Chương 82
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 82

Lạc Tử Ninh đã điều động hai phần ba số người ở lò gạch đi xây tường thành.

Vì công việc này khó hơn xây nhà, xây xưởng và ký túc xá, lại có nguy hiểm nhất định nên anh tăng phúc lợi đãi ngộ cho công nhân xây tường thành tốt hơn.

Dân số trong thành liên tục tăng, nhanh chóng bù đắp vào chỗ trống của số người đi xây tường thành. Thêm vào đó, anh lại mở thêm một xưởng giấy, còn mở rộng quy mô tửu trang lên gấp đôi. Chỉ cần là người mới đến, bất kể nam nữ già trẻ, chỉ cần có sức lực làm việc, đều có thể tìm được công việc phù hợp với mình trong thành.

Ngoài những người vào làm việc trong xưởng, còn có kha khá tiểu thương thấy nơi này nhộn nhịp, đến đây dựng sạp bán hàng hoặc bán đồ ăn vặt. Thành phố ngày càng phồn hoa.

Với những người nhập cư, Lạc Tử Ninh cố ý cho người khoanh một khu vực riêng, chuyên xây nhà để cho thuê.

Đương nhiên muốn định cư ở đây cũng có thể mua nhà, chỉ là vẫn như trước, chỉ có thể mua nhà còn đất đai vẫn thuộc về Vương phi.

Người trong thành đều được hưởng đãi ngộ này. Lạc Tử Ninh tung tin dự định phá dỡ khu vực phồn hoa trước đây vì vị trí đẹp, anh chuẩn bị cải tạo thành một quảng trường lớn, làm thành một công trình biểu tượng. Thần miếu và tượng thần của anh cũng được đặt cạnh quảng trường đó.

Sau khi phá dỡ, những người từng sống ở khu vực đó sẽ được phân nhà lại, phân nhà với diện tích lớn hơn 1.5 lần so với trước, còn được bồi thường thêm một khoản tiền. Nhưng cái giá phải trả là đất đai của họ đều thuộc về Vương gia Vương phi, họ chỉ có quyền sở hữu căn nhà.

Không ai dám phản đối, dù sao họ cũng nghe nói Vương gia liên tiếp chém đầu mấy tên địa chủ và tịch thu tất cả gia sản của họ. Ai mà dám phản đối, không phản đối thì có nhà và bồi thường, phản đối thì chỉ có đường chết.

Sau này người trong thành và người mới đến đều quen với quy tắc của thành này, cũng không có ai phản đối. Rất nhiều người ngoại tỉnh đến làm ăn, mua nhà định cư.

Phòng ban ghi chép hộ tịch của Tri phủ đã cuống lên, Vương phi nói chỉ cần là người đến chuyển hộ tịch đến thì phải đồng ý và phải nhiệt tình giúp đỡ họ, không được làm khó bất kỳ ai.

Khối lượng công việc của họ trở nên rất lớn, lại không kiếm được bổng lộc nào, còn phải vui vẻ niềm nở. Làm không tốt còn dễ bị Vương gia chém đầu, trong lòng họ rất khó chịu nhưng khó chịu thì làm được gì, chỉ đành cắn răng mà làm.

Trong lòng họ nghĩ, chỉ một năm mà thành đã có thêm hơn mười vạn người, số lượng người tăng và giảm trong thành mỗi năm đều phải báo cáo lên triều đình. Điều này liên quan đến công trạng của quan viên địa phương, nơi nào dân số tăng nhiều Hoàng đế sẽ ban thưởng. Nếu số lượng giảm quá nhiều, ví dụ như chết vì thiên tai quá nhiều hoặc những nguyên nhân khác khiến dân chúng sống không tốt mà bỏ đi, thì quan viên địa phương sẽ bị Hoàng thượng trách phạt.

Nhưng tình hình đất phong của họ khác, ai mà không biết Hoàng thượng kiêng dè Vương gia. Nếu dân số trong thành đột nhiên tăng nhanh như vậy, biết đâu Hoàng đế sẽ nghi ngờ Vương gia đang nuôi binh, đến lúc đó Vương gia sẽ gặp họa.

Nhưng những người này căn bản không biết, Lạc Tử Ninh đã nghĩ đến điều này từ lâu.

Trước đây Lạc Tử Ninh hỏi Tri phủ, tại sao trước đây dân số trong thành giảm nhanh như vậy, Hoàng đế không trách phạt, giáng chức? Tri phủ rất thành thật nói rõ tình hình với Lạc Tử Ninh. Trước đây dân số trong thành giảm, gã ta đều giấu giếm, hoàn toàn không nói số liệu thật với Hoàng thượng.

Chỉ nói mỗi năm giảm một ít, phạm vi giảm nằm trong giới hạn triều đình cho phép. Vì vậy Hoàng đế luôn nghĩ đất phong còn ba mươi vạn dân, chứ không phải một vạn dân lúc Lạc Tử Ninh mới đến.

Ba mươi vạn dân với Lạc Tử Ninh là rất nhiều nhưng đối với Hoàng thượng, một tỉnh lớn như vậy mà chỉ có ba mươi vạn dân là một con số rất ít.

Dù sao Hoàng thượng không tự đến từng thành để kiểm tra, gã chỉ thấy con số. So với các khu vực khác, con số ba mươi vạn này thật đáng thương, một tòa thành nhỏ bình thường dân số còn nhiều hơn đây mà đất phong của Hoắc Lệnh Chi lớn như thế, lại chỉ có ba mươi vạn người, chẳng phải là quá ít ỏi sao.

Vì vậy trước khi dân số tăng lên ba mươi vạn người, Lạc Tử Ninh hoàn toàn không sợ Hoàng thượng. Sau này dân số có tăng thêm, anh vẫn bảo Tri phủ tiếp tục làm giả số liệu cho Hoàng thượng xem.

Đợi đến khi Hoàng thượng nhận ra, họ đã trở nên hùng mạnh, Hoàng thượng dù có tức giận cũng không dám động đến Hoắc Lệnh Chi.

Nếu Hoắc Lệnh Chi chỉ có vài ngàn binh lính, Hoàng đế có thể trực tiếp tìm cách phái người tiêu diệt Hoắc Lệnh Chi. Nhưng nếu Hoắc Lệnh Chi có mười vạn, hai mươi vạn binh lính, Hoàng đế sẽ phải kiêng dè không dám ra tay.

Trong khoảng thời gian này, Lạc Tử Ninh lại tuyển thêm hơn ba trăm người vào đội tuần tra, lần này không phải tuyển rầm rộ mà là âm thầm.

Sau này cũng sẽ tiếp tục tuyển người, nhưng tạm thời không tuyên truyền công khai.

Càng làm âm thầm như vậy, càng nhiều người muốn vào đội tuần tra. Họ nghĩ sau này người vào đội tuần tra đều phải đi cửa sau, chạy quan hệ mới vào được. Khó vào như vậy, chứng tỏ công việc tuần tra này càng béo bở, rất nhiều người chen chúc muốn vào đội tuần tra.

Đến mùa thu, số lượng người của đội tuần tra đã vượt mốc ba ngàn người.

Cuối cùng Hoắc Lệnh Chi cũng cảm thấy nhóm người hắn huấn luyện đã đạt yêu cầu, có thể yên tâm giao cho họ đi dẹp loạn thổ phỉ.

Trước khi bắt đầu, hắn sai Hoắc Lục Lang và Hoắc Thất Lang đi thám thính địa hình.

Hai đứa trẻ này tuy tuổi còn nhỏ, nhưng có thể giả vờ là đi hái thuốc trên núi để đi qua, sẽ không gây nghi ngờ cho bọn thổ phỉ. Hắn còn bảo hai đứa trẻ này mặc quần áo rách rưới, cho dù bị thổ phỉ nhìn thấy cũng không muốn bắt cóc chúng để đòi tiền chuộc, có khi còn lười nhìn chúng một cái.

Hơn nữa Hoắc Lục Lang và Hoắc Thất Lang cũng không phải trẻ con bình thường, họ thân thủ nhanh nhẹn, giỏi ngụy trang. Lần này đi thám thính địa hình không bị bọn thổ phỉ phát hiện.

Họ đi liên tục mười ngày mới trở về, nhiệm vụ hoàn thành rất tốt. Không chỉ điều tra rõ hang ổ của bọn thổ phỉ ở ngọn núi nào, mà còn ghi lại rõ ràng chúng thường xuyên canh gác ở đâu, đi đường nào, có những lối ra vào nào.

Ghi rõ ràng những điều này, Hoắc Lệnh Chi liền bắt đầu triển khai kế hoạch hành động. Hắn chỉ huy từ phía sau, sai Hoắc Đại Lang và Hoắc Nhị Lang mỗi người dẫn một đội nhân mã xuất phát, bao vây trước sau, tốt nhất là không để tên nào sống sót, tiêu diệt toàn bộ.

Bọn thổ phỉ không qua huấn luyện chuyên nghiệp, hoàn toàn dựa vào gan to và thể chất khỏe mạnh, cộng thêm số lượng đông. Trước đây, chúng là một nhóm người cướp bóc những người đi lẻ hoặc đoàn thương nhân không có sức chiến đấu. Giờ đây, chúng bắt đầu thu phí qua đường, chỉ cần ngồi đó với vẻ mặt hung dữ là có thể dọa người ta móc tiền ra, căn bản là không đáng một đòn.

Người của đội tuần tra đã qua mấy tháng huấn luyện chuyên nghiệp, trên tay cũng cầm vũ khí và giáp được chế tạo tinh xảo, họ dễ dàng công phá hang ổ thổ phỉ, giết sạch không sót một tên. Khi trở về, họ còn mang theo đầu của thủ lĩnh thổ phỉ, theo lệnh của Hoắc Lệnh Chi treo lên thị chúng, tuyên bố với dân chúng trong thành và thương nhân ngoại tỉnh đến mua hàng rằng, sau này họ không cần phải sợ sự quấy nhiễu của bọn thổ phỉ nữa.

Lúc đầu của thủ lĩnh thổ phỉ bị treo lên thì Tri phủ mới nhận được tin, gã ta suýt chút nữa ngất xỉu.

Lại mất thêm một con đường kiếm tiền nữa, Vương gia muốn ép gã ta chết sao.

Trong lòng gã ta vô cùng bất mãn và tuyệt vọng, nhưng khi gã ta đi ra thấy những cái đầu đẫm máu bị treo lên, gã ta lại thấy may mắn vì người chết không phải là mình, gã ta vẫn còn giá trị lợi dụng với Vương gia.

Gã ta chỉ mất một con đường kiếm tiền, ít nhất vẫn còn sống, mỗi tháng gã ta vẫn nhận được bổng lộc triều đình cấp, gã ta nên cảm thấy mãn nguyện.

Sau khi dẹp loạn thổ phỉ thành công, Hoắc Đại Lang và Nhị Lang dẫn người của đội tuần tra vận chuyển tiền bạc từ hang ổ thổ phỉ về.

Ban đầu Lạc Tử Ninh nghĩ cái ngọn núi nhỏ này có được bao nhiêu tiền? Cùng lắm vài chục vạn lượng thôi, lần trước tài sản của mấy tên địa chủ cộng lại cũng chỉ vài chục vạn lượng, lương thực thì nhiều hơn một chút, đất đai cũng nhiều hơn.

Anh nghĩ bọn thổ phỉ không thể giàu hơn địa chủ được, ai ngờ lần này vận chuyển về hơn mười xe vàng bạc châu báu, chỉ riêng việc kiểm kê đã mất mấy ngày, bạc trắng cộng với ngân phiếu là một ngàn vạn lượng, chưa kể châu báu, lương thực và binh khí.

Cái này làm Lạc Tử Ninh mừng phát điên, cả năm nay anh mua rượu và mở tửu đ**m cộng lại cũng chỉ một triệu lượng nhưng không bằng số tiền kiếm được từ việc dẹp loạn thổ phỉ.

Quả nhiên làm thương nhân không bằng làm người thống trị, làm thương nhân tuy cũng áp bức công nhân nhưng vẫn phải sợ thổ phỉ, sợ quan lại. Còn họ làm người thống trị thì có thể đi dẹp loạn thổ phỉ, có thể thấy ai không vừa mắt thì tịch thu tài sản của người đó.

Bây giờ Hoắc Lệnh Chi chỉ là Vương gia, mà quyền lực của họ đã lớn đến mức này. Nếu sau này Hoắc Lệnh Chi lên làm Hoàng đế, anh không dám tưởng tượng cuộc sống sẽ như thế nào khi có quyền lực hô mưa gọi gió.

Nghĩ đến điều này, máu trong người anh như bắt đầu sôi sục.

Sau khi dẹp loạn thổ phỉ, anh tổ chức một buổi tiệc mừng công, phát một khoản tiền thưởng không nhỏ cho tất cả những người lập công và còn trao tặng huân chương. Những người mới đến chưa tham gia vào cuộc trấn áp thổ phỉ đều vô cùng ngưỡng mộ, xoa tay hăm hở hy vọng lại có thêm một ổ thổ phỉ để họ dẹp loạn, lập công cho mình.

Cuộc dẹp loạn thổ phỉ kết thúc, mùa đông lại sắp đến. Khoai tây, khoai lang trong trang trại của anh cho sản lượng lớn, không chỉ trang trại của anh mà vùng quê ngoài thành cũng là một năm bội thu, cao lương cho sản lượng nhiều hơn năm ngoái rất nhiều. Ngoài ra, một vài người nghe theo lời khuyên của Lạc Tử Ninh chuyên trồng lúa nước, cũng thu hoạch được kha khá.

Lạc Tử Ninh lên kế hoạch năm sau sẽ tiếp tục mở rộng tửu trang, sản xuất nhiều rượu hơn.

Năm nay, anh đưa tất cả khoai lang thu hoạch được vào nhà máy bún miến để làm bún miến. Làm xong, sau này có thể bán cho những thương nhân ngoại tỉnh kia.

Phương Tử Diệp đi chuyến cuối cùng trong năm nay đến mua rượu, y đã mang theo quà Tết chuẩn bị sẵn còn chất thêm một chiếc xe lớn.

Lạc Tử Ninh thấy y đến, kéo y lại hỏi thăm tình hình tỷ tỷ y: "Nghe nói tỷ tỷ ngươi sắp vào cung làm phi tử, tuổi nàng còn lớn hơn ngươi sao nhập cung muộn như vậy?"

"Chuyện này nói ra thì dài lắm, Đương kim Thánh thượng khi còn là Nhị Hoàng tử đã có hôn ước với đại tỷ của ta, sau này bị nhiều chuyện làm lỡ dở. Ban đầu là mẹ ruột của Nhị Hoàng tử qua đời, sau đó hết thời gian chịu tang của Nhị Hoàng tử thì nãi nãi lại qua đời, con cháu trong nhà phải chịu tang. Nhị Hoàng tử cũng đã lớn tuổi nên đổi sang cô nương nhà khác làm Hoàng tử phi, lúc đó tỷ tỷ đã lớn tuổi, lại bị Nhị Hoàng tử hủy hôn càng khó gả đi hơn. Bây giờ Nhị Hoàng tử đăng cơ, cảm thấy mắc nợ nhà chúng ta nên nói đợi ngài ấy mãn tang thì sẽ đón đại tỷ ta vào cung làm phi."

Lạc Tử Ninh gật đầu, thầm nghĩ cô gái này cũng đáng thương, vận mệnh trắc trở bây giờ bị một người xuyên không nhập hồn, lại càng thảm hơn: "Bây giờ tình hình tỷ tỷ ngươi thế nào? Nàng có trách Hoàng thượng đã hủy hôn, không muốn gả vào cung không?"

"Trước đây thì không có, đại tỷ luôn nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ, không bao giờ đặt cảm xúc cá nhân trước lợi ích gia tộc. Nhưng gần đây tính cách và cảm xúc của nàng trở nên rất kỳ lạ, hoàn toàn như biến thành người khác." Phương Tử Diệp thở dài: "Cũng không biết có phải liên quan đến chuyện biết được thân thế của mình không."

"Thay đổi như thế nào?" Lạc Tử Ninh căng thẳng hỏi.

"Trước đây tỷ ấy tinh thông cầm kỳ thi họa, là tài nữ nổi tiếng ở Kinh thành, bây giờ không chỉ không nhận ra chữ mà còn quên cả cách gảy đàn và đánh cờ. Hơn nữa tính cách trở nên khá nhút nhát, thường xuyên trốn tránh nói không muốn vào cung làm phi tử của Hoàng thượng, còn từng bỏ trốn hai lần nhưng bị người nhà bắt nhốt lại. Sau khi bị các ma ma dạy lễ nghi, nàng cũng ngoan ngoãn hơn, không dám bỏ trốn nữa." Phương Tử Diệp nói.

Lạc Tử Ninh thầm nghĩ cái này giống mình quá, lúc mới xuyên không, anh rất sợ hãi thế giới xa lạ này. Đặc biệt là lúc Hoắc Lệnh Chi bảo anh làm thơ, anh sợ chết khiếp.

Không biết gảy đàn làm thơ là bình thường, nhưng không nhận ra nhiều chữ thì có phải quá đáng quá không?

Anh lại hỏi Phương Tử Diệp một số chi tiết khác. Phương Tử Diệp nói y không thường xuyên gặp đại tỷ nên không biết tình hình cụ thể.

Lạc Tử Ninh không tiện hỏi quá nhiều, dù sao đây là tỷ tỷ của Phương Tử Diệp, hỏi nhiều quá lại làm Phương Tử Diệp không vui thì không hay.

Ban đầu anh sợ đối phương là một nhân vật rất lợi hại, sau này sẽ liên thủ với Hoàng thượng để đối phó anh và Hoắc Lệnh Chi.

Nhưng đối phương có vẻ giống anh đều là người bình thường, người bình thường sau khi xuyên không, không dễ để lộ thân phận. Nếu cô là đại tỷ của Phương Tử Diệp, kể cả sau khi vào cung làm phi tử biết rõ vài năm nữa Hoắc Lệnh Chi sẽ đánh vào Kinh thành thì cô cũng không thể nói rõ với Hoàng thượng về tương lai, chuyện này rất khó giải thích.

Xem ra tình hình hiện tại vẫn có lợi cho họ, ước tính có thể có đủ thời gian hơn dự kiến.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10