Chương 80
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?”

Hai người xuống xe, đi về phía khu nội trú của trung tâm phục hồi chức năng.

Hứa Chi có cảm giác rất kỳ lạ, có lẽ vì những lời Lương Cẩm Mặc vừa nói, hoặc có lẽ vì nụ cười kia.

Thực ra cô rất muốn hỏi, nếu anh đã không quan tâm, tại sao còn phải tốn công tốn sức đưa bà ấy đến Bắc Thành, sắp xếp vào trung tâm phục hồi chức năng?

Nhưng cô không hỏi, khí chất trên người Lương Cẩm Mặc lạnh lẽo như thể bị bao phủ bởi sự u ám nặng nề.

Anh có lý do để hận, Cao Oánh đã đưa anh đến thế giới không chào đón anh này. Muốn lợi dụng anh nhưng không giành lại được trái tim người đàn ông lại muốn dùng anh để đổi tiền khiến anh rơi vào tình cảnh lúng túng không ai cần. Cuối cùng chỉ mong tống khứ anh đi cho xong.

So với người cha trọng nam khinh nữ của cô, người mẹ như vậy càng đáng sợ hơn.

Cao Oánh ở phòng đơn, Lương Cẩm Mặc gõ cửa, dẫn Hứa Chi cùng vào.

Bên trong có một y tá, thấy họ đến liền giải thích với Lương Cẩm Mặc: “Anh Lương, sáng nay mẹ anh lại làm loạn, chúng tôi vừa phải tiêm cho bà ấy một ít thuốc an thần.”

Ánh mắt Hứa Chi dừng lại trên giường bệnh.

Đây chính là mẹ của Lương Cẩm Mặc, người phụ nữ này giờ đây tiều tụy, gầy gò như que củi, sắc mặt trắng bệch, nằm trên giường bệnh, ngay cả hơi thở cũng có vẻ yếu ớt.

Lương Cẩm Mặc nói với y tá: “Làm phiền các cô rồi.”

“Việc nên làm mà.” Y tá nhìn Cao Oánh nói: “Bây giờ hai người có thể nói chuyện với bà ấy rồi, lát nữa anh có tiện qua văn phòng bác sĩ một chuyến không? Để trao đổi với bác sĩ Dương về việc điều trị tiếp theo cho mẹ anh.”

Lương Cẩm Mặc khẽ gật đầu coi như đồng ý.

Hứa Chi không biết người khác ra mắt mẹ bạn trai sẽ như thế nào nhưng rõ ràng kiểu ra mắt của cô là độc nhất vô nhị. Cô đứng bên giường bệnh, không dám tùy tiện lên tiếng.

Lương Cẩm Mặc đi đến bên giường bệnh, nhìn Cao Oánh, ánh mắt bà ta đờ đẫn.

Anh gọi một tiếng “Mẹ”.

Cao Oánh cuối cùng cũng có phản ứng, hơi quay mặt sang, nhìn thấy anh, ánh mắt bỗng sáng lên.

“Cẩm Mặc, con của mẹ, con trai của mẹ...” Bà ta cử động tay, muốn nắm lấy tay anh.

Tuy nhiên, bà ta không còn chút sức lực nào, ngay cả động tác nhỏ này cũng có vẻ khó khăn.

Lương Cẩm Mặc không nhúc nhích, rũ mắt nhìn bà ta nói: “Mẹ nên phối hợp điều trị đi, cứ làm loạn thế này không tốt cho mẹ đâu.”

“Mẹ không điên, mẹ không muốn ở đây...” Cảm xúc của Cao Oánh có chút kích động:

“Ở đây toàn là người điên! Mẹ muốn ra ngoài, cho mẹ ra ngoài... Cẩm Mặc, có phải con cố tình trả thù mẹ không? Con hận mẹ... nên mới để mẹ ở cái nơi quỷ quái này...”

Lương Cẩm Mặc lẳng lặng nghe, không giải thích gì, khí thế quanh người lạnh lẽo.

Nước mắt chảy ra từ khóe mắt Cao Oánh: “Chẳng phải mẹ hết cách rồi sao? Mẹ nuôi con thế nào đây, con bảo mẹ phải làm sao? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn con bị đánh chết à?”

Đôi môi mỏng của Lương Cẩm Mặc mấp máy, Hứa Chi cảm thấy dường như anh muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn là một sự im lặng.

Cao Oánh lại nói: “Không phải lỗi của mẹ, là Lương Chính Quốc... là ông ta, tất cả là do ông ta hại mẹ cũng hại cả con, con đi trả thù ông ta đi... Đúng rồi, con đến Lương thị, tập đoàn Lương thị to lắm, con đi cướp lấy Lương thị, cho Lương Chính Quốc hối hận! Còn cả con mụ Phó Uyển Văn kia nữa, con phải làm cho chúng nó hối hận vì năm xưa đã không cần con. Con trai, con của mẹ...”

Giọng Cao Oánh nức nở: “Con nên trả thù bọn họ... Con cho mẹ ra ngoài đi, ở đây không phải chỗ cho người ở, mẹ không chịu nổi nữa rồi...”

Cao Oánh cứ thế độc thoại một mình.

Từ đầu đến cuối, Lương Cẩm Mặc ngoại trừ câu nói ban đầu thì không mở miệng thêm lần nào nữa.

Sống lưng Hứa Chi lạnh toát, rõ ràng hệ thống sưởi trong phòng rất ấm nhưng cô lại thấy lạnh khắp người.

Bầu không khí trong phòng bệnh giống như một ngôi mộ.

Họ không ở lại lâu, Cao Oánh cứ lải nhải đi lải nhải lại những lời đó. Hứa Chi thậm chí khó phân biệt được bà ta có tỉnh táo hay không.

Lương Cẩm Mặc đưa cô rời khỏi phòng bệnh, đến văn phòng bác sĩ.

Bác sĩ điều trị chính của Cao Oánh nói với họ rằng bà ta rất kháng cự điều trị.

“Thuốc uống thì bà ấy ném vào bồn cầu xả đi, truyền dịch thì động một tí là rút kim.” Bác sĩ thở dài:

“Còn cả liệu pháp tâm lý nữa, bà ấy luôn nói với bác sĩ là mình không bị bệnh, nói con trai hiểu lầm bà ấy, muốn trả thù bà ấy. Bà ấy nghi ngờ bác sĩ kê đơn thuốc là hại bà ấy, có triệu chứng hoang tưởng bị hại. Tối qua bà ấy thậm chí còn định nhảy từ tầng chín xuống... Cứ thế này thì bệnh tình của bà ấy có thể sẽ chuyển biến xấu hơn.”

Lương Cẩm Mặc lẳng lặng nghe xong, hỏi: “Vậy ý kiến của bác sĩ thế nào?”

“Nếu tiếp tục điều trị ở đây, có thể cần tăng cường thêm hộ lý chăm sóc đặc biệt, giám sát 24/24.”

Bác sĩ nói:

“Ngoài ra... nếu bà ấy có hành vi tấn công, trong trường hợp cần thiết, chúng tôi có thể phải áp dụng biện pháp mạnh, buộc phải trói bà ấy lại để tránh bà ấy làm tổn thương chính mình và người khác.”

Lương Cẩm Mặc hơi rũ mắt, dường như đang suy nghĩ.

Hứa Chi hỏi bác sĩ: “Còn cách nào khác không ạ?”

“Cũng có nhưng... thực hiện khá khó khăn.”

Bác sĩ giải thích:

“Mọi người có thể đón bà ấy ra ngoài, trước tiên giải quyết tâm lý phòng bị quá mức này của bà ấy để thần kinh bà ấy thư giãn một chút sẽ có lợi cho việc hồi phục. Tuy nhiên với tình trạng hiện tại để bà ấy ở bên ngoài cũng cần có người trông chừng liên tục. Hơn nữa tìm người trông cũng khó, dù sao cũng không phải bệnh nhân bình thường, tốt nhất là người nhà trông nom.”

Hứa Chi cũng im lặng.

Cao Oánh bây giờ chẳng khác gì bệnh nhân tâm thần, đón ra ngoài lỡ xảy ra chuyện gì thì không ai gánh nổi trách nhiệm.

Lương Cẩm Mặc nói: “Vậy cứ theo phác đồ trước đó của bác sĩ, tiếp tục điều trị đi ạ.”

Nói chuyện với bác sĩ xong, anh không quay lại thăm Cao Oánh nữa mà đưa Hứa Chi xuống lầu luôn.

Ra khỏi khu nội trú, Hứa Chi không kìm được quay đầu nhìn lại cửa sổ phòng bệnh của Cao Oánh.

Đương nhiên chẳng nhìn thấy gì cả, nghe y tá nói, Cao Oánh đã ngủ thiếp đi dưới tác dụng của thuốc.

Cô bước theo Lương Cẩm Mặc lên xe, rời khỏi nơi đầy áp lực này.

Trên đường về, hai người không nói gì.

Về đến trung tâm thành phố, Lương Cẩm Mặc nhận một cuộc điện thoại công việc.

Hôm nay là cuối tuần nhưng anh có vẻ vẫn rất bận, cúp máy xong, anh hỏi Hứa Chi:

“Ăn cơm xong rồi về nhé?”

Hứa Chi thực ra không muốn ăn lắm nhưng cô muốn khuấy động bầu không khí nên nói:

“Ăn lẩu đi ạ, em hơi thèm.”

“Em không ăn cay được đâu.”

“Không sao, em ăn lẩu nấm hay gì đó cũng được.”

“Được.”

Lương Cẩm Mặc dùng định vị tìm quán lẩu gần nhất rồi lái xe đến đó.

Xuống xe, Hứa Chi đi khập khiễng, nhìn người đàn ông đi phía trước, cô bỗng gọi:

“Anh Cẩm Mặc.”

Lương Cẩm Mặc dừng bước, quay đầu lại.

Chính anh cũng không nhận ra từ sau khi gặp Cao Oánh, anh luôn đi rất nhanh, không giống như trước đó luôn đi chậm để chờ cô.

Thực ra mắt cá chân Hứa Chi hơi đau, cô muốn hỏi anh có buồn không? Khi người ta muốn vứt bỏ mọi cảm xúc ra sau đầu, họ thường đi rất nhanh như thể làm vậy là có thể rũ bỏ những cảm xúc ám ảnh đó.

Nhưng đây là bên đường, người qua kẻ lại tấp nập, không phải chỗ tốt để nói chuyện, cô nuốt những lời muốn nói vào trong, dè dặt hỏi anh:

“Anh... có thể nắm tay em không?”

Như vậy, có lẽ anh sẽ đi chậm lại một chút.

Lương Cẩm Mặc ngẩn người, một lát sau anh nhận ra điều gì đó, quay lại đứng trước mặt cô, nói:

“Xin lỗi, tôi quên mất chân em...”

“Không sao đâu ạ.” Hứa Chi cố gắng mỉm cười.

Lương Cẩm Mặc đưa tay ra: “Chúng ta cùng đi.”

“Vâng.” Cô giơ tay lên, đặt tay vào lòng bàn tay anh để anh nắm lấy.

Tuy nhiên, lần này hơi ấm từ lòng bàn tay anh không khiến cô yên tâm. Trong lòng cô vẫn dấy lên nỗi hoang mang lo sợ không tên, chính cô cũng không biết tại sao.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn Chương 2: Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết Chương 3: Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng Chương 4: Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh Chương 5: Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô Chương 6: Chương 6: Hóa ra là bạn bè à Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm Chương 9: Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh Chương 10: Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này Chương 13: Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” Chương 14: Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy Chương 15: Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm Chương 16: Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan Chương 17: Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được Chương 18: Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi Chương 19: Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa Chương 20: Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! Chương 21: Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? Chương 22: Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? Chương 23: Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” Chương 24: Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn Chương 25: Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. Chương 26: Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. Chương 27: Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô Chương 28: Chương 28: Con không được phụ bạc con bé Chương 29: Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra Chương 30: Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa Chương 31: Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng Chương 32: Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi Chương 33: Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” Chương 34: Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh Chương 35: Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông Chương 36: Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi Chương 37: Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả Chương 38: Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán Chương 39: Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? Chương 40: Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi Chương 41: Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô Chương 42: Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc Chương 43: Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” Chương 44: Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” Chương 45: Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc Chương 46: Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi Chương 47: Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô Chương 48: Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô Chương 49: Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” Chương 50: Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt Chương 51: Chương 51: “Tôi có thể đợi nhưng em không thể chỉ biết chạy trốn” Chương 52: Chương 52: “Ai đánh?” Chương 53: Chương 53: Cô thế mà lại cảm thấy một tia khoái trá Chương 54: Chương 54: Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh Chương 55: Chương 55: Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô Chương 56: Chương 56: Tháng này hai đứa đính hôn đi Chương 57: Chương 57: Lúc hôn cô, anh chẳng có chút phong độ quý ông nào... Chương 58: Chương 58: Anh lại hôn lên má cô Chương 59: Chương 59: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.” Chương 60: Chương 60: Cô cảm nhận rõ ràng sự rung động của chính mình Chương 61: Chương 61: Cháu không được ở bên người khác, cháu phải kết hôn với Mục Chi Chương 62: Chương 62: Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị hắn chà đạp dưới chân Chương 63: Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng Chương 64: Chương 64: Đây là lần đầu tiên anh gọi cô là “Chi Tử” Chương 65: Chương 65: Hắn ép cô vào tường Chương 66: Chương 66: Cô cúi đầu, cứ thế chui vào lòng người đàn ông Chương 67: Chương 67: Lại bị hôn rồi... Chương 68: Chương 68: Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tất cả vì anh Chương 69: Chương 69: Mày thích Lương Cẩm Mặc à? Chương 70: Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc Chương 71: Chương 71: Đứng trước mặt Lương Cẩm Mặc, dường như cô rất khó che giấu sự yếu đuối của mình Chương 72: Chương 72: “Anh Cẩm Mặc, anh... có sẵn lòng cho em thời gian không?” Chương 73: Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh Chương 74: Chương 74: Nụ hôn này quá mãnh liệt Chương 75: Chương 75: “Em không thấy thế này kích thích hơn sao?” Chương 76: Chương 76: “Hai người xác định quan hệ rồi à?” Chương 77: Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.” Chương 78: Chương 78: Bị người mình thích hôn một cái là mềm nhũn như nước Chương 79: Chương 79: Anh nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm bà ấy có thể bình phục hay không.” Chương 80: Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?” Chương 81: Chương 81: Ở bên cô, anh luôn tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn Chương 82: Chương 82: Cô lấy hết dũng khí đưa tay ra, ôm lấy anh Chương 83: Chương 83: Trên người anh còn vương hơi nước, nửa thân trên ở trần Chương 84: Chương 84: Cô ngẩng mặt lên, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại Chương 85: Chương 85: Anh nâng cô lên, muốn khảm người vào trong cơ thể mình Chương 86: Chương 86: Cô thà bị thương cũng không chịu đính hôn với hắn Chương 87: Chương 87: Hứa Chi không kịp phòng bị, va vào người hắn Chương 88: Chương 88: Anh nói có cô ở bên là tốt rồi, điều này cũng là giả sao? Chương 89: Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao? Chương 90: Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm? Chương 91: Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô Chương 92: Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn