Chương 84
Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 84: Hứa Mật Ngữ thầm kêu "wow" một tiếng trong lòng.

84, Cặp vợ chồng già hay cãi cọ
 
Sau khi hoàn thành sự kiện của Lữ Càn Khôn, Hứa Mật Ngữ được thăng chức thành trợ lý đắc lực của Giám đốc Điền trong bộ phận Kế hoạch. Giám đốc Điền đã giao quyền cho cô, để cô toàn quyền phụ trách việc lên kế hoạch và thực hiện các loại sự kiện.
Sau khi tham gia lên kế hoạch từ đầu đến cuối cho đủ các loại hình sự kiện, Hứa Mật Ngữ phát hiện trong tất cả các sự kiện, cô dường như đặc biệt hứng thú và dễ xúc động với các sự kiện lễ cưới.
Cô nguyện làm người chứng kiến cho mỗi cặp đôi mới đến tổ chức tiệc cưới. Chứng kiến tình yêu của họ, cùng cảm động với họ, cũng để bản thân mình tiếp tục ôm ấp niềm khao khát đối với tình yêu và hôn nhân – dù đã trải qua một cuộc hôn nhân thất bại và một lần chia tay, nhưng cô không tuyệt vọng, cô để bản thân mình vẫn tin vào sự lãng mạn, tin vào tình yêu.
Cô dồn hết tâm sức vào công việc, vết thương lòng do mối tình ngắn ngủi kia mang lại, từ nỗi đau khổng lồ lúc ban đầu, dường như dần dần đã bị công việc pha loãng đi.
Trong quá trình phấn đấu vì sự nghiệp, cô bắt đầu hiểu ra, tình yêu chưa bao giờ là tất cả của người phụ nữ, đặc biệt là đối với một người phụ nữ từng là bà nội trợ, sau khi ly hôn mới bước vào chốn công sở như cô, công việc còn là một thứ xa xỉ phẩm đáng trân trọng hơn cả tình yêu. Bởi vì công việc sẽ hiện thực hóa giá trị bản thân của cô, sẽ khiến cô trở nên mạnh mẽ và tự tin.
Dù một lần nữa trở thành cô đơn chiếc bóng, nhưng cô quyết tâm vẫn phải sống cho mình một cuộc đời rực rỡ.
Dù khi nghĩ đến Kỷ Phong vẫn có chút buồn bã, nhưng cô tỉnh táo tự nhủ, phải đè nén những nỗi buồn này xuống đáy lòng, rồi vực dậy tinh thần, hăng hái nỗ lực làm việc.
Bởi vì không có nỗi đau nào mà việc lao đầu vào công việc không thể giải cứu được.
 
Thời gian trôi thật nhanh. Chẳng biết từ lúc nào, thành phố này lại bước vào mùa mưa thu. Những cơn mưa dầm dề bắt đầu tí tách rơi, một khi đã kéo màn thì như chẳng muốn dừng lại.
Kỷ Phong cũng lại bắt đầu mùa mất ngủ trong những đêm mưa thu của mình.
Do buổi tối ngủ không ngon, ban ngày Kỷ Phong trông luôn có vẻ không có tinh thần, làm gì cũng uể oải.
Chỉ có lúc họp, đặc biệt là những cuộc họp có người của bộ phận kkế hoạch tham dự, Kỷ Phong luôn tỏ ra phấn chấn lạ thường.
Trong khoảng thời gian từ lúc chia tay đến khi mùa mưa thu lại đến, Hứa Mật Ngữ bận rộn vô cùng. Cô hoàn thành hết sự kiện này đến sự kiện khác, không chỉ tạo ra doanh thu về mặt thành tích, mà còn mang lại sức ảnh hưởng và danh tiếng tốt cho khách sạn. Rất nhiều tập đoàn hoặc doanh nghiệp muốn tổ chức sự kiện gì, điều đầu tiên họ nghĩ đến là tổ chức ở khách sạn Tư Uy.
Dựa vào những thành quả công việc này, Hứa Mật Ngữ đã dần dần tạo dựng được uy tín rất cao trong khách sạn. Sau khi cô chuyển đến bộ phận kế hoạch, phàm là những khâu trong quy trình sự kiện cần phối hợp với các bộ phận khác, đều do cô đảm nhiệm. Bởi vì cô từng làm việc ở các bộ phận khác nhau, lại đi lên từ những vị trí cơ sở nhất, cô hiểu rõ mọi công việc của các bộ phận đó, nên khi cô đứng ra kết nối, quá trình luôn hòa hợp và hiệu quả hơn người khác.
Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ bận rộn, anh phát hiện ra từ cô rằng, hóa ra công việc cũng có thể nuôi dưỡng thần khí của một người – anh phát hiện Hứa Mật Ngữ bây giờ tuy cả ngày bận tối mắt tối mũi, nhưng người lại càng lúc càng rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
Hiện tại khách sạn Tư Uy cũng giống như trụ sở chính của tập đoàn Tinh Kỷ, cũng bắt đầu tổ chức cuộc họp tháng mỗi tháng một lần. Tại cuộc họp, đại diện của các bộ phận sẽ báo cáo về tình hình công việc của tháng trước, sau đó trình bày chi tiết về kế hoạch và mục tiêu công việc của tháng tiếp theo.
Giám đốc Điền của bộ phận kế hoạch cảm thấy người hiểu rõ tình hình công việc nhất trong cả bộ phận chính là Hứa Mật Ngữ, thế là ông cử cô làm đại diện bộ phận, đến cuộc họp tháng hàng tháng để báo cáo công việc cho sếp lớn.
Cuộc họp tháng hàng tháng là ngày mà các đại diện báo cáo của tất cả các bộ phận sợ hãi và căng thẳng nhất. Nhưng nó lại trở thành ngày mà Kỷ Phong mong chờ nhất mỗi tháng.
Bởi vì vào ngày này anh có thể trao đổi với Hứa Mật Ngữ một cách không kiêng dè. Mặc dù chỉ là về chuyện công việc.
Trong vài cuộc họp tháng đầu tiên, đối với bản báo cáo của Hứa Mật Ngữ, Kỷ Phong vẫn có thể chỉ ra được vài lỗi. Anh không hề đặc biệt chiếu cố cô, đối với những vấn đề đã chỉ ra, anh cũng giống như khi huấn thị các nhân viên quản lý khác, thái độ nghiêm khắc, lời lẽ sắc bén.
Anh và tất cả mọi người đều nhận ra, Hứa Mật Ngữ bị anh phê bình ở cuộc họp tháng đã bị đả kích nặng nề. Đôi lúc anh cũng hối hận, sợ Hứa Mật Ngữ nghĩ rằng anh đang việc công trả thù riêng, trả đũa việc cô đề nghị chia tay, nên cố ý làm khó cô.
Nhưng anh nhanh chóng phát hiện, lại là anh nghĩ nhiều rồi. Thái độ công tư phân minh của Hứa Mật Ngữ đối với anh, công tư đến mức khiến người ta phải giận sôi.
Anh lại nhanh chóng phát hiện, Hứa Mật Ngữ có trí nhớ rất tốt – cô có một bản lĩnh là, phàm là những lỗi đã bị chỉ ra trước đây, sau khi cô sửa chữa thì sẽ không bao giờ phạm phải lần thứ hai, và cô còn có thể biến những chỗ từng có vấn đề trở thành điểm mạnh sau này.
Cứ như vậy dần dần, ngay cả Kỷ Phong cũng không thể tìm ra lỗi gì của cô nữa. Cô trở thành nhân viên báo cáo hiếm hoi trong cuộc họp tháng có thể làm sếp hài lòng.
Trong cuộc họp tháng, Kỷ Phong và Hứa Mật Ngữ có thể quay lại như lúc ban đầu, làm cấp trên và cấp dưới một cách thuần túy. Nhưng khi cuộc họp kết thúc, sự tương tác giữa hai người vẫn không được tự nhiên cho lắm.
Đối với Kỷ Phong, dư âm của cuộc chia tay vẫn còn dai dẳng – dù thế nào đi nữa, người phụ nữ tồi tệ Hứa Mật Ngữ này, là mối tình đầu của anh. Cô đã lấy đi từ anh nụ hôn đầu, cái nắm tay đầu tiên, rung động đầu đời, và cả lần đầu tiên của anh.
Đối với người phụ nữ tồi tệ đã lấy đi tất cả những cái “đầu tiên” của mình, chính anh cũng không ngờ rằng dư âm sau chia tay mà cô mang lại cho anh lại kéo dài đến thế.
Anh biết thực ra dư âm của Hứa Mật Ngữ cũng chưa qua, anh từng bắt gặp cô nhìn trộm mình. Cũng từng dồn cô vào góc không người để tra hỏi, nhưng miệng cô quá cứng, nói gì cũng không thừa nhận. Bị anh ép quá, cô lại còn dám chế nhạo anh rằng thực ra là anh đang tự mình đa tình.
Đúng là tức chết anh.
Thế là anh cứ cù cưa với cô, xem dư âm của ai có thể qua trước.
 
Buổi tối, Kỷ Phong nằm trên giường, trằn trọc mãi mà không sao ngủ được.
Cái mùa mưa thu đáng ghét này, mưa thật nhiều, rả rích không ngừng, như thể rơi mãi không dứt.
Mất ngủ đến mức không còn cách nào khác, Kỷ Phong đành phải tìm lại những bản ghi âm của Hứa Mật Ngữ mà anh đã giận dỗi cất đi để nghe.
Mùa mưa thu năm ngoái, những bản ghi âm này rất hữu dụng, anh chỉ cần nghe một lúc là có thể ngủ được. Nhưng lần này thì tệ rồi, anh phát hiện ra mình không thể nghe những bản ghi âm này nữa.
Vừa nghe là không nhịn được mà nhớ đến cô, nhớ mãi nhớ mãi lại càng không ngủ được.
Sau một hồi trằn trọc, anh đành phải từ bỏ cuộc chiến với chứng mất ngủ, không còn cố chấp làm sao để ngủ được nữa.
Nếu đã không ngủ được, anh dứt khoát trở mình xuống giường đi vào phòng sách, mở máy tính lên, bắt đầu xem tài liệu.
Xem một hồi thì lại bấm vào thư mục của bộ phận kế hoạch. Bên trong có rất nhiều phương án kế hoạch sự kiện và video quay lại quy trình sự kiện.
Và trong tên của không ít video, đều có đính kèm tên của Hứa Mật Ngữ. Đó là những sự kiện mà Hứa Mật Ngữ đã lên kế hoạch và thực hiện.
Thường ngày anh rất bận, thường sẽ không quá chi tiết hỏi han từng hoạt động của bộ phận kế hoạch. Cũng vì Hứa Mật Ngữ, anh mới ma xui quỷ khiến bắt đầu yêu cầu bộ phận kế hoạch, phàm là những sự kiện đã tổ chức, đều phải có người chuyên trách quay lại toàn bộ quá trình, file video quay được đều phải gửi một bản sao cho anh, với danh nghĩa là nhân viên quản lý khách sạn cần lưu trữ để kiểm tra.
Sau này anh phát hiện, quyết định quay phim này cũng có vài lợi ích. Ví dụ như khi có vấn đề tranh cãi không rõ ràng giữa khách hàng và người tổ chức sự kiện, có thể tra cứu video quay lại để xác định trách nhiệm thuộc về bên nào. Hoặc nếu khách hàng muốn một bộ phim tài liệu về quá trình tổ chức sự kiện, video quay lại cũng có thể hữu dụng.
Kỷ Phong mở thư mục lưu trữ video quay lại, lần lượt bấm vào xem những video sự kiện có ba chữ Hứa Mật Ngữ trong tên file.
Xem một hồi, anh lại có chút mê mẩn. Xem liên tục những video sự kiện này theo thứ tự thời gian, điều cảm nhận được chính là sự tiến bộ vượt bậc trong tài năng nghề nghiệp của Hứa Mật Ngữ.
Xem những video quay lại sự kiện này, Kỷ Phong phát hiện Hứa Mật Ngữ quả thực đã lên kế hoạch và thực hiện không ít sự kiện, và các loại hình sự kiện cũng khá phong phú.
Sự kiện thương mại, tiệc mừng thọ, tiệc cưới, các sự kiện chủ đề lễ hội, v.v., cô đều thực hiện rất tốt. Đặc biệt là các sự kiện cưới, khi cô dâu chú rể trao nhau lời thề và nhẫn cưới, luôn có thể thấy cô nở nụ cười rất ấm áp, rất cảm động, rất khao khát và xinh đẹp.
Nụ cười đó khiến anh không nhịn được mà liên tục nhấn nút tua lại, xem đi xem lại không ngừng.
Trong những sự kiện này, cũng có rất nhiều tình huống bất ngờ xảy ra, và cô đều có thể xử lý một cách rất bình tĩnh. Cô thực sự có tài ứng biến rất nhanh nhạy.
Và những video ghi lại cảnh cô xử lý các tình huống bất ngờ này khiến Kỷ Phong xem rất say sưa.
Trong một sự kiện tiệc mừng thọ, bà lão chủ nhân của bữa tiệc là một bệnh nhân Alzheimer. Khi sắp đến tiết mục thổi nến cắt bánh, bà lão đột nhiên trở nên lú lẫn, nói gì cũng không chịu thổi nến cắt bánh, ngược lại còn bắt đầu nói những chuyện không đầu không cuối.
Không ai biết bà rốt cuộc đang nói gì, cả sảnh tiệc đều ngơ ngác nghe bà nói nhảm, khung cảnh có lúc rơi vào tình trạng mất kiểm soát một cách khôi hài.
Bà lão nói được nửa câu chuyện thì quên mất phần sau. Con cái giàu có không muốn các vị khách đến dự tiệc mừng thọ của mẹ già phải khó xử quá lâu, liền thúc giục mẹ tạm gác chuyện đang nói lại, thổi nến cắt bánh sinh nhật trước đã, mọi người còn đang chờ hát mừng sinh nhật bà.
Nhưng bà cụ lại nổi giận, khăng khăng nếu không ai có thể nối tiếp được phần sau của câu chuyện, bà sẽ không tổ chức sinh nhật này nữa, mọi người cũng đừng chờ ăn cơm, thu dọn đồ đạc về nhà hết đi.
Con cái lập tức càng thêm khó xử, vội vàng hỏi nhau, rốt cuộc ai có thể nối tiếp được phần sau câu chuyện của bà cụ.
Tiếc là không ai từng nghe bà cụ kể câu chuyện này, mọi người bèn vận dụng trí não, cố gắng bịa tiếp.
Kỷ Phong cách màn hình nhìn cảnh tượng lúc đó cũng cảm thấy vừa khôi hài vừa mất kiểm soát.
Bà cụ thì thúc giục, khách khứa thì chờ đợi, con cháu họ hàng thì đoán mò. Thấy cảnh tượng sắp trở nên hỗn loạn tan hoang, lúc này Hứa Mật Ngữ đứng ra, nối tiếp phần sau câu chuyện mà bà cụ đang kể.
Bà cụ nghe xong mắt liền sáng lên, vui mừng đến mức trí nhớ cũng tạm thời quay về, bà nắm lấy tay Hứa Mật Ngữ nói: “Cô gái, tôi thấy cô nói mới đúng, bọn họ nói toàn là bịa đặt. Đúng rồi cô gái, chuyện này có phải vẫn chưa hết, có phải sau này còn có diễn biến nữa phải không?”
Lúc này Hứa Mật Ngữ dùng một chút mẹo nhỏ, dỗ dành bà cụ nói: “Có ạ, nhưng nếu bà muốn biết, bà hãy thổi nến cắt bánh sinh nhật trước, để mọi người vui vẻ chúc thọ cho bà, sau đó cháu sẽ kể cho bà nghe chuyện về sau.”
Bà cụ lập tức quay lại với quy trình thổi nến cắt bánh mừng sinh nhật, cục diện suýt nữa hỗn loạn cuối cùng cũng trở lại bình thường.
Sau đó, con cái của ông bà cụ đã đặc biệt đến hỏi Hứa Mật Ngữ: “Cô làm sao biết được diễn biến sau này của câu chuyện mà mẹ tôi kể vậy? Chúng tôi nghe còn chưa từng nghe qua.”
Hứa Mật Ngữ cười, nói với con cái của ông bà cụ: “Thực ra đó không phải là chuyện xảy ra trong thực tế, đó là tình tiết trong một bộ phim truyền hình Thái Lan. Chắc hẳn các vị bình thường đều rất bận, không có nhiều thời gian ở bên bà, bà chỉ ở nhà một mình xem phim để giết thời gian thôi. Tôi trước đây khi không đi làm cũng đã xem rất nhiều phim ở nhà, tình cờ biết được tình tiết mà bà nói.”
Sau khi giải mã, cô dừng lại một chút, rồi cười nói với con cái của ông bà cụ một cách chân thành: “Thực ra sau này, nếu có thể, các vị vẫn nên cố gắng ở bên bà nhiều hơn, sau này những chuyện bà có thể nhớ được sẽ ngày càng ít đi, nếu trong những chuyện bà nhớ được, toàn là tình tiết phim giả, mà không có nhiều sự đồng hành thật sự của con cái, như vậy đối với các vị mà nói, tương lai có thể cũng sẽ để lại tiếc nuối.”
Con cái của ông bà cụ trịnh trọng cảm ơn lời nhắc nhở của Hứa Mật Ngữ, sau khi quay đi đã lén lau khóe mắt.
Kỷ Phong xem nội dung video được quay lại, cảm thấy trong lòng dâng lên một sự ấm áp rất bình yên.
Tâm trạng này khiến anh sau khi nằm xuống, lại có thể ngủ được.
Tối hôm sau, khi anh lại không ngủ được, anh tiếp tục tìm video quay sự kiện để xem, xem người phụ nữ đó trong từng sự kiện, ngày càng tỏa sáng rực rỡ.
Lần này anh mở một sự kiện tiệc thương mại, người tham gia là các quản lý cấp cao, nhân viên của một công ty lớn và các đối tác kinh doanh của họ, trong đó có vài vị khách quý đến từ nước ngoài.
Sau khi tiệc bắt đầu, đại diện đối tác đến từ Nhật Bản đã tạm thời phát biểu một đoạn. Vốn dĩ công ty lớn có mang theo phiên dịch tiếng Nhật, nhưng người phiên dịch trước sự kiện đã ăn phải thứ gì đó, xem trong quy trình ở phần đầu cuộc họp không có đại diện nước ngoài nào phát biểu, thế là đã vào nhà vệ sinh.
Kết quả là bài phát biểu đột xuất của đại diện Nhật Bản đã khiến cho tình thế trong tầm kiểm soát rơi vào tình trạng mất kiểm soát và khó xử vì không có người phiên dịch. Phiên dịch không có ở đó, không ai biết đối tác kinh doanh người Nhật vừa rồi đã nói gì. Giám đốc công ty lớn lo lắng hét lên gọi trợ lý mau đi lôi phiên dịch về, đối tác kinh doanh người Nhật cũng rơi vào tình trạng không vui, vừa rồi ông đã nhiệt tình nói nhiều như vậy, kết quả lại là nói suông.
Cũng chính lúc này, Hứa Mật Ngữ đã đứng ra một cách tự tin và thanh lịch, cô ung dung dịch lại nội dung bài phát biểu vừa rồi của đối tác người Nhật, rồi lại lưu loát và truyền cảm dịch lại lời đáp của Giám đốc công ty Trung Quốc cho đối tác người Nhật nghe. Có rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành, vậy mà cô dịch hoàn toàn chính xác, ngay cả người phiên dịch vội vàng chạy về sau đó cũng khen cô dịch rất chuẩn.
Cô đã giúp giải quyết cuộc khủng hoảng khó xử, sau khi phiên dịch trở lại, cô lập tức khiêm tốn lui ra.
Có năng lực mà không tranh giành sự chú ý, không kể công, chẳng trách sau khi sự kiện kết thúc, Giám đốc công ty lớn đã đích thân đến mời cô, hy vọng cô có thể nhảy việc qua đó, còn trách móc người phiên dịch của mình vào thời khắc quan trọng lại làm hỏng chuyện.
Hứa Mật Ngữ mỉm cười từ chối lời mời này, nói với Giám đốc doanh nghiệp lớn rằng: “Người cầm lái khách sạn của chúng tôi là một người rất lợi hại, nếu chúng tôi có sai sót trong công việc, lời phê bình của anh ấy sẽ khiến chúng tôi xấu hổ không ngóc đầu lên được. Nhưng nếu sai sót đó là do vấn đề sức khỏe, anh ấy thường sẽ quan tâm đến tình trạng sức khỏe của chúng tôi trước, sau đó mới thông cảm cho sai sót của chúng tôi. Hôm nay sức khỏe của thầy phiên dịch có sự cố đột xuất, đây là điều mà bản thân thầy ấy cũng không kiểm soát được, thực ra thầy phiên dịch giỏi hơn và chuyên nghiệp hơn tôi rất nhiều, tôi dịch được nhiều thuật ngữ chuyên ngành hôm nay là vì tôi đã chuẩn bị bài vở rất nhiều cho sự kiện này, thuộc dạng học cấp tốc, nhưng thầy phiên dịch thì thật sự là cái gì cũng biết. Cho nên ngài tuyệt đối đừng vì hạt vừng là tôi đây mà đánh mất quả dưa hấu là thầy phiên dịch nhé.”
Kỷ Phong nhìn nụ cười của Hứa Mật Ngữ được quay lại. Anh tua lại video, tua lại đến đoạn cô nói về người cầm lái khách sạn của họ, rồi nghe lại một lần, rồi lại nghe một lần, rồi lại nghe thêm một lần nữa…
Cho đến khi trong lòng lại tràn ngập sự ấm áp bình yên đó. Anh nằm lên giường rồi lại ngủ thiếp đi.
Dần dần, Kỷ Phong đã tìm ra được phương pháp mới để có thể ngủ được.
 
Không biết chính xác từ lúc nào, Hứa Mật Ngữ nhận ra trong bộ phận kế hoạch có thêm một vị trí là quay phim – mỗi người phụ trách sự kiện khi lên kế hoạch và thực hiện, bên cạnh luôn có một người thợ quay phim đi theo. Thợ quay phim giống như đang quay phim tài liệu, cứ theo sát phía sau những người phụ trách sự kiện như cô để quay thật kỹ lưỡng. Đôi khi cô đang cảm động đến nóng cả vành mắt vì cặp đôi mới trên sân khấu, vừa quay đầu lại đã đối diện với một ống kính lớn đang chĩa thẳng vào mình, cảm xúc của cô lập tức bị chia cắt.
Hứa Mật Ngữ đã hỏi Giám đốc Điền, tại sao lại có thêm một quy trình như vậy. Giám đốc Điền nói với cô: “Cấp trên yêu cầu, nói là phải lưu lại thành file video toàn bộ quá trình trước sau của mỗi sự kiện để dự phòng.”
Hứa Mật Ngữ cảm thấy lời giải thích này cũng hợp lý, nên không nghĩ nhiều nữa.
Hôm đó cô đang bận rộn, Chu Thanh Thanh, người thực hiện sự kiện dưới quyền cô, chạy đến báo: “Chị Mật Ngữ, vừa rồi có một cặp khách hàng khá đặc biệt, một người thì nói tổ chức tiệc sinh nhật, một người thì nói tổ chức tiệc cưới, hai người cãi nhau, ai cũng giữ ý kiến của mình, không ai chịu ai, cãi nhau đến mức em đau cả đầu, em thật sự không chống đỡ nổi nữa, hay là chị ra xem thử đi ạ?”
Hứa Mật Ngữ gấp tài liệu lại, cười nói một tiếng được.
Ra khỏi văn phòng, cô đi thẳng đến phòng tiếp khách.
Vừa bước vào cửa, cô có chút bất ngờ.
Cặp khách hàng này hóa ra là một ông cụ và một bà cụ đã có tuổi, họ quả nhiên như lời Chu Thanh Thanh nói, đang hùng hồn cãi nhau.
 
Hứa Mật Ngữ đứng ra trấn an hai ông bà cụ, sau đó trò chuyện với hai ông bà một lúc, đại khái đã biết được yêu cầu của mỗi người.
Ông cụ họ Tề, bà cụ họ Nhan. Chủ trương của ông cụ Tề là cùng bà cụ Nhan tổ chức một tiệc cưới.
Nhưng bà cụ Nhan không đồng ý, bà kiên quyết muốn tổ chức một tiệc mừng thọ cho ông Tề.
Hai người nói qua nói lại rồi lại cãi nhau.
Ông Tề la lên: “Sinh nhật thì có gì đáng tổ chức? Tôi chẳng muốn cho người khác biết tôi đã bảy mươi mấy tuổi rồi đâu!”
Bà Nhan cũng la lại: “Thế theo ông nói, hai chúng ta đều đã từng này tuổi rồi, còn tổ chức tiệc cưới gì nữa, suốt ngày tiệc cưới tiệc cưới treo bên miệng, tôi thấy ông mới giống tiệc cưới đó!”
Giọng ông Tề lập tức cao lên một tông: “Đây không phải là tôi nợ bà sao!”
Bà Nhan không chịu thua kém, giọng còn cao hơn ông Tề một quãng tám: “Thế sao ông không làm sớm đi, giờ mới nghĩ đến trả? Không tổ chức tiệc cưới, chỉ tổ chức tiệc sinh nhật!”
Ông Tề gần như vỡ giọng: “Tiểu Nhan bà nghe tôi đi, được không? Không tổ chức tiệc cưới nữa thì thật sự không kịp đâu!”
Bà Nhan lập tức đỏ hoe mắt, không cãi được nữa.
Sau khi ổn định lại cảm xúc, khi bà cất lời lần nữa, giọng đã có chút nghẹn ngào: “Ông già hư hỏng này, cứ không cho tôi tổ chức sinh nhật cho ông, nhưng ông nghĩ xem ông còn được mấy cái sinh nhật nữa.”
Khí thế và sắc mặt của ông Tề lập tức ảm đạm hẳn.
Hứa Mật Ngữ đúng lúc lên tiếng, thăm dò nói: “Ông Tề, bà Nhan, có lẽ có một khả năng, là tổ chức cả tiệc cưới và tiệc sinh nhật cùng lúc, hai ông bà thấy thế nào ạ?”
Hai ông bà nhìn nhau, mắt đều trợn to và tròn xoe, rồi cả hai cùng bừng tỉnh ngộ: “Đúng nhỉ, có thể tổ chức cùng lúc ha!”
Ông Tề thậm chí còn vui vẻ vỗ đùi: “Tôi đúng là già lẩm cẩm rồi, trẻ con mới phải lựa chọn, người già chúng ta nên có cả hai!”
Vấn đề mà hai ông bà cãi nhau không dứt, cứ thế được giải quyết một cách có phần kỳ quặc khó hiểu.
Sau đó Hứa Mật Ngữ trao đổi chi tiết với hai ông bà về các vấn đề cụ thể của việc tổ chức chung tiệc cưới và tiệc sinh nhật.
Cô tận tụy hỏi han và ghi chép, thợ quay phim bên cạnh cũng tận tụy cầm máy quay liên tục theo sát.
Tiếp theo qua cuộc trò chuyện, Hứa Mật Ngữ đã hiểu được tình hình cụ thể của hai ông bà.
Ông Tề trông có vẻ tính khí không được tốt lắm, nói chuyện một hồi là lại trở nên hung dữ. Nhưng trò chuyện một lúc Hứa Mật Ngữ đã biết, ông chỉ có cách nói chuyện như vậy, dường như nói chưa được mấy câu là đã muốn cãi nhau. Nhưng thực ra chỉ cần không nói ngược lại ông, thuận theo lời ông mà nói, ông không chỉ không hung dữ, mà còn rất hoạt bát và thú vị.
Ông Tề nói với Hứa Mật Ngữ: “Tôi và Tiểu Nhan à, là mối tình đầu của nhau đấy.”
Hứa Mật Ngữ thầm kêu “wow” một tiếng trong lòng.
Dù trên mặt hai ông bà đều đã đầy nếp nhăn, nhưng khi nói đến “mối tình đầu”, vầng hồng ửng lên dưới những nếp nhăn của họ vẫn khắc ghi sự trong sáng và lãng mạn của tình yêu, khiến người ta vô cùng xúc động.
“Tiếc là, thân phận gia thế của chúng tôi chênh lệch quá lớn,” ông Tề thở dài, nói với Hứa Mật Ngữ “Hồi còn trẻ, bà ấy là tiểu thư nhà giàu, còn tôi chỉ là một kẻ làm thuê nghèo khổ, tôi quen bà ấy khi đến nhà họ làm việc.”
Lòng Hứa Mật Ngữ rung động. Cảm giác như xuyên qua thời không nhìn thấy phiên bản hoán đổi giới tính của Kỷ Phong và mình. Cô nghe chuyện xưa của hai ông bà càng thêm phần đồng cảm.
“Sau đó thì sao ạ?” cô hỏi.
“Sau đó à” trên khuôn mặt hằn sâu dấu vết thời gian của ông Tề, lại nổi lên một chút e thẹn của tuổi trẻ “Chúng tôi không thể ngăn được tình cảm dành cho nhau, nên đã lén lút ở bên nhau. Lúc đó hai chúng tôi thân thiết lắm, cứ như hình với bóng vậy!”
“Sau đó hai ông bà luôn bên nhau bạch đầu giai lão đến bây giờ, cùng nhau trải qua bao nhiêu năm tháng ạ?” Hứa Mật Ngữ không nhịn được nối tiếp một cái kết đẹp.
Nhưng ông Tề lắc đầu: “Hoàn toàn ngược lại, chúng tôi đã chia tay. Mãi đến bây giờ mới quay lại với nhau.”
“Á?…” Hứa Mật Ngữ nghẹn lời. Dừng một chút cô lại hỏi “Tình cảm của hai ông bà tốt như vậy, tại sao lại chia tay ạ?”
Ông Tề nhìn bà Nhan, vẻ mặt đầy tiếc nuối và hối hận. Rồi ông nói với Hứa Mật Ngữ: “Lúc đó tôi cảm thấy khoảng cách giữa tôi và bà ấy quá lớn, tôi không xứng với bà ấy, rồi lòng tự tôn đàn ông của tôi trỗi dậy, thế là tôi đã đề nghị chia tay với bà ấy. Sau đó chúng tôi đều lập gia đình riêng, không còn liên lạc nữa.”
Hứa Mật Ngữ cảm nhận được sự bi thương trong lời nói của ông Tề. Trong lòng cô cũng dâng lên một nỗi bi thương nhàn nhạt.
Vậy ra từ quá khứ đến hiện tại, nếu hai người không môn đăng hộ đối, khoảng cách quá lớn, thì đã định sẵn là không thể ở bên nhau sao?
Hứa Mật Ngữ đang âm thầm bi thương suy nghĩ, bỗng thấy ông Tề dùng đầu ngón tay chọc chọc vào vai bà Nhan, khiến bà Nhan giây trước còn sắp rơi nước mắt vì chuyện cũ, giây sau nước mắt đã khô cạn, bực mình không chịu nổi, liền vỗ vào ngón tay phiền phức của ông Tề.
“Ông cứ chọc tôi làm gì?”
Ông Tề nói: “Bà cũng kể đi chứ, chuyện ngày xưa bà cũng là người trong cuộc mà, bà cũng kể đi.”
Bà Nhan bực bội: “Tôi không muốn kể, chỉ thích nghe ông kể thôi, được chưa!”
Ông Tề cười, nụ cười như một đứa trẻ trở về tuổi thơ.
Hứa Mật Ngữ nhìn họ, dường như xuyên qua lớp da già nua của họ, nhìn thấy họ thời trẻ với làn da căng mịn, trong dòng thời gian của mấy chục năm trước, đã từng yêu nhau nồng cháy như vậy.
Ông Tề trêu chọc bà Nhan xong, quay đầu tiếp tục nói với Hứa Mật Ngữ: “Hơn hai mươi năm trước, vợ tôi qua đời, để lại cho tôi một đứa con trai. Tôi một mình vừa làm bố vừa làm mẹ nuôi con lớn, cũng không đi bước nữa.”
Hứa Mật Ngữ trong lòng thổn thức. Một người đàn ông một mình nuôi con lớn, cũng không dễ dàng.
“Mãi đến nửa năm trước, có lần tôi ra ngân hàng rút tiền, lại tình cờ gặp lại Tiểu Nhan, tôi mới biết bà ấy cũng đã ở vậy hơn hai mươi năm rồi, không có con cái, cũng không đi bước nữa, cứ sống một mình như vậy.”
Hứa Mật Ngữ không khỏi lại một lần nữa thổn thức. Cuộc đời sau này của hai người họ, lại đều cô đơn như vậy.
“Năm đó tôi chia tay với bà ấy, là muốn bà ấy tìm một người chồng môn đăng hộ đối, sống một cuộc đời sung túc không lo cơm áo. Nhưng ai ngờ được bà ấy lại sớm ở vậy, sau đó cứ một mình như thế sống qua hai ba mươi năm,haiz, sớm biết như vậy năm đó tôi đã không đề nghị chia tay với bà ấy.” Ông Tề vừa nói vừa thở dài.
“Nói ra không sợ cô cười, chúng tôi tuy đều đã già, nhưng lần này gặp lại, chúng tôi đều phát hiện cảm giác mối tình đầu năm xưa đã quay trở lại, haha! Rồi tôi nghĩ mình có lẽ cũng không còn sống được bao lâu nữa, chúng tôi không thể cứ lo lắng cái này cái kia như hồi trẻ, chúng tôi nên làm theo ý mình, làm những việc mình muốn. Thế là sau khi gặp lại không lâu, hai chúng tôi đã bất chấp tất cả mà ở bên nhau. Nói ra cũng ngại, không ngờ chúng tôi đã từng này tuổi rồi, mà còn có thể bùng lên một ngọn lửa tình già, hahaha.”
Ông Tề nói đến cuối, che mặt cười. Bà Nhan e thẹn như một thiếu nữ, cứ đánh vào người ông Tề, bảo ông đừng có già mà không nên nết, nói bậy bạ. Họ đều nhìn nhau cười, nếp nhăn trên mặt gợn lên như sóng nước. Trong mắt Hứa Mật Ngữ, đó là nụ cười đẹp nhất, trong sáng nhất thế gian.
Cô đứng bên cạnh xem mà xúc động, nói với ông Tề và bà Nhan: “Tuy hai ông bà đã bỏ lỡ nhau nhiều năm, nhưng bây giờ đã gặp lại, có thể nối lại duyên xưa, thật là tốt quá ạ. Ông Tề, bà Nhan, sau này cuộc sống của hai ông bà nhất định sẽ rất hạnh phúc mỹ mãn!”
Ông Tề nghe xong lời cô lại thở dài: “Nào có ngày tháng sau này gì nữa đâu.”
Hứa Mật Ngữ nghe vậy sững người.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khác Chương 2: Chương 2: “Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.” Chương 3: Chương 3: "Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay." Chương 4: Chương 4: Hứa Mật Ngữ nhìn thẳng vào Nhiếp Dư Thành. Cô tin rằng trong mắt mình lúc này chỉ có hận thù. Chương 5: Chương 5: “Quả nhiên, tôi đoán không sai, chính là cô gửi tin nhắn cho tôi.” Chương 6: Chương 6: “Chúng ta ly hôn đi.” Chương 7: Chương 7: Dưới bóng cây, Hứa Mật Ngữ quay người mỉm cười vẫy tay với Nhiếp Dư Thành: "Tạm biệt.” Chương 8: Chương 8: Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đã Chương 9: Chương 9: Vị khách quý tầng cao nhất kia, mọi người tránh không kịp Chương 10: Chương 10: Họ dường như đều nghe thấy từ trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng thét của phụ nữ. Chương 11: Chương 11: “Còn không đi?” Chương 12: Chương 12: “Có chừng mực thôi.” Chương 13: Chương 13: Mấp máy môi, thu lại ánh mắt Chương 14: Chương 14: “Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này." Chương 15: Chương 15: Phải đuổi việc cô ta! Chương 16: Chương 16: “Tôi đã nói sau này không được nói chuyện của người này cho tôi nghe nữa cơ mà?" Chương 17: Chương 17: “Tại sao lúc nào cũng gặp phải cô ta? Cậu giải thích cho tôi xem" Chương 18: Chương 18: “Có người đang nhắm vào chị.” Chương 19: Chương 19: Người mở cửa, vậy mà lại là Nhiếp Dư Thành Chương 20: Chương 20: Nắm tay buông thõng bên hông của cô càng siết chặt hơn. Chương 21: Chương 21: “Nói đi, cô muốn nhận được gì từ tôi?" Chương 22: Chương 22: Cổ tay cô bị anh ta nắm lấy, siết mạnh Chương 23: Chương 23: “Con người ấy à, phải biết mình là ai.” Chương 24: Chương 24: “Cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật.” Chương 25: Chương 25: “Không thể chỉ có một mình tôi khổ sở được." Chương 26: Chương 26: Trương Thái Lộ đang nhân cơ hội cố tình gài bẫy cô Chương 27: Chương 27: Tại sao tổ trưởng mới lại là tôi? Chương 28: Chương 28: Đây là bồi thường sao? Chương 29: Chương 29: Cô muốn từ biệt Hứa Mật Ngữ vô dụng trước đây Chương 30: Chương 30: Đợi cô đứng dậy từ cơn ngủ đông này, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt. Chương 31: Chương 31: Khoảnh khắc Kỷ Phong và cô chạm mặt nhau, anh lại nhíu chặt đôi mày Chương 32: Chương 32: Từ lúc nghe tin Hứa Mật Ngữ đã ly hôn đã không khỏi sững người Chương 33: Chương 33: "Trông tôi có giống ma quỷ hay thứ gì đó tương tự không?" Chương 34: Chương 34: Cậu có phải đang nghĩ, tôi đang giúp Hứa Mật Ngữ không? Chương 35: Chương 35: Dịu dàng nhưng lại đầy nội lực Chương 36: Chương 36: Anh nói cô đáng thương. Anh đang thương hại cô sao? Chương 37: Chương 37: Quyết tâm cắt đứt Chương 38: Chương 38: Món thịt kho cô làm Chương 39: Chương 39: "Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng." Chương 40: Chương 40: Hứa Mật Ngữ, cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à?” Chương 41: Chương 41: “Theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu” Chương 42: Chương 42: Trong căn phòng sáng rực ánh vàng, không có bóng dáng của Hứa Mật Ngữ. Chương 43: Chương 43: "Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả." Chương 44: Chương 44: Cô bước ra khỏi phòng, thản nhiên, bình thản. Chương 45: Chương 45: “Lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút!� Chương 46: Chương 46: Anh thật sự rất lợi hại. Chương 47: Chương 47: "Cầm đi, đừng đưa cho tôi." Chương 48: Chương 48: Nhưng vừa mở mắt ra, anh lại nhìn thấy cô Chương 49: Chương 49: Cô chính là lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ. Chương 50: Chương 50: "Gọi to thế làm gì?” Chương 51: Chương 51: Cô gái này, đúng là không phải dạng vừa! Chương 52: Chương 52: Không có gì phải lo lắng về cô nữa Chương 53: Chương 53: “Cô đỏ mặt cái gì?” Chương 54: Chương 54: Vậy tóm lại, tất cả đều là do anh tự mình nghĩ nhiều hiểu lầm, phải không? Chương 55: Chương 55: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.” Chương 56: Chương 56: Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào. Chương 57: Chương 57: “Đi, tớ dẫn cậu đi bung xõa ngay đây!” Chương 58: Chương 58: Có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?” Chương 59: Chương 59: Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì Chương 60: Chương 60: Bây giờ cô trông như một con thiên nga. Chương 61: Chương 61: Anh nhìn cô, từ từ nheo mắt lại Chương 62: Chương 62: Cô làm gì còn có nhà nữa? Chương 63: Chương 63: “Quản lý Hứa của các cô bây giờ ở đâu?” Chương 64: Chương 64: “Hôm nay cô có việc gì không?” Chương 65: Chương 65: “Đến chúc mừng sinh nhật cô.” Chương 66: Chương 66: Kỷ Phong và cô nhìn nhau Chương 67: Chương 67: Giữa hai người họ, anh trông như kẻ có chút không buông bỏ được. Chương 68: Chương 68: Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chương 69: Chương 69: Trong tai anh nghe được lại là giọng nói của cô Chương 70: Chương 70: Bên dưới lớp vỏ bọc đó, là nỗi lòng không thể để ai nhìn thấu của cô Chương 71: Chương 71: Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng. Chương 72: Chương 72: Cứ ngỡ như là tình đầu Chương 73: Chương 73: Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹ Chương 74: Chương 74: “Sao anh lại đến?” Chương 75: Chương 75: "Bình tĩnh lại, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Chương 76: Chương 76: Tình hình ở nhà… Chương 77: Chương 77: Đến lúc đó cô phải làm sao? Chương 78: Chương 78: Anh sẽ yêu em bao lâu? Chương 79: Chương 79: Anh nghe xong liền trầm tư. Chương 80: Chương 80: Anh thở dài một hơi, đưa tay về phía cô Chương 81: Chương 81: Là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồi Chương 82: Chương 82: “Để cho cô ấy thở một chút." Chương 83: Chương 83: “Vậy rốt cuộc cô ấy có gì mà phải tự ti?” Chương 84: Chương 84: Hứa Mật Ngữ thầm kêu "wow" một tiếng trong lòng. Chương 85: Chương 85: Kỷ Phong lặng lẽ nhếch khóe miệng. Chương 86: Chương 86: Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô Chương 87: Chương 87: “Vậy tối mai em mời anh ăn cơm nhé, được không?" Chương 88: Chương 88: "Thái độ, thái độ với tôi!" Chương 89: Chương 89: “Đợi anh về, anh có lời muốn nói với em." Chương 90: Chương 90: “Không có em anh phải sống thế nào đây?” Chương 91: Chương 91: Hành trình yêu em, chính là "Mật Ngữ Kỷ" của cuộc đời của anh