Chương 86: Bài thuyết trình chấn động
Trong tích tắc, Bùi Kha tưởng mình nhận được cuộc gọi từ cõi âm, não xoắn lại như mì tôm.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại thông tin người gọi là chính xác, anh mới dè dặt chào hỏi: "Cháu chào cô ạ, có chuyện gì không cô? Có phải Triệu Đỉnh Thiên xảy ra chuyện gì không ạ?"
Dù sao má Triệu cũng không phải người thường, Bùi Kha khó mà tưởng tượng được cậu ta sẽ nói chuyện rõ ràng với bố mẹ kiểu gì, nhỡ đâu dùng biện pháp cực đoan thì đúng là lợi chẳng bù hại.
Ngay lúc anh thấp thỏm lo âu chuẩn bị đón nhận bão táp, thì ập vào tai lại là gió xuân mưa phùn, mẹ Triệu Đỉnh Thiên nói với giọng vô cùng dịu dàng: "Không sao đâu cháu, cô chỉ muốn xin lỗi cháu thôi, bao năm qua cô chú hiểu lầm quan hệ giữa cháu và thằng Đỉnh Thiên nhà cô."
"Vâng?"
Bùi Kha đứng hình, cảnh tượng không ngờ tới lại xảy ra! Mình là cái thá gì mà được mẹ Triệu Đỉnh Thiên xin lỗi! Triệu Đỉnh Thiên rốt cuộc đã làm cái gì vậy!
Anh không dám tin vào tai mình, nhìn màn hình điện thoại thêm hai lần nữa mới tìm lại được giọng nói: "Không sao đâu cô, chuyện nhỏ ấy mà, sau này không hiểu lầm nữa là được ạ."
Mẹ Triệu thở dài: "Chuyện này cũng tại thằng Đỉnh Thiên không nói rõ với cô chú sớm, cháu giận cô chú cũng được, nhưng đừng để ảnh hưởng đến tình bạn với nó nhé."
Dù sao thì thằng con trai mùi xăng nhà bà muốn tìm được một đứa bạn bị viêm mũi cũng khó lắm.
"Không đâu ạ." Bùi Kha vội nói, "Cháu với Đỉnh Thiên và Khúc Hầu chơi với nhau bao năm nay, không phải ruột thịt nhưng hơn cả ruột thịt, không vì chuyện nhỏ này mà cãi nhau đâu ạ. Cô đừng nghĩ nhiều."
Khách sáo vài câu với mẹ Triệu, Bùi Kha cuối cùng không nhịn được hỏi: "À cô ơi, Triệu Đỉnh Thiên có ở đấy không ạ? Cậu ấy có tiện nghe máy không ạ?"
"Có, nó đang ở đây, để cô đưa máy cho nó." Mẹ Triệu nói.
Sau một hồi sột soạt, giọng nói ba phần đắc ý bảy phần ngông cuồng của Triệu Đỉnh Thiên vang lên: "Sao thế Kha? Mẹ tao xin lỗi mày chưa?"
Bùi Kha hạ giọng: "Anh giai, mày làm thế nào đấy? Một khóc hai nháo ba thắt cổ à?"
"Mày nói cái gì đấy? Sao lại hạ thấp tao thế!" Má Triệu bất mãn nhắc nhở anh về nghề nghiệp của mình: "Tao là giảng viên đại học ưu tú đấy nhé!"
Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, Triệu Đỉnh Thiên đã lôi thái độ chuẩn bị hồ sơ xét duyệt chức danh ra, làm hẳn một bộ slide thuyết trình dài hai trăm trang để giải thích cặn kẽ cho bố mẹ, tua lại lịch sử tình bạn đầy sóng gió suốt hai mươi năm qua của bộ ba Gà Chó Khỉ.
Vừa mổ xẻ chi tiết không bỏ sót điểm nào, vừa đảm bảo tính hài hước và kịch tính, nói thật lòng thì Triệu Đỉnh Thiên đi dạy cũng chưa bao giờ nghiêm túc đến thế.
"Tao chỉ có thể nói với mày là cả đời này lần đầu tiên tao kiên nhẫn thế đấy." Triệu Đỉnh Thiên cảm thán, "Tuy vất vả nhưng hiệu quả rõ rệt, thân phận trai thẳng của tao từ nay đã được minh oan."
Bùi Kha: "Chúc mừng chúc mừng, bên tao cũng xong rồi."
Anh kể lại sinh động câu chuyện hôm nay Bùi Nam làm loạn trước mộ tổ tiên trong mưa Thanh Minh cho Triệu Đỉnh Thiên nghe, u ám nói: "Thật đấy, cảnh tượng lúc đó chấn động lắm, nếu có ma thật thì chắc ma quỷ bốn phương tám hướng đều bu lại hóng hớt."
"Tao có câu này hơi khó nghe." Triệu Đỉnh Thiên nghiêm túc, "Tuy rất ngạc nhiên nhưng nghĩ lại là Bùi Nam làm thì cũng không lạ lắm, anh mày đúng là người như thế."
Bùi Kha: "Câu này không khó nghe đâu, tao thích nghe lắm."
Hai người nói xấu Bùi Nam xong, Bùi Kha mới báo tin dữ cho Triệu Đỉnh Thiên biết Bùi Nam sắp dọn vào Hoa Quả Sơn. Triệu Đỉnh Thiên sốc xong lại thấy hơi vui vui.
Má Triệu: "Tốt quá rồi, tao không tin anh Đại Nam chịu nổi cái ổ lợn nhà con Khỉ! Ảnh chắc chắn sẽ giúp dọn dẹp, từ nay tao không phải sang làm ô sin cho nhà nó nữa!"
"Mày rảnh rỗi sinh nông nổi thì có, lần nào sang cũng như mắc bệnh sạch sẽ không chịu được phải dọn, mắt không thấy tim không đau không phải hơn à?" Bùi Kha tặc lưỡi.
Triệu Đỉnh Thiên cười hề hề: "Thôi không nói chuyện với mày nữa, bên tao vẫn chưa xong việc."
"Vừa nãy mày bảo giải quyết xong hết rồi cơ mà? Còn việc gì nữa?" Bùi Kha thắc mắc.
Triệu Đỉnh Thiên: "Tao chưa nói cho các cụ biết quan hệ giữa tao với Jerry, đây mới là trọng điểm hôm nay, giờ tao phải đi thuyết trình về câu chuyện tình yêu Tom và Jerry được tao dày công chuẩn bị đây, cảm ơn."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Rốt cuộc mày đang họp gia đình hay họp tổ chuyên môn thế?"
"Theo tao thấy thì tính chất cũng chả khác nhau mấy." Triệu Đỉnh Thiên không nói nhảm với Bùi Kha nữa, cúp máy cái rụp, uống cạn cốc nước lọc rồi sải bước ra phòng khách.
Cậu ta nhìn bố mẹ: "Chúng ta sang mục tiếp theo của chương trình nghị sự."
"Vừa nãy chưa xong à?" Bố Triệu ngớ người, lần đầu tiên nhận thức rõ ràng về khả năng ăn nói của con trai, "Con trai à, bố mẹ hơi mệt rồi."
Mẹ Triệu cũng gật đầu lia lịa: "Con nghỉ ngơi chút cho lại giọng đi, có chuyện gì ăn tối xong hẵng nói."
Triệu Đỉnh Thiên nhìn hai người nghiêm túc: "Tin con đi, nghe xong chuyện này bố mẹ sẽ tỉnh cả ngủ."
"Chuyện gì? Chẳng lẽ con được làm hiệu trưởng rồi à?" Bố Triệu bắt đầu tưởng tượng.
Mẹ Triệu cũng phấn chấn: "Hay là con tìm được cửa đưa đội múa của mẹ lên Xuân Vãn (Gala cuối năm)?"
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: "Bố mẹ thực tế chút được không?"
"Thế con nói nhanh lên." Mẹ Triệu giục.
Triệu Đỉnh Thiên hắng giọng: "Thang Kiệt Thuỵ là Omega."
Vừa dứt lời bố Triệu đã bật cười, xua tay lia lịa: "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Bố gặp cậu thanh niên đấy rồi, nhìn cái biết ngay là Alpha xuất sắc, sự nghiệp đày hứa hẹn. Con đừng vì bố so sánh con với cậu ấy mà cay cú tung tin đồn nhảm về người ta."
"Đúng đấy!" Mẹ Triệu bênh vực con trai bà bạn thân ngay, "Cháu Thang đứng đấy trông phong độ ngời ngời, mẹ thấy nó còn cao hơn con một tí."
"Đấy là do ảnh đi giày độn!" Triệu Đỉnh Thiên mặt không đổi sắc giơ tay ra hiệu độ cao, "Cao tầm này này, thực tế anh ấy thấp hơn con."
Bố Triệu vẫn tin vào trực giác của mình: "Kể cả thấp hơn chút cũng không chứng minh được cậu ấy không phải Alpha, con xem thằng em họ con cũng có cao đâu?"
"Chuẩn, thằng em họ con đi giày độn như đi cà kheo, cao hơn giày của Jerry nhiều." Mẹ Triệu đệm thêm.
Thấy bố mẹ vẫn không tin, Triệu Đỉnh Thiên hừ lạnh, ném ra quả bom tấn: "Con đã đánh dấu tạm thời anh ấy rồi, giờ ảnh là Omega của con, bọn con đang sống chung, qua lại với mục đích kết hôn."
Cậu ta chuyển ngay sang trang hai của slide, cho bố mẹ xem ảnh chụp chung tình tứ của mình và Jerry, còn nhấn mạnh là ảnh gốc không qua chỉnh sửa hay AI.
Im lặng, cả căn nhà im lặng như ch.ết.
Triệu Đỉnh Thiên nhìn biểu cảm kinh hoàng của bố mẹ, ưỡn ngực cười khùng khục như ngỗng đực: "Sao? Tỉnh ngủ chưa?"
Chính là phản ứng này, sướng!
Bố Triệu nhìn con trai rồi nhìn vợ, chớp mắt hỏi: "Bà nó ơi, thằng Đỉnh Thiên vừa nói cái gì thế? Hình như tôi nghe không hiểu."
"Ông gọi điện cho bệnh viện đi." Mẹ Triệu nói.
Triệu Đỉnh Thiên cười hề hề xoa cái đầu húi cua lởm chởm: "Con biết bố mẹ sốc, nhưng hy vọng bố mẹ có chút niềm tin vào sức hút của con trai mình."
Dù sao cậu ta cũng ba năm liền đoạt giải giảng viên được yêu thích nhất khoa Mỹ thuật chứ bộ!
"Sao trước đây con không nói với bố mẹ?" Bố Triệu cảm giác như đang mơ.
Triệu Đỉnh Thiên: "Sao con dám nói, tình bạn trong sáng mà bố mẹ còn tưởng là tình yêu, nhỡ bố mẹ tưởng con yêu Alpha thật thì sao?"
"Bố mẹ đã chuẩn bị tâm lý con yêu Alpha từ mười năm trước rồi." Bố Triệu thành thật thú nhận, "Nhưng giờ bố muốn biết chuyện của con với Jerry rốt cuộc là thế nào hơn."
Mẹ Triệu gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, cái này mới là trọng điểm."
Chờ mãi câu này, Triệu Đỉnh Thiên mở ngay máy chiếu: "Đây chính là chủ đề quan trọng của cuộc họp hôm nay."
Mối tình tuyệt thế của Tom và Jerry.
Vụ án quần rách đũng, hỏa hoạn do kỳ mẫn cảm, cú sốc cắt tóc, tình yêu của Triệu Đỉnh Thiên giống hệt con trâu rừng chạy giữa đồng.
Bạn biết nó luôn lao về phía trước, nhưng không bao giờ biết nó lao về hướng nào.
"Cho nên chỗ này con phải phê bình nghiêm khắc mẹ!" Triệu Đỉnh Thiên nhìn mẹ mình, "Chưa kiểm chứng đã tung tin đồn nhảm, hại con bị Jerry block!"
"Con khoan hẵng nói." Mẹ Triệu bảo con trai trật tự, rồi nhớ lại thái độ muốn nói lại thôi của mẹ Jerry mấy hôm nay.
Sự thật chỉ có một!
Bà giơ tay xin tạm dừng: "Đợi chút, mẹ gọi cuộc điện thoại đã."
Lời kể chủ quan của Triệu Đỉnh Thiên nhanh chóng được xác nhận khách quan, Thang Kiệt Thuỵ còn chủ động nghe máy chào hỏi mẹ Triệu, hứa hôm nào sẽ đến nhà thăm hai bác.
Cúp máy, mẹ Triệu ngồi trên sô pha nhìn con trai mình trầm ngâm, hồi lâu mới nói: "Đúng là mẹ không làm tròn trách nhiệm, không phát hiện ra điểm hơn người của con trai mình."
"Thế là thật rồi à?" Bố Triệu hỏi.
Mẹ Triệu gật đầu: "Thật."
Triệu Đỉnh Thiên hừ mũi: "Đã bảo là thật rồi mà lị, giờ thì bố mẹ tin chưa."
"Jerry bảo sẽ tìm thời gian đến thăm nhà mình, mẹ rất vui nhưng để thể hiện sự tôn trọng, con phải đến nhà người ta chào hỏi trước." Mẹ Triệu cau mày nhìn cái áo trùm trên người con trai, "Mẹ thằng bé thì tốt tính nhưng bố nó thì không đâu, đến lúc đấy con ăn mặc cho tử tế vào, đừng để người ta coi thường."
Nhắc đến bố Jerry, Triệu Đỉnh Thiên mạnh mồm bảo bố mẹ yên tâm nhưng trong lòng lo sốt vó, quay sang mở cuộc họp trực tuyến với hai thằng bạn thân để bàn cách giải quyết.
Bùi Kha bên trái là Tencent Meeting, bên phải là video call WeChat với Thành Việt Long, anh thở dài: "Mày sợ cái gì? Có Jerry ở đấy ổng gi.ết được mày chắc?"
"Đúng đấy." Khúc Hầu ngáp một cái, "Nếu mày không biết cãi nhau thì tìm Bùi Nam học bổ túc đi."
Triệu Đỉnh Thiên hừ một tiếng: "Tao đến nhà người ta chào hỏi chứ có phải đi đánh nhau đâu, cảm ơn."
"Đánh nhau cũng không sao." Thành Việt Long tỏ ý có anh em đây đừng sợ, "Anh Triệu, nếu anh lo quá thì đợi tôi về tập thêm cho, luyện cơ bắp cuồn cuộn vào nhìn cho nó 'gấu', đến lúc đấy bố Jerry cũng chả dám ho he gì đâu."
Triệu Đỉnh Thiên cảm thán: "Em Long mới là anh em tốt của anh."
"Ha ha." Bùi Kha lườm một cái, bơ luôn má Triệu hỏi: "Khỉ, Bùi Nam đang làm gì ở nhà mày đấy?"
Khúc Hầu quay đầu nhìn Bùi Nam đang lau sàn nhà, ngập ngừng nói: "Đang... 'giải ảo' (phá vỡ hình tượng) về tao."
—
Lời tác giả:
Triệu Đỉnh Thiên: Hoa Quả Sơn gọi là Hoa Quả Sơn cũng có lý do của nó.
Bùi Kha: Nói thật, khoảnh khắc nghe mẹ Triệu xin lỗi, tao cứ tưởng má Triệu ch.ết rồi cơ.