Chương 82
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai

“Đây là thứ gì?”

Đương kim Thánh Thượng nhìn vật thể đen sì vuông vức nằm ngay ngắn trước mặt, lạnh lùng hỏi với vẻ mặt không chút cảm xúc.

“Bẩm Bệ hạ, đây là… đây là thứ Giang Yển ném lại khi bỏ trốn. Vi thần… vi thần cũng không biết nó là cái gì…” Triệu đại nhân quỳ rạp dưới đất, cúi đầu ấp úng bẩm báo.

“Bỏ trốn?” Hoàng đế nghe vậy khẽ nheo mắt, nhìn kẻ đang run rẩy bên dưới, nhàn nhạt hỏi: “Trẫm ra lệnh cho các ngươi bắt hắn từ bao giờ?”

“Chuyện này…”

Triệu đại nhân toát mồ hôi lạnh, vội vàng bò rạp xuống đất dập đầu lia lịa, vừa run vừa nói: “Bẩm Bệ hạ, thần chỉ định nghe theo lệnh Bệ hạ, lấy quan sát làm chủ, đợi xác định ý đồ của Giang Yển rồi mới bẩm báo.

Nhưng ai ngờ Giang Yển cảnh giác khác thường, phát hiện ra chúng ta nên đã bỏ trốn trước. Tô Thành và kinh thành cách nhau quá xa, thần chỉ đành giam lỏng người nhà họ Lý trước rồi phái người về báo tin. Ai ngờ người nhà họ Lý cùng một giuộc với Giang Yển, đêm đó đã đánh lạc hướng lính canh rồi cùng hắn bỏ trốn.”

“Ý ngươi là, trẫm bảo các ngươi âm thầm theo dõi, kết quả các ngươi không những bị người ta phát hiện, mà còn tự ý bắt giữ người nhà họ Lý, chọc giận Giang Yển?”

“…Không, thần tuyệt đối không có ý đó! Cầu Hoàng thượng thứ tội, cầu Hoàng thượng thứ tội!” Triệu đại nhân dập đầu liên tục, miệng không ngừng van xin.

Bành Vĩnh Nhân quỳ một bên, lạnh lùng nhìn gã dập đầu đến chảy máu cũng không mở miệng xin tha giúp. Việc này là do ông sơ suất, sớm biết tên này không đáng tin cậy như vậy, ông đã xin tự mình đi thôn Giang Hạ, hoặc giao cho con trai mình làm rồi.

Lý Nguyệt Lan và Chúc Lê tuy chỉ là hai người thường, nhưng dù sao cũng đã cứu giúp biết bao nhiêu bá tánh Đại Khánh. Ở vùng phía tây, đến giờ vẫn còn rất nhiều người nhớ ơn họ đã dâng lên giống khoai tây và khoai lang cao sản. Nếu để người trong thiên hạ biết triều đình qua cầu rút ván như vậy, mặt mũi hoàng gia biết để đâu?

Hoàng thượng cứ thế lạnh nhạt nhìn Triệu đại nhân dập đầu không ngừng. Ngài không bảo dừng, Triệu đại nhân cũng không dám dừng, chỉ biết dập đầu đến mức trán bật máu.

Đúng lúc này, một bàn tay thon dài trắng nõn vươn ra trước mặt Hoàng thượng, cầm lấy một cục đen sì lên, tò mò nghiên cứu.

Trên đời này dám không cần Hoàng thượng cho phép mà tự tiện lấy đồ ngay dưới mắt ngài, cũng chỉ có duy nhất một người. Bành Vĩnh Nhân mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ như không thấy gì cả.

Đột nhiên, không biết người kia chạm vào đâu mà cái cục đen sì đó bỗng phát ra âm thanh u ám đáng sợ, tựa như tiếng thì thầm của ác quỷ trong truyền thuyết.

“A Tín!”

Đồng tử Hoàng đế co rụt lại, lập tức gạt phăng cái hộp trong tay thanh niên ra, kéo người vào lòng ngực che chở, cảnh giác nhìn chằm chằm thứ đang phát ra quái thanh kia.

“Chính là âm thanh này! Chính là nó!”

Triệu đại nhân như vớ được cọc, vẻ mặt hoảng sợ tột độ nói: “Đêm hôm đó, tên Giang Yển đã ném ra thứ phát ra âm thanh kh*ng b* này về phía truy binh rồi biến mất.

Bệ hạ, Giang Yển nói không chừng không phải là người, hắn có thể là sơn tinh quỷ quái! Còn là loại chuyên đi đoạt mạng người! Chúc Lê và Lý Nguyệt Lan chắc chắn đã bị hắn mê hoặc!”

“Yêu ngôn hoặc chúng!”

Hoàng đế đang định nổi giận thì bị thanh niên trong lòng vỗ nhẹ vào tay trấn an.

Sau đó, mọi người thấy thanh niên kia dường như chẳng sợ hãi chút nào, đi đến nhặt vật thể đen sì đang phát ra tiếng kia lên. Y hứng thú ấn thử vào một chỗ, âm thanh lập tức tắt ngấm.

Dường như đã hiểu ra nguyên lý, thanh niên cười giơ vật trong tay lên nói với Hoàng đế: “Đây chắc là một công cụ có thể phát ra âm thanh. Ở đây có cơ quan, ấn một cái sẽ kêu, ấn cái nữa sẽ tắt.”

Mọi người: “…”

Triệu đại nhân: “Chuyện này… sao có thể như thế được?”

Thanh niên tên A Tín mân mê vật thể lạ trong tay, đăm chiêu nói: “Rõ ràng chỉ là cái hộp nhỏ vuông vức, nhìn không ra cơ quan tinh xảo ở đâu mà lại có công năng thần kỳ như vậy. Giang Yển kia hẳn là đến từ một quốc gia vô cùng hùng mạnh và giàu có.

Quốc gia đó chắc cách chúng ta rất xa, nếu họ thực sự muốn gây chiến thì không cần phiền phức như vậy, huống hồ hắn còn giúp đỡ biết bao bá tánh Đại Khánh ta.”

“Bệ hạ, thần kiến nghị nên để người của Công Bộ nghiên cứu mấy thứ này, biết đâu sẽ thu hoạch được gì đó.”

Thanh niên thực sự cảm thấy thứ này rất thú vị. Y cũng xuất thân từ Công Bộ, trực giác mách bảo thứ này tiên tiến hơn gấp trăm lần những gì Công Bộ từng chế tạo ra.

“Vậy đưa hết đến Công Bộ đi.” Hoàng thượng xưa nay luôn coi trọng lời của thanh niên, nghe vậy liền gật đầu.

Sau đó ngài quay sang Bành Vĩnh Nhân: “Nếu họ đã đi rồi thì thôi, rút hết người về đi.”

“Còn ngươi…” Hoàng thượng nhìn Triệu đại nhân, lạnh lùng phán: “Làm trái ý trẫm, hành sự bất lực, cách chức Quan sát sử, về quê nghỉ ngơi đi.”

Đương kim Thánh Thượng vốn không ngạo mạn tự phụ, ban đầu chỉ muốn biết quốc gia của Giang Yển ở đâu chứ không có ác ý. Giờ A Tín đã nói đó là một quốc gia hùng mạnh hơn mình rất nhiều lại ở rất xa, ngài cũng không cần thiết phải truy cứu đến cùng.

So với những thứ khác, làm cho quốc gia của mình hùng mạnh mới là căn bản. Chỉ cần bản thân đủ mạnh, tự nhiên sẽ khiến kẻ khác kiêng nể.

Nghĩ đến đây, Hoàng thượng bồi thêm một câu: “Sau này nếu bọn họ có quay lại thôn Giang Hạ, hãy lấy giao hảo làm chủ, chớ gây thêm xung đột.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc