Chương 87
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 87

Lạc Tử Ninh họp xong trở về, trời đã gần tối. Nghe động tĩnh thì họ vẫn còn đang uống rượu.

Lạc Tử Ninh đi qua nhìn một cái, trông tinh thần Hoắc Lệnh Chi khá tốt. Những người khác thì có người đang oẳn tù tì, có người đã say gục xuống bàn, có người còn trượt xuống dưới gầm bàn.

Những người còn giữ chút tỉnh táo thấy Lạc Tử Ninh, say khướt hô lên một tiếng: "Tẩu tử!"

Lạc Tử Ninh: "???"

Mấy người gọi anh là tẩu tử là những người đã theo Hoắc Lệnh Chi đánh trận từ năm mười bốn, mười lăm tuổi nhận Hoắc Lệnh Chi làm đại cậu ấy nên gọi anh là tẩu tử.

Họ thay đổi cách xưng hô này chứng tỏ họ đã công nhận Lạc Tử Ninh, nhưng Lạc Tử Ninh vẫn chưa quen, còn cảm thấy không tự nhiên.

Hoắc Lệnh Chi thấy Lạc Tử Ninh về liền không uống rượu nữa, xoay xe lăn đến trước mặt Lạc Tử Ninh: "Hôm nay thời gian họp có hơi dài rồi."

"Họp xong ta lại đi xem mỏ than. Than đào được từ mỏ than đã vận chuyển về rồi, ta qua xem chất lượng thế nào." Lạc Tử Ninh ngửi thấy mùi rượu trên người hắn: "Huynh uống bao nhiêu rồi? Tối nay đừng có ngủ với ta nữa."

Hoắc Lệnh Chi kéo tay anh áp vào mặt mình: "Tối nay ta sẽ tắm rửa sạch sẽ, nhất định phải ngủ chung."

"Huynh lại nói lời say rồi, đừng để họ nghe thấy." Lạc Tử Ninh đẩy Hoắc Lệnh Chi đi ra ngoài.

"Họ say hết rồi, không sợ." Hoắc Lệnh Chi vừa nói vừa quay đầu nhìn lại, đúng lúc thấy mấy cặp mắt tò mò đang nhìn lén.

Sau khi bị Hoắc Lệnh Chi liếc mắt một cái, họ vội vàng nhìn đi chỗ khác, không dám nhìn trộm nhưng trong lòng họ lại vui mừng. Họ chưa từng thấy Vương gia có phản ứng như vậy, chắc chắn là biểu hiện của việc chìm đắm trong tình yêu!

Trước đây họ nghĩ không ai xứng với Vương gia hoặc là Vương gia sẽ không để mắt đến ai, Vương gia có thể sẽ độc thân cả đời, chuyện này quả là Vạn Tuế nở hoa*.

(*铁树开华: Thiết thụ khai Hoa. Nghĩa gốc: cây Vạn Tuế là loài cây chỉ có thân lá, không thường nở hoa - câu này chỉ một chuyện cực kì hiếm gặp hoặc rất khó thực hiện.)

Vương phi tốt đến mức vượt quá sự mong đợi của họ. Tuy là một nam nhân nhưng lại nhân từ dịu dàng, hơn nữa còn quản lý Vương phủ lớn như vậy ngăn nắp. Họ đều bắt đầu ghen tị với Vương gia, cũng muốn có một vị phu nhân như thế.

Đương nhiên họ chỉ dám nghĩ trong lòng, không ai dám nói ra, sợ Vương gia ghen quá mạnh tưởng họ muốn tranh giành người với hắn.

...

Quay về, hai người cùng nhau nghiên cứu viết thư tuyệt giao gửi Hoàng thượng, họ đã định sẵn kế hoạch từ mấy tháng trước. Bước đầu tiên là để Phương Tử Diệp thông báo tin tức này cho Hoàng thượng.

Dù sao họ đã xây dựng tượng đá ở đất phong, các xưởng khác cũng ngày càng mở rộng, chẳng mấy chốc không giấu được nữa.

Cộng thêm sự tồn tại của một người xuyên không khác như một quả bom hẹn giờ, lỡ như cô nhập cung được sủng ái, nảy sinh tình yêu chân thành với Hoàng thượng, đến lúc đó vô tình nói hết cốt truyện tương lai thì họ thật sự sẽ bị đánh bất ngờ.

Vì vậy, trước hết họ bảo Phương Tử Diệp đi nói sự thật với Hoàng thượng, mà không chỉ là sự thật còn phải phóng đại nó lên, ví dụ như nói quá là họ đã có mười mấy vạn binh mã.

Tuy với triều đình, mười mấy vạn binh mã không đáng kể, triều đình có quân đội hàng triệu người nhưng Hoắc Lệnh Chi không phải người thường, hắn từng nhiều lần lấy ít thắng nhiều, lật ngược thế cờ trong nghịch cảnh. Có những ví dụ này, Hoàng thượng sẽ phải cân nhắc.

Hoắc Lệnh Chi cũng phân tích cho anh một động cơ khác khiến Hoàng thượng không dám ra tay, hiện tại trong triều không có võ tướng nào thật sự giỏi. Cộng thêm mười mấy vạn binh của họ, nói nhiều thì không nhiều, nói ít cũng không ít. Thân vương nào có đất phong mà chẳng có mười mấy hai mươi vạn binh mã, hắn nuôi mười mấy vạn binh mã là chuyện rất bình thường, Hoàng thượng không có lý do để gây chiến với hắn.

Lạc Tử Ninh nghe xong điểm này liền càm ràm nói quy chế triều đình có vấn đề, lẽ ra phải Hoàng quyền tối thượng, sao lại để các Vương gia ở đất phong có binh quyền. Sau này Hoắc Lệnh Chi lên ngôi Hoàng đế, nhất định phải thu hồi quyền lực trong tay các Vương gia, tước đoạt binh quyền, thuế thu, đến lúc đó triều đình thống nhất phát bổng lộc cho họ.

Hoắc Lệnh Chi nói đây là một việc vô cùng khó khăn, làm tổn hại lợi ích của quá nhiều người, không khéo sẽ gây đại loạn thiên hạ, trước khi phụ hoàng hắn băng hà vẫn luôn tìm cách thay đổi nhưng chưa kịp cải cách thì đã bị nhị ca hắn phá hỏng.

Lạc Tử Ninh nói bây giờ họ đã có thuốc nổ, trước sức mạnh đủ để nghiền nát tất cả mọi người, bất kỳ cuộc cải cách nào cũng trở nên dễ dàng. Đương nhiên đó là chuyện sau này, hai người không bàn bạc thêm nhiều.

Phương Tử Diệp đã làm theo kế hoạch của họ, tâu hết với Hoàng thượng. Hoàng thượng nghe xong thì nổi trận lôi đình còn trút giận lên Phương Tử Diệp, hỏi y vì sao bây giờ mới phát hiện.

Phương Tử Diệp nói Hoắc Lệnh Chi quá xảo quyệt, y nhịn đau mắng Hoắc Lệnh Chi nửa canh giờ, Hoàng thượng mới bình tĩnh lại.

Hoàng thượng suy xét khả năng Phương Tử Diệp làm phản nhưng nghĩ lại, tỷ tỷ Phương Tử Diệp đã nhập cung mấy tháng, những người khác trong gia tộc họ Phương đều làm quan ở Kinh thành, bọn họ một lòng trung thành với gã. Phương Tử Diệp không thể nào vì Hoắc Lệnh Chi mà hại chết cả nhà, chuyện này xảy ra, chỉ có thể giải thích là Hoắc Lệnh Chi quá ghê gớm, hắn đã mua chuộc cả Lạc Tử Ninh và Tri phủ gã phái đi.

Gã đoán Hoắc Lệnh Chi muốn mưu phản nhưng đối phương lại không làm gì cả, gã phải tìm một lý do mới có thể xuất binh đánh Hoắc Lệnh Chi mà phải suy kỹ cái cớ này. Hơn nữa một khi bắt đầu thì không thể dừng lại, trừ khi một lần dứt điểm đánh thắng, nếu không thắng được, hai bên hoàn toàn xé rách mặt thì cũng không có lợi gì cho gã.

Dù sao hiện tại cả nước đều đang uống rượu từ chỗ Hoắc Lệnh Chi, rất nhiều người mỗi bữa ăn đều cần rượu, điều này cũng ràng buộc lợi ích của không ít thương nhân. Nếu lúc đó Hoắc Lệnh Chi ngừng bán rượu cho bên gã, không biết sẽ gây ra náo loạn lớn đến mức nào.

Gã có thể tung tin nói Hoắc Lệnh Chi phản quốc, chỉ là Hoắc Lệnh Chi có thể nói gã đã đầu độc Tiên hoàng. Gã đăng cơ chưa lâu, căn cơ còn chưa vững, đến lúc đó tình hình thế nào khó mà nói được, chưa kể gã còn có mấy người huynh đệ, sức mạnh của họ tách ra không ảnh hưởng nhiều, hợp lại thì khó lường.

Hoàng thượng triệu tập các đại thần tâm phúc để cùng nhau bàn bạc về chuyện này.

Có người chủ trương tấn công, đánh thẳng vào đất phong của Hoắc Lệnh Chi, cũng có người chủ trương phái người đi thăm dò thái độ của Hoắc Lệnh Chi, hy vọng hai bên có thể chung sống hòa bình. Nếu thực sự xảy ra chiến tranh, dân chúng trên đất phong của Hoắc Lệnh Chi cũng sẽ gặp khó khăn, dù không công phá được thành của hắn nhưng nếu phong tỏa thành thì rượu, Lưu Ly và những thứ khác cũng không bán ra ngoài được, hy vọng hắn biết thời thế.

Lúc này, thư của Lạc Tử Ninh cũng được gửi đến, giọng điệu Lạc Tử Ninh khá ngang ngược vì họ cũng cần một cái cớ để khai chiến. Nếu Hoàng thượng khai chiến trước với họ, họ sẽ tung tin đồn về việc Hoàng thượng giết Tiên đế, hạ độc huynh đệ, có cái cớ này họ có thể đánh về Kinh thành.

Ngoài việc nói với Hoàng thượng anh lừa Hoàng thượng từ đầu đến cuối, anh còn nói Vương gia cưng chiều anh vô cùng, anh không có lý do gì để vì Hoàng thượng mà mưu hại phu quân thân yêu của mình.

Bức thư này chọc giận Hoàng thượng, tiện thể còn khoe khoang tình cảm. Hoàng thượng tức đến mức đập thẳng lá thư xuống bàn, mắng Lạc Tử Ninh vô liêm sỉ.

Lạc Tử Ninh đã chuẩn bị sẵn sàng, anh nghĩ Hoàng thượng nhận được thư sẽ lập tức phái binh đến tấn công họ. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để Hoàng thượng thấy tường thành kiên cố của họ và sức mạnh của thuốc nổ, trước hết hù dọa Hoàng thượng một chút.

Nhưng chờ mãi không thấy động tĩnh của Hoàng thượng, mọi chuyện bình yên vô sự như thể không có chuyện gì xảy ra. Thương nhân qua lại vẫn đông đảo như vậy, thậm chí Phương Tử Diệp còn đến để mua rượu cho Hoàng tộc.

Lần này Phương Tử Diệp đến mang theo tin tức từ phía Hoàng thượng, Hoàng thượng phái y đến nói với Hoắc Lệnh Chi, Hoắc Lệnh Chi là đệ đệ mà gã yêu thương nhất, bây giờ nghe tin hắn sống tốt rất an lòng, còn mang quà đến tặng cho hắn.

Lạc Tử Ninh ngây người: "Hoàng thượng không những không khai chiến, còn tặng quà cho Vương gia?"

Phương Tử Diệp: "Ý của Hoàng thượng là, chỉ cần Vương gia đừng tơ tưởng đến ngôi vị Hoàng đế, họ có thể tiếp tục làm huynh đệ tốt nhưng ta nghĩ, Hoàng thượng dù muốn tấn công các ngài cũng lực bất tòng tâm. Biên cương năm nào cũng có chiến tranh, trước đây có Vương gia trấn giữ biên cương, có sức uy h**p. Bây giờ mấy nước nhỏ biết Vương gia bị phế, rục rịch muốn gây chuyện, Hoàng thượng chỉ có thể ổn định các ngài trước."

Hoắc Lệnh Chi nghe lời này, sắc mặt lập tức trở nên u ám. Tuy Hoàng thượng không có ý định đối phó với họ là chuyện tốt chỉ là ngoại tộc xâm phạm biên giới, không biết sẽ chết bao nhiêu dân thường, Hoàng đế hiện tại quá vô dụng.

Lạc Tử Ninh vỗ lưng hắn: "Chúng ta sẽ trở về."

Hoắc Lệnh Chi nắm tay anh: "Ừm."

Phương Tử Diệp tưởng hai người họ lại sắp khoe tình cảm, ngượng ngùng nói mình phải đi, Lạc Tử Ninh liền bảo anh muốn đích thân tiễn Phương Tử Diệp.

Trên đường tiễn y ra khỏi phủ, Lạc Tử Ninh tùy tiện trò chuyện vài câu, cuối cùng còn hỏi thăm tình hình tỷ tỷ y sau khi gả vào cung.

Phương Tử Diệp chỉ nghĩ anh đang quan tâm mình: "Khá tốt, Hoàng thượng khá coi trọng nàng, đã mang thai với lại sắp sinh rồi."

"Ồ, vậy chúc mừng, ngươi sắp làm cậu rồi." Lạc Tử Ninh cúi đầu suy tư, hình như người xuyên không này không có ý định quản chuyện của họ.

Thực ra, điều Lạc Tử Ninh không biết là người xuyên không kia tức là Phương Vinh Vinh, ngay từ khi xuyên không đã nghĩ đến việc tránh xa cốt truyện chính. Cô vì nhà nghèo lại phải nuôi em trai, chưa học hết cấp hai đã phải đi làm, cô tự nhận mình không thể sống quá mười phút trong phim cung đấu nhưng cuối cùng vẫn bị buộc phải vào cung.

Cô không có văn hóa và mưu kế, chỉ có thể dùng mỹ phẩm mang từ cửa hàng mỹ phẩm ra để tỏa sáng, dùng sắc đẹp bù đắp những thiếu sót khác nhưng dù mang long chủng, vẫn sống trong sợ hãi.

Phương Vinh Vinh sợ khi mang thai thì bị người khác hạ độc sảy thai như trong phim cung đấu, trước khi nhập cung, cô trữ rất nhiều lương thực dự trữ trong không gian của mình. Khi mang thai chỉ ăn đồ trong không gian, khó khăn lắm mới sinh được đứa bé.

Cô yếu ớt nghỉ ngơi trong cung, Hoàng thượng dùng bữa với các phi tần khác thì nhớ đến tiểu Hoàng tử mới sinh liền sai người bế tiểu Hoàng tử đến xem. Hoàng thượng nhân lúc hứng khởi, đút cho tiểu Hoàng tử một ngụm rượu, vô ý làm tiểu Hoàng tử bị sặc mà chết.

Cô biết chuyện thì đã muộn, sau này cô rất oán hận Hoàng thượng, một hai lần Hoàng thượng còn dỗ dành cô, sau đó bực bội nói: "Ngươi nghĩ Trẫm mất ái tử mà không đau lòng sao? Ngươi chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình, chưa bao giờ nghĩ đến Trẫm! Ngươi chỉ là một món tiêu khiển thôi, còn dám tỏ thái độ với Trẫm sao? Đừng tự xem mình là quan trọng quá!"

Lúc Hoàng thượng rời đi, trái tim cô cũng như chết một nửa. Cô oán hận, thù ghét nhưng lại bất lực, vậy mà đúng lúc đó, Hoàng hậu lại gọi cô đến.

Hoàng hậu thường xuyên gọi cô đến, dùng mọi cách hành hạ, sỉ nhục cô. Lần này cũng vậy, đuổi hết cung nữ hầu hạ bên cạnh cô ra, trong phòng chỉ còn lại Hoàng hậu và một ma ma rất lợi hại nhìn cô.

"Nghe nói muội dám tỏ thái độ với Hoàng thượng? Muội thật to gan!" Hoàng hậu lạnh lùng nhìn cô: "Còn không mau quỳ xuống, vả miệng cho ta."

Vả miệng mà Hoàng hậu nói là bảo cô tự tát vào miệng mình, cô vừa mới sinh con đang phải ở cữ lại trải qua nỗi đau mất con, sắc mặt tái nhợt, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cô nhìn Hoàng hậu với ánh mắt oán hận.

"Lớn mật! Ánh mắt gì vậy? Lý ma ma, vả miệng ả cho ta!" Hoàng hậu ra lệnh.

Lý ma ma đi tới đá vào đầu gối cô bắt cô quỳ xuống, giơ tay định tát vào mặt cô nhưng ngay khoảnh khắc lòng bàn tay vừa chạm vào má cô thì đột nhiên biến mất.

Hoàng hậu tưởng mình hoa mắt nên nháy mắt mấy lần, thấy người phụ nữ đang quỳ dưới đất dùng một tư thế cực kỳ đáng sợ bò về phía mình: "Trước đây ta quá mềm yếu để các ngươi luôn bắt nạt ta. Bây giờ ta không muốn để các ngươi bắt nạt ta nữa, ta muốn tất cả các ngươi đều phải chết!"

Tiếng hét thảm thiết của Hoàng hậu còn chưa kịp thốt ra, đã bị đối phương kéo chân, thế là ả cũng biến mất.

Phương Vinh Vinh đưa cả hai người họ vào không gian, yếu ớt ngồi bệt xuống đất th* d*c, sau đó cô hét lớn ra bên ngoài: "Có ma!"

Cô hét xong liền ngất đi, đến khi tỉnh lại, cô thấy nhiều người vây quanh mình, có thái y cũng có người hỏi cô tình hình ngày hôm đó. Hoàng thượng cũng rất lo lắng, hỏi cô tiếng hét có ma là chuyện gì.

Cô vừa khóc vừa nói nhìn thấy ma, nó đã ăn thịt Hoàng hậu và Lý ma ma, còn định ăn thịt cả cô nhưng sau đó lại chê cô vừa sinh con còn quá yếu, ăn không ngon.

Hoàng hậu thực sự đã biến mất nên lời nói của cô càng trở nên đáng tin.

Phương Vinh Vinh cứ thế lừa được tất cả mọi người, đợi cơ thể hồi phục cô lập tức vào không gian giết Hoàng hậu và Lý ma ma đã bị sợ đến ngu ngơ. Sau đó, cô tạo thêm vài vụ việc ma quỷ quấy phá nữa.

Ví dụ như Liễu Quý phi thường xuyên ức h**p cô, bình thường Liễu Quý phi thích ngắm trăng ở đình Quan Nguyệt. Cô liền để xác chết đẫm máu của Hoàng hậu bất ngờ xuất hiện ở đình Quan Nguyệt.

Có phi tần thích dạo Ngự Hoa Viên, cô liền đặt xác chết đẫm máu của Hoàng hậu xuất hiện trong bụi hoa ở Ngự Hoa Viên.

Cô thích trêu chọc Hoàng thượng nhất, Hoàng thượng muốn đến Ngự Thư Phòng làm việc, cô liền bất ngờ thả xác Hoàng hậu rơi xuống long liễn của Hoàng thượng để Hoàng thượng có một lần tiếp xúc thân mật với Hoàng hậu.

Cô thường bị vẻ mặt Hoàng thượng chọc cho cười ha hả, kể từ khi phát hiện ra công dụng kỳ diệu của không gian, cô vô cùng vui sướng, cô nói với bóng lưng Hoàng thượng: "Rốt cuộc ai mới là đồ chơi? Bây giờ ta muốn đùa giỡn ngươi thế nào thì đùa giỡn thế đó."

...

Sau khi thuộc hạ của Hoắc Lệnh Chi đến, họ liền bắt đầu chiêu binh mãi mã. Nhưng ban đầu họ không dám công khai chế tạo quá nhiều binh khí hay mua quá nhiều ngựa, sợ Hoàng thượng bắt được điểm yếu nói họ làm phản.

Sau này phát hiện Hoàng thượng không quản, họ liền tuyển một hơi ba mươi vạn binh lính.

Hoắc Lệnh Chi còn tưởng chiến sự biên giới căng thẳng nên Hoàng thượng không có thời gian quản họ, sau này nghe Phương Tử Diệp nói trong cung đang bị ma quỷ quấy phá.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10