → trở thành Giáo hoàng.

Nhưng thực tế thì, trong những người có thiên phú tốt đó, bọn họ sẽ chọn ra những người có lòng sùng kính nhất để cẩn thận bồi dưỡng. Cuối cùng, chỉ người có thực lực mạnh nhất mới đủ điều kiện tranh giành vị trí giáo hoàng.

Dù thứ tự chỉ thay đổi một chút, nhưng ý nghĩa thì lại hoàn toàn khác!

Tại sao phải tin vào thần minh? Bởi vì khổ! Quá khổ, cuộc sống quá khổ, nhất định phải tìm cách gì đó để giữ lấy hy vọng, phải có thứ gì đó để gửi gắm vào mới có đủ can đảm để tiếp tục sống.

Thần minh chính là lựa chọn tốt nhất – Giáo hội đã nói với họ như vậy.

Thần Quang Minh có thể giúp con người không bệnh không tật, Nữ Thần Mùa Màng có thể giúp con người ấm no, Thần Ma Pháp có thể giúp con người vượt khỏi giới hạn của người phàm, Nữ Thần Kim Tệ có thể mang lại cho con người khối tài sản khổng lồ, Thần Chiến Tranh có thể mang lại chiến thắng và quyền lực….. Những vị Thần nắm giữ quyền uy cao nhất, có nhiều tín đồ như vậy, quyền năng mà họ nắm giữ chính là những điều tốt đẹp có thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho con người!

Ngay cả Thần Hắc Ám, Thần Chết, những vị thần này cũng được các tín đồ mong đợi – họ hy vọng sau khi mình tin vào thần minh, sẽ không còn sợ hãi bóng tối và cái chết nữa.

Thần Quang Minh không muốn cứu rỗi vị giáo hoàng này, vì sự bất lực của Thần Quang Minh, hay vì giáo hoàng không đủ sùng kính?

Bàn về lòng tin và sự sùng kính, giáo hoàng chắc chắn là người rất sùng kính, có thể ông ta không phải là người sùng kính nhất, nhưng trong lòng những người theo đạo, chắc chắn ông ta là người đại diện cho “sùng kính nhất”.

Nếu bây giờ thừa nhận bản thân không đủ sùng kính, vị trí giáo hoàng đó sẽ mãi mãi rời bỏ ông ta.

Nói đến việc buông bỏ – điều đó là hoàn toàn không thể!

Giáo hoàng của Quang Minh Thần Điện! Điều đó đại diện cho cái gì? Tiền bạc, quyền lực, tài nguyên, trang bị… hết thảy mọi thứ, đều là những thứ mà người thường không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng giáo hoàng cũng hiểu rõ, nếu ông ta thừa nhận rằng chính sự thờ ơ của thần đã khiến mình rơi vào tình cảnh này, vậy thì Quang Minh Thần Điện cũng đặt dấu chấm hết.

Sau này sẽ không còn Quang Minh Thần Điện nữa.

Thần không yêu thương con người, ngay cả giáo hoàng sùng kính như vậy mà thần minh cũng không đáp lại lời cầu xin và cầu nguyện của ông ta, vậy những người như họ…. cầu nguyện có thực sự hiệu quả không?

Nói trắng ra thì, bản chất của lòng tin cũng là sự ích kỷ.

Bởi vì tin vào “Tín ngưỡng Thần Quang Minh sẽ gặt hái được tương lai rạng rỡ”, cho nên họ mới hết lòng sùng kính Thần Quang Minh.

Nhưng một ngày nào đó bọn họ biết được thần minh vô tình, dù sùng kính bao nhiêu cũng không lay chuyển được Ngài, vậy liệu còn ai tín ngưỡng nữa không?

Những tín đồ hiện tại có thể sụp đổ, có thể không tin được, có thể tuyệt vọng…. Nhưng đến cuối cùng thì có lẽ vẫn còn một số người sẽ chọn tin tưởng.

Bởi vì đối với họ, niềm tin với Thần Quang Minh đã trở thành thói quen, đã khắc sâu vào tận máu thịt của họ rồi.

Nhưng sẽ không có tín đồ mới nữa.

Trong mắt giáo hoàng hiện lên sự tuyệt vọng, nhưng cuối cùng ông ta cũng chỉ có thể lựa chọn gánh vác trách nhiệm.

Giáo hoàng, không, Đức Khắc Tư Đặc Lân Khắc Lai Đặc Lân Khắc Lai Đặc mệt mỏi nhắm mắt lại: “Là ta không đủ sùng kính.”

Người dân trong thành lại một mảnh xôn xao, Đức Khắc Tư Đặc lại tiếp tục nói: “Từ khi ta lên làm giáo hoàng, ta đã trở nên lười biếng hơn, quyền lực và tiền bạc đã làm phai nhạt lòng sùng kính của ta đối với Thần Quang Minh.”

Ông ta gánh vác mọi chuyện lên vai mình.

Trong mắt các hồng y giáo chủ cũng hiện lên vẻ kiên định: “Là tội lỗi của chúng ta!”

Đúng vậy, họ bị bắt, bởi vì sự sùng kính của họ đã bị xói mòn.

Cấp bậc của họ rất cao, chỉ cần Quang Minh Thần Điện còn tồn tại, chỉ cần nền tảng không bị hủy hoại, họ vẫn có thể đóng góp cho tương lai của Quang Minh Thần Điện.

Hơn nữa, những gì họ nói thực sự không sai, quyền lực và tiền bạc thực sự đã làm lung lay niềm tin kiên định của họ.

Do đó, cái nồi này cũng không thể nói là vừa to, vừa tròn lại vừa đen được.

Quả nhiên, khi nghe giáo hoàng và các hồng y giáo chủ nói như vậy, hướng gió thị phi truyền đến từ dưới thành đã thay đổi.

“Sao giáo hoàng có thể làm vậy chứ! Ông ta không xứng làm giáo hoàng!”

“Hỡi vị thần Quang Minh vĩ đại và toàn năng! Đó có phải là trừng phạt mà Ngài đã giáng xuống những kẻ phản bội từ cõi vô hình?”

“……”

Thánh thành bị hủy diệt, nhưng những kẻ mạo phạm ngài lại không bị trừng phạt, dẫn đến tín ngưỡng bị lung lay, giờ đây tất cả đều trở nên kiên định dữ dội hơn.

Bọn họ không dám không kiên định! Tín ngưỡng của Giáo hoàng bị lung lay, lòng sùng kính của ông ta phai nhạt nên đã bị trừng phạt, huống hồ chi là những người như họ!

Còn về việc “Dám không tin vào Ngài sẽ bị trừng phạt”, với những lời đe dọa tr*n tr** đó, không ai cảm thấy có gì sai.

Bởi vì thế giới này chính là như vậy.

Không có người vô thần, bởi vì không tin vào thần sẽ bị thần phạt, chỉ có tin vào một vị thần nào đó, được Ngài che chở, mới có thể thoát khỏi cảnh “bị thần phạt vì không tin thần” của những vị thần khác.

Nhìn thấy giáo hoàng dùng dăm ba lời nói đã dẫn dắt nhịp điệu câu chuyện theo một hướng khác, Ước Thư Á cũng không tức giận, trái lại, trong mắt hắn còn lóe lên ý cười.

“Có vẻ như, Thần Quang Minh đã thực sự rất ghét bỏ những tín đồ của Ngài! Không chỉ khiến giáo hoàng và các hồng y giáo chủ rơi vào tình cảnh như vậy, ngay cả Thánh thành cũng bị thiên thần mà Ngài sai đến hủy diệt sạch sẽ.”

Trông hắn thật dịu dàng, thật đẹp, nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại lạnh lẽo hơn cả mùa đông, còn độc địa đến mức muốn mạng người ta.

“Tiếp theo, những người tin vào Thần Quang Minh sẽ bị trả thù phải không? Bởi vì 38 vạn người trong Thánh thành đều bị thần phạt liên lụy, có lẽ tiếp theo sẽ có 38 triệu hoặc 38 tỷ tín đồ cùng gánh chịu sự giận dữ của thần minh.”

Hắn giả vờ thương hại nói: “Thật đáng thương, không biết những tín đồ đó có đủ sức mạnh để chống lại Thần Quang Minh vĩ đại toàn năng hay không.”

  Tất cả mọi người: “!!!”

Giáo hoàng và các hồng y giáo chủ dùng ánh mắt vô cùng phẫn nộ, vô thù hận nhìn chằm chằm Ước Thư Á, nhưng Ước Thư Á là một Vong Linh chính hiệu hàng thật giá thật, hắn cười híp mắt thoải mái vô cùng.

Oán hận, nguyền rủa, giận dữ, tuyệt vọng… những cảm xúc tiêu cực chính là thức ăn ngon nhất.

Sức mạnh linh hồn trên cấp 180+ là thứ không thể xem thường, cũng tương tự như vậy, năng lượng tiêu cực phát ra từ người họ cũng rất có sức nặng.

Cứ coi như món ăn vặt đi! Ước Thư Á không hề cảm thấy có gánh nặng gì.

Dưới sự dẫn dắt của hắn, trong những tòa thành mà Tiểu Quai đi qua, tín ngưỡng thần minh bắt đầu xuất hiện hỗn loạn.

Bị thương nặng nhất là Quang Minh Thần Điện, nhưng tín đồ của những vị thần khác cũng bắt đầu lung lay.

Ước Thư Á cũng không vội vàng loại bỏ mầm bệnh tín ngưỡng thần minh ngay lập tức. Hiện tại, thành quả chiến thắng giai đoạn đầu đã rất tốt rồi!

*****

Trong khi Ước Thư Á đang bận rộn châm ngòi thổi gió khắp nơi, thì Phỉ Lạc Ti cũng không hề nhàn rỗi.

Quang Minh Thần Điện chính là kẻ đã tự va vào nòng súng, Phỉ Lạc Ti nhân cơ hội này giết gà dọa khỉ luôn.

Nhưng sau khi giết gà rồi thì sao?

Tất nhiên là phải hợp tác.

Phỉ Lạc Ti chỉ tin vào chân lý “Đánh cho phục rồi mới thuyết phục, đó mới là cách thuyết phục chân chính nhất”.

Hiểu nhau, cảm thông, thay đổi vị trí để suy nghĩ đối với những người thống trị thế giới này quả thực là chuyện viển vông! Nhưng đau đớn thì không thể lừa dối được.

Cú đấm Phỉ Lạc Ti đánh Quang Minh Thần Điện đủ mạnh, mạnh đến mức những thế lực khác chỉ nhìn thôi cũng đã thấy đau rồi.

Có đau không? Đau!

Vậy thì bắt đầu thương lượng hợp tác thôi.

Phỉ Lạc Ti không quan tâm đến việc họ hợp sức lại để đối phó với mình, nhưng rõ ràng là bọn họ đang tự dọa mình, vội vàng phái sứ giả mang theo lễ vật đến, lại cung cấp thêm vật tư, cúi đầu khom lưng chờ đợi Phỉ Lạc Ti tha thứ, hạ thấp thái độ rất nhiều.

Nhưng mà, Phỉ Lạc Ti không nhìn họ lấy một cái, đi thẳng vào văn phòng Lĩnh chủ của mình.

Không có sự cho phép của Phỉ Lạc Ti, không ai dám vào, một đám những người từng là Truyền Kỳ, giờ đây đều đứng ngượng ngùng ở bên ngoài văn phòng chấp chính, do dự không thôi.

Trong văn phòng chấp chính, người qua người lại tấp nập, bởi vì tầng một là phòng dịch vụ, rất nhiều công dân đến đây để giải quyết các thủ tục khác nhau.

Về lý thuyết thì ai cũng có thể vào, nhưng xét đến chuyện hôm nay, dù là Truyền Kỳ cũng không dám nói to.

Bỗng nhiên, Truyền Kỳ của đế quốc Vu Na Lợi Á mắt sáng rực, ra sức vẫy tay phía người bạn tốt vừa mới đi ngang qua: “Đạo Cách! Đạo Cách là ta! An Đức Liệt! Đạo Cách, nhìn đây này!”

Tuổi tác của An Đức Liệt và Đạo Cách không chênh lệch nhiều, lại cùng làm việc cho hoàng gia đế quốc Vu Na Lợi Á, vì vậy bình thường hai người có mối quan hệ rất tốt.

Đạo Cách vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, bởi vì ông là hiệu phó của trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 3, mấy ngày nay phải tiếp nhận rất nhiều người tị nạn, sắp bận đến phát điên, cộng thêm việc vốn dĩ Phỉ Lạc Ti không thích người khác thăm dò lịch trình của mình, vậy nên đương nhiên Đạo Cách không biết chuyện của Quang Minh Thần Điện và Thánh thành.

“An Đức Liệt, sao ngươi lại đến đây? Lần trước không phải ngươi nói là đến Sâm Lâm Hắc Ám à?”

Đạo Cách và An Đức Liệt cùng là Thi Pháp Giả, nhưng tính cách của hai người lại khác nhau, Đạo Cách trầm tính hơn, ngoài việc bảo vệ Ngải Luân và A Cách Ni Ti, thường thì ông chỉ quanh quẩn ở nhà.

An Đức Liệt thì khác, ông ta thích mạo hiểm, đã mấy ngàn tuổi rồi, nhưng thi thoảng lại giả vờ trẻ con, trà trộn vào đội ngũ Mạo Hiểm Giả.

Thời gian đối với những người như họ không có ý nghĩa gì lớn, vì vậy một vài năm, mười mấy năm hoặc thậm chí hàng trăm năm mới gặp gỡ một lần cũng không ảnh hưởng gì đến tình cảm giữa họ.

“Lần trước” mà Đạo Cách nói, nếu tính kỹ thì khoảng năm mươi năm trước.

Nhưng gặp lại bạn bè cũ, Đạo Cách vẫn rất vui: “Khoảng 5 giờ ta tan làm, tan làm rồi sẽ mời ngươi đi ăn chân giò, nói sau nhé!”

Năm mươi năm không gặp rồi, chờ thêm vài tiếng đồng hồ nữa cũng không là gì, Đạo Cách rất dứt khoát định nhấc chân đi, nhưng An Đức Liệt lại nhanh tay nhanh mắt giữ ông lại.

“Đạo Cách, ta có việc rất quan trọng cần ngươi giúp đỡ! Xin ngươi đấy!”

Đạo Cách nhíu mày, sau đó ánh mắt dừng lại trên nhóm người đi cùng An Đức Liệt, biểu cảm trên mặt ông cứng đờ ngay lập tức.

“Các người đắc tội với Lĩnh chủ à?!” Nhóm người trước mặt, cấp bậc trung bình ít nhất cũng là cấp 170, hơn nữa đều là những đại nhân vật rất lợi hại, bình thường rất ít khi lộ diện.

Điều quan trọng nhất là – thậm chí trong số họ còn có những người quan hệ không tốt, bình thường gặp mặt là sẽ đánh nhau đến trời long đất lở, đánh đến khi tối tăm mặt mũi mới thôi!

Nhưng chính nhóm người này bây giờ lại đứng cùng nhau, hơn nữa còn an an ổn ổn đúng chung với nhau, vậy nên ngoài lợi ích và nguy cơ ra, không còn lựa chọn nào khác cả.

Lợi ích sẽ khiến mọi người tranh giành, rất có thể sẽ xé rách mặt nhau không chút kiêng dè, loại bỏ tất cả những điều không thể, vậy chỉ còn lại một khả năng duy nhất…..

Bọn họ đã đắc tội với Phỉ Lạc Ti!

Chiến thuật của Đạo Cách là hít một hơi thật sâu, chiến lược là ngả người ra sau, sau đó như bị nhiễm phải lời nguyền cực kỳ đáng sợ nào đó, dùng sức hất tay An Đức Liệt ra.

Lùi lùi lùi lùi lùi….

Ông không phải là người nào đó cảm thấy đã sống đủ, muốn tìm 199999 cách chết để k*ch th*ch!

Ông rất hài lòng với cuộc sống hiện tại! Mặc dù cuộc sống đầy đủ đến mức quá đáng, nhưng đầy đủ như vậy đã khiến ông cảm nhận được sự hài lòng chưa từng có!

Ông không hề có ý định tìm kiếm k*ch th*ch!

Khi An Đức Liệt nhìn thấy Đạo Cách đã lập tức hiểu ra, những người được các thế lực khác phái đến không phải cấp 180 thì cũng chính là thái tử hoàng gia, chỉ có mỗi ông ta là cấp 155, yếu đuối đến mức lạc lõng, lý do chính là Đạo Cách!

Mặc dù không biết tại sao Đạo Cách lại xuất hiện ở đây, nhưng An Đức Liệt hiểu rất rõ tính cách của bạn thân, việc ông ta ở Lan Tư Duy Lợi, chắc chắn lão quốc vương biết rất rõ!

Chính vì biết Đạo Cách ở đây nên mới cử ông ta, người có mối quan hệ tốt nhất với Đạo Cách đến đây.

Vị diện Thản Tháp Lợi là một xã hội cực kỳ nhân tình, có Đạo Cách, hy vọng của ông ta sẽ rất lớn!

Nhìn thấy An Đức Liệt có người quen, mắt của những người đại diện khác cũng sáng lên, nóng lòng muốn tạo mối quan hệ để Đạo Cách giúp đỡ mình.

Nhưng Đạo Cách căn bản không quan tâm đến mấy đòn tấn công bằng tình cảm của họ, hay nói đúng hơn là không dám.

Từ khi nhận được phúc lợi kỹ năng khi làm hiệu phó, về cơ bản thì ông có thể khẳng định Phỉ Lạc Ti không phải cấp 199! Cho dù có là cấp 199 hay cấp bậc cao hơn đi nữa cũng không có gì khác nhau, đối với ông đều rất cao, nhưng lòng kính sợ đối với Phỉ Lạc Ti thì lại điên cuồng tăng lên theo cấp số nhân.

“An Đức Liệt, ở đây chúng ta có quy định rất nghiêm ngặt, cán bộ công chức đi cửa sau để kiếm lợi sẽ bị trừng phạt gấp ba lần hoặc thậm chí nhiều hơn.” Đạo Cách kiên định rút tay mình ra khỏi tay ông ta.

“Ngươi cũng không muốn khiến Lĩnh chủ tức giận hơn phải không?”

An Đức Liệt, thực sự là không dám.

Những người khác cũng rút cái chân đang định bước ra, không dám không dám không dám, tuyệt đối không thể để chuyện trở nên tồi tệ hơn nữa!

Nhưng mà, Đạo Cách đã giới thiệu cho họ phương pháp rất chính xác.

“Các người đến quầy số một ở sảnh chấp chính để điền vào đơn, nếu là chuyện gấp thì có thể dùng nhân lực đổi vật phẩm để nâng tầm quan trọng của đơn lên một vài cấp, như vậy sẽ gặp được Lĩnh chủ nhanh hơn.”

Đạo Cách nói: “Gần đây toàn thành đều đang bận rộn công việc cứu trợ thú triều, nếu các người muốn ra sức, Lĩnh chủ sẽ rất vui lòng.” Theo nghi lễ của quý tộc, theo lý thuyết thì những lời này phải nói tinh tế uyển chuyển hơn mới đúng.

Nhưng trong thời gian làm việc ở Lan Tư Duy Lợi, ông đã cảm nhận được lợi ích của việc không nói thừa, mang lại hiệu quả cao.

Vì vậy, khi nói chuyện, ông cũng không nói thừa lời nào.

Nói xong, ông vội vàng đi mất.

Nếu là bạn bè bình thường thì có lẽ sẽ cho rằng đây là lý do Đạo Cách từ chối, không muốn dính dáng gì đến rắc rối này, nhưng An Đức Liệt và Đạo Cách làm bạn với nhau đã hàng ngàn năm, đương nhiên rất tin tưởng ông.

An Đức Liệt đi thẳng đến sảnh chấp chính mà Đạo Cách vừa chỉ.

Nhưng khi nhìn thấy những người xếp hàng đông đúc, trong ánh mắt ông ta lại hiện lên một chút hoang mang.

May mắn thay, trên tường có ghi quy trình và những lời nhắc nhở ấm áp.

Quy trình dịch vụ của sảnh chấp chính: 1- Chọn quầy dịch vụ tương ứng; 2 – Nhận số tại máy lấy số ở cửa; 3 – Chờ gọi số; 4 – Khi gọi số, đến quầy tương ứng để thực hiện giao dịch.

Sảnh chấp chính là sản phẩm của thành Đạt Nhã Khắc vẫn được lưu giữ lại, nơi này có thể tổ chức tiệc chiêu đãi vài nghìn người, lúc đầu vẫn đủ dùng, nhưng sau này, khi dân số ngày càng đông, sảnh chấp chính cũng được xây dựng lại bằng ma pháp không gian nhiều lần.

An Đức Liệt chỉ liếc mắt nhìn một cái đã cảm thấy thật tuyệt vọng.

Mặc dù đã thiết lập 50 quầy, nhưng số người chờ đợi ít nhất cũng 3 vạn!

Phải đợi đến khi nào mới đến lượt chứ!

An Đức Liệt muốn dùng tiền hoặc biện pháp khác, nhưng dòng chữ đỏ rõ ràng trên tường đã đập thẳng vào mắt ông ta: Cấm chen ngang, cấm đánh nhau, cấm hành vi xếp hàng hộ….

An Đức Liệt tuyệt vọng, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi lấy số.

Cách vận hành máy lấy số không khó, rất nhanh ông ta đã lấy được thẻ số, nhìn kỹ lại, mây đen trên khuôn mặt ông ta lập tức tan biến.

Mặc dù có rất nhiều người trong sảnh, nhưng số lượng người xếp hàng ở quầy số 1 không nhiều, chỉ có 39 người, trước ông ta chỉ có 38 người.

“Chúng ta có nên đi theo không?” Hồng y giáo chủ của Thần Điện Mùa Màng Bội Thu và hồng y giáo chủ của Thần Điện Mùa Xuân có quan hệ khá tốt, hai người thì thầm bàn bạc.

Hồng y giáo chủ của Thần Điện Mùa Màng Bội Thu nghiến răng: “Đi!” Ngoài cách này ra, bọn họ cũng không còn cách nào khác.

Bọn họ đã chuẩn bị tinh thần bị khó dễ và ví tiền phải chảy máu, nhưng ai bảo nắm đấm của đối phương mạnh chứ?!

Tượng Nữ Thần Mùa Màng Bội Thu của họ tuyệt đối, tuyệt đối không thể bị đập vỡ! Tuyệt đối không được!

Phía bên kia, Đạo Cách rụt rè đưa một chồng hồ sơ đến bàn làm việc của Phỉ Lạc Ti.

Thư ký trưởng Ước Thư Á và thư ký Bối Đặc Tây đều không có mặt, Đạo Cách chỉ có thể tự mình đi vào đối mặt với Lĩnh chủ.

Hầu hết các Truyền Kỳ đều ra ngoài làm đội trưởng đội cứu trợ, nhưng Lan Tư Duy Lợi không thể không có Truyền Kỳ nào ở nhà.

Mặc dù mới làm việc một thời gian ngắn, nhưng khả năng làm việc của Đạo Cách thì đã được Phỉ Lạc Ti công nhận.

Vì vậy, Đạo Cách ở lại Lan Tư Duy Lợi để chịu trách nhiệm tiếp nhận và bố trí cho người tị nạn.

“Phỉ Lạc Ti đại nhân, đây là báo cáo cứu trợ và báo cáo bố trí nhân sự đến trưa nay.”

Phỉ Lạc Ti nhận lấy tài liệu, liếc mắt nhìn một cái, công việc cứu trợ đã bắt đầu được ba ngày, công việc cứu trợ 100 tòa thành cơ bản đã hoàn thành, nhưng số lượng người sống sót lại không mấy lạc quan.

36 vạn người.

Đây là số người được cứu cuối cùng, cộng thêm 5 vạn người chạy nạn ban đầu, tổng cộng là 41 vạn.

Nghe có vẻ không ít, nhưng so với số cư dân bị bỏ lại trong 100 tòa thành trước khi thú triều đến thì không đáng để nhắc đến.

“Lương thực còn dùng được trong khoảng bao lâu nữa?”

“Lần này nhận được rất nhiều vật tư quyên góp, cộng thêm số lượng lương thực được phân bổ ban đầu, chỉ cần cung cấp cho những người này thì vẫn có thể duy trì được trong 2 tháng.”

2 tháng, thời gian nghe có vẻ không ngắn, nhưng mùa đông sắp đến, mùa đông ở thế giới ma pháp rất tàn khốc, dù có xây nhà kính thì cây trồng cũng cần thời gian để phát triển. Chưa kể đến việc Phỉ Lạc Ti còn có ý định tiếp tục mở rộng bản đồ tìm kiếm cứu hộ.

Thú triều kéo dài đến bây giờ, có lẽ những người có thể sống sót không còn nhiều, xét về hiệu quả, lực lượng được đầu tư tiếp theo sẽ không thể cứu sống được nhiều người.

Nhưng, vẫn phải thử một lần nữa.

Tâm của Đạo Cách cũng không phải làm bằng sắt, mặc dù ông có kiêu ngạo và lạnh lùng của một chức nghiệp Truyền Kỳ nên có, nhưng hàng ngày tiếp xúc với rất nhiều trẻ em tị nạn gầy gò đói khổ như vậy, trái tim ông như bị thứ gì đó bóp nghẹt.

Khi những con số trừu tượng biến thành sinh mạng thật sự, rất khó để người ta không động lòng!

Thậm chí Đạo Cách còn âm thầm quyên góp 100 triệu đồng vàng.

Ngón tay Phỉ Lạc Ti gõ nhẹ lên bàn, đặt báo cáo sang một bên: “Ông về đi, tiện thể nói với lễ tân, đẩy đơn của những người đó lên trước.”

Đầu tiên, Đạo Cách có chút sững sờ, sau đó vội vàng đáp lời y.

Tất nhiên không phải vì Lĩnh chủ biết được chuyện xảy ra ở tầng dưới lúc nãy, mà ông ngạc nhiên khi đơn của bọn An Đức Liệt lại được ưu tiên đẩy lên trước.

Rốt cuộc thì…… Bọn họ đã đắc tội gì mà khiến Lĩnh chủ tức giận đến thế?!

Đạo Cách vẫn còn tình cảm rất nhiều với đế quốc Vu Na Lợi Á, lúc này chuẩn bị đi tìm An Đức Liệt để hỏi rõ ngọn ngành.

Đơn xin thường được sắp xếp theo mức độ quan trọng, sau khi Lĩnh chủ nghe báo cáo của ông đã đưa ra chỉ thị như vậy, điều đó chứng tỏ Lĩnh chủ có thể thu được thứ mình muốn từ những người đó – hoặc nói đúng hơn là những thế lực đó.

Hiện tại Lan Tư Duy Lợi thiếu thứ gì nhất? Là những Siêu Phàm Giả có thể sử dụng được, là đủ loại lương thực!

Lương thực, rất đắt đó.

Mùa đông không có sản xuất, ngay cả các Thần Điện cũng đều phải dùng lương thực để thu phục lòng dân, vì vậy muốn thu được một lượng lương thực lớn vào thời điểm này – thậm chí có mua với giá cao cũng rất khó.

Siêu Phàm Giả thì khỏi cần nói, những Siêu Phàm Giả trong tay Phỉ Lạc Ti ai cũng đều được sử dụng như một đội quân, cường độ và nội dung công việc như vậy, đối với những Siêu Phàm Giả chưa từng sống ở Lan Tư Duy Lợi, có lẽ đó là công việc mang tính “Vũ nhục “.

Kiêu ngạo và lòng tự tôn của Siêu Phàm Giả khiến họ không thể thỏa hiệp với công việc này, đây cũng là lý do quan trọng khiến cuộc đàm phán trước đây của Lĩnh chủ và Quang Minh Thần Điện không được thuận lợi.

Đúng rồi! Nói đến Quang Minh Thần Điện, hình như cả ngày hôm nay ông không gặp ai là người của Quang Minh Thần Điện cả! Sao thế nhỉ?!

Trực giác đã mách bảo cho Đạo Cách biết, nhất định là đã xảy ra chuyện gì rất nghiêm trọng, vì vậy ông nhanh chóng chạy đi, muốn tìm An Đức Liệt càng sớm càng tốt để tìm hiểu thông tin xem thế nào.

An Đức Liệt cũng không giấu giếm ông, kể đơn giản mọi chuyện xảy ra cho ông nghe.

Thánh thành của Quang Minh Thần Điện bị hủy diệt, giáo hoàng và các hồng y giáo chủ bị bắt, chuyện này dù có bị bao nhiêu thế lực cố gắng che giấu thì cũng không thể nào làm được gì.

Lý do tại sao hiện tại vẫn chưa truyền đến Lan Tư Duy Lợi? Đơn giản là vì chuyện này chỉ “vừa mới xảy ra” thôi.

Từ khi Phỉ Lạc Ti dẫn Tiểu Quai bay từ Lan Tư Duy Lợi đến Thánh thành, cho đến khi y đập vỡ tượng thần, xé xác thiên sứ, chỉ mất có một tiếng đồng hồ.

Hơn nữa, 95% thời gian đều là Tiểu Quai dùng để uy h**p mọi người.

Sau khi xé xác thiên sứ xong, Phỉ Lạc Ti đã giao những việc còn lại cho Ước Thư Á, còn mình thì xé rách không gian trở về.

Sứ giả của những thế lực khác run lẩy bẩy, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến Lan Tư Duy Lợi, không dám trì hoãn dù chỉ một chút. Nghĩa là, sự kiện lớn có thể thay đổi toàn bộ vị diện đã xảy ra cách đây nửa tiếng!

Để mọi người có thể nắm bắt chính xác tình hình thực tế, khi hợp tác với Quang Minh Thần Điện, Bên Quang Minh Thần Điện đã rất “hào phóng” cung cấp trang bị chiếu hình cho bọn họ, để bọn họ có thể xem trực tiếp mọi chuyện diễn ra ở Thánh thành, vì vậy bọn họ ở trong cung điện cũng xem rất rõ ràng.

An Đức Liệt nói rất mơ hồ, nhưng Đạo Cách cũng không ngốc, ông lập tức hiểu được tình hình qua những lời bóng gió kia.

“Ngươi không muốn sống nữa à! Dám mơ tưởng đánh bại Phỉ Lạc Ti đại nhân!!!”

An Đức Liệt vội vàng bịt miệng ông lại: “Không không không! Chúng ta còn chưa kịp làm gì cả mà!”

Đế quốc Vu Na Lợi Á thực sự đã điều động 1 vạn tinh binh ưu tú nhất, thậm chí ngay cả quốc vương cũng đã trang bị đầy đủ, chuẩn bị ngự giá thân chinh.

Nhưng ai mà ngờ chiếc cốc “đập vỡ làm tín hiệu” vừa bị ném xuống, nước còn chưa nguội thì giáo hoàng đã bị vặn cổ rồi.

Đừng nói quốc vương bị dọa cho hết hồn, ngồi bệt trên ngai vàng mãi không đứng dậy được, tất cả mọi người đều ngây người.

Ban đầu họ còn cho rằng chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, cấp 199 thì có là gì?!

Sự thật đã chứng minh, cấp 199 không có gì đáng ngại, nhưng cấp ??? thì có thể giết cả thần phạt.

Thậm chí An Đức Liệt còn nảy sinh một ý nghĩ hết sức đại nghịch bất đạo – rất có thể cái tên điên Phỉ Lạc Ti đó đang chờ Thần Quang Minh xuất hiện, chờ thần xuất hiện tự hạ thần phạt, như vậy y mới có cơ hội vặn cổ Thần Quang Minh.

Ý tưởng này bỗng dưng nhảy ra như vậy đó, nhưng nhìn thấy Phỉ Lạc Ti xé xác thiên sứ gọn gàng dứt khoát như thế, hình như cũng không phải là không thể hiểu được.

“Nhưng chúng ta không xuất quân.” An Đức Liệt giải thích, “Vẫn còn đường để xoay chuyển.”

Đạo Cách hừ lạnh một tiếng: “Là không có gan xuất quân chứ gì?”

An Đức Liệt kéo vạt áo ông nịnh nọt, nói: “Đạo Cách, xin ông đấy, chúng ta còn hẹn ngày sinh nhật 3000 tuổi mà, cùng đi câu ma thú đại dương nữa mà!”

Đạo Cách thở dài, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển.

“Lát nữa ngươi vào, trực tiếp nói với Lĩnh chủ rằng, đế quốc Vu Na Lợi Á chúng ta nguyện ý xuất 500 Truyền Kỳ, 3 vạn người có chức nghiệp cấp cao, 10 vạn người có chức nghiệp cấp trung để tham gia cứu trợ trong đợt thú triều này. Đồng thời sẽ gánh vác chi phí ăn, ở, mặc của người dân gặp nạn trong suốt mùa đông, tiêu chuẩn tối thiểu là mỗi người mỗi ngày được 3 ổ bánh mì trắng, một bộ quần áo bông mùa đông và một tấm chăn.”

An Đức Liệt sững sờ một lúc, cảm thấy điều kiện này có chút kỳ lạ.

Ánh mắt Đạo Cách nhìn ông ta có chút phức tạp, nói: “Lĩnh chủ của chúng ta là một người tốt. Trong mắt ngài ấy không có sự phân biệt giữa Thú Nhân, Hỗn Huyết, Nô Lệ, Thường Dân hay Quý Tộc. Mọi người đều bình đẳng, ai cũng là người.”

An Đức Liệt kinh ngạc đến nỗi suýt nữa đã trợn tròn mắt, ông ta không biết bạn thân của mình lại bị tẩy não đến mức này.

Trước tiên, câu đầu tiên của ông – “Lĩnh chủ của chúng ta là một người tốt” đã rất nực cười rồi!

“Chúng ta” kết hợp với “Các người” lúc trước, rõ ràng là Đạo Cách đã xem mình là một người của Lan Tư Duy Lợi.

Lòng cảm mến của Truyền Kỳ rất ít, ngay cả ở nơi làm việc hàng ngàn năm cũng không có cảm giác quá thân thuộc, cứ xem việc Đạo Cách trước đây nói rời khỏi hoàng gia đế quốc Vu Na Lợi Á dứt khoát như vậy là có thể thấy được.

Hay nói cách khác, thế giới này căn bản không có giáo dục gọi là “yêu nước”.

Mọi người coi trọng vinh quang của “gia tộc” hơn hết, mà gia tộc thì không nhất định phải thuộc một thế lực nào.

Vì vậy, có thể nói – tất cả mọi người ở trong thế giới này đều tự do!

An Đức Liệt không biết Đạo Cách bị làm sao, bỗng nhiên tự xưng là “người của Lan Tư Duy Lợi”.

Đặc biệt là “người tốt” phía sau càng nực cười! Một kẻ phạm thượng….

Đạo Cách biết mình và An Đức Liệt có chút bất đồng, nhưng ông thậm chí còn không muốn lãng phí thời gian để tranh luận về sự thật vô nghĩa này, vì vậy ông cũng không có ý định tranh luận với ông ta.

“Ta còn có việc, đi trước nhé. Tóm lại, ngươi phải nhớ. Muốn để lại ấn tượng tốt với Lĩnh chủ thì hãy nói theo những gì ta vừa mới nói.”

Đạo Cách cũng rất bận, thời gian trò chuyện với An Đức Liệt được ông bù đắp bằng cách dùng dịch chuyển không gian hỏa tốc trở về văn phòng.

An Đức Liệt muốn trò chuyện thêm với bạn thân để xoa dịu tâm trạng căng thẳng của mình, nhưng lần này Đạo Cách không cho ông ta cơ hội, chạy mất dép, không để lại dấu vết nào, chỉ còn lại An Đức Liệt đứng ngây người một mình.

Đạo Cách có chút kỳ quặc, nhưng dựa vào sự thân thiết nhiều năm của hai người, An Đức Liệt vẫn rất tin tưởng vào nhân phẩm của ông.

Vì vậy, ông ta rũ bỏ những “đồng nghiệp” khác đang có ý thăm dò, dùng thiết bị liên lạc từ xa để liên lạc với quốc vương.

Trong cung điện, tất cả mọi người đều đang chờ đợi tin tức của An Đức Liệt, quả thực là từng giây từng phút dài như năm tháng, khi nhìn thấy thiết bị liên lạc sáng lên, bọn họ đã lập tức nhập ma pháp vào.

“Sao rồi? Gặp được Phỉ Lạc Ti đại nhân rồi à?”

Xét về thân phận, Phỉ Lạc Ti chỉ là một Tử tước nhỏ bé, còn ông ta là quốc vương của một đế quốc; xét về địa vị, lãnh địa Lan Tư Duy Lợi thuộc đế quốc Vu Na Lợi Á, Lĩnh chủ là thuộc hạ của quốc vương.

Nhưng xét về thực lực, Phỉ Lạc Ti có thể xé xác thiên sứ, giẫm lên tượng Thần Quang Minh, còn quốc vương….. xin lỗi, tạm biệt.

Vì vậy, một vị quốc vương uy nghi lại xưng hô kính trọng với Phỉ Lạc Ti cũng là chuyện bình thường, không ai trong số họ dám cười nhạo.

An Đức Liệt nhanh chóng dùng vài ba câu để kể lại tình hình, sau đó lặp lại nguyên văn những gì Đạo Cách đã nói với mình.

“Đây là… Đại nhân có ý gì vậy?” Tên gọi có có ma lực.

Khi bàn luận về một người có cấp bậc cao hơn mình nhiều, nhất định phải cẩn thận.

Vừa rồi quốc vương cố tình gọi “Phỉ Lạc Ti đại nhân”, không khó để nhận ra là cố ý để Phỉ Lạc Ti nghe thấy.

Mặc dù không biết đối phương có để ý hay không, nhưng ông ta thực sự đã thể hiện rõ thái độ của mình.

Quốc vương dám gọi, nhưng các đại thần thì không dám.

Toàn bộ phòng nghị sự bỗng trở nên ồn ào náo động vì yêu cầu này.

Có người nói Phỉ Lạc Ti muốn uy h**p họ đưa những người này đi làm nô lệ; có người nói đây là cái bẫy mà Phỉ Lạc Ti cố ý đặt ra; có người nói Phỉ Lạc Ti muốn thôn tính đế quốc Vu Na Lợi Á, có người nói đây là Phỉ Lạc Ti đang tống tiền họ…..

Nói đủ thứ, tóm lại là thứ nào cũng là âm mưu.

Hoàng hậu chống tay lên đầu, suy nghĩ một lúc, sau đó nói với An Đức Liệt: “Ngươi kể lại tất cả cuộc nói chuyện với Đạo Cách cho ta nghe xem.”

Quốc vương và hoàng hậu chưa bao giờ là người phụ thuộc vào nhau, dù xét về thực lực hay quyền thế gì cũng vậy, quốc vương và hoàng hậu đương nhiệm của đế quốc Vu Na Lợi Á đều là những người ngang sức ngang tài.

An Đức Liệt lặp lại nguyên văn mọi thứ. Dù sao ông ta cũng là một Thi Pháp Giả cấp 155, về khả năng ghi nhớ thì không cần phải bàn cãi, không thể nào nhớ sai chuyện vừa mới xảy ra được.

Hoàng hậu nghe xong thì dứt khoát nói: “Lát nữa hãy làm theo đề nghị của Đạo Cách, nhưng phải thêm một câu – mọi việc cứu trợ và bố trí hậu cần của tất cả các tòa thành bị sụp đổ trong lãnh thổ đế quốc Vu Na Lợi Á, đều do chúng ta chịu trách nhiệm.”

Bà quyết định tin vào câu nói “Lĩnh chủ là một người tốt” của Đạo Cách.

Mới đầu các đại thần rất sững sờ, nhưng sau đó lại đồng thanh phản đối: “Hoàn toàn không thể được! Hoàng hậu!”

Đôi mắt màu lam băng lạnh lùng quét qua người bọn họ, hoàng hậu bình tĩnh hỏi: “Ngoài cách này ra, các người còn có cách nào tốt hơn không?”

Tất cả mọi người đều im lặng.

Quốc vương suy nghĩ một lúc, cũng gật đầu nói với An Đức Liệt: “Số lượng Truyền Kỳ không thể tăng thêm nữa, nhưng chức nghiệp cấp cao và cấp trung thì mỗi loại tăng thêm 8 vạn và 20 vạn đi.”

Quốc vương vẫn rất tin tưởng Đạo Cách, ông ta không tin Phỉ Lạc Ti, nhưng ông ta tin Đạo Cách.

Những con số mà Đạo Cách đưa ra chưa phải là giới hạn của đế quốc Vu Na Lợi Á, nếu đã liều mạng thì ông ta thêm một chút nữa cũng không sao!

Tất cả đều là vì vinh quang của đế quốc Vu Na Lợi Á, để đế quốc bọn họ có thể tiếp tục tồn tại!

Đối với những người khác, vinh quang của gia tộc mới là quan trọng nhất. Nhưng đối với quốc vương và hoàng hậu thì gia tộc chính là đế quốc Vu Na Lợi Á, họ là những người đã gắn bó với số phận như vậy, không thể tách rời!

Mặc dù Phỉ Lạc Ti lo lắng công việc cứu trợ chậm trễ, nhưng lãnh địa không chỉ có mỗi việc này, y vẫn tiếp tục xử lý từng việc theo mức độ quan trọng, sau đó mới cho An Đức Liệt và đoàn người kia vào.

An Đức Liệt vừa vào đã lớn tiếng nói với Phỉ Lạc Ti: “Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti tôn kính, ta xin phép thay mặt quốc vương và hoàng hậu đế quốc Vu Na Lợi Á gửi lời chào đến ngài!”

Những người khác cũng vội vàng chào hỏi.

Phỉ Lạc Ti khẽ cau mày, rất khó nhận thấy, nhưng y đã cau mày. Lý do cũng rất đơn giản, nói dài dòng như vậy nhưng tính ra thì toàn những lời vô nghĩa!

Nhưng may mắn thay, câu tiếp theo của An Đức Liệt là chuyện chính.

“Đế quốc Vu Na Lợi Á nguyện ý xuất 500 Truyền Kỳ, 8 vạn người có chức nghiệp cấp cao, 20 vạn người có chức nghiệp cấp trung để tham gia cứu trợ thú triều trong lãnh thổ đế quốc Vu Na Lợi Á. Đồng thời gánh vác chi phí ăn, ở, mặc của người dân gặp nạn trong suốt mùa đông, tiêu chuẩn tối thiểu mỗi người mỗi ngày là 3 ổ bánh mì trắng, một bộ quần áo bông mùa đông và một tấm chăn.”

Ở đây ngoại trừ Phỉ Lạc Ti và An Đức Liệt, những người khác đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Phỉ Lạc Ti vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng sau khi nghe xong những lời An Đức Liệt nói, y buông cây bút xuống.

Thú thật, Phỉ Lạc Ti cũng có chút ngạc nhiên.

Y thực sự không thể hiểu nổi, tại sao lại có những kẻ ngạo mạn và vô liêm sỉ như vậy.

Rõ ràng là dân chúng của đế quốc Vu Na Lợi Á, họ nộp thuế cho những quý tộc này, vắt kiệt cả xương tuỷ mới có được tiền thuế.

Nhưng khi thú triều ập đến, những kẻ đã thu thuế nặng nề đó lại không chút do dự vứt bỏ họ.

Không chỉ vứt bỏ, mà còn vô dụng coi thường họ.

Thậm chí việc cứu trợ cho thần dân của chính họ cũng trở thành một thứ gì đó có thể mang ra để mặc cả.

Phỉ Lạc Ti thực sự không thể hiểu được.

An Đức Liệt cúi đầu không dám nhìn Phỉ Lạc Ti, từ khi bước vào cửa, tất cả mọi người đều cúi đầu, tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn phục tùng.

Sau khi nói những lời này, ông ta càng không dám thở mạnh, sợ mình thở mạnh quá lại phát ra tiếng động.

Sự im lặng cứ thế kéo dài một lúc.

Sau đó mọi người lại nghe Phỉ Lạc Ti từ tốn nói: “Đây là chuyện nội bộ của đế quốc các người, không cần phải nói với ta.”

Trái tim An Đức Liệt vui mừng, Phỉ Lạc Ti không từ chối, điều này chứng tỏ những lời này thực sự khiến y vui lòng!

Những người khác: “! ! !”

Hồng y giáo chủ của Thần Điện Mùa Màng Bội Thu là người phản ứng nhanh nhất, bà ta cũng đưa ra lời hứa tương tự, chỉ là, không giới hạn phạm vi.

Thần Điện không phải là quốc gia, ngoại trừ Thánh thành của riêng họ, ở các tòa thành còn lại đều có chi nhánh. Mà số tiền bà ta nói còn nhiều hơn cả An Đức Liệt! Các tu sĩ của Thần Điện đều là những Siêu Phàm Giả, xét về sức mạnh và tài chính, còn hùng mạnh hơn bất kỳ đế quốc nào.

Những người khác cũng nối gót theo sau.

Phỉ Lạc Ti vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đợi đến khi tất cả mọi người nói xong, y mới tiếp tục lên tiếng.

“Không có gì phải tha thứ hay không tha thứ.” Phỉ Lạc Ti nói rất thẳng thắn, “Hiện tại tiến độ xây dựng công trình của ta bị ảnh hưởng nặng nề vì hoạt động cứu trợ trong đợt thú triều, nếu có thể nhìn thấy người dân bị ảnh hưởng đều được cứu chữa, tâm trạng của ta chắc sẽ tốt hơn một chút.

Đã hiểu!

Lần này, Hồng y giáo chủ của Thần Điện Mùa Màng Bội Thu là người đầu tiên lên tiếng: “Thần Điện Mùa Màng Bội Thu của chúng ta sẵn sàng quyên tặng 1 triệu tấn lúa mì, 2 triệu tấn khoai tây, 2 triệu tấn khoai lang, 500 tỷ đồng vàng và 50 thùng bảo thạch, để giúp đỡ những thường dân đáng thương vượt qua giai đoạn khó khăn này!”

Những người khác cũng không chịu thua kém, nhanh chóng nói ra một loạt các loại vật tư.

Không cần phải nói, trong quá trình vận chuyển, họ sẽ “lén lút” thêm nhiều thứ khác.

Phỉ Lạc Ti vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đợi đến khi họ tự nói xong mới nhàn nhã đáp lại.

“Ta đã biết tấm lòng của các ngươi dành cho người dân bị nạn rồi.”

Phái đoàn sứ giả đến ầm ĩ, rồi ra đi cũng cực kỳ nhanh.

Không phải là bất lịch sự, mà là phải lập tức trở về thông báo cho các thế lực của họ, cứu trợ, cứu trợ, cứu trợ!

Mặc dù họ không thể hiểu được việc làm này có ý nghĩa gì, nhưng miễn là có thể cầu được sự tha thứ của Phỉ Lạc Ti, thì đó là việc đại sự quan trọng nhất!

Khác với những người chỉ có thể nghe tin đồn, họ đã “mắt thấy” Phỉ Lạc Ti đập nát tượng thần, xé nát thiên sứ hết sức hung bạo!

Thật đáng sợ, thật sự quá đáng sợ!

Cuối cùng thì ngài Phỉ Lạc Ti nhân từ cũng chịu tiết lộ cách khiến ngài ấy vui vẻ, họ còn dám không nghe theo sao?!
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (190)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173: Phiên ngoại 1: Trò Chơi Trở Thành Hiện Thực Chương 174: Chương 174: Phiên Ngoại 2: Khoai Lang Nướng Chương 175: Chương 175: Phiên Ngoại 3: Tân Ba (Phần 1) Chương 176: Chương 176: Phiên Ngoại 4 – Tân Ba (Phần 2) Chương 177: Chương 177: Phiên Ngoại 5 – Bóng Dáng Của Tội Ác Chương 178: Chương 178: Phiên Ngoại 6 – Những Ma Thú Non Kiên Cường Chương 179: Chương 179: Ngoại truyện 7 – Những kẻ phản kháng Chương 180: Chương 180: Phiên Ngoại 8 – Thần Minh Tỉnh Giấc Chương 181: Chương 181: Phiên Ngoại 9 – Vị Thần Của Mỗi Người Chương 182: Chương 182: Phiên Ngoại 10: Thần Minh Bị Đe Dọa Chương 183: Chương 183: Phiên Ngoại 11 – Khát Vọng Chiến Thắng Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện 12: Vị Thần Không Thể Đào Thoát Chương 185: Chương 185: Phiên Ngoại 13: Thần Tạo 101 Chương 186: Chương 186: Phiên Ngoại 14: Bữa Tiệc Cuồng Hoan Của Những Kẻ Thích Hóng Hớt Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện 15 – Thời Đại Đồng Thau Không Nuôi Thần Nhàn Rỗi Chương 188: Chương 188: Phiên Ngoại 16: Thần Cũng Có Thể Gặp Quỷ Chương 189: Chương 189: Phiên Ngoại 17 – Chào Mừng Đến Với Thế Giới Mới Chương 190: Chương 190: Phiên Ngoại 18 – Hôm Nay Chúng Ta Kết Hôn