Chương 80
Trong văn phòng khoa pháp y, lão Lý thức trắng cả đêm ngáp một cái thật to.
Ông cất báo cáo xét nghiệm vào ngăn kéo, cởi áo blouse trắng. Vừa bước ra khỏi văn phòng, ông đã thấy Chu Dương Dương nghênh ngang đi về phía mình.
“Ối, chẳng phải lão Lý đây sao? Đội trưởng Địch có ở chỗ ông không?”
“Cậu tìm Đội trưởng Địch à? Cậu ấy đi bệnh viện rồi, không có ở đây.”
Chu Dương Dương đảo mắt, nói rõ ý đồ của mình, “Tôi nghe nói, các ông nghi ngờ thi thể đó không phải là Phương Vĩ Cường?”
Lý Xuyên đẩy gọng kính, “Chỉ là đưa ra một vài nghi vấn hợp lý đối với các điểm đáng ngờ mà thôi.”
“Ồ, vậy có tiến triển gì không?”
“Tôi thức trắng đêm một đêm, bây giờ phải đi ngủ bù đây. Có chuyện gì thì đợi tôi ngủ dậy rồi nói!”
Lý Xuyên thực sự quá buồn ngủ, vừa ngáp vừa đi về phía phòng nghỉ.
Chu Dương Dương liếc qua văn phòng của Lý Xuyên, thấy cửa đang mở, liền bước vào trong.
Vừa vào đã thấy chùm chìa khóa ngăn kéo đang đung đưa, dưới sự thúc đẩy của tính tò mò, anh ta kéo ngăn kéo ra.
Một tờ báo cáo xét nghiệm nằm trên cùng một đống giấy tờ, anh ta cầm lên xem.
“Mực xăm hình?”
Chu Dương Dương xem xong lại đặt báo cáo về chỗ cũ, thẫn thờ suy nghĩ: Phương Vĩ Cường có hình xăm ư?
Sao một tin tức quan trọng như vậy mà anh ta lại không biết?
Khi Chu Dương Dương đi đến đại sảnh đồn cảnh sát thì gặp Cục trưởng Thang bước ra từ văn phòng, anh ta vội vàng tiến lên chào hỏi.
“Cục trưởng Thang, tôi nghe nói Đội trưởng Địch đang điều tra thân phận của Phương Vĩ Cường, có điều gì bất ổn ở giữa sao?”
Thang Hiểu Đông liếc nhìn Chu Dương Dương, tránh nặng tìm nhẹ, nói, “Ồ, chuyện này ấy hả, cậu cứ hỏi thẳng Địch Diệp đi. Đúng lúc tôi cũng đang định đi đến bệnh viện thăm Lãnh Ninh, Địch Diệp cũng ở đó, cậu có muốn đi cùng không?”
Chu Dương Dương đẩy gọng kính, “Được thôi, Lãnh Ninh là đại công thần mà, tôi cũng đang định đến thăm cậu ấy, vậy đi cùng nhau đi.”
**
Trong phòng bệnh VIP, Lãnh Ninh loay hoay trong phòng vệ sinh hồi lâu. Tay phải của cậu bị thương, tắm rửa chỉ có thể dựa vào tay trái. Lúc tắm thì không sao, nhưng mặc quần áo thì có chút khó khăn. Cộng thêm việc cậu vừa mới tỉnh lại nên cơ thể còn yếu, cử động một chút đã lại đổ mồ hôi.
Cậu vừa tắm xong bước ra, đã thấy Địch Diệp một tay bưng một cái bát, tay còn lại dùng thìa múc một muỗng canh lên ngửi ở chóp mũi.
Cả phòng bệnh tràn ngập mùi thơm tươi ngon của món canh hầm, Lãnh Ninh ngửi thấy mùi canh liền cảm thấy đói bụng.
“Món canh này dì Vân hầm cho cậu đấy, lại đây nếm thử.”
“Khoan đã.”
Lãnh Ninh dùng tay trái lau tóc đến khi gần khô, vừa đặt khăn tắm sang một bên, đã thấy Địch Diệp một tay cầm bát, một tay cầm thìa đứng bên cạnh mình, ra vẻ muốn tự mình đút cho cậu uống canh.
“Hình như tôi chưa yếu đến mức phải để người khác đút cho ăn.” Lãnh Ninh nói.
“Tôi biết,” Địch Diệp nói, “Nhưng tôi chỉ muốn đút cho cậu ăn thôi.”
Sau khi biết Lãnh Ninh năm đó cũng từng bị bắt cóc, Địch Diệp càng thêm xót xa cho Lãnh Ninh, liền bảo dì Vân dùng những món bổ dưỡng tốt nhất để hầm canh cho Lãnh Ninh uống.
Lãnh Ninh: “…Tôi tự mình làm được.”
“Đừng ngại ngùng mà, nào… Há mồm ra…”
Lãnh Ninh nhìn chiếc thìa đầy canh từ từ tiến đến gần mình, trong lòng càng thêm rối rắm.
Địch Diệp đối xử với cậu càng tốt, cậu càng cảm thấy tội lỗi.
Ngay giữa lúc hai người đang giằng co, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.
Thang Hiểu Đông và Chu Dương Dương đứng ở cửa, khuôn mặt rạng rỡ nở nụ cười vui vẻ, sau khi nhìn thấy hai người trong phòng bệnh thì đồng loạt khựng lại.
Thang Hiểu Đông chỉ thấy người khác hầu hạ Địch Diệp, chứ chưa từng thấy Địch Diệp hầu hạ ai bao giờ, vì vậy phản ứng đầu tiên của ông là liệu mắt mình có bị lão hóa mà nhìn nhầm hay không.
Người kinh ngạc hơn là Chu Dương Dương, bởi vì từ khi quen biết Địch Diệp, tên khốn này chưa bao giờ để ai vào mắt, luôn tỏ vẻ ta đây là đệ nhất thiên hạ. Một người như vậy lại đi đút canh cho một người có chức vụ thấp hơn mình?
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, hai người không tin cũng phải tin.
Ban đầu, Lãnh Ninh định nhận lấy chiếc thìa để tự mình uống canh, nhưng trong tình huống này, nếu cậu né tránh có lẽ sẽ càng trở nên kỳ lạ hơn. Vì vậy, cậu uống ngụm canh đang kề sát miệng trước mặt hai người, “Cảm ơn Đội trưởng Địch.”
Địch Diệp thấy Lãnh Ninh uống canh, trong lòng đột nhiên thấy thoải mái hơn nhiều, quay đầu hỏi hai người đang đứng ở cửa, “Sao không vào?”
Thang Hiểu Đông nhìn cánh tay phải băng bó và tay trái bị truyền nước đến sưng phù đang buông thõng của Lãnh Ninh, trong lòng đã hiểu rõ.
Địch Diệp có một mặt quan tâm đồng nghiệp, điều đó khiến ông được an ủi phần nào.
Chu Dương Dương thì nghĩ khác, anh ta nhớ lại mấy vụ án trước đây Địch Diệp phá được đều có sự giúp đỡ của Lãnh Ninh. Người mang họ Lãnh này nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng thực chất thâm tàng bất lộ.
Địch Diệp chịu hạ mình đến mức này, chứng tỏ Lãnh Ninh có lý do đáng để anh ta làm như vậy.
Mình có nên lôi kéo Lãnh Ninh không nhỉ?
Trong tiếng hỏi thăm ân cần của Cục trưởng Thang, Lãnh Ninh nhấp từng ngụm nhỏ hết bát canh Địch Diệp đút cho.
Cậu vừa uống xong, Chu Dương Dương liền đưa một tờ khăn giấy về phía cậu, định lau miệng cho cậu.
Địch Diệp trừng mắt nhìn Chu Dương Dương, “Họ Chu kia, muốn làm gì?”
Chu Dương Dương không thấy có gì bất ổn, dù sao chuyện đút người ta uống canh Địch Diệp còn làm được, “Tôi thấy tay Lãnh Ninh không được tiện, giúp cậu ấy lau miệng, sao vậy, chỉ cho phép anh đút người ta uống canh, không cho phép tôi lau miệng cho người ta à?”
Địch Diệp nhất thời không hiểu được mạch suy nghĩ của cái tên họ Chu này là gì. Theo quan sát của anh, Chu Dương Dương có ý với Trương Tiểu Mạn, chạy đến đây góp vui cái gì?
Anh càng nhìn Chu Dương Dương càng thấy chướng mắt.
“Cảm ơn Đội trưởng Chu, môi tôi hơi khô, vừa hay làm ẩm, không cần lau đâu.” Lãnh Ninh nói.
Chu Dương Dương lúc này mới rụt tay lại.
Trong bầu không khí kỳ lạ này, Lãnh Ninh chuyển chủ đề, “Mọi người đến đây thăm tôi, là đã bắt được Phương Vĩ Cường rồi à?”
“Phương Vĩ Cường đã chết rồi.” Chu Dương Dương lập tức nói, “Nhờ có công lao của cậu, chúng tôi mới bắt được Phương Vĩ Cường và Hổ Đầu Phong.”
Đôi mắt hơi cụp xuống của Lãnh Ninh chợt ngẩng cao lên, “Xác định là Phương Vĩ Cường?”
“Đội trưởng Chu đã phát hiện Hổ Đầu Phong ở trên đảo, lúc đó đối phương đang đào hố chôn cất Phương Vĩ Cường. Phương Vĩ Cường bị bỏng diện rộng trên toàn bộ cơ thể, đã không thể phân biệt được khuôn mặt.” Địch Diệp thở dài, “Chúng tôi vẫn đang tìm cách xác nhận thân phận của thi thể.”
“Trên người hắn có hình xăm không?” Lãnh Ninh hỏi.
“Toàn bộ phần ngực của thi thể đều bị cháy đen, không thể thấy có hình xăm hay không, tuy nhiên, lão Lý đã phân tích được vết mực xăm còn sót lại trên mô da.” Địch Diệp nói xong, liếc nhìn Cục trưởng Thang, “Nhưng điều này chỉ có thể chứng minh thi thể trước đây có hình xăm, chứ không thể chứng minh thi thể đó là Phương Vĩ Cường.”
Cục trưởng Thang gật đầu, cũng rơi vào trầm tư.
“Tôi cho rằng nghi ngờ của Đội trưởng Địch không có vấn đề.” Lãnh Ninh ho nhẹ hai tiếng, tiếp tục nói, “Các người đã tìm thấy thi thể của phi công chưa?”
Chu Dương Dương có chút đứng ngồi không yên, anh ta biết Lãnh Ninh nói vậy là có ý gì, “Lúc đó máy bay đột nhiên phát nổ, phi công lại không được chuẩn bị trước, lẽ ra phải bị nổ tung cùng với máy bay rồi chứ!”
“Sao anh biết hắn không có chuẩn bị trước?” Lãnh Ninh hỏi ngược lại.
Chu Dương Dương muốn chứng minh người đang nằm trong phòng giải phẫu chính là Phương Vĩ Cường, nhưng anh ta lại không đưa ra được bằng chứng xác đáng nào cả, “Các người muốn bằng chứng phải không, tôi sẽ dẫn người đi vớt mảnh thi thể của phi công ngay bây giờ!”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden