Chương 81
Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu

Chương 81: NGOẠI TRUYỆN - Pháo hoa – Tháng Giêng cạo đầu, cậu chết

Về quê ăn Tết ở An Huy, không khí náo nhiệt đã bắt đầu từ trước Tết.

Ngày trước giao thừa dán câu đối, hồ dán là do bà nội nấu, Văn Hòa phụ quét tường, Chu Minh Sơ dán xong câu đối, lúc bước xuống ghế suýt nữa giẫm phải đuôi mèo.

Ma Viên há miệng khè anh, anh lập tức lùi lại cả mét.

Chu Minh Sơ mặc kệ nó, tiếp tục đi ra cửa sau.

Cửa sau thì anh không cần kê ghế, với tay là dán được, nhưng vừa dán xong câu đối và tranh môn thần, vừa lùi lại, một cục gì đó lại vụt một cái chạy khỏi chân anh.

Chu Minh Sơ bị con mèo này làm phiền đến phát điên: “Em có thể để nó tránh xa anh ra được không?” Anh hỏi Văn Hòa.

Văn Hòa đang bơm nước từ giếng, gọi Ma Viên lại, múc cho nó chút cháo cá buổi sáng: “Ăn cái này đi, đừng theo anh ấy nữa.”

Cô vuốt đầu Ma Viên, định nói Chu Minh Sơ không thích nó, nhưng lời bật ra lại là: “Anh ấy sợ mày, tự chơi đi.”

Ma Viên cúi đầu ăn cháo, mấy sợi ria khẽ rung rung.

Văn Hòa xoa đầu nó, liếc nhìn Chu Minh Sơ một cái, rồi tiếp tục rửa rau.

Buổi tối ăn xong, Văn Hòa nói với Chu Minh Sơ: “Tối nay anh ngủ phòng anh đi, em muốn ngủ cùng Ma Viên.”

Nói rồi, cô đi thẳng, Chu Minh Sơ còn phải tiếp mấy ông chú bác của cô, chờ ứng phó xong lên lầu thì phòng đã khóa trái.

Chu Minh Sơ xoay thử ổ khóa, bên trong không có tiếng trả lời, anh cầm điện thoại gọi: “Mở cửa.”

Văn Hòa không chịu: “Em ngủ rồi, mà anh chẳng phải sợ mèo sao, em mang Ma Viên theo, lỡ dọa anh thì sao.”

Cô còn rất biết nghĩ cho anh.

Chu Minh Sơ không gõ cửa nữa, quay về phòng mình lật đồ, chụp mấy tấm ảnh gửi cho cô. Chẳng bao lâu sau, Văn Hòa mang dép lê chạy ra giật lấy: “Anh tìm đâu ra thế?”

Chu Minh Sơ giơ tay nâng đồ lên cao.

Là vở bài tập hồi tiểu học của cô, bên trên viết đầy những suy nghĩ trẻ con ngày ấy, bài văn non nớt, đầu óc đơn giản, câu chữ không thông, cố gắng nắn nót từng chữ vuông vức.

Còn có cả quyển vẽ đủ màu sắc của cô, tranh vẽ rất bình thường, càng không nói tới phối màu, cứ sáng là dùng, nhà thì màu hồng, mái ngói màu vàng kim, sến đến chói mắt.

Những thứ xấu xí thời thơ ấu bị lôi ra xem lại, cảm giác xấu hổ của Văn Hòa chạm đỉnh, cô với tay giật mạnh: “Trả lại cho em!”

Quyển vở mỏng dính, Chu Minh Sơ gần như lật hết dưới ánh đèn mới hỏi: “Chẳng phải em ngủ rồi à?”

Văn Hòa bám lấy vai anh, kiễng chân giật lại đồ: “Em muốn ngủ thì ngủ, muốn tỉnh thì tỉnh.”

Chu Minh Sơ nhận xét: “Vẽ rất có hồn.”

Nửa sau của quyển vẽ chắc đều là vẽ chính cô, đầu đầy kẹp tóc, váy công chúa đủ màu sắc.

“Cảm ơn Tổng giám đốc Chu đã khen.” Văn Hòa ôm chặt quyển vở trong tay, vẫn còn nghĩ không biết anh lật lúc nào, lật ở đâu.

Chu Minh Sơ nói: “Trước đây anh không nhận ra, gu thẩm mỹ của em cũng khá… sặc sỡ.”

Là nói mỉa, nhưng thật ra nhìn cũng nhận ra được.

Cô rất thích ăn diện, ngoài năm đầu mới vào bộ phận kinh doanh mặc khá thoải mái, về sau ít chạy bệnh viện hơn, quần áo váy vóc thay liên tục, giày cũng mua cả đống.

Thảo nào mắc chứng sạch sẽ, đồ nhiều thế, không chịu khó dọn thì với chỗ nhà cô, sớm muộn cũng loạn.

Chu Minh Sơ vòng qua Văn Hòa, mấy bước đi vào phòng cô, từ trên cao nhìn xuống con mèo trên giường.

Lông trên bụng Ma Viên đã mọc lại, vốn đang nằm ườn trên gối ngủ trông như con người, thấy anh liền cảnh giác đứng dậy.

Chu Minh Sơ theo thói quen đuổi mèo ra ngoài, vỗ gối, phủi chăn, rồi nằm thẳng xuống bên giường của Văn Hòa.

Văn Hòa giấu đồ xong quay lại đẩy anh: “Anh về phòng anh đi.”

Hai người còn chưa cưới, ở quê theo lý là phải ngủ riêng.

Chu Minh Sơ nhắm mắt không nhúc nhích, đến khi Văn Hòa quỳ lên giường đẩy anh, anh mới lười biếng nói một câu: “Lên đi, lát nữa đánh thức bà nội.”

Vừa dứt lời đã nghe tiếng gọi dưới lầu.

Văn Hòa ra đáp mấy câu, quay lại quả nhiên không đẩy người nữa, cởi giày leo lên giường, bị Chu Minh Sơ kéo một tay ôm qua.

Cô ngủ giường gỗ kiểu cũ, may mà đủ rộng, hai người nằm cũng miễn cưỡng.

Chu Minh Sơ hỏi: “Gọi em làm gì?”

“Không có gì, bảo mai dậy sớm, đi đốt hương nến vàng mã cho ba mẹ em.”

Văn Hòa nửa đẩy nửa thuận, ngẩng đầu hôn anh một lúc, bị Chu Minh Sơ xoa vào lòng, tựa lên vai anh: “Anh ghét Ma Viên như vậy, sau này tính sao?”

Chu Minh Sơ nói: “Anh ghét lông mèo.”

“Em đâu có ghét cá anh nuôi.” Văn Hòa buồn bực.

Chu Minh Sơ nói rất khách quan: “Cá anh nuôi không nhảy ra khắp nơi làm em vấp chân, cũng không vừa đi vừa rụng lông.”

Càng không ngồi phịch mông lên cốc nước của anh.

Văn Hòa tưởng tượng cảnh cá mập chanh rụng lông, rồi nhớ lại chuyện Ma Viên từng ngồi lên cốc nước của anh, muốn cười mà không cười nổi: “Không có cách nào cả, mèo là rụng lông, anh định làm sao? Mặc quần áo cho nó mỗi ngày thì nó khó chịu, nóng lên còn bị nấm da.”

“Bị ở đâu?” Chu Minh Sơ gỡ cúc áo bông của cô, “Ít nhất lúc ngủ đừng để nó vào.”

Miền nam An Huy ẩm lạnh, dù lớn lên từ nhỏ ở đây, Văn Hòa vẫn luôn phải tìm thứ gì đó để sưởi ấm. Chu Minh Sơ tính tình lạnh lùng, nhưng người lại nóng, nhiệt độ cơ thể như một cái lò sưởi, chỉ cần lại gần là đã làm cô ấm lên.

Người ấm rồi thì cũng dễ chịu, Văn Hòa nhắm mắt lại: “Anh nói chuyện đàng hoàng với nó đi, biết đâu nó nghe được?”

“Mèo em nuôi em còn quản không nghe, bắt anh đi đàn gảy tai trâu à?” Chu Minh Sơ dùng sức x** n*n mấy cái, trong nhịp thở lúc nhanh lúc chậm của cô nói tiếp: “Bác em nói hồi nhỏ em rất được chiều.”

Văn Hòa không nói gì, chỉ khẽ hừ một tiếng qua mũi.

Chu Minh Sơ hỏi: “Chú bác em đối xử với em không tốt à?”

Văn Hòa lắc đầu: “Cũng không hẳn, họ ít khi để ý đến em.”

Chỉ là họ ghen tị ba cô có năng lực, kiếm được tiền, lại luôn nói ông bà nội thiên vị, nên từ trước đến nay vẫn làm ngơ với cô.

Văn Hòa mở mắt, đưa tay vẽ theo đường nét gương mặt anh: “Họ nói em động tí là nổi nóng, nói chưa được mấy câu.”

Chu Minh Sơ nói: “Cũng không phải không có lý.”

Văn Hòa chẳng nghĩ ngợi, hai tay trực tiếp che kín mặt anh, dùng sức ấn anh xuống gối. Chu Minh Sơ tay trái nắm cổ tay cô, tay phải véo eo cô, véo đến mức vừa nhột vừa buồn cười, dùng lực một cái, ấn cô vào trong chăn.

Đến đêm giao thừa, nhà nhà đều đi tảo mộ.

Với thân phận con rể tương lai, Chu Minh Sơ cầm xẻng ra đồng, đắp cho mộ ba mẹ Văn Hòa một xẻng đất mới, cũng tự tay đốt pháo.

Mắt Văn Hòa đỏ hoe, nhưng lại bình tĩnh một cách bất ngờ.

Trước kia lần nào đến cô cũng khóc, mất rất nhiều năm vẫn không hiểu nổi, vì sao ba mẹ đang yên đang lành đi Quảng Châu, lúc trở về lại biến thành hai chiếc hộp nhỏ, nhẹ đến mức cô cũng có thể nâng lên.

Rõ ràng trước kia, chính cô mới là người được họ ôm trong lòng.

Làng lớn, người đến tảo mộ không ngớt, ai cũng gọi cô một tiếng “Tiểu Văn Hòa”, rồi hỏi đến Chu Minh Sơ đứng bên cạnh.

Văn Hòa cũng đáp lại họ: “Bạn trai con… dạ, qua năm là cưới…”

Người trong làng cười nói: “Được được được, tìm được con rể tốt thế này, ba mẹ con nhất định rất vui.”

Văn Hòa gật đầu, trong lòng nghĩ, hơn một nghìn cây số, không biết ba mẹ có thấy cô lấy chồng xa quá không.

Về đến nhà, một xe pháo hoa đang dỡ trước cổng, Chu Minh Sơ nói: “Công ty A Xán đặt, tiện thể đặt chung.”

“Nhiều thế à?” Văn Hòa nhìn đống thùng kia, thấy Chu Minh Sơ hào hứng nghiên cứu, nghi ngờ là vì ở Quảng Châu không được đốt, nên anh về quê đốt cho đã.

Nhưng tối đó Chu Minh Sơ cũng không tự tay đốt, mà đưa cho mấy chú bác, anh em họ bên nhà Văn Hòa đi đốt, một đám trẻ con vây quanh xem. Có tiếng reo hò phấn khích của bọn trẻ, pháo hoa đốt lên càng náo nhiệt, càng có không khí.

Văn Hòa giơ điện thoại quay liên tục, cũng chụp cho Chu Minh Sơ một tấm. Trong ảnh, anh cũng ngẩng đầu nhìn pháo hoa trên cao, không biết đang nghĩ gì.

Văn Hòa chuyển sang quay video, đứng phía sau quay anh một lúc, rồi bị bà nội gọi vào lấy túi chườm nước nóng.

Mùi lưu huỳnh trong không khí khá nặng, Chu Minh Sơ lùi về sau mấy bước, thấy một bé gái cầm que pháo hoa múa may, tay vung một cái quệt vào xe anh. Người lớn bên cạnh vội mắng, kéo bé lại đánh mấy cái, đánh xong thấy anh đang nhìn thì ngại ngùng dắt bé qua xin lỗi.

“Xin lỗi chú, con không cố ý…”

Bé gái nước mắt rơi lộp độp, nép vào chân người lớn, đôi mắt rụt rè nhìn Chu Minh Sơ, vì bất an mà mũi giày gần như sắp vùi vào bùn.

Chu Minh Sơ nhìn vết in phía sau xe, lại nhìn bé gái trước mặt, chợt nhớ đến Văn Hòa, tìm thấy chút bóng dáng của cô hồi nhỏ.

Anh cúi người nhặt miếng sticker rơi dưới đất đưa cho bé: “Không sao, đi chơi đi.”

Văn Hòa ra ngoài nhìn thấy, không biết đã xảy ra chuyện gì: “Sao thế?”

“Không có gì.” Chu Minh Sơ thấy cô lại ôm túi chườm: “Lạnh đến vậy à?”

“Có chứ, lạnh muốn chết.” Văn Hòa rảnh một tay sờ lên đầu anh: “Tóc anh dài ra rồi phải không?”

Chu Minh Sơ gật đầu: “Đợi về rồi cắt.”

Có mấy đứa trẻ đi ngang qua, đồng thanh nói một câu: “Tháng Giêng cạo đầu, cậu chết!”

Chu Minh Sơ mặt không cảm xúc: “Anh không có cậu.”

Nhưng Văn Hòa thì có.

Chuyện ầm ĩ bên nhà cậu mợ vẫn chưa dừng, từ lúc cưới vợ đã chẳng yên ổn, khó khăn lắm mới qua năm, lại ba hôm hai bữa cãi nhau.

Nhưng cãi thì cãi, họ vẫn nhớ bên này có một cậu cháu rể, ngày nào cũng gọi điện không ngớt, thúc con trai và con rể chạy sang mời ăn cơm.

Văn Hòa cùng Chu Minh Sơ qua một chuyến, trên bàn ăn chẳng ngoài mấy trò quen thuộc: tâng bốc, than nghèo, khóc lóc.

Mợ út gần như khóc từ đầu đến cuối, trong lời nói câu nào cũng là con trai có vợ quên mẹ. Con trai bà ta lúc đầu còn áy náy, nghe nhiều tai cũng chai, lòng cũng mòn, dần dần trở nên cáu gắt, lại bị vợ xúi vài lần, ngày nào cũng cãi nhau với ba mẹ.

Văn Hòa nghe như xem tuồng, quay đầu đã thấy Chu Minh Sơ đang nói chuyện với cậu em họ mình. Trên đường về cô hỏi: “Anh nói gì với nó thế?”

“Cậu ta hỏi anh kiếm tiền thế nào.”

“Thế anh nói sao?”

“Anh nói chơi chứng khoán.” Chu Minh Sơ nổ máy, gật đầu chào qua loa gia đình kia rồi đi thẳng.

Văn Hòa vẫn còn lo lắng, về đến nhà lại kéo anh hỏi: “Em họ em không có mượn tiền anh chứ?”

“Mượn tiền gì, anh còn chưa trả xong tiền vay mua nhà.” Chu Minh Sơ móc ra một điếu thuốc, theo thói quen định châm, bật lửa trong tay cháy lên rồi tắt, cuối cùng vẫn ‘tách’ một tiếng gập nắp lại.

Vài ngày sau, họ quay về Quảng Châu.

Lần này Văn Hòa đưa Chu Minh Sơ về quê vốn là muốn anh cảm nhận chút náo nhiệt nơi quê nhà, nhưng rõ ràng anh bị ồn ào làm cho khó chịu. Lúc ngủ thường xuyên bị tiếng pháo đánh thức, mà anh lại không phải người thích nằm nướng, nên trời vừa tờ mờ sáng đã dậy. Ngoài lúc phải ứng phó với chú bác hàng xóm của cô, những lúc khác đều là bộ dạng chán đến tận cùng.

Chuyến này về Quảng Châu, họ đưa cả bà nội của Văn Hòa đi cùng.

Quảng Châu tuy ẩm, nhưng mùa đông nhiệt độ cao hơn An Huy nhiều, người già không đến mức lúc nào cũng đau khớp, hơn nữa sang đây thì đến lúc làm đám cưới cũng không cần phải chạy đi chạy lại nữa.

Về Quảng Châu xong, việc đầu tiên họ làm là đi thăm Chương Như vừa sinh con.

Đến bệnh viện thì Chương Như đang khóc, khóc trong lòng chị dâu Tô Đình. Khóc xong nhìn thấy Văn Hòa, lại chuyển sang ôm Văn Hòa khóc nức nở, nói đau muốn chết, suýt nữa thì không muốn sinh nữa.

Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn sinh thường.

Hơn nữa vừa nhìn thấy Diệp Ấn Dương, nước mắt lập tức thu lại, mắt đảo liên hồi nhìn theo anh ta, hỏi gì cũng tỉnh bơ, kiểu thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi, chẳng biết đang gồng cái gì.

Văn Hòa đi xem cậu con trai Chương Như sinh, mông em bé hơi xanh, Chương Như không biết nghe ở đâu nói rằng lúc đầu thai ham chơi, bị thần tiên đá một phát cho rơi xuống.

Văn Hòa bị cách nói đó chọc cười, Tô Đình từng sinh con, có kinh nghiệm liền nói: “Cái này gọi là bớt Mông Cổ, bình thường thôi, sau này sẽ hết.”

Mấy người vây quanh trêu em bé hồi lâu mới ra ngoài, thì thấy ba người đàn ông đang đứng nói chuyện.

Dao Dao được Chương Tuyết Dương bế, nửa người trên nghiêng qua chọc vào kính của Diệp Ấn Dương. Vừa nhìn thấy Tô Đình liền reo lên: “Mẹ ơi~”

Con bé trượt xuống khỏi tay Chương Tuyết Dương, chạy một mạch về phía Tô Đình, ngẩng mặt chào Văn Hòa, gọi “chị Cao”.

Tô Đình chỉnh lại: “Chị không họ Cao, đừng gọi bậy.”

“Chị cao ghê á.” Dao Dao nắm tay còn lại của Văn Hòa, chào tạm biệt nhà Diệp Ấn Dương, nói muốn về chơi với “cá con”.

Hai nhà đỗ xe đối diện nhau, Văn Hòa trêu Dao Dao: “Về nhà chị chơi không? Nhà chị cũng có mèo.”

Thấy con bé thật sự do dự, cô lại nói tiếp: “Nhà chị còn có cá mập nữa, to lắm, loại rất to, có hai con.”

Dao Dao lập tức quay đầu gọi ba mẹ: “Chúng ta cùng đi được không ạ?”

Tô Đình nói: “Ba còn phải về cửa hàng, con ngoan, lần sau đi nhé?”

Dao Dao nói: “Ba không về cửa hàng, mình đi xem cá mập đi!” Rồi con bé quay sang hỏi ba: “Nhà mình cũng nuôi cá mập được không ạ?”

Chương Tuyết Dương nói: “Con ra bể hải sản, cá gì cũng có.”

Dao Dao mếu miệng, hất tay mẹ ra, quay đầu leo thẳng lên xe của Chu Minh Sơ.

Chương Tuyết Dương nhìn con bé leo lên, từ xa gọi một câu: “Hôm nay cửa hàng cũ có tiểu long bao dâu tây, con không đi là ba gọi cho người khác đấy.”

Dao Dao thò đầu ra, cuối cùng vẫn bị ba bế về.

Hai bên hẹn lần sau cùng nhau đi uống trà. Văn Hòa lên xe hỏi Chu Minh Sơ có nhìn trẻ sơ sinh không, Chu Minh Sơ nói: “Có.” Con trai thì đứa nào cũng giống nhau.

Xe chạy được nửa đường, anh bỗng nhiên nói một câu: “Anh cứ tưởng con gái đều ngoan.”

Văn Hòa nghe vậy, khó hiểu nhìn anh một cái.

Đầu năm khai trương đi làm, cô chính thức cùng Khương Khương và Lữ Hiểu Thi làm việc chung, điều hành công ty thẩm mỹ y khoa đó.

Đều là làm thiết bị, rất nhiều thứ tương tự nhau, chỉ là từ nhà sản xuất chuyển thành đại lý; trước kia chạy bệnh viện, giờ chạy phòng khám thẩm mỹ, spa, các loại cơ sở.

Có nền tảng của bên Khương Khương, Văn Hòa bước vào ngành này nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Quen sản phẩm, quen cách nói chuyện, phối hợp với đội nhóm, Văn Hòa đều thích nghi rất tốt. Hơn nữa những mối quan hệ trước đây của cô cũng dùng được, như Sếp Bì Nhỏ, liên tiếp giới thiệu tài nguyên cho cô, còn có khách hàng và đồng nghiệp cũ khác, biết cô đang làm thẩm mỹ y khoa, có tài nguyên là giúp giới thiệu.

Vì thế hai tháng đầu, Văn Hòa vừa học vừa bận.

Cô phải đi làm, phải chăm bà nội, thỉnh thoảng còn theo dõi chút việc đám cưới. Một khi bận rộn, số lần gặp Chu Minh Sơ liền ít đi, đến mức lúc nhận điện thoại của anh, cô còn không nhớ ra đã bao lâu rồi chưa gặp.

Trong điện thoại, Chu Minh Sơ bảo cô đến đón anh, nói là uống thêm mấy ly với khách.

Văn Hòa hỏi: “Trương Cát An đâu, anh ấy không đi theo anh à?”

Chu Minh Sơ hỏi ngược lại: “Em đang bận à?”

Anh vừa ngập ngừng, Văn Hòa liền hiểu tình trạng của anh, vừa thu dọn đồ vừa nói: “Em lo không ai chăm anh thôi, anh gọi phục vụ lấy cốc trà, em đến ngay.”

May là ở gần, cô lái xe qua cũng chỉ hai mươi phút.

Vừa vào phòng riêng, Sếp Liễu Nhỏ đang ở trong xưng huynh gọi đệ với anh, vừa thấy Văn Hòa mắt liền sáng lên: “Cô Văn!”

“Tổng giám đốc Liễu.” Văn Hòa vừa chào vừa đi vào, xé khăn ướt trong tay đưa cho Chu Minh Sơ bảo anh lau mặt.

Sếp Liễu Nhỏ vỗ trán một cái: “Có phải nên gọi là cô Chu rồi không?”

Nói xong, anh ta cười hỏi tiếp: “Hai người khi nào kết hôn?”

“Tháng Năm, sắp tới rồi.” Văn Hòa cũng cười nói: “Đến lúc đó Tổng giám đốc Liễu nhớ đến uống chén rượu mừng nhé.”

Chu Minh Sơ nói: “Anh ta không đến được, phải đi công tác.”

“Công tác gì chứ, điều được mà! Tổng giám đốc Chu kết hôn, tôi nhất định phải đi!”
Sếp Liễu Nhỏ say khướt, nửa năm không gặp, đỉnh đầu đã sáng bóng chẳng kém chiếc Rolex trên tay. Nói cười với Văn Hòa vài câu xong, cũng được người ta đón đi.

Văn Hòa quan sát Chu Minh Sơ, đưa tay sờ mặt anh: “Uống nhiều vậy à anh?”

“Không nhiều, xã giao thôi.” Chu Minh Sơ không khách sáo khoác tay lên vai cô, đứng dậy, cùng cô bước thấp bước cao xuống bãi xe. Cửa xe còn chưa mở đã đè cô hôn.

“Đừng cử động, kiểm tra nồng độ cồn là dính em đấy.” Văn Hòa đẩy anh ra: “Đến lúc cưới anh tự lên làm lễ đi, nói cô dâu đang ngồi tù.”

Chu Minh Sơ chẳng hề để tâm: “Lấy giấy đăng ký rồi, mấy cái đó không quan trọng.”

Nói xong, anh nâng mặt cô lên hôn xuống, một người tỉnh, một người nửa say, hôn nhau giữa bãi xe như không có ai xung quanh.

Văn Hòa khẽ đẩy anh: “Được rồi, về nhà rồi nói.”

Chu Minh Sơ hỏi: “Em về với anh chứ?”

Văn Hòa gật đầu.

Đường phố Quảng Châu lúc rạng sáng yên tĩnh hơn ban ngày, nhưng từng cụm hoa giấy tam giác mai treo trên những cây cầu bộ hành cũ, sức sống của thực vật trong đêm vẫn phô trương chẳng kém, giống như những người Quảng mở hàng ăn khuya quăng vá lớn, cũng giống những anh shipper luồn lách khắp phố phường, trên mũ bảo hiểm treo mấy món đồ nhỏ lắc lư, giữa cái lắc đầu lắc não ấy, lại vô cùng ăn khớp với dáng vẻ ung dung của thành phố này.

Cửa kính ghế lái và ghế phụ đều mở, hai người chầm chậm lái xe về nhà. Bác bảo vệ trực ca đã quen Văn Hòa, giơ tay chào cho xe qua, nụ cười rất hiền.

Văn Hòa tìm một chỗ đỗ xe mặt đất, cùng Chu Minh Sơ đi vào thang máy. Lúc đi ngang qua cái bậc cửa từng được sửa, cô đột nhiên dừng lại hỏi: “Tết anh gọi người ta sửa chỗ này, có lì xì không?”

Chu Minh Sơ một tay kéo cô lại, vào thang máy lên lầu. Vừa bước vào huyền quan, anh vừa cởi áo vest vừa hôn cô.

Văn Hòa cũng rất phối hợp, ôm lấy anh.

Cô biết anh đang nghĩ gì, cũng biết khoảng thời gian này mình không ở bên anh được bao nhiêu.

Cô nhớ đến quãng thời gian anh bị thương ở mắt, khi đó hai người có thể dùng cả ngày để tìm vui hưởng lạc, bất kể một giây trước đang ở đâu, đang làm gì, cuối cùng vẫn quay về chuyện trên giường này.

Giống như tối nay, sau khi kết thúc một lần, nước trong phòng tắm mới xả được nửa chừng, Văn Hòa đã lại bị Chu Minh Sơ bế lên quấn lấy.

Văn Hòa đang vội, sau khi kẹp anh ra liền lau tóc qua loa: “Em phải về rồi.”

“Chẳng phải nói không đi à?”

“Em nói là về cùng anh, chứ có nói ở lại đây qua đêm đâu.” Văn Hòa cúi người cài hàng khuy phía sau, phải đỡ mấy cái mới cài được. Cài xong ngẩng lên, thấy Chu Minh Sơ đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt âm u.

Văn Hòa ghé lại hôn anh: “Bà nội em ở nhà một mình, em phải về với bà.” Cô kéo chăn lên đắp cho anh: “Không phải ngày mốt đã hẹn uống trà rồi sao, em sắp xếp thời gian sau.”

Chu Minh Sơ không nói gì, nhưng lúc cô tìm khuyên tai, anh kéo mở túi cô, ném vào một thứ gì đó.

Khi đó Văn Hòa không để ý, xuống dưới lấy chìa khóa xe mới tiện tay lấy cái hộp ra, bên trong là một chiếc Rolex vàng nhỏ. Tin nhắn Chu Minh Sơ viết là: “Sau này có bị bắt cóc thì còn có cái mà chạy thoát thân.”

Văn Hòa cầm rất lâu mới đeo lên tay. Cô chụp ảnh, định đăng cả đồng hồ lẫn câu nói của anh lên Khoảnh Khắc, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn tìm tấm ảnh Chu Minh Sơ ngắm pháo hoa hồi Tết, đăng một trạng thái viết: Băng qua ngàn dặm, xa xôi cũng chẳng đáng sợ [1].

Cô nghĩ, thành phố mà ba mẹ không thể trở về trọn vẹn ấy, cô sẽ ở lại đây, cùng người cô yêu.

Tác giả có lời muốn nói:

[1] Lời bài Em kết hôn rồi – Chung Gia Hân, từng được Phùng Ninh hát bằng tiếng Quảng trong đám cưới

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (93)
Chương 1: Chương 1: Chuyển bộ phận Chương 2: Chương 2: Làm sao thuyết phục Tổng giám đốc Chu Chương 3: Chương 3: Vì sao phải đi Chương 4: Chương 4: Vì sao phải đi Chương 5: Chương 5: “Cô định lái tới sáng mai sao?” Chương 6: Chương 6: Tán gái mà cũng tán đến Bộ phận Hai rồi Chương 7: Chương 7: Vào văn phòng anh ấy làm nũng khóc vài tiếng Chương 8: Chương 8: Cảm ơn Tổng giám đốc Chu chỉ điểm Chương 9: Chương 9: Lối rẽ sáng dần Chương 10: Chương 10: Cô có phải đang thấy rất tủi thân không Chương 11: Chương 11: Tôi đâu có dữ dằn đến vậy Chương 12: Chương 12: Uống rượu – Có thể dẫn cô theo Chương 13: Chương 13: Thương hương tiếc ngọc – Trên đời sao lại có người như vậy Chương 14: Chương 14: Kéo lấy cô – “Cô với Tổng giám đốc các cô…” Chương 15: Chương 15: Cậu sợ anh ta à? – Cô ở phòng nào? Chương 16: Chương 16: Lâng lâng – Cô trốn cái gì Chương 17: Chương 17: Cái eo này cái chân này – Yêu đương nơi công sở Chương 18: Chương 18: Buông tha cho cô – Chỉ có chút gan dạ đó thôi Chương 19: Chương 19: Bởi vì có anh ở đây – Nhẹ nhàng vỗ vỗ lên trán Văn Hòa Chương 20: Chương 20: Bật lửa – Người vừa nãy là bạn trai cô à? Chương 21: Chương 21: Đi đâu – Sẽ bị nhìn thấy Chương 22: Chương 22: Kẻ si tình – Ồn ào cảm xúc Chương 23: Chương 23: Đừng gọi cho tôi – Đừng chạm Chương 24: Chương 24: Phong độ – Nhưng cậu lại quan tâm đến vết thương ở chân của một nữ cấp dưới Chương 25: Chương 25: Nhìn anh không vừa mắt – Tôi là muốn theo đuổi cô, để cô làm bạn gái của tôi Chương 26: Chương 26: Thiếu yêu thương – Cô bận tâm cô ta là ai làm gì Chương 27: Chương 27: Tin nhắn – Anh nghĩ nó có ý gì? Chương 28: Chương 28: Cứ treo tôi đi – Tôi không nghĩ đến chuyện yêu đương Chương 29: Chương 29: Đào góc tường – Thương hoa tiếc ngọc Chương 30: Chương 30: Say khướt – Đã báo cảnh sát Chương 31: Chương 31: Có bệnh – Đột ngột cúi đầu hôn tới Chương 32: Chương 32: Anh xấu xa thật đấy – Cô ở bên tên bác sĩ đó rồi à? Chương 33: Chương 33: Cô đang trốn ai – Về phòng cô đi Chương 34: Chương 34: Đừng liên lạc với tôi – Cô sợ ai hiểu lầm Chương 35: Chương 35: Bỏ lỡ cậu – Ruột gan anh ta cũng phải hối hận xanh lét Chương 36: Chương 36: Chu Minh Sơ – Anh thật ghê tởm Chương 37: Chương 37: Kẻ điên – Cô không thiếu người thích mình Chương 38: Chương 38: Yêu đương rồi sao – Bạn trai à Chương 39: Chương 39: Không vui – Sẽ dán lên thôi Chương 40: Chương 40: Hay là chuyện chúng ta từng ngủ với nhau – Thật ra cô vẫn luôn rất để tâm Chương 41: Chương 41: Anh nổi giận cái gì – Anh không phải thích người ta sao Chương 42: Chương 42: Anh cũng chẳng phải – Thứ gì tốt Chương 43: Chương 43: Em sợ cá à – Bây giờ em ở đâu? Chương 44: Chương 44: Uống ít thôi – Một thẻ phòng Chương 45: Chương 45: Em có chứng sạch sẽ à? – Anh mà qua đây là em báo cảnh sát Chương 46: Chương 46: Lát nữa đợi anh – Đã có bạn gái rồi Chương 47: Chương 47: Cảm xúc – Hòa nhã Chương 48: Chương 48: Đi ra chỗ khác – Cứng đầu Chương 49: Chương 49: Nói nhăng nói cuội – Mua cho bạn gái các anh một bó hoa đi Chương 50: Chương 50: Đâm hình nhân – Dây dưa với cô Chương 51: Chương 51: Lễ nghi miễn phí – Có sợ đi giao hàng cho người ta không Chương 52: Chương 52: Cãi nhau với bạn gái rồi à? – Khi đó anh còn chưa ngủ với em Chương 53: Chương 53: Anh tưởng – Anh là ai Chương 54: Chương 54: Giới thiệu cho cậu – Một cô bạn gái Chương 55: Chương 55: Quần áo – Em cứ vứt đi Chương 56: Chương 56: Đồng hồ – Không cần lo sẽ chạm mặt tôi Chương 57: Chương 57: Răng nhọn miệng sắc – Tôi có nói sai anh chỗ nào không Chương 58: Chương 58: Cảm lạnh – Không phải người cùng một thế giới Chương 59: Chương 59: Mất điện – Em muốn rửa thì rửa Chương 60: Chương 60: Biển câu – Đã bảo em mặc thêm áo rồi Chương 61: Chương 61: Khiêu khích – Đừng câu nệ, cứ coi như nhà mình Chương 62: Chương 62: Phế ông – Không phải thứ gì ra hồn Chương 63: Chương 63: Cái móc – Người muốn rời đi, rốt cuộc vẫn sẽ rời đi Chương 64: Chương 64: Muốn từ chức – Không quan tâm Chương 65: Chương 65: Vết cào – Sinh một cô con gái giống cô Chương 66: Chương 66: Nghỉ việc – Đã dứt thì dứt cho sạch Chương 67: Chương 67: Ngưỡng cửa – Lâu rồi không gặp Chương 68: Chương 68: Ông chủ các anh quý danh gì – Cô từng quen tổng giám đốc E Khang à? Chương 69: Chương 69: Ánh mắt không tốt – Vận may cũng chẳng ra gì Chương 70: Chương 70: Quần áo – Anh đang theo tôi sao Chương 71: Chương 71: Em đang ở đâu – Tôi qua đón em Chương 72: Chương 72: Chiếu thẳng – Tổng giám đốc Cốc có ở đây không Chương 73: Chương 73: Kế hoạch – Ba con cũng không muốn thấy con như thế này Chương 74: Chương 74: Có rượu không – Quái vật Chương 75: Chương 75: Đồ người khác từng dùng – Không cần Chương 76: Chương 76: Thế nào gọi là – Sẽ không sinh ra đứa con như anh Chương 77: Chương 77: Trực tiếp – Kéo vào lòng Chương 78: Chương 78: Chu Cao Kều – Đây là bạn trai tôi Chương 79: Chương 79: Anh không phải trâu – Anh có thôi đi không Chương 80: Chương 80: Tiệc tất niên E Khang – Còn sợ nữa không Chương 81: Chương 81: NGOẠI TRUYỆN - Pháo hoa – Tháng Giêng cạo đầu, cậu chết Chương 82: Chương 82: Hôn lễ – Căng thẳng rồi Chương 83: Chương 83: Cao lớn xui xẻo – Anh không giống người Quảng Châu Chương 84: Chương 84: Anh không quen – Ở chỗ của người khác Chương 85: Chương 85: Luyện nhiều hơn – Em sấy tóc cho anh Chương 86: Chương 86: Cá mập mộng du – Muốn có một đứa con Chương 87: Chương 87: Em bé – Em không vội mang thai ngay tối nay Chương 88: Chương 88: Que thử thai – Gấp gáp đến vậy sao Chương 89: Chương 89: Sinh con – Em tin anh Chương 90: Chương 90: Không phải mập ú – Mà là nhóc xui xẻo Chương 91: Chương 91: Toàn văn hoàn – Toàn văn hoàn Chương 92: Chương 92: NGOẠI TRUYỆN PHÚC LỢI – 01 Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện phúc lợi 2 – Chúc Mừng Năm Mới