Chương 88
Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 88

Đoạn phỏng vấn đó là điều mà Thời Duyệt và Phó Du đều không biết, quả thật là một cú sốc. Cả hai đều không nhịn được cười, huống chi là khán giả

Có lẽ trong tương lai, bất kỳ video hài hước nào của chương trình giải trí cũng sẽ không thể thiếu cảnh này.

Sau đó, chương trình phát cảnh Triệu Nhân và những người khác đi câu cá dưới sự dẫn dắt của ba Thời, trong khi Thời Duyệt vì không khỏe nên ở lại. Phó Du lo lắng cho cậu, cũng ở lại chăm sóc.

Nhìn video Phó Du cố gắng nấu ăn, Thời Duyệt không khỏi nhớ đến đĩa rau xào muối, cậu bật cười.

Phó Du thì rất bình tĩnh, không có chút nào cảm thấy xấu hổ, thậm chí còn chăm chú xem bình luận.

[Chết mất, chết mất! Vì tình yêu mà ở lại, lại còn xuống bếp cho Thời Duyệt! Cặp đôi này thật sự quá đáng yêu!]

[Phải! Phải phấn đấu đến cùng!]

[Mặc dù vậy, muối vừa đủ để nấu cháo ha ha ha.]

[Chắc chắn là món ăn ‘địa ngục’ rồi huhu.]

[Cười chết tôi rồi, Thời Duyệt cũng thật sự yêu anh ấy, không có chút chê bai nào.]

[Nếu cặp đôi này thực sự ở bên nhau, không biết sẽ là thảm họa gì đây ha ha, một người chuyên nấu ăn hỏng, một người chỉ biết món ăn ‘địa ngục’.]

Phó Du thầm nghĩ: cảm ơn sự quan tâm, họ thực sự đã ở bên nhau rồi. Hơn nữa, tay nghề nấu ăn của anh đã có thể gặp người khác, mặc dù vẫn cần một chút công cụ hỗ trợ.

Khi đoạn video phát đến cảnh Thời Duyệt nôn, mọi người đầu tiên là lo lắng cho cậu, sau đó lại phát cuồng ___ Phó Du không chỉ lo lắng đến mức làm rơi bát đĩa, mà còn mặt mũi trắng bệch.

[Cặp đôi này thật sự quá chân thật rồi!]

[Tôi cũng thấy, có cảm giác như thực sự yêu nhau.]

[A a a, tôi không quan tâm, họ thật sự là một cặp!]

[Không phải, các bạn sao vậy? Thời Duyệt đã khó chịu như vậy mà các bạn vẫn còn đang ship CP?]

[Đoàn làm phim có thể phát sóng và không chèn nhạc nền quá nghiêm trọng, chứng tỏ Thời Duyệt không sao đâu.]

[Thật thương tâm…. nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của thầy Phó thì có vẻ không đến lượt chúng ta thương tâm.]

Khi đó ở hiện trường, Thời Duyệt cảm thấy không khỏe, không chú ý đến hành động của Phó Du. Giờ xem lại chương trình, trong lòng cậu vừa ngọt ngào vừa chua xót. Không nhịn được, cậu nắm chặt tay Phó Du, một tay vỗ ngực, cười nói: “Đừng lo, em vẫn khỏe mà.”

Phó Du chỉ nắm lại tay cậu, nhẹ nhàng gật đầu.

Khán giả vẫn đang tranh cãi, có người cắn CP, cũng có ít người cảm thấy không nên cắn trong lúc này. Đến khi bác sĩ xác nhận Thời Duyệt chỉ bị cảm, bình luận mới dần dần trở lại hòa bình.

Cảnh tiếp theo là ba Thời dẫn Triệu Nhân và vài người khác đi quanh làng, hái lượm đồ hoang. Cảnh vật rất đẹp, Triệu Nhân và những người khác cũng thỉnh thoảng thốt ra vài câu hài hước, không khí rất thoải mái.

Trong khi đó, Thời Duyệt và Phó Du đang chơi cờ, nói nói cười cười cũng không thấy chán.

Cuối chương trình là cảnh Thời Duyệt và mọi người cùng nhau ăn uống vui vẻ, nói cười, ấm áp và đẹp đẽ.

Phó Du nhìn đồng hồ, nghĩ rằng đã hơn một giờ kể từ khi chương trình phát sóng, chắc hẳn đã lên hot search rồi. Chỉ là không biết, ba Thời có chiếm một vị trí nào không.

Trong lòng nhớ đến những chuyện của ba Thời, Phó Du nói với Thời Duyệt một câu rồi cầm điện thoại ra ban công. Đầu tiên là mở bảng xếp hạng hot search, quả nhiên trên đó có rất nhiều từ khóa liên quan.

#Thời Duyệt cùng nhau nhảy múa ở quảng trường#

#Du Duyệt CP yyds#

#Ba Thời yyds#

#Ngôi làng đẹp nhất trong #

#Nhà của Thời Duyệt#

……

Nhìn qua, hầu hết nội dung liên quan đến chương trình đều chiếm sóng. Phó Du lắc đầu, nghĩ rằng thể trạng hot search của Thời Duyệt thật sự không ai sánh bằng. Đi chương trình nào cũng lên hot search, thật là một chuyện thú vị.

Không đúng, nên nói điều thú vị là con người. Bạn sẽ không bao giờ biết được người đó sẽ làm ra những chuyện kỳ quặc nào, cũng như không thể đoán trước được người đó sẽ nói ra những câu hài hước nào.

Anh gọi một cuộc điện thoại, bên kia nhanh chóng kết nối. Giọng Phó Du lộ rõ sự tôn trọng nhưng cũng đầy thân mật: “Chào chú Thời, cháu là Tiểu Phó. Cháu có một chuyện muốn bàn với chú, liên quan đến Tiểu Duyệt và nhà họ Thời….”

Cuộc điện thoại kéo dài một lúc, khi anh cúp máy và trở lại phòng khách thì thấy Thời Duyệt đã không còn ở trên sofa. Còn trên bàn, chai rượu đã vơi đi ít nhất một phần ba.

Anh nhíu mày, không lẽ chỉ một chút thời gian ngắn ngủi mà cậu nhóc đã uống thêm hai ba ly? Đây là rượu ngoại, độ cồn không thấp!

Phó Du đi nhanh vào trong. Khi vừa đi qua chỗ sofa, anh dừng lại, lùi vài bước, quay đầu nhìn thấy Thời Duyệt đang ngồi trên sàn, hai tay ôm đầu gối.

Cậu nhóc lúc này đang nhắm mắt, tựa đầu vào đầu gối, không biết là đang ngủ hay….

“Tiểu Duyệt?” Anh thử gọi.

Người ôm đầu gối động đậy một chút, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Phó Du. Gương mặt cậu đỏ hồng, đôi mắt cũng đỏ lên, rõ ràng đã say rất nhiều.

Cậu mỉm cười với Phó Du, trông thật đáng yêu. Rồi cậu đưa tay ra, hô: “Ôm.”

Tim Phó Du mềm nhũn, anh lập tức quỳ xuống, cẩn thận ôm lấy cậu.

Bạn nhỏ say rượu lại bất ngờ ngoan ngoãn dễ thương! Dễ thương đến mức anh càng muốn trêu chọc cậu hơn….

Được Phó Du ôm, Thời Duyệt cũng yên vị, hai tay lướt nhẹ trên lưng Phó Du. Một lúc sau, cậu bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt buồn bã nói: “Đại Hoàng, sao mày lại hói vậy?”

Phó Du: “………” Nếu anh nhớ không nhầm, Đại Hoàng là con chó vàng hàng xóm mà Tiểu Duyệt chơi thân?! Nghe nói còn là con chó mà Thời Duyệt đã kết nghĩa anh em nữa?

Thời Duyệt nhanh chóng khẳng định suy nghĩ của anh, cậu bắt đầu ‘nấc nấc’ giả vờ khóc, vỗ vỗ lưng Phó Du, nói: “Đại Hoàng, mày…. mày đi đi, em trai tao không thể là một con chó hói được.”

Phó Du: “…………..” Cái gì mà ngoan ngoãn thế này!

Anh lập tức bế Thời Duyệt lên, cậu nhóc say đến mức không còn sức lực, ý thức cũng dần mờ nhạt, hoàn toàn không phản kháng.

Nhưng khi Phó Du bế cậu vào phòng và sắp đặt lên giường, không biết từ đâu cậu bỗng dưng có sức, vùng vẫy một cái rồi nhào về phía giường. Phó Du không kịp đề phòng, thân người nghiêng về phía trước, đầu gối va vào góc giường, không nhịn được kêu lên một tiếng.

Anh không màng đến đầu gối bị va chạm, vội vàng nhìn về phía giường, lo sợ Thời Duyệt cũng bị ngã.

Nhưng khi nhìn, anh vừa tức vừa buồn cười ____cậu đã cuộn tròn trong chăn, lăn lộn thành một cái kén, còn đẩy mông lên, đang say ngủ thật ngon!

Phó Du đi đến, kéo chăn của cậu ra, chỉ kéo hai lần thì liền nhận được tiếng r*n r* không hài lòng như trẻ con.

Có vẻ như cậu đã ngủ say. Phó Du nhìn cậu một lúc lâu, thở dài. Cuối cùng không nhịn được, cúi xuống nhẹ nhàng véo mũi cậu.

“Em nói muốn say rượu thì loạn tính, cũng là em đã bỏ rơi anh. Thời Tiểu Duyệt, sao em lại xấu như vậy……”

Thời Duyệt say ngủ chỉ ‘hứ’ một tiếng, vô thức đẩy đẩy cơ thể như cái kén rồi lại không động đậy nữa.

……….

Sáng hôm sau, Thời Duyệt mơ màng tỉnh dậy, đối diện với căn phòng lạ, chiếc giường lạ, cậu đã ngẩn người mất ba giây. Ký ức về tối qua mới lần lượt quay về.

Cậu nhớ tối qua đã cùng anh họ Phó uống rượu, định nhân cơ hội này để ‘chạy hết vòng’. Sau đó….. sau đó chương trình phát sóng kết thúc, Phó Du bảo ra ngoài gọi điện.

Khi nghĩ đến những gì có thể xảy ra tiếp theo, trong lòng cậu có chút hoảng loạn, nên nhân lúc Phó Du ra ngoài, cậu đã tự rót rượu uống. Sau đó nữa……

Thời Duyệt ấn ấn thái dương hơi nhức, không nhớ ra được gì.

Nhìn lại bản thân, cậu đã thay một bộ đồ ngủ bằng lụa. Thời Duyệt mím môi, không biết tối qua rốt cuộc cậu với anh họ Phó có thành không? Nếu có, vậy ai là người ‘ngủ’ ai?

Cậu xoay người, không thấy đau nhức. Dưới thân chỉ có phản ứng bình thường vào buổi sáng, không có cảm giác gì khác lạ. Liệu có phải là không xảy ra chuyện gì?

Hay là…… cậu đã ‘ngủ’ anh họ Phó?

Giường bên cạnh có vẻ đã trống một thời gian, Thời Duyệt vội vàng xuống giường, đi vào đôi dép mà Phó Du đã chuẩn bị sẵn, nhanh chóng mở cửa.

Cậu nghe thấy tiếng bát đĩa từ phòng khách vọng lại.

Thời Duyệt vội vàng đi qua, đúng lúc thấy anh họ Phó bước đi chậm rãi không tự nhiên, đang bưng bát, từ từ đặt lên bàn ăn.

Phó Du có vẻ nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn cậu, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng: “Em tỉnh rồi à? Đến ăn sáng thôi.”

Thời Duyệt nhìn anh, rồi nhìn bàn ăn có cháo trắng và món ăn kèm, trong lòng không thể không hiểu ____ cậu đã ‘ngủ’ anh họ Phó!

‘Ngủ’ thì chưa nói, vậy mà cậu lại không nhớ được cảm giác gì!

Không nhớ được cảm giác cũng không sao, vấn đề là, cậu lại để anh họ Phó kéo thân xác mệt mỏi dậy làm bữa sáng cho mình!

Thật là không phải người, quá không phải người! Trong lòng Thời Duyệt tức giận với chính mình.

“Tiểu Duyệt?” Phó Du đợi một hồi không thấy cậu trả lời, ngạc nhiên gọi.

Thời Duyệt bừng tỉnh, ngẩng đầu lên, mắt rưng rưng nhìn anh.

Một lúc lâu sau, cậu nắm chặt tay, vẻ mặt kiên quyết nói: “Anh họ Phó, anh yên tâm, sau này nhất định em sẽ đối xử tốt với anh!”

Phó Du chỉ cảm thấy mông lung.

________________________________________________________________________________

Còn 10 chương…..

¯\_(ツ)_/¯
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (103)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: 2: Đạo Diễn Trình Ngốc Nghếch Chương 3: Chương 3: 3: Bớt Nói Lại Thì Đẹp Nhức Nách Rồi Chương 4: Chương 4: 4: Thời Tiểu Duyệt Tự Biết Thân Biết Phận Chương 5: Chương 5: 5: Ký Hợp Đồng Với Thùng Cơm! Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: 7: Đạo Diễn! Em Muốn Nghỉ Việc!!quot; Chương 8: Chương 8: 8: Ngài Thời Bắt Cóc Đạo Diễn Để Lấy Tiền Chương 9: Chương 9: 9: Phiền Anh Cắt Đoạn Này Ra Nhé Chương 10: Chương 10: 10: Mới Có Sáu Bảy Năm Thôi À Chương 11: Chương 11: 11: Ông Vua Nhảy Quảng Trường Chương 12: Chương 12: 12: Sát Thương Tuy Không Cao Nhưng Lại Vô Cùng Chí Mạng Chương 13: Chương 13: 13: Một Chương Trình Với Khát Vọng Sinh Tồn Mãnh Liệt Chương 14: Chương 14: 14: Đạo Diễn Đáng Thương Quá Khà Khà Khà Chương 15: Chương 15: 15: Ừm Muốn Đưa Tiền Cho Thời Tiểu Duyệt Chương 16: Chương 16: 16: Chị Có Chắc Là Cậu Ta Đang Không Mời Em Tới Gây Sự Quậy Phá Chứ Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa! Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: "Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!" Chương 21: Chương 21: Cho tớ địa chỉ của tất cả các bệnh viện tâm thần trong thành phố S đi! Chương 22: Chương 22: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết! Chương 23: Chương 23: "Là mối quan hệ cha con!" Chương 24: Chương 24: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó Chương 25.1: Chương 25-1 Chương 25.2: Chương 25-2 Chương 26: Chương 26 Chương 26.2: Chương 26-2 Chương 27: Chương 27 Chương 27.2: Chương 27-2 Chương 28: Chương 28: Ông đây gay mất! Chương 29: Chương 29: Đủ nếp đủ tẻ! Chương 30: Chương 30: Chơi rất vui, chơi xỏ đạo diễn cũng rất vui Chương 31: Chương 31: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng? Chương 32: Chương 32: Không ăn ngỗng hầm đâu nhé Chương 33: Chương 33: Hành động của Thái Tử thì có liên quan gì đến Thời Duyệt chứ? Chương 33.2: Chương 33-2: Ngoại truyện: Thời Duyệt và chó vàng hàng xóm Chương 34: Chương 34: Trần đời chưa có ai đưa ra yêu cầu như vậy luôn đó Chương 35: Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ Chương 36: Chương 36: Đáng yêu quá rồi Chương 37: Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền? Chương 38: Chương 38: Anh vừa mới ăn xong, còn chưa rửa tay Chương 39: Chương 39: Tôi thật sự rất giàu Chương 40: Chương 40: Dạy bằng cách bóp cổ ấn bụng Chương 41: Chương 41 Chương 41.1: Chương 41-1 Chương 42: Chương 42: Tui còn muốn tìm bạn đời Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99