Chương 86
Gả Vào Phủ Quốc Công - Nguyệt Minh Châu

Chương 86: Hôm nay ta phải đánh đệ một trận mới được.

Sáng sớm hôm sau, Khương Ức An ngủ đến khi mặt trời lên cao vẫn chưa tỉnh lại.

Hương Thảo vô cùng lo lắng.

Cô gia đã đi làm từ sáng sớm với tinh thần rạng rỡ, trước khi đi còn dặn dò hầm cho tiểu thư một nồi canh bổ dưỡng, nhưng tiểu thư ngủ đến bây giờ vẫn chưa tỉnh, chẳng lẽ đã bị bệnh rồi?

Hương Thảo lo lắng sốt ruột, định bụng sẽ đi đánh thức tiểu thư dậy.

Đúng lúc này, bên trong màn giường truyền đến tiếng động sột soạt.

Tối hôm qua lăn lộn đến nửa đêm, Khương Ức An xoa xoa thắt lưng có chút mỏi nhừ, lật chăn bước xuống giường.

Mái tóc đen hơi rối bời của nàng tùy ý xõa trên vai, khuôn mặt trắng ngần tựa như đóa hải đường vừa mới tưới qua sương sớm, rạng rỡ chói mắt đến không ngờ.

Hương Thảo ngắm nghía tiểu thư nhà mình ba lượt từ đầu đến chân, lại từ chân lên đầu cũng không nhìn ra dáng vẻ sinh bệnh ở đâu.

Cô vô thức nhìn về phía giường.

Cũng không biết tiểu thư khi ngủ đã lăn qua lộn lại thế nào, mà chăn gấm lẫn khăn trải giường đều nhăn nhúm cả lại.

Nghĩ đến việc tiểu thư ngủ không nết na, Hương Thảo lời thật lòng dặn dò rằng: "Tiểu thư, người buổi tối ngủ đừng có đá chăn, cẩn thận kẻo bị phong hàn."

Động tác xoa eo của Khương Ức An khựng lại, theo tầm mắt của Hương Thảo nhìn lên giường một cái, vành tai không khỏi hơi nóng lên.

Nàng nhanh chóng dời tầm mắt, đỏ mặt nói: "Cần ngươi cằn nhằn sao, làm gì mà dễ bị phong hàn thế, mau đi đem khăn trải giường đưa đến phòng giặt giũ giặt cho sạch sẽ."

Hương Thảo không hiểu ra sao, chẳng rõ vì sao tiểu thư đột nhiên đỏ mặt, nhưng tiểu thư đã dặn dò, cô tất nhiên sẽ làm theo!

~~~

Thấm thoát đã qua ba ngày, ngày này sáng sớm, vì Chu Văn Khiêm sau khi đỗ Trạng Nguyên, được ban chức quan, muốn đến Khương gia thăm hỏi, Khương lão gia liền vội vàng sai người tới Quốc Công phủ, bảo Khương Ức An về Khương gia một chuyến.

Xe ngựa của Quốc Công phủ tới bên ngoài ngõ Đa Phúc, Khương lão gia cùng La thị đã sớm chờ ở cổng lớn.

Nhìn thấy trưởng nữ xuống xe ngựa, Khương lão gia mỉm cười bước nhanh tới.

"An tỷ nhi, mau vào nhà đi, phụ thân cho người làm bánh đậu đỏ cho con, vẫn còn nóng hổi vừa ra lò, nếm thử xem có ngon không."

Khương Ức An bước chân khựng lại, đánh giá Khương lão gia vài lần.

"Phụ thân, hôm nay sao thế này, mặt trời mọc từ hướng Tây sao? Phụ thân còn cố ý cho người làm bánh đậu đỏ cho con? Không lẽ là các người ăn không hết, còn thừa lại cho con đấy chứ?"

Khương lão gia vừa nghe nàng nói thế, không khỏi bực dọc mà vuốt chòm râu, "Con thật là miệng chó không mọc được ngà voi, lại ở đây nói lời mỉa mai gì thế? Làm cho con mấy miếng bánh, cũng đáng để con phải tranh cãi sao?"

Nói đoạn, vung tay áo bảo La thị tiến lên nói thay mình, La thị không tự nhiên mà mím môi, nói: "An tỷ nhi, đúng là phụ thân con sáng sớm đã dặn dò nhà bếp làm cho con đấy, mấy ngày nay con không về, ông ấy cứ nhắc đến con suốt."

Nghe bà ta nói xong những lời này, Khương lão gia lại phất ống tay áo, lạnh mặt nói: "Nói bậy gì đó, ai thèm nhớ nó, căn bản không có chuyện đó!"

Khương Ức An cũng lười để ý đến chuyện này, cười như không cười nhìn ông một cái, nói: "Không nhớ mới tốt, nhớ con con cũng chẳng dám nhận đâu! Dù sao con cũng không phải là quý tử, không thể giúp Khương gia nối dõi tông đường, cũng không thể giúp Khương gia rạng rỡ tổ tông, phụ thân dù có coi trọng con, thì tổ mẫu cũng chẳng đời nào đồng ý!"

Nghe nàng châm chọc mỉa mai như vậy, Khương lão gia cảm thấy gân thái dương nhảy lên thình thình, đang lúc không nhịn được muốn mắng con gái vài câu, thì một chiếc xe ngựa nhẹ nhàng chậm rãi đi tới bên ngoài ngõ nhỏ, Chu Văn Khiêm từ trên xe bước xuống.

Nhìn thấy vị thân thích đồng hương vừa mới đỗ Trạng Nguyên này, ánh mắt Khương lão gia tức khắc sáng rỡ, cười bước nhanh đến đón.

"Hiền chất đỗ cao Trạng Nguyên, thật sự đáng chúc mừng, lão phu nhân đã nhắc đến cháu mấy ngày nay, nói cháu là niềm tự hào của trấn Thanh Thủy chúng ta, cứ muốn gặp cháu mãi đấy!"

Đối với Khương lão gia, Chu Văn Khiêm chỉ là lúc còn nhỏ tuổi từng gặp qua vài lần mà thôi, chẳng có ấn tượng gì sâu đậm, còn về vị lão phu nhân kia, hắn thậm chí còn chưa từng gặp mặt, chỉ là trước đây nghe Khương Ức An tình cờ nhắc đến.

Sở dĩ lần này đến thăm Khương gia, chẳng qua là vì tình đồng hương họ hàng, làm cho tròn lễ nghĩa mà thôi.

Khương lão gia cũng biết rõ như thế, vì biết trưởng nữ và hắn có quen biết, cho nên sớm đã mời con gái về phủ, hỏi xem Chu lang quân có sở thích ăn uống gì không, để Khương gia làm tròn lễ tiết của chủ nhà.

Chỉ là mới vừa gặp mặt, ông và trưởng nữ đã cãi vã vài câu, còn chưa kịp hỏi han gì.

Thế là Khương lão gia liền đưa mắt ra hiệu, Khương Ức An biết ông muốn hỏi gì, bèn nói: "Chu đại ca thích ăn măng khô kho thịt, yêu cầu phải béo mà không ngấy, còn có rau cải trắng xào, lại nấu thêm một nồi canh mướp thanh đạm."

Khương lão gia nghe xong, trò chuyện với Chu Văn Khiêm vài câu, rồi đi trước đến nhà bếp dặn dò đầu bếp nấu cơm, lại tự mình đi báo cho lão phu nhân biết Trạng Nguyên lang đã đến.

~~~

Trong Quế Hương Đường, lão phu nhân Trần thị vì dạo gần đây bị cảm mạo chưa khỏi hẳn, đang ở trong phòng uống thuốc.

Chén thuốc vẫn còn hơi nóng, bà nhấp một ngụm rồi đặt lên bàn, khi Khương lão gia đi vào, thấy thuốc của mẫu thân vẫn còn bốc hơi nóng, liền bưng lên tự mình thổi cho nguội.

Lão phu nhân hỏi: "Đứa cháu ở quê đã tới rồi sao?"

Khương lão gia cười nói: "Tới rồi, không chỉ mình cậu ấy, An tỷ nhi cũng đã về, con bé cũng biết chuyện, đã nói cho con biết Văn Khiêm thích ăn gì, con đã cho nhà bếp đi làm rồi."

Lão phu nhân gật gật đầu, sắc mặt cũng không mấy vui vẻ.

Bởi vì cháu gái kia sau khi gả vào Quốc Công phủ thì càng thêm kiêu ngạo, vừa nghĩ đến việc nàng muốn lấy lại xưởng rượu của Khương gia, bà là người làm tổ mẫu này liền tức đến mức suốt đêm không ngủ được.

Lão phu nhân liếc nhìn con trai, giận dữ nói: "Không phải ta nói con đâu, con bây giờ càng lúc càng nuông chiều An tỷ nhi, cái gì tốt cũng dành cho nó! Con dù không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho Trình nhi chứ, Khương gia chúng ta chỉ có mình nó là nam nhi, sau này kế thừa gia nghiệp, rạng danh dòng tộc, đều phải trông cậy vào nó! Không trông mong vào nam nhi, chẳng lẽ con định trông cậy vào nữ nhi sao?"

Khương lão gia thở dài, trên mặt lộ ra vài phần lo lắng, nói: "Mẫu thân nói phải, con sao lại không hiểu đạo lý này! Chỉ có điều Trình nhi học hành không có tiến bộ, đến bây giờ ngay cả sách Tứ Thư cũng chưa nhận mặt chữ hết, e là sau này khó lòng gánh vác trọng trách vực dậy gia thế Khương gia! Không phải con thiên vị, nói một câu công tâm thì trong ba đứa trẻ, Vi nhi và Trình nhi đều khờ khạo, chỉ có An tỷ nhi là giống Tô thị nhất, đầu óc cũng thông minh nhất. Nếu An tỷ nhi mà là nam nhi, tất nhiên sẽ văn võ song toàn, con còn phải lo lắng cái gì nữa!"

Nghecon trai hạ thấp cháu trai bảo bối của mình như vậy, sắc mặt lão phu nhân trầm xuống vài phần.

"Con lúc nhỏ học hành cũng chẳng xuất sắc gì, cũng may nhờ khổ công rèn luyện mới đỗ Cử nhân, Trình nhi tuy đầu óc không linh hoạt bằng, nhưng chỉ cần sau này chuyên cần nỗ lực, làm sao mà không có tiền đồ cho được?"

Mẫu thân nói như vậy, Khương lão gia cũng thấy có chút đạo lý, bèn nói: "Mẫu thân nói phải, cô gia nhà ta là Trạng nguyên, giờ lại có thêm một đứa cháu là Trạng nguyên, có sự rèn cặp của hai vị Trạng nguyên học vấn cực tốt này, đối với Trình nhi sau này cũng rất có lợi, hôm nay Văn Khiêm tới, con đang định nhờ cậu ấy xem qua mấy bài văn gần đây Trình nhi làm, để cậu ấy chỉ bảo một phen."

Nói được vài câu, Khương lão gia vừa rời khỏi Quế Hương Đường, Trần quản gia liền mang đến cho lão phu nhân một gói nhân sâm.

Ông ta đặt thuốc xuống, trước tiên hành lễ với lão phu nhân, rồi nói: "Cô mẫu, chỗ nhân sâm này là hiệu thuốc của một người bạn con mới nhập về, hình dáng thượng hạng, bên ngoài có muốn mua cũng không có đâu, cô mẫu khỏi cảm lạnh rồi thì lấy nhân sâm này pha nước uống, đảm bảo sẽ khỏe mạnh cường tráng."

Lão phu nhân cười nhìn ông ta, ánh mắt lộ ra vài phần yêu thương.

Năm xưa, người cháu họ hàng xa bên nương gia này đến nương tựa Khương gia, bà liền để ông ta ở lại giúp đỡ lo liệu công việc trong nhà.

Vì ông ta trung hậu, thạo việc, lại luôn hiếu kính bà như cô ruột, nên về sau mọi việc lớn nhỏ của Khương gia đều giao cho ông ta xử lý.

Thấm thoát bao nhiêu năm trôi qua, ông ta tự coi mình là người ở của Khương gia, một lòng một dạ làm việc cho nhà họ Khương, thậm chí không thành thân cũng không nạp thiếp thất, khắp cả kinh thành này mà tìm, cho dù là nô bộc lâu năm có khế ước bán thân cũng không ai làm được đến mức như ông ta, bảo vị cô mẫu như bà sao có thể không cảm thán cho được!

Nghĩ đến đây, lão phu nhân thở dài: "Con cứ giữ lấy mà dùng, việc gì phải mang đến hiếu kính ta."

Trần quản gia cười cười, nói: "Con thấy đại tiểu thư đã về, sao không thấy đến Quế Hương Đường để thỉnh an cô mẫu?"

Ông ta không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới, khuôn mặt già nua của lão phu nhân lập tức căng thẳng, sắc sắc mặt trầm xuống như có thể vắt ra nước.

"Nó bây giờ về nương gia, dáng vẻ càng thêm lớn lối, ta nào dám nhận lễ của nó, nó không đến ta còn thấy vui hơn! Đứa tôn nhi này của ta, có cũng như không, chỉ cần nó về nhà không bắt nạt Trình nhi, ta cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy nó là được!"

Trần quản gia suy nghĩ một chút rồi nói: "Cô mẫu, có những lời con không nên nói, nhưng đại tiểu thư quả thực đã làm hơi quá, chuyện khác không bàn tới, ngay như xưởng rượu của nhà ta, vốn dĩ nên truyền lại cho Trình nhi, lão gia nhà ta tai mềm, lại không nỡ bỏ mặt mũi, bị đại tiểu thư dùng vài lời ngon ngọt lừa mất rồi, người xem, thứ đáng giá nhất trong nhà đã rơi vào tay đại tiểu thư, sau này Trình nhi lấy gì làm gia nghiệp phòng thân?"

Lão phu nhân thở dài: "Vẫn là con tỉnh táo, biết lo nghĩ cho Trình nhi nhiều hơn, còn thương nó hơn cả nhi tử lú lẫn của ta! Con nhắc đúng lắm, xưởng rượu đó nhất định phải đòi lại, thứ của Trình nhi thì không thể để người ngoài hưởng lợi được!"

~~~

Sau khi vào Khương gia, Chu Văn Khiêm vừa trò chuyện với Khương Ức An, vừa ngắm nghía nhà cửa Khương gia vài lần.

Thấy sân vườn này cực kỳ rộng lớn, hắn liền nhớ tới lúc mới gặp nàng, nàng đã từng khoác lác trước mặt hắn.

Nàng lúc đó chống nạnh cãi vã với hắn, nói nhà nàng to đến mức có thể chứa hết người của cả trấn Thanh Thủy, sợ hắn không tin, khuôn mặt nhỏ nhắn cuống đến đỏ bừng, còn hậm hực muốn đánh cược với hắn!

Nghĩ đến những chuyện thú vị ấy, Chu Văn Khiêm không nhịn được mà mỉm cười, nói: "Đường Đường, đây chính là nơi muội đã ở lúc còn nhỏ sao?"

Khương Ức An cũng nhớ lại những chuyện đó, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Là nơi ta ở, lúc đó mới về quê, cứ cảm thấy nhà cửa ở nông thôn quá nhỏ quá nát, không bằng nhà chúng ta rộng lớn. Nhưng giờ nhìn lại, nhà to hay nhỏ có quan hệ gì đâu, ở thấy thoải mái mới là quan trọng nhất."

Chu Văn Khiêm cười hỏi: "Vậy những ngày trước đây ở trấn Thanh Thủy, muội cảm thấy thoải mái chứ?"

Khương Ức An không chút do dự gật đầu, "Tất nhiên rồi, đó là những ngày ta vui vẻ và hạnh phúc nhất!"

Nghĩ một chút, nàng lại cười nói: "Tuy nhiên, sau khi gả vào Quốc Công phủ, được ở bên cạnh phu quân, ta cũng thấy rất hạnh phúc."

Trong mắt Chu Văn Khiêm thoáng qua một tia cười ấm áp, vui mừng nói: "Vậy thì ta yên tâm rồi, chỉ cần muội thấy hạnh phúc, đó là điều tốt nhất."

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Khương Hữu Trình lê bước chậm chạp đi tới.

Cậu ta năm nay mười bốn tuổi, người béo như một quả cầu, miệng ngậm đầy thức ăn, hai tay đều cầm bánh đậu đỏ.

Nhìn thấy chị cả và Chu lang quân, cậu đột nhiên dừng lại, nhanh chóng nuốt chửng miếng bánh trong miệng, rồi nhét hết chỗ bánh trên tay vào miệng, sau đó đắc ý phủi phủi tay, há miệng cười đắc ý.

"Hắc, ta đã ăn sạch bánh đậu đỏ rồi!"

Khương Ức An lười để ý đến đứa em trai này, bèn giới thiệu với Chu Văn Khiêm: "Đây là kế đệ của ta, là tôn tử bảo bối của tổ mẫu ta."

Khương Hữu Trình nghe nàng nói thế, không thấy hổ thẹn mà trái lại còn kiêu ngạo nghếch đầu lên, thè lưỡi làm mặt quỷ với hai người.

Khương Ức An lạnh lùng liếc cậu một cái.

Cái nhìn này lập tức khiến Khương Hữu Trình nhớ đến nỗi sợ hãi khi bị chị cả bóp cổ ấn vào chum nước lúc trước.

Cậu thấy da đầu tê tái, vừa định chuồn mất thì Khương Ức Vi hùng hổ đuổi theo sau.

Phát hiện cậu đã ăn sạch bánh đậu đỏ, cô tức đến nổ đom đóm mắt, vỗ mạnh mấy cái vào lưng và mông cậu, mắng: "Phụ thân sáng sớm đã làm bánh đậu đỏ cho đại tỷ, đệ một chút cũng không để lại, ai dạy đệ cái thói vô giáo dục như vậy?"

Cô dạo này vẫn luôn dùng thuốc, những nốt đỏ trên mặt đã lặn mất từ lâu, hai má hóp lại nay cũng trở nên đầy đặn hơn, mắng chửi người cũng có sức lực hẳn.

Chị hai đánh cậu là vì cậu ăn vụng bánh đậu đỏ của chị cả, Khương Hữu Trình trong lòng không phục, hằn học lườm Khương Ức An một cái rồi ôm mông chạy xa.

Trước mặt Chu lang quân, Khương Ức Vi cũng không tiện thất lễ, nói với Khương Ức An một câu rồi đi về viện của mình.

Chờ hai người họ đều đi khỏi, Chu Văn Khiêm nhíu mày hỏi: "Đường Đường, lúc trước chính vì muội đánh đệ đệ này nên họ mới đưa muội về quê sao?"

Khương Ức An gật đầu, nói: "Khi sanh mẫu ta còn sống, chỉ vì không sinh được nhi tử mà tổ mẫu nhìn sanh mẫu đâu cũng thấy ngứa mắt. Sau này sanh mẫu ta mất, kế mẫu vào cửa, bà ta còn mang theo Khương Ức Vi và Khương Hữu Trình, tổ mẫu có được tôn tử bảo bối, tất nhiên là vui mừng hết mực, hễ ta động vào một đầu ngón tay của đệ ấy, bà đều không chịu nổi."

Chu Văn Khiêm nhíu mày, chưa kịp nói gì thì Khương lão gia đã chắp tay đi tới, cười nói: "Hiền chất, cháu đến thư phòng một lát, Trình nhi gần đây có làm mấy bài văn, cháu xem giúp xem có chỗ nào chưa ổn không."

Chu Văn Khiêm đi thư phòng nói chuyện, Khương Ức An liền dẫn theo Hương Thảo trở về Hải Đường viện của mình để nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, khi về đến viện, nàng lại vô cùng kinh ngạc.

Lần trước khi nàng về, viện này không có người quét dọn, lá khô rụng đầy mặt đất, giờ đây trong sân sạch sẽ tinh tươm, trên giàn hoa dưới hiên bày đầy những chậu hoa, nào là hoa hồng, nào là hoa tầm xuân, hoa đang nở rực rỡ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào thanh khiết.

Hương Thảo đi nghe ngóng về, cười nói: "Là nhị tiểu thư trồng trong viện đấy, nói là vì rảnh rỗi buồn chán nên trồng chơi thôi."

Nhưng ai cũng biết, nhị tiểu thư nói vậy chỉ là cứng miệng mà thôi, thật ra trồng hoa ở đây là để cảm ơn đại tiểu thư.

Khương Ức An mỉm cười, không nói gì.

Trong viện tuy sạch sẽ nhưng trong phòng vẫn chưa có trà nóng, Hương Thảo xách ấm đi ra ngoài, ai ngờ mới vừa đi đến giữa sân, cô bỗng nhiên dừng bước, chỉ tay về phía cổng viện thất thanh kêu lên ——

"Á, tiểu thư, thiếu gia ném vào một con rắn!"

Khương Hữu Trình đứng ở cửa viện, túm lấy chóp đuôi một con rắn dài, dùng sức ném vào trong sân.

Khương Ức An sợ rắn, Hương Thảo cũng sợ rắn.

Cả chủ tớ hai người nhìn thấy con rắn dài nhẵn nhụi màu xanh sẫm ấy đều kinh hãi biến sắc, lùi lại sau mấy bước.

Hương Thảo ôm chặt lấy cánh tay tiểu thư nhà mình, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

Khương Ức An thì thuận tay vớ lấy một cây gậy dài bên cạnh, ôm lấy Hương Thảo tựa vào cột hành lang, như gặp kẻ địch lớn mà chằm chằm nhìn con rắn kia.

Thấy điệu bộ sợ hãi của hai người, Khương Hữu Trình đắc ý há miệng cười khà khà, cười đến mức gập cả người lại, ôm bụng, suýt chút nữa không đứng thẳng lên nổi.

"Xem cái bộ dạng nhát như thỏ đế của các người kìa! Giờ thì biết lợi hại của ta rồi chứ! Nếu còn có lần sau, ta sẽ lại ném rắn vào viện của ngươi!"

Khương Ức An chống mạnh cây gậy xuống đất, liếc nhìn cậu một cái đầy cảnh cáo.

Ánh mắt nàng cực kỳ lạnh lẽo, tuy không nói lời nào nhưng còn đáng sợ hơn cả lời nói, Khương Hữu Trình vội vàng ngừng cười, rụt cổ dán lưng vào tường đứng nhìn xem hai chủ tớ họ đối phó với con rắn kia thế nào.

Khương Ức An thu hồi tầm mắt, siết chặt cây gậy dài trong tay, vỗ vỗ cánh tay Hương Thảo nói: "Đừng sợ, để ta đi khều con rắn đi."

Hương Thảo run cầm cập: "Tiểu thư, người đừng đi, nguy hiểm lắm, ngộ nhỡ rắn có độc thì biết làm sao?"

Khương Ức An lắc đầu nói: "Sẽ không đâu."

Không biết Khương Hữu Trình bắt rắn từ đâu, nhưng loại rắn này chắc là không có độc, vả lại nếu cậu thực sự bắt rắn độc thì có khi chính cậu đã bị cắn trúng độc trước rồi!

Tuy nhiên, đang lúc nàng đánh bạo tiến lên để khều rắn thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân trầm ổn.

Chu Văn Khiêm rảo bước đi tới.

Hắn ở trong thư phòng của Khương lão gia nghe thấy có người kêu có rắn, gần như không chút chần chừ mà đẩy cửa bước ra, đi thẳng về phía này.

Vào đến trong sân, nhìn thấy con rắn dài đang thong dong trườn đi, hắn nhanh như chớp vươn tay ra, hai ngón tay dài kẹp chính xác vào vị trí bảy tấc của con rắn, nhấc bổng nó lên.

Con rắn xanh dài ba thước quằn quại điên cuồng trong tay hắn, nhưng dù có vùng vẫy thế nào cũng không thể chạm vào tay hắn dù chỉ một chút.

Chu Văn Khiêm nhìn về phía Khương Ức An, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt hơi tái nhợt của nàng, nói: "Đường Đường, đừng sợ, ta đem nó đi ngay đây."

Khương Ức An thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thấy hắn bắt được rắn, nàng cũng không còn sợ nữa, có điều vẫn không dám tiến lại gần, đứng từ xa nói với hắn: "Chu đại ca, huynh mau ném nó ra ngoài nhà đi, đừng để nó bò vào nữa!"

Chu Văn Khiêm lại cúi đầu nhìn ngắm con rắn kia.

Thấy hắn cầm rắn nhẹ nhàng như cầm một sợi dây thừng, Khương Ức An cũng không thấy đáng sợ nữa, bèn bạo dạn bước lên phía trước hỏi: "Con rắn này có vấn đề gì sao?"

Trong mắt Chu Văn Khiêm thoáng hiện lên vài tia nghi hoặc, nói: "Đây là rắn ráo, thường có nhiều trong rừng núi, sao lại đột nhiên xuất hiện trong nhà được?"

Khương Ức An hơi ngẩn ra, lông mày nhíu lại, suy nghĩ một chút rồi nói: "Huynh cứ đem rắn đi trước đi, để ta đi hỏi cho rõ đệ đệ quý hóa của ta."

Chu Văn Khiêm gật đầu, xách con rắn nhanh chân đi ra ngoài.

Hắn vừa mang rắn đi, Khương Ức An liền ném mạnh cây gậy trong tay xuống đất, sải bước đi về phía Khương Hữu Trình.

Khương Hữu Trình vừa thấy chị cả đùng đùng nổi giận đi tới, tức khắc thấy lạnh sống lưng, quay đầu định chạy đi chỗ khác.

Không đợi cậu chạy xa, Khương Ức An đã một tay ấn chặt vai cậu.

Một sức mạnh to lớn khiến cậu phải xoay một vòng tại chỗ.

Đối diện với đôi mắt như muốn phun ra lửa của chị cả, Khương Hữu Trình vô thức rùng mình một cái, rướn cổ lên hét: "Tổ mẫu ơi, cứu mạng với, đại tỷ lại muốn đánh con!"

Khương Ức An cười lạnh một tiếng, hai ngón tay véo lấy tai cậu, dùng hết sức bình sinh mà vặn mấy vòng, "Đừng nói là gọi tổ mẫu, dù đệ có gọi tổ tiên về đây thì hôm nay ta cũng phải đánh đệ một trận mới được!"

Khương Hữu Trình lập tức gào thét như bị chọc tiết: "Cứu mạng với, giết người rồi, giết người rồi!"

"Câm miệng!"

Khương Hữu Trình vội bịt chặt miệng lại, không dám ho một tiếng.

Khương Ức An nhíu mày chằm chằm nhìn cậu, hỏi: "Ta hỏi đệ, con rắn này từ đâu ra?"

Khương Hữu Trình không dám nói dối: "Lấy từ viện của Trần thúc, thúc ấy dùng rắn để ngâm rượu thuốc trị đau đầu."

Nghĩ đến năm đó cậu cũng từng ném một con rắn y hệt như thế trước mặt mình, sức vặn tai của Khương Ức An lại tăng thêm vài phần: "Vậy con rắn hồi trước, đệ lấy ở đâu ra?"

Khương Hữu Trình đau đến nhe răng trợn mắt, nói: "Cũng lấy từ viện của Trần thúc."

Khương Ức An hơi ngẩn người, nghe thấy từ đằng xa truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, nàng nhíu mày buông tay đang vặn tai cậu ra.

~~~

Lão phu nhân nghe tin chống gậy vội vàng chạy tới, Khương Hữu Trình đang ôm lấy cái tai sưng đỏ ngồi bệt dưới đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc đến mức thở không ra hơi.

Nhìn thấy đứa cháu trai bảo bối bị cháu gái bắt nạt như vậy, lão phu nhân sờ sờ tai cháu trai, xót xa đến rơi nước mắt, đùng đùng nổi giận nói: "An tỷ nhi, nó dù sao cũng là đệ đệ ngươi, chẳng qua là nghịch ngợm một chút thôi, sao ngươi ra tay nặng nhẹ không biết chừng mực thế, vặn tai nó thành ra thế này!"

Khương Ức An lạnh lùng liếc bà một cái, nhắc nhở rằng: "Tổ mẫu, người chớ có đổi trắng thay đen, thế nào là nghịch ngợm một chút thôi? Đệ ấy thừa biết con sợ rắn mà còn cố tình ném rắn dọa con, hôm nay con chỉ vặn tai đệ ấy mấy cái đã là nể tình lắm rồi!"

Lão phu nhân giận dữ: "Ngươi đừng tưởng rằng mình gả vào Quốc Công phủ, có bà mẫu và phu quân chống lưng mà ở Khương gia này có thể làm càn! Ta nói một câu ngươi cãi mười câu, ngươi còn biết đạo hiếu là gì không? Hôm nay ngươi vặn Trình nhi thành ra thế này, ta nhất định phải đánh ngươi một trận mới được!"

Nói xong, bà liền giơ cây gậy trong tay lên, quất về phía lưng cháu gái.

Khương Ức An nhíu mày, nghiêng người tránh đi.

Lão phu nhân đánh hụt một cái suýt nữa ngã nhào, lại quay người lại, lửa giận trên mặt càng tăng, cây gậy trong tay lại quất về phía cháu gái cả.

Từ đằng xa truyền đến một tiếng quát lạnh, Chu Văn Khiêm nói: "Dừng tay!"

Cây gậy trong tay lão phu nhân chưa kịp hạ xuống, người đã sững sờ tại chỗ.

Chu Văn Khiêm rảo bước đi tới, trước tiên nhìn lướt qua xem Khương Ức An có bị thương không, sau khi xác nhận nàng bình an vô sự, hắn mới nhíu mày nhìn lão phu nhân, trầm giọng nói: "Lão phu nhân, bà là bậc bề trên mà lại không nói đạo lý, kẻ hậu bối như ta không thể không nói một câu công bằng, rõ ràng là tô tử bà phạm lỗi trước, mà bà lại một mực che chở tôn tử, trừng phạt tôn nhi, là bậc trưởng bối, sao bà có thể hành động như thế?"

Nghe hắn chỉ trích như vậy, sắc mặt lão phu nhân trầm xuống, hừ lạnh: "Đây là việc riêng của Khương gia, An tỷ nhi làm sai thì người làm tổ mẫu như ta có quyền dạy bảo nó, ngươi không cần xen vào!"

Nói xong, để thể hiện uy nghiêm của bậc bề trên, bà càng thêm giận không thể kiềm chế, khuôn mặt già nua căng thẳng, đột ngột dùng sức vung gậy lên, lại định quất xuống lưng Khương Ức An.

Chưa đợi Chu Văn Khiêm kịp ngăn cản, một bàn tay to với các khớp xương rõ rệt đã đột ngột nắm chặt lấy cây gậy.

Khương Ức An hơi ngẩn ra, nhìn theo chủ nhân của bàn tay đó, đôi mắt nàng bỗng sáng rực lên.

Hạ Tấn Viễn đoạt lấy cây gậy trong tay lão phu nhân, mặt không chút biểu cảm ném xuống đất.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn hiện lên ngọn lửa giận dữ, khi mở lời, giọng nói trầm ổn mà uy nghiêm.

"Lão phu nhân, đây cũng là chuyện nhà con, bà muốn đánh nương tử của con, trước hết hãy hỏi xem con có đồng ý hay không."

Nhìn thấy cháu rể đột ngột xuất hiện ở đây, trên mặt lão phu nhân lộ ra vài phần lúng túng.

Nữ tử ở nhà theo phụ thân, xuất giá theo phu quân, giờ phu quân cháu gái đã đến đây, cho dù bà là tổ mẫu cũng không dám tùy tiện dạy bảo cháu gái trước mặt hắn.

Nhưng mà, cả vị Chu Trạng Nguyên kia và cháu rể đều chống lưng cho đứa cháu gái này, ngọn lửa giận nghẹn trong lòng bà lại càng lớn hơn!

Nếu không phải vì có người ngoài ở đây, sợ làm mất mặt Khương gia, bà đã nhất định bắt ép con trai phải đòi lại xưởng rượu từ tay cháu gái cả ngay lập tức!

Nhưng chuyện trước mắt rõ ràng là cháu trai bà không đúng, giờ nhìn thấy cháu rể, nhuệ khí của bà tức khắc giảm đi phân nửa.

Môi bà mấp máy vài cái, không biết nên nói gì, bỗng nhiên đưa tay đỡ trán than vãn vài tiếng, nói: "Ta đau đầu quá, trời đất quay cuồng cả rồi, mau gọi người tới đây......"

Chuyện xảy ra ở Hải Đường viện, Trần quản gia đã hay tin chạy tới trước một bước, tiến lên đỡ lấy lão phu nhân, nói: "Lão phu nhân, người hãy về Quế Hương Đường nghỉ ngơi trước đã."

Lão phu nhân thuận thế gật đầu, nói: "Đi thôi."

Trần quản gia đỡ bà vừa đi được vài bước, Khương Ức An bỗng nhiên nói: "Khoan đã."

Mí mắt lão phu nhân giật lên một cái, bà ấn thái dương nhìn đứa cháu gái cả, trước mặt Hạ Tấn Viễn, bà muốn nổi cáu nhưng lại không dám, đè nén cơn giận nói: "Ngươi lại có chuyện gì nữa?"

Khương Ức An cười lạnh một tiếng, nói: "Con rắn mà Khương Hữu Trình ném vào viện của con lấy từ chỗ Trần thúc, có thể dùng để ngâm rượu thuốc trị đau đầu, bệnh đau đầu của tổ mẫu cũng đã nhiều năm rồi, thường xuyên tái phát, con nghĩ con rắn đó ngâm rượu thuốc, mỗi ngày tổ mẫu hãy uống một chén đi, đây là một chút hiếu tâm của con, tổ mẫu đừng từ chối nhé."

Nói xong, nàng lườm Khương Hữu Trình một cái, quát: "Đi ra ngoài bỏ con rắn vào bình rượu, mang qua cho tổ mẫu."

Khương Hữu Trình sờ sờ cái tai sưng đỏ, giận mà không dám nói gì, cũng không dám không nghe lời nàng, quay người chạy ra khỏi viện đi tìm con rắn kia.

Sắc mặt lão phu nhân trắng bệch, dùng sức ấn mạnh vào thái dương.

Bà cũng sợ rắn, vừa nghĩ đến cảnh con rắn dài với thân hình màu xanh sẫm ấy ngâm trong rượu, đừng nói là uống thứ rượu thuốc đó để trị đau đầu, chỉ nhìn một cái thôi là bà đã thấy da đầu tê dại, chân tay rụng rời rồi.

Lão phu nhân không nói được lời nào, khuôn mặt trắng bệch, vịn vào cánh tay Trần quản gia, chân không chạm đất mà nhanh chóng rời đi.

Nhìn thấy Trần quản gia dìu tổ mẫu đi khuất, ánh mắt Khương Ức An trầm xuống, như đang suy nghĩ điều gì đó.

~~~

Chuyện ở Hải Đường viện, mãi sau này Khương lão gia mới biết.

Lão phu nhân xưa nay yêu thương cháu trai, không coi trưởng nữ ra gì, ông luôn biết điều đó và cũng thấy hơi quá đáng, nhưng bà nuôi ông khôn lớn không dễ dàng gì, ông không thể không hiếu thuận.

Trước đây vì trưởng nữ đánh Trình nhi mà lão phu nhân đau đầu khó chịu mấy ngày trời, khăng khăng đòi đưa nàng về quê, thêm vào đó La thị cũng khóc lóc sướt mướt, ông làm con, làm phu quân, vừa phải vẹn toàn chữ hiếu, vừa phải an ủi cảm xúc của vợ kế, mà trưởng nữ lại không phải tính tình cam chịu, nếu để nàng ở lại trong nhà thì ngày nào cũng sẽ gà bay chó sủa, ông đành phải nhẫn tâm đưa nàng về quê.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, người làm phụ thân như ông cũng từng tự trách mình sâu sắc.

Thậm chí ông còn nghĩ, nếu năm xưa Tô thị sinh cho ông một đứa con trai, Khương gia có người nối dõi, lão phu nhân không bới móc được lỗi lầm gì của bà, thì cuộc sống hiện tại liệu có khác đi không?

Nhưng mọi chuyện đã rồi, hối hận chuyện cũ cũng vô ích.

Hôm nay lại xảy ra một màn như thế, lại còn trước mặt Chu lang quân và con rể, điều này khiến mặt mũi ông suýt chút nữa thì mất sạch, cũng làm ông vô cùng tức giận.

Ông nổi giận, gọi Khương Hữu Trình đến trước mặt mắng cho một trận tơi bời, nói: "Đại tỷ con sợ rắn, con còn hết lần này đến lần khác dọa nó, ta thấy An tỷ nhi đánh con một trận vẫn còn nhẹ đấy, nếu còn có lần sau, không cần tỷ tỷ con ra tay, ta sẽ tự mình ấn đầu con vào chum nước cho con nhớ đời!"

Nghe phụ thân mắng mình như vậy, Khương Hữu Trình đưa những ngón tay ngắn ngủn múp míp lau nước mắt, oà lên khóc nức nở.

La thị muốn khuyên nhưng không dám, sắc mặt đen như mực, dẫn cậu về viện để bôi dầu thuốc.

Dẹp yên được chuyện trong nhà, lấy lại được chút mặt mũi, Khương lão gia thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ông mỉm cười nhìn Chu Văn Khiêm rồi lại nhìn Hạ Tấn Viễn, không khỏi tán thưởng mà vuốt chòm râu.

Cả hai đều là Trạng nguyên, một người vừa vào Hàn Lâm Viện tiền đồ rộng mở, một người là Lang trung Binh bộ đang vững bước đi lên, hai người trẻ tuổi này đều có bản lĩnh hơn hẳn một người trung niên đỗ Cử nhân rồi mới vào quan trường như ông, ông thực lòng rất thưởng thức.

"Dạy con không nghiêm, để các người phải chê cười, sau này ta nhất định sẽ quản giáo Trình nhi thật tốt, không để nó càn rỡ như vậy nữa," Khương lão gia cười cười, mời bọn họ đi dùng cơm, "Thức ăn đã chuẩn bị xong rồi, ta đặc biệt làm món thịt kho và canh mướp theo lời An tỷ nhi nói, Văn Khiêm, Tấn Viễn, cùng ra sảnh ngoài dùng bữa thôi."

Nghe Khương lão gia nhắc đến các món ăn, đôi mắt sâu thẳm của Hạ Tấn Viễn hơi nheo lại, hắn nhìn thê tử của mình một cái đầy thâm ý.

Khương Ức An không nhận ra vẻ khác lạ thoáng qua trong mắt hắn, nàng tươi cười rạng rỡ nháy mắt với hắn một cái.

Dù không biết sao hắn lại thu xếp được thời gian tới đây, nhưng vừa hay có Chu đại ca ở đây, hai người họ có thể làm quen với nhau.

Bữa tiệc gia đình kết thúc, Khương lão gia vô cùng mãn nguyện, khi tiễn cháu trai cùng con gái và con rể ra về, ông đi mãi tới tận đầu ngõ mới dừng bước.

Rời khỏi ngõ Đa Phúc, Khương Ức An cũng vẫy tay từ biệt Chu Văn Khiêm.

Nàng cười tươi rói nói: "Chu đại ca, khi nào rảnh chúng ta lại gặp nhé, nếu có việc gì huynh nhớ sai người gửi tin đến Quốc Công phủ cho ta."

Chu Văn Khiêm mỉm cười ôn hòa, gật đầu nói: "Đường Đường yên tâm, ta sẽ nhớ."

Nói xong, hắn mỉm cười chắp tay với Hạ Tấn Viễn, nói: "Tại hạ ngưỡng mộ đại danh của Hạ huynh đã lâu, nhờ phúc của Đường Đường, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền."

Hạ Tấn Viễn khách khí chắp tay đáp lễ, trong kẽ răng khẽ lướt qua hai chữ "Đường Đường", bên môi nở một nụ cười nhạt khó đoán.

"Ta cũng là nhờ phúc của nương tử, đã sớm nghe danh Chu huynh......"

Dứt lời, hắn hơi cúi đầu, như vô tình chạm nhẹ vào miếng ngọc bình an bên hông, "Chu huynh cũng quả thật không hề thua kém."

Ánh mắt Chu Văn Khiêm dừng lại trên miếng ngọc bình an của Hạ Tấn Viễn một thoáng, lông mày hơi nhướng lên.

Sợ nảy sinh hiểu lầm không đáng có, hắn không nói thêm gì nữa, buông lời chào tạm biệt rồi nhanh chóng lên xe ngựa rời đi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Khương gia định thân Chương 2: Chương 2: Trấn Thanh Thủy Chương 3: Chương 3: Sớm ngày dạm hỏi Chương 4: Chương 4: Khắc bạn khắc thê Chương 5: Chương 5: Là một người mù Chương 6: Chương 6: Giam lỏng trong viện Chương 7: Chương 7: Định đoạt của hồi môn Chương 8: Chương 8: Tân lang đến đón dâu Chương 9: Chương 9: Thành hôn (thượng) Chương 10: Chương 10: Thành hôn (trung) Chương 11: Chương 11: Thành hôn (hạ) Chương 12: Chương 12: Đừng nói nữa, động phòng đi Chương 13: Chương 13: Cùng nhau ăn điểm tâm Chương 14: Chương 14: Dâng trà Chương 15: Chương 15: Nắm tay phu quân Chương 16: Chương 16: Lần đầu tiên cảm thấy trong lòng thoải mái đến vậy! Chương 17: Chương 17: Chuyện viên phòng, hắn không muốn nàng chủ động như vậy Chương 18: Chương 18: Gặp mày một lần, đánh mày một lần! Chương 19: Chương 19: Phạt quỳ từ đường! Chương 20: Chương 20: Đá văng Thế tử gia ra xa ba trượng Chương 21: Chương 21: Băng bó cho hắn Chương 22: Chương 22: Tôn ma ma bị mắng! Chương 23: Chương 23: Cùng hắn cưỡi ngựa đi dạo Chương 24: Chương 24: Trong phủ không chừng có kẻ trộm Chương 25: Chương 25: Càng ngày càng không coi ta ra gì! Chương 26: Chương 26: Đuổi Tôn ma ma đi! Chương 27: Chương 27: Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt Chương 28: Chương 28: Nỗi lòng của hắn Chương 29: Chương 29: Bất bình thay cho người khác Chương 30: Chương 30: Đừng lo, có ta ở đây! Chương 31: Chương 31: Ta đang thông báo cho ngươi, không phải đang thương lượng với ngươi! Chương 32: Chương 32: Thẩm Thiệu Tổ ngã quỵ xuống đất Chương 33: Chương 33: Cào xước mặt Thế tử gia Chương 34: Chương 34: Ý tưởng của nương tử, trùng hợp với ta Chương 35: Chương 35: Còn phải khiến hắn trả giá! Chương 36: Chương 36: Về thăm nhà Chương 37: Chương 37: Bế nàng về phòng Chương 38: Chương 38: Viết tên của hắn Chương 39: Chương 39: Bà mẫu ho ra máu Chương 40: Chương 40: Tiệc thưởng hoa (Phần 1) Chương 41: Chương 41: Tiệc thưởng hoa (Phần 2) Chương 42: Chương 42: Tiệc thưởng hoa (Phần 3) Chương 43: Chương 43: Không còn chút buồn ngủ nào nữa Chương 44: Chương 44: Túi thơm Chương 45: Chương 45: Có rắn Chương 46: Chương 46: Ôm chặt nàng Chương 47: Chương 47: Đá cả người lẫn ghế của hắn ngã xuống đất! Chương 48: Chương 48: Tổ phụ sắp về rồi Chương 49: Chương 49: Một cái tát nặng nề đã giáng thẳng vào mặt ông ta! Chương 50: Chương 50: Tết Trung thu Chương 51: Chương 51: Phế truất ngôi vị Thế tử Chương 52: Chương 52: Ôm hắn một cái thật chặt Chương 53: Chương 53: Cúng bái Chương 54: Chương 54: Mặt hắn tái nhợt, như không còn hơi thở của người sống Chương 55: Chương 55: Đôi mắt có khả năng phục hồi thị lực Chương 56: Chương 56: Nợ huynh trưởng ta một mạng! Chương 57: Chương 57: tha cho ngươi lần này, cút đi! Chương 58: Chương 58: Giúp hắn thay đổi hoàn toàn, làm lại cuộc đời! Chương 59: Chương 59: Trước mắt có một tia sáng mờ ảo chợt lóe lên Chương 60: Chương 60: Đắc tội với Tam phu nhân và Tứ phu nhân Chương 61: Chương 61: Có lẽ không cần quá lâu, hắn đã có thể nhìn rõ dung mạo của nàng rồi. Chương 62: Chương 62: Ta đã đến rồi, còn sợ những thứ này của bà sao! Chương 63: Chương 63: Vì sao chúng ta thành thân đã hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa có con? Chương 64: Chương 64: Đây cũng là thứ cuối cùng nàng muốn lấy từ Khương gia. Chương 65: Chương 65: Từ nay về sau, xưởng rượu này là của ngươi Chương 66: Chương 66: Lướt nhẹ qua khóe môi hắn Chương 67: Chương 67: Hội chùa Chương 68: Chương 68: Sổ sách Chương 69: Chương 69: Sáng sớm mai sẽ đến cửa cầu thân Chương 70: Chương 70: Đợi tổ phụ về phân xử Chương 71: Chương 71: Tuyệt đối không dễ dàng tha thứ Chương 72: Chương 72: Bị phụ thân tát một cái Chương 73: Chương 73: Mắt thiếu gia đã hoàn toàn hồi phục! Chương 74: Chương 74: Cúi người bế ngang nàng lên Chương 75: Chương 75: Phu quân của ta là nam nhân tuấn tú nhất thiên hạ Chương 76: Chương 76: Chỉ muốn một quyền đập nát tan tành! Chương 77: Chương 77: Đừng trách nàng không khách khí! Chương 78: Chương 78: Trên đời này, con quan tâm nhất chính là phu quân của con! Chương 79: Chương 79: Chỉ hôn một cái thôi sao? Chương 80: Chương 80: Nắm chặt tay, đấm mạnh xuống bàn! Chương 81: Chương 81: Một cú đấm nặng nề đã trực tiếp giáng xuống! Chương 82: Chương 82: Hạ Tấn Viễn ôm nàng chặt thêm vài phần. Chương 83: Chương 83: Trạng nguyên vinh quy diễu phố rồi! Chương 84: Chương 84: Nàng đang say sưa đọc xuân cung đồ. Chương 85: Chương 85: Nương tử, chúng ta động phòng đi. Chương 86: Chương 86: Hôm nay ta phải đánh đệ một trận mới được. Chương 87: Chương 87: Một tay nắm chặt vạt áo của hắn! Chương 88: Chương 88: Nàng hôn mạnh lên môi hắn. Chương 89: Chương 89: Nảy sinh nghi ngờ Chương 90: Chương 90: Một đòn đấm thẳng vào mặt ông ta! Chương 91: Chương 91: Tâm phục khẩu phục chưa? Chương 92: Chương 92: Ôn thị, ngươi ra đây nói chuyện đi. Chương 93: Chương 93: Hận không thể đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết! Chương 94: Chương 94: Phải trả giá! Chương 95: Chương 95: Không thể ngồi chờ chết. Chương 96: Chương 96: Nhị gia đúng là mất trí! Chương 97: Chương 97: Tất cả mọi thứ trong lầu trúc, đều đã hóa thành tro bụi. Chương 98: Chương 98: Để lại một nụ hôn sâu trên làn môi mềm mại đỏ hồng của nàng. Chương 99: Chương 99: Yêu thương nhau trọn đời. Chương 100: Chương 100: Đó là thê tử của Hạ đại nhân. Chương 101: Chương 101: Không bao giờ chia lìa Chương 102: Chương 102: Đập thẳng vào mặt Cao thái giám! Chương 103: Chương 103: Có một tin tốt lành muốn nói cho chàng. Chương 104: Chương 104: Quận chúa mất tích Chương 105: Chương 105: Quận chúa bị mất trí nhớ Chương 106: Chương 106: Sự yên bình trước khi cơn bão ập đến Chương 107: Chương 107: Nương tử đợi ta trở về. Chương 108: Chương 108: Trời cao có mắt, báo ứng nhãn tiền! Chương 109: Chương 109: Hoàn chính văn Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 1 – Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 2 – Có phải nàng đang ám chỉ hắn không đủ mạnh mẽ trên giường không? Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 3 – Đêm nay ta bảo đảm sẽ thật quy củ. Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 4- Một cơn giận dữ bất chợt xông thẳng lên đỉnh đầu! Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 5 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 6 – Đêm nay phạt ta dụng tâm luyện sách xuân cung Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 7 – Mang thai Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 8 – Song thai Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 9 – Chỉ mong kiếp này không chia lìa.