Chương 88
Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 88: Ngoại truyện – Im lặng là vì bao dung

Tết Nguyên Đán năm nay rơi vào tháng Hai dương lịch, một tháng vừa đủ với những khởi đầu ấm áp và nhẹ nhàng.

Tân Dương là một thành phố với những cảm xúc dứt khoát, tương tự như Sùng Kinh. Khi nóng thì như thiêu đốt phổi, khi lạnh lại buốt giá, mãnh liệt nhưng cũng chóng vánh, sự chuyển mình của các mùa thường diễn ra vào một đêm bất chợt nào đó.

Vào đầu tháng Hai, Tân Dương đổ trận tuyết cuối cùng, lớp tuyết trắng phủ trên bồn cây và cành lá đã khiến không khí Tết của thành phố thêm phần đa dạng.

Ngày Ba mươi Tết, Thẩm Viên mặc một bộ Hán phục kiểu Tống cách tân màu đỏ và xanh lục được đặt may riêng. Chiếc trâm bạc cài trên búi tóc lay động theo mỗi bước chân, cô xinh đẹp tựa như một tiểu mỹ nhân bước ra từ tranh vẽ. Vừa ra khỏi nhà, dù là ở siêu thị hay chợ cô đều trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, thậm chí có mấy cô gái còn len lén chụp hình vì quá đỗi ngỡ ngàng.

Dịch Thận ở bên cạnh cô, anh mặc bộ đồ màu đen, hai tay xách đầy rau củ quả, trông hệt như một chàng vệ sĩ đẹp trai của cô chủ nhà giàu.

“Dịch Thận, anh có thấy không, nhiều người nhìn em quá trời luôn.” Thẩm Viên ghé sát thì thầm với anh.

Dịch Thận “Ừhm” khẽ.

Cô nhướng mắt, “Chậc” một tiếng rồi khẽ thúc vào cánh tay anh, ám chỉ.

Nhiều người nhìn em như thế, chẳng lẽ anh không biết em muốn nghe gì sao?

Dịch Thận quét mã trả tiền cho chủ tiệm thịt, anh thở dài, quay đầu thành thật lên tiếng: “Hôm nay em rất đẹp, đẹp hơn bình thường nhiều, đẹp đến mức anh cảm thấy mình không xứng với em nữa.”

Thẩm Viên phì cười, đôi mắt khẽ cong lên vì đã nghe được điều mình muốn nghe.

“Cũng không cần phải khoa trương đến thế, nhưng lần sau đừng đợi em nhắc anh nha.”

Dịch Thận thở dài trong lòng nhưng trên mặt lại nở một nụ cười.

Lần này đến nhà, anh vẫn mang theo một đống quà cáp, hai người giúp việc phải chạy tới chạy lui bốn lượt mới mang vào hết.

Ông bà Thẩm đã về biệt thự ngoại ô để an dưỡng tuổi già nên Tết năm nay tất cả mọi người đều trở về đây.

Thẩm Viên mang theo quà cáp bước vào nhà, cô chạy thẳng đến bên ông bà, niềm vui rạng ngời trên mặt: “Ông bà ơi! Cháu về rồi đây! Đoán xem cháu mang quà gì về nè.”

Dịch Thận giúp người giúp việc mang hết lễ vật vào xong, anh liếc mắt nhìn phòng khách, thấy hai anh em họ đã đến rồi.

th*m d* đang ngồi trước khay trà, ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười nói: “Qua đây uống trà đi.”

Dịch Thận gật đầu, thay giày rồi bước tới, đối mặt với Thẩm Xước.

Mới có vài ngày không gặp, sắc mặt anh ấy đã thay đổi hoàn toàn, mặt mày rạng rỡ, trong vẻ lười biếng lộ ra vẻ ngốc nghếch đầy tự mãn.

Vừa nhìn đã biết là đã làm lành với Sinh Yểu, đúng là con chó ngốc, chuyện gì cũng hiện rõ lên mặt.

Khóe môi Dịch Thận khẽ nhếch lên, anh ngồi xuống, nhận chiếc khăn nóng mà người giúp việc đưa để lau tay, “Chúc mừng năm mới.”

“Bữa cơm tất niên ở nhà không được phong phú như bên ngoài, mong cậu ăn ngon miệng.” th*m d* khách sáo nói.

Dịch Thận liếc mắt thấy mấy đầu bếp đang bận rộn trong bếp, anh biết ngay Tổng giám đốc Thẩm lại đang thản nhiên giả vờ khiêm tốn để khoe khoang đây mà, anh bèn hùa theo đáp: “Không sao, tôi không kén ăn.”

“Tối nay tôi có thể giúp gói bánh sủi cảo.” Anh chủ động đề nghị.

Món nghề đã luyện ở Vịnh Tiêu Quảng Đông xem ra sẽ có dịp dùng đến.

Thẩm Xước cười khẩy: “Được lắm, nịnh bợ đến thế cơ à, hôm nay cậu định hỏi cưới hay sao đấy.”

Đối với anh thì lúc nào cũng được, Dịch Thận định nói vậy nhưng suy nghĩ kỹ anh lại nói: “Tôi muốn cầu hôn cô ấy trước đã.”

Anh nói rõ ràng để hai anh em họ biết rằng, anh đã có kế hoạch chắc chắn cho tương lai với Thẩm Viên, chỉ là vấn đề trước hay sau.

th*m d* gật đầu, ngắt lời: “Hai đứa cứ xác định trước đi, chuyện đính hôn cần hai bên gia đình bàn bạc cùng nhau.”

Một mình Dịch Thận thì chưa đủ, cần phải có người nhà họ Kỳ đến nữa.

Dịch Thận gật đầu, đồng tình với sắp xếp của th*m d*.

“Mấy hôm trước đối tác có mang một ít trà Phổ Nhĩ từ Vân Nam về cho tôi, tôi để ở hành lang, anh nếm thử xem sao, nếu thấy ngon thì tôi sẽ đặt mua thêm từ người đó.”

Thẩm Xước nằm ườn ra ghế sofa liếc nhìn cái dáng vẻ bảnh bao như người mẫu của Dịch Thận, thầm thở dài: Được lắm, đến cả sở thích của anh cả cũng nắm rõ trong lòng bàn tay rồi.

Mẹ kiếp, đến tận bây giờ vẫn không ưa nổi cái tên này!

Sau khi quấn quýt bên ông bà, Thẩm Viên dìu hai cụ xuống lầu, thấy anh hai và Dịch Thận không đánh nhau thì cô thở phào nhẹ nhõm, “Hôm nay mọi người uống trà gì vậy, thơm quá.”

“Là trà hoa nhài ông nội cất riêng đấy,” th*m d* nheo mắt cười, tỏ vẻ bất lực: “Anh phải năn nỉ mãi mới lấy được.”

Thẩm Viên quay đầu lại, khoác lấy cánh tay ông nội: “Ông nội, ông keo kiệt rồi nha.”

“Anh trai vốn dĩ rất thích trà, có đồ tốt mà ông còn không chia sẻ với anh ấy.”

Thẩm Tri Tùng nhếch mép hừ lạnh: “Thằng nhóc này đã lấy biết bao nhiêu trà ngon của ông rồi, cháu chỉ biết nghe lời một phía từ anh cả cháu thôi.”

th*m d* lắc đầu bật cười, vẻ mặt đặc biệt sinh động, sức hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành toát ra từ đôi mắt cười sau cặp kính.

“Ông nội, trà ngon gì cháu cũng muốn!” Thẩm Xước giơ tay lên, lười biếng nói đùa: “Trong nhà có tận bốn đứa cháu cơ mà, sao lại chỉ cho mình anh cả thế chứ——”

“Cháu xê ra đi, cái thứ chỉ biết uống rượu.” Thẩm Tri Tùng chỉ hai ngón tay vào anh ấy, mắng.

Thẩm Viên cười đến run cả vai, cô nhìn sang người em trai thứ tư đang đọc sách “không màng thế sự” ở một bên, “A Ngọc, qua đây ăn chút đồ ngọt đi.”

“Em đợi ăn cơm, đồ ngốc mới ăn đồ ngọt trước bữa đại tiệc.” Thẩm Chu Ngọc bĩu môi, kiêu ngạo đáp.

Thẩm Viên: …… Cái tính cách chết tiệt này của em càng lúc càng giống anh hai rồi.

Ngay lúc cả nhà đang vui vẻ đoàn tụ, chuông cửa bỗng reo, người giúp việc và đầu bếp đều đang bận rộn, Thẩm Viên đứng dậy: “Để cháu ra xem, ai đặt đồ ăn ngoài vậy?”

Cô lách ra hành lang, kéo mạnh cánh cửa bên trong, khoảnh khắc hình ảnh bố mẹ xuất hiện trong tầm mắt, Thẩm Viên suýt chút nữa đã hét lên.

“…… Bố, mẹ!?”

Chu Vân Nhạn với mái tóc xoăn được búi lên, nghiêng đầu vẫy tay: “Cục cưng, chúc mừng năm mới.”

Thẩm Viên bụm miệng, vội vàng quay lại nhìn thì thấy mọi người trong phòng khách hoàn toàn không tỏ ra ngạc nhiên, có vẻ như đã biết trước rồi.

Cô xoay người lại, nhào tới ôm chầm lấy bố mẹ.

Chiếc áo khoác ngoài của bố mẹ cô vẫn còn vương hơi lạnh bên ngoài, nhưng lồng ngực cô lại ấm áp, tràn ngập niềm vui và hạnh phúc bất ngờ.

“Sao mọi người về mà không nói với  con…” Mở miệng lần nữa, Thẩm Viên đã thốt ra giọng nức nở.

“Còn món quà năm mới nào tuyệt hơn ‘surprise’ sao, đúng không?” Chu Vân Nhạn nâng mặt con gái lên ngắm nghía, gật đầu: “Xem ra con sống rất vui vẻ nhỉ.”

Thẩm Viên kinh ngạc: “Con béo lên ạ?”

Chu Vân Nhạn cười: “Trên mặt viết chữ ‘hạnh phúc’ kìa.”

“Đi thôi, vào nhà.” Thẩm Trọng Huy ôm cả hai mẹ con, gia nhập vào sự náo nhiệt của cả nhà: “Bố mẹ, chúng con về rồi.”

Vợ chồng Thẩm Trọng Huy bước vào, mấy đứa trẻ đều đứng dậy, rối rít chào hỏi.

Dịch Thận cũng chào theo: “Chào chú dì, chúc mừng năm mới.”

Thẩm Trọng Huy vừa nhìn đã để mắt tới Dịch Thận, cũng giống như Thẩm Xước, sắc mặt ông ấy không hề thân thiện, nhưng cuối cùng cũng coi như miễn cưỡng chấp nhận.

Ông ấy nhìn chàng trai trẻ tuấn tú tài giỏi này, gật đầu, rầu rĩ “ừm” khẽ rồi bước qua: “Trưa nay uống với chú vài ly.”

Dịch Thận dứt khoát đồng ý: “Vâng ạ.”

Thẩm Viên nhìn bà nội rồi lại nhìn mẹ mình, hỏi nhỏ: “Mẹ, có phải bà nội gọi mẹ về không?”

Chu Vân Nhạn thì thầm bên tai cô: “Thần kỳ lắm đúng không? Lúc mẹ nhận điện thoại còn tưởng mình chưa tỉnh rượu nữa kìa.”

Thẩm Viên cười gượng.

Dù sao thì bà nội và mẹ cô dần trở nên hòa thuận là tín hiệu tốt nhất, cô có thể cảm nhận được bà nội không còn nghiêm khắc như những năm trước nữa. Có lẽ là vì tuổi đã lớn, không quản nổi nữa, cũng có lẽ là vì những năm gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện khiến quan niệm của bà ấy thả lỏng hơn.

Quả nhiên, cuộc sống luôn phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Cả gia đình quây quần, cùng nhau hưởng thụ bữa tiệc trưa thịnh soạn nhất của ngày Ba mươi Tết.

Sau khi ăn cơm xong, người giúp việc và đầu bếp đều tan làm nghỉ lễ, bàn mạt chược bám bụi dưới tầng hầm cuối cùng cũng “thấy lại ánh mặt trời”. Sáu người chia thành mấy nhóm giải trí, anh cả chơi cờ cùng ông nội. Bà nội, Thẩm Viên, Thẩm Xước và bố cô cùng xoa mạt chược, Thẩm Chu Ngọc đứng sau lưng Thẩm Viên làm “bộ não mạnh nhất”.

Tivi đang mở, phát các chương trình Tết của các đài, hai người không biết chơi mạt chược cũng không biết chơi cờ thì xem ti vi.

Dịch Thận ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh bên cạnh Chu Vân Nhạn, anh chống tay lên đầu gối, hai bàn tay lớn đan vào nhau, không khó để nhận ra vẻ hơi căng thẳng.

Lần cuối hai người ở riêng với nhau là sáu năm trước, bên hồ ở công viên.

Anh nhớ lại cảnh tượng lúc đó và có chút hoảng hốt, luôn cảm thấy như chuyện của ngày hôm qua.

Chu Vân Nhạn ung dung thong thả, vẫn chưa có ý định nói chuyện, bà ấy cầm một quả quýt đường lên bóc vỏ, vừa nhìn chương trình hài hước trên tivi vừa cười vui vẻ.

Ngón tay bà ấy xoay quanh quả quýt một vòng, vỏ quýt màu vàng cam được bóc ra một cách hoàn chỉnh, Chu Vân Nhạn vừa liếc mắt định tìm thì một bàn tay đã kịp thời đưa thùng rác tới.

Chu Vân Nhạn quay đầu, chạm mắt với Dịch Thận, bà ấy buông lỏng tay vứt vỏ quýt, bật cười: “Được lắm, nhanh nhẹn tháo vát.”

Dịch Thận không rành lắm về đối nhân xử thế, lẽ ra nên nói câu “việc nên làm ạ” nhưng anh cảm thấy không phải phong cách của mình cho lắm, cuối cùng anh không nói gì cả, chỉ lẳng lặng thu dọn tất cả rác.

Chu Vân Nhạn nhét một nửa quả quýt vào miệng, nói: “Dì từng nghĩ hai đứa sẽ làm lành, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy.”

“Viên Viên vừa mới về nước, chân còn chưa đứng vững nữa là đã quay lại với cháu rồi.”

Dịch Thận nhớ lại lời anh từng nói với người phụ nữ này, thuật lại: “Cháu đã nói với dì, cháu là thật lòng.”

“Có ai nói cháu không thật lòng đâu,” Chu Vân Nhạn khẽ thở dài, nghịch một nửa quả quýt còn lại, “Mọi động thái của cháu ở trong nước, dì và bố con bé đều thấy rõ mồn một.”

“Vì để quay lại với Viên Viên, cháu thậm chí không tiếc phá vỡ cấu trúc quyền lực vốn ổn định của tập đoàn tài chính nhà họ Kỳ, bất chấp rủi ro và hậu quả. Nếu cháu là con trai dì, dì chắc chắn sẽ mắng cháu là đồ nghịch tử.”

Dịch Thận cong môi, lúc này lôi anh trai ra kể: “Không có sự ủng hộ của người nhà, cháu sẽ không liều lĩnh làm như vậy.”

Điều kiện tiên quyết của việc xây dựng lại là phá hủy trước.

“Dì không lừa cháu chứ?” Chu Vân Nhạn nói.

Dịch Thận: “Vâng?”

“Ban đầu dì đã nói với cháu, Viên Viên là một đứa trẻ tốt bụng, chỉ cần cháu đối xử với nó thật tốt thì tự nhiên sẽ che lấp đi những điều không tốt, khi ấy nó sẽ tự động quên đi.”

“Chỉ toàn nhớ đến cái tốt của cháu.” Chu Vân Nhạn nhìn anh, từ từ ăn nốt phần quýt còn lại: “Nếu không thì sao để cậu nhóc như cháu theo đuổi dễ dàng như vậy?”

Dễ dàng sao?

Thẩm Viên đúng là đã tha cho anh rất nhiều lần.

Dịch Thận cười khẽ, không hề báo trước mà hỏi ngược lại, mang theo chút ý chất vấn: “Cho nên sáu năm trước, màn kịch đó của dì là để thử thách cháu, hay là phủ quyết cháu?”

Đuôi chân mày Chu Vân Nhạn khẽ giật, động tác nhai chậm lại.

Bà ấy không ngờ thủ đoạn của cậu nhóc này lại sâu như vậy, ngay cả tin tức bưng bít đến thế cũng có thể nghe ngóng được.

“Sao cháu biết đó là do dì?”

“Nếu vốn đã coi thường cháu thì hà cớ gì phải diễn một màn này để làm khó.” Dịch Thận nhìn bà ấy, tìm kiếm câu trả lời: “Vậy tại sao dì lại bắt chúng cháu làm một bài toán mà chọn thế nào cũng đều sai.”

Anh nhất định sẽ vì Thẩm Viên mà bội tín bội nghĩa, mà Thẩm Viên cũng tuyệt đối không để anh vì tình yêu mà từ bỏ sự nghiệp vừa mới bắt đầu.

“Lẽ nào dì không nghĩ tới, hai chúng cháu có thể vì bài toán này mà hoàn toàn cắt đứt duyên phận.”

Chu Vân Nhạn chống cằm, trong đôi đồng tử màu nâu giống hệt Thẩm Viên ẩn chứa sự bí ẩn sâu không thấy đáy, khiến người ta mãi mãi không thể đoán được: “Chẳng phải cháu đã trả lời đúng rồi sao?”

Ánh mắt Dịch Thận điềm nhiên.

“Bài toán này của dì rốt cuộc là để thử thách cháu, hay là phủ quyết cháu phụ thuộc vào những gì cháu làm. Rõ ràng, cháu đã trả lời đúng, trả lời cũng rất đẹp.”

“Lúc đó dì thử thách không chỉ một mình cháu, Viên Viên cũng bắt buộc phải trải qua chuyện này.” Chu Vân Nhạn ngồi thẳng dậy, tầm mắt liếc nhìn cô con gái đang chơi mạt chược ở đằng xa, “Những năm nay cháu đã trưởng thành, chắc không khó để nghĩ thông suốt.”

“Một bài toán đơn giản như vậy, các cháu của tuổi mười mấy hai mươi không có năng lực đưa ra đáp án mà không tổn hao gì, cho dù cố gượng ép dính lấy nhau, cuối cùng cũng chỉ tan vỡ thảm hại hơn thôi.”

“Tình yêu cần khoảng cách và thời gian để kiểm chứng.” Bà ấy nói: “Ít nhất đối với hai đứa các cháu, là cần thiết.”

Dịch Thận im lặng.

Chuyện đã qua, anh không còn quan trọng việc Chu Vân Nhạn làm rốt cuộc là đúng hay sai. Kết quả là dù khó khăn tự nhiên hay nhân tạo thì anh và Thẩm Viên đều đã vượt qua, tương lai dù có chuyện gì nữa cũng chỉ là chuyện nhỏ, không ai có thể chia rẽ họ nữa, như vậy là đủ rồi.

Dịch Thận đã dùng “tương lai” để chứng minh sự giác ngộ của mình cho tất cả những người đã tỏ thái độ nghi ngờ lúc đó.

Chu Vân Nhạn cố ý về ăn Tết lần này chính là vì chuyện hôn sự của con gái, năm nay người nhà họ Kỳ nhất định sẽ đến nhà, người làm mẹ “không đạt chuẩn” này cũng nên đạt chuẩn một lần.

Bà ấy nhất định phải tận mắt giám sát, chi li từng chút, giữ gìn thật tốt cuộc hôn nhân một lần trong đời này của con gái.

Chu Vân Nhạn khôi phục lại dáng vẻ hài hước ung dung thường ngày, nhắc lại chuyện cũ: “Cậu nhóc, lời năm đó dì hỏi lại cháu một lần nữa. Cho dù đầu rơi máu chảy, khuynh gia bại sản, nửa đời sau này cháu cũng chỉ nhận định một mình Viên Viên thôi sao?”

Câu trả lời của Dịch Thận vẫn như cũ.

“Mãi mãi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Có lẽ anh đã từ bỏ em Chương 2: Chương 2: Có lẽ rất khó quay đầu Chương 3: Chương 3: Những thứ em khao khát và những việc em muốn làm Chương 4: Chương 4: Anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai Chương 5: Chương 5: Những gì em muốn nói, những điều em muốn trao Chương 6: Chương 6: Em biết tất cả Chương 7: Chương 7: Cuộc gọi nhỡ không để lại lời nhắn Chương 8: Chương 8: Nhất định là nỗi nhớ cô đơn của em Chương 9: Chương 9: Không một ai có thể đoán được Chương 10: Chương 10: Đây là ám hiệu của chúng ta Chương 11: Chương 11: Họ cứ đoán tùy thích, không quan trọng Chương 12: Chương 12: Kết nối tín hiệu của nhau Chương 13: Chương 13: Mới có một chỗ dựa Chương 14: Chương 14: Nhiều người thì lắm việc Chương 15: Chương 15: Sự gầm thét ngăn giữa đôi ta Chương 16: Chương 16: Âm nhiễu quá, không bắt được tín hiệu Chương 17: Chương 17: Ngay cả làn gió thổi qua cũng mất tập trung Chương 18: Chương 18: Nhưng anh không muốn mãi đi trong đường hầm tăm tối Chương 19: Chương 19: Muốn đón gió, muốn được tự do Chương 20: Chương 20: Muốn cùng nhau tay trong tay Chương 21: Chương 21: Lang thang khắp trần gian, dạo bước ngắm biển cả Chương 22: Chương 22: Tôi sợ khi em đau lòng sẽ không ai bên cạnh lau nước mắt cho em Chương 23: Chương 23: Đừng quan tâm đến chuyện thị phi kia Chương 24: Chương 24: Chỉ cần chúng ta thấy đúng Chương 25: Chương 25: Đừng rời xa nhau Chương 26: Chương 26: Có anh thế giới của em mới hoàn hảo Chương 27: Chương 27: Họ suy đoán thế nào không quan trọng Chương 28: Chương 28: Kết nối tín hiệu với nhau Chương 29: Chương 29: Em nói em muốn trốn thoát, muốn buông tay Chương 30: Chương 30: Tình yêu quá mệt mỏi, yêu đến mức mất cả tự do Chương 31: Chương 31: Vì em không thể đưa ra lời hứa hẹn đơn giản nhất Chương 32: Chương 32: Em ngừng nhận tín hiệu Chương 33: Chương 33: Em bắt đầu không thể cảm nhận được Chương 34: Chương 34: Liệu có ai biết Chương 35: Chương 35: Hướng mấy giờ Chương 36: Chương 36: Chỉ mình em mới có thể nhận được tín hiệu Chương 37: Chương 37: Em sợ khi anh đau lòng, không có ai lau nước mắt giúp anh Chương 38: Chương 38: Mặc kệ những chuyện thị phi Chương 39: Chương 39: Chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng Chương 40: Chương 40: Lật xem những tấm ảnh của chúng ta Chương 41: Chương 41: Nỗi nhớ thoáng ẩn thoáng hiện Chương 42: Chương 42: Mùa Đông năm ngoái Chương 43: Chương 43: Chúng ta đã cười rất vui vẻ Chương 44: Chương 44: Nhìn gương mặt khi em đang khóc Chương 45: Chương 45: Nói lời tạm biệt với anh Chương 46: Chương 46: Không kịp nghe thấy Chương 47: Chương 47: Anh đã đi được rất xa Chương 48: Chương 48: Có lẽ anh đã buông tay em Chương 49: Chương 49: Có lẽ rất khó để quay đầu Chương 50: Chương 50: Em biết mình đã bỏ lỡ Chương 51: Chương 51: Cho em thêm một lý do, để tin rằng anh không yêu em Chương 52: Chương 52: Dù em không hiểu Chương 53: Chương 53: Có thể tha thứ cho anh không Chương 54: Chương 54: Xin đừng xem chia tay là điều em mong muốn Chương 55: Chương 55: Anh biết việc em kiên quyết rời đi chỉ là cái cớ cho vết thương của mình Chương 56: Chương 56: Xin anh hãy quay lại Chương 57: Chương 57: Anh sẽ đồng hành cùng em, đi đến tận cùng Chương 58: Chương 58: Cho dù không có kết quả Chương 59: Chương 59: Tôi cũng có thể chịu đựng Chương 60: Chương 60: Anh hiểu nỗi đau của em Chương 61: Chương 61: Đó là lời hứa của anh Chương 62: Chương 62: Em nói sẽ chiều theo ý anh Chương 63: Chương 63: Im lặng là vì bao dung Chương 64: Chương 64: Nếu phải rời đi xin hãy nhớ đến em Chương 65: Chương 65: Lật xem những tấm ảnh của chúng ta Chương 66: Chương 66: Nỗi nhớ thoáng ẩn thoáng hiện Chương 67: Chương 67: Mùa Đông năm ngoái Chương 68: Chương 68: Chúng ta cười rất vui vẻ Chương 69: Chương 69: Ngắm nhìn gương mặt nức nở của em [Hoàn Chính Văn] Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện – Nói lời tạm biệt với anh Chương 71: Chương 71: Ngoại truyện – Không kịp lắng nghe Chương 72: Chương 72: Ngoại truyện – Em đã đi được rất xa Chương 73: Chương 73: Ngoại truyện – Có lẽ anh đã từ bỏ em Chương 74: Chương 74: Ngoại truyện – Có lẽ rất khó quay đầu Chương 75: Chương 75: Ngoại truyện – Em biết mình đã bỏ lỡ Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện – Cho em thêm một lý do, để tin rằng anh không yêu em Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện – Dù em không hiểu Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện – Có thể tha thứ cho anh không Chương 79: Chương 79: Ngoại truyện – Xin đừng xem chia tay là điều em mong muốn Chương 80: Chương 80: Ngoại truyện – Anh biết sự cố chấp ấy chỉ là cái cớ cho những tổn thương em phải gánh chịu (Nói về Yểu và Xư� Chương 81: Chương 81: Ngoại truyện – Xin anh hãy quay lại Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện – Anh sẽ đồng hành cùng em, đi đến tận cùng Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện – Cho dù không có kết quả Chương 84: Chương 84: Ngoại truyện – Em cũng có thể chịu đựng Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện – Anh hiểu nỗi đau của em Chương 86: Chương 86: Ngoại truyện – Đó là lời hứa của anh Chương 87: Chương 87: Ngoại truyện – Em nói sẽ chiều theo ý anh (Nói về Yểu và Xước) Chương 88: Chương 88: Ngoại truyện – Im lặng là vì bao dung Chương 89: Chương 89: Ngoại truyện – Nếu phải rời đi thì xin anh hãy nhớ đến em Chương 90: Chương 90: Ngoại truyện – Dịch Thận lớn lên ở nhà họ Kỳ – Nếu anh buồn thì hãy quên em đi Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện – Đừng quan tâm thị phi, chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng