Chương 85
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 85: Không có đề mục

Dường như mọi thứ đã trở nên khác biệt.

____________________________

“Hê hê hê, hê hê hê…” Lục Vũ ghé sát tai Minh Yến, cứ ngốc nghếch cười.

Minh Yến không chịu nổi cậu, mềm nhũn đưa tay bịt miệng cậu lại.

Lục Vũ nắm lấy bàn tay đó, đặt lên miệng, hôn từng tấc một từ đầu ngón tay, hôn qua từng ngón tay, rồi đến kẽ tay, gốc ngón tay, mu bàn tay, lòng bàn tay, cuối cùng hôn đến cổ tay, lưu luyến cọ mũi vào lớp da mềm mại bên trong cổ tay.

Minh Yến bị hôn đến ngứa ngáy, muốn rụt tay về nhưng không có sức, chỉ có thể vô lực kéo kéo tai Lục Vũ.

“Còn đau không?” Lục Vũ cuối cùng cũng chịu ngừng hôn, nhét cánh tay trắng nõn đó trở lại chăn đắp kín, “Có cần em bôi thuốc cho anh không?”

Vành tai Minh Yến đỏ bừng, vùi mặt vào gối: “Không cần, không đau.”

Lục Vũ nằm bò bên cạnh gối nhìn anh: “Sao có thể, anh đã khóc mà.”

“Đó là phản ứng sinh lý, em im đi, anh buồn ngủ quá.” Minh Yến hé một con mắt trừng cậu, nhưng ánh mắt đó không có tính sát thương, trừng được nửa chừng thì bắt đầu ngáp, trong mắt liền ánh lên tia nước.

Lục Vũ lập tức hạ giọng: “Được rồi, em không nói nữa, anh ngủ đi.”

Yên tĩnh được hai phút, Lục Vũ lại không nhịn được đưa tay, chậm rãi xoa bóp lưng và eo cho Minh Yến. Lần này thì không bị hất ra, cậu lập tức an tâm mạnh dạn xoa bóp, không kìm được muốn cười, lại không dám phát ra tiếng, chỉ run rẩy nhè nhẹ.

Minh Yến nhắm mắt nói: “Em bật chế độ rung à?”

Lục Vũ nghiêm túc trả lời: “Em vừa tắt chế độ rung, vẫn còn đang vận hành theo quán tính.”

Minh Yến đánh cậu trong chăn, không có sức, dứt khoát bò hẳn lên người Lục Vũ, đè cậu lại không cho động, đe dọa: “Giờ anh ngủ trong lòng em, nếu em làm anh tỉnh giấc thì tuần sau em ăn không khí đấy.”

Lục Vũ, người vốn không yên phận lập tức ngoan ngoãn, làm động tác kéo khóa miệng, điều chỉnh lại tư thế của mình để Minh Yến ngủ thoải mái hơn, sau đó liền không dám động đậy.

Anh cảm thấy mình như đang nuôi một con mèo cao quý, con mèo này bình thường sẽ không chủ động lại gần, nhưng hôm nay tâm trạng lại tốt, cho phép cậu ôm ngủ. Cậu bị lớp lông mềm mại của chú mèo nhỏ dán vào, lòng ngứa ngáy muốn chạm vào, nhưng để giữ lại sự thân mật hiếm có này, cậu chỉ có thể giả vờ mình là một người gỗ.

Đợi đến khi người trong lòng thở đều đặn, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, Lục Vũ mới chậm rãi giơ tay, xoa đầu Minh Yến, gạt lọn tóc loà xoà trên lông mày sang một bên, đặt lên trán anh một nụ hôn nhẹ như lông vũ.

Lục Vũ lại không kìm được khóe miệng cong lên. 

Cậu cảm thấy sau khi tiếp xúc thân mật, cả thế giới đều tươi mới, dường như mọi thứ đã trở nên khác biệt. Cậu dường như sở hữu thêm nhiều quyền lợi vô hình, có thể thoải mái ngắm nhìn, mạnh dạn chạm vào. Không còn sợ ánh mắt quá đỗi nồng nhiệt của mình sẽ mạo phạm anh, không cần phải hỏi một câu “có được không” trước khi đưa tay ôm lấy anh.

Lục Vũ mãn nguyện, đắp chăn, nhắm mắt lại, ôm chặt người mình yêu.

Trong giấc mơ mông lung, cậu dường như trở về nhà, ngồi trong thư phòng, nhìn hợp đồng hôn nhân còn sáu tháng nữa là hết hạn trên bàn sách, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.

Cậu nghe thấy tiếng Minh Yến tan làm về nhà, nghe thấy anh tắm rửa thay quần áo, nghe thấy anh lục đục bận rộn trong phòng ngủ.

Lục Vũ đứng chân trần trên thảm, nhìn cánh cửa phòng ngủ đối diện chưa khép hẳn. Cậu như bị những sợi dây vô hình kéo đi, từng bước từng bước đi vào căn phòng ngủ đó.

Minh Yến đang lồng vỏ gối, quay đầu lại, lơ đễnh hỏi cậu: “Có chuyện gì à?”

Lục Vũ há miệng, không nói nên lời, đột nhiên lao tới, đè Minh Yến xuống tấm ga trải giường bằng lụa, cắn mạnh vào chiếc cổ thanh tú của anh.

Minh Yến giật mình, hoảng sợ giãy giụa: “Lục Vũ, em làm gì vậy!”

Làm gì? Cậu nghĩ, cậu không nói nên lời, cậu có thể dùng cách này, nói cho Minh Yến biết cậu yêu anh đến mức nào. Cậu thực sự không thể chịu đựng được việc Minh Yến sẽ rời bỏ mình.

Minh Yến không thể dãy thoát ra, dứt khoát từ bỏ kháng cự, không biết là do sợ hãi hay tức giận, một giọt nước mắt cứ thế rơi xuống, trượt đến khóe miệng Lục Vũ đang hôn má anh.

Nếm được vị mặn nhàn nhạt, trong đầu Lục Vũ vang vọng lời bố nuôi Lục: “Bố mày là một tên cưỡng h**p, cưỡng h**p mẹ mày nên mới có mày. Mày tốt nhất đừng đi tìm mẹ mày, mày chính là cơn ác mộng của bà ấy. Nghe nói gen này sẽ di truyền, lớn lên cũng sẽ làm điều xấu, những đứa trẻ như mày nhà người ta thường không dám nhận…”

Cậu bị giọt nước mắt đó làm bỏng, chợt tỉnh táo lại, như một con thú bị thương, phát ra tiếng r*n r* khàn đặc và đau đớn: “Xin lỗi.”

Cậu đứng dậy, chạy trốn một cách hoảng loạn. Giữa chừng lại không yên tâm quay đầu lại, thấy Minh Yến vẫn nằm yên tại chỗ, chỉ giơ một cánh tay lên che mắt.

Lục Vũ mở mắt, trong lòng bồn chồn không yên.

Giấc mơ này rõ ràng hơn mấy lần trước, thật ra cậu hiểu trong lòng, đây phần lớn không phải là mơ, mà là ký ức của Lục Đại Vũ. Cậu theo bản năng đưa tay, muốn tìm một điếu thuốc, nhưng giật mình nhận ra mình không có thói quen hút thuốc.

Tại sao lại tìm thuốc lá?

Minh Yến đã tỉnh, đang lướt màn hình xem đồ ăn khuya.

Lục Vũ nắm lấy bàn tay đó, nhét ngón trỏ thon dài vào miệng.

Minh Yến: “… Sao tỉnh dậy lại cắn người?”

Lục Vũ m*t hai cái ở đầu ngón tay, nhận được chút an ủi.

Minh Yến chán ghét động đậy ngón tay ướt át, chấm vào môi Lục Vũ: “Em là trẻ con à, chưa qua thời kỳ bú m*t sao.”

Lục Vũ hôn lên đầu ngón tay anh, cẩn thận nắm chặt, khẽ hỏi: “Anh và Lục Đại Vũ, ba năm nay, chưa từng có sao?”

Minh Yến không nói gì, rút tay ra tiếp tục xem đồ ăn ngoài.

“Anh đau đến phát khóc rồi, chắc chắn là lâu lắm rồi chưa… Á!” Lục Vũ tự mình phân tích, đột nhiên bị véo mạnh một cái.

Minh Yến đánh cậu trong chăn: “Sao em không nói là vì kỹ thuật của em kém?”

Lục Vũ xoa xoa chỗ bị véo đau, lẩm bẩm: “Em đã rất cẩn thận rồi mà.”

Minh Yến khẽ cười một tiếng, rồi lại thở dài chậm rãi: “Có một lần, suýt nữa, nhưng em ấy đột nhiên bỏ cuộc, xin lỗi anh rồi chạy mất.”

Trái tim Lục Vũ đột nhiên thắt lại, cố gắng điều chỉnh cổ họng đang căng cứng, hỏi: “Tại sao?”

Minh Yến nằm ngửa trên chiếc gối lông ngỗng mềm mại, nhìn ra khung cảnh đêm sâu thẳm và nhộn nhịp ngoài cửa kính, tự giễu cười một tiếng: “Chắc là đột nhiên phát hiện, em ấy không còn hứng thú với anh nữa.”

“Sao có thể?” Lục Vũ lập tức quên mất vấn đề đang muốn thảo luận, dù cậu không ưa Lục Đại Vũ, nhưng điểm này vẫn cần phải làm rõ. Người bình thường sao có thể đối diện với Minh Yến mà không có hứng thú chứ?

Minh Yến nhướng mày, liếc xéo cậu: “Sao em biết được?”

“Dù sao thì cơ thể này rất thú vị!” Lục Vũ vừa nói, vừa nắm tay Minh Yến, kéo vào trong chăn “Nếu không anh kiểm chứng thử xem?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình