Chương 82
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Chương 82

Giờ khắc này, thái độ của tiểu đạo sĩ đối với Hạ Tuế An cũng khiến nàng không bắt bẻ được lỗi sai nào.

Có đạo sĩ khác đi ngang qua bọn họ cũng sẽ hành lễ chắp tay, Hạ Tuế An sẽ đáp lễ bọn họ, nàng không quen nhận lễ của người khác.

Kỳ Bất Nghiên không đáp lễ.

Là bọn họ muốn hành lễ với hắn.

Hắn không cần, nhưng bọn họ vẫn hành lễ, vậy thì tùy bọn họ, hắn sẽ không đáp lại.

Trong mắt đạo sĩ, Kỳ Bất Nghiên tuổi còn trẻ, lại là người đến tránh mưa, hành động này vốn dĩ là cực kỳ vô lễ, nhưng bọn họ lại có loại ảo giác rằng hắn không đáp lễ là một chuyện rất bình thường.

Bọn họ nhìn thiếu nữ bên cạnh hắn, giống như muốn nàng nhắc nhở vị tiểu công t.ử không hiểu lễ nghĩa này.

Hạ Tuế An muốn đáp lễ là chuyện của nàng, sẽ không ép buộc Kỳ Bất Nghiên phải giống nàng, đối mặt với ánh mắt của các đạo sĩ, nàng không nói một lời, theo tiểu đạo sĩ tiếp tục đi về phía trước.

Các đạo sĩ nhìn nhau, nhưng cũng không so đo, bọn họ còn có việc phải làm.

Tiểu đạo sĩ dừng lại trước một gian sương phòng.

Hắn đẩy cửa ra.

"Hai vị đêm nay hãy nghỉ ngơi ở đây, có việc có thể gọi bần đạo."

Hạ Tuế An lần nữa nói lời cảm tạ với tiểu đạo sĩ, tiểu đạo sĩ không nói nhiều, chỉ là như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua Kỳ Bất Nghiên, Kỳ Bất Nghiên bỗng nhiên nghiêng đầu cười nhìn lại, tiểu đạo sĩ vội vàng thu hồi ánh mắt.

Tiểu đạo sĩ nhìn thấy đầu rắn thò ra từ trong hộ uyển của thiếu niên, người thường sẽ không nuôi rắn, cho dù nuôi rắn cũng rất ít khi để trên người.

Rắn rết thứ này rất khó nhận chủ.

Không cẩn thận vẫn sẽ há mồm c.ắ.n người.

Huyền Diệu Quan xây trên Đăng Vân Sơn, tiểu đạo sĩ cũng thường xuyên nhìn thấy một ít côn trùng rắn rết.

Con rắn đỏ trên người Kỳ Bất Nghiên vừa nhìn liền biết cực độc, loại chỉ cần một chút nọc độc là có thể lấy mạng người, tiểu đạo sĩ âm thầm rùng mình.

Đêm nay sao lại đến một người như vậy, một khuôn mặt như ngọc, lại nuôi thứ âm u khó đối phó, trông thật kh*ng b*. Tiểu đạo sĩ không nán lại lâu, dặn dò thêm vài câu liền rời đi.

Đợi tiểu đạo sĩ rời đi, Hạ Tuế An ghé vào trước cửa sổ nhìn mưa to bên ngoài.

Do vào đạo quan sớm, nàng không bị ướt người.

Kỳ Bất Nghiên nhẹ nhàng phủi đi giọt nước dính trên vạt áo, tháo hộ uyển xuống, lộ ra một đoạn cổ tay.

Trên người hắn không có chỗ nào là không giống như được người ta tỉ mỉ điêu khắc ra, như con rối hoàn mỹ, nhưng những vết sẹo thoắt ẩn thoắt hiện trên cổ tay đã tháo hộ uyển, vẫn còn đeo dây xích bướm bạc là một tì vết.

Hạ Tuế An nhìn những vết sẹo đó, đang nghĩ Kỳ Bất Nghiên vì sao cứ trời lạnh liền sẽ ngủ say, không muốn ngủ say liền tự cứa mình một dao, đau biết bao nhiêu.

"Ngươi đang nghĩ gì vậy?"

Hắn nhận ra nàng đang nhìn cổ tay hắn ngẩn người.

Hạ Tuế An chống cằm nói: "Ta đang nghĩ sau này ngươi có thể thoát khỏi việc cứ trời lạnh là ngủ say hay không, như vậy quá nguy hiểm, cho dù ta canh giữ bên cạnh ngươi, cũng không nhất định có thể hộ ngươi chu toàn."

"Hộ ta?" Sự chú ý của Kỳ Bất Nghiên lại rơi vào hai chữ này.

"Ừ." Hạ Tuế An cũng rất bất lực với tay chân mảnh khảnh của mình, "Ta tự biết sức mạnh nhỏ bé, đôi khi ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được, cho nên không cách nào hộ ngươi chu toàn."

Hắn càng muốn biết vì sao nàng lại nảy sinh ý niệm muốn hộ hắn chu toàn, bèn hỏi ra miệng.

Hạ Tuế An hơi khựng lại.

Nguyên nhân bảo vệ hắn là gì? Nàng cứ thế tự nhiên nói ra miệng, trong lòng cũng không có đáp án, thấy Kỳ Bất Nghiên hỏi, liền đi tìm nguyên nhân: "Ngươi bảo vệ ta, ta liền bảo vệ ngươi."

Hạ Tuế An nhìn vào mắt hắn mà nói.

Hắn dựa vào bàn ghế, tay buông thõng xuống, dây xích bướm treo trên cổ tay, hai thứ kết hợp cực kỳ đẹp mắt, nhất thời không biết nên nói là dây xích bướm tô điểm thêm vẻ đẹp, hay là cổ tay làm tôn lên màu sắc cho nó.

Nghe xong câu trả lời của Hạ Tuế An, Kỳ Bất Nghiên thất thần trong giây lát, sau đó tựa như bị chọc cười mà bật cười, tiếng cười êm tai, nghe xong liền sinh hảo cảm.

Hạ Tuế An chạm vào lắc tay của hắn.

Kỳ Bất Nghiên để mặc nàng chạm vào.

"Ta có thể hỏi ngươi không?" Hạ Tuế An rất nhẹ chạm vào dây xích bướm của hắn, "Vì sao dây xích của người Thiên Thủy Trại các ngươi vừa đứt liền sẽ c.h.ế.t? Thật sự không thể giấu nó đi sao?"

Thật sự quá tò mò, nàng không nhịn được hỏi.

"Xà độc." Kỳ Bất Nghiên không sao cả nói cho nàng nghe, "Trong cơ thể người Thiên Thủy Trại chúng ta có xà độc, dây xích bướm đeo ở cổ tay và cổ chân chính là dùng để kìm hãm xà độc trong cơ thể chúng ta."

Chỉ cần dây xích bướm không đứt, vậy thì vĩnh viễn không sao, đứt rồi, người liền sẽ không còn.

Hạ Tuế An: "Xà độc không thể giải?"

Kỳ Bất Nghiên như đang kể lại chuyện không liên quan đến mình, rất thản nhiên: "Không thể, xà độc ngay từ khi chúng ta sinh ra đã có rồi, trong cơ thể mỗi đời người Thiên Thủy Trại đều sẽ có xà độc."

"Không rõ là bắt đầu từ đời nào, cho nên hậu duệ của bọn họ trong cơ thể cũng sẽ có xà độc, mà đứa trẻ vừa sinh ra bắt buộc phải trong vòng trăm ngày đeo lên dây xích bạc hình bướm do mẫu thân chế tạo."

Hạ Tuế An bừng tỉnh đại ngộ.

Hóa ra là vì trong cơ thể có xà độc.

Đầu ngón tay nàng v**t v* dây xích bạc hình bướm trên cổ tay Kỳ Bất Nghiên, nhẹ giọng hỏi: "Đây là mẫu thân ngươi làm cho ngươi?"

Hắn không có quá nhiều cảm xúc: "Không sai."

Hạ Tuế An thật lòng tán thán: "Rất đẹp, mẫu thân ngươi nhất định là dụng tâm làm ra."

Tuyền Lê

Kỳ Bất Nghiên rũ mắt nhìn dây xích bạc hình bướm, dưới ánh nến sáng ngời, dây xích hiện ra màu bạc thuần chất, hắn cười như không cười nói: "Dụng tâm?"

Đầu ngón tay hắn khẽ giật đứt dây xích bạc hình bướm, lại bị Hạ Tuế An ấn lại: "Nhẹ chút."

Kỳ Bất Nghiên buông lỏng tay.

Hắn ngược lại hành sự tùy hứng vô cùng.

Hạ Tuế An lại cúi đầu nhìn mắt cá chân Kỳ Bất Nghiên giấu dưới vạt áo màu chàm, cứ cảm thấy thật không an toàn, nếu nàng là Kỳ Bất Nghiên, cả ngày chẳng phải nơm nớp lo sợ, sợ không cẩn thận làm đứt sao.

Cách đây không lâu, Hạ Tuế An đã làm đứt một cái vòng tay, tuy là thuận tay mua trên đường cái, nhưng nhìn thấy nó đứt tim vẫn run lên một cái.

Ngọn nến trong phòng vẫn đang cháy.

Kỳ Bất Nghiên bỗng nhiên ma xui quỷ khiến hỏi: "Hạ Tuế An, ngươi có rời bỏ ta không?"

Lúc này ánh mắt hắn nhìn nàng mang theo sự ngây thơ.

Nhưng nét ngây thơ này lại toát ra một cỗ tàn nhẫn tự nhiên lại thần tính, bởi vì hắn không chấp nhận đáp án kiểu "sẽ rời đi", cho dù là có khả năng này, nhưng nếu đáp án nàng đưa ra chính là sẽ thì sao.

Hắn sẽ làm thế nào.

Giống như g.i.ế.c c.h.ế.t những cổ trùng từng phản bội hắn, g.i.ế.c c.h.ế.t nàng sao?

Kỳ Bất Nghiên xưa nay mục tiêu rõ ràng, làm việc chưa bao giờ dây dưa dài dòng do dự, hắn dường như, lần đầu tiên ý thức được, Hạ Tuế An và cổ hắn nuôi có bản chất khác nhau, vô cùng khác nhau.

Cổ mất rồi, có thể luyện lại.

Hắn không để ý có phải là cổ trước kia hay không.

Hạ Tuế An mất rồi, chính là mất rồi, nuôi lại một người khác, cũng không phải là Hạ Tuế An, Kỳ Bất Nghiên phát hiện hắn chỉ muốn nuôi Hạ Tuế An.

Đặc biệt. Hạ Tuế An đối với hắn mà nói có chút đặc biệt, rốt cuộc đặc biệt ở chỗ nào, Kỳ Bất Nghiên không nói rõ được, có lẽ là Hạ Tuế An có thể khiến hắn hiện lên những con bướm khác lạ.

Khi Hạ Tuế An định trả lời Kỳ Bất Nghiên, hắn nâng tay bịt miệng nàng lại.

"Ta lại không muốn hỏi nữa."

Thiếu niên nói.

Lòng bàn tay Kỳ Bất Nghiên đè lên đôi môi hé mở của Hạ Tuế An, bị hơi thở nàng phả ra làm ướt át.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (228)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228: Hoàn