Chương 84
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 84: Ôm Đàn Tỳ Bà Che Nửa Mặt Hoa (Bắt Côn Trùng)

 Hạ Diễm đã uống ba chén mao đài nhỏ ở nhà hàng Ếch Trâu, lúc rời khỏi khách sạn, chân cậu giống như đang giẫm lên mây, hai má và môi cũng đỏ hơn vừa rồi, giống như một quả đào mật căng tròn xinh đẹp vậy.

        Trong đêm trăng sáng tuyết rơi này, Hạ Diễm mười chín tuổi xinh đẹp đến mức người qua đường cứ quay đầu lại nhìn mãi, nhưng trong mắt cậu chỉ có nụ cười đẹp trai của Lục Bỉnh Văn.

        Lục Bỉnh Văn dừng lại, thắt một cái nút nho nhỏ trên chiếc khăn quàng cổ sắp bay đi của Hạ Diễm, hắn hỏi: “Em say rồi?”

        Hạ Diễm vô tội nhìn hắn, lại liếc về phía nắp cống cách đó không xa, nói: “…. A, có công đức.”

        Mấy con tiểu quỷ ở đầu ngõ lén lút nhìn mấy thiên sư đi xa, sau đó mới kết bạn đi ra đường cái, trong đó có một tiểu quỷ nằm sấp trên vai chủ tiệm gần đó hút dương khí.

        Hạ Diễm liếc mắt nhìn tiểu quỷ kia một cái, đọc khẩu quyết siêu độ: “Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ cô hồn, quỷ mị hết thảy, cấp bách siêu sinh, sắc tựu đẳng chúng, cấp bách siêu sinh.”

        Kim quang hiện lên, mấy tiểu quỷ kia liền hóa thành mấy chấm trắng nhỏ, biến mất trong tuyết trắng bay đầy trời.

        Hạ Diễm nhìn những đốm sáng đó bay xa, không cẩn thận giẫm phải một khối băng, thiếu chút nữa đã ngã sấp mặt trên đường phố, may mà được Lục Bỉnh Văn kịp thời kéo lại.

        Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười cậu, Hạ Diễm thì thầm: “Anh à, không được cười em.”

        “Anh chỉ cảm thấy…..” Lục Bỉnh Văn cầm tay Hạ Diễm, “Phu nhân uống say vẫn muốn làm việc, có chút đáng yêu.”

        Quãng đường trở về khách sạn cũng không xa, mấy người đi bộ về, đi qua một con phố thương mại.

        Đêm nay là Giáng sinh, bầu không khí lễ hội tràn ngập khắp nơi. Trên cây thông Noel rực rỡ phủ đầy tuyết trắng còn chưa tan, các đôi tình nhân ra ra vào vào quán bar và nhà hàng gần đó, tiếng đàn dương cầm du dương trầm bổng vang lên từ các cửa hàng, những tinh linh trong hộp nhạc đang vẫy cánh xoay vòng.

        Ánh đèn đường kéo bóng mấy người thật dài, Đại Kim và Tiểu Kim quay đầu nhìn thoáng qua Lục Bỉnh Văn đi phía sau bọn họ, Tiểu Kim hơi ngẩn ra, thấp giọng nói với Đại Kim: “Lục ca có bóng! Có phải anh ấy lừa chúng ta hay không, quỷ sao lại có bóng được chứ?”

        Một giây sau, Lục Bỉnh Văn đã dịch chuyển đến phía sau hai người, nói: “Muốn có thì có thôi.”

        “A a a….!”

        Đại Kim và Tiểu Kim bị Lục Bỉnh Văn dùng phép dịch chuyển tức thời làm cho hoảng sợ, đây là lần đầu tiên bọn họ cảm nhận được quỷ khí lạnh lẽo trên người Lục Bỉnh Văn, hai người theo bản năng chạy nhanh thêm vài bước, cố gắng đuổi theo hai vị đạo trưởng phía trước, Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn cong mắt cười, nhẹ giọng nói: “Lại bắt nạt người khác rồi.”

        Lục Bỉnh Văn nhét tay Hạ Diễm vào trong túi áo khoác của mình, dùng linh lực sưởi ấm cho cậu. Hạ Diễm nhịn không được áp sát cơ thể mình vào người Lục Bỉnh Văn, có chút mơ hồ ngước mắt lên, nói: “Anh ơi, có phải em uống nhiều quá hay không, sao người anh lại ấm lên vậy.”

        Lục Bỉnh Văn nghiêm túc nói: “Anh là một con ma ấm áp nhất trên đời.”

        Hạ Diễm sửng sốt mấy giây, sau đó ngoan ngoãn gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, anh là nam quỷ ấm áp nhất mà Diễm Diễm tán thành.”

        Cách đó không xa, Lưu lão đạo uống nửa cân rượu trắng cùng với Triệu lão đạo uống một cân rượu trắng say sưa ôn lại chuyện cũ, hình như hai người vẫn còn chưa nói chuyện đủ, xiêu xiêu vẹo vẹo cùng nhau đi vào cửa khách sạn.

        Lưu lão đạo uống vào thì lại thích xem bói cho người ta, ông cười tủm tỉm hỏi bát tự của cậu nhân viên phục vụ khách sạn, bấm ngón tay tính toán rồi nói: “Cậu nhóc,tối nay cậu sẽ phát tài! Ha ha ha……!”

        Cậu phục vụ: … Đúng là ông già say rượu.

        Lục Bỉnh Văn liếc mắt nhìn hai ông lão, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai hai anh em sinh đôi đi trước mặt mình, nói: “Đại Kim, Tiểu Kim, các cậu tiễn hai vị đạo trưởng về đi, đừng để bọn họ ngã.”

        Hai anh em sinh đôi gật gật đầu, lại nhìn về phía Hạ Diễm vẫn tao nhã thanh lãnh bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nói: “Vậy chúng tôi đi trước đi, hì hì…., ông chủ, anh Lục, Giáng sinh vui vẻ!”

        “Giáng sinh vui vẻ!”

        Hạ Diễm cúi người xuống nhặt một quả cầu tuyết nhỏ, không nặng không nhẹ ném lên người Lục Bỉnh Văn, Lục Bỉnh Văn đỡ lấy người cậu: “Diễm Diễm, trời sắp đổ trận tuyết lớn, về nhà chui vào chăn sẽ ấm hơn.”

        Tiểu quỷ say rượu cả người bốc hơi nóng, cậu bắt đầu chăm chú làm người tuyết, nhẹ giọng nói: “Anh, nhưng em muốn làm người tuyết.”

        Lục Bỉnh Văn thấy tiểu quỷ say rượu này nghiêm túc như thế thì dùng linh lực đẩy quả cầu tuyết một lớn một nhỏ hai tới, cùng Hạ Diễm đắp thành một người tuyết cỡ trung.

        Người tuyết kia không có mặt mũi, Lục Bỉnh Văn còn tri kỷ lấy mấy viên đậu vàng lớn từ trong tẩm cung của mình ra.

        Hạ Diễm làm tai mèo cho người tuyết trước tiên, sau đó lại ấn đậu vàng lên mặt người tuyết làm mắt, thấy người tuyết mắt đậu có chút đáng yêu, cậu lấy điện thoại di động ra chụp ảnh cho người tuyết.

        Lục Bỉnh Văn đứng bên cạnh người tuyết, nhếch khóe miệng cười với Hạ Diễm, hắn nói: “Vợ à, em chơi đủ chưa? Đủ rồi thì về nhà chơi lễ với anh.”

        Nhưng Lục Bỉnh Văn không biết là, kỳ thật Hạ Diễm đang lặng lẽ quay video Lục Bỉnh Văn, hình ảnh hắn dưới ống kính của Hạ Diễm vừa lạnh lùng và cao lớn, nhưng ánh mắt nhìn Hạ Diễm lại vô cùng dịu dàng.

        Tuyết rơi trên hàng mi dày của Hạ Diễm, cậu chớp chớp mắt, nói: “….. Chúng ta về nhà tổ chức chơi lễ như thế nào?”

        Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm, dịch chuyển trở về căn phòng ấm áp trong khách sạn, Hạ Diễm còn chưa cởi áo khoác ra đã bị Lục Bỉnh Văn ôm cậu đứng trước gương ở cửa chính mà hôn.

        Lục Bỉnh Văn cắn nhẹ lên môi Hạ Diễm, nhiệt độ trong phòng dần dần tăng lên, Hạ Diễm nhìn thấy mình trong gương đang đ*ng t*nh, khiến trái tim cậu đập nhanh hơn.

        Vừa rồi hai người giẫm lên tuyết, đế giày da vẫn còn dính chút tuyết chưa tan, nhưng theo nhiệt độ ngày một tăng cao, tuyết cũng tan thành nước, mà Hạ Diễm trong vòng tay Lục Bỉnh Văn cũng hòa tan thành một dòng x**n th**.

        Lục Bỉnh Văn cởi áo khoác Hạ Diễm ra treo trên móc áo, Hạ Diễm ngơ ngác ngồi trên chiếc giường trắng như tuyết nhìn tuyết rơi bên ngoài cửa sổ, làn da cậu cũng trắng như tuyết.

        Hạ Diễm nghiêng đầu, tựa như đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, lại tựa như đang ngẩn người.

Cậu nhẹ giọng nói: “Lớn quá.”

Lục Bỉnh Văn kéo rèm cửa sổ lên, thấp giọng nói: “Cái gì lớn quá?”

Hạ Diễm nhìn thẳng vào hắn khoảng chừng ba giây, sau đó mới thấp giọng nói: “….. Anh của em thật lớn.”

        Có đôi khi Lục Bỉnh Văn cũng nghĩ không ra, sao Hạ Diễm có thể mang khuôn mặt thanh thuần như vậy, nhưng lời nói ra thì ngay cả quỷ cũng đ*ng t*nh. Nhưng hình như Hạ Diễm lại chỉ nói sự thật, nói xong câu đó thì nằm xuống giường, nhẹ nhàng kéo cổ áo mình ra.

        Cậu khẽ nói: “Anh ơi, em say rồi, em muốn ngủ, tối nay anh không được bắt nạt em.”

 Lục Bỉnh Văn trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng thấp giọng nói: “Nhưng anh thấy Diễm Diễm cũng không thật sự muốn ngủ.”

        Hắn cúi người xuống, ghé sát vào tai Hạ Diễm thấp giọng nói cái gì đó, nhưng lần này, tai Hạ Diễm đỏ bừng. Một lát sau, Hạ Diễm đứng lên, tắt đèn trong phòng.

        Cậu nhìn ánh mắt Lục Bỉnh Văn trong bóng tối, một người một quỷ cũng không nói gì, nhưng tiếng hít thở trong phòng lại nặng nề hơn trước.

        Điều Hạ Diễm nghĩ cũng không phát sinh, nhưng theo đó lại là một loại trải nghiệm khác.

        Mùi gỗ thông trên người Lục Bỉnh Văn quẩn quanh đầu mũi cậu, khiến cho tâm hồn cậu như sóng biển dập dềnh lên xuống. Lúc này cậu như thủy triều thay đổi theo mặt trăng, nhưng trăng hôm nay lại không giống trước kia, mang đến cho cậu một loại hạnh phúc khác.

        Trong căn phòng cực kỳ yên tĩnh, nhưng ga trải giường trên tay Hạ Diễm lại bị vò nát, nước mắt cậu kìm không được lại rơi. Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói: “Bảo bối, sao lại khóc?”

        Hạ Diễm quay đầu, vì thể lực không chống đỡ được nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong đêm Giáng sinh, cậu lờ mờ cảm thấy hình như Lục Bỉnh Văn không ở bên cạnh mình. Nhưng chờ cậu tỉnh lại thì Lục Bỉnh Văn đã trở về, hắn đang ngồi ngay ngắn trên sô pha khách sạn đọc nhật báo Tam Giới.

        Cảm giác say xỉn thật không tốt chút nào, Hạ Diễm xoa xoa trán, Lục Bỉnh Văn dùng linh lực đưa cho cậu một chén canh giải rượu, nói: “Uống vào đầu sẽ không choáng váng nữa.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, uống chén canh giải rượu ngọt ngào kia, lúc này mới phát hiện trên đầu giường mình đã có thêm một cây đàn tỳ bà tinh xảo.

      Dây đàn tỳ bà màu bạc tỏa sáng dưới ánh bình minh, Hạ Diễm giật mình, đưa tay nhẹ nhàng gẩy dây đàn, linh lực màu trắng sáng của cậu theo tiếng đàn bay ra ngoài.

        Hạ Diễm kinh ngạc nói: “Anh ơi, chẳng lẽ cây đàn tỳ bà này làm từ xương của Tuyết bà bà?”

        “Ừ.” Lục Bỉnh Văn đi đến bên cạnh Hạ Diễm, cầm đàn tỳ bà bỏ vào trong lòng cậu, “Anh thấy trong phòng ngủ ở thành phố Tân Hải có hình lúc nhỏ em học đàn tỳ bà, vậy nên đã dùng xương của Tuyết bà bà làm thành pháp khí cho em. Chỉ cần em dùng cây đàn này đàn lên, linh lực của em sẽ hóa thành ngàn vạn đao băng bay về phía kẻ địch.”

        “Nói cách khác….. Tiếng đàn của em có thể công kích đối phương ở một mức độ nhất định?”

        “Đúng vậy.” Lục Bỉnh Văn nói, “Anh nghĩ, linh lực bây giờ của em đã có thể khống chế một ít pháp khí có tính công kích. Ngoại trừ đại pháp khí như Dẫn Hồn Cung, trên thế gian này còn có rất nhiều pháp khí em có thể sử dụng được.”

        Trong mắt Hạ Diễm ngập tràn vui mừng, cậu ôm cầm nhìn qua một lượt, “Anh ơi, anh làm cây đàn này thật đẹp, chỉ tiếc là đã nhiều năm rồi em không đàn, quên hết kỹ thuật đánh đàn.”

        “Không sao, chúng ta chứ chậm rãi học lại.” Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói, “Chỉ cần dây đàn không bị đứt, đây chính là vũ khí của em.”

Lục Bỉnh Văn chỉ cho Hạ Diễm cách thu hồi pháp khí, lại làm mẫu một lần cách triệu hồi cây đàn ra.

        Hạ Diễm theo hắn nghiêm túc học một hồi, đầu cậu thông minh nên đã nhớ kỹ cách sử dụng pháp khí này rất nhanh, còn chơi bản “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” mình nhớ được trong bộ đồ ngủ mỏng manh.

        Lục Bỉnh Văn ngồi ở một bên, yêu thích nhìn đại mỹ nhân thanh lãnh cấm dục trước mắt.

        Ngón tay mảnh khảnh của Hạ Diễm lướt trên dây đàn, tiếng đàn rất êm ta, cũng làm cho người ôm tỳ bà có thêm mấy phần phong tình.

Đàn xong một khúc, Hạ Diễm có chút thẹn thùng ngước mắt lên nói, “Cũng lâu rồi em không chạm đến đàn….. Nên đàn nghe không hay lắm.”

“Rất hay.” Lục Bỉnh Văn chân thành nói lời từ tận đáy lòng, “Nếu hôm nay không có việc gì, anh còn muốn phu nhân ở bên cạnh đánh đàn cho anh nghe.”

        Hạ Diễm lại một lần nữa đỏ mặt tía tai vì bị lão lưu manh này nói chuyện không đứng đắn, cậu trợn mắt nhìn hắn, nhưng đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa của Đại Kim. “Ông chủ, kỳ thi hôm nay sắp bắt đầu rồi.” Đại Kim nói, “Lưu đạo trưởng bảo chúng ta tranh thủ thời gian xuống lầu ăn điểm tâm!”

        Hạ Diễm thu đàn Tỳ Bà lại, vội vội vàng vàng thay một chiếc áo len màu trắng rộng thùng thình, nhưng hôm nay vì chuyện đánh đàn mà kéo dài thời gian, chờ cậu vệ sinh cá nhân xong ra ngoài thì bữa sáng tự chọn của khách sạn đã kết thúc.

        Lúc Hạ Diễm đi ra cửa, phát hiện người tuyết tối hôm qua mình và Lục Bỉnh Văn làm đã bị nhân viên khách sạn dọn dẹp sạch sẽ, cậu có chút tiếc nuối thở dài, lại nghe nhân viên phục vụ phía sau nói: “Bà nó, đây không phải là đậu, đây là vàng!”

        “A, đậu vàng lớn thật đó!” Một nhân viên phục vụ khác nói, “Thật đúng là ông già hôm qua đã nói trúng, A Vĩ, cậu phát tài rồi, không phải cậu nói mình không trả nổi tiền thuốc men cho mẹ sao, tám hạt đậu vàng này ít nhất cũng có thể lo tiền viện phí được nửa năm.”

        “Nhưng mà…… Cái này phải liên hệ với vị tiên sinh làm người tuyết mới phải chứ?” Người phục vụ nói, “Chờ một chút, tôi đi hỏi bọn họ đã.”

        Hạ Diễm vỗ vỗ đầu mình, nhớ lại lúc Lục Bỉnh Văn cùng cậu làm người tuyết, còn lấy hạt đậu vàng làm mắt và nút áo cho người tuyết!

        Nhưng chàng trai trước mắt này cần giúp đỡ, vậy nên Hạ Diễm đã đi lên trước tùy tiện lấy một lý do, thấp giọng nói: “Người tuyết này là bạn trai cũ của tôi làm, vàng đó… Tôi không cần, tặng cho anh đó.”

        Nhân viên phục vụ: “Hả?”

        Hạ Diễm nghĩ thầm, mình bịa ra chuyện này cũng không thái quá chứ, dù sao bây giờ Lục Bỉnh Văn cũng là chồng của cậu chứ đâu phải bạn trai.

        Đúng lúc này, hai vị đạo trưởng cùng nhau dẫn theo đệ tử của mình xuống lầu, thấy Hạ Diễm đứng một mình ở đại sảnh, Tiểu Kim nói: “Ủa, Lục tiên sinh đâu? Lục tiên sinh không xem cuộc thi hôm nay sao?”

        Hạ Diễm cong mắt, nhẹ giọng nói: “Anh ấy đi mua bữa sáng, chúng ta lên xe trước đi, đừng để muộn.”

        Xe tải vững vàng chạy trên đường, chưa tới ba phút sau, đã thấy Lục Bỉnh Văn ôm một túi giấy M xuất hiện ở ghế sau xe, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên Đại Kim và Tiểu Kim cảm thụ được đại pháp dịch chuyển tức thời của lão quỷ này, nhưng vẫn không nhịn được kinh hô thành tiếng: “Bà nó!”

        Hạ Diễm nhận lấy túi giấy, lén giơ ngón tay cái lên với Lục Bỉnh Văn.

        Hôm nay là trận đấu cấp S2 của Hiệp hội Thiên sư, những thí sinh tham gia phải có chứng chỉ thiên sư cấp S1, vậy cho nên năm nay thí sinh tham gia tổng cộng chỉ có sáu người.

        “Hôm nay khán đài còn đông hơn cả ngày hôm qua.” Hạ Diễm tò mò hỏi Lưu lão đạo, “Tôi rất tò mò, bọn họ vào sân có cần mua vé không?”

        Lưu lão đạo gật đầu, nói: “À, cũng giống như buổi hòa nhạc vậy, vé ở hàng ghế đầu rất đắt, những vé ngồi phía sau cũng phải ba bốn trăm một vé. Hôm nay Úc Chi và đại sư huynh Trương Thanh Phong đều đến thi, người trong giới đều đoán xem ai trong hai người bọn họ sẽ vượt qua kỳ thi, ai có thể trở thành người kế nhiệm Trương đạo trưởng, vậy cho nên giá vé hôm nay còn đắt hơn cả ngày hôm qua, vị trí cuối cùng cũng phải năm trăm đồng.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, Lục Bỉnh Văn không biết từ đâu biến ra một tách cà phê, hắn mặc âu phục thẳng tắp, tao nhã ngồi ngay ngắn trên sô pha uống cà phê, hoàn toàn không còn bộ dáng lưu manh tối hôm qua làm Hạ Diễm khóc lóc nữa, mà giống như một quý ông vậy.

        Hôm nay những thứ được vải đen bao phủ trông rất nhỏ, chỉ lớn như tấm bia đá. Hạ Diễm đưa tay chạm vào kính, mơ hồ cảm giác được quỷ khí ngập trời, cậu tò mò nói: “Cái này…… Là một tấm bia mộ?”

        Lúc này, người dẫn chương trình trên trường cất tiếng nói: “Mời các thí sinh vào vị trí, cuộc thi hôm nay sắp bắt đầu rồi.”

        Trên màn hình lớn đang phát sóng trực tiếp xuất hiện một đôi tay, cái tay kia mở tấm vải đen in phong ấn ra, một tấm bia mộ màu xám xuất hiện trước mặt mọi người, trên bia mộ viết “Mộ trưởng nữ Lưu thị”.

        Bình luận trong livestream nhảy lên liên hồi:

        【Ôi mẹ ơi, cái gì vậy chứ, loại tiểu quỷ bia mộ này người ở dưới khán đài ai mà không thể đánh ba bốn con?】

        【Đúng vậy, Hồn Xa ngày hôm qua còn mạnh hơn nhiều, có phải ban tổ chức đã nhầm thứ tự rồi không? Tôi muốn xem Úc Chi thu thập lệ quỷ, chứ không phải muốn nhìn hắn ta đánh tiểu quỷ.】

【Đại xà của Úc Chi thật ngầu, thần sứ của hắn ta hình như đã mạnh hơn trước kia rất nhiều, cũng lớn hơn! 】

【 Ổ, tại sao màn hình lại đột nhiên tối lại vậy, tôi bị ngắt kết nối à? 】

        【Bà nó, đây không phải là tiểu quỷ bình thường, mà là ma nữ hình thành từ vô số ma nữ khác! Bây giờ cũng không phải rớt mạng nên màn hình mới tối, mà thứ xuất hiện ở trước mặt các vị chính là một mảnh ma vực! Gia đình này vẫn giữ truyền thống thanh trừ con gái! 】

        【Cái gì gọi là thanh trừ con gái?! 】

        [Ở thời phong kiến, có một số gia tộc lớn giàu có thường mê tín dị đoan, bọn họ tin vào việc lưu giữ vận may mãi mãi, nếu truyền cho con gái thì không thể truyền cho con trai, vậy nên qua nhiều thế hệ, vì đảm bảo sự thịnh vượng của người đàn ông trong gia đình mà bọn họ đã âm thầm lặng lẽ g**t ch*t bé gái đầu tiên được sinh ra. Lưu thị trước mắt này, nếu như tôi nhìn không lầm thì chắc là từ cuối triều Minh đã bắt đầu làm như vậy, vô số oan hồn của những bé gái đó đã biến thành ma vật trước mắt này, đến cuối thời nhà Thanh, người của gia tộc đó đã chết sạch, nghe nói là bị ma vật này ăn, sau đó, ma vật này thường xuyên hại người, cuối cùng bị Hội trưởng Nguyễn thu phục, không ngờ hôm nay ông ấy lại dùng thứ nguy hiểm như vậy cho trận đấu này.】

        Bình luận này bị kẹt ở chính giữa màn hình, mà trong tầm mắt Hạ Diễm lại xuất hiện một khoảng sân xinh đẹp.

        Hội trưởng Nguyễn mặc áo choàng xuất hiện bên cạnh MC, nói: “Các vị yên tâm, kết giới hôm nay là tôi tự mình xây dựng, kiên cố vô cùng, cực kỳ an toàn.”

        Trong đám người không ngừng truyền đến tiếng hoan hô khen ngợi, Nguyễn Phong Trần nói: “Khoảng sân xuất hiện trước mắt mọi người cũng không phải là tồn tại thật sự, mà nó chỉ là ảo cảnh do ma vật tạo nên. Hôm nay chỉ cần sáu thí sinh này có thể từ trong ảo cảnh này đi ra thì được coi là vượt qua cuộc thi. Nếu thí sinh nào ngất xỉu hoặc tự nguyện từ bỏ cuộc thi, lúc đó tôi sẽ cứu họ ra ngoài.”

        “Vậy cuộc thi sẽ bắt đầu bây giờ.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Xem mắt….. Chương 2: Chương 2: Chuyến Du Lịch Sau khi Tốt Nghiệp….. Chương 3: Chương 3: Sính Lễ Của Lệ Quỷ….. Chương 4: Chương 4: Người chồng quỷ có địa vị cao ở Minh Giới….. Chương 5: Chương 5: Triển lãm tranh kinh dị….. Chương 6: Chương 6: Rằm Tháng 7 ….. Chương 7: Chương 7: Hồn ma Học trưởng….. Chương 8: Chương 8: Lệ quỷ đón dâu….. Chương 9: Chương 9: Đêm động phòng hoa chúc…… Chương 10: Chương 10: Sổ công đức….. Chương 11: Chương 11: Vợ Chồng Mới Cưới….. Chương 12: Chương 12: Chơi Trốn Tìm…… Chương 13: Chương 13: Bị Ông Chồng Ma Quỷ Đòi Nợ….. Chương 14: Chương 14: Cuồng Bảo Vệ Vợ ….. Chương 15: Chương 15: Ác Quỷ Quấn Thân……. Chương 16: Chương 16: Bị Ma Ám…… Chương 17: Chương 17: Nửa Đêm, Ông Chồng Ma Đi Mua Kẹo….. Chương 18: Chương 18: Gia Đình Liên Quan Với Minh Phủ……. Chương 19: Chương 19: Tiểu Thuyết Gia Kinh Dị…… Chương 20: Chương 20: Thích….. Chương 21: Chương 21: Mở Cửa Thấy Hỉ….. Chương 22: Chương 22: Thổ lộ + 1….. Chương 23: Chương 23: Tu La Tràng…… Chương 24: Chương 24: Ông Chồng Ma Quỷ Bị Lộ Acc Clone…… Chương 25: Chương 25: Nam Quỷ Cấm Dục….. Chương 26: Chương 26: Tu La Tràng + 2…… Chương 27: Chương 27: Hôm Nay Sẽ Hôn Cho Vợ Choáng Váng…… Chương 28: Chương 28: Cốt cách mỹ nhân…… Chương 29: Chương 29: Giường Điện King Size…… Chương 30: Chương 30: Tắm Suối Nước Nóng Ở Minh Giới….. Chương 31: Chương 31: Thực Mộng Ma (Yêu Quái Ăn Giấc Mộng)….. Chương 32: Chương 32: Ông Chồng Ma Quỷ Lộ Acc Clone + 2….. Chương 33: Chương 33: Ông Chồng Ma Quỷ Bảo Vệ Vợ …… Chương 34: Chương 34: Ông Chồng Ma Quỷ Đi Vào Giấc Mộng… Chương 35: Chương 35: Tu La Tràng + 4…. Chương 36: Chương 36: Ông Chồng Ma Quỷ Và Mỹ Nhân Bịt Mắt… Chương 37: Chương 37: Hẹn Hò Lãng Mạn Với Ông Chồng Ma Quỷ…… Chương 38: Chương 38: Trừng Phạt Của Ông Chồng Ma Quỷ….. Chương 39: Chương 39: Tàu Ma Trên Biển….. Chương 40: Chương 40: Kỳ Tích Của Diễm Diễm Và Người Chồng Ma….. Chương 41: Chương 41: Diễm Diễm Mặc Sườn Xám Và Lão Lưu Manh….. Chương 42: Chương 42: Họa Sĩ Nhỏ Và Người Chồng Ma….. Chương 43: Chương 43: Nhớ Em…… Chương 44: Chương 44: Phong Đô Đại Đế Lộ Acc Clone…… Chương 45: Chương 45: Trong Hơi Thở….. Chương 46: Chương 46: Vợ Học Giỏi Toàn Diện…… Chương 47: Chương 47: Mèo Con Say Rượu Và Người Chồng Ma…… Chương 48: Chương 48: Người Chồng Ma Và Mỹ Nhân Mặc Đồng Phục….. Chương 49: Chương 49: Chồng Thật Chồng Giả…… Chương 50: Chương 50: Bệnh Mỹ Nhân Và Người Chồng Ma…… Chương 51: Chương 51: Mỹ Nhân Quyến Rũ Và Lão Lưu Manh…… Chương 52: Chương 52: Thuật triệu hồi quỷ vương của Diễm Diễm….. Chương 53: Chương 53: Phong Đô Đại Đế Dỗ Vợ……. Chương 54: Chương 54: Phong Đô Đại Đế Tỏ Tình….. Chương 55: Chương 55: Thích Em….. Chương 56: Chương 56: Nam Quỷ Xấu Xa Và Người Vợ Ngoan….. Chương 57: Chương 57: Vả Mặt Cẩu Sao Chép…. Chương 58: Chương 58: Công Dụng Tuyệt Vời Của Kem……. Chương 59: Chương 59: Kể Chuyện Kỳ Quái Ở Bệnh Viện…… Chương 60: Chương 60: Thủ Đoạn Của Người Đàn Ông Tốt….. Chương 61: Chương 61: Sinh Nhật Phong Đô đại đế….. Chương 62: Chương 62: Động Phòng (Phần 1)…… Chương 63: Chương 63: Đêm Bão Tuyết….. Chương 64: Chương 64: Vào Ban Đêm, Chúng Ta Nên Yêu Đương…. Chương 65: Chương 65: Not Found 404….. Chương 66: Chương 66: Người Bạn Hồ Ly….. Chương 67: Chương 67: Lời Tỏ Tình Của Phu Nhân Diễm Diễm…… Chương 68: Chương 68: Lộc Cộc Lộc Cộc….. Chương 69: Chương 69: Lục Lão Cẩu Đi Tìm Vợ…… Chương 70: Chương 70: Bệnh Mỹ Nhân Bắn Cung….. Chương 71: Chương 71: Ông Chồng Ma Quỷ Khí Phách Bảo Vệ Vợ…… Chương 72: Chương 72: Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn….. Chương 73: Chương 73: Người Bạn Vô Hình….. Chương 74: Chương 74: Bệnh Mỹ Nhân Và Thư Mời…… Chương 75: Chương 75: Tai Sói Và Tai Mèo….. Chương 76: Chương 76: Vào Mùa Đông, Chúng Ta Nên Hẹn Hò….. Chương 77: Chương 77: Mỹ Nhân Băng Giá Và Người Chồng Ma……. Chương 78: Chương 78: Nửa Ngày Tham Quan Hậu Hoa Viên Của Người Chồng Ma…… Chương 79: Chương 79: Hình Phạt Trói Buộc Của Bệnh Mỹ Nhân…… Chương 80: Chương 80: Cuộc Thi Của Thiên Sư…… Chương 81: Chương 81: Đấu Trường Cấp S1….. Chương 82: Chương 82: Lần Đầu Tiên Bệnh Mỹ Nhân Bộc Lộ Tài Năng….. Chương 83: Chương 83: Bệnh Mỹ Nhân Bái Sư….. (Bắt Côn Trùng) Chương 84: Chương 84: Ôm Đàn Tỳ Bà Che Nửa Mặt Hoa (Bắt Côn Trùng) Chương 85: Chương 85: Bệnh Mỹ Nhân Trấn Hồn…… Chương 86: Chương 86: Phu Phu Vả Mặt + 2 Chương 87: Chương 87: Rắn Nhỏ Phá Xác Chui Ra Khỏi Vỏ….. Chương 88: Chương 88: Hạ Tân Lang….. Chương 89: Chương 89: Quỷ Tội Nghiệp….. Chương 90: Chương 90: Tiền Duyên Tái Tục….. Chương 91: Chương 91: Vẽ Rồng Điểm Mắt Cho Người Giấy…… Chương 92: Chương 92: Ông Chồng Ma Quỷ Biết Rõ Còn Cố Hỏi….. Chương 93: Chương 93: Váy Cưới Và Mỹ Nhân….. Chương 94: Chương 94: Nhật Thực Toàn Phần….. Chương 95: Chương 95: Trên Đời Này Chỉ Có Vợ Là Tốt Nhất…… Chương 96: Chương 96: Tinh Nguyệt Quan…. Chương 97: Chương 97: Mười Vạn Âm Binh….. Chương 98: Chương 98: Công Đức Viên Mãn…. Chương 99: Chương 99: Bé Con Hạ Diễm Và Ông Chú Lệ Quỷ…… Chương 100: Chương 100: Cuộc Sống Hàng Ngày của Lão Quỷ Khi Nuôi Trẻ Nhỏ…. Chương 101: Chương 101: Nhịp Tim Của Lệ Quỷ…. Chương 102: Chương 102: Phi Thăng Ở Rừng Đào….. Chương 103: Chương 103: Hoàn Chính Văn…… Chương 104: Chương 104: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 1)…. Chương 105: Chương 105: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 2)… Chương 106: Chương 106: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã của Diễm Diễm (Phần 3)….. Chương 107: Chương 107: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 4)…. Chương 108: Chương 108: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 5)…… Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 6)…. Chương 110: Chương 110: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 7)…. Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 8)… Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 9)…. Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 10)…. Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 11)….. Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại – Lão Quỷ là Trúc Mã của Diễm Diễm (Phần12)…. Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 13)….. Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần14)….. Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 15)….. Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 16)…. Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 17)…. Chương 121: Chương 121: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 18)…. Chương 122: Chương 122: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 19)…. Chương 123: Chương 123: Phiên ngoại – Sinh nhật…. Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Thượng )…… Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Hạ) Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại – Học Thần Quan…. Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại – Hôn Lễ…..