Chương 85
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 85

Mùa xuân năm thứ hai, tuyết tan, dường như đất phong khôi phục lại vẻ ban đầu.

Trước khi vào đông, Vương phi nói anh tính được năm nay sẽ có tuyết lớn. Ban đầu, rất nhiều người còn bán tín bán nghi nhưng sau khi trải qua cả mùa đông này, họ hoàn toàn tin phục. Vương phi chính là thần tiên giáng trầnbphổ độ chúng sinh.

Có Vương phi ở đây, mỗi người dân đều được ăn no, ngay cả thiên tai cũng có thể dự đoán trước.

Đến mùa xuân, bắt đầu xây dựng quảng trường, Lạc Tử Ninh muốn xây một miếu thần phía sau quảng trường để đặt tượng thần làm bằng thủy tinh của mình nhưng thử đi thử lại nhiều lần, hiệu ứng làm ra không khiến anh hài lòng. Cuối cùng, anh đổi ý và cho dựng tượng đá của mình và Hoắc Lệnh Chi tại quảng trường.

Anh dám công khai dựng tượng đá như vậy, không sợ Hoàng thượng biết vì Phương Lạc Ngữ đã chế tạo ra thuốc nổ gần giống thuốc nổ trong phim truyền hình. Chỉ cần châm dây cháy chậm rồi ném ra, có thể làm nổ tung một vùng lớn.

Chuyện này phải kể đến phần thưởng nhiệm vụ của Lạc Tử Ninh.

Nhiệm vụ là vượt qua trận tuyết lớn này, số người chết không được vượt quá một trăm người.

Trận tuyết này không phải là không có thương vong, cũng chết mấy người. Những người đó vốn dĩ đã ốm yếu bệnh tật, dù có chuẩn bị chống rét tốt đến mấy, cũng cuối cùng không qua khỏi.

Mấy người đó là người già không con cái sống trong viện phúc lợi. Sau khi họ chết, Lạc Tử Ninh sai người giúp họ tổ chức tang lễ.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, anh xem cuốn sổ nhiệm vụ trong siêu thị.

Cuốn sổ đánh dấu mấy địa điểm cho anh: có mỏ than, mỏ sắt và mấy mỏ kim loại. Anh không hiểu những thứ này liền mang đi cho Phương Lạc Ngữ xem, Phương Lạc Ngữ xem xong còn phấn khích hơn cả anh, anh ta nói muốn thử luyện thép.

Lạc Tử Ninh nghe anh ta nói một tràng dài về cách làm mà anh không hiểu gì. Tuy anh cũng tốt nghiệp đại học nhưng mỗi lần gặp Phương Lạc Ngữ, anh đều cảm thấy mình như một người mù chữ.

Họ dùng thuốc nổ đã làm để thử nghiệm ở một mỏ than.

Đường đi khá gập ghềnh, anh bảo Hoắc Lệnh Chi đợi ở xa. Chân Phương Lạc Ngữ cũng không tiện, Phương Lạc Ngữ bảo trợ lý đến châm lửa.

Vì lo nổ làm mọi người bị thương, Lạc Tử Ninh bảo Phương Lạc Ngữ làm một dây cháy chậm rất dài. Châm lửa xong, anh cùng các trợ lý nhanh chóng chạy về, chạy được gần năm sáu trăm mét, họ nằm rạp xuống đất. Giây tiếp theo, họ nghe thấy tiếng nổ long trời lở đất như sấm sét, những người đi theo sợ hãi ôm đầu ngồi xổm xuống đất.

Mỏ than là nơi họ khai thác đầu tiên, mùa đông đốt than tốt hơn củi. Củi dễ tắt, không thể cháy suốt đêm, bình thường mọi người đều đốt chung củi và than củi.

Nhưng than củi quá đắt, mọi người đều muốn tiết kiệm. Bây giờ có mỏ than, Lạc Tử Ninh cảm thấy cuộc sống của người dân sẽ tốt hơn rất nhiều.

Chuyện thuốc nổ được truyền về thành, mọi người càng tin chắc Vương phi không phải người thường nên mới có năng lực kinh thiên động địa. Đây có thể là sức mạnh của người phàm sao?

...

Kể từ khi tượng đá được dựng lên, rất nhiều người dân chạy đến trước tượng thần cầu phúc, có người còn đặt đồ cúng hoặc mấy văn tiền dưới chân tượng. Hôm đó Lạc Tử Ninh đẩy Hoắc Lệnh Chi đi dạo ở quảng trường, thấy dưới tượng Hoắc Lệnh Chi chẳng có gì, còn dưới tượng mình thì chất đầy đồ: "Sao cứ như đồ cúng vậy, ta còn chưa chết mà." Vừa hay có mấy người dân đi ngang qua nghe được lời này, sau này kể với những người khác rằng Vương phi không thích mọi người đặt đồ cúng dưới chân tượng, sau đó không còn ai dám làm như vậy nữa.

...

Mùa đông vừa qua, các xưởng đều khôi phục sản xuất. Thương nhân ngoại tỉnh đến tấp nập không ngớt, bất cứ sản phẩm nào được làm ra đều bị họ càn quét sạch sẽ.

Đặc biệt là bún/miến mới ra lò, bán rất đắt ngang giá thịt, nhiều người nhân tiện mua rượu thì mua luôn, cũng có kha khá người đến chi để mua bún/miến. Nhưng số lượng có hạn, nhanh chóng bị mua hết, muốn mua nữa thì phải đợi đến năm sau.

Năm ngoái Lạc Tử Ninh lập một trang trại chuyên trồng khoai tây và khoai lang, sản lượng rất lớn. Không ngờ bún/miến làm ra vẫn không đủ bán, năm nay anh chuẩn bị mở rộng trang trại gấp đôi, trồng thêm nhiều hơn.

Cũng có thể trồng thêm ngô rồi làm mì để bán, năm ngoái anh trồng một ít ngô trong sân, ở nhà tự hái thử làm mì. Anh còn thử làm một ít lẩu thập cẩm cay tê rồi thêm vào một chút, hương vị gần giống mấy cửa hàng anh ăn trước khi xuyên không.

Năm nay anh chuẩn bị thêm món lẩu thập cẩm cay tê vào tửu lâu mình mở. Anh còn chuẩn bị mở một trường dạy nấu ăn, dạy người địa phương làm một số món ăn vặt, sau đó mở một phố ẩm thực ở đó. Nếu hiệu quả tốt, còn có thể nhượng lại với giá cao cho người ngoại tỉnh.

Bây giờ dân số trong thành tăng lên, các dự án giải trí và ăn uống còn rất ít. Anh còn chuẩn bị mở một hí lâu trong thành, mời gánh hát đến biểu diễn, mời vài ông thầy kể chuyện đến kể chuyện trong tửu lâu.

Tường thành đã sửa xong từ năm ngoái, rất kiên cố, không dễ bị phá thành. Đội tuần tra cũng đã tăng từ hơn một nghìn người lên hai vạn người. Năm nay còn chuẩn bị tăng thêm người, phát triển theo hướng quân đội chính quy.

Hiện tại Lạc Tử Ninh kiếm được nhiều tiền hơn hai năm trước nhiều. Trước đây, sau khi kiếm được tiền, anh thích đếm tiền, ban đầu kiếm ít anh còn đếm được, sau này dần dần thành đếm tiền đến mỏi tay, đếm đến đau vai. Giờ đây, tiền quá nhiều, anh lười đếm luôn.

Kho chứa đồ nhà họ cũng đầy ắp, anh đã đổi nhiều ngân phiếu thành bạc nén, anh sợ sau này nếu xảy ra chiến tranh, không đổi được ngân phiếu nữa. Kho chứa từ một cái đã thành hai, bên trong chất đầy núi vàng núi bạc. Tuy Lạc Tử Ninh không đếm tiền nữa nhưng có thời gian rảnh là lại ra núi vàng núi bạc nằm một lát, cảm giác ngủ trên núi vàng núi bạc khá cấn có điều về mặt tinh thần lại đạt được sự thỏa mãn tột độ.

...

Vừa vào hè, trong thành xuất hiện một đội thương nhân khác thường, sở dĩ nói họ khác thường là vì họ không phải thương nhân, chỉ giả trang thành thương nhân.

Thân phận thực sự của họ là thuộc hạ trước đây của Hoắc Lệnh Chi, người dẫn đầu là Phó tướng Trình của Hoắc Lệnh Chi.

Trận chiến cuối cùng họ tham gia bị Nhị Hoàng tử tính kế, gần như toàn quân bị tiêu diệt. Sau này Vương gia bị bệnh, còn họ thì người chết người bỏ đi.

Thực ra nhiều người không muốn rời đi, muốn ở lại bên cạnh Hoắc Lệnh Chi để bảo vệ hắn nhưng lại bị Hoắc Lệnh Chi đuổi đi, họ lén lút rời đi thì còn sống, ở lại chính là đường chết.

Không chỉ những thuộc hạ trước đây của hắn mà ngay cả hạ nhân, nô bộc trong Vương phủ ở Kinh thành của hắn cũng bị giết hết, chỉ còn lại gia đình Trần bá cùng với hai nô tì làm việc nặng là Tiểu Hồng, Tiểu Thúy và một xa phu.

Lạc Tử Ninh lúc mới gả cho hắn không mang theo bất kỳ hạ nhân nào. Nghe nói là Hoàng thượng không cho phép anh mang hạ nhân, anh chỉ khiêng mấy cái rương lớn vào Vương phủ, sau đó đi cùng họ đến đất phong.

Hồi đó Phó tướng Trình bị trọng thương, ai cũng tưởng hắn ta đã chết. Sau này hắn ta tự bò ra khỏi đống xác chết, được một vị đại phu hái thuốc trên núi cứu sống. Vị đại phu đó chăm sóc hắn ta hơn một năm, sau khi hắn ta hồi phục, hắn ta liền ghé Kinh thành một lần.

Khi hắn ta quay về đã ngụy trang, chuyện này với hắn ta không khó lắm. Về đến nơi, hắn ta mới biết thời thế đã đổi thay. Tiên hoàng băng hà, đương kim Thánh thượng là Nhị Hoàng tử, Vương phủ không còn ai, trở nên rất hoang tàn. Hắn ta còn nghe đồn Hoàng thượng bảo Vương gia của họ cưới một nam phi, nghe nói nam phi đó vốn là Trạng nguyên, sau khi bị Hoàng thượng ban hôn thì cảm thấy bị sỉ nhục tột độ, trút hết những oán hận đó lên người Vương gia, thường xuyên đánh đập mắng nhiếc Vương gia.

Hoắc Lệnh Chi của trước đây có thể nói là thiên chi kiêu tử, bị bao nhiêu người ghen ghét đố kỵ, sau này hắn thất thế lại có bấy nhiêu người thêu dệt chuyện sau lưng. Thực ra, nguyên chủ khi còn ở Kinh thành chưa dám đánh đập mắng nhiếc Hoắc Lệnh Chi hay cắm sừng Hoắc Lệnh Chi, những điều đó đều là sau khi đến đất phong mới làm. Nhưng rất nhiều người ở Kinh thành đã thêu dệt ra nhiều phiên bản, còn kịch tính hơn những gì nguyên tác mô tả.

Phó tướng Trình nghe mấy chuyện này thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, hận không thể lập tức đến g**t ch*t cái tên cẩu Vương phi kia để giải tỏa cơn tức giận. Nhưng hiện hắn ta tại chỉ có một mình, sau khi đi nếu lõ bị bại lộ, có thể làm liên lụy đến Vương gia.

Hắn ta nghi ngờ bên cạnh Vương gia toàn là tai mắt của Hoàng thượng. Cho dù hắn ta giết Vương phi, Hoàng thượng cũng lập tức biết, lúc đó tình cảnh của Vương gia chỉ càng tồi tệ hơn.

Hắn ta kìm nén lửa giận trong lòng, trước hết đi tìm các thuộc hạ cũ của Vương gia.

Lần này tìm thật sự tìm được kha khá người, còn tìm được cả quân sư của Hoắc Lệnh Chi.

Tuy số lượng chỉ có vài chục người nhưng đây đều là bộ khung, có những người này, chuyện Vương gia đông sơn tái khởi không thành vấn đề.

Tập hợp những người này xong, họ lại nghe nói đất phong có rất nhiều hàng tốt, đương nhiên những thứ này không phải dưới danh nghĩa của Vương phi. Thương nhân ngoại tỉnh chỉ biết những thứ đó là do các thương nhân trong đất phong bán.

Phó tướng Trình nghe nói việc kinh doanh bên đó tốt, Vương gia có thể sử dụng thuế thu tại địa phương, hẳn là sống khá hơn một chút.

Nhưng trên đường đi, họ lại nghe nói Tri phủ là một quan tham. Nghe được một loạt việc ác Tri phủ đã làm, Phó tướng Trình càng thêm lo lắng cho Vương gia.

Vương gia của họ có lấy được thuế thu không? Không chỉ không lấy được tiền, mà có khi số tiền mang theo cũng bị Tri phủ cướp mất?

"Cái tên cẩu Hoàng đế này cố ý đẩy Vương gia chúng ta đến nơi như vậy! Không chỉ đất phong nghèo khổ mà quan lại bên đó lại toàn là tham quan! Thú một nương tử là nam thê, lại còn là nam thê rác rưởi! Cố tình muốn giày vò chết Vương gia chúng ta!" Mấy người thuộc hạ không nhịn được chửi rủa.

Họ tăng tốc độ, muốn nhanh chóng cứu Vương gia khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng này.

Họ lên kế hoạch giả trang thành thương nhân vào thành, tìm chỗ tá tú nắm rõ tình hình trong thành, sau đó tìm cơ hội liên lạc với Vương gia.

Đến lúc đó họ sẽ nghe lệnh của Vương gia, nói về kế hoạch tiếp theo.

Dù sao Vương gia thông minh hơn họ, hơn nữa Vương gia đã sống ở đây mấy năm, hiểu rõ tình hình hơn họ, nghe theo chỉ huy của Vương gia chắc chắn không sai.

Nhưng vừa bước vào thành, họ đã thấy một quảng trường. Trên quảng trường dựng tượng đá của Vương gia và một nam nhân khác, họ đều ngây người.

Nam nhân này là ai? Sao có thể đứng cùng Vương gia ở đây?

Vương gia được dựng tượng đá ở đây, chắc không phải là đã chết rồi đấy chứ? Không đúng, nếu Vương gia thực sự chết rồi thì tin tức sẽ lan truyền khắp nơi.

Có phải người dân nơi này công nhận công lao của Vương gia, nên tự nguyện bỏ tiền dựng tượng đá cho Vương gia không?

Nam nhân kia là ai? Có thể đứng cùng Vương gia ở đây, có khi nào là cánh tay đắc lực của Vương gia không?

Họ tiện tay kéo một người dân đi ngang hỏi họ tượng đá này là của ai.

"Chắc các vị mới đến lần đầu, ngay cả Vương gia và Vương phi cũng không nhận ra." Người dân nhiệt tình kể cho họ nghe tình cảm giữa Vương gia và Vương phi tốt đẹp như thế nào, Vương phi thiện lương đến mức nào, nghe như thần tiên giáng trần vậy.

Nghe người dân nói xong, cả nhóm họ đều rối bời.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10