Chương 86
Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 86: Khu Dân Cư Tây Sơn (6)

Nguyễn Thanh trở về phòng ngủ, rồi lặng lẽ ngồi bên mép giường. Cậu trầm tư, bao quanh bởi sự yếu đuối và vô vọng, đôi mắt mờ đục trống rỗng như thể chẳng biết đang nghĩ gì.

Đứa bé đứng cạnh Nguyễn Thanh, ngoan ngoãn ngắm nhìn. Nó muốn nắm lấy tay cậu, nhưng có vẻ sợ bị cậu đẩy ra, cuối cùng chỉ dám nhẹ nhàng níu góc áo, như một cách an ủi lặng lẽ, dịu dàng mà đáng yêu.

Tuy nhiên, đáng tiếc Nguyễn Thanh lại không thể nhìn thấy, cậu là một người mù.

Cậu khẽ cúi đầu, suy tư về tình cảnh của mình. Cơ hội để rời đi vừa vụt mất, giờ muốn thoát khỏi đây e rằng đã khó khăn hơn rất nhiều. Rốt cuộc, chỉ cần kẻ sát nhân còn tồn tại, cậu sẽ chẳng có đường thoát.

Ừm?

Nguyễn Thanh chợt dừng lại khi nghe thấy âm thanh khe khẽ... hình như là tiếng cửa đóng? Kẻ sát nhân đã rời đi?

Bề ngoài vẫn giữ vẻ buồn bã, Nguyễn Thanh thực ra đang chăm chú lắng nghe động tĩnh trong phòng khách. Không gian tĩnh lặng, như thể chẳng còn ai.

Sau một hồi không nghe thấy gì, cậu đứng lên, dò dẫm từng bước trong phòng ngủ như thể đang tìm kiếm điều gì.

Đứa bé trông thấy, nhẹ nhàng nắm lấy tay Nguyễn Thanh, ngọt ngào lên tiếng, "Ba ơi, ba tìm gì vậy? Để Tiểu Tây giúp ba nhé?"

Nguyễn Thanh khựng lại, đáp khẽ, "Vali."

Giọng bé con mềm mại mang chút gì đó đáng thương, "Ba định đi sao? Ba có thể dẫn Tiểu Tây theo được không? Tiểu Tây muốn ở bên ba."

Nguyễn Thanh thoáng chần chừ, cuối cùng gật đầu, "Được."

Mặc dù nguyên chủ và Dương Thiên Hạo không thể có con, nhưng nguyên chủ vẫn luôn xem đứa trẻ như con ruột để yêu thương. Dương Thiên Hạo cũng đã nói sẵn sàng làm xét nghiệm ADN, nghe có vẻ như anh ta chẳng chút áy náy, và nguyên chủ có lẽ vẫn sẽ tin tưởng vài phần.

Xét cho cùng, nguyên chủ giỏi lừa dối bản thân.

Nguyễn Thanh cảm thấy nguyên chủ như bị Dương Thiên Hạo thao túng, dù Dương Thiên Hạo rất xuất sắc, nhưng điều đó chẳng phủ nhận sự ưu tú của cậu. Thế nhưng từ khi gặp Dương Thiên Hạo, cậu lại như biến thành cây tầm gửi, yêu điên cuồng và mù quáng, xem anh ta như toàn bộ thế giới của mình.

Có lẽ dù đứa trẻ thực sự là con của Dương Thiên Hạo, nguyên chủ cũng sẽ chịu đựng mà chấp nhận.

Việc Nguyễn Thanh dẫn theo Dương Mộ Thanh là hợp lý.

Quan trọng hơn là Nguyễn Thanh cảm thấy đứa trẻ này có điều gì đó kỳ lạ, không giống một đứa bé ba tuổi bình thường. Nếu không mang theo, e rằng nó sẽ gặp nguy hiểm, bởi kẻ sát nhân có thể ra tay. Và vì đứa bé luôn tự xưng là "Tiểu Tây," cậu lo lắng điều này có thể liên quan đến nhiệm vụ. Nếu nó là nhân vật quan trọng, thì cái chết của nó có thể gây ra sự cố lớn.

Khi thấy Nguyễn Thanh gật đầu, đứa trẻ liền nở nụ cười tươi, nhanh nhẹn kéo vali từ góc phòng ra, rồi cùng Nguyễn Thanh thu dọn quần áo và đồ đạc.

Nguyên chủ bị tai nạn nên thị lực giảm, bác sĩ đã kê thuốc, Nguyễn Thanh lần mò tìm thuốc để mang theo. Cậu chợt nhớ lại bữa tối vì mải chú ý kẻ sát nhân nên quên uống thuốc.

Mở nắp lọ, cậu đổ hai viên thuốc ra chuẩn bị uống, nhưng khi cho vào miệng, cậu đột ngột dừng lại.

Là người am hiểu y dược, Nguyễn Thanh nhận ra ngay, thuốc này... có gì đó không đúng. Đây chỉ là vitamin thông thường, không thể chữa mắt, dù uống bao nhiêu cũng chẳng cải thiện thị lực.

Ai đã đổi thuốc của nguyên chủ? Là Dương Thiên Hạo? Hay... là kẻ sát nhân?

Nguyễn Thanh cảm thấy khả năng là Dương Thiên Hạo lớn hơn, vì kẻ sát nhân có lẽ chưa kịp tìm hiểu kỹ tình hình. Có khi hắn còn không biết nguyên chủ mới bị mù, càng không thể chủ động thay thuốc.

Huống hồ ai lại đi giết người mà mang theo cả lọ vitamin?

Vậy tại sao Dương Thiên Hạo lại đổi thuốc của nguyên chủ? Anh ta không muốn cậu lấy lại thị lực? Hay anh ta muốn phá hủy hoàn toàn cuộc đời cậu?

Không phải Nguyễn Thanh suy diễn, mà quả thực Dương Thiên Hạo quá đáng ngờ. Dường như anh ta không yêu nguyên chủ, nhưng lại giả vờ như yêu sâu đậm. Thậm chí Nguyễn Thanh còn nghi ngờ vụ tai nạn của nguyên chủ có liên quan đến anh ta.

Nguyên chủ vốn khép kín, ngoài việc đi chợ và đón con, hầu như không ra ngoài. Hôm tai nạn, cậu lại đi cùng Dương Thiên Hạo đến siêu thị mua đồ, và một chiếc xe tải mất lái đã đâm thẳng về phía cậu.

May mắn là Dương Thiên Hạo đẩy cậu ra kịp lúc, nguyên chủ chỉ bị chấn thương nhẹ, nếu không đã không chỉ là đôi mắt.

Nguyễn Thanh lặng lẽ nuốt hai viên thuốc, ngừng suy nghĩ thêm. Cậu ở đây không phải để điều tra xem Dương Thiên Hạo có yêu nguyên chủ hay không, mà để hoàn thành nhiệm vụ. Kẻ sát nhân đã rời đi, không cần truy cứu nữa.

Nguyễn Thanh suy nghĩ một lúc, hỏi trong tâm trí, 【Hệ thống, sau khi tôi rời đi, nguyên chủ sẽ còn tồn tại không?】

【Đây chỉ là cài đặt trong nhiệm vụ. Nếu cậu không phải NPC đặc biệt, thì nguyên chủ sẽ chết sau khi mở cửa.】Hệ thống đáp lạnh lùng, giọng điệu không chút cảm xúc.

【Nhiệm vụ sẽ tái khởi động, và nguyên chủ sẽ chết một lần nữa, trừ khi có nâng cấp mới.】

Nguyễn Thanh ngừng lại, không nói thêm, hoàn tất hành lý rồi nắm tay đứa bé, kéo vali bước ra khỏi phòng, chầm chậm tiến đến cửa chính.

Dù ngoài mặt có vẻ mất hồn, trong lòng cậu vô cùng cảnh giác, lắng nghe từng tiếng động, sợ rằng điều bất trắc có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Nhưng mọi thứ đều yên tĩnh, không ai ngăn cản.

Có vẻ kẻ sát nhân đã thực sự đi rồi.

Khi đi được nửa chừng, Nguyễn Thanh bất ngờ dừng lại, quay đầu nhìn về hướng bếp, đôi mắt vẫn trống rỗng.

Vừa rồi cậu hình như nghe thấy tiếng gì đó từ bếp vọng ra... có lẽ là tiếng móng vuốt mèo cào vào thứ gì đó?

Là ảo giác sao?

Tiếng lăn của bánh xe vali trên nền nhà át đi, khi Nguyễn Thanh dừng lại, mọi âm thanh cũng im bặt.

Cứ như thể cậu đã nghe nhầm. Chính bản thân Nguyễn Thanh cũng không chắc nữa.

Đứa bé thấy cậu đứng yên, liếc nhìn về phía bếp, rồi ngước mắt, hỏi bằng giọng ngây thơ, "Ba ơi, sao vậy ạ?"

"Quên thứ gì à?"

"Không có gì cả." Nguyễn Thanh khẽ lắc đầu, thu lại ánh nhìn. Một tay cậu kéo chiếc vali, tay kia nhẹ nhàng nắm lấy tay đứa trẻ, bước tiếp về phía cửa chính.

Có lẽ âm thanh đó chỉ là ảo giác, cũng có thể không phải, nhưng dù thế nào đi nữa, hiện tại cậu cũng là một người mù, cho dù có kiểm tra cũng chẳng tìm ra được gì.

Nếu thật sự có ai ẩn nấp trong bếp như cậu nghi ngờ, thì việc cậu bước vào một cách mù quáng chỉ càng khiến bản thân rơi vào tình thế nguy hiểm.

Cậu đành đợi khi nào mắt bình phục rồi sẽ quay lại điều tra.

Ngôi nhà của Chu Thanh và Dương Thiên Hạo chắc chắn có mối liên hệ mật thiết với nhiệm vụ của phụ bản, bởi cái chết của họ là khởi nguồn của tất cả mọi việc.

Chỉ là giờ đây, thông tin về cái chết của Dương Thiên Hạo e là khó có thể lan truyền ra ngoài, có lẽ đám người chơi kia vẫn chưa lần ra được bất kỳ manh mối nào, mà Nguyễn Thanh thì cũng không muốn hi sinh để cung cấp thêm gợi ý cho họ.

Mong rằng họ có thể tìm thấy những điều kỳ lạ từ trò chơi đóng vai "Tiểu Tây" ở Trường mẫu giáo Tây Sơn.

Nguyễn Thanh kéo tay đứa bé tiếp tục tiến về phía cửa. Đứa nhỏ dường như có chút nôn nóng, từng bước chân mang theo vẻ háo hức, nhanh chóng đi lên trước Nguyễn Thanh, như thể rất vui mừng vì sắp được ra ngoài.

Tuy nhiên, ngay khi Nguyễn Thanh chạm tay vào cánh cửa, chuẩn bị mở, thì cánh cửa đột ngột bị đẩy từ bên ngoài vào.

Cửa nhà nguyên chủ là loại mở từ phía trong, và nó bị đẩy vào vô cùng đột ngột, đến nỗi ngay cả trước khi cửa bật mở, Nguyễn Thanh cũng không nghe thấy tiếng bước chân hay âm thanh xoay khóa nào, giống như là nó đã bị đẩy vào một cách bất ngờ.

Nếu không phải cậu kịp lùi lại, có lẽ đã bị cánh cửa đập trúng.

Sau khi cửa mở, Nguyễn Thanh nghe rõ tiếng ai đó bước vào, rồi người này nhanh chóng đoạt lấy đứa trẻ khỏi tay cậu, hành xử không khác gì một tên trộm ngang ngược xông vào nhà.

Ngay khi cậu định lùi lại, một giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên trước mặt, "Vợ à, em định đi đâu thế?"

Nghe thấy giọng quen thuộc này, Nguyễn Thanh lập tức giật mình, chẳng lẽ hung thủ đã về nhanh như vậy?

Chưa kịp để Nguyễn Thanh trả lời, người đàn ông liếc nhìn chiếc vali trên tay cậu như đã hiểu ra điều gì, lập tức giật lấy, ngăn cản cậu rời đi, rồi vội vàng lên tiếng giải thích, "Em còn giận anh sao? Anh và Trần Tư Hàn thật sự chẳng có gì cả, em tin anh đi."

Khi giật lấy chiếc vali, người đàn ông đứng sát Nguyễn Thanh đến mức gần như kề vai sát cánh.

Ban đầu Nguyễn Thanh định mở lời, nhưng cậu bỗng khựng lại.

Hơi thở của hung thủ dường như... có gì đó không ổn?

Người đàn ông trước mặt... thực sự là hung thủ chăng? Hay là hắn vừa ra ngoài tắm và thay một bộ đồ mới?

Trang phục của hung thủ ban đầu có mùi xà phòng tươi mát, trộn lẫn với mùi máu tanh nồng nặc, nhưng khi hắn rời phòng rồi trở ra, mùi máu tanh đã nhạt bớt.

Có vẻ như hắn đã thay một bộ đồ sạch sẽ, mùi chuyển thành hương hoa nhài, là mùi của loại nước giặt mà nguyên chủ đã mua. Quần áo của nguyên chủ và Dương Thiên Hạo đều mang theo hương hoa nhài dịu nhẹ.

Hung thủ có lẽ đã nhân lúc cậu vào phòng ngủ mà thay đồ của Dương Thiên Hạo.

Nhưng người đàn ông trước mặt, mùi hương trên áo lại là hương hoa mộc lan thoang thoảng, nhạt đến mức nếu không chú ý sẽ không ngửi thấy.

Ngoại trừ giọng nói giống hệt Dương Thiên Hạo, mọi thứ khác của gã đều khác biệt hoàn toàn với hung thủ trước đó.

Nguyễn Thanh không thể nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào âm thanh và cảm giác để phỏng đoán. Trực giác mách bảo cậu rằng người đàn ông này không phải hung thủ.

Nhưng nếu không phải, tại sao Dương Mộ Thanh lại không vạch trần gã?

Hay hung thủ thật sự đã rời đi để tắm, rồi thay trang phục của mình?

Nếu Nguyễn Thanh có thể nhìn, cậu sẽ nhận ra người đàn ông trước mặt không phải là hung thủ trước đó.

Người này chính là người mà Nguyễn Thanh đã gặp trong thang máy khi trước, cũng là hàng xóm của Chu Thanh.

Bởi vì sống cùng tầng, chỉ cách nhau một bức tường, nên người đàn ông này đã từng gặp người hàng xóm đơn độc của mình nhiều lần trong thang máy, nhưng chưa bao giờ bắt chuyện.

Gã không ưa loại người ngây ngô và yếu đuối như tầm gửi kia. Đẹp thì đẹp thật, nhưng hệt như một con búp bê không hồn, không có sinh khí.

Giống như những món hàng trang trí trong cửa tiệm, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.

Thế nhưng, tối nay người đàn ông phát hiện hàng xóm của mình có chút gì đó khác biệt.

Khuôn mặt vẫn như trước, ánh mắt vẫn trống rỗng, nhưng như thể một linh hồn trong sạch đã nhập vào cơ thể tinh xảo đó, làm cho nó trở nên sống động và quyến rũ đến mức không ai có thể dứt mắt ra.

Đã vốn dĩ mang một dung mạo hoàn mỹ tinh xảo, giờ đây cậu như sống lại, không ai có thể chối từ. Đôi mắt đẹp, cặp lông mày tinh tế, điểm nhấn là nốt lệ nơi đuôi mắt tất cả đều như đang âm thầm mời gọi, khiến ai nhìn cũng xao xuyến.

Người đàn ông vốn không phải kiểu bị hấp dẫn bởi ngoại hình, nhưng vẫn không cưỡng lại được mà chăm chú nhìn cậu, thậm chí còn nhen nhóm khát khao muốn chiếm hữu.

Gã tự hỏi, liệu có phải vì cậu muốn trả đũa sự lạnh nhạt trước đây của gã mà bỏ bùa mê, khiến gã ngày nhớ đêm mong, chỉ mới xa nhau có một phút thôi mà đầu óc gã đã đầy ắp hình ảnh xinh đẹp, ngoan hiền của cậu.

Thậm chí, bữa tối gã thích nhất cũng chẳng còn hứng thú nữa.

Nhà của gã chỉ cách nhà hàng xóm một bức tường. Lúc trước, khi kéo dây điện giữa bốn tầng này, có lần họ khoan thủng một góc tường tại vị trí sát nhà hàng xóm, khiến hiệu quả cách âm không được tốt, còn để lại một lỗ nhỏ bằng mắt.

Gã chẳng mấy quan tâm đến việc nhìn trộm cuộc sống và sự riêng tư của ai, thậm chí còn sợ rằng hàng xóm là một kẻ b**n th** nào đó nên đã dùng tấm chắn để che lại lỗ hổng.

Hàng xóm mới dọn đến gần đây, có vẻ không biết về cái lỗ này, bên đó cũng chẳng có gì để che chắn.

Thế nhưng, tối nay khi vừa bước vào phòng, tim và trí óc gã cứ giày vò, thôi thúc mãnh liệt khiến gã muốn nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của cậu, mong nhớ đến điên cuồng.

Gã nhìn tấm chắn đã che đi lỗ nhỏ kia, cắn răng kìm nén cơn khao khát mãnh liệt trong lòng. Gã đâu phải kẻ b**n th**, nhìn trộm hàng xóm như thế là không đúng.

Nhưng bao năm lý trí gìn giữ cũng không thắng nổi cơn thèm muốn. Chỉ vài phút ngắn ngủi, gã đã hoàn toàn khuất phục.

Gã trọng đẩy tấm chắn ra, ghé mắt nhìn qua lỗ nhỏ, ngỡ ngàng khi thấy trước mặt không phải bóng dáng của người hàng xóm mà là một thi thể nằm trong vũng máu.

Đôi mắt gã trợn trừng, tim như hẫng đi một nhịp.

Thi thể kia gã nhận ra, chính là chủ nhân căn hộ bên cạnh, người gã từng gặp vài lần trong thang máy. Thậm chí lúc đó gã còn tự hỏi sao một người như thế lại cưới một con búp bê không sức sống như vậy.

Lỗ hổng nhỏ ngay cả khi dán sát vào tường, gã cũng chỉ thấy được một phần hiện trường, không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra gần cửa ra vào.

Nhưng gã biết rõ, người hàng xóm xinh đẹp của mình đang gặp nguy hiểm!

Gã lập tức bật dậy, muốn chạy sang bên cạnh để cứu người.

Trong lòng gã dâng lên hai luồng cảm xúc trái ngược vừa lo lắng, vừa phấn khích đến không kiểm soát nổi.

Gã đàn ông lo lắng vì sợ người hàng xóm xinh đẹp bị tổn thương, nhưng lại không thể kiềm chế sự phấn khích trong lòng khi nghĩ rằng chồng của hàng xóm đã chết. Như vậy, nếu gã cứu được người ấy, có khi... người ấy sẽ vì cảm kích mà trao thân cho gã chăng?

Nếu không thể tiến xa đến vậy, gã cũng có thể lấy cớ chăm sóc cho người hàng xóm yếu đuối để nuôi dưỡng tình cảm. Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, nhất định sẽ chiếm được trái tim của hàng xóm, bởi gã tự tin mình chẳng hề thua kém tên chồng kia.

Không, nhất định gã còn vượt trội hơn chồng của hàng xóm. Gã sẽ không bao giờ để người mình yêu phải cảm thấy tự ti. Gã sẽ trao cho "người vợ" của mình cả thế giới, biến cuộc sống của người ấy thành hạnh phúc viên mãn.

Thế nhưng, chưa kịp đứng dậy để thực hiện ý định, gã bỗng nghe thấy tiếng nói từ phía phòng khách bên kia vách tường. Đó là giọng nói của tên hung thủ, khiến gã sững người trong chốc lát.

Gã lập tức áp sát vào vách tường, mắt trợn trừng nhìn qua lỗ nhỏ do cách âm kém, trông thấy tên vô liêm sỉ kia đang ngang nhiên thay thế vai trò của người chồng, biến người hàng xóm xinh đẹp của gã thành "vợ" của hắn.

Gã nổi giận đến mức toàn thân như muốn phát nổ. Gã tự hỏi, làm sao có thể có kẻ trơ trẽn, hạ tiện đến mức dám động vào người hàng xóm xinh đẹp của mình?

Gã xông đến, muốn phá vỡ lớp vỏ giả dối của tên hung thủ, nhưng khi vừa đến cửa phòng, gã lại khựng lại.

Hình ảnh hàng xóm xinh đẹp gọi "chồng ơi" một cách dịu dàng hiện lên trong đầu, khiến gã phải nuốt nước bọt, trái tim rộn ràng một ý tưởng táo bạo. Gã biết rõ người hàng xóm yêu chồng đến mức nào, yêu từ tận xương tủy. Nếu tên chồng chết đi vào lúc tình yêu vẫn tràn ngập như vậy, liệu gã có thể chiếm trọn trái tim của người ấy không?

Hơn nữa, với tình yêu sâu sắc đó, nếu biết chồng mình đã chết, liệu người hàng xóm còn muốn sống hay sẽ tự đày đọa bản thân?

Chẳng phải gã còn hiểu rõ người hàng xóm hơn bất cứ ai, thậm chí hơn cả người chồng kia sao? Gã biết người hàng xóm thức dậy lúc mấy giờ, đi chợ lúc nào, xem những chương trình gì trên TV, hay cả lịch trình của từng ngày một.

Gã ghét sự cách âm kém của bức tường giữa hai nhà, nhưng giờ đây lại có cảm giác như thể mình sở hữu một ưu thế vượt trội – hiểu người hàng xóm tường tận hơn bất cứ ai.

Gã thầm nghĩ, nếu tên hung thủ có thể làm điều đó, thì tại sao gã lại không thể?

Dù tự biết mình đang trở nên điên cuồng, sẵn sàng chấp nhận trở thành kẻ thế thân cho người khác, nhưng cảm giác phấn khích lại khiến gã không thể nào cưỡng lại. Chỉ cần nghĩ đến việc được người hàng xóm đẹp đẽ ấy âu yếm gọi "chồng ơi", gã thấy trái tim mình như bùng nổ trong lồng ngực.

Dù căm ghét chính mình vì ý tưởng tồi tệ, gã vẫn không cách nào kìm nén h*m m**n đột ngột nổi lên, một khát khao không thể lý trí chế ngự được. Đợi tên hung thủ rời đi, người hàng xóm xinh đẹp đó sẽ trở thành của gã.

Gã đã nghĩ đến việc sẽ phẫu thuật để gương mặt mình trở thành bản sao hoàn hảo của chồng người hàng xóm. Cứ thế, khi người hàng xóm phục hồi thị lực, họ cũng sẽ không thể nhận ra sự khác biệt. Cả hai sẽ cùng nhau nuôi con, nuôi chó, rồi cùng nhau đi đến cuối đời. Thậm chí, khi chết đi cũng sẽ cùng được chôn cất bên nhau.

Nhưng để chắc chắn, bia mộ phải khắc tên thật của gã, bởi có lời đồn rằng, người yêu kiếp trước sẽ tìm kiếm nhau qua tên gọi khi đầu thai.

Dù ý nghĩ đó điên rồ đến mức nào, gã vẫn cố gắng ngồi lại vào bàn ăn và ăn tối một cách vô hồn. Đầu óc vẫn mải miết nghĩ về người hàng xóm bên kia tường, mắt chăm chăm chờ đợi khoảnh khắc tên hung thủ rời đi.

Cuối cùng, thời điểm ấy cũng đến. Gã hít một hơi thật sâu, rảo bước đến cửa nhà người hàng xóm, hạ quyết tâm thực hiện kế hoạch đã ấp ủ bấy lâu.

Với giọng nói giống hệt người chồng, gã dịu dàng, chân thành nói, "Nếu em còn lo lắng, anh sẽ lập tức từ chức, tìm một công việc khác. Chúng ta có thể chuyển đến một nơi chỉ có hai chúng ta thôi."

Vừa nghe xong, người hàng xóm xinh đẹp của gã khẽ xiết tay, giọng điệu và ánh mắt đầy đau khổ như thể người trước mặt chính là người chồng thật sự: "A Hạo, ba năm rồi, chúng ta bên nhau ba năm rồi. Em thực sự mệt mỏi, giờ em không biết anh có thực sự yêu em nữa không."

"Hãy cho nhau thời gian, bình tâm lại."

Vừa dứt lời, gã hàng xóm định bước đi thì bị người đàn ông kia mạnh mẽ giữ lại.

Gã nhìn người trước mặt, cảm nhận ánh mắt lấp lánh, giọng nói khẽ khàng mà chân thành, "A Thanh, anh xin lỗi. Là lỗi của anh đã khiến em thiếu cảm giác an toàn. Anh sẽ không bao giờ như vậy nữa. Đừng rời xa anh, được không?"

Bất chợt, một bức ảnh treo trên tường bỗng như thấp xuống, ánh mắt của người trong ảnh chằm chằm dõi theo hai người bên khung cửa, im lặng và lạnh lẽo.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (204)
Chương 1: Chương 1: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 2: Chương 2: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 3: Chương 3: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 4: Chương 4: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 5: Chương 5: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 6: Chương 6: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 7: Chương 7: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 8: Chương 8: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 9: Chương 9: Phòng Livestream Kh.ủng B.ố Chương 10: Chương 10: Phòng Livestream Kh.ủng Bố Chương 11.1: Chương 11-1: Phòng Livestream Khủng Bố 1 Chương 11.2: Chương 11-2: Phòng Livestream Khủ.ng Bố 2 Chương 12: Chương 12: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 13: Chương 13: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 14: Chương 14: Phòng Livestream Kh.ủng B.ố Hoàn Chương 16: Chương 16: Phòng Livestream Kh.ủng Bố Chương 17: Chương 17: Phòng Livestream Kh.ủng Bố Chương 18: Chương 18: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 19: Chương 19: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 20: Chương 20: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 21: Chương 21: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 22: Chương 22: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 23: Chương 23: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 24: Chương 24: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 25: Chương 25: Phòng Livestream Khủ.ng Bố Chương 26: Chương 26: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 27: Chương 27: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 28: Chương 28: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 29: Chương 29: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 30: Chương 30: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 31: Chương 31: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 32: Chương 32: Phòng Livestream Khủng Bố Chương 33: Chương 33: Phòng livestream khủng bố Chương 34: Chương 34: Phòng livestream khủng bố Chương 35: Chương 35: Phòng livestream khủng bố Chương 36: Chương 36: Phòng livestream khủng bố Chương 37: Chương 37: Phòng livestream khủng bố Chương 39: Chương 39: Phòng livestream khủng bố Chương 40: Chương 40: Phòng livestream khủng bố Chương 41: Chương 41: Phòng livestream khủng bố (kết) Chương 42: Chương 42: Trường Trung Học Số 1 Chương 45: Chương 45: Trường Trung Học Số 1 Chương 46: Chương 46: Trường Trung Học Số 1 Chương 50: Chương 50: Trường Trung Học Số 1 Chương 51: Chương 51: Trường Trung Học Số 1 Chương 52: Chương 52: Trường Trung Học Số 1 Chương 53: Chương 53: Trường Trung Học Số 1 Chương 54: Chương 54: Trường Trung Học Số 1 Chương 55: Chương 55: Trường Trung Học Số 1 Chương 56: Chương 56: Trường Trung Học Số 1 Chương 58: Chương 58: Trường Trung Học Số 1 Chương 60: Chương 60: Trường Trung Học Số 1 Chương 61: Chương 61: Trường Trung Học Số 1 Chương 62: Chương 62: Trường Trung Học Số 1 Chương 63: Chương 63: Trường Trung Học Số 1 Chương 64: Chương 64: Trường Trung Học Số 1 (23) Chương 65: Chương 65: Trường Trung Học Số 1 (24) Chương 66: Chương 66: Trường Trung Học Số 1 (25) Chương 67: Chương 67: Trường Trung Học Số 1 (26) Chương 68: Chương 68: Trường Trung Học Số 1 (27) Chương 69: Chương 69: Trường Trung Học Số 1 (28) Chương 71: Chương 71: Trường Trung Học Số 1 (30) Chương 72: Chương 72: Trường Trung Học Số 1 (31) Chương 73: Chương 73: Trường Trung Học Số 1 (32) Chương 74: Chương 74: Trường Trung Học Số 1 (33) Chương 75: Chương 75: Trường Trung Học Số 1 (34) Chương 78: Chương 78: Trường Trung Học Số 1 (37) Chương 79: Chương 79: Trường Trung Học Số 1 (38) [*] Chương 81: Chương 81: Khu Dân Cư Tây Sơn (1) Chương 85: Chương 85: Khu Dân Cư Tây Sơn (5) Chương 86: Chương 86: Khu Dân Cư Tây Sơn (6) Chương 87: Chương 87: Khu Dân Cư Tây Sơn (7) Chương 90: Chương 90: Khu Dân Cư Tây Sơn (10) Chương 91: Chương 91: Khu Dân Cư Tây Sơn (11) Chương 92: Chương 92: Khu Dân Cư Tây Sơn (12) Chương 93: Chương 93: Khu Dân Cư Tây Sơn (13) Chương 94: Chương 94: Khu Dân Cư Tây Sơn (14) Chương 95: Chương 95: Khu Dân Cư Tây Sơn (15) [*] Chương 96: Chương 96: Khu Dân Cư Tây Sơn (16) [*] Chương 97: Chương 97: Khu Dân Cư Tây Sơn (17) Chương 98: Chương 98: Khu Dân Cư Tây Sơn (18) Chương 99: Chương 99: Khu Dân Cư Tây Sơn (19) Chương 100: Chương 100: Khu Dân Cư Tây Sơn (20) Chương 101: Chương 101: Khu Dân Cư Tây Sơn (21) Chương 102: Chương 102: Khu Dân Cư Tây Sơn (22) Chương 103: Chương 103: Khu Dân Cư Tây Sơn (23) Chương 104: Chương 104: Khu Dân Cư Tây Sơn (24) Chương 105: Chương 105: Khu Dân Cư Tây Sơn (25) Chương 106: Chương 106: Khu Dân Cư Tây Sơn (26) Chương 107: Chương 107: Khu Dân Cư Tây Sơn (27) Chương 108: Chương 108: Khu Dân Cư Tây Sơn (28) Chương 109: Chương 109: Tình Yêu Đẫm Máu (1) Chương 112: Chương 112: Tình Yêu Đẫm Máu (4) Chương 113: Chương 113: Tình Yêu Đẫm Máu (5) Chương 114: Chương 114: Tình Yêu Đẫm Máu (6) Chương 120: Chương 120: Tình Yêu Đẫm Máu (12) Chương 121: Chương 121: Tình Yêu Đẫm Máu (13) Chương 122: Chương 122: Tình Yêu Đẫm Máu (14) Chương 123: Chương 123: Tình Yêu Đẫm Máu (15) Chương 124: Chương 124: Tình Yêu Đẫm Máu (16) Chương 125: Chương 125: Tình Yêu Đẫm Máu (17) Chương 126: Chương 126: Tình Yêu Đẫm Máu (18) Chương 127: Chương 127: Tình Yêu Đẫm Máu (19) Chương 128: Chương 128: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi Chương 129: Chương 129: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi Chương 130: Chương 130: Huyết Ảnh Quỷ Dị (1) Chương 131: Chương 131: Huyết Ảnh Quỷ Dị (2) Chương 132: Chương 132: Huyết Ảnh Quỷ Dị (3) Chương 133: Chương 133: Huyết Ảnh Quỷ Dị (4) Chương 134: Chương 134: Huyết Ảnh Quỷ Dị (5) Chương 135: Chương 135: Huyết Ảnh Quỷ Dị (6) Chương 136: Chương 136: Huyết Ảnh Quỷ Dị (7) Chương 137: Chương 137: Huyết Ảnh Quỷ Dị (8) Chương 138: Chương 138: Huyết Ảnh Quỷ Dị (9) Chương 139: Chương 139: Huyết Ảnh Quỷ Dị (10) Chương 140: Chương 140: Huyết Ảnh Quỷ Dị (11) Chương 141: Chương 141: Huyết Ảnh Quỷ Dị (12) Chương 142: Chương 142: Huyết Ảnh Quỷ Dị (13) Chương 143: Chương 143: Huyết Ảnh Quỷ Dị (14) Chương 144: Chương 144: Huyết Ảnh Quỷ Dị (15) Chương 145: Chương 145: Huyết Ảnh Quỷ Dị (16) Chương 146: Chương 146: Huyết Ảnh Quỷ Dị (17) Chương 147: Chương 147: Huyết Ảnh Quỷ Dị (18) Chương 148: Chương 148: Huyết Ảnh Quỷ Dị (19) Chương 149: Chương 149: Huyết Ảnh Quỷ Dị (20) Chương 153: Chương 153: Huyết Ảnh Quỷ Dị (24) Chương 161: Chương 161: Bút Tiên (2) Chương 162: Chương 162: Bút Tiên (3) Chương 163: Chương 163: Bút Tiên (4) Chương 164: Chương 164: Bút Tiên (5) Chương 170: Chương 170: Bút Tiên (11) Chương 171: Chương 171: Bút Tiên (12) Chương 172: Chương 172: Bút Tiên (13) Chương 173: Chương 173: Bút Tiên (14) Chương 174: Chương 174: Bút Tiên (15) Chương 175: Chương 175: Bút Tiên (16) Chương 176: Chương 176: Bút Tiên (17) Chương 177: Chương 177: Bút Tiên (18) Chương 178: Chương 178: Bút Tiên (19) Chương 179: Chương 179: Bút Tiên (20) Chương 180: Chương 180: Bút Tiên (21) Chương 181: Chương 181: Bút Tiên (22) Chương 182: Chương 182: Bút Tiên (23) Chương 183: Chương 183: Bút Tiên (24) Chương 184: Chương 184: Bút Tiên (25) Chương 185: Chương 185: Bút Tiên (26) Chương 190: Chương 190: Bút Tiên (31) Chương 191: Chương 191: Bút Tiên (32) Chương 192: Chương 192: Bút Tiên (33) Chương 193: Chương 193: Bút Tiên (34) Chương 194: Chương 194: Bút Tiên (35) Chương 195: Chương 195: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi (1) Chương 196: Chương 196: Khu Vực Trung Tâm Thành Phố Trò Chơi (2) Chương 197: Chương 197: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (1) Chương 198: Chương 198: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (2) Chương 199: Chương 199: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (3) Chương 200: Chương 200: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (4) Chương 201: Chương 201: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (5) Chương 202: Chương 202: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (6) Chương 203: Chương 203: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (7) Chương 204: Chương 204: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (8) Chương 205: Chương 205: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (9) Chương 206: Chương 206: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (10) Chương 207: Chương 207: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (11) Chương 208: Chương 208: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (12) Chương 209: Chương 209: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (13) Chương 210: Chương 210: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (14) Chương 211: Chương 211: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (15) Chương 212: Chương 212: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (16) Chương 213: Chương 213: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (17) Chương 214: Chương 214: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (18) Chương 215: Chương 215: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (19) Chương 216: Chương 216: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (20) Chương 217: Chương 217: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (21) Chương 218: Chương 218: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (22) Chương 219: Chương 219: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (23) Chương 220: Chương 220: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (24) Chương 221: Chương 221: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (25) Chương 222: Chương 222: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (26) Chương 223: Chương 223: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (27) Chương 224: Chương 224: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (28) Chương 225: Chương 225: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (29) Chương 226: Chương 226: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (30) Chương 227: Chương 227: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (31) Chương 228: Chương 228: Khu Trung Tâm Trò Chơi Chương 229: Chương 229: Sòng Bạc Sinh Tử (1) Chương 230: Chương 230: Sòng Bạc Sinh Tử (2) Chương 231: Chương 231: Sòng Bạc Sinh Tử (3) Chương 232: Chương 232: Sòng Bạc Sinh Tử (4) Chương 233: Chương 233: Sòng Bạc Sinh Tử (5) Chương 234: Chương 234: Sòng Bạc Sinh Tử (6) Chương 235: Chương 235: Sòng Bạc Sinh Tử (7) Chương 236: Chương 236: Sòng Bạc Sinh Tử (8) Chương 237: Chương 237: Sòng Bạc Sinh Tử (9) Chương 238: Chương 238: Sòng Bạc Sinh Tử (10) Chương 239: Chương 239: Sòng Bạc Sinh Tử (11) Chương 240: Chương 240: Sòng Bạc Sinh Tử (12) Chương 241: Chương 241: Sòng Bạc Sinh Tử (13) Chương 242: Chương 242: Sòng Bạc Sinh Tử (14) Chương 243: Chương 243: Sòng Bạc Sinh Tử (15) Chương 244: Chương 244: Sòng Bạc Sinh Tử (16) Chương 245: Chương 245: Sòng Bạc Sinh Tử (17) Chương 246: Chương 246: Sòng Bạc Sinh Tử (18) Chương 247: Chương 247: Sòng Bạc Sinh Tử (19)