Chương 81
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 81: Phiên ngoại 6. Tương lai (Hoàn toàn văn)

Kỷ Nhân lục tục ngo ngoe bên cạnh Liễu Gia học nấu ăn suốt 2 năm, cũng coi như có chút thành tựu, tự mình bày được hẳn một bàn đồ ăn để chiêu đãi cả nhà.

Lúc sinh nhật Lục Gia Hòa, nàng đã bận rộn từ tờ mờ sáng, làm hẳn mười món ăn một món canh, còn nghiêm túc tuyên bố "Thập toàn thập mỹ, toàn tâm toàn ý."

"Thật sự cảm phiền cô còn nghĩ ra mấy cái ngụ ý rườm rà này." Lý Thần Dao chửi bậy.

"Dạo này tôi đọc sách nhiều, cảm giác trình độ văn hóa tiến bộ lắm đó." Kỷ Nhân đắc ý khoe.

Lý Thần Dao bật cười, hỏi nàng đọc những cuốn nào.

Kỷ Nhân đang định kể tên những món ăn thì giáo sư Lục và Liễu Gia đã về đến.

"Trăn Trăn đến chưa?" Liễu Gia vừa bước vào cửa đã ngoái đầu tìm kiếm.

"Còn chưa đâu ạ, lão mẹ nó có cái tật 'lề mề thiên phú'." Kỷ Nhân nói.

Trăn Trăn là con của Yến Tử và Đổng Tường, tháng trước vừa tròn một tuổi. Lúc mới sinh, Yến Tử đã nhờ người mà cô ấy cho là nhân vật tầm cỡ nhất, Liễu lão sư đặt tên cho đứa nhỏ.

"Gọi Trăn Trăn đi, sinh mệnh lực ngoan cường, y như hai chị em các con."

Yến Tử nghe xong cực kỳ hài lòng, cả ngày khoe với Kỷ Nhân về cái tên đáng yêu của con gái mình.

Mà Liễu Gia cũng cực kỳ thích đứa nhỏ này, không thích khóc, gặp ai cũng cười, rất biết nhận người.

Thỉnh thoảng ông bà còn chủ động sang trông cháu, cuộc sống về già thêm nhiều niềm vui.

Kỷ Nhân thấy Liễu lão sư thích con nít như vậy, có lần không nhịn được hỏi Lục Gia Hòa: "Chị nói xem chúng ta có nên sinh một đứa không?"

"Sinh kiểu gì?" Lục Gia Hòa cười hỏi lại.

"Em tra rồi, có công nghệ khoa học mà."

"Vậy em tính ai sẽ sinh?"

Kỷ Nhân ngẫm nghĩ nghiêm túc, sinh con quá cực, nàng không nỡ để Lục Gia Hòa đau. Nhưng bản thân nàng lại còn bận tối tăm mặt mũi, sinh xong mang con theo thì sợ không có thời gian bầu bạn.

Chỉ riêng chuyện tận hưởng thế giới chỉ có hai người với Lục Gia Hòa đã thiếu thời gian rồi.

Cuối cùng nàng chỉ có thể từ bỏ ý định đó, thay vào đó hỏi thăm chuyện nhận con nuôi.

Lục Gia Hòa nói: "Nếu đón đứa nhỏ về, chúng ta chắc chắn phải có trách nhiệm. Nhưng cả hai đều bận, không có thời gian ở bên con. Vài năm nữa ba mẹ cũng lớn tuổi, cũng không thể trông đứa nhỏ được. Yến Tử chẳng phải còn định sinh hai đứa sao, đến lúc đó để mẹ chị qua hỗ trợ, để bà thỏa nguyện một chút cũng tốt."

Kỷ Nhân cười nói: "Vậy thì Yến Tử nằm mơ giữa ban ngày còn phải cười tỉnh luôn đấy, mà ba nó chắc không thể để Liễu lão sư phải vất vả trông nhiều đứa thế được, có khi may mắn còn nuôi được một đứa con gái phiên bản giống chị."

***

Chẳng bao lâu sau, Yến Tử ôm chồng con kéo đến.

Liễu Gia mở cửa, cười híp mắt khi nhìn thấy Trăn Trăn trong lòng Yến Tử, nhỏ giọng hỏi: "Ngủ rồi à?"

"Chắc là say xe, cứ lên xe là ngủ mê man luôn ạ." Yến Tử giải thích.

Liễu Gia dở khóc dở cười.

Yến Tử ôm đứa nhỏ vừa định vào phòng ngủ thì bị Kỷ Nhân chặn lại: "Để bên phòng sát vách đi."

Yến Tử nhìn căn phòng trống lạnh bên cạnh, lại nhìn phòng ngủ chính ấm áp: "Em để con nằm ngủ tạm phòng các chị một tí được không?"

"Hôm nay con bé tắm chưa?" Kỷ Nhân hỏi.

"Chưa, mới giữa trưa mà tắm cái gì."

"Vậy không được, Gia Hòa không cho người chưa tắm nằm lên giường."

"......" Yến Tử nhìn nàng vài lần, "Có phải chị thường xuyên không tắm đúng không?"

"Nói bậy, dạo này chị siêng tắm cực, một ngày có thể tắm mấy lần đó!"

"Oa— Ồ, hiểu rồi." Yến Tử cười hì hì, né cái tay Kỷ Nhân vừa vồ tới, nhanh chóng ôm đứa nhỏ chạy vào phòng khách.

Kỷ Nhân nhìn thời gian, gọi điện cho Lục Gia Hòa, nhưng không ai bắt máy.

Lý Thần Dao thấy nàng trông mòn con mắt, dán chặt hai mắt vào cửa, hỏi: "Gia Hòa sao còn chưa về? Kẹt xe hả?"

"Tôi xuống lầu xem thử." Kỷ Nhân chạy ù xuống cổng tiểu khu, người ra vào còn vụng trộm nhìn nàng, nhưng nàng chẳng buồn để ý. Đến khi thấy chiếc xe quen thuộc chạy vào, nàng lập tức vui vẻ chạy đến.

"Em chạy xuống làm gì?" Lục Gia Hòa xuống xe hỏi.

"Chị không nghe điện thoại, em lo." Kỷ Nhân nói.

"Trên đường kẹt xe một chút." Lục Gia Hòa tiến lại gần, chú ý đến chiếc tạp dề trên người nàng, phía trên còn in hai chữ "Trù Thần" bự chảng, cứ thế đứng ngay giữa khu dân cư phô diễn với thiên hạ, khiến cô không nhịn được cười thành tiếng.

Kỷ Nhân giơ hai tay định ôm cô, nhưng theo ánh mắt của Lục Gia Hòa phát hiện mình quên không cởi tạp dề, liền ngượng ngùng thu tay lại.

Lục Gia Hòa nhíu mày: "Sao không ôm chị nữa?"

"Tạp dề bẩn." Kỷ Nhân nói.

"Không sao, chị không chê." Lục Gia Hòa chủ động ôm lấy nàng, còn trêu chọc nói: "Đây là huân chương lao động của em mà."

Kỷ Nhân cảm động vô cùng: "Nếu chị diễn tự nhiên hơn một chút, em sẽ tin thật đấy."

Lục Gia Hòa ngửa đầu cười lớn.

Kỷ Nhân cởi tạp dề lấy ra, một lần nữa ôm lấy cô, rồi mới nắm tay cô về nhà.

Vừa đẩy cửa ra, chỉ nghe thấy trong nhà âm thanh náo nhiệt —— Trăn Trăn tỉnh rồi, tất cả mọi người đang trêu chọc cô bé.

Kỷ Nhân thấy mọi người chỉ chú ý đến đứa nhỏ, gào hét thật to: "Sớm về rồi nè!"

Mọi người liếc nhìn, rồi một khắc sau quay lại chơi với đứa nhỏ tiếp.

Kỷ Nhân: "......"

Lục Gia Hòa thấy bộ dạng nhỏ ủy khuất của nàng, buồn cười, vừa rửa tay vừa hỏi: "Sao em không vui?"

"Rõ ràng chị mới là người được chúc mừng sinh nhật, kết quả mọi người đều đi nhìn Trăn Trăn." Kỷ Nhân giọng đanh đá nói, "Nếu không thì em đem Trăn Trăn về trước?"

"Chị là người được chúc mừng sinh nhật, không phải thổ hoàng đế, không cần tất cả mọi người vây quanh chị." Lục Gia Hòa buồn cười chọt chọt trán của nàng.

"A, nhóm người vô lương tâm, kệ họ đi, em vây quanh chị là được rồi." Kỷ Nhân nói.

"Đúng vậy, có em là đủ rồi." Lục Gia Hòa cười hôn má nàng một cái.

"Chậc chậc, ai dám nhìn các chị nhiều." Yến Tử ôm Trăn Trăn đến rửa tay, cười giỡn nói, "Lúc nào cũng phô diễn ân ái, tụi em hận không thể mù mắt luôn đây."

"Chị nhìn mi thực sự là ngứa da đấy." Kỷ Nhân tát Yến Tử một cái.

Trăn Trăn quay đầu nhìn nàng, lại quay qua nhìn Lục Gia Hòa, hướng Lục Gia Hòa nhếch môi cười cười, hai tay vung vẩy trên không trung.

"Đến đây, ôm Tiểu Trăn Trăn cái nào." Lục Gia Hòa lập tức ôm Trăn Trăn, chạm chạm lên khuôn mặt bóng loáng mềm mịn của cô bé, "Tiểu Trăn Trăn thực sự là thơm sữa thơm sữa quá đi."

Kỷ Nhân lại gần: "Còn em còn em?"

"Lão Kỷ Nhân thực sự là hôi chua hôi chua quá đi." Yến Tử nói xong cũng cười ha ha, không ngoài ý liệu thu hoạch một trận đòn tơi tả.

Mọi người đã đến đông đủ, có thể dọn cơm.

Cả bàn đồ ăn toàn là thành quả học tập của Kỷ Nhân, mỗi món đều là món Lục Gia Hòa thích ăn, tay nghề được Liễu lão sư chân truyền.

Yêu công Kỷ Nhân hỏi Lục Gia Hòa hương vị như thế nào, Lục Gia Hòa cười nói: "Có loại hương vị của mẹ."

Kỷ Nhân có chút đắc ý, nhưng lại không biết vì cái gì mà tất cả mọi người đều cười.

Sau bữa cơm, Kỷ Nhân lại lấy bánh kem từ tủ lạnh ra.

"Cái này chính em làm đúng không?" Lục Gia Hòa nhìn nhìn bánh kem, bán tín bán nghi nhìn về phía nàng.

"Đúng! Chị thực sự là quá thông minh, làm sao nhìn ra được?!" Kỷ Nhân vui vẻ hỏi.

"Cửa hàng chính quy không viết ra chữ xiên xẹo thế này." Lục Gia Hòa chỉ vào dòng chữ trên bánh cười, "Giống y đúc chữ em dán trên tường."

"Trên tường dán gì vậy?" Yến Tử nhìn xung quanh.

"Không có gì!" Kỷ Nhân âm thầm may mắn, may mắn sáng sớm đã lén lún đem giấy kiểm điểm trên tường gỡ xuống.

"Mau ăn bánh kem nào, để chúng tôi c*̃ng dính thơm lây, nếm thử xem tay nghề Kỷ lão bản." Lý Thần Dao nói.

"Em mấy ngày nay đi tiệm bánh học làm, mùi vị không biết như thế nào, em cũng không dám cam đoan." Kỷ Nhân chia bánh kem cho mọi người xong, đem phần lớn nhất đưa cho Lục Gia Hòa.

Thực ra ăn rất ngon.

Kỷ Nhân đã chọn bơ và nguyên liệu tốt nhất, chỉ là tạo hình không tinh xảo lắm, nhưng hương vị không hề thua kém, nhận được sự khen ngợi nhất trí của mọi người.

"Thích không?" Kỷ Nhân thừa lúc mọi người trò chuyện, lén quay lại hỏi Lục Gia Hòa.

Lục Gia Hòa gật đầu liên tục, trong miệng đầy bánh kem, chỉ có thể dùng ngón cái biểu đạt tâm tình.

"Sinh nhật sau nay em đều sẽ làm cho chị."

Lục Gia Hòa khóe miệng hơi cong: "Hôm nay vất vả em rồi."

"Không vất vả." Kỷ Nhân giơ tay lau bơ ở khóe miệng cô, đưa lên trước mặt, trêu chọc, "Không ăn sạch, giữ lại làm món tráng miệng hả?"

Lục Gia Hòa cúi đầu ngậm lấy ngón tay của nàng, đem bơ l**m đi, động tác liền mạch lưu loát, Kỷ Nhân còn chưa kịp phản ứng, cô đã vân đạm phong khinh tiếp tục ăn bánh kem.

Kỷ Nhân đụng đụng vai cô, mặt đỏ đến tận tai hỏi: "Chị có thể làm lại lần nữa không?"

"Làm cái gì?" Lục Gia Hòa vẻ mặt vô tội hỏi.

"Vừa rồi mới......"

"Kỷ Nhân, Gia Hòa, tôi về trường đây." Lý Thần Dao ngắt lời, đi đến đưa cho Lục Gia Hòa một hộp quà, "Đây là quà, sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn, đi đường cẩn thận."

Hôm nay là ngày làm việc, mọi người ăn trưa xong đều phải quay về công ty, ngay cả Lục Gia Hòa cũng không ngoại lệ. Sau khi nhận quà từ mọi người, cô vội vàng về bệnh viện tiếp tục làm việc.

Yến Tử là người cuối cùng ra về, ôm đứa nhỏ hỏi: "Chị chuẩn bị quà gì cho Gia Hòa tỷ vậy, sao không thấy chị lấy ra cho mọi người nhìn chút?"

"Không phải đã ăn vào bụng rồi sao?"

"Chỉ một bữa cơm thôi?"

"Đúng thế, không được sao?"

Yến Tử ghét bỏ nói: "Chị quá keo kiệt, may Gia Hòa tỷ không ngại, gặp em là một cước cho chị lọt xuống mương."

Kỷ Nhân cười không nói, nhéo nhéo má Trăn Trăn, bắt đầu đuổi người: "Đi nhanh đi, chị mệt rồi, muốn nghỉ một chút."

Yến Tử liếc mắt.

Kỷ Nhân làm một giấc ngủ trưa, lại dọn dẹp vệ sinh, đến khi nhận điện thoại xong mới nhìn giờ, rồi xuất phát đi đón Lục Gia Hòa tan ca.

Lục Gia Hòa đi đến cửa chính, không nhìn thấy xe Kỷ Nhân đâu, gọi điện hỏi: "Em tới chưa?"

"Lập tức tới ngay."

Vài phút sau, một chiếc motor cực kỳ ngầu dừng trước mặt Lục Gia Hòa.

Kỷ Nhân đã rất lâu chưa cưỡi xe máy, Lục Gia Hòa nhìn nàng từ trên xuống dưới: "Em sao cưỡi xe tới?"

"Lên xe, dẫn chị đi một chỗ." Kỷ Nhân ngoắc ngoắc môi.

Lục Gia Hòa nhận mũ bảo hiểm, vừa ngồi lên phía sau đã thấy nàng đeo cái ba lô, bên trong đựng một bó hoa đủ màu sắc.

Lục Gia Hòa gỡ ba lô từ vai nàng xuống, đeo vào lưng mình, cười tủm tỉm vòng tay ôm lấy eo nàng: "Phẩm vị tăng lên rồi đấy."

"Ngày nào cũng thấy chị mua hoa về nhà, em biết chị thích gì mà." Kỷ Nhân cười.

Xe chạy nhanh, Lục Gia Hòa nhìn phong cảnh hai bên lướt qua, nghĩ đến lần đầu tiên ngồi ở ghế sau này, cảm giác mạnh mẽ vẫn còn nguyên, hormone như chưa bao giờ biến mất.

Khi cô còn đang đắm chìm trong hồi ức, xe dừng lại.

Lục Gia Hòa lấy lại tinh thần, phát hiện hai người đang đứng ở trung tâm kỷ niệm của cô —— cây cầu lớn đó.

Đèn vừa lên, đối diện vẫn là những tòa cao ốc, hai bên những ngôi nhà thấp vẫn chưa phá dỡ, phảng phất dường như mọi thứ đều không đổi.

Điều duy nhất thay đổi là tâm cảnh.

Hai người tựa vào lan can, ngắm nhìn phong cảnh trên cầu.

Cánh hoa trong ba lô bay phất phơ trong gió.

"Đã rất lâu rồi chưa đến nơi này." Lục Gia Hòa giang hai tay ra, ôm lấy làn gió.

"Đúng vậy." Kỷ Nhân nhìn chằm chằm sườn mặt cô, trong mắt phản chiếu phong cảnh đẹp nhất trên đời, "Chị còn nhớ lần trước em nói gì ở đây không?"

"Nhớ kỹ, toàn bộ đều nhớ." Lục Gia Hòa hồi tưởng đến cảnh tượng lúc đó, còn có thể rõ ràng nhớ tới hai người hàn huyên những gì, bao gồm cả tâm trạng lúc ấy, vẫn như cũ rõ mồn một trước mắt.

"Em lần đầu tiên đứng ở chỗ này, là một mình, em đã cảm thấy nơi này không tệ, muốn xem thử một chút có thể đặt chân tại thành phố này hay không. Lần thứ hai đứng ở chỗ này, là cùng chị, nói cho chị biết em c*̃ng không xác định tương lai sẽ phát triển như thế nào, có thể sẽ ở lại, hoặc cũng có thể là giống như trước rời khỏi nơi này, đi đến cái thành phố tiếp theo." Kỷ Nhân chậm rãi nói.

Lục Gia Hòa nghiêm túc nhìn nàng, dường như đoán được nàng sẽ nói gì, ánh mắt dần dần nhu hòa.

"Hôm nay đứng ở chỗ này, vẫn là cùng chị." Kỷ Nhân mặt mũi khẽ cong, "Lần này, em sẽ nói cho chị biết, em phải ở lại chỗ này. Chị ở đâu, em ở đó."

Nàng là một con chim di trú không có chỗ cố định, phiêu bạt nửa đời, rốt cuộc tìm được chỗ cần đến của mình —— Đó chính là nơi Lục Gia Hòa ở.

Lục Gia Hòa hiểu ý nở nụ cười, nắm chặt tay của nàng.

Kỷ Nhân hôn hôn một chút lên mu bàn tay của cô: "Cho nên, em muốn dẫn chị đi một nơi."

"Không phải ở đây sao?" Lục Gia Hòa nghi hoặc.

"Không phải."

"Đó là nơi nào?"

Kỷ Nhân chở cô, tiếp tục đi lên phía trước.

Lục Gia Hòa nhìn xem cảnh sắc bốn phía, càng lúc càng đoán không ra chỗ cần đến.

Xe dừng ở trước một tòa biệt thự, Lục Gia Hòa mờ mịt nói: "Tới nơi này làm gì?"

"Xem nhà."

"Xem nhà gì?" Lục Gia Hòa nghi ngờ nhìn xung quanh, phía trước có người môi giới đang vẫy tay với bọn họ.

"Kỷ tiểu thư, mời vào." Người môi giới nhiệt tình dẫn hai người họ vào tham quan, miệng không ngừng kể về thiết kế, tổng thể, cuối cùng còn kéo sang vấn đề phong thủy.

Đơn giản đi một vòng, Lục Gia Hòa mới xác định Kỷ Nhân thật sự định mua nhà, liền kéo nàng sang một bên, hỏi nhỏ: "Sao em đột nhiên nghĩ đến mua nhà?"

"Cũng không tính đột nhiên, thực ra trước đó em đã có ý định mua nhà, chỉ chờ chi nhánh ổn định rồi mới tính tiếp." Kỷ Nhân giải thích.

"Em không phải cảm thấy nhà ở là gò bó với vướng víu sao?"

"Với em trước đây mà nói, đúng là như vậy. Nhưng bây giờ nhà cửa với em mà nói, là gia đình." Kỷ Nhân cúi đầu chống trán vào trán cô, nhẹ nhàng nói, "Lần trước em đi công tác về bị cảm, làm chị vất vả, Liễu lão sư và giáo sư Lục còn đặc biệt đến chăm sóc em, lúc đó em nghĩ, em lại có người nhà rồi, thật tốt."

Lục Gia Hòa nắm tay nàng, nói: "Người nhà của chị, cũng chính là người nhà của em."

Kỷ Nhân khóe miệng nhẹ cong: "Cho nên em cũng muốn cho người nhà một căn nhà tốt hơn. Nơi này cách bệnh viện của chị và trường của giáo sư Lục đều không xa, môi trường cũng tốt, tụi mình có thể rước Liễu lão sư và giáo sư Lục về ở, sau này cũng tiện chăm sóc hai người."

"Nhưng..... Có thể áp lực sẽ quá lớn?"

"Không đâu, em chỉ tiết kiệm thôi, không phải nghèo."

Lục Gia Hòa khẽ cười một tiếng.

"Hai đứa mình không thể cho ông bà ôm cháu, thì dành nhiều thời gian làm bạn với họ. Ở cùng nhau có thể chăm sóc lẫn nhau, phòng lại nhiều, sẽ không quấy rầy. Yến Tử cũng có thể đưa chồng con đến chơi bất cứ lúc nào, muốn ở bao lâu cũng được, để trong nhà thêm náo nhiệt một chút."

Lục Gia Hòa bị nàng thuyết phục, cùng nàng thương lượng giá tiền: "Còn thiếu bao nhiêu tiền, chị bù thêm cho em, chúng ta mua một lần."

"Không cần, đây là quà sinh nhật cho chị." Kỷ Nhân nói.

Nghe vậy, Lục Gia Hòa nhíu nhíu mày: "Thực ra có chuyện chị chưa nói với em."

"Cái gì?"

"Ngày kia mới là sinh nhật của chị, ngày kia lận."

"......"

Kỷ Nhân phản ứng mấy giây, cất tiếng cười to, hai người nhìn qua đối phương cười ngây ngô.

Kỷ Nhân nắm tay cô: "Chúng ta xem tiếp đi, lần này cần phải nhìn cẩn thận một chút."

Lục Gia Hòa ngắm khu vườn: "Chúng ta có thể trồng hoa trong sân, mẹ chị sẽ phụ trách tưới nước bón phân, còn chúng ta chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng."

"Ý kiến hay." Kỷ Nhân vỗ tay, "Chúng ta còn có thể nuôi mèo, chú thì phụ trách hốt phân, Liễu lão sư nhặt lông, còn chúng ta vuốt mèo."

"Chúng ta còn có thể dựng một xích đu ở đây, Yến Tử và Đổng Tường phụ trách đẩy, còn chúng ta phụ trách chơi."

"Nếu mấy đứa nhỏ muốn chơi, bắt Yến Tử trả tiền, năm tệ một lần, nói không chừng chúng ta có thể dựa vào cái này mà phát tài." Kỷ Nhân nói.

Hai người tính toán một hồi, đem việc giao cho mọi người rõ ràng tường tận.

Bước ra khỏi cửa lớn, Lục Gia Hòa vẫn còn lưỡng lự chút xíu: "Em định mua thật hả?"

"Mua chứ, em đâu muốn phải đợi đến khi chúng ta già rồi mới nuôi mèo. Em muốn ngay bây giờ nhìn thấy tương lai của hai đứa mình." Kỷ Nhân nói.

"Được." Lục Gia Hòa cong môi cười, ánh mắt dịu dàng như ánh nắng chiều rọi xuống: "Thế thì chị cũng bắt đầu mong đợi rồi."

---HOÀN TOÀN VĂN---

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta Chương 2: Chương 2: Khách hàng là khách hàng, bác sĩ Lục là bác sĩ Lục. Chương 3: Chương 3: Cảm giác chẳng khác nào bị chủ nhiệm lớp bắt gặp trốn học Chương 4: Chương 4: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục? Chương 5: Chương 5: Bác sĩ Lục, sao cô lại ở đây?! Chương 6: Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục? Chương 7: Chương 7: Sao lần nào cũng bị bắt tại trận thế này chứ?! Chương 8: Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy! Chương 9: Chương 9: Bác sĩ Lục tặng gì, tôi cũng thích hết! Chương 10: Chương 10: Tôi cởi hết đồ rồi, cô còn bắt tôi chờ một lát? Chương 11: Chương 11: Sau này chúng ta còn được gặp lại không? Chương 12: Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô. Chương 13: Chương 13: Tôi chờ cô ở giao lộ phía trước! Chương 14: Chương 14: Đi Động Bàn Tơ cứu Đường Tăng. Chương 15: Chương 15: Không thì... cô hôn lại tôi đi? Chương 16: Chương 16: Cô thẹn thùng?! Chương 17: Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa... Chương 18: Chương 18: Đây là cách cô dạy sao, Kỷ lão sư? Chương 19: Chương 19: Không cần thương tiếc đóa kiều hoa nhu nhược này. Chương 20: Chương 20: Qua nhà tôi ở đi. Chương 21: Chương 21: Tôi thật sự rất thích cô! Chương 22: Chương 22: Sao chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn? Chương 23: Chương 23: Hai người ở bên nhau từ khi nào? Chương 24: Chương 24: Hổ thẹn với lương tâm. Chương 25: Chương 25: Cô ấy đỏ mặt. Chương 26: Chương 26: Kế hoạch tác chiến, mới chỉ lộ đường kiếm thôi. Chương 27: Chương 27: Tôi biết hôn môi, rất đáng sợ đó. Chương 28: Chương 28: Lại đây, tôi nói cô nghe một bí mật. Chương 29: Chương 29: Cô...... không phải say rồi sao? Chương 30: Chương 30: Tôi ngửi thấy mùi... rừng xanh. Chương 31: Chương 31: Tôi và cô ấy giống nhau, đều thích phụ nữ. Chương 32: Chương 32: . Có lẽ... cô thật sự đã thích người phụ nữ này rồi. Chương 33: Chương 33: Kỷ lão sư muốn dạy thế nào cũng được. Chương 34: Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn. Chương 35: Chương 35: Thế...... thế tôi nắm tay chị nhé. Chương 36: Chương 36: Vậy em biết thế nào là động tâm không? Chương 37: Chương 37: Nhìn rất câu dẫn. Chương 38: Chương 38: Người em mơ thấy, chính là tôi. Chương 39: Chương 39: Đi bệnh viện mà mặt mày hớn hở thế kia làm gì? Chương 40: Chương 40: Không biết vì lý do gì, cô lại ôm chặt Lục Gia Hòa. Chương 41: Chương 41: Kỷ Nhân bị ý nghĩ tồi tệ của mình làm hoảng sợ. Chương 42: Chương 42: Tôi phải thưởng cho em mới được. Chương 43: Chương 43: Câu dẫn...... à không, hấp dẫn đối tượng. Chương 44: Chương 44: Chị có thích tôi không? Chương 45: Chương 45: Cậu là tính nói chuyện yêu đương nghiêm túc lâu dài hả? Chương 46: Chương 46: Lời này nghe sao giống như đang ghen vậy ta? Chương 47: Chương 47: Cho nên là... định mặc cho tôi xem? Chương 48: Chương 48: Chị hơi khó chịu...... Chương 49: Chương 49: Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ. Chương 50: Chương 50: Nàng nghe thấy tiếng thở càng lúc càng dồn dập hơn. Chương 51: Chương 51: Không màng tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô. Chương 52: Chương 52: Có thể...... cho em làm bạn gái của chị được không? Chương 53: Chương 53: Mình thế này có phải tiến triển quá nhanh rồi không? Chương 54: Chương 54: Nhớ chị nên không ngủ được. Chương 55: Chương 55: Chị có muốn lên uống ly nước không? Chương 56: Chương 56: Mèo hoang nhỏ lại một lần nữa vụt tới hôn trộm một cái. Chương 57: Chương 57: Có phải vội quá dọa nàng rồi không? Chương 58: Chương 58: Tình yêu thật sự có thể từ miệng truyền thẳng vào tim. Chương 59: Chương 59: Làm sao bây giờ, em thích chị quá đi mất... Chương 60: Chương 60: Chị lẽ ra nên thú nhận với em sớm hơn. Chương 61: Chương 61: Hai người này đúng là trời sinh một đôi! Chương 62: Chương 62: Sao em lại mua Porsche? Chương 63: Chương 63: Người thành phố các chị khả năng tiếp thu mạnh thật đó! Chương 64: Chương 64: Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi! Chương 65: Chương 65: Chén trà đầu tiên dành cho thành viên mới của gia đình. Chương 66: Chương 66: Để ba mẹ chị phát hiện thì không tốt đâu. Chương 67: Chương 67: Tay nghề đỉnh nha. Chương 68: Chương 68: Những nếp gấp sứt mẻ của thời gian, đều được Lục Gia Hòa lấp đầy. Chương 69: Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy. Chương 70: Chương 70: Nghe nói Kỷ Nhân hôn môi một phụ nữ, cô có biết là ai không? Chương 71: Chương 71: Là toàn bộ hy vọng và đường lui của em đều tặng hết cho chị. Chương 72: Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi. Chương 73: Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào? Chương 74: Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi. Chương 75: Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn) Chương 76: Chương 76: Phiên ngoại 1. Về nhà (Phần 1) Chương 77: Chương 77: Phiên ngoại 2. Về nhà (Phần 2) Chương 78: Chương 78: Phiên ngoại 3. Về nhà (Phần 3) Chương 79: Chương 79: Phiên ngoại 4. Sống chung Chương 80: Chương 80: Phiên ngoại 5. Tình địch Chương 81: Chương 81: Phiên ngoại 6. Tương lai (Hoàn toàn văn)