Chương 80
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 80: Vì anh mà chiến

Cận Thiệu Nguyên bực bội nói, "Đi cứu vợ cho cái thằng ranh kia! Cái gì cũng dám nói sạch ra, đúng là mất mặt."

***

Cận Thiệu Nguyên tính khí cũng chẳng khá hơn, nghe con trai không chịu nghe khuyên, lập tức nổi giận, "Thằng ranh, mày muốn chết à! Rốt cuộc Bùi Hành Ngộ phạm tội gì mà Liên bang lại bắt cậu ta?"

Cận Nhiên đáp, "Anh ấy che giấu thân phận omega để lên tàu, trên tàu còn có nhiều omega khác đã thay đổi giới tính lên đây, chuyện vỡ lở thì mọi tội danh đều sẽ đổ lên đầu anh ấy."

Cận Thiệu Nguyên bật ra, "Vậy ra mày cũng biết nó là omega rồi?"

Cận Nhiên không rảnh nhắc lại chuyện năm xưa ông và Bùi Hành Ngộ cùng nhau tính kế gạt mình, liền tóm tắt sơ qua, bảo ông bằng mọi giá phải bảo vệ anh.

Cận Thiệu Nguyên suy tính độ nghiêm trọng của vấn đề, hiếm khi hạ giọng khuyên bảo, "Cận Nhiên, che giấu thân phận omega lên tàu gần như là trọng tội tử hình ở Liên bang, mi không thể mạo hiểm như vậy được, bây giờ lập tức xuống ngay cho ta, cắt đứt quan hệ với Bùi Hành Ngộ!"

"Không đời nào."

Cận Thiệu Nguyên giận đến nổ phổi, gầm lên, "Mày không nghe lời thì sớm muộn cũng bị liên lụy chết theo! Bùi Hành Ngộ là hạng người gì, nếu cậu ta chịu để Liên bang bắt đi thì chắc chắn có đường thoát, cái trách nhiệm này cậu ta đẩy lên đầu mày, mày có biết nặng đến cỡ nào không mà dám nhận bừa! Lập tức xuống ngay!"

Cận Nhiên đặt tay lên cửa trung tâm điều khiển, ngoái đầu nhìn Tử Vi Viên một cái rồi nói, "Ba, tôi mặc kệ anh ấy mạnh đến đâu, có cần tôi hay không, tôi chỉ muốn đứng chắn trước mặt anh ấy. Anh ấy thỉnh thoảng cười với tôi một cái là tôi sẽ vui, anh ấy giận thì tôi chỉ muốn đấm người, nếu anh ấy bị thương... thì xong rồi, tôi sẽ giết người."

Cận Thiệu Nguyên nghe vậy mà lòng run lên từng đợt, "Cận Nhiên, mày đừng điên! Ta nói cho mày biết, chuyện này không phải mày xử lý được đâu, dính vào thì không chỉ mày tiêu đâu!"

Cận Nhiên chẳng tiếp lời, chỉ bình thản nói nốt, "Dù sao cũng phải cảm ơn ba vì tờ hôn thư đã trói anh ấy lại cho tôi, để anh ấy không còn cách nào ở bên người khác, tôi không chịu ly hôn thì anh ấy cũng chỉ có thể để mặc tôi. Thật là tiện cho thằng khốn như tôi."

"Còn biết mình là đồ khốn à! Tao nói cho mày biết Cận Nhiên—"

Cận Nhiên cắt ngang lời ông, khẽ cười, đẩy cửa trung tâm điều khiển, nói câu cuối, "Vợ tôi, chỉ mình tôi được bắt nạt, ai muốn động vào phải bước qua xác tôi trước. Bây giờ, tôi phải vì anh ấy mà chiến đấu."

Nói xong cắt đứt tín hiệu, Cận Thiệu Nguyên giận tới mức mắng thẳng vào thiết bị liên lạc, "Thằng ranh con, đồ súc sinh, thứ trời đánh, ông đây là ba mày hay Bùi Hành Ngộ là ba mày, vì nó mà đến cả ba cũng không cần nữa! Còn chưa gả ra ngoài mà nước đã đổ không vớt lại được rồi, cái thứ mất nết này..."

Phó quan đứng bên cạnh nghe mà sởn hết cả da gà, không dám hé nửa lời, chỉ thấy Cận Thiệu Nguyên chửi đến hụt hơi rồi bỗng bật dậy, khiến phó quan giật mình.

"Đi!"

"Bộ—bộ trưởng, đi đâu thế ạ?" Phó quan cẩn thận hỏi, nét mặt kia đúng kiểu chuẩn bị đi chém người, liệu có cần mang theo súng không, cần bao nhiêu người thì đủ?

Cận Thiệu Nguyên hầm hầm nói, "Đi cứu vợ cho cái thằng ranh kia! Cái gì cũng dám nói sạch ra, đúng là mất mặt."

Phó quan lặng thầm liếc một cái: Ngài cũng đâu khác gì, mắng thì to lắm mà ra tay cứu người thì không hề chậm trễ.

Hai cha con y như nhau, đúng là trời sinh một cặp... hết thuốc chữa.

Cận Thiệu Nguyên trừng mắt, "Còn không đi theo, đứng đó nghĩ gì đấy!"

Phó quan vội vàng đáp, "Dạ đến ngay đến ngay!"

**

Mấy sĩ quan trong phòng điều khiển trung tâm không bị ảnh hưởng, Cận Nhiên căn dặn xong lập tức rời khỏi đó lên tàu, nhanh chóng điều chỉnh thiết bị liên lạc và hệ thống, Vinh Long đã gần như áp sát ngay trước mắt rồi.

Mọi người đều sững sờ, đó là tốc độ mà họ chưa từng thấy! Giống như sóng gió cuộn qua cánh đồng lúa, đi đến đâu là lửa cháy ngút trời đến đó, tinh vân liên tiếp nổ tung cháy rực.

Cận Nhiên cũng cau mày. Vinh Long vốn không có sức mạnh như vậy, hay là lần trước hắn cố tình che giấu thực lực?

Không kịp nghĩ nhiều, Cận Nhiên lập tức ra lệnh rút lui, kéo giãn khoảng cách rồi tìm điểm ẩn nấp trước, không thể để địch áp sát chủ hạm. Một khi tường thành này bị phá, Tử Vi Viên sẽ không giữ nổi.

May mà họ quá quen thuộc với địa hình nơi đây, chỗ ẩn nấp nhanh chóng được định vị. Cận Nhiên xác định tọa độ, nhìn đèn đỏ nhấp nháy liên tục trên la bàn sao, bất chợt phát hiện Chung Quản vẫn chưa tìm được vị trí, liền nhanh chóng ra lệnh:

"Lạc Tân Dương, Đông 457, Nam 867, pháo laser yểm trợ!"

Từ lúc Bùi Hành Ngộ bị bắt đi, Lạc Tân Dương đã chịu cú sốc lớn, trận chiến lần này khiến cậu có cảm giác rõ rệt rằng mình thực sự đang "một đi không trở lại", tim run rẩy không yên, mãi vẫn không thể trấn tĩnh lại.

Cậu gần như chỉ là một cỗ máy, răm rắp làm theo mệnh lệnh của Cận Nhiên, giọng run run hỏi, "Nhiên ca, tư lệnh... còn quay về được không? Chúng ta... thắng được không?"

Cận Nhiên không do dự lấy nửa giây, "Có."

Lạc Tân Dương thật ra biết Cận Nhiên cũng chẳng có gì chắc chắn, nhưng chỉ một chữ đó thôi lại giống như một cây kim định hải ghim xuống đáy lòng cậu, khiến tâm trí lập tức ổn định.

Tống Tư Thâm bình tĩnh nhắc nhở, "Chung Quản, Đông 876, Nam 749, nhanh lên!"

Chung Quản lật đật vận hành cơ giáp, lảo đảo đến đúng tọa độ Tống Tư Thâm báo, lau mồ hôi rồi bắt đầu hít sâu. Cậu vốn không giỏi đánh trận, tâm lý cũng chẳng vững như người khác, nếu không phải vì Cận Thiệu Nguyên muốn giám sát con trai thì cậu hẳn vẫn đang làm văn chức trong quân đoàn, nào có cơ hội lên chiến hạm.

Cận Nhiên nói, "Chung Quản, càng căng thẳng càng dễ sai, trên chiến trường mà hoảng loạn thì chẳng khác nào đưa mạng cho người ta, muốn sống thì tập trung vào!"

Hiện tại lực chiến của Tử Vi Viên đã suy giảm nghiêm trọng, những omega bị đưa xuống thì thôi không nói, nhưng đám alpha bị kích phát kỳ ph*t t*nh lại chính là lực lượng chủ lực của Tử Vi Viên.

Chung Quản như được bơm máu gà, "Rõ!"

Bộ Ngu đã tổng hợp xong số liệu, bình tĩnh báo cáo, "Tính đến hiện tại đã phát hiện ba cơ giáp hạng nặng, mười ba cơ giáp hạng trung, không có cơ giáp hạng nhẹ, hỏa lực rất mạnh, xem ra là định tiêu diệt Tử Vi Viên trong một đòn."

Kế hoạch lần này của chúng rất rõ ràng: Một là ép Bùi Hành Ngộ phải bị bắt đi, Tử Vi Viên không có chủ sẽ dễ bị tấn công; hai là Cận Nhiên trong tình huống này cũng không giữ nổi Bùi Hành Ngộ. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Vinh Long rình rập chực chờ, lùng sục khắp nơi tìm cơ giáp của Tử Vi Viên, hoàn toàn khác với phong cách trước đó, lần này hỏa lực mạnh mẽ đến mức gần như không thể chống đỡ, tên lửa nổ tung rực rỡ cả tinh không.

Sóng năng lượng khiến cơ giáp Tử Vi Viên bị chấn động dữ dội, vài chiếc ẩn nấp bị bại lộ trong tích tắc, người bị lộ đầu tiên là Tống Tư Thâm, phản xạ lập tức bắn một quả pháo laser, ngăn đợt tên lửa đang lao đến, mảnh vỡ sượt qua cánh cơ giáp cực gần.

Cận Nhiên hạ giọng ra lệnh, "Tôi đã đánh số các cơ giáp bên địch, tự chú ý quan sát. Lạc Tân Dương, phối hợp với Tống Tư Thâm bắn hạ cơ giáp hạng trung số 2!"

Lạc Tân Dương lập tức nhận lệnh, điều chỉnh đường đạn, năng lượng nổ lan rất nhanh, hệ thống lưới phòng ngự chấn động dữ dội, con số dao động điên cuồng, vừa đánh yểm trợ vừa phóng ra một quả pháo pha tuyến theo tọa độ.

Cận Nhiên tiếp lời, "Hoắc Tử Minh, Đông 759, Bắc 258, bắn chùm hạt!"

"La Phương, Đông 759, Bắc 258, yểm trợ!"

Khắp không gian giữa các vì sao tràn ngập ánh lửa dữ dội, tiếng cảnh báo khi cơ giáp bị trúng đạn hoặc tên lửa vang lên dồn dập, Lạc Tân Dương cảm thấy tim mình sắp nhảy khỏi cổ họng, ngón tay run rẩy không ngừng, adrenaline bùng nổ, ngay cả pheromone cũng bắt đầu tiết ra.

Cậu phối hợp ăn ý với Tống Tư Thâm, thành công bắn hạ một cơ giáp hạng trung của đối phương, nhưng bên mình thì hệ thống lưới phòng ngự cũng bị phá hủy đến 30%, cậu chỉ đành siết chặt tâm lý, tránh né hỏa lực công kích.

Tử Vi Viên được huấn luyện nghiêm chỉnh, khác xa với đám ô hợp bên Vinh Long, đánh trận không hề lép vế, nhưng thời điểm này người có thể dùng quá ít, Cận Nhiên không dám lơi lỏng dù chỉ một giây.

Bộ Ngu xưa nay luôn là kẻ tính khí thoải mái, lúc này cũng lộ vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.

"Trận này phần thắng không cao, Liên Kính Phong ở Hoắc Nhĩ vốn chẳng gây được sóng gió gì, hắn và Cao Duệ chẳng qua chỉ là đám chuyên thừa nước đục thả câu dưới trướng Tả Phục. Tả Phục và Chu Hoài Mậu vốn bất hòa, chẳng bận tâm đến chuyện Thiên Kỷ, nhưng nếu không có Bùi Hành Ngộ thì chẳng khác nào chặt đứt một tay của Chu Hoài Mậu. Nếu hiện tại lui binh, quân đoàn 17 sẽ không còn ai có thể lên thay được nữa. Tiêu Trì chỉ là thái giám sốt ruột, hoàng đế thì còn ung dung, Liên Kính Phong là người của hắn, ba quân đoàn bị hắn khống chế, như vậy ngay cả ba cậu cũng chẳng chống nổi hắn đâu."

Cận Nhiên nói, "Tôi không quan tâm."

Bộ Ngu nhìn bản đồ sao, thở dài một hơi, "Cậu không quan tâm mấy trò đấu đá quyền lực ấy, nhưng chuyện Bùi Hành Ngộ bị bắt lần này chắc chắn có liên quan đến Tả Phục, không chừng còn có cả ý của Phương Chí Hành, nếu không cũng không dám ngang nhiên bắt tay với Vinh Long thế đâu. Cậu thấy... thật sự có thể đón cậu ấy trở về sao?"

Cận Nhiên thậm chí không buồn nhìn anh ta, "Không nói được lời may mắn thì ngậm miệng vào, bớt mẹ nó xúi quẩy."

Bộ Ngu nghẹn lời, ngẩn ra một lúc, "Phân tích tình hình thôi mà, cậu cái đồ tính khí chó gặm, gặp ai cũng cắn, tôi thành tình địch của cậu hồi nào chứ?"

Cận Nhiên nói, "Bùi Hành Ngộ sẽ không trở thành vật hy sinh cho bất kỳ kẻ nào tranh giành quyền lực, bọn họ không xứng."

Bộ Ngu bất giác nhìn Cận Nhiên thêm vài lần, anh cũng là người lớn lên trong vòng xoáy quyền lực này, vậy mà vẫn có thể giữ được cái đầu tỉnh táo như gương sáng, từ đầu đến cuối trong mắt chỉ có Bùi Hành Ngộ, đến lúc nắm được quyền chỉ huy Tử Vi Viên, trong mắt vẫn chỉ có một người, ngoài ra không gì đáng kể.

Cuộc hôn nhân này của Bùi Hành Ngộ xem như đã đặt cược đúng.

Thôi kệ, chuyện của hai vợ chồng người ta.

Tống Tư Thâm siết chặt tay trên cần điều khiển, tránh né hỏa lực của đối phương, vừa nhìn thấy khe hở đã nhắm vào một cơ giáp hạng trung ở vòng ngoài của kẻ địch phóng ra một quả pháo ion, nhưng chưa kịp trúng thì đã bị đánh chặn giữa đường.

Cậu khựng tim một nhịp, điều khiển cơ giáp linh hoạt né tránh, đổi hướng tấn công một cơ giáp hạng nặng trong đội hình địch. Đánh trực diện thì lực sát thương e là không đủ, nhưng nếu phá được thiết bị phóng tên lửa hoặc bộ đẩy của nó thì vẫn có hy vọng.

Trận này nhất định phải thắng, có thắng thì Bùi Hành Ngộ mới có thể quay về. Cậu còn có lời muốn nói với tư lệnh, nhất định phải thắng!

"Tống Tư Thâm, rút lui!" – giọng Cận Nhiên trầm thấp vang lên cảnh báo!

Tống Tư Thâm giật mình, vừa ngẩng đầu đã thấy phía địch b*n r* cả chục quả tên lửa "rào rào rào" như pháo hoa rực cháy, xé gió lao về phía cậu!

Cậu nhắm tịt mắt lại, trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng: Xong rồi.

Thế nhưng tiếng nổ dự kiến không vang lên. Tống Tư Thâm vội mở mắt, phản xạ xoay người rút lui và bắn trả một quả tên lửa chặn hậu. Về đến chỗ ẩn nấp mới phát hiện, người cứu cậu là Chung Quản.

"Cậu không... không sao chứ?" – Chung Quản thở hổn hển hỏi.

Tống Tư Thâm thở phào, tim vẫn đập dồn dập, "Không sao, cảm ơn anh."

"Cảm ơn? Cậu còn biết mở miệng cảm ơn à." Giọng Cận Nhiên từ tai nghe truyền đến chẳng hề khách khí, mắng thẳng vào mặt, "Đồ nhóc con không muốn sống nữa à? Cơ giáp hạng nặng mà cậu cũng dám xông vào? Lên cơn rồi hả? Muốn chết thì cũng tìm chỗ nào không ai nhìn thấy mà chết!"

Bộ Ngu không can ngăn, anh biết Cận Nhiên đang gánh cái gì. Bùi Hành Ngộ giao Tử Vi Viên cho hắn, hắn không được phép nuốt lời, càng không thể để bất kỳ ai xảy ra chuyện.

Trong cuộc chiến sống còn này, người chịu áp lực lớn nhất chính là Cận Nhiên, sinh mệnh của tất cả mọi người đều nằm trong tay hắn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1: Đầu hàng Chương 2: Chương 2: Ly hôn Chương 3: Chương 3: Chồng nuôi từ bé Chương 4: Chương 4: Dẫn dụ pheromone Chương 5: Chương 5: Mất khống chế Chương 6: Chương 6: Sói bên gối Chương 7: Chương 7: Bôi thuốc Chương 8: Chương 8: Hôn anh Chương 9: Chương 9: Bà xã Chương 10: Chương 10: Tránh hôn Chương 11: Chương 11: Chảy máu mũi Chương 12: Chương 12: Đánh người Chương 13: Chương 13: Bị tập kích Chương 14: Chương 14: Điên cuồng Chương 15: Chương 15: Sánh vai Chương 16: Chương 16: Cấm túc Chương 17: Chương 17: Bại lộ Chương 18: Chương 18: Trấn an Chương 19: Chương 19: Bảo vệ vợ Chương 20: Chương 20: Bảo vệ vợ Chương 21: Chương 21: Ăn điểm tâm Chương 22: Chương 22: Pheromone Chương 23: Chương 23: Đau lòng Chương 24: Chương 24: Liếc trộm Chương 25: Chương 25: Biến cố Chương 26: Chương 26: Bị thương Chương 27: Chương 27: Bón thuốc Chương 28: Chương 28: Đút cháo Chương 29: Chương 29: Ghen ngầm Chương 30: Chương 30: Xuất trận Chương 31: Chương 31: Chó điên Chương 32: Chương 32: Khải hoàn Chương 33: Chương 33: Trộm quân phục Chương 34: Chương 34: Gục ngã Chương 35: Chương 35: Đổi thưởng Chương 36: Chương 36: Thay đổi giới tính Chương 37: Chương 37: Nụ hôn đầu tiên Chương 38: Chương 38: Tỉnh rượu Chương 39: Chương 39: Đùa giỡn Chương 40: Chương 40: Trêu chọc Chương 41: Chương 41: Bản năng Chương 42: Chương 42: Bảo vệ vợ Chương 43: Chương 43: Động tâm Chương 44: Chương 44: Anh có thích không Chương 45: Chương 45: Kỳ phát tình Chương 46: Chương 46: Đánh dấu tạm thời Chương 47: Chương 47: Ghen Chương 48: Chương 48: Chiếm hữu Chương 49: Chương 49: Quả báo Chương 50: Chương 50: Theo đuổi vợ Chương 51: Chương 51: Cưỡng hôn Chương 52: Chương 52: Anh trai tốt Chương 53: Chương 53: Suy đoán Chương 54: Chương 54: Quy phục Chương 55: Chương 55: Tỏ tình Chương 56: Chương 56: Rối như tơ vò Chương 57: Chương 57: Ly hôn Chương 58: Chương 58: Kiểm soát Chương 59: Chương 59: Giam lỏng Chương 60: Chương 60: Bảo vệ vợ Chương 61: Chương 61: Lấy đạn Chương 62: Chương 62: Thích anh Chương 63: Chương 63: Nhẫn Chương 64: Chương 64: Rung động Chương 65: Chương 65: Chinh phục Chương 66: Chương 66: Thân thế Cận Nhiên Chương 67: Chương 67: Sụp đổ Chương 68: Chương 68: Đáp lại Chương 69: Chương 69: Cưỡng ép Chương 70: Chương 70: Xác nhận Chương 71: Chương 71: Chó điên lên sóng Chương 72: Chương 72: Kết cục của Lâm Khai Tuế Chương 73: Chương 73: Kỳ phát tình Chương 74: Chương 74: Đánh dấu Chương 75: Chương 75: Xoa dịu Chương 76: Chương 76: Thay đổi giới tính Chương 77: Chương 77: Tôi có cậu Chương 78: Chương 78: Tù nhân Chương 79: Chương 79: Trao quyền Chương 80: Chương 80: Vì anh mà chiến Chương 81: Chương 81: Sự thật Chương 82: Chương 82: Cứu chồng Chương 83: Chương 83: Con dâu Chương 84: Chương 84: Trả một nụ hôn Chương 85: Chương 85: Đón vợ Chương 86: Chương 86: Về nhà Chương 87: Chương 87: Nuông chiều Chương 88: Chương 88: Bảo vệ chồng Chương 89: Chương 89: Đánh dấu vĩnh viễn Chương 90: Chương 90: Khám sức khỏe Chương 91: Chương 91: Vợ Chương 92: Chương 92: Ý tưởng táo bạo Chương 93: Chương 93: Chồng Chương 94: Chương 94: Gọi chồng yêu Chương 95: Chương 95: Chảy máu mũi Chương 96: Chương 96: Ghen tuông Chương 97: Chương 97: Phát tiết Chương 98: Chương 98: Hơn cả tân hôn Chương 99: Chương 99: Lấy lòng Chương 100: Chương 100: Phá gia chi tử Chương 101: Chương 101: Tiên sinh Chương 102: Chương 102: Đùa quá trớn Chương 103: Chương 103: Thuần phục chó điên Chương 104: Chương 104: Kẹo ngọt Chương 105: Chương 105: Bảo vệ Chương 106: Chương 106: Cứu Chu Nguyệt Chương 107: Chương 107: Giải cứu Chương 108: Chương 108: Nổ tung Chương 109: Chương 109: Hôn một cái Chương 110: Chương 110: Trêu ngược Chương 111: Chương 111: Ký ức Chương 112: Chương 112: Dỗ dành Chương 113: Chương 113: Diệp Lan Trúc Chương 114: Chương 114: Ăn nho Chương 115: Chương 115: Chó liếm Chương 116: Chương 116: Kiểm tra tuyến thể Chương 117: Chương 117: Giáo dục phẩm chất Chương 118: Chương 118: Chi viện Chương 119: Chương 119: Cạm bẫy Chương 120: Chương 120: Tìm chết Chương 121: Chương 121: Kề vai Chương 122: Chương 122: Huyết chiến Chương 123: Chương 123: Hoàng Tuyền Chương 124: Chương 124: Thổ phỉ Cận Nhiên Chương 125: Chương 125: Cận Nhàn Chương 126: Chương 126: Anh rể Chương 127: Chương 127: Chú nhỏ Chương 128: Chương 128: Thắng lợi Chương 129: Chương 129: Dịu dàng Chương 130: Chương 130: Khoang mô phỏng Chương 131: Chương 131: Cẩu lương Chương 132: Chương 132: Xét xử Chương 133: Chương 133: Chi viện Chương 134: Chương 134: Đại kết cục Chương 135: Chương 135: Phiên ngoại 1 Chương 136: Chương 136: Phiên Ngoại 2