Chương 84
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 84

Lục Mậu nhìn bà ta với vẻ mặt hờ hững, giọng nói có chút thiếu kiên nhẫn, “Mẫu thân, có gì thì nói thẳng ra, đừng dùng cái tội danh này để đè lên người con!”

Thái phu nhân gật đầu thật mạnh, cười lạnh, “Được, vậy ta không nói chuyện này nữa. Ta hỏi ngươi, chuyện cữu cữu ở Khúc Dương đoạn tuyệt quan hệ với Ngô Triết, tại sao ngươi không sai người đến báo cho ta? Án th*m nh*ng ở phủ Duyện Châu liên quan đến hắn, thêm cả vụ giết vợ, Ngô Triết bị đày đi mười năm, rốt cuộc là sao?”

Lục Mậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ nghe thấy hắn bình thản đáp, “Dù con không nói, chẳng phải người cũng đã biết đấy thôi?”

Thấy hắn như vậy, bà ta càng tức giận hơn, không kìm được lại chế giễu, “Ta hỏi ngươi là tại sao trước đó không báo cho ta, tại sao ngươi lại để cho cữu cữu của ngươi đoạn tuyệt quan hệ với Ngô Triết! Rõ ràng ngươi đã giúp Ngô Triết gỡ tội giết vợ, tại sao bây giờ lại bị đày đi?”

“Mẫu thân, phủ Quốc Công chúng ta không hề giúp Ngô Triết gỡ tội. Sau khi tam pháp ti cùng hội thẩm, Ngô Triết được phóng thích trong vụ th*m nh*ng ở phủ Duyện Châu, nhưng tội danh giết vợ bằng chứng rõ ràng, không thể chối cãi. Theo pháp luật đương nhiên phải bị đày đi mười năm.”

Thái phu nhân cười lớn, lạnh lùng mỉa mai, “Ngươi đừng có lừa gạt ta. Bảo rằng không có sự chỉ đạo của ngươi trong đó, ta không tin. Ta chỉ hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Không đợi hắn nói tiếp, bà ta lại liên tục mắng nhiếc, “Cữu cữu của ngươi là kẻ không tính toán được gì, e rằng cũng đã bị ngươi dắt mũi rồi! Ngươi chẳng qua là muốn cắt đứt đường lui của ta mà thôi. Ngươi chính là muốn trả thù ta, Ngô gia không còn tốt nữa, thì ta còn mặt mũi nào mà chiếm giữ vị trí Thái phu nhân phủ Anh Quốc Công, đúng không? Đây là điều ngươi muốn đúng không? Ta không tốt rồi, giờ ngươi đã vui lòng chưa?”

Nói xong, bà ta lại thầm hận trong lòng, ca ca thật là một tên ngốc! Ngô gia dốc toàn bộ sức lực của tông tộc, tổng cộng cũng chỉ có một mình Ngô Triết là quan lục phẩm. Hậu duệ sau này chẳng qua cũng chỉ là những tú tài cử nhân tầm thường mà thôi.

Muốn nâng cao danh tiếng Ngô gia, hiện tại toàn bộ gia tộc Ngô thị chỉ có thể dựa vào Ngô Triết. Nhưng một vị quan lục phẩm tốt đẹp nói không còn thì không con. Tiếp theo, Ngô gia bọn họ làm sao có thể bồi dưỡng ra một vị quan lục phẩm khác được nữa?

Tuy nhiên, Ngô thái gia vốn là người dân quê, cả đời chưa từng rời khỏi huyện Khúc Dương. Giàu có bất ngờ cũng chỉ là nhờ muội muội được gả cao. Từ trước đến nay luôn dựa vào uy thế của muội muội mà sống. Tầm nhìn thiển cận, làm sao có thể hiểu được những mấu chốt bên trong này.

Lần này, Ngô Triết vừa bị phát hiện dính líu đến chuyện nghiêm trọng chết người như thế, hơn nữa phủ Quốc Công lần này lại có vẻ không muốn cứu giúp, trong lòng ông ta vô cùng sợ hãi sẽ bị liên lụy, nên đã vội vàng không màng đến mọi thứ, muốn đoạn tuyệt tông tộc và quan hệ với Ngô Triết!

Nghe xong lời của Thái phu nhân, sắc mặt Lục Mậu càng trở nên u ám, hắn nhìn về phía bà ta sẵng giọng, “Mẫu thân, người luôn có thể dễ dàng vượt qua giới hạn mà con dành cho người. Sự suy đoán, sự tưởng tượng, nỗi sợ hãi, và sự vu khống của người, khi nào thì mới có thể dừng lại?”

Ngô thái phu nhân trợn tròn mắt, giận dữ nói, “Ta vu khống? Ta vu khống ngươi sao? Cái gì gọi là ta vượt qua giới hạn của ngươi? Ngươi nói đi, rốt cuộc ngươi có ý gì?”

Lý ma ma đứng ngoài cửa thật sự không thể nghe thêm được nữa. Nếu cứ tiếp tục làm ầm lên như vậy, đến cuối cùng, e rằng lại là một kết cục không vui vẻ. Lý ma ma lo lắng không thôi, bất chấp nguy cơ bị vạ lây mà xông vào.

Lý ma ma bước lên, khuyên giải, “Ai ôi ai ôi, Thái phu nhân của nô tỳ, hôm nay ở trang viên hiếm có lắm mới gửi đến cá vược bốn má tươi béo như vậy. Người đã dậy sớm tự mình đi xuống bếp giám sát hạ nhân làm, giờ lại không để Quốc Công gia dùng bữa ngon mà cứ ở đây chọc giận ngài ấy làm gì chứ!”

Mắt Thái phu nhân đỏ hoe, giọng nói có chút ấm ức, hét lên the thé, “Ta nào dám chọc giận hắn, rõ ràng là hắn đang chọc giận ta. Hắn mặc kệ người ta giam ta trong viện này, chưa bao giờ đến thăm ta. Giờ còn mặc kệ Ngô gia bị giày vò, đó chính là cữu gia ruột của hắn đấy!”

Lý ma ma thấy vậy, vội vàng cầm đũa lên, gắp một miếng cá vược hấp mà Lục Mậu thích ăn nhất vào đĩa của hắn, rồi cười lấy lòng Lục Mậu, “Ai ôi, Quốc Công gia xem kìa, nô tỳ đã nói trước Thái phu nhân giống như một đứa trẻ, ngài xem có đúng không nào! Tuổi đã cao như vậy rồi, mà vẫn còn tính trẻ con, nói giận là giận, tất cả đều hiện hết trên mặt. Ngài xem, bây giờ còn ấm ức, chắc là đang chờ ngài dỗ dành đấy!”

Lục Mậu nhắm mắt lại, thở dài một hơi đầy vẻ thỏa hiệp, rồi nói với giọng trầm thấp, “Đều là những chuyện không quan trọng, Ngô gia sẽ không có chuyện gì, Ngô thái gia đã đoạn tuyệt quan hệ thì cũng không có gì to tát, tìm một người tốt khác từ chi bên cạnh là được. Đương nhiên sẽ không xảy ra chuyện như người lo lắng. Dù thế nào, người vẫn là mẫu thân của con, là Thái phu nhân cao cao tại thượng của phủ Quốc Công! Vậy nên người cứ an tâm đi.”

“Cao cao tại thượng? Lục Mậu, chính ngươi xem ta bây giờ có cao cao tại thượng được không? Kẻ cao cao tại thượng từ trước đến nay luôn là Lý thị, cùng với nhi tử của Lý thị! Ồ, ta quên mất, ngươi cũng là nhi tử của Lý thị, không phải con của ta! Chỉ có Kiệt nhi mới là nhi tử ruột của ta! Ngươi…”

“Thái phu nhân!” Lý ma ma lớn tiếng ngăn Thái phu nhân nói tiếp những lời như dao cứa vào lòng người khác.

Thế nhưng, sắc mặt Lục Mậu đã trở nên u ám, hắn nắm chặt hai tay, nén nhịn không nói nữa.

Thái phu nhân hoàn toàn không để ý, vẫn tiếp tục khóc lóc, “Từ nhỏ ngươi đã được đưa đến phòng của Lý thị nuôi dưỡng, bà ta là nguyên phối, ta là tiểu thiếp. Ta dù có hận đến nghiến răng cũng không có cách nào! Ta chỉ có thể cẩn trọng từng chút một, ngày ngày lo lắng cho ngươi, chỉ sợ Lý thị đối xử không tốt với ngươi. Thế nhưng ngươi thì sao, chưa bao giờ chịu gần gũi ta. Ta thật sự không biết mình đã làm sai điều gì? Mà ngươi lại đối xử với ta như vậy?”

Lục Mậu không đáp lời, chỉ bình tĩnh nhìn bà ta. Lần một lần hai, rồi lại lần nữa, cứ thế diễn đi diễn lại vở kịch mẫu tử bi thảm này.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn